Chap 4
Sáng ra nhỏ thấy mình lại nằm ở trên giường, nhỏ không hiểu sao dạo này nhỏ lại lên giường ngủ.
- Sao lại vậy nhỉ? Hay là anh ta bế mình lên đây. Hay là tại mấy hôm nay mình mệt quá nên mộng du lên đây nằm. chắc là vậy rồi. chứ anh ta đâu có thích gì mình chứ.
Nhỏ gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu để đi tắm . rồi xuống ăn sáng còn đi học và đi làm. Hôm nay nhỏ ăn sáng một mình. Vì không có anh ta ở nhà, chị ba quản gia nói anh ta đi đâu từ sáng sớm.
…………………….
- Hôm nay em muốn đi đâu ? ( đó là vũ phong, thì ra anh đi đến với cô gái Hân Hân từ sớm. để đưa cô đi chơi.)
- Em không biết. ( có vẻ cô không được vui)
- Hay anh đưa em đi shopping nhé?
- Không.
- Hay mình đi chơi xa.
Xe vũ phong vừa đi ngang tiệm bánh, cô gái liền nói.
- Mình vào đây ăn bánh kem đi anh, lâu lắm em không ăn bánh rồi. ( vì cô là người mẫu, nên người quản lý không cho cô ăn đồ ngọt. trong khi cô là người thích ăn bánh kem )
- ở đây à? Hay anh đưa em đi tiệm khác nhé?
- Không. ở đây đi anh. Nghe nói ở đây bánh kem ngon lắm.
Thì ra đây chính là cửa hang mà nơi nhỏ làm. Thật khó xử cho anh. Nhưng chiều người đẹp, anh đành vào. Hai người vừa ngồi vào bàn, người phục vụ hỏi.
- Dạ chào quý khách. Hả…….( người phục vụ lại là nhỏ. Nhỏ ngạc nhiên không nói nổi lời nào. Nhưng nhỏ vẫn lấy lại bình tĩnh).à, dạ …anh chị dung gì ạ?
- Cho tôi 1 cái bánh kem dâu, anh ăn gì? Anh yêu.
“anh yêu” thì ra đây là lí do anh không có mặt ở nhà. Nhỏ thấy buồn, nhỏ không hiếu sao mình lại buồn, trong khi nhỏ không là gì của người ta, sao lại buồn chứ. Còn anh , anh cũng không thấy thoải mái chút nào. Khi phải đối diện với nhỏ như lúc này.
Trong khi hai người đang ngồi ăn bánh với nhau thật vui vẻ, thân mật. nhỏ ở bên trong nhìn ra. Nhỏ thấy buồn lắm. nhỏ đã nghĩ dù thấy anh đi với ai, hay yêu ai . nhỏ cũng sẽ không buồn, sẽ không có cảm giác gì cả. nhưng nhỏ không thể làm như vậy được. nhỏ thấy lòng mình rối quá.
- Tại sao mình lại buồn chứ? Anh ta và mình đâu là gì của nhau. Không…không. Không được nghĩ về anh ta nữa.
Nhỏ không biết , tuy ở ngồi ngoài nhưng anh vẫn hay nhìn lén nhỏ. Thấy nhỏ buồn, anh cũng chẳng vui gì. Anh thấy mình sao mà quá đáng với nhỏ quá. Hai người đang ngồi ăn vui vẻ. thì điện thoại của cô gái reo.
- A lô….( cô gái nghe điện thoại, thì giật mình. Vội vàng ra ngoài. Trong khi anh thấy thắc mắc)
- ……….
- Vâng, em sẽ ra liền. bye anh.
Cô vào nói với anh
- Mình về thôi anh. Em có việc gấp rồi.
- Chuyện gì vậy em?
- À. không có gì đâu anh. Minh về nha?
- ừ.
Thật ra anh cũng chẳng muốn ở lại. vì anh thấy khó xử với nhỏ. Tính tiền xong anh đưa cô gái về khách sạn. còn anh đến cty.
…………………………
Hôm nay, là chủ nhật anh đi mua 2 vé xem phim. Vì hôm qua anh thấy có lỗi với nhỏ quá, nên anh mua vé để mời nhỏ đi xem phim thay cho lời xin lỗi. anh về nhà thì thấy nhỏ đang ngồi xem phim. Anh lên tiếng hỏi
- hôm nay cô bé không đi làm à?
- (nhỏ quay lại nhìn anh) không, hôm nay là chủ nhật mà. Mà sao hôm nay anh ở nhà? Thường ngày anh đâu có mặt ở nhà giờ này? Anh không đi chơi hay hẹn hò ai hả?
Câu nói trêu chọc của nhỏ làm anh thấy chạnh lòng. Anh chẳng biết phải trả lời nhỏ sao nữa. anh liền lẩn tránh sang chuyện khác.
- nè cô bé. ( anh đưa vé xem phim ra trước mặt nhỏ)
- gì vậy?
- là vé xem phim. Tối nay 8h nhé. Tôi sẽ đợi cô bé tại rạp.
- anh đang muốn hẹn hò với tôi à? (nhỏ lém lỉnh hỏi)
- cứ cho là vậy đi. (anh cười)
suốt ngày hôm ấy nhỏ chỉ mong được mau đến tối. để được đi chơi cùng anh. Hôm nay nhỏ thấy vui lắm, nhỏ vui vì được anh mời đi xem phim . và cũng vì hôm nay là ngày đầu nhỏ và anh hẹn hò.
………………………………….
Tối hôm nay nhỏ điệu lắm . nhỏ mặc chiếc váy xòe đen, dài đến đầu gối.tóc xõa tự nhiên. Nhỏ trang điểm nhẹ, trông nhỏ đáng yêu lắm.vì gọi là hẹn hò nên nhỏ sẽ tự đi một mình lên rạp chiếu phim. Có lẽ nhỏ nôn , nên nhỏ lên hơi sớm. trong khi anh chưa lên. Anh cũng có gọi điện bảo nhỏ lên trước, vì anh có chuyện đột xuất, rồi anh sẽ đến sau.
Anh đang đang chuẩn bị đến rạp thì chuông điên thoại reo lên.
- vũ phong. Anh đang ở đâu vậy? là em đây.
- Hân hân …. Em làm sao vậy? sao nghe giọng em buồn vậy? em khóc hả?
- ………..
- Em đang ở đâu?........ anh đến liền
Anh vội vã ra xe đến với cô Hân Hân quên cả cuộc hẹn với nhỏ………..
Anh đến quán bar mà lúc trước hai người vẫn thường đến. cô đang ngồi ở bàn cuối, anh nhận ra cô ngay vì cô mặc váy màu đỏ rực. anh bước đến , anh nhìn thấy mắt cô đỏ hoe. Trên bàn vẫn còn chai rượu. có lẽ cô uống cũng khá nhiều. anh ngồi xuống.
- em làm sao vậy? em có chuyện gì nói anh nghe được không?
- ………….( cô vẫn im lặng)
- Thôi để anh đưa em về, em say rồi.
Anh đỡ cô đứng dậy. cô ôm chầm lấy anh. Đúng lúc có người thanh niên xuất hiện, người đó không ai xa lạ, cũng người bạn than của anh. Cũng là tình địch của anh.
- chào. Hai người tình tứ quá ha.
Thấy anh ta xuất hiện. cô giật mình đẩy vũ phong ra,và tát 1 cái như trời giáng vào vũ phong, vũ phong không hiểu gì thì cô nói.
- sao anh dám ôm tôi. ( rồi cô quay sang người mới xuất hiện) anh yêu , anh đến đưa em về phải không?. Anh tha thứ cho em rồi phải không anh? Em biết anh yêu em mà.
- Thì ra cô gạt tôi ( vũ phong tức giận quát). Cô thật trơ trẽn.
- Giờ anh mới nhận ra sao? Tôi thì biết lâu rồi. ( người mới xuất hiện nói). Hôm nay tôi cố tình đến gặp anh. Vì cô ta mà lâu nay ta giận nhau thật không đáng. Tôi muốn mời anh đi uống với tôi vài ly được không?
- Được.
Hai người đi bỏ lại cô ả, cô trợn mắt vì tức giận. thì ra anh ta không đến tìm cô mà là tìm vũ phong. Cũng đúng thôi họ là bạn của nhau mà. Cô thất vọng ngồi bịch xuống ghế.
……………………….
CHAP 5
Đã hơn 9h nhỏ vẫn đứng đó đợi anh, cơn mưa đột ngột rơi ào ào. Nhỏ nép mình vào mái hiên của rạp. nhỏ cũng không biết có chuyện gì với anh không , hay anh chỉ muốn trêu đừa với nhỏ. Nhỏ vừa buồn vừa lo. Những cơn mưa cứ thi nhau rơi, mưa càng lúc càng lớn. nơi nhỏ đúng cũng không đủ che cho nhỏ khỏi bị ướt.
Trong lúc nhỏ sốt ruột chờ anh. Thì anh đang ngồi với bạn ở nhà hàng, mà người đó không ai xa lạ. đó là tuấn kiệt bạn thân của anh cũng la tình địch lúc trước của anh.
- lâu lắm không gặp cậu vẫn như xưa. ( tuấn kiệt nói). Mà nghe nói cậu đã kết hôn.
- ừ. Mà cậu về nước làm gì vậy? khi nào cậu đi hay sẽ ở lại đây.
- tại mình nhớ quê hương có thể mình ở đây lâu,cũng không biết chắc khi nào đi. Với lại mình muốn về lại thăm lại bạn bè cũ thôi. Mình sẽ tổ chức party tại nhà vào cuối tuần này , cậu sẽ đến chứ. Đây là giấy mời. ( tuấn kiệt đưa thiệp mời về phía vũ phong).
- Tất nhiên mình sẽ đến.
- À…….. còn chuyện này nữa. mình muốn xin lỗi cậu…..(tuấn kiệt ấp úng nói)
- Về chuyện gì? ( vũ phong ngạc nhiên)
- Là chuyện về ba chúng ta. Mình , cậu và hân hân. Thật ra đối với cô ta chỉ có tiền thôi, chứ cô ta không yêu ai cả. cũng vì cô ta mà tình bạn chúng ta tưởng chừng tan vỡ……
- Không có gì, mình quên chuyện chuyện đó rồi. nhưng , mình cũng phải cám ơn cậu. vì cậu mà mình mới nhận ra được bộ mặt thật của cô ta. Cám ơn cậu. bạn tốt ạ.
Hai người nhìn nhau rồi cười giòn tan, làm phá vỡ bức tường thù địch tưởng chừng không bao giờ hàn gắn được. giờ đây hai người thấy rất vui và cùng có cảm nhận tình bạn như xưa đã quay về. tuấn kiệt lên tiếng
- tuần sau cậu nhớ đưa vợ đến đó……..
nhắc đến vợ vũ phong mới nhớ đến cuộc hẹn, anh hoảng hốt đứng dậy.làm cắt ngang câu nói của bạn anh. anh nhìn đồng hồ thì đã gần 10h. anh vội cáo từ bạn rồi chạy nhanh ra khỏi nhà hàng trong sự ngạc nhiên của tuấn kiệt…………..
chiếc xe hơi của anh phóng rất nhanh dù mưa đang rất to. Anh không biết nhỏ còn ở đó hay về. nhưng anh vẫn đến đó để xem. Đến nơi anh nhìn thấy nhỏ đang ngồi dưới mái hiên của rạp. vì trời mưa nên rạp rất vắng người, nên anh nhận ra nhỏ ngay. Bộ dạng của nhỏ bây giờ thật tội nghiệp. tuy ngồi dưới mái hiên , nhưng mưa to quá cũng đủ làm nhỏ bị ướt . anh thấy thương nhỏ quá. Anh cầm dù bước đến bên nhỏ. Gặp được anh , nhỏ mừng lắm. anh chưa kịp lên tiếng thì bị nhỏ hỏi dồn.
- anh không sao chứ? Anh không bị gì đúng không? Sao anh giờ mới đến? làm tôi lo quá. Tôi cứ sợ anh bị gì, mà tôi lại quên mang điện thoại theo nên không gọi cho anh được……
bây giờ nhỏ càng làm anh yêu nhỏ nhiều hơn. Anh thấy nhỏ khờ và đáng yêu quá.anh thấy mình thật có lỗi và tệ quá. Đã làm nhỏ phải đợi như vậy. anh ôm lấy nhỏ , thì thầm nói
- anh không sao, Anh xin lỗi anh đã đến trễ.
Anh nhỏ thật đáng yêu làm sao. Đã trễ như vậy mà vẫn chờ anh. Nhỏ làm anh càng yêu nhỏ nhiều hơn. Bây giờ thì anh mới thật sự nhận ra rằng , người anh yêu là nhỏ.
Anh đặt lên môi nhỏ nụ hôn nồng cháy, lúc này nhỏ thật bất ngờ trước hành động của anh. Nhưng nhỏ vẫn đứng yên, không xô đẩy anh ra, bởi vì nhỏ cũng đã yêu anh từ lâu. Hôm nay tuy anh đã trễ hẹn nhưng mà nhỏ rất vui.
- mình về đi em. Em bị ướt hết rồi.
- dạ ( nhỏ đáp lại thật nhẹ nhàng)
…………………….
Nhỏ vừa tắm xong, nhỏ mở tủ lấy chăn định trải xuống sàn ngủ như mọi khi. Anh từ phòng tắm bước ra lên tiếng.
- em làm gì vậy?
- em chuẩn bị ngủ. (nhỏ hồn nhiên đáp lại)
anh cười trước sự hồn nhiên của nhỏ , anh ngồi xuống bế nhỏ đặt lên giường , làm nhỏ đỏ cả mặt , nhìn nhỏ mới đáng yêu làm sao. Anh đặt nhỏ nằm xuống hôn lên trán nhỏ rồi nói.
- từ bây giờ nếu ngủ thì ngủ trên giường biết chưa cô bé? Bây giờ chưa được phép của anh không được ngủ riêng biết chưa?
- ……… (nhỏ im lặng ngạc nhiên nhìn anh)
Anh lại hôn nhỏ lần nữa, lần này nụ hôn kéo dài hơn. Anh vừa hôn vừa nói
- sao không trả lời anh hả nhóc?
- Dạ. ( nhỏ run run đáp lại anh)
- Anh yêu em.
- Em cũng yêu anh.
Hai người ôm nhau , trao cho nhau nụ hôn nồng cháy. Tràn ngập trong tình yêu của họ……..
…………………….
Trời Sáng , nhỏ thức dậy. nhỏ thấy anh vẫn còn đang ngủ. nhỏ thấy hạnh phúc lắm. vậy là nhỏ đã là vợ thực sự của anh rồi………..nhỏ nhẹ nhàng bước xuống giường vì sợ làm anh thức giấc. nhỏ rửa mặt thay đồ. Nhỏ bước xuống thấy chị bếp đang nấu bữa ăn sáng. Vì hôm nay nhỏ dậy sớm nên bữa ăn sáng chưa chuẩn bị xong.
- chào mợ. hôm nay mợ dậy sớm vậy? ( chị ba quản gia hỏi)
- ah. Tại tôi muốn dậy sớm tập thể dục rồi tưới cây thôi.
Nói rồi nhỏ ra ngoài vườn tập thể dục. nhỏ rất thích cây cảnh, nên ngày nào cũng dậy sớm tưới cây. Nhỏ đang chăm chú ngắm mấy chậu hoa mà chị ba mới mua về trồng. thì…….có một vòng tay ôm nhỏ từ đằng sau làm nhỏ giật mình, người đó hôn vào ngáy nhỏ nói.
- ai cho phép em bỏ anh ra đây quan tâm mấy cây hoa này chứ. (đó không ai xa lạ mà là chồng của nhỏ)
- ơ…..tại em thấy anh ngủ nên em không muốn làm anh thức giấc.
- anh không biết em phải làm gì cho anh hết giận đi ( anh cười , chọc nghẹo nhỏ)
- làm gì ạ? ( nhỏ tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên hỏi)
- vậy hôn anh đi cô bé.( anh cười tinh nghịch)
đang lung túng không biết phải làm gì , thì có tiếng chị ba quản gia làm hai người giật mình
- mời cậu, mợ vào dùng điểm tâm sáng ạ.
- Dạ (nhỏ đáp to)
Như được chị ba giải cứu nhỏ mừng quá. Chạy nhanh vào nhà, bỏ anh ở lại . anh nhìn nhỏ mắc cỡ trông đáng yêu và buồn cười lắm. anh đứng đó nhìn nhỏ chạy vào nhà, rồi anh phì cười.
………………………………
Sáng ra nhỏ thấy mình lại nằm ở trên giường, nhỏ không hiểu sao dạo này nhỏ lại lên giường ngủ.
- Sao lại vậy nhỉ? Hay là anh ta bế mình lên đây. Hay là tại mấy hôm nay mình mệt quá nên mộng du lên đây nằm. chắc là vậy rồi. chứ anh ta đâu có thích gì mình chứ.
Nhỏ gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu để đi tắm . rồi xuống ăn sáng còn đi học và đi làm. Hôm nay nhỏ ăn sáng một mình. Vì không có anh ta ở nhà, chị ba quản gia nói anh ta đi đâu từ sáng sớm.
…………………….
- Hôm nay em muốn đi đâu ? ( đó là vũ phong, thì ra anh đi đến với cô gái Hân Hân từ sớm. để đưa cô đi chơi.)
- Em không biết. ( có vẻ cô không được vui)
- Hay anh đưa em đi shopping nhé?
- Không.
- Hay mình đi chơi xa.
Xe vũ phong vừa đi ngang tiệm bánh, cô gái liền nói.
- Mình vào đây ăn bánh kem đi anh, lâu lắm em không ăn bánh rồi. ( vì cô là người mẫu, nên người quản lý không cho cô ăn đồ ngọt. trong khi cô là người thích ăn bánh kem )
- ở đây à? Hay anh đưa em đi tiệm khác nhé?
- Không. ở đây đi anh. Nghe nói ở đây bánh kem ngon lắm.
Thì ra đây chính là cửa hang mà nơi nhỏ làm. Thật khó xử cho anh. Nhưng chiều người đẹp, anh đành vào. Hai người vừa ngồi vào bàn, người phục vụ hỏi.
- Dạ chào quý khách. Hả…….( người phục vụ lại là nhỏ. Nhỏ ngạc nhiên không nói nổi lời nào. Nhưng nhỏ vẫn lấy lại bình tĩnh).à, dạ …anh chị dung gì ạ?
- Cho tôi 1 cái bánh kem dâu, anh ăn gì? Anh yêu.
“anh yêu” thì ra đây là lí do anh không có mặt ở nhà. Nhỏ thấy buồn, nhỏ không hiếu sao mình lại buồn, trong khi nhỏ không là gì của người ta, sao lại buồn chứ. Còn anh , anh cũng không thấy thoải mái chút nào. Khi phải đối diện với nhỏ như lúc này.
Trong khi hai người đang ngồi ăn bánh với nhau thật vui vẻ, thân mật. nhỏ ở bên trong nhìn ra. Nhỏ thấy buồn lắm. nhỏ đã nghĩ dù thấy anh đi với ai, hay yêu ai . nhỏ cũng sẽ không buồn, sẽ không có cảm giác gì cả. nhưng nhỏ không thể làm như vậy được. nhỏ thấy lòng mình rối quá.
- Tại sao mình lại buồn chứ? Anh ta và mình đâu là gì của nhau. Không…không. Không được nghĩ về anh ta nữa.
Nhỏ không biết , tuy ở ngồi ngoài nhưng anh vẫn hay nhìn lén nhỏ. Thấy nhỏ buồn, anh cũng chẳng vui gì. Anh thấy mình sao mà quá đáng với nhỏ quá. Hai người đang ngồi ăn vui vẻ. thì điện thoại của cô gái reo.
- A lô….( cô gái nghe điện thoại, thì giật mình. Vội vàng ra ngoài. Trong khi anh thấy thắc mắc)
- ……….
- Vâng, em sẽ ra liền. bye anh.
Cô vào nói với anh
- Mình về thôi anh. Em có việc gấp rồi.
- Chuyện gì vậy em?
- À. không có gì đâu anh. Minh về nha?
- ừ.
Thật ra anh cũng chẳng muốn ở lại. vì anh thấy khó xử với nhỏ. Tính tiền xong anh đưa cô gái về khách sạn. còn anh đến cty.
…………………………
Hôm nay, là chủ nhật anh đi mua 2 vé xem phim. Vì hôm qua anh thấy có lỗi với nhỏ quá, nên anh mua vé để mời nhỏ đi xem phim thay cho lời xin lỗi. anh về nhà thì thấy nhỏ đang ngồi xem phim. Anh lên tiếng hỏi
- hôm nay cô bé không đi làm à?
- (nhỏ quay lại nhìn anh) không, hôm nay là chủ nhật mà. Mà sao hôm nay anh ở nhà? Thường ngày anh đâu có mặt ở nhà giờ này? Anh không đi chơi hay hẹn hò ai hả?
Câu nói trêu chọc của nhỏ làm anh thấy chạnh lòng. Anh chẳng biết phải trả lời nhỏ sao nữa. anh liền lẩn tránh sang chuyện khác.
- nè cô bé. ( anh đưa vé xem phim ra trước mặt nhỏ)
- gì vậy?
- là vé xem phim. Tối nay 8h nhé. Tôi sẽ đợi cô bé tại rạp.
- anh đang muốn hẹn hò với tôi à? (nhỏ lém lỉnh hỏi)
- cứ cho là vậy đi. (anh cười)
suốt ngày hôm ấy nhỏ chỉ mong được mau đến tối. để được đi chơi cùng anh. Hôm nay nhỏ thấy vui lắm, nhỏ vui vì được anh mời đi xem phim . và cũng vì hôm nay là ngày đầu nhỏ và anh hẹn hò.
………………………………….
Tối hôm nay nhỏ điệu lắm . nhỏ mặc chiếc váy xòe đen, dài đến đầu gối.tóc xõa tự nhiên. Nhỏ trang điểm nhẹ, trông nhỏ đáng yêu lắm.vì gọi là hẹn hò nên nhỏ sẽ tự đi một mình lên rạp chiếu phim. Có lẽ nhỏ nôn , nên nhỏ lên hơi sớm. trong khi anh chưa lên. Anh cũng có gọi điện bảo nhỏ lên trước, vì anh có chuyện đột xuất, rồi anh sẽ đến sau.
Anh đang đang chuẩn bị đến rạp thì chuông điên thoại reo lên.
- vũ phong. Anh đang ở đâu vậy? là em đây.
- Hân hân …. Em làm sao vậy? sao nghe giọng em buồn vậy? em khóc hả?
- ………..
- Em đang ở đâu?........ anh đến liền
Anh vội vã ra xe đến với cô Hân Hân quên cả cuộc hẹn với nhỏ………..
Anh đến quán bar mà lúc trước hai người vẫn thường đến. cô đang ngồi ở bàn cuối, anh nhận ra cô ngay vì cô mặc váy màu đỏ rực. anh bước đến , anh nhìn thấy mắt cô đỏ hoe. Trên bàn vẫn còn chai rượu. có lẽ cô uống cũng khá nhiều. anh ngồi xuống.
- em làm sao vậy? em có chuyện gì nói anh nghe được không?
- ………….( cô vẫn im lặng)
- Thôi để anh đưa em về, em say rồi.
Anh đỡ cô đứng dậy. cô ôm chầm lấy anh. Đúng lúc có người thanh niên xuất hiện, người đó không ai xa lạ, cũng người bạn than của anh. Cũng là tình địch của anh.
- chào. Hai người tình tứ quá ha.
Thấy anh ta xuất hiện. cô giật mình đẩy vũ phong ra,và tát 1 cái như trời giáng vào vũ phong, vũ phong không hiểu gì thì cô nói.
- sao anh dám ôm tôi. ( rồi cô quay sang người mới xuất hiện) anh yêu , anh đến đưa em về phải không?. Anh tha thứ cho em rồi phải không anh? Em biết anh yêu em mà.
- Thì ra cô gạt tôi ( vũ phong tức giận quát). Cô thật trơ trẽn.
- Giờ anh mới nhận ra sao? Tôi thì biết lâu rồi. ( người mới xuất hiện nói). Hôm nay tôi cố tình đến gặp anh. Vì cô ta mà lâu nay ta giận nhau thật không đáng. Tôi muốn mời anh đi uống với tôi vài ly được không?
- Được.
Hai người đi bỏ lại cô ả, cô trợn mắt vì tức giận. thì ra anh ta không đến tìm cô mà là tìm vũ phong. Cũng đúng thôi họ là bạn của nhau mà. Cô thất vọng ngồi bịch xuống ghế.
……………………….
CHAP 5
Đã hơn 9h nhỏ vẫn đứng đó đợi anh, cơn mưa đột ngột rơi ào ào. Nhỏ nép mình vào mái hiên của rạp. nhỏ cũng không biết có chuyện gì với anh không , hay anh chỉ muốn trêu đừa với nhỏ. Nhỏ vừa buồn vừa lo. Những cơn mưa cứ thi nhau rơi, mưa càng lúc càng lớn. nơi nhỏ đúng cũng không đủ che cho nhỏ khỏi bị ướt.
Trong lúc nhỏ sốt ruột chờ anh. Thì anh đang ngồi với bạn ở nhà hàng, mà người đó không ai xa lạ. đó là tuấn kiệt bạn thân của anh cũng la tình địch lúc trước của anh.
- lâu lắm không gặp cậu vẫn như xưa. ( tuấn kiệt nói). Mà nghe nói cậu đã kết hôn.
- ừ. Mà cậu về nước làm gì vậy? khi nào cậu đi hay sẽ ở lại đây.
- tại mình nhớ quê hương có thể mình ở đây lâu,cũng không biết chắc khi nào đi. Với lại mình muốn về lại thăm lại bạn bè cũ thôi. Mình sẽ tổ chức party tại nhà vào cuối tuần này , cậu sẽ đến chứ. Đây là giấy mời. ( tuấn kiệt đưa thiệp mời về phía vũ phong).
- Tất nhiên mình sẽ đến.
- À…….. còn chuyện này nữa. mình muốn xin lỗi cậu…..(tuấn kiệt ấp úng nói)
- Về chuyện gì? ( vũ phong ngạc nhiên)
- Là chuyện về ba chúng ta. Mình , cậu và hân hân. Thật ra đối với cô ta chỉ có tiền thôi, chứ cô ta không yêu ai cả. cũng vì cô ta mà tình bạn chúng ta tưởng chừng tan vỡ……
- Không có gì, mình quên chuyện chuyện đó rồi. nhưng , mình cũng phải cám ơn cậu. vì cậu mà mình mới nhận ra được bộ mặt thật của cô ta. Cám ơn cậu. bạn tốt ạ.
Hai người nhìn nhau rồi cười giòn tan, làm phá vỡ bức tường thù địch tưởng chừng không bao giờ hàn gắn được. giờ đây hai người thấy rất vui và cùng có cảm nhận tình bạn như xưa đã quay về. tuấn kiệt lên tiếng
- tuần sau cậu nhớ đưa vợ đến đó……..
nhắc đến vợ vũ phong mới nhớ đến cuộc hẹn, anh hoảng hốt đứng dậy.làm cắt ngang câu nói của bạn anh. anh nhìn đồng hồ thì đã gần 10h. anh vội cáo từ bạn rồi chạy nhanh ra khỏi nhà hàng trong sự ngạc nhiên của tuấn kiệt…………..
chiếc xe hơi của anh phóng rất nhanh dù mưa đang rất to. Anh không biết nhỏ còn ở đó hay về. nhưng anh vẫn đến đó để xem. Đến nơi anh nhìn thấy nhỏ đang ngồi dưới mái hiên của rạp. vì trời mưa nên rạp rất vắng người, nên anh nhận ra nhỏ ngay. Bộ dạng của nhỏ bây giờ thật tội nghiệp. tuy ngồi dưới mái hiên , nhưng mưa to quá cũng đủ làm nhỏ bị ướt . anh thấy thương nhỏ quá. Anh cầm dù bước đến bên nhỏ. Gặp được anh , nhỏ mừng lắm. anh chưa kịp lên tiếng thì bị nhỏ hỏi dồn.
- anh không sao chứ? Anh không bị gì đúng không? Sao anh giờ mới đến? làm tôi lo quá. Tôi cứ sợ anh bị gì, mà tôi lại quên mang điện thoại theo nên không gọi cho anh được……
bây giờ nhỏ càng làm anh yêu nhỏ nhiều hơn. Anh thấy nhỏ khờ và đáng yêu quá.anh thấy mình thật có lỗi và tệ quá. Đã làm nhỏ phải đợi như vậy. anh ôm lấy nhỏ , thì thầm nói
- anh không sao, Anh xin lỗi anh đã đến trễ.
Anh nhỏ thật đáng yêu làm sao. Đã trễ như vậy mà vẫn chờ anh. Nhỏ làm anh càng yêu nhỏ nhiều hơn. Bây giờ thì anh mới thật sự nhận ra rằng , người anh yêu là nhỏ.
Anh đặt lên môi nhỏ nụ hôn nồng cháy, lúc này nhỏ thật bất ngờ trước hành động của anh. Nhưng nhỏ vẫn đứng yên, không xô đẩy anh ra, bởi vì nhỏ cũng đã yêu anh từ lâu. Hôm nay tuy anh đã trễ hẹn nhưng mà nhỏ rất vui.
- mình về đi em. Em bị ướt hết rồi.
- dạ ( nhỏ đáp lại thật nhẹ nhàng)
…………………….
Nhỏ vừa tắm xong, nhỏ mở tủ lấy chăn định trải xuống sàn ngủ như mọi khi. Anh từ phòng tắm bước ra lên tiếng.
- em làm gì vậy?
- em chuẩn bị ngủ. (nhỏ hồn nhiên đáp lại)
anh cười trước sự hồn nhiên của nhỏ , anh ngồi xuống bế nhỏ đặt lên giường , làm nhỏ đỏ cả mặt , nhìn nhỏ mới đáng yêu làm sao. Anh đặt nhỏ nằm xuống hôn lên trán nhỏ rồi nói.
- từ bây giờ nếu ngủ thì ngủ trên giường biết chưa cô bé? Bây giờ chưa được phép của anh không được ngủ riêng biết chưa?
- ……… (nhỏ im lặng ngạc nhiên nhìn anh)
Anh lại hôn nhỏ lần nữa, lần này nụ hôn kéo dài hơn. Anh vừa hôn vừa nói
- sao không trả lời anh hả nhóc?
- Dạ. ( nhỏ run run đáp lại anh)
- Anh yêu em.
- Em cũng yêu anh.
Hai người ôm nhau , trao cho nhau nụ hôn nồng cháy. Tràn ngập trong tình yêu của họ……..
…………………….
Trời Sáng , nhỏ thức dậy. nhỏ thấy anh vẫn còn đang ngủ. nhỏ thấy hạnh phúc lắm. vậy là nhỏ đã là vợ thực sự của anh rồi………..nhỏ nhẹ nhàng bước xuống giường vì sợ làm anh thức giấc. nhỏ rửa mặt thay đồ. Nhỏ bước xuống thấy chị bếp đang nấu bữa ăn sáng. Vì hôm nay nhỏ dậy sớm nên bữa ăn sáng chưa chuẩn bị xong.
- chào mợ. hôm nay mợ dậy sớm vậy? ( chị ba quản gia hỏi)
- ah. Tại tôi muốn dậy sớm tập thể dục rồi tưới cây thôi.
Nói rồi nhỏ ra ngoài vườn tập thể dục. nhỏ rất thích cây cảnh, nên ngày nào cũng dậy sớm tưới cây. Nhỏ đang chăm chú ngắm mấy chậu hoa mà chị ba mới mua về trồng. thì…….có một vòng tay ôm nhỏ từ đằng sau làm nhỏ giật mình, người đó hôn vào ngáy nhỏ nói.
- ai cho phép em bỏ anh ra đây quan tâm mấy cây hoa này chứ. (đó không ai xa lạ mà là chồng của nhỏ)
- ơ…..tại em thấy anh ngủ nên em không muốn làm anh thức giấc.
- anh không biết em phải làm gì cho anh hết giận đi ( anh cười , chọc nghẹo nhỏ)
- làm gì ạ? ( nhỏ tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên hỏi)
- vậy hôn anh đi cô bé.( anh cười tinh nghịch)
đang lung túng không biết phải làm gì , thì có tiếng chị ba quản gia làm hai người giật mình
- mời cậu, mợ vào dùng điểm tâm sáng ạ.
- Dạ (nhỏ đáp to)
Như được chị ba giải cứu nhỏ mừng quá. Chạy nhanh vào nhà, bỏ anh ở lại . anh nhìn nhỏ mắc cỡ trông đáng yêu và buồn cười lắm. anh đứng đó nhìn nhỏ chạy vào nhà, rồi anh phì cười.
………………………………
Chap 6
Hôm nay anh dẫn nhỏ ra ngoài đi chơi, anh đưa nhỏ đến sở thú. ở đây nhỏ thấy cái gì cũng mới lạ, nhiều con vật mà nhỏ chỉ mới thấy trong sách vở…..
Rồi anh lại đưa nhỏ đến suối tiên, ở đây nhỏ được vui chơi thỏa thích…..hôm nay nhỏ vui lắm , lần đầu tiên nhỏ được vui chơi thỏa thích như vậy mà….nhỏ cùng anh chơi đua xe, nhỏ cùng anh chơi tàu lượn siêu tốc………..vui lắm. nhỏ nghĩ có lẽ hạnh phúc đã bắt đầu mỉm cười với nhỏ. Nhỏ nở nụ cười hạnh phúc nhìn anh………
- Hôm nay em vui không?
- Dạ. em vui lắm. cám ơn anh. Nhưng,………(nhỏ xoa xoa lấy bụng, thì ra cô nàng đang đói đây mà.)
- (anh phì cười), ừ, anh hiểu rồi . vậy ta đi ăn nhé!
Anh đưa nhỏ đến nhà hàng sang trọng. các món cũng đã được chuẩn bị trước. thì ra là anh đã chuẩn bị trước . nhìn món nào cũng ngon. Nhỏ lại đang đói, nhỏ ăn hết sạch. Còn anh thì chỉ nhìn nhỏ mà cười. cô nàng ngước lên thấy anh đang cười mình thì quê. Anh cười nói
- Ăn xong anh đưa em đến nơi này. Bảo đảm em rất thích.
Nhỏ ngạc nhiên……nói
- Nhưng, em còn phải đi làm nữa.
- ( anh cười) anh đã xin nghỉ việc dùm em rồi. anh không muốn em đi làm ở đó.
- Tại sao?
- Vì anh gét cái cậu làm chung với em.
- Ai??
- Là người hôm bữa đưa em về nhà đó.
- ( suy nghĩ……….rồi nhỏ phá lên cười) anh đang ghen hả?
- …………(anh đỏ mặt)
Nhỏ nhìn anh rồi cười phá lên. Trông anh đáng yêu làm sao………….
…………………………..
Anh đưa nhỏ đến khu mua sắm sang trọng.nhỏ thích lắm, đây là lần đầu nhỏ được đến nơi này. Nhìn quần áo sang trọng nhỏ thích lắm. mấy bộ váy mới sang và đẹp làm sao.........
- Ôi ! đẹp quá! ở đây cái nào cũng đẹp.
- Em thích gì cứ chọn.
- Nhưng, em thấy cái nào cũng đẹp. mà sao hôm nay anh đưa em đến nơi này.
- Vì anh muốn vợ anh đẹp nhất trong buổi họp mặt vào cuối tuần này.
- Thì ra anh không muốn mất mặt với bạn.( nhỏ buồn)
- (anh cười) nhưng anh biết em cũng thích mua sắm , nên anh muốn em vui mà.
Nhỏ nghe anh nói thì vui lắm. nhưng nhỏ đâu biết chọn cái nào. Nên anh quyết định mua mỗi mẫu 1 cái. Đủ màu cho nhỏ chọn………….
- Trời! sao anh mua nhiều vậy?
- Mua về cho em tha hồ chọn.
- Eo ơi. Phí quá.
- Thôi các cô cứ lấy hết tất cả các mẫu ở đây cho tôi. Mà lấy theo số đo cho vợ tôi nhé! ( anh nói với các cô bán hàng)
- Dạ, mời chị theo em để lấy số đo. ( chị bán hàng nói) , dạ được rồi. chị nhà dang người cũng chuẩn. nên váy và đầm đều vừa ạ.
- Ok. Cám ơn cô…(anh quay sang nhỏ) nào ta đi nào cô bé.
- Đi đâu anh?
- Anh còn cho em bất ngờ nữa mà.
Thì ra anh dẫn nhỏ đến hàng trang sức , đá quý. Anh mua tất cả các mặt hàng mới nhất cho nhỏ. Nhỏ trố mắt ngạc nhiên.
- Trời sao anh phí vậy?
- Hihi…cho vợ anh mà phí gì. Bộ em không thích à?
- Không, em rất thích. Nhưng….
- Không nhưng gì cả. thôi ta về nào.
Nhỏ ngoan ngoãn theo anh. …..hôm nay đi cả ngày nên nhỏ mệt lắm. ăn tối, tắm rửa xong là nhỏ lăn ra ngủ . anh tắm xong bước ra nhìn thấy nhỏ đang ngủ say. Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ. Rồi nằm bên cạnh và ngủ thiếp đi………………
Sáng hôm sau…….
Anh thức dậy đã không thấy nhỏ. 1 lát sau….anh bước xuống nhà . thì thấy nhỏ đang phụ chị bếp chuẩn bị bữa sáng.
- Chào cô bé. Hôm nay dậy sớm nhỉ?
- (Nhỏ bĩu bôi) hứ. ngày nào em chẳng dậy sớm. đâu như ai kia kia. …….
- A..dám chọc anh hả??
Anh trượt nhỏ chạy khắp nhà……
- ối em xin lỗi. tha cho em đi
- Hihihi.. được rồi cô bé….(anh ôm nhỏ hôn lên môi nhỏ) anh tha đó..
- Thôi ăn đi cô bé. ( anh gắp thêm thức ăn cho nhỏ) ăn đi cho mau lớn.
- Hứ ..,người ta lớn rồi chứ bộ.
- Hihihhi. Vậy sao anh không thấy em lớn chút nào vậy.
- (Nhỏ đỏ mặt)………
- Hahhahaa…….giận rồi hả cô bé. Anh đùa mà. Hôm qua đi chơi vui không cô bé.
- Dạ vui.em thích lắm.
- Nếu em thích như vậy. hôm nào rảnh anh lại dẫn bé đi nữa nhé! Em thích đi đâu?
- Đà lạt đi. Em nghe nói ở đó đẹp và lãng mạng lắm.
- Em chưa đi đà lạt à?
- Dạ chưa. Nếu có dịp em cũng muốn đến đó 1 lần cho biết.
- Được nhất định anh sẽ đẫn em đi.
- Anh hứa nhé!
- ừ . anh hứa đó bé yêu của anh.
Anh xoa đầu nhỏ. Và tự nói với lòng là sẽ luôn làm cho nhỏ vui. Sẽ không để nhỏ phải buồn nữa, Để đền bù lúc trước mình đã không tốt với nhỏ. Anh thấy thương nhỏ lắm. cô bé mới ngây thơ đáng yêu làm sao…..
- anh đang suy nghĩ gì vậy?
- À, không có gì.
- anh ăn xong chưa? Em ăn xong rồi nè.
- Có gì không em?
- Mình ra vườn chơi đi anh. Ngoài đó mát lắm. lại có hoa em trồng nữa. hihihi
- ừ. Mình đi.
Nhỏ muốn khoe với anh mấy chậu hoa mà nhỏ trồng mới ra hoa , đẹp lắm.
- anh nhìn nè, đẹp không?
- Đẹp. em trồng đó hả?
- Chứ ai nữa ( nhỏ hãnh diện khoe)
- Chà.vợ anh coi vậy mà giỏi gê ta.
- Hihihihi( được anh khen , nhỏ thích lắm)
Hai người đang vui vẻ . thì có tiếng gọi của quản gia.
- Thưa cậu. có điện thoại
- Tôi vào liền. anh vào nghe điện thoại nhé cô bé.
- Dạ.
Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ, rồi bước nhanh vào nhà………
(Còn nữa....)
Hôm nay anh dẫn nhỏ ra ngoài đi chơi, anh đưa nhỏ đến sở thú. ở đây nhỏ thấy cái gì cũng mới lạ, nhiều con vật mà nhỏ chỉ mới thấy trong sách vở…..
Rồi anh lại đưa nhỏ đến suối tiên, ở đây nhỏ được vui chơi thỏa thích…..hôm nay nhỏ vui lắm , lần đầu tiên nhỏ được vui chơi thỏa thích như vậy mà….nhỏ cùng anh chơi đua xe, nhỏ cùng anh chơi tàu lượn siêu tốc………..vui lắm. nhỏ nghĩ có lẽ hạnh phúc đã bắt đầu mỉm cười với nhỏ. Nhỏ nở nụ cười hạnh phúc nhìn anh………
- Hôm nay em vui không?
- Dạ. em vui lắm. cám ơn anh. Nhưng,………(nhỏ xoa xoa lấy bụng, thì ra cô nàng đang đói đây mà.)
- (anh phì cười), ừ, anh hiểu rồi . vậy ta đi ăn nhé!
Anh đưa nhỏ đến nhà hàng sang trọng. các món cũng đã được chuẩn bị trước. thì ra là anh đã chuẩn bị trước . nhìn món nào cũng ngon. Nhỏ lại đang đói, nhỏ ăn hết sạch. Còn anh thì chỉ nhìn nhỏ mà cười. cô nàng ngước lên thấy anh đang cười mình thì quê. Anh cười nói
- Ăn xong anh đưa em đến nơi này. Bảo đảm em rất thích.
Nhỏ ngạc nhiên……nói
- Nhưng, em còn phải đi làm nữa.
- ( anh cười) anh đã xin nghỉ việc dùm em rồi. anh không muốn em đi làm ở đó.
- Tại sao?
- Vì anh gét cái cậu làm chung với em.
- Ai??
- Là người hôm bữa đưa em về nhà đó.
- ( suy nghĩ……….rồi nhỏ phá lên cười) anh đang ghen hả?
- …………(anh đỏ mặt)
Nhỏ nhìn anh rồi cười phá lên. Trông anh đáng yêu làm sao………….
…………………………..
Anh đưa nhỏ đến khu mua sắm sang trọng.nhỏ thích lắm, đây là lần đầu nhỏ được đến nơi này. Nhìn quần áo sang trọng nhỏ thích lắm. mấy bộ váy mới sang và đẹp làm sao.........
- Ôi ! đẹp quá! ở đây cái nào cũng đẹp.
- Em thích gì cứ chọn.
- Nhưng, em thấy cái nào cũng đẹp. mà sao hôm nay anh đưa em đến nơi này.
- Vì anh muốn vợ anh đẹp nhất trong buổi họp mặt vào cuối tuần này.
- Thì ra anh không muốn mất mặt với bạn.( nhỏ buồn)
- (anh cười) nhưng anh biết em cũng thích mua sắm , nên anh muốn em vui mà.
Nhỏ nghe anh nói thì vui lắm. nhưng nhỏ đâu biết chọn cái nào. Nên anh quyết định mua mỗi mẫu 1 cái. Đủ màu cho nhỏ chọn………….
- Trời! sao anh mua nhiều vậy?
- Mua về cho em tha hồ chọn.
- Eo ơi. Phí quá.
- Thôi các cô cứ lấy hết tất cả các mẫu ở đây cho tôi. Mà lấy theo số đo cho vợ tôi nhé! ( anh nói với các cô bán hàng)
- Dạ, mời chị theo em để lấy số đo. ( chị bán hàng nói) , dạ được rồi. chị nhà dang người cũng chuẩn. nên váy và đầm đều vừa ạ.
- Ok. Cám ơn cô…(anh quay sang nhỏ) nào ta đi nào cô bé.
- Đi đâu anh?
- Anh còn cho em bất ngờ nữa mà.
Thì ra anh dẫn nhỏ đến hàng trang sức , đá quý. Anh mua tất cả các mặt hàng mới nhất cho nhỏ. Nhỏ trố mắt ngạc nhiên.
- Trời sao anh phí vậy?
- Hihi…cho vợ anh mà phí gì. Bộ em không thích à?
- Không, em rất thích. Nhưng….
- Không nhưng gì cả. thôi ta về nào.
Nhỏ ngoan ngoãn theo anh. …..hôm nay đi cả ngày nên nhỏ mệt lắm. ăn tối, tắm rửa xong là nhỏ lăn ra ngủ . anh tắm xong bước ra nhìn thấy nhỏ đang ngủ say. Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ. Rồi nằm bên cạnh và ngủ thiếp đi………………
Sáng hôm sau…….
Anh thức dậy đã không thấy nhỏ. 1 lát sau….anh bước xuống nhà . thì thấy nhỏ đang phụ chị bếp chuẩn bị bữa sáng.
- Chào cô bé. Hôm nay dậy sớm nhỉ?
- (Nhỏ bĩu bôi) hứ. ngày nào em chẳng dậy sớm. đâu như ai kia kia. …….
- A..dám chọc anh hả??
Anh trượt nhỏ chạy khắp nhà……
- ối em xin lỗi. tha cho em đi
- Hihihi.. được rồi cô bé….(anh ôm nhỏ hôn lên môi nhỏ) anh tha đó..
- Thôi ăn đi cô bé. ( anh gắp thêm thức ăn cho nhỏ) ăn đi cho mau lớn.
- Hứ ..,người ta lớn rồi chứ bộ.
- Hihihhi. Vậy sao anh không thấy em lớn chút nào vậy.
- (Nhỏ đỏ mặt)………
- Hahhahaa…….giận rồi hả cô bé. Anh đùa mà. Hôm qua đi chơi vui không cô bé.
- Dạ vui.em thích lắm.
- Nếu em thích như vậy. hôm nào rảnh anh lại dẫn bé đi nữa nhé! Em thích đi đâu?
- Đà lạt đi. Em nghe nói ở đó đẹp và lãng mạng lắm.
- Em chưa đi đà lạt à?
- Dạ chưa. Nếu có dịp em cũng muốn đến đó 1 lần cho biết.
- Được nhất định anh sẽ đẫn em đi.
- Anh hứa nhé!
- ừ . anh hứa đó bé yêu của anh.
Anh xoa đầu nhỏ. Và tự nói với lòng là sẽ luôn làm cho nhỏ vui. Sẽ không để nhỏ phải buồn nữa, Để đền bù lúc trước mình đã không tốt với nhỏ. Anh thấy thương nhỏ lắm. cô bé mới ngây thơ đáng yêu làm sao…..
- anh đang suy nghĩ gì vậy?
- À, không có gì.
- anh ăn xong chưa? Em ăn xong rồi nè.
- Có gì không em?
- Mình ra vườn chơi đi anh. Ngoài đó mát lắm. lại có hoa em trồng nữa. hihihi
- ừ. Mình đi.
Nhỏ muốn khoe với anh mấy chậu hoa mà nhỏ trồng mới ra hoa , đẹp lắm.
- anh nhìn nè, đẹp không?
- Đẹp. em trồng đó hả?
- Chứ ai nữa ( nhỏ hãnh diện khoe)
- Chà.vợ anh coi vậy mà giỏi gê ta.
- Hihihihi( được anh khen , nhỏ thích lắm)
Hai người đang vui vẻ . thì có tiếng gọi của quản gia.
- Thưa cậu. có điện thoại
- Tôi vào liền. anh vào nghe điện thoại nhé cô bé.
- Dạ.
Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ, rồi bước nhanh vào nhà………
(Còn nữa....)


Không có nhận xét nào: