Cầm chặt lon nước trong tay, Thái Di lấy hết can đảm xin lỗi :
- Em xin lỗi chị.
- Hử ? Về chuyện gì ?- Hiểu Nhu thắc mắc hỏi lại.
- Em đã gây ra nhiều lỗi lầm lắm, nói ra chắc có lẽ chị đánh em mất.
Đôi mắt hơi mở to ra ngạc nhiên, song Hiểu Nhu cười nói :
- Lại mấy chuyện với con Lâm chứ gì ? Em là người có công cơ mà, sao lại phải xin lỗi ?
- Không phải chuyện...
- Được rồi. Chị hiểu mà !- Hiểu Nhu vội vàng cắt ngang. Lúc trước cô đã có nghĩ tới nhưng không chắc chắn, nhưng đủ làm cô ghét Thái Di. Giờ nghe con nhỏ nói như vậy thì cô đã rõ vì sao mình lại bị người ta đánh. Nhưng cảm giác ghét tự nhiên lại không còn, người xưa cũng nói mà, đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại.
--------------------------------------
Hy Hy ngồi thần trên ghế, cô đưa tay lên chạm vào môi dưới đang sưng lên của mình. Chưa bao giờ cô cảm thấy nhục nhã đến vậy. Tự cho mình là bã kẹo cao su bị nhổ đi không thương tiếc, song Thoại Giai đối xử với cô cũng giống hệt như bã kẹo cao su vậy. Cô thù hắn, nhưng cô có nên nuôi thêm một hy vọng nào nữa không ? Làm như vậy, Thoại Giai là muốn trêu đùa cô hay còn có tình cảm với cô đây ?
Vài ngày trước...
- Cậu và Thoại Giai sao rồi, sao chưa thấy tên đó đến đây lần nào ?- Nó hỏi.
- Sao là sao ? Đã kết thúc rồi thì còn gì nữa.
- Vậy chứ cậu đọc thiệp chưa ?
- Nói vớ vẩn, thiệp quái gì ?
- Chết cha, vậy là không biết rồi. Hôm sinh nhật Thoại Giai có gửi thiệp tới làm lành với cậu mà.
- Sao ?
- “Anh xin lỗi, em có thể quay lại với anh không”, nội dung là vậy đó.
- Thiệp của tớ, sao cậu lại biết.
Nó cười cầu hòa :
- Hì, nếu như không giở ra xem lén...thì làm sao mà biết được chứ.
- Cho dù có thiệp nào thì cũng thế, nhưng căn bản là tớ chưa hề thấy nó.
=======
Hy Hy lại thờ người ra. Cô nhiều lần đã lắc đầu phủ nhận nhưng vẫn cứ hay nhớ đến chuyện đó. Nhưng thật sự là cô chưa bao giờ thấy tấm thiệp nào cả. Hoặc lỡ như Trúc Lâm chỉ nói phiếm như thế để an ủi cô thì sao, cô làm sao tin được vào thứ mà mình chưa từng thấy cơ chứ, có thể tấm thiệp đó còn chưa bao giờ tồn tại.
--------------------------------------
Trời đổ cơn mưa rào nhẹ. Hy Hy thầm trách ông trời sao lại nổi cơn vào lúc này. Cô đang đi bộ, xe thì để ở nhà, điện thoại lúc nãy do sơ ý nằm trọn dưới nước bồn cầu, đúng là hết cách.
Không kịp chạy vào bến xe buýt, Hy Hy gần như ướt hết, đầu tóc bê bết lại. Được một lúc thì trời tạnh mưa. Đương gật gà gật gù do thiếu ngủ thì cô nghe tiếng còi xe inh ỏi phía sau. Quay đầu lại thì thấy cái xe mới cóong cùng Thoại Giai ở trong đó. Và nếu hắn không gọi cô thì cũng chẳng thể gọi ai khác. Hy Hy tảng lờ đi, nhưng người bóp còi cũng không có ý định dừng lại, mấy ánh mắt trên bến xe đã nhìn chằm chằm, bực mình cô đi tới chỗ chiếc xe.
- Anh làm gì thế hả ?
- Để tôi đưa cô về.
- Không cần.
- Giờ này chờ xe lâu lắm, để tôi đưa cô về- Thoại Giai lặp lại lần nữa.
- Lâu cũng được, anh đi trước đi.
- Nếu cô không lên, tôi sẽ ngồi bóp còi ở đây tới khi nào cô chịu lên.
- Tùy anh.
Nói rồi cô quay lại ghế ngồi đợi. Đúng như lời nói, Thoại Giai bóp còi ồn rối cả lên. Cô nghe đầu mình như sắp nổ nhưng vẫn cố ngồi đợi. Người con trai bên cạnh nhăn mặt nói :
- Ồn ào quá đi !
Vẫn muốn tiếp tục kế hoạch “lì”. Hy Hy bực mình liếc qua anh chàng nhỏ mọn bên cạnh, nhưng thật ra thì cô mới chính là kẻ làm phiền người khác, mà đúng hơn là cái tên chết tiệt kia. Cô đành phải ngậm ngùi mà bước lên xe “kẻ thù”.
Chiếc xe chạy băng qua các con phố. Hy Hy chán ngán vô cùng, mặt cô nhăn lại thành đống, miệng lẩm bẩm và tay cô gõ nhẹ lên cánh cửa xe nhẩm đếm thời gian. Cuối cùng cũng về đến nhà, cô bước xuống xe mà không nói một lời nào từ đầu đến giờ. May mắn thay, Thoại Giai cũng còn nhớ nói một lời chào với cô dù cô cố tình như không nghe.
Bấm mã số, cánh cổng sắt tự động mở ra. Nhưng lạ thật, nhà cửa hôm nay vắng tanh như chùa bà đanh, ngay cả lão tài xế khủng bố hay ông làm vườn cũng không thấy tăm hơi đâu cả. Hy Hy bước đến trước cánh cửa gỗ vào nhà thì chỉ thấy một mẩu giấy nhỏ gắn vào đó : “Gọi hoài mà chị không bắt máy. Chị hai, em với bố mẹ đi Hawaii chơi vài ngày, về sẽ gửi quà cho chị. Cửa khóa rồi, chị chịu khó ở lại bênh viện ngủ tạm vài hôm hen _Thương chị, em gái iu wí ^^_”
- Chết tiệt !
Hy Hy bặm môi thầm rủa, mấy người này quá đáng thật, dám bỏ cô đi như thế. Cô ngồi thụp xuống thẫn thờ, mắt nhìn lơ đãng ra ngoài vườn. 10 phút...20 phút...Nửa tiếng trôi qua. Hy Hy vẫn chưa biết đi đâu. Mưa đổ ập xuống, nước chảy xối xả tạt vào cô lạnh ngắt. Mái hiên trước nhà không đủ khả năng che chắn cho cô, Hy Hy ngồi thu mình với bộ đồ ướt mèm tàn tạ.
Thoại Giai vẫn đợi ngoài xe, anh lo lắng thắc mắc mãi sao Hy Hy chưa chịu vào nhà. Cơn mưa ngày càng lớn hơn, dai dẳng không muốn dứt. Anh cầm theo chiếc dù đi vào nhà :
- Bị mưa tạt ướt hết như vậy cô không thấy lạnh sao ?
Đột nhiên có một bóng đen lớn che cho cô khỏi mưa lạnh, Hy Hy ngước lên nhìn :
- Anh chưa đi về hả ?
- Phải, sao cô không mau vào nhà.
- Người nhà tôi đi hết rồi, tôi không có chìa khóa.
Nghe Hy Hy nói xong, đồng thời Thoại Giai cũng đọc được mẩu giấy gắn trên cửa, anh nhẹ nhàng hỏi :
- Mấy ngày tới cô tính ở đâu ?
- Bệnh viện, ở đó có con Lâm chắc sẽ đỡ hơn.
- Thằng Bằng ngày nào cũng ở trong đó, cô không thấy bất tiện sao ?
Cắn nhẹ lấy môi dưới, Hy Hy tặc lưỡi khẽ than một tiếng. Cô là người hiểu rõ hơn ai hết sự bất tiện này mà. Hai người đó bây giờ quan hệ đã khác, cô không phải lúc nào cũng có thể xen vào, giống như kì đà cản mũi. Còn đang lưỡng lự không biết làm sao, vì số tiền còn trong túi Hy Hy có hạn, thẻ ATM cô vứt trong phòng, không cách nào thuê khách sạn ở bên ngoài được.
- Cô là con gái, ở bên ngoài rất nguy hiểm. Hay là...cô qua nhà tôi đi- Thoại Giai mạnh dạn đề nghị, mặt anh hết sức nghiêm túc.
- Hừ ! Tôi ở bên ngoài rất nguy hiểm, còn đến nhà anh sẽ an toàn sao ? Cảm ơn ý tốt, nhưng tôi không cần phải làm anh khổ sở như vậy.
Nói rồi cô đứng thẳng dậy đi ra ngoài vườn. Mới đi được giữa đường đã bị nước mưa trơn làm cho trượt té, chân phải bị trượt rớt xuống cái hục đất cạnh đó, sưng lên đau nhói. Thấy vậy, Thoại Giai vội vã thả luôn chiếc dù chạy đến bế xốc cô lên, tức giận to tiếng quát thẳng vào mặt cô :
- Đến khi nào thì em mới hết khiến cho người khác lo lắng đây hả ?
Hy Hy trợn mắt thất kinh nhìn Thoại Giai. Cái này có thể gọi là quan tâm không ? Sao cô cứ hết từ bỏ rồi lại hi vọng thế này ? Nhưng cái cảm giác ấm áp bình yên lại bất chợt ùa đến khiến Hy Hy không khỏi rung động nhớ lại. Cảm giác này trước đây cô cũng đã từng có...ngay với chính anh.
--------------------------------------
Sau khi được Thoại Giai bôi dầu thuốc cho, chân Hy Hy đã bớt sưng hơn. Cô có thể tự mình đi lại tuy còn hơi nhức. Vào buồng tắm ngâm mình trong nước nóng, cô nhớ lại cái cảnh vừa nãy, khi Thoại Giai hết nắn nhẹ bàn chân cô rồi lại nhăn mặt mắng “Em là con nít hả, đi đứng không có mắt nhìn sao ?”. Cô tự bật cười khi nhớ lại khuôn mặt biểu cảm tức giận rất kì quái của anh, nhưng rồi tự nhắc nhở tất cả chỉ là sự giúp đỡ hết sức bình thường mà Thoại Giai bắt buộc phải làm chứ không có gì hết. Hy Hy ngụp đầu xuống nước mong cuốn trôi đi hết những mộng tưởng vớ vẩn của cô. Tắm xong, cô bỏ giặt bộ quần áo ướt mèm của mình thay vào đó là bộ đồ mượn tạm mặc của Thoại Giai. Nói là bộ nhưng thực chất chỉ có một chiếc áo sơ mi dài tay mỏng mảnh. Vì ít nhiều Thoại Giai cũng cao hơn cô một cái đầu nền chiếc áo kéo dài được tới ngang đùi cô. Áo ngực của Hy Hy bị ướt mà cô lại không muốn bị cảm lạnh chút nào. Nhìn bộ dạng của mình trong gương mà Hy Hy chỉ ước gì có một cái lỗ nào để chui xuống, ăn mặc kiểu này làm cô xấu hổ vô cùng.
Có tiếng cửa, Hy Hy theo phản xạ lập tức phóng bay lên giường trùm chăn kín mít không cho ai thấy được cô. Thoại Giai về đẩy cửa bước vào, anh chỉ thúc nhẹ cô ngoài chăn rồi bỏ ra khỏi phòng. Hé tấm chăn nhìn lén ra ngoài để chắc chắn Thoại Giai đã đi, Hy Hy cầm lấy cái túi đặt trên bàn ngủ kê sát đầu giường. Là quần áo. Thoại Giai mua rất nhiều, anh thật sự cũng rất tử tế. Nhưng Hy Hy chỉ muốn đập đầu tự tử chết quách đi khi anh tử tế đến độ mua cả...đồ con. Cô trùm chăn kín lại mà nằm vùi đầu dưới gối phát ra tiếng rên trong cổ họng vì xấu hổ, giờ mà có khóc thì cũng có cô là càng ngượng chín hơn nữa mà thôi.
- Đừng rên như vậy nữa, kẻo người ta lại bảo anh làm gì em nữa thì khổ.
Thoại Giai đứng tựa cửa phòng mỉm cười ma mãnh. Hy Hy vẫn như vậy nhưng cô thoáng chốc giật mình ngồi bật dậy nhận ra hàm ý trong câu nói của Thoại Giai. Cô xấu hổ choảng thẳng chiếc gối từ giường vào mặt anh :
- Anh tránh ra chỗ khác giùm cái đi !!!
Thay quần áo xong xuôi, Hy Hy bước ra phòng ăn. Mùi thức ăn bốc lên thơm nức mà nếu cô đoán không lầm thì Thoại Giai lại mới mua về từ một nhà hàng nào đó. Ngồi xuống dùng bữa, nó giống những bữa ăn trước đây khi cô và Thoại Giai còn quen nhau, chỉ có hai người, ấm cúng và hạnh phúc. Lúc đó chưa có Gia Mỹ xen vào...
- Ăn nhiều vào- Thoại Giai vừa nói vừa gắp một miếng cá vào chén Hy Hy.
- Cám ơn. Lát nữa anh có thể cho tôi mượn điện thoại không ? Tôi muốn gọi cho Kha Bình...- Hy Hy nhỏ giọng hỏi, mắt cô lén nhìn lên thăm dò khuôn mặt Thoại Giai và không ngoài dự đoán, đôi mắt anh bỗng chốc tối sầm lại trông cực kì đáng sợ.
- Em vẫn còn ý định muốn đi ở chỗ khác sao ?
- Phải, nhà của Kha Bình rộng rãi, chứa chấp thêm tôi cũng không có gì là khó.
- Em đang cố làm phiền người khác đó.
Hy Hy khựng lại, cô khó chịu nhìn anh :
-Sao cũng được, dù gì cũng đỡ hơn phải làm phiền anh.
- Vì sao em nhất quyết đòi ở chỗ khác vậy?
- Vậy anh cho tôi một lí do khiến tôi phải ở lại đây đi.
Im lặng một lúc, bầu không khí căng lên như sợi dây đàn, Thoại Giai nén giận nói :
- Thay vì đến gây phiền phức cho người khác, tôi nghĩ em ở đây sẽ thoải mái hơn.
- Tôi không thấy thoải mái chút nào, thà tôi đi lang thang rồi ở đại đâu có còn thấy tốt hơn.
- Tại sao ?
- Quan hệ của chúng ta đâu phải như trước đây.
- Ai nói vậy ?
Hy Hy bất ngờ nhìn anh, ngay cả Thoại Giai cũng không khỏi ngạc nhiên khi chính anh thốt ra những lời này. Anh đơn giản chỉ là cảm thấy khó chịu khi nghe cô nói hai người không còn quan hệ như trước, anh tức giận phải thừa nhận chuyện này. Còn Hy Hy, cô không muốn mình nuôi thêm bất cứ một hi vọng nào nữa. Đó cũng chính là lí do cô càng không thể ở lại đây.
- Em không cần phải đi nơi nào hết, nếu cảm thấy bất tiện thì cứ ở lại đây, chúng ta không chạm mặt nhau bao nhiêu đâu.
Thoại Giai nói xong, anh đứng dậy kết thúc bữa cơm của mình. Khuôn mặt lạnh lùng như bức tượng và đôi mắt đen ngày càng tối màu xoáy sâu vào cô như một chiếc hố không đáy. Tuy Thoại Giai chỉ lẳng lặng bỏ đi nhưng trong anh có cái lạnh đến gai người và ngấm ngầm đâu đó là sự khó chịu không vừa ý chút nào. Cô im lặng tiếp tục bữa cơm khó nuốt một mình, lòng tự dưng mang một cảm giác nặng trĩu không thể lí giải.
Hắn kéo chiếc điện thoại rời tai mình và vất nó xuống đệm salon. Trông hắn không được thoải mái lắm, nó chăm chú nhìn hắn hỏi :
- Anh bị sao vậy ?
Vầng trán nhăn lại, hắn xoạc hai tay vào túi quần ngồi xuống ghế khó chịu nói :
- Mẹ lại nói về chuyện đính hôn.
Đến lúc này thì phần khó chịu không chỉ riêng mình hắn, môi nó hơi nhếch lên :
- Vậy sao ? Anh định thế nào ?
Hiểu nó đang ghen, và có thể là khởi đầu cho một sự cáu giận vô lí, hắn nghiêm nghị nói thẳng :
- Anh đã từ chối lễ đính hôn, và giờ Gia Mỹ với anh không còn tình cảm gì hết. Em phải hiểu !
- Thì em hiểu !- Nó nhún vai với bộ dạng dửng dưng.
- Em hiểu điều gì vậy ?- Hắn lãnh đạm hỏi, một tay cho vào túi quần tiến gần về phía nó.
Nó nhìn lên hắn, thái độ rất khiêu khích mà hắn biết rõ là nó đang tức :
- Là em sắp bị đá ra ngoài lề.
- Đừng nói vậy- Bỗng nhiên hắn cúi sát xuống, hơi thở phả nhẹ vào mặt nó thấp giọng nói khiến nó cũng một phen tim đập loạn xạ.
Cơn tức trong người nó đã đi qua nhưng vẫn còn cảm thấy nặng lòng lắm :
- Gia Mỹ là cô con dâu lí tưởng của bác mà.
Đặt trán mình tựa lên trán nó, hắn nhắm mắt nói như không bận tâm mà gạt qua hết mọi lo lắng của nó :
- Mẹ anh cần con dâu chứ anh đâu có cần con dâu. Anh cần một người vợ tốt mà anh chọn là được rồi.
- Nhưng rõ ràng là bác không thích em, em nằm viện hai tư ngày mà bác chưa vào thăm lấy một lần.
Hắn đưa ngón trỏ lên môi suỵt nhẹ một cái, hỏi như đe dọa :
- Shh...Bây giờ em lấy anh hay lấy mẹ anh ?
- Đương nhiên...là em lấy anh rồi- Nó ngượng ngùng đáp.
- Tốt. Em chỉ cần biết như vậy là được rồi.
Hắn chỉ cần dùng một lực nhẹ đẩy gương mặt xích tới chút là hai đôi môi nhanh chóng chạm nhau. Hắn ôm nhẹ eo nó đẩy nó sát mình hơn, đồng thời hai cánh tay nó vòng ra sau cổ hắn. Nụ hôn nhẹ, nhưng ngọt.
Đột nhiên thanh âm từ núm cửa vọng đến, cả hai giật mình nhìn ra đã thấy Hy Hy đang đứng đó liếc nhìn hai người trưng bộ mặt tỉnh bơ.
- Hy Hy, cô...sao cô...
Mặt hắn đỏ bừng, nhưng đáp lại Hy Hy chỉ tỉnh như không :
- Hai người chưa khóa cửa.
- Dù sao thì cô cũng phải lựa giờ chứ, sao lại chọn cái lúc người ta đang...đang...- Hắn khua tay múa chân loạn cả lên-...mà vào chứ ?
- Ông tưởng đây là nhà ông sao ? Chịu khó nhịn một chút đợi con Lâm xuất viện đã rồi muốn làm gì thì làm- Hy Hy đi tới salon lấy túi xách rồi đi ra, trước khi đi, cô còn mỉm cười đầy hàm ý làm nó quê đến đỏ mặt- Tôi để quên đồ nên quay lại lấy. Cứ tiếp tục đi, không làm phiền hai người.
Hy Hy vừa rời phòng, cô bắt gặp Kha Bình ngồi đợi ngoài cửa. Cô bạn chỉ ngồi trầm ngâm nhìn vào cửa, có vẻ muốn vào mà cũng không muốn.
- Sao không vào trong ?
Liếc lên nhìn Hy Hy, Kha Bình cũng ngồi thẳng dậy, hai tay đưa lên duỗi vai một cái :
- Tớ biết điều hơn cậu đấy.
- Gì hả ? Tớ chỉ lấy túi xách thôi mà, ai biểu hai người họ làm chuyện đó nơi công cộng chứ. Mà sao cậu ngồi đây ?
- Đợi cậu- Kha Bình thản nhiên nói.
Hy Hy ngạc nhiên tự chỉ vào mặt mình :
- Đợi tớ ?
- Phải, đi ăn trưa không ?
Nhìn con bạn, khóe môi Hy Hy nhếch lên mỉm cười tán thành :
- Được thôi.
Hai cô gái đến một nhà hàng cách bệnh viện hai khu phố, nơi có những tấm kính trong suốt và tấm màn nhẹ màu che ngăn cản ánh nắng gay gắt buổi trưa chiếu vào.
- Bây giờ ở chung một nhà rồi, có tiến triển gì thì phải thông báo cho tớ một tiếng đó nha.
- Cậu đang nói cái gì vậy ? Cái gì mà tiến triển chứ ?- Hy Hy nhăn mặt hỏi.
- Cậu đang giả ngu đó hả ? Hay là ngu thiệt, cơ hội lớn như vậy còn không biết nắm bắt.
- Tớ thiệt không muốn nhắc tới chuyện này nữa, những lúc nghĩ tới chuyện mình lại sống cùng một nhà với người đó...thì tâm trạng giống như phát điên lên.
- Nhìn sơ qua cũng thấy là cậu còn yêu mà, việc gì phải khổ tâm nhiều như vậy ?
- Vì chỉ có một mình tớ yêu thôi nên không thể làm gì khác. Gia Mỹ giờ đã đứng ở giữa rồi, dù tớ có làm gì nữa cũng vô ích- Hy Hy thất thần thở dài.
- Cậu...điên à ?- Kha Bình cũng trưng bộ mặt cực kì ảo não- Cậu làm gì phải quan tâm đến nhỏ đó, tình cũ không rủ cũng tới, cậu hãy thử một lần đi.
- Cậu nghĩ sao về Vũ Bằng và Trúc Lâm ?
Hy Hy đột ngột chuyển chủ đề, Kha Bình nghĩ là cô muốn né tránh nên cũng thuận miệng đáp lại theo :
- Tốt ! Sau thời gian dài cuối cùng cũng thành cặp. Rất đẹp đôi !
- Vậy còn Gia Mỹ ?- Hy Hy giữ giọng đều đều.
- Đáng đời, dùng hết mọi thủ đoạn nhưng rốt cuộc không còn lại gì. Ngay cả bạn trai của mình mà còn không giữ nổi thì là không có năng lực thôi chứ thù ghét ai. Nhục nhã !- Sau một hồi lên tiếng chỉ trích gay gắt, Kha Bình mới chợt nhận thấy rằng cô quá ngu ngốc để lọt vào bẫy của chính bạn mình.
Hy Hy vẫn bình thản như thường :
- Như cậu nói, tớ không đủ năng lực.
- Thôi nào, cậu và Gia Mỹ sao giống nhau được chứ, nhỏ đó là một con rắn độc.
- Khi yêu rồi thì tất cả phụ nữ đều như nhau.
- Nếu cậu nghĩ như vậy thì loại người như Gia Mỹ cũng có được tình yêu còn cậu thì không ? Vậy thì công bằng chứ ?- Kha Bình bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với bạn mình.
- Có phải người đã bỏ mình được một lần rồi thì có thể bỏ mình lần thứ hai không ?
Giọng Hy Hy đều đều vang lên. Kha Bình yên lặng trong thời khắc đó, cô cảm thấy cả người mình như tê cứng, lời nói của Hy Hy, nó làm cô phải nghĩ nhiều. Phải, điều Hy Hy nói...cô không cãi. Nhưng cô chưa chắc đã đồng tình.
- Mấy cái chuyện tình cảm thì tớ không hiểu biết nhiều cho lắm...nhưng mà nhìn qua để biết ai thích ai...thì tớ không sai đâu.
Nói xong, Kha Bình đứng dậy trước bữa ăn đã kết thúc từ lâu. Cô tạm biệt Hy Hy và đi khỏi nhà hàng. Qua kính cửa sổ Hy Hy có thể thấy xe Hạ Phi đã đậu sẵn bên dưới vài phút trước. Kha Bình từng nói cô có thích một người, mà người đó cô phải dựa trên danh nghĩa của nó để được tiếp xúc nhiều hơn.
.
- Nè cô nương, tôi trở thành tài xế riêng của cô từ khi nào vậy ?- Hạ Phi nhăn nhó nói trong tiếng ồn ào của dòng xe cộ càng làm giọng của cậu trở nên khó nghe hơn.
- Ông im đi, nếu như tôi có xe thì đâu cần nhờ ông chứ- Kha Bình mở cửa xe ngồi vào rất tự nhiên.
- Hôm nay lại gì nữa đây ?
- Chở tôi đi mua một số đồ dùng cần thiết.
- Lại nữa- Hạ Phi chán nản than.
- Còn nữa, ghé mua mấy cuốn sách cho con Lâm đọc.
--------------------------------------
Hắn trong phòng tắm, ngoan ngoãn rửa ly nước và mấy tách trà. Trong đầu tự nhiên hiện đến những lời nói bộc phát khi tức giận của Gia Mỹ. Toàn bộ đều là những lời cay độc như có thù oán với nó từ kiếp nào. Hắn lắc đầu, nhưng rồi lại nghĩ đến, hắn nghi ngờ, nhưng tự lòng nhủ rằng đó chỉ là sự nhất thời bộc phát do quá nóng giận.
CHOANG !!!!
Đôi chân vừa mới tháo bột sáng hôm qua, nó nghĩ mình có thể di chuyển tốt hơn một chút. Nó khó nhọc nhích người qua sát mép giường với tay lấy chiếc remote đặt trên bàn. Trong phút chốc mất đà, nó té nhào ra khỏi giường, đầu đập mạnh xuống đất, cánh tay gạt trúng ly nước trên bàn rớt xuống vỡ toang, mảnh chai xóc vào tay nó chảy đầy máu. Nó vẫn chưa ý thức được hết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết là đầu mình đau nhức. Nó vẫn nằm im trên sàn nhà lạnh toát, nặng nhọc mở mắt, nhìn từng giọt máu của mình đang nhỏ xuống. Từng giọt...từng giọt...
Kí ức đêm hôm đó chợt về. Nó đã bị đuổi đánh ra sao, bị trói thế nào và làm sao lại ngất, tất cả đều hiện lên rõ mồn một. Hắn hốt hoảng chạy đến đỡ nó lên, gọi bác sĩ tới băng bó vết thương cho nó. Bác sĩ, y tá, ai cũng đã đều đi hết, nhưng nó vẫn ngồi thần như vậy, không động đậy, không biểu cảm.
- Em làm sao vậy ?
Đến bây giờ nó mới chịu đưa mắt sang nhìn hắn, nhưng biểu cảm vẫn đều đều như vậy :
- Em nhớ lại...
- Em nhớ lại rồi ? Vậy ai hại em còn nhớ không ?- Hắn rối rít lên.
Cắn chặt môi nó mới có thể bình tĩnh nói ra được :
- Nếu em nói...là Gia Mỹ, anh có cho là em đặt điều không ?
Nó cố gắng nhìn thẳng, và trong mắt hắn là cả một mảng sẫm tối vì thất vọng. Khi hắn đưa bàn tay lên vuốt lấy tóc nó, nó sợ, và nghe tim mình đập liên hồi, vì sợ
- Khờ quá ! Anh tin em !
Nó bất giác ôm chầm lấy hắn cảm nhận sự bình yên bên cạnh hắn. Vết thương trên tay giờ đã hết rỉ máu...
- Cám ơn !
- Hử ? Về chuyện gì ?
- Cứ để như vậy đi. Một lần nữa, cám ơn anh- Nó kê mặt sát tai hắn, nhẹ giọng nói, vòng tay càng siết chặt hơn.
- Đồ ngốc ! Anh tin em hơn bất cứ ai.
(còn nữa...)
Home
Thiên Thần Của Anh Tập 29
|
20/9/11 |


Không có nhận xét nào: