Kỷ Niệm Mối Tình Đầu Tập 3

Chap 12



Ngày hôm ấy là mùng 8/3, tôi vốn mọi khi không bao giờ để ý đến mấy chuyện này, nhưng tôi lại chú ý đến em, chỉ là một chút tò mò và cũng vì tôi cũng muốn tặng cho em một cái gì đấy. Nhưng có lẽ tôi không đủ can đảm hoặc tôi nghĩ sau những việc xảy ra, tôi tặng cho em chắc gì em đã nhận quà của tôi, em mà không nhận tôi lại còn không có mặt mũi nào nhìn em nữa ấy chứ. Xóm trọ mới có thêm một người mới chuyển đến ở với người phòng cuối cùng, tôi đang học thì thấy đám con gái xôn xao tụ tập ở phòng em, tôi nghe những tiếng thì thầm to nhỏ, và rồi thấy đám ồ lên vì một món quà nào đấy. Chắc là của em, vì tôi thấy toàn tiếng con gái khác mà không có tiếng của em, món quà chắc là to, là đẹp thì đám con gái ấy mới bàn tán nhiều đến vậy. Khẽ quay mặt đi thở dài, tôi chỉ biết lại học, tôi nhu nhược hay nhút nhát, tôi hèn kém hay không đủ cam đảm. Yêu nhưng tôi cũng không dám nói, không dám nói chuyện, không dám đối mặt, tôi muốn tặng quà cho em mà cũng không có đủ dũng khí để làm điều đấy. Tôi không xứng với em hay là do tôi cố ép mình như thế, thôi học vậy – tôi tự nhủ thầm.



Trong thời gian này tôi đã dần quên đi sự mặc cảm của một người thi trượt, tôi nói chuyện cởi mở hơn với đám con gái ở dưới khu trọ, và gần như vẫn không nói chuyện với em. Tôi thỉnh thoảng còn sang nhà bên cạnh là anh em với nhà dì để nói chuyện, nhà bác ấy cũng có người thuê trọ, có 3 đứa con gái học lớp 11. Đa phần thường khi tôi học xong buổi chiều, tầm 6h, tôi có sang nhà bác nói chuyện chút, đám con gái ở đấy có chào tôi thì tôi cũng chỉ gật đầu lấy lệ, vì tôi không biết tên, hay nói đúng hơn tôi không quan tâm làm gì cả. Tôi có nghe nói đám con gái bên đấy bảo tôi kiêu, khổ, tôi có biết ai, tôi cũng không phải người nhanh miệng nên có ai chào, thói quen của tôi là gật đầu, chỉ vậy. Tôi còn quen một đám con trai trọ học cách nhà dì tôi 3 nhà, ở đấy có 2 đứa đang học lớp 12, 4 đứa học lớp 11. Buổi chiều chúng tôi thi thoảng đá cầu, hay sang bên sân trường đá bóng, chơi bóng chuyền, nó khiến cho tôi cảm thấy bớt căng thẳng đi vì áp lực thi cử, và cả cái tâm lí bị kìm nén nữa. Tôi thường sang bên đấy chơi cho đến khi gần 7h mới về nhà dì tắm giặt. Chơi khá vui vẻ như vậy khiến tôi cảm thấy thoải mái, tôi cười nhiều hơn thay vì cái bộ mặt lầm lì của mình. Tuy nhiên, đôi khi có những hôm trời mưa khiến cho tôi không có được cái thú vui xả stress đấy nên tôi lại càng bực bội, cảm giác nằng nặng trên đầu, tôi chỉ biết cầm quả bóng chuyền đập đập vào tường, có những khi bực bội không nín nhịn được thì tôi đấm cả 2 tay vào tường, đau, đấm đến tóe máu ở tay để rồi thở dốc ra, cảm thấy đầu đau, mệt mỏi…

Chỉ có ít khi tôi mới cảm thấy như vậy, còn thì những hôm trời mưa hay đám khu trọ mấy đứa con trai ở kia về nhà cả thì tôi lại lôi sách ra phòng ngoài học. Tôi bật đèn, cắm đầu vào học. Hôm ấy, khi đang vật lộn với một bài tập nào đấy, tôi nhớ mang máng là có cách giải nào rồi, đang dựa lưng vào tường suy nghĩ thì tôi nghe thấy tiếng em hát. Em hay hát, gần như mỗi khi em đi học về là tôi lại nghe giọng em, em hát những bài hát tiếng anh như: pretty boy, the day you went away, yesterday once more… Đang suy nghĩ thì có cảm giác như nghe tiếng hát của em làm tôi không tập trung vào được, tôi cố gắng bỏ ngoài tai nhưng nó cứ văng vẳng, tôi bực bội quát lên:
- …, em im lặng cho anh một chút xem nào.

Nghe thấy câu đấy, đột nhiên tiếng hát của em im bặt, tôi định bụng làm tiếp nhưng nghe thấy tiếng lầm rầm nơi phòng em nên tôi ghé tai lắng nghe, tôi nghe tiếng bạn cùng phòng với em hỏi:
- Có chuyện gì đấy?
Tôi nghe giọng em có vẻ khó chịu:
- Người ta hát mà cũng không cho hát.

Thôi vậy, tôi nhủ thầm rồi cất sách vở, vào bếp phụ giúp dì, em có nói gì nữa tôi cũng không nghe và tôi chẳng thể lí giải sao lúc đấy tôi lại sử xự như vậy nữa. Lâu lắm mới có một câu nói với em mà lại là tiếng cáu gắt, khẽ cười buồn, tôi đi xuống dưới bếp...
….



Tôi đã phấn đấu, đã cố gắng gần một năm trời, kiến thức đã kha khá, tôi không còn cảm thấy sợ những bài tập, những bộ đề. Tôi cảm thấy tự tin hơn vì chính mình, không tự tin sao khi mà có những quyển sách bộ đề lý hóa, tôi làm đi làm lại không dưới 10 lần, đến nỗi làm câu thứ nhất, tôi đã biết đáp án câu thứ hai. Cũng có đôi khi có những lỗi khiến tôi làm không trọn vẹn, tôi đánh dấu vào những lỗi đấy để lần sau có làm thì nhớ. Tôi sợ tôi quên, nên thậm chí tôi còn gấp trang sách ấy vào để mỗi lần giở sách là tôi nhớ đến nó. Cảm giác tự tin vào bản thân khiến cho tôi ăn thấy ngon hơn, học hành có hứng thú, và ngủ sâu, không còn là tôi một năm về trước thời gian này mới bắt đầu nghĩ đến việc học.

Tôi đã có thể tự tin để bước vào kì thi đại học, sang bên nhà trọ mấy thằng con trai, tôi đã có thể nói chuyện học hành, chứ không im lặng như mọi khi. Thỉnh thoảng tôi giúp mấy đứa con gái về giải bài tập, và thường là về môn hóa, môn tôi nổi trội nhất trong ba môn. Trong đấy thì có 2 đứa đang chuẩn bị thi đại học, và một đứa học lớp 11 ở phòng đầu tiên, tôi cười nhiều hơn, tôi nghĩ cuộc sống tốt đẹp hơn và ít ra nó cũng tươi sáng hơn so với tôi chỉ cách đây vài tháng trước. Tôi vẫn giữ lịch trình học tập như trước đây tôi đã từng đặt ra, duy tôi không cảm thấy có áp lực nặng nề nên tôi cảm giác học vào đầu được nhiều hơn, và kiến thức cũng dễ hiểu hơn. Tôi gần như không nghĩ về em nữa, quên bẵng cái cảm xúc về em, em có cuộc sống của em, có người quan tâm em, tôi chỉ có thể mỉm cười đôi khi chua chát khi bất chợt hình ảnh em hiện ra. Tôi không thở dài nữa, tôi thấy nó là lạ, nhè nhẹ, và cảm thấy trong lòng thanh thản.
...



.................................................. .........



Chap 13


Tháng 6, tháng của mùa hè, tháng của những ngày oi bức trong năm, và là tháng của những học sinh lớp 12 đang căng đầu học, nhồi nhét vào các kì thi quan trọng của cuộc đời mà đáng nói hơn cả là thi đại học. Cũng như mọi năm, trường ấy mở cái lớp ôn thi cấp tốc, học sinh nườm nượp đăng kí học, mấy đứa con gái ở khu trọ nhà dì cũng vậy. Bây giờ còn có 4 người ở đấy, 2 đứa năm nay lên lớp 12 thì về quê sau khi học xong hết chương trình chính khóa. Phòng đầu là của đứa lớp 11, về nhà nên đóng cửa, phòng 2 là em và bạn em, phòng 3 là một trong 2 đứa của phòng cuối tách ra. Dì có bảo tôi đăng kí vào lớp luyện thi nhưng tôi thấy không cần thiết nên tôi chỉ học ở nhà mà không đăng kí lớp nào cả.

Tôi cũng vừa kết thúc khóa học lớp 13 ở trường đấy vả lại cũng không hứng thú lắm với việc học ôn vì tôi biết nhiều người nhồi nhét nhưng lượng kiến thức chưa chắc đã bằng ngồi ở nhà học. Thời gian này tôi học hành nhẹ nhàng hơn, tôi tôi đi ngủ sớm hơn, tầm 1h là tôi đã đi ngủ, tôi chỉ tập trung vào nhớ các kiến thức, thỉnh thoảng tôi mới làm các bộ đề, thời gian đối với tôi không gấp rút nữa nên tôi không vội vàng gì nhiều. Tôi có nhận kèm hóa cho đứa ở phòng 3 cùng thỉnh thoảng giải giúp vài bài tập cho đứa ở phòng 4. Dì có lúc bảo tôi lo học đi cứ lo chuyện bao đồng, tôi chỉ nghĩ mình biết được chút gì thì nói cho thôi, cũng như ngày trước của tôi, vì vậy tôi vui vẻ chấp nhận cái công việc mà người ta nói là giảng dạy, uh thì giảng dạy – tôi chỉ nghĩ như thế. Hè nên dì tôi không phải đến trường dạy học, tôi có thêm nhiều thời gian thảnh thơi hơn, thỉnh thoảng mới xuống dưới bếp giúp đỡ dì nấu ăn hoặc dọn dẹp nhà cửa. Tôi dạy cho V. (tên em ở phòng 3) vào những lúc V không đi học lớp luyện thi cấp tốc ở trường. Sáng khoảng từ 8h đến 11h, chiều từ 2h đến chừng 4 rưỡi, những lúc dạy cho V xong, tôi gặp em đôi khi lúc bước lên nhà, hoặc có lúc chúng tôi vô tình chạm mặt nhau. Tôi chỉ cười mỉm, gần như không nói câu gì với em, tôi bước nhanh lên nhà. Tôi không còn bối rối khi chạm mặt em, nhưng tôi cũng không có đủ tự tin để nói chuyện với em, hoặc có thể do nếu nói chuyện với em tôi không biết phải nói gì. Thôi thì cứ lẳng lặng xem như không quen biết đi, như thế có khi lại tốt cho cả tôi, tốt cho cả em, nỗi buồn về em chỉ đến với tôi chợt thoáng qua, như một cơn gió, nhẹ nhàng đến, rồi nhẹ nhàng đi...

Và có lẽ rồi sẽ có lúc tôi lãng quên đi tình cảm đơn phương một thời cay đắng của mình khi tôi đã an phận đứng ngoài cuộc đời của em, lẳng lặng đi bên cạnh song song với cuộc đời em nếu như không có một một chuyện xảy ra. Hôm ấy tôi đang nằm ngủ thì bỗng tỉnh giấc bật mình dậy, trời mưa khá lớn, giường tôi lại ở cầu thang nên chắc có vài giọt nước mưa hắt vào giường tôi. Nhìn đồng hồ thì thấy hơn 2h sáng rồi, vì trời mùa hè nên hai cửa trên tầng tôi không khép lại nên mới bị hắt vào, tôi tỉnh giấc dậy, vội vàng lên trên tầng đóng kín hai cửa lại. Tiếp tục vào giường nằm ngủ nhưng mãi tôi vẫn không chợp mắt được, tiếng mưa vẫn cứ rơi lộp độp bên tai. Khẽ kéo cửa xếp, tôi bước ra ngoài hiên, nghĩ bụng vươn vai một chút cho dễ ngủ, ngước nhìn tiếng mưa rơi vào mái hiên, kí ức ngày xưa chợt về, cũng chính nơi này tôi và em đã từng ngồi bên nhau, đã nói chuyện với nhau rất vui vẻ, và tôi đã cảm thấy thích em từ lúc này. Ôm lấy đầu, tôi cố không muốn nghĩ đến em nhưng nó cứ hiện ra ngay trước mắt tôi, từng chút, từng chút một…

Tôi tưởng rằng tôi đã an phận, đã xếp em vào một góc nhỏ nơi trái tim tôi nhưng có lẽ chỉ là tôi tự nhủ, tôi mong muốn như vậy. Hình bóng em vẫn hiện hữu trong tôi, và hôm nay nó chực bộc phát ra, có cái gì đấy nhói đau trong tim tôi, quặn thắt trong người tôi, khiến tôi không thể kìm lòng được nữa. Tôi bước xuống phòng em, đứng dựa lưng sát phòng em, tôi chỉ nghĩ duy nhất một điều, nếu lúc này tôi gặp em, tôi sẽ thổ lộ hết tình cảm của tôi cho em, cho dù chuyện gì có xảy ra sau đấy, tôi vẫn sẽ nói, nói cho em tôi yêu em như thế nào. Lúc đấy tôi can đảm đến lạ thường, tôi thậm chí còn không nghĩ đến việc em có chịu nghe tôi nói, hay tiếp theo đấy tôi sẽ nói gì nữa, hít một hơi dài, tôi chờ đợi em…
mưa rơi ào ạt trên mái hiên, rơi vào cả cõi lòng tôi...

..........

Chap 14


Gần 1 tiếng đồng hồ tôi đứng im như vậy, chỉ với một mong muốn bất chợt em mở cửa ra, em sẽ thấy tôi, sẽ ngạc nhiên, sẽ hỏi tôi, và tôi sẽ nói với em những gì tôi chất chứa trong lòng. Tôi miên man trong những suy nghĩ sẽ thế này, sẽ thế kia, tôi nhìn từng hạt mưa nhỏ giọt rơi xuống, cho đến khi thấy mỏi chân tôi mới bắt đầu nghĩ đến tình hình hiện tại. Sẽ tiếp tục đứng chờ em??? Liệu em có bất ngờ đến như tôi mong muốn??? Hay sẽ im lặng và đi lên nhà??? Như vậy tôi nghĩ sẽ không có cơ hội nào nói với em, hoặc là tôi không đủ can đảm để nói với em nữa. Đứng thừ người ra, thở dài tôi quyết định bước chân lên nhà, tôi cố gắng bước thật chậm chỉ hy vọng em bất chợt đứng ngay sau lưng tôi. Nhưng dường như tôi chỉ đang huyễn hoặc, em không bao giờ đến bên tôi, em không bao giờ đứng trước mặt tôi, em cũng không nghe tôi nói, em chỉ mơ hồ, em chỉ đến trong những giấc mơ của tôi, những giấc mơ không có thật. Tôi gần như thức trắng đêm đấy, để nghe tiếng mưa, để nghe tiếng con tim mình, và để cảm nhận thêm một lần cay đắng, thêm một lần đau …

tx 2 tuần cuối 06/2007

Với những học sinh lớp 12, đây gần như là giai đoạn gấp rút trong việc ôn thi, nhưng đối với những học sinh lớp 13, như tôi, chúng tôi đã có cả 1 năm trời để chỉ cho việc ôn thi. Và với tôi, khoảng thời gian này là khoảng thời gian tôi học ít nhất, tôi chỉ xem qua sách vở, ghi chép những gì quan trọng, nhớ những lỗi mình hay mắc phải. Đôi lúc thử làm một đề thi, bấm thời gian, rồi xem kết quả. Lúc này, tôi cũng không đá bóng hay chơi bóng chuyền nữa, tôi giành thời gian ở nhà dì, chăm em, đỡ việc nhà cho dì, có đôi khi tôi vừa bế em, vừa cầm quyển sách xem qua, hoặc vừa ngồi vừa lẩm nhẩm tính toán, đọc cái công thức. Tôi tự hài lòng với những gì mình đã cố gắng suốt năm qua. Thời gian này em cũng bận ôn thi, bận học, tôi không để ý những chuyện đấy nữa, tôi cũng thấy em không hát như ngày trước, và có lẽ bây giờ tôi hát còn nhiều hơn em. Tôi mua đĩa trắng về, lên mạng cop những bài hát tôi thích, nghêu ngao những bản tình ca buồn, tôi nghe cả nhạc vàng, tôi thấy nhiều bài giống với tình cảnh của tôi hiện nay. Tôi vẫn yêu em, trong sâu thẳm, nhưng sau cú sốc vừa qua nó lại trở nên bình lặng trở lại, giờ trong tôi là kỳ thi ở trước mắt.

Nhưng, có lẽ cuộc sống muốn có những giây phút bình thường lại rất khó. Và tôi và dì nhận thấy sự thay đổi trong sinh hoạt hàng ngày của em và bạn em. Gần như em và bạn em về phòng chỉ ngủ, em và bạn em có nhờ hàng xóm nấu cơm nhưng dạo đấy ít khi thấy ăn, chắc em ăn cơm ở nơi khác. Sáng dậy, thấy em đi, chiều thấy em đi, tối em cũng đi, tôi không thấy em học trong phòng như mọi khi, tôi chỉ thấy em về đến phòng là nằm ngủ. Em về cũng khá muộn, toàn tầm 10h, 10 rưỡi, chú dì tôi luôn luôn tầm 10h là đã đóng cửa cổng và những người trọ nhà dì tôi ít khi đi về muộn, ngoại trừ những buổi đi học thêm. Em và bạn em đi đâu, tôi không biết, nhưng chắc có lẽ có cả người yêu em ở đấy, chú dì tôi biết chuyện em đi về muộn nên cũng khá giận, nhưng em và bạn em đã ở đấy gần 3 năm nên bỏ qua không nói gì nhiều. Và cứ mỗi buổi tối khóa cửa cổng thì thay khóa khác, mọi khi khóa cửa cổng thì những người trọ đều có chìa khóa, nên lần này thay khóa, em và bạn em đi về thường phải gọi. Lúc đầu tôi thấy đấy là bình thường, sau rồi nó trở thành thường xuyên, tôi sợ chú dì nói em, đang học trong cầu thang tôi đem bàn gấp ra giường ngoài, để khi nào em về tôi mở cửa cho. Lúc đầu thì bạn em còn phải gọi, sau thì tôi chỉ cần nghe tiếng bước chân là tôi nhẹ nhàng ra mở cửa. Tôi không biết em đi đâu, tôi chỉ biết em đi, và có lẽ có cả người yêu của em đi cùng, tôi cay đắng nhận ra một điều, thực sự tôi chẳng là gì của em, tôi cũng chẳng là gì để mà có thể so sánh với người ta, em có bao giờ biết đến một người yêu em như vậy đâu. Càng những lần sau khi mở cửa, tôi gần như không còn cảm giác, buồn để làm gì, đau để làm gì, em có bao giờ biết đâu… Trong khi em và bạn em vội về phòng thì tôi bước ra ngoài đường, tôi đi lang thang quanh đấy, hít một hơi dài, tôi bước đi, ngước lên bầu trời, tôi thấy em xa xăm quá, tôi không với được, buồn làm gì, nhớ làm gì, tôi thấy mông lung quá, trái tim tôi có lẽ càng ngày càng chai lì, thở ra đều đều, tôi rảo bước về nhà dì, tôi đang còn bài vở chưa học xong nữa, để nó qua một bên đi – tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.

.................................................. ........................








Chap 15


Những ngày cuối cùng, lần lượt mọi người trong khu trọ về hết, tôi cũng không quên chúc cho kì thi sắp tới của mọi người kết quả tốt. Em là người về cuối cùng, bố mẹ em đón em muộn nhất, rồi cùng sửa soạn đồ đạc, tư trang. Lúc em về, đấy là lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào mắt em, đôi mắt đối với tôi thánh thiện, trong veo, tôi không nói với em lời nào, tôi cũng không chúc em điều gì về kì thi cả. Tôi nhìn theo em cho đến khi bóng em khuất dần, lãnh lẽo, mơ hồ, hầu như không có một chút cảm xúc…
.....
.....
.....
.....

Tôi ở lại đến tận 30/06/2007 mới sửa soạn hàng trang để bước lên đường vào kì thi. Trước khi về nhà, tôi có đi xuống dưới khu trọ, dạo qua một vòng, cũng đã gần một năm tôi ở đây, bao nhiêu việc đã xảy ra, vui cũng có, buồn cũng có, nó giúp tôi trưởng thành hơn. Nhìn vào bức tường tôi từng dựa vào đấy chờ em trong đêm mưa, tôi mỉm cười, ít ra tôi cũng đã biết rung động, đã biết yêu, tôi không còn là người mải mê chơi game đến quên ăn, quên ngủ nữa. Cuộc sống nơi đây dạy cho tôi khá nhiều điều mà nếu như không trải qua có lẽ tôi sẽ không được như ngày hôm nay. Tôi từng đọc đâu đấy một câu, nếu muốn biết thời gian dài bao lâu, hãy hỏi người vừa thi trượt đại học, thời gian có dài thật đấy, những giây phút, những kỉ niệm, những hồi ức khi tôi đã trải qua, khi ấy tôi mới cảm thấy luyến tiếc những phút giây ở nơi đây. Cho đến khi tôi lai mẹ về nhà (lúc này tôi đã biết đi xe máy), tôi vẫn ngoái đầu lại nhìn về cổng nhà dì tôi…

……
Trở về với kì thi đại học khá suôn sẻ, tôi lại quay lại nhà dì, lần này là tôi lên để kèm cho thằng em lớn học, và chơi với thằng em thứ hai. Thằng bé quấn lấy tôi, cũng phải, vì nó mới ra đời được hai tiếng đồng hồ thì tôi đã bế rồi, tôi đã từng pha sữa cho nó uống, thay tã cho nó, bế nó từng đêm khi nó khóc quấy, ru nó vào giấc ngủ, đôi tay nắm chặt tay tôi, môi cười mỉm. Cho đến khi nó đã biết chút ít, lúc tôi học ở cầu thang, nó vẫn thường hay chỉ tay vào và cười khi mẹ hỏi anh đâu? Tôi dành hết tình cảm cho nó, tôi chơi với nó gần như cả ngày, lúc này mấy đứa học lớp 11 đã xuống để học thêm, phòng trọ cũng có người thuê, phòng của em chuyển đi có một cô bé năm nay lên lớp 10 chuyển vào. Tôi vẫn thường bế em đi xuống, cho chơi đùa với các chị ở đấy, hay đôi khi giảng hộ mấy bài tập khi có đứa hỏi. Rồi bận rộn với đám tang của cố ở quê, người cố bị mù lòa mà ngày nhỏ tôi vẫn dắt cố đi xung quanh. Tôi chạy đôn chạy đáo lo việc vặt trong đám tang, tôi thức gần như trắng mấy đêm đấy, đến hôm đưa cố về với tổ tiên tôi khiêng ảnh cố, tôi cố gắng không khóc, tôi chỉ bật khóc khi lúc cố mồ yên mả đẹp, lúc mọi người bắt đầu đi về. Tôi vẫn nhớ mỗi lần về quê tôi đều vào thăm cố, cố ôm lấy tôi và luôn miệng bảo: Khi nào cố chết cố sẽ phù hộ cho tôi…

Làm xong 3 ngày cho cố, buổi chiều hôm đấy khi lên đến nhà dì thì mẹ tôi gọi điện báo tôi đã đậu. Tôi đón nhận tin này một cách bình thường, không vui, cũng không buồn, tôi đã mường tượng ra kết quả này từ lâu, tôi xem nó như là một phần thưởng cho nỗ lực của tôi trong suốt 1 năm qua. Đối với nhiều người có lẽ đây là một sự kiện trọng đại, nhưng với tôi, sau những gì tôi đã trải qua, tôi không có lấy nổi một cảm xúc để có thể reo lên rằng: Tôi đã đậu đại học... Tôi chỉ thấy nó bình thường, vì tôi biết tôi sẽ đậu lúc bước ra phòng thi môn thứ 3 rồi. Ngày tôi về nhà chuẩn bị ra Hà Nội nhập học, tôi có về quê, thắp nhang cho cố, tôi lầm bầm: Cháu đỗ đại học rồi cố ah, cố biết tin này muộn quá, cố không chờ lấy 1 tuần nữa có phải cố được nghe tôi nói với cố rồi không…

........

Chap 16


Rời quê nhà ra Hà Nội học đại học, cuộc đời của tôi bước thêm một trang mới, có đôi chút háo hức, bỡ ngỡ khi vừa bước xuống xe khách. Tôi sẽ ở đây 4 năm hoặc có thể lâu hơn, mặc dù khá vui mừng nhưng tôi luôn tỏ thái độ bình thường, tôi ở lại nhà bác làm cùng cơ quan với mẹ để làm thủ tục nhập học. Rồi bận bịu với việc nhập học, việc tìm nhà trọ, mua sắm đồ đạc, đồ dùng… Tôi trọ ở gần trường, đi bộ chừng 5 phút là đến trường, tôi ở với một bạn cùng lớp ở Hải Phòng, chúng tôi trọ ở trên tầng 2 của một khu trọ, phòng không rộng lắm nhưng khá thoáng mát. Ở được một tuần thì có thêm một đứa cùng khoa nhưng khác lớp xin ở cùng, thế là phòng trọ có 3 người, và mọi rắc rối bắt đầu từ đây. Thời gian này, do việc học gần như không có kiến thức gì ngoài những kiến thức đại cương, nên tụi tôi gần như khá rảnh rỗi, ngoài ra cũng lạ nước lạ cái nên chúng tôi thường xuyên chỉ ở nhà. Đôi khi tôi và đứa bạn ở Hải Phòng có ra quán net ngồi, rồi lại về nhà trọ nhìn nhau cho hết ngày. Chúng tôi ăn cơm quán chứ không tự nấu ăn, có lẽ vì con trai nên đứa nào cũng ngại. Hồi đấy suất cơm 7 nghìn đã là ngon rồi, tôi vốn không quen ăn quán nên ăn khá ít, hai đứa kia thì ăn như hầm hổ. Tôi vẫn giữ thói quen như ngày trước, tôi thức muộn, dậy sớm, tôi mua vài cuốn sách tiếng Anh để thỉnh thoảng ngồi đọc. Đôi khi ăn cơm tối xong tôi đi lang thang xuống đến gần sân vận động Mỹ Đình, ngửi mùi hoa sữa, ngắm cảnh đường phố, rồi nghĩ thơ thẩn đến tận 10h đêm mới về. Tôi sống kiệm lời, ít khi nói chuyện, chỉ thường hay ngồi một mình, hồi đấy tôi và đứa bạn Hải Phòng cũng đã có điện thoại di động, còn đứa ở Hải Dương thì không có. Dạo đấy, mẹ tôi gọi điện thoại liên tục, và gần như ngày nào cũng gọi, tôi chỉ nói chuyện qua loa với mẹ rồi tắt máy sợ mẹ nói nhiều tốn tiền.


Chúng tôi sống yên ổn được 1 tuần thì xảy ra một chuyện. Đứa ở Hải Dương mặc dù khác lớp nhưng vẫn học chung với chúng tôi ở một hội trường. Thời sinh viên, nhất là năm nhất, không có việc gì làm thì chỉ toàn ngồi nói chuyện linh tinh, hoặc trêu chọc con gái, nó xin được số điện thoại của một bạn ở lớp nó và bảo rất xinh, bạn ấy tên là Y. Nó bảo chúng tôi nhắn tin làm quen, khi ấy một phần vì tò mò khi mới sử dụng điện thoại di động, một phần cũng do khá rảnh rỗi nên tôi với đứa bạn ở Hải Phòng có nhắn tin cho Y, cũng nói những chuyện linh tinh trên trời dưới đất. Y ở kí túc xá, thời gian cũng rảnh nên nhắn tin cho tụi tôi liên tục. Tôi nhắn ít, chỉ mỗi bạn Hải Phòng là nhắn khá nhiều và đều đặn, Y cũng đôi khi nhắn cho tôi, nhưng tôi nhắn lại ít, và do tôi cũng không hứng thú cho lắm. Có một hôm tôi đi ăn cơm trưa để quên điện thoại ở nhà, lúc về thì thấy có mấy tin nhắn khá lạ, thì ra là đứa ở Hải Dương lấy máy tôi nhắn cho Y, tin nhắn khá tình cảm, nhưng nhắn xong lại không biết xóa đi, tôi lại còn thấy viết nháp cả ra giấy trước khi nhắn tin, tôi chỉ mỉm cười cho qua chuyện, và tôi cũng chẳng để ý gì thêm. Và cứ như vậy sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu như Y không hẹn gặp tôi với bạn Hải Phòng. Tôi không muốn đi, chắc vì tôi nhát, tôi thấy ngại, tôi cũng chẳng biết nếu gặp thì nói gì, nên tôi xác định ở nhà. Nhưng hai đứa kia hào hứng quá nên vẫn quyết định đi, tôi ở nhà học tiếng Anh, sau về tôi nghe nói Y nhầm tôi với đứa ở Hải Dương, rồi trong câu chuyện hay nhắc đến tôi, nên đứa Hải Dương kia có vẻ tức tối tôi nhưng không nói ra. Và gần như sau mỗi buổi tối ăn cơm xong, hai đứa đều hẹn gặp Y để nói chuyện phiếm, lúc nào cũng rủ tôi đi cùng nhưng tôi luôn từ chối. Tôi thích đi lang thanh một mình, ngắm đường phố hơn là những chuyện đối với tôi là vô bổ như vậy.


Hôm đấy, tôi khá đau đầu, nên khoảng 9 giờ là tôi uống thuốc rồi đi ngủ, thuốc ngấm vào nên tôi ngủ lúc nào không biết. Đang lơ mơ ngủ thì tôi thấy có tiếng đập cửa, vội vàng ra mở cửa thì tôi thấy hai đứa đang đứng trước cửa, thằng Hải Dương thì mặt hầm hầm với tôi. Bình thường mọi hôm khoảng 10h là hai đứa đã về rồi vì chủ nhà tầm đấy đóng cửa, nhưng hôm đấy 2 đứa về muộn nên đi cửa sau, bọn tôi có chìa khóa cửa sau nhà, và chúng có gọi cho tôi xuống mở cửa nhưng tôi ngủ nên không nghe, gọi điện thoại thì tôi tắt máy nên phải gọi chủ nhà mở cửa. Chắc do lão chủ nhà chửi nên thằng Hải Dương kia nó mới hầm hầm với tôi, còn đứa Hải Phòng thì vẫn bình thường, tôi nghe thấy thằng Hải Dương nói rít lên:

- Mày làm cái quái gì mà bọn tao gọi không nghe thấy thế.
Tôi mệt nhọc vì đang đau đầu với thuốc ngấm nên mới bảo:
- Tao nằm ngủ có biết gì đâu.
Giọng nó khá gay gắt:
- Mày ngủ hay mày cố tình chơi đểu bọn tao.
Tôi vẫn nhã nhặn:
- Tao biết quái gì đâu, tao mà nghe tao xuống tao mở cửa rồi.
Tôi tưởng nghe thế thì nó im, ai ngờ nó nói thêm câu:
- Mẹ cái dân bựa, chỉ có giỏi ăn bẩn.

Tôi vốn nóng tính, mặc dù bình thường thì tôi ít nói, nhưng lúc đấy nghe thấy nó nói về quê tôi, lại thêm cái kiểu miệt thị, nói quê tôi tức là nói cả ông bà bố mẹ, tổ tiên tôi, tôi chả nói chả rằng nhằm thẳng vào mặt nó đấm hẳn một cú, nó ngã xuống sàn nhà nhưng bật dậy đấm lại vào người tôi. Máu nóng nổi lên, đang có con dao làm bếp ngay cạnh, tôi rút ra, những lúc tôi nóng tính lên, tôi thường không làm chủ được mình, tôi chỉ nghĩ trong đầu cho nó phát cho nó bớt to mồm đi. Tôi vừa cầm con dao lên thì thằng bạn Hải Phòng xông lại ôm lấy tôi, miêng la lên:

- Thôi, thôi.
Tôi vùng vằng:
- Mày thả ra tao xem nào.

Thằng Hải Dương thấy tôi cầm dao thì chạy vội ra cửa, chắc thấy tôi mà vùng được ra là nó chạy xuống dưới nhà. Lão chủ nhà thấy to tiếng vội chạy lên, thấy đám tôi đang hùng hổ với nhau mới lên quát:

- Thằng kia, bỏ cái dao xuống xem nào.
Rồi quay sang, nói tôi với thằng ở Hải Dương:
- Hai thằng này, ở nốt tháng rồi biến.
Tôi ức lên nghĩ:
- Đi thì đi, làm sao nào.

Lần đầu tiên đi trọ học của tôi chưa được đủ 1 tháng trời đã bị đuổi. Tôi chỉ gọi điện báo vắn tắt cho mẹ, rồi đi quanh đấy, tìm nhà trọ. Chỉ 3 ngày sau, nhờ bác tôi tìm hộ, tôi đã chuyển đến nơi ở mới, cũng gần với chỗ trọ cũ, đứa bạn Hải Phòng nó chẳng gây hấn gì tôi nên với nó vẫn vui vẻ như bình thường khi đến lớp. Còn thẳng ở Hải Dương, nó sợ tôi chứ tôi chả xem nó ra cái gì trong mắt tôi cả. Cứ thấy tôi là nó tránh mặt, còn gặp nó thì tôi cười khẩy…


(Còn nữa...)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info