Thiên Thần Của Anh Tập 25


- Xin lỗi cậu ! Cậu thì bị như thế mà bọn tớ lại không biết gì hết- Hiểu Nhu buồn rầu nhìn nó ân hận.

- Có gì đâu chứ, chỉ là cảm xoàng thôi mà.

- Sốt 40˚ với cậu là cảm xoàng đấy à ? Mà cậu để thế nào sao cứ sốt hoài thế không biết. ? Mỗi lần đến thăm bệnh cậu có biết là tớ phải tốn mất bao nhiêu tiền mua trái cây không hả ?

- Thôi tớ đau đầu lắm rồi. Cậu làm ơn đừng rên nữa có được không ?

Nghe nó nói, Hiểu Nhu hết nhăn mặt rồi lại thở dài :

- Biết rồi biết rồi. Cậu thì khi nào cũng giỏi cả, từ nay mà cứ thử đau ốm thêm một lần nữa xem, chết đấy nhá !

- Này, cậu là bạn nó hay là mẹ nó vậy ? Nói nhiều như thế không thấy mỏi mồm à ? Tránh sang một bên nào- Kha Bình “hất cẳng” Hiểu Nhu sang một bên và ngồi xuống cạnh giường, trên tay cầm theo một khay đựng ly và chén.

- Gì vậy ?

- Trà lá sen, tốt lắm đấy nhé. Còn nữa, canh do tớ nấu đấy, tớ đã bỏ cả hai củ gừng vào đây rồi, sẽ nhanh chóng giải cảm cho cậu thôi. Nhanh, uống đi !

- Hai củ gừng ? Có một chén canh này thôi mà. Bộ cậu muốn tớ sặc chết hay sao ?- Nó há hốc mồm.

- Tớ còn chưa cho tiêu vào đấy nhé. Ngoan ngoãn uống hết đi cho khỏi bệnh.

- Haizz !!!

- Cậu định chừng nào mới về nhà ?- Kha Bình.

- Chưa biết nữa, chắc là ngày mai.

- Lo mà về sớm đi nhé, ở lại nhà tên này không hay ho gì đâu.

- Này, cô đang lợi dụng nói xấu tôi đấy hả ?- Hạ Phi đứng tựa nơi cánh cửa từ khi nào, cậu vừa cắn quả táo vừa nói.

Nghe xong Kha Bình đớp lại ngay :

- Nếu như không xấu xa thì cũng không cần phải có tật giật mình như thế đâu.

- Thôi, trễ rồi. Tụi tớ về trước đây. À mà này, tớ sang nhà cậu lấy sách vở về chép nhé- Hiểu Nhu.

- Thôi khỏi, để tớ tự chép được rồi.

- Aigoo, làm biếng như quỉ mà bày đặt. Tớ còn phải qua đó để gặp Vũ Bằng của cậu chứ nhỉ ?- Nói rồi Hiểu Nhu cười nham hiểm.

- Này, “Vũ Bằng của cậu” là cái quái gì vậy hả ? Làm ơn biến về giùm đi. Đi về đi !

Hạ Phi tiến vào giữa phòng, đưa tay ra dáng điệu hệt như một hoàng tử thực thụ, cất lời đề nghị :

- Hai quý cô để tôi đưa về được chứ ?

- Được nếu ông không phiền- Hiểu Nhu nhìn Hạ Phi cười hiền.

- Này này, ông mà đi thì lấy ai ở nhà chơi với tôi hả ?- Nó cau mày cằn nhằn.

- Suỵt ! Im cho anh mày làm việc lớn !- Hạ Phi đưa ngón trỏ kề sát miệng sít một cái đến tận kẽ răng rồi gắt nhẹ.

Đương nhiên, nó cảm giác mặt mình đang đỏ bừng bừng. Nó bặm môi trừng mắt nhìn Hạ Phi vì dám có hành động “láo lếu” :

- Ê, nói chuyện với ai thế hả ? Tôi bảo không được đi đấy. Làm gì có kiểu bỏ rơi bệnh nhân như thế ?

- Mày im cái mỏ mày lại giùm đi !- Để chặn cái mồm của nó lại, Kha Bình vơ ngay cái gối trên giường ném thẳng vào mặt nó rồi đi nhanh ra khỏi phòng.

- Haizz !!! Mấy cái đứa này thật là...tụi bay phản bạn vừa thôi- Nó hét lên cho bỏ tức, thế mà mấy người kia lại cứ tỉnh như không, đưa tay lên vẫy chào nó rồi dung dăng dung dẻ theo nhau ra khỏi phòng.

--------------------------------------

Chiếc xe thắng kít lại, tấp bên lề trên một con dốc. Trước ngôi biệt thự sang trọng với một khu vườn tầng tầng lớp lớp những cây cao cộng với bãi cỏ dài xanh mướt. Đây là một khu vườn hay nói chính xác hơn là một khu rừng thu nhỏ.

Tiếng chuông vang lên, qua màn hình hắn có thể nhìn thấy khuôn mặt Hạ Phi hiện ra lù lù trước mắt. Tại sao thằng chó đó lại đến đây ? Chị Châu từ trong bếp lật đật chạy ra nhấn vào cái nút cạnh màn hình.

- Cho hỏi cậu là ai ạ ?

- Chị Châu, để đó tôi- Hắn rồi lạnh lùng đi ra, riêng chị Châu thì vẫn không hiểu gì về thái độ kì lạ của cậu chủ.

Ra đến tận cổng, hắn mới nhận ra là không chỉ có mình Hạ Phi mà còn có thêm hai cô bạn thân của nó đi cùng nữa. Hắn mở cổng, hỏi câu đầu tiên bằng một vẻ vô cùng khó chịu :

- Các người đến đây làm gì ?

- Có việc mới đến chứ- Hiểu Nhu cũng không vừa vặn gì, cô hất mặt đáp khinh khỉnh.

- Nhà tôi không có việc gì phiền đến mấy người cả.

- Hơ, nhà này của riêng một mình ông sao ? Nhà này cũng của con Lâm nữa chứ bộ- Hiểu Nhu gân cổ lên cãi, một trạng thái của ức chế.

- Chắc cô có nhầm lẫn gì rồi. Tôi mới chính là chủ của căn nhà này, còn cô ta chỉ là đến ở nhờ thôi. Nếu được thì hãy nói với bạn của các cô là dọn đi chỗ khác ở luôn đi, trong nhà này không chứa chấp loại con gái đi đêm không về nhà- Hắn nhấn mạnh từng chữ một.

- Hừ ! Chắc con Lâm cũng muốn như thế đấy- Kha Bình nhìn hắn chế giễu.

- Cậu không định mời chúng tôi vào nhà sao ?- Hạ Phi từ nãy đến giờ mới lên tiếng.

- Mày có tư cách gì để lên tiếng ở đây hả ? Các người đều là khách không mời tự tiện đến đây mà.

- Nhưng khách lỡ đến rồi thì ít nhất cũng phải được mời vào trong chứ, ngay cả phép lịch sự tối thiểu này cậu cũng không được biết sao ?

- Mày...

Ngay lúc đó thì cánh cửa tự động mở rộng ra, một chiếc ô tô màu bạc ngừng lăn bánh trước cổng vì bị bốn cô cậu học sinh chắn lối.

Bíp bíp !

Tiếng còi xe vang lên đồng thời người phụ nữ ngồi ở hàng ghế sau mở cửa bước ra khỏi xe. Bà Mẫn nhìn con trai mình và ba cô cậu còn lại bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút thú vị. Không ngờ thằng nhóc này thay đổi đến thế, cuối cùng cũng chịu dẫn bạn về nhà chơi.

- Mấy cháu này là...- Bà nhìn cả ba ngập ngừng.

- Cháu là Hiểu Nhu, bạn của Trúc Lâm ạ. Còn đây là Hạ Phi, Kha Bình- Hiểu Nhu mỉm cười tự giới thiệu rồi chỉ tay vào hai người bạn đi cùng.

Ánh mắt bà Mẫn thay đổi sau lời giới thiệu ấy, không còn sự hiếu kì mà thay vào đó như sự đã ngộ ra điều gì đấy.

- Thì ra là bạn của Trúc Lâm, thế các cháu có quen thằng Bằng nhà bác không ?

- Cũng chút chút mẹ ạ.

Nghe hắn nói xong, Hiểu Nhu liền bặm môi giở kiểu mặt “côn đồ” ra ngay, nhưng cô ráng nhịn rồi ...cười toe toét mà...phang vào lưng hắn :

- Cái cậu này nói gì lạ thế, học cùng lớp mà “quen chút chút” là thế nào ?

- Sao không mời bạn vào nhà đi con ?

Bà Mẫn nói xong liền ngồi lên xe vào nhà, cả đám ba đứa còn lại cũng theo đuôi nhau thong thả đi trong vườn. Trước khi vào hẳn bên trong, Kha Bình còn đứng lại nhìn hắn khinh khỉnh, hai hàm răng sít lại với nhau mà nhấn mạnh :

- Mời khách vào nhà, lịch sự tối thiểu đấy.

.

.

- Trúc Lâm đi từ đêm qua đến giờ chưa về, nghe nói là ở nhà bạn, là bạn nào trong hai bạn này vậy ?

- Là...con ạ- Hạ Phi và Kha Bình ngập ngợ nhìn nhau rồi cô nói khẽ.

- Bác không nghĩ nó có được nhiều bạn thế này.

- Vì sao ạ ?

- Con bé khá trầm tính...khác với mẹ nó.

- Cũng chưa hẳn vậy đâu ạ - Hạ Phi.

- Cháu là ai ? Bạn trai của con Lâm à ?

Bị bà Mẫn hỏi bất ngờ, lại nhìn thẳng vào mắt, Hạ Phi ấp úng :

- Kh...không phải đâu ạ.

- Đỏ mặt rồi kìa, cháu không cần phải giấu.

- À...dạ, thì cũng gần gần như thế.

Hắn ngồi ngay bên cạnh mặt chịu trận, nghe Hạ Phi nói xong còn sốc hơn nữa, mắt cứ trợn to ra như cá chết. “Chết tiệt ! Thằng khốn Hạ Phi !”

Nhìn thấy Hiểu Nhu đi từ cầu thang xuống, bà Mẫn hỏi vội :

- Cháu đã tìm ra được mấy cuốn vở cần chưa ?

- Dạ rồi, vậy xin phép bác cháu về. Có dịp cháu sẽ ghé lại chơi.

- Ờ, mấy cháu về. Chị Châu, tiễn khách dùm tôi. Bằng, con cũng ra ngoài với bạn luôn đi.

- Dạ ?

.

.

- Về mạnh giỏi. Bảo bạn thân của mấy người chết được ở đâu thì chết luôn đi nhé- Hắn ráng “gửi gắm” lại một câu trước khi cái đám ấy ra đến xe.

- Này- Kha Bình đột nhiên quay phắt lại, mặt cô lạnh lùng trông đến sợ- Khi nó còn đang sốt vật vã ở bên ngoài thì ông nên bớt mấy từ trù dập đó lại giùm đi.

Chiếc xe đã đi khuất, nhưng vẫn để lại cho hắn một cảm giác sượng cứng người trước ánh mắt lạnh như băng của Kha Bình. “Sao cô ta giống đe dọa thế nhỉ ? Sốt ư ? Mà ai sốt mới được chứ ? Nhỏ đó à ? Thích đùa thế...không thể nào !” Hắn ngờ ngợ nghĩ rồi lắc đầu bác bỏ, miệng nở một nụ cười cũng ngơ ngơ không kém. Xong hắn lại lắc đầu rồi trở vào nhà.

Một bản nhạc Hàn vang lên, qua đó nó có thể nghe thấy giọng hát ngọt ngào của Chun Ji hòa vào giai điệu ballad nhẹ nhàng. Và rồi...Rầm! Nó hôn phải sàn nhà và mới lờ mờ nhận ra mình vừa ngã lăn khỏi giường. Cầm chiếc điện thoại đang reo ở đầu giường, nó chép miệng bắt máy

- Alo ! Gì vậy Hiểu Nhu ?

[Sao ? Đỡ chưa ?]

- Đỡ quái gì ? Đang ngủ ngon thì lao đầu xuống sàn, nhờ cậu cả đấy- Nó quạu quọ.

[Này im đi, tớ đang chép bài cho cậu đến gãy tay đây này, còn nói nữa.]

- Vậy thì chép tiếp đi, gọi cho tớ làm gì. Kể công à ?

[Hồi chiều người ta mới thu thêm được nhiều tin mới muốn kể vậy mà...Không nghe thì thôi !]

- Ê nè khoan đã. Nếu buồn quá cần tâm sự gì thì cứ nói, tớ “nghe giùm” cho. Bạn tốt mà !

[Tốt gớm ! Người ta chắc giờ đã biết cậu bị gì mà nghỉ học rồi, nhưng chắc không rảnh để ghé thăm cậu lấy một lần đúng không ?]

Nghe Hiểu Nhu nói xong, nó bất giác nhìn ra ngoài cửa rồi buồn buồn đáp :

- Ừ, không thăm hỏi gì cả.

[Thấy bạn bè thì làm lơ, người nhà có chuyện gì cũng không cần quan tâm đến, ăn nói thô lỗ, phép lịch sự tối thiểu không có, tên đó thật sự không có điểm nào vẹn toàn ngoài cái mã đẹp trai cả. Nhỏ Gia Mỹ cặp với hắn xem ra cũng xứng đôi vừa lứa thật. ]

Hiểu Nhu nói bằng giọng ra vẻ ta đây biết nhiều xen chút mỉa mai nhưng thực tình, cô bạn có nghĩ đến cảm nhận của nó không ? Nó thật sự cảm thấy khó chịu. Nó ghét ai nhắc đến cái tên Gia Mỹ trước mặt nó, nhất là khi cái tên đó được bắt cặp bên cạnh hắn. Hai người đó có điểm gì xứng cơ chứ, và cho dù hắn có xấu đến thế nào thì nó cũng không cần người khác bơi móc hộ những cái xấu đó. Nó hỏi lại một cách thờ ơ :

- Cậu nói với tớ mấy chuyện đó làm gì ?

Đầu dây bên kia có thể nghe rõ cái tặc lưỡi của Hiểu Nhu cùng một tiếng thở dài, cô chùng giọng xuống khuyên bảo nó :

[Này Lâm à, tớ biết là cậu thích Vũ Bằng, nhưng hai cậu thiệt sự không hợp với nhau đâu. Gia cảnh thì như thế, còn hắn và Gia Mỹ trước sau gì cũng kết hôn, vả lại hắn ta không quan tâm gì tới cậu. Chiều nay hắn nói nếu cậu chết được ở đâu thì chết luôn đi, nhà hắn không chứa chấp loại con gái hư hỏng như cậu.]

- Tên đó dám nói như vậy á ?- Nó to giọng. “Thế mà hôm qua mới vừa bảo thích mình cơ đấy.”

[Sao vậy ?]

- À không. Cậu yên tâm, chuyện đó qua lâu lắm rồi, bây giờ tớ không còn chút tình cảm nào với tên đó nữa hết. Tớ biết mình nên làm những gì mà.

- Này, cậu ở nhà đó có bị đày đọa gì không vậy ?

[Sao lại hỏi thế ?]

- Bà già tên đó có vẻ không ưa cậu.

[???]

- Bà ta bảo cậu có vẻ hơi trầm tính, còn nói là khác hẳn mẹ cậu, thái độ kì cục lắm.

[Vậy...sao ? Thôi, cậu mau chép bài cho tớ đi, chép cho xong hết đấy nhé. Tớ mệt rồi, đi ngủ đây. Bye bye !]

- Ê, nè...

Hiểu Nhu bật ngay cái đầu dậy ra khỏi bàn khi nghe những lời nói vội vã của nó nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tít tít đột ngột vang lên dồn dập. Cô không hiểu, rốt cuộc nó đang né tránh cái gì chứ ?

.

.

“Mẹ tên đó chắc không ưa gì cậu. Bà ta bảo cậu có vẻ hơi trầm tính, còn nói là khác hẳn với mẹ cậu, thái độ rất kì lạ.”

Nó nằm vắt tay lên trán, trong đầu vẫn còn văng vẳng lại những lời nói của Hiểu Nhu. Nói như vậy có nghĩa là sao đây ? Chắc hẳn con bạn của nó lại đa nghi thôi. Không thích là sao chứ, bà Mẫn rất quan tâm nó mà. Nhưng sao đột nhiên lại nhắc đến mẹ nó ?

Các nét trên mặt nó nhăn lại hết cỡ, đầu óc bắt đầu quay mòng mòng lên. Nó lắc đầu tự xua đi hết những ý nghĩ tạp nham. “Đi ngủ, đi ngủ. Không nghĩ nữa. Ngủ thôi.”

.

.

“Uhm...ba...sao nhiều máu như vậy ? Ba chảy nhiều máu quá...”

- Lâm Nhi, rúc sát vào người mẹ đi con.

“Mẹ...mẹ sao vậy ? Mẹ tỉnh lại đi, mẹ ngủ rồi à ? Sao chúng ta lại ngủ ở đây ? Mẹ...dậy đi !”



.....Ò e ò e.....




- A...

Nó giật mình tỉnh dậy sau một giấc mơ dài. Lại là giấc mơ đó...kinh khủng quá ! Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, cả khắp mặt nữa, nó thở hồng hộc như vừa phải lặn khoảng hai ba phút gì đấy. Hình như nó gây ra tiếng động gì to lắm, cho nên Hạ Phi mới bị đánh thức, cậu ta chạy nhanh sang phòng nó hỏi thăm :

- Trúc Lâm, có chuyện gì sao ?

Nó chẳng thấy gì cả, chỉ thấy mập mờ một cái bóng đen đứng ngoài cửa, bất giác nó nhìn xung quanh hỏi lại :

- Sao tối quá vậy ?

- Lúc nãy tôi tiện tay tắt đi đó, tôi nghĩ tắt đèn sẽ dễ ngủ hơn. Cậu bị sao vậy ?- Hạ Phi tiến đến bật lại chiếc đèn ngủ, nhìn nó quan tâm.

- Hơ...không có gì. Gặp ác mộng thôi, chắc do đèn tắt mới thế. Mà cậu nghĩ tối như vậy thì ngủ ngon hơn sao ?

- Uhm. Mỗi người mỗi sở thích nhỉ ?

- Ừ. Tôi không sao, cậu về phòng đi.

- Ngủ ngon.


“Tối như vậy có thể ngủ được sao ? Cậu ta...đúng là người có quá khứ yên bình. Mà sao lại tiếp tục là giấc mơ đó ? Không lẽ vì lời Hiểu Nhu lúc nãy. Khác hẳn với mẹ.”

.

.

“Mẹ mình là người thế nào nhỉ ?”

--------------------------------------

- Hiên Hiên, vậy tớ đi trước nha, chút nữa gặp nhau ở lớp.

- Ờ.

Cái tướng nhỏ con của đứa bạn dần khuất sau đám đông, Hiên Hiên lại tiếp tục với hướng đi của mình. “Chậc, cái bà này cũng thật là...ai đời đi học mà lại để quên hộp bút ở nhà thế không biết. Mà cái trường hay cái chợ mà ồn dữ vậy trời, đau đầu chết được.”

Vừa nghĩ đến đó thì Hiên Hiên ngã lăn đùng ra đất, hình như vừa va phải ai đó. Con bé xâm xoàng, đầu óc toàn những vì sao đầy trời xoay quanh. “ Cái đứa mắc dịch nào thế ?”

- Hiên Hiên, anh xin lỗi. Em có sao không ?

“Cũng tử tế phết nhỉ ? Thế thì tạm tha cho. Mà sao...Hiên Hiên ? Anh ta vừa gọi mình là Hiên Hiên ? Sao lại biết tên mình ? Là ai vậy ? Cái giọng này quen quen.”

Vì sự tò mò, Hiên Hiên ngẩng lên, và bắt gặp trước mặt mình là thằng... “anh rể hụt”. Gương mặt con bé bỗng tối sầm hẳn lại, ngay cả khi cái giọng nói ấy một lần nữa ngân đều trong đầu nó

- Em không sao chứ ? Có đứng dậy được không ?

- Đương nhiên, tôi tự đi được- Hiên Hiên lạnh lùng hất tay ra, đôi mắt dần đanh lại thành một tảng băng hay một khối sắt nào đấy...lạnh ngắt.

- Sao em lại nhìn anh như vậy ?- Thoại Giai lấy làm lạ.

- Tôi nghĩ anh phải là người hiểu rõ hơn ai hết chứ- Con bé cười khẩy.

- Ý em nói đến chuyện của Hy Hy ?- Thoại Giai nheo mắt hỏi, khóe miệng hơi nhếch lên, song cậu ta liền thở hắt ra như vừa nghe được một câu chuyện nực cười- Hừ, anh nghĩ em nên về hỏi lại người chị quí hóa của em xem có nói sai với em tình tiết nào không nhé. Anh thật sự thất vọng về cô bé đấy.

Dường như Thoại Giai đã không may chọc giận con bé, nó nhìn thẳng vào cậu nói từng câu từng chữ chắc nịch :

- Anh mới là kẻ khiến chị em tôi thất vọng. Anh là gã [k]hốn nạn nhất tôi từng biết, và chẳng có một tên khùng hay một thằng thiểu não nào lại ngu xuẩn và hồ đồ hơn anh đâu.

Như đã xã được cơn tức ra ngoài, Hiên Hiên quay ngoắt bỏ đi. Thật xui xẻo cho kẻ nào đần độn đã bỏ rơi chị nó. Và cũng thật xui xẻo cho những ai lại vớ phải cái “của nợ” này. Tuy Hy Hy đang đau khổ, nhưng cũng vẫn phải cám ơn trời, vì đã giúp chị nó sớm vứt bỏ được mối tình ngu dại.

Màu nắng vàng nhẹ cũng dần bị che khuất bởi nền trời xanh. Trời bắt đầu về chiều, nắng gần tắt. Bây giờ chỉ tầm bốn giờ chiều, là giờ mà những học sinh như hắn còn đang ngồi học ngoan ngoãn trong trường. Nhưng hắn lại cúp hai tiết học mà lang thang phố phường. Gió ở sông Hoàng Phố thổi lên lồng lộng, khiến mái tóc đã không được chải chuốt của hắn lại càng rối tung lên. Nhưng cái kiểu “bờm xờm” giữa khoảng trời lộng gió đó lại mang đến cho hắn vẻ đẹp lãng tử và có phần lì lợm hơn. Hắn sải từng bước dài dạo dọc bờ sông, đôi bata cà mạnh xuống mặt đường, lâu lâu lại tiện chân đạp vào mấy chiếc lá vàng kêu lên rôm rốp. Một tay hắn vắt cái áo khoác sau vai và nhìn mông lung ra mảng trời rộng bằng đôi mắt đã phủ màu khói. Chỉ nhìn cũng đủ biết hắn đang chán đời và buồn bực chuyện gì đó. Thật ra những ngọn gió hôm nay không hiền hòa lắm. Tức là nó ập đến mạnh mẽ và lạnh giá như một cơn bão, vậy mà hắn vẫn không để ý gì đến. Cái áo khoác của hắn chỉ dùng để trưng nhìn.

Hiện giờ, có phải đôi mắt hắn chỉ nhìn thấy được toàn màu xám không ? Hắn vừa thất tình, lại vừa thất bại. Hắn cảm giác ngột ngạt và khó thở. Hắn bức bối đến từng giây từng phút. Hắn tưởng như mình không làm nên được trò trống gì. Hắn mất hết tất cả, tự hỏi bề ngoài đẹp trai và gia sản đồ sộ để làm gì chứ ? Hắn gặp rắc rối. Hắn phân vân nói lời chia tay với Gia Mỹ. Hắn tự trách mình là kẻ phản bội. Hắn đáng khinh và không ra gì. Hắn không tài nào mở miệng ra nổi. Cứ hễ nhìn vào đôi mắt trong veo và nụ cười như nắng của Gia Mỹ là hắn hoàn toàn bị cứng họng, có một cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ. Hắn sợ Gia Mỹ khóc, con bé hẳn sẽ rất buồn, con bé vẫn luôn yếu đuối như thế, ngay từ nhỏ. Và cho dù hiện tại hắn chỉ coi Gia Mỹ như em gái, thì con bé cũng không thể chấp nhận được sự bảo vệ của hắn như của một người anh trai được. Hắn không muốn nhìn thấy nước mắt con gái, nhất là của người con gái hắn từng yêu thương và chờ đợi. Hắn bỏ cuộc ! Thật sự bỏ cuộc. Trúc Lâm không thích hắn, hắn lại không đủ can đảm làm Gia Mỹ đau khổ. Ngay bây giờ, hắn cũng không biết phải dựa vào đâu để đứng lên nữa. Hắn không làm gì được để đối mặt với thực tế.

Trong vô thức, đôi chân hắn đã tự động đi đến những con phố quen thuộc mà hắn và nó đã từng đi chung. Tại sao lòng vòng mãi cuối cùng hắn cũng lại đặt chân tới những con đường mang dấu chân nó ? Không ! Hắn không nhớ, hoặc là không biết, ngay từ đầu hắn đã muốn trở lại những con đường này rồi. Hắn đã lang thang dọc sông Hoàng Phố, bờ sông hắn và nó từng ngồi. Hắn cũng vừa đi ngang qua chỗ máy bán nước tự động, tiệm mì hoành thánh, và giờ là...ngôi nhà có cái sân rộng cùng năm con chó. Hắn bỗng bật cười khi nhớ lại cảnh rượt đuổi giữa hai đứa và mấy con chó dữ tợn, tất cả như hiện ra trước mắt. Hắn ngồi xuống cái ghế đá bên đường đối diện ngôi nhà đó, và ngắm nhìn ngôi nhà, và cả cây mận thật cao trước sân nữa. Cảm giác này thật bình yên !

Hắn...không quên được nó.

--------------------------------------

Chị Châu khom người rót trà mời hai vị khách, xong lại lủi thủi vào trong bếp. Bà Mẫn từ trên lầu bước xuống, nhìn hai con người mừng rỡ.

- Chị Chung, chị về nước khi nào vậy ?

- Cũng gần tuần nay. Nhưng bận sắp xếp công việc nên tôi chưa qua thăm chị được.

- Chị khách sáo quá. Còn có Gia Mỹ nữa, lâu lắm rồi bác mới thấy mặt cháu.

Nghe bà Mẫn bảo thế, Gia Mỹ chỉ cười e thẹn, hai gò má ửng hồng, cô cúi gằm mặt đáp lại nhỏ nhẹ :

- Dạ, thật ra cháu cũng rất thích sang đây thăm bác, nhưng thấy cũng không tiện.

- Sao lại không tiện ? Ở đây lúc nào cũng hoan nghênh cháu.

- Đến đây nhiều lần cháu cũng thấy ngại. Vì chị Lâm...- Đang nói dở, Gia Mỹ vội đưa tay lên che miệng, làm bộ mặt hớt hải- Chết ! Cháu lỡ lời rồi.

- Con Lâm nó làm sao ?

- Dạ...

- Cháu đừng sợ, cứ nói đi.

- Chị ấy hình như không thích cháu, trước đây cháu từng lỡ tay làm chị ấy bị bỏng nhẹ. Vả lại chị Lâm cũng là người nóng tính nên cháu sợ. Chị ấy cũng từng đánh nhau mấy lần ở trên trường rồi còn gì.

- Cái gì ? Đánh nhau ?

- Vâng. Ơ, bác không biết ạ ? Chị ấy lại vừa bị trường kỉ luật dọn vệ sinh cơ mà- Gia Mỹ chớp chớp mắt giả vờ ngây thơ.

- Bác...chuyện này là...- Bà Mẫn nóng mặt, tức nghẹn đến không nói được.

- Ôi, sao chị ấy có thể giấu bác mà sống như vậy được chứ ? Thật là...Hơ, cháu lại lỡ lời nữa rồi.

Bà Mẫn bỗng đâm ra tức giận thật sự, bà nói mà như gắt Gia Mỹ :

- Cháu ngại gì chứ ? Nếu không nhờ có cháu, chắc nó còn giấu bác đến suốt đời. Thật quá đáng mà !

Ngay lúc đó, khóe môi Gia Mỹ lặng lẽ nhếch lên thành một nụ cười nham hiểm. Người ta thường bảo gừng càng già càng cay. Nhưng đến cả người phụ nữ nổi tiếng với bộ óc sắc sảo như bà Mẫn mà cũng bị lừa bởi điệu bộ nhu mì giả tạo của Gia Mỹ thì thật là...con bé đó đúng thật càng ngày càng cáo già.

Vừa lúc đó thì cánh cửa bật mở, hắn bước vào với bộ dạng uể oải. Nhưng chỉ vài giây sau, hắn tỉnh táo lại hẳn và nhìn Gia Mỹ có chút ngạc nhiên.

- Cháu chào bác. Con chào mẹ.

- Ừ, Vũ Bằng, lâu ngày quá. Mau ngồi xuống đây, bác có quà cho cháu.

Hắn gật đầu rồi cũng miễn cưỡng ngồi xuống.

- Bằng, mẹ muốn hỏi con chuyện đánh nhau ở trường của Trúc Lâm.

Hắn dừng ngay lại hoạt động của cơ mặt nhìn mẹ mình trân trối.

- Con biết chuyện đúng không ? Sao lại giấu mẹ ?

- Con sợ làm mẹ lo. Trúc Lâm chỉ nhất thời hơi nóng, tại người đó gây sự trước.

- Con gái con lứa- Mẹ hắn lầm bầm trong miệng.

- Gia Mỹ, em ra ngoài với anh.

Hắn vội kéo tay Gia Mỹ lôi ra ngoài sân, bỏ mặc hai người lớn sau phút ngỡ ngàng lại quay sang nhau cười tủm tỉm. Hai người đâu có biết chuyện này đang dần căng thẳng hơn.

- Chuyện đó là em nói phải không ?

- Em lỡ lời, có chuyện gì không anh ? Cũng đâu thể giấu bác gái mãi.

- Tại sao em lại làm vậy ? Chuyện giấu hay không là chuyện của tụi anh, đâu cần em lo.

- Em cũng đâu cố ý. Mỗi lần đến đây em đều có cảm giác sợ. Em sợ con người của chị Lâm, chị ấy cư xử bạo lực như vậy. Đến nỗi em không tới nhà anh mấy tháng nay, vậy mà anh cũng không thèm quan tâm- Con bé cố rặn ra chút nước mắt mà thút thít mặc dù nó đang nóng gan vì hai từ "tụi anh".

- Thôi được rồi, anh không trách em. Lần sau em cẩn thận lời nói, đừng ăn nói tùy tiện như vậy nữa.

- Vào nhà đi anh, em nói sẽ có bất ngờ cho anh. Sắp rồi đấy- Gia Mỹ cười tươi kéo hắn vào trong.

.

.

- Hôm nay tôi đến đây không những để thăm chị mà còn có một chuyện nữa.

- Là chuyện gì vậy ?

- Vũ Bằng và Gia Mỹ, từ nhỏ hai chúng nó đã chơi với nhau. Lúc nào thằng bé cũng bảo vệ cho Mỹ Mỹ nhà tôi cả, tình cảm hai đứa luôn tốt đẹp. Tôi nghĩ, giờ cũng đã đến lúc làm cái gì đó để kết đôi hai đứa lại với nhau.

- Ý của chị là...?

- Tôi cũng sắp phải sang Pháp, còn Mỹ Mỹ vẫn tiếp tục ở đây học. Nó sống chỉ với lũ người làm ở nhà thì tôi không yên tâm. Nếu cho nó với thằng Bằng đính hôn, sau đó hai đứa sống chung với nhau, chắc tôi sẽ yên lòng hơn.

- Ôi trời ơi, chị...làm tôi ngại quá. Đáng lẽ mấy chuyện này phải là bên chúng tôi sang hỏi chị...thế mà...

- Có gì đâu, đây là chuyện không sớm thì muộn. Với lại tôi cũng muốn gửi gắm Mỹ Mỹ nhà tôi cho chị, thì người mẹ như tôi mới có thể tiếp tục công việc bên Pháp.

Ngoài cửa, Gia Mỹ cố túm hắn lôi vào nhà bằng được :

- Anh à, chắc người lớn cũng đã nói chuyện gần xong rồi. Vào nhanh lên !

Khi hắn ngồi lại vào bàn, hắn chết sững khi nghe hai người lớn tiếp tục bàn bạc, còn Gia Mỹ thì cứ ngồi tủm tỉm cười.

- Sao ạ ? Đính hôn ?- Hắn gần như hét lên.

- Ừ, chị Chung, chúng ta mau chọn ngày lành cho tụi nhỏ.

Hắn không còn nói nổi lời nào, mồ hôi bắt đầu vã ra, hai tay bấu chặt vào nhau. Thì ra bất ngờ của Gia Mỹ là đây sao ? Mặt hắn tái nhợt, con người hắn đang đấu tranh dữ dội. Hay là bây giờ...cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Có thể...đây là ông trời cho hắn cơ hội ? Hắn sẽ quên được nó, và sẽ lại yêu Gia Mỹ như lúc đầu.

(còn nữa...)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info