- Dung Dung, cậu đổi chỗ cho tớ nhé !- Hy Hy nhìn cô bạn bốn mắt trước mặt ngọt ngào.
- Không được đâu, làm vậy lớp bị trừ điểm đó.
Hy Hy chán nản nhìn cô bạn. Dung Dung là học sinh gương mẫu của lớp cũng là người có học lực pro nhất lớp, được thầy cô yêu mến. Lúc nào cũng răm rắp nghe theo mấy nội quy luật lệ gì đó, mắt thì khi nào cũng dán vào quyển sách dày cộm, thành ra phải đeo theo hai cái [đ]ít chai trên mặt. Hy Hy thở dài, ở đâu ra con người cứng nhắc như vậy chứ ?
- Có gì đâu mà, sửa lại sơ đồ lớp là xong.
- Thôi, cô biết được sẽ mắng đó.
- Haizz...Có gì thì tớ chịu hoàn toàn trách nhiệm, được chứ ? Cậu qua chỗ tớ ngồi đi.
- Nhưng...
- Nhanh lên, cô sắp vào rồi kìa- Hy Hy vội vàng lôi cô bạn ra khỏi chỗ rồi chui tọt vào ghế ngồi, Dung Dung biết không thể làm gì nên đành ngồi vào chỗ của Hy Hy.
Nó và Kha Bình vô cùng ngạc nhiên trước những hành động của bạn mình. Chỗ của Dung Dung là kế...Vũ Bằng. Không hiểu sao Hy Hy lại muốn đổi chỗ để ngồi kế hắn, nhưng trong lòng Trúc Lâm lại nổi lên một cảm giác hụt hẫng khó chịu.
Cô vào lớp được ba năm phút thì Thoại Giai hì hục chạy vào, anh chàng đi trễ. Sau một hồi giải thích với bà cô xong, cậu quay lại đi thẳng vào chỗ ngồi. Đương nhiên cậu đã bắt gặp Vũ Bằng và Hy Hy ngồi chung bàn, lại đang nói chuyện rất thân thiết nữa. Có thể thấy được trong đôi mắt Thoại Giai là sự ngạc nhiên pha lẫn tức giận. Cậu đang ghen !
.
.
Trong giờ học, hai người đó nói chuyện rất say sưa và vui vẻ. Cứ tụm đầu lại với nhau tỏ ra rất thân mật. Có điểm gì chung giữa hai người đó nhỉ ? Chuyện gì có thể thu hút họ đến vậy ? Nhìn hai người mà nó cứ bồn chồn không yên, không ngớt lo lắng. Hy Hy vừa cãi nhau với Thoại Giai xong, giờ lại quay sang thân thiết với Vũ Bằng, lẽ nào...?
.
.
Ngày hôm đó, không ai hiểu vì lí do gì hai con người thường xuyên cãi nhau đột nhiên lại trở nên cực kì thân thiết. Đó là bí mật giữa Hy Hy và Vũ Bằng, mà đã là bí mật thì phải giấu lâu, ém kĩ. Chưa biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu nhưng vì sự tò mò, có một số người đã nóng giận và...hiểu đi lung tung.
.................Giờ giải lao...............
- Bằng lăng, mặt ông dính gì kìa.
- Dính gì là dính gì ?- Hắn ngô nghê hỏi lại, tay tự sờ lên mặt mình.
- Không biết, lấy khăn lau đi- Hy Hy vừa nói vừa rút trong túi ra tờ khăn giấy đưa cho hắn.
- Ở đâu ?
- Đây này. Chậc...
Vì hắn không thấy được vết dơ trên mặt mình, Hy Hy đã cầm lấy khăn giấy và...lau giúp. Một hành động giúp đỡ bạn bè cực kì trong sáng, nhưng theo như những người mang trong đầu những suy nghĩ không mấy tích cực thì hai người này thật sự có “cái gì đó” và đang thể hiện cái đó một cách lố bịch. Nó và Thoại Giai nhìn mà mặt cứ nóng rân rân. Trơ trẽn không chịu nổi !
Nó đứng như trời trồng nhìn trân trân Hy Hy và Vũ Bằng. Chuyện gì đã xảy ra giữa hai người đó vậy ? Không lẽ giữa họ có gì thật ? Những gì nó nghĩ chẳng lẽ lại đúng ? Không được, nhất định không phải. Hy Hy không thể là người hai mặt, bạn nó đã có Thoại Giai rồi mà, không thể chuyển qua thích hắn nhanh như vậy được. Nếu là Tôn Gia Mỹ, nó không muốn nghĩ nhiều, cứ trả mọi thứ về đúng vị trí của nó sẽ tốt hơn. Nhưng Hy Hy thì...không thể được. Nó không muốn nó...và bạn mình,...
Hiểu Nhu vừa nghe chuông reo đã chạy sang lớp nó. Với bản tánh...nhiều chuyện, cô nàng chỉ cần nhìn lướt sơ đã có thể đoán được chuyện gì đang diễn ra. Hiểu Nhu giả vờ đi tới chỗ Hy Hy đập vai cô bạn :
- Này, hai người lén la lén lút cùng nhau đi đâu vậy ?
- Cái gì mà lén la lén lút chứ ? Tụi này chỉ đi dạo cùng nhau chút thôi.
- Vậy cho tớ đi cùng với, tớ cũng muốn đi dạo- Hiểu Nhu vui vẻ.
- Thôi đi, tụi này có chuyện riêng cần nói. Thôi đi trước nghen.
- Bữa nay bày đặt riêng với tư, hai người trở nên thân mật như vậy từ khi nào vậy ?
- Hi, bí mật.
Nói rồi Hy Hy đi hút, Hiểu Nhu quay lại thấy nó như người mất hồn cũng không nói gì, chỉ vỗ vai bạn an ủi.
======= Hoa viên sau trường =======
Hy Hy và Vũ Bằng đi dạo quanh những bồn hoa dưới những cây phượng rợp bóng. Bí mật của họ nằm ở cuộc nói chuyện này và những điều họ nói là...
- Trúc Lâm ghét váy đầm và giày cao gót, nói chung chung nó ghét hết những thứ có vẻ nữ tính và gây phiền phức.
- Cái này tôi nhớ rồi.
- Nó ghét những ai hay khó chịu, hoặc tỏ ra lạnh lùng một tí thì cũng đủ khiến nó bực mình rồi.
- Ừm.
- Nó không muốn làm việc nhà, nên ông cũng đừng bắt nạt nó quá.
- Cái gì ? Tôi mà bắt nạt cô ta á ? Có mà ngược lại thì đúng hơn.
- Đúng rồi, còn nữa. Ông cũng bỏ cái thói sừng cồ như thế lên đi, bớt cãi nhau với nó lại một chút. Nói chuyện với nó nhiều hơn, dành thờ gian hơn để hiểu nó nhiều một chút.
- Hiểu- Hắn xụ mặt.
- Tôi nói nãy giờ mỏi miệng rồi. Tóm lại thì Trúc Lâm là một con nhóc không bình thường, bởi vậy nó ghét những cái tầm thường và thích những thứ khác thường. OK ?
- OK.
Bây giờ mọi người nghĩ quan hệ giữa hai người này giống cái gì ? Mẹ vợ và con rể ? Dặn dò trước khi gả con gái ? Chẹp...Thật ra thì cũng gần giống như vậy đấy, chỉ khác là Hy Hy đang “tư vấn” cho tên bạn về con bạn thân của mình, để “chàng” dễ bề bày tỏ. Haizz !!!
Không biết từ một lúc nào đó (mà có lẽ từ ngày hôm qua), nhờ một tình huống nào đó (cả tg cũng không biết), Hy Hy đã biết được tình cảm của hắn với...nó. Sau đó thì cô nàng kết thân ngay với cậu chàng qua chiến dịch “tư vấn”. Điều tra, tìm hiểu về nó nhiều hơn, quan sát mọi động tĩnh của nó và...báo cáo lại cho hắn. Nói cô nàng là nhà tư vấn cũng đúng mà là “gián điệp” cũng không sai.
--------------------------------------
Tan học, Hy Hy bị một người chụp tay lại trước khi cùng đám đông học sinh ùa ra khỏi cổng trường. Cô quay lại nhìn, là Thoại Giai.
- Hy Hy, anh có chuyện muốn nói với em.
- Chuyện gì ?
Vẫn cái miệng không hé ra thêm chút nào và gương mặt hằm hằm, Thoại Giai cầm tay lôi thẳng Hy Hy ra ngoài, khi vào trong con hẻm cạnh trường học cậu mới chịu buông.
- Bỏ ra, anh làm em đau đó- Tiếng Hy Hy gắt gỏng.
- Nói đi, em và thằng Bằng là sao hả ?
- Sao là sao ?
- Đừng giả nai nữa, hai người đã có cái gì rồi. NÓI MAU !
Hy Hy rùng mình rụt người lại. Thoại Giai đang quát vào mặt cô, hai cánh tay chống vào tường kẹp cô ở giữa, chưa bao giờ cô thấy Thoại Giai giận dữ như vậy.
- Không có gì hết. Có thì chỉ có anh suy nghĩ vớ vẩn thôi.
- Vớ vẩn hả ? Vậy chứ hành động cả ngày nay là cái gì ? Em tưởng anh là thằng ngu sao ? Nếu như em muốn dùng cách đó để chọc tức anh thì đủ rồi đấy, nó không có tác dụng gì đâu.
Hy Hy cười khẩy. Chọc tức...bằng trò đó ư ? Xưa như trái đất rồi, sao cô lại phải làm chuyện lố bịch như vậy chứ :
- Em không rảnh đâu. Anh không biết làm gì khác ngoài quát nạt hả ? Chuyện giữa em và Bằng lăng là bí mật chưa thể nói ra được, một thời gian sau em sẽ giải thích rõ ràng chuyện này.
- Bí mật ? Hai người đã thân đến mức có cả bí mật rồi đấy. À...Hay là hai người có tình cảm, nên em mới ghét Gia Mỹ như vậy, rồi cố tình cãi nhau với anh. Tất cả là do em bày ra phải không ?
- Cố tình cãi nhau ? Do em bày ra ? Trong mắt anh em là con người như vậy hả ?- Hy Hy thất vọng nhìn Thoại Giai- Ha ha, hoàn hảo thật. Không ngờ em trong mắt anh “tuyệt vời” đến vậy đấy
Bỗng cô đanh giọng tiếp tục :
- Nói cho anh biết, tôi có làm gì, nói gì thì sống vẫn không hổ thẹn chứ không như Gia Mỹ “của anh”, sống bẩn như vậy mà không biết nhục. Tin tôi hay không tùy anh. Theo ý của anh, tôi sẽ mời Tôn Gia Mỹ đến bữa tiệc. Còn sinh nhật của tôi, anh muốn đến hay không thì tùy.
Hy Hy hất mạnh cánh tay đang ghì chặt của Thoại Giai ra rồi bỏ đi. Bóng cô khuất dần sau dòng người đông nghẹt. Đôi mắt của Hy Hy...cương quyết...thật đáng sợ. Ánh mắt ấy vẫn còn đọng lại nơi đây. Thoại Giai, cậu đã làm gì sai ? Có thật sự cậu đã sai hay không ? Những lời nói của cô vẫn còn vang vọng. Thoại Giai ngã khuỵu xuống đất, đôi chân không còn có thể đứng vững được nữa. Hy Hy...!!! Thật sự...cậu đang làm gì vậy ?
Rầm rầm !!
- Hy Hy chị sao vậy ? Hy Hy ! Mở cửa đi !- Tiếng Hiên Hiên hò hét bên ngoài cánh cửa gỗ, chị nó đã nhốt mình trong phòng bốn tiếng đồng hồ rồi, không ăn uống gì hết, đã vậy kêu còn không lên tiếng. Hiên Hiên bắt đầu cảm thấy lo.
- Quản gia, ông đem chìa khóa dự phòng đến đây.
- Vâng, cô chủ.
Hiên Hiên mở cửa vào, cả căn phòng tối om. Cô nghe được tiếng nấc khe khẽ từ chị gái mình. Đến ngồi bên giường, cô nhẹ nhàng hỏi :
- Chị hai, có sao không vậy ?
-...
- Có chuyện gì sao ?
Hy Hy không đáp, vẫn những tiếng nấc khe khẽ. Hiên Hiên mím môi ôm chị mình vào lòng, tiếng nấc ngày càng to hơn.
- Được rồi được rồi. Ngoan ! Cao Thoại Giai đáng ghét ! Cao Thoại Giai [k]hốn nạn ! Tên đần độn ! Xấu xa ! Không có tư cách ! Ngoan nào ! Nín đi ! Đừng khóc nữa !- Hiên Hiên hiền từ vuốt tóc chị gái như một người mẹ, nét mặt cũng buồn rười rượi.
- Chị ngoan, nín khóc đi !
--------------------------------------
Nó và hắn...trở thành bạn. Thân thì thân, có thể đã hiểu nhau nhiều hơn. Nhưng sao vẫn có khoảng cách. Bức tường giữa cả hai chính là tình cảm. Giữa hai người thích nhau thì không thể nào làm bạn mãi được.
Nó lại có thêm một người bạn. Một người bạn khác giới, mới không mới mà cũ cũng chẳng cũ. Khá thân nhau. Sau những bữa cơm, ngồi chuyện trò, tán dóc, xem phim, cùng ăn bỏng ngô, cùng đi dạo. Một người bạn cực kì đáng tin, một chỗ dựa tinh thần, đáng quí và dễ thương.
Hạ Phi !
Có lúc thì như anh em, lúc lại trở về làm bè bạn, khi lại như...mẹ con. Nó và Hạ Phi đã thân nhau đến thế đấy. Thật thú vị ! Tình bạn đáng quí !
Trời âm u ! Mây xám ! Se se lạnh ! Mù sương !
Thời tiết ngày hôm đó !
Có sét đánh không nhỉ ?
Chắc là không !
Nhưng tin sét đánh thì lại có !
.
.
Chiều tan học, nó và hắn cùng đi chơi, mặc dù thời tiết rất không tốt. Chủ ý là của hắn, nó không thích, đi chơi trời tệ thế này thì còn hứng thú gì, nhưng hắn cứ nằng nặc đòi đi, đi công viên, đi dạo, đi xem phim. Còn nữa, ngắm hoàng hôn...Ờ hửm ! Lãng mạn nhỉ !
Về nhà, hắn bắt đi bộ. Không phải nó thích nghe lời hắn, mà vì tiền. Tiêu sạch hết rồi, trút cạn vào mấy tấm vé, vào hết mấy trò chơi trong công viên. Chán thật ! Lần này thì không có chuyện được hắn cõng về như trước nữa.
Sương mù ! Sương bốc lên tạo thành những làn khói mờ mờ, âm u. Ánh đèn đường huyền ảo. Đèn vàng ! Những cặp tình nhân ấm cúng tay trong tay. Hai đôi tay cùng lồng chung vào một chiếc túi ấm áp. Thích thật ! Nó nhìn mọi người xung quanh, nở một nụ cười tự nó cho là ngớ ngẩn. Đang đi tự nhiên hắn dừng lại :
- Tôi có chuyện cần nói.
- Chuyện gì, nói đi !
Hắn xoay sang nhìn thẳng vào mắt nó, cái nhìn đầy chân thành và có gì đó là lạ. Sao tự dưng nó lại thấy sợ ánh mắt này đến thế ?
- Tôi thích cô !
Câu nói này...hỏi...có giống như sét đánh ngang tai không ?
Vài giọt mưa tí tách rơi...ướt vai nó.
- Mưa rồi, tìm chỗ nấp thôi- Nó quay mặt đi lãng tránh.
- Đừng đi đâu cả ! Nói cho tôi biết, cô có thích tôi không ?- Hắn (lại) nhìn nó, ánh mắt của sự dằn vặt nhưng vẫn mang một chút hy vọng mong manh.
Tích tắc...tích tắc...
.
- Không.
Tia hy vọng nhỏ nhoi ấy vụt tắt. Nó bị dập đi một cách đột ngột...và phũ phàng.
- Cô...đang nói dối đúng không !
- Không hề ! Sao lại có chuyện tôi thích ông được cơ chứ- Nó cười nhạt.
- Tại sao ? Tôi không tin ! Tôi biết là cô nói dối, cô chỉ tự gạt mình thôi phải không ?
- Dựa vào đâu ?
- Hả ?
- Ông nói tôi cũng thích ông, vậy dựa vào đâu mà nói như vậy ?- Nó nói nhưng vẫn cố tránh mặt đi.
Nét mặt hắn thờ ra, hai tay buông thõng như bị gãy. Vài giọt mưa tát vào mặt.
- Hừ, đừng tự lừa dối bản thân như vậy nữa, đó chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Hãy xóa nó đi !- Nó nghe giọng nói mình run run, toàn thân run rẩy. Tại sao ? Vì lạnh à ?
- Tôi sẽ chờ !
Nó nhíu mày. “Chờ” ??? Nghĩa là sao ?
- Tôi sẽ chờ đến khi nào nhận được câu trả lời chính xác nhất.
- Tôi chưa từng thích ông, không thích ông và cũng sẽ...không bao giờ thích ông.
Nó gào lên rồi quay đi, gào như thể muốn át đi tiếng mưa để hắn có thể nghe cho rõ ràng từng lời nó nói. Mưa ! Nhỏ giọt ! Nhỏ giọt ! Mưa rơi tầm tã. Mưa !
“Cô đi đi ! Cứ việc đi ! Đi mãi rồi cũng sẽ trở về. Ngôi nhà của tôi...và của cô. Vì chúng ta chung một nhà, chúng ta là một gia đình...mãi mãi. Người một nhà không cùng dòng máu ? Ha...!!!
Tình yêu của tôi không phải là tình cảm nhất thời. Sẽ không bao giờ có chuyện tôi xóa nó đi, vì tình yêu đó là chân thật, bất cứ ai cũng không có quyền được chà đạp. Nó sẽ tự delete, khi tôi biến mất...Cô cứ chờ đi !
Cô thích tôi...Dựa vào ánh mắt, nhìn sẽ biết. Tình cảm...nó được thể hiện rõ ràng qua ánh mắt. Nói cô chưa từng thích, không thích và sẽ không bao giờ thích tôi...
...Nói dối...
...Cô là kẻ nói dối...”
Buốt quá ! Lạnh quá ! Mưa như gào thét trong tim. Nói dối ! Phản bội ! Có phải là nó không ! Trái tim không muốn nói như vậy, chỉ có miệng là thốt ra thôi. Gạt người, gạt mình. Lừa gạt bản thân. Từ bao giờ nó phải như vậy ? Từ bao giờ ?
Mưa cứ đang nhảy múa...mặc ta, lòng ta cứ đau thắt...
Vũ điệu gì đây ?...Mưa...!!!
Mưa xối xả ! Mưa như trút nước !
“Ông trời, ông mưa lần nào chưa vậy ? Sao giờ lại cho mưa nhiều thế ? Như vậy...cũng tốt thôi ! Nước mắt...được che đi. Sẽ không ai biết được, là mưa...hay nước mắt...”
.
.
.
Hạ Phi đi qua đi lại trong nhà. Trông cậu có vẻ sốt ruột và lo lắng.
- Trúc Lâm, tôi chờ cô đem cơm từ nãy giờ. Sao trễ thế ?
Miệng chàng trai cứ nói rang rảng, đến khi để ý lại nhìn nó thì Hạ Phi mới hoảng hồn :
- Cô sao vậy ? Sao mà ướt như chuột lột vậy ? Cô đau ở đâu à ? Ơ...
Chưa kịp nói xong, nó đã ôm chặt lấy cậu bạn mà nấc. Biết nó có chuyện khó xử, Hạ Phi cũng để im cho nó khóc thật đã đời. Chỉ buồn cái là...bộ đồ mới của cậu khi không bị ướt mèm do cô bạn này gây ra.
- Này, Trúc Lâm !
- ....
- Trúc Lâm !
Càng ngày Hạ Phi càng hoảng sợ, nó đã gục hẳn trên vai cậu. Sao lại thế ? Nóng quá ! Cả người nó nóng ran. Hạ Phi nôn nóng bế nó vào phòng. Chậc...40˚, cái tội dầm mưa. Hạ Phi lắc đầu, cậu vội bay đến điện thoại bàn, bấm số gọi cho ai đó.
.
.
- Ơ..hơ...hơơơ, sao chín giờ đêm rồi còn kêu tôi tới nhà ông chi vậy ?
Mười phút sau khi gọi điện, Kha Bình đến nhà Hạ Phi và ngáp một cái thật đã như chưa bao giờ được ngáp.
- Cô vào đây có việc gấp. Nhanh !
- Gì vậy chứ ?
- Cô có đem đồ theo như tôi dặn không ?
- Có.
- Tốt ! Lau người cho Trúc Lâm rồi thay cho cô ấy bộ đồ đó. Trúc Lâm ướt hết rồi.
- Hả ? Nó bị sao vậy ?
- Sốt. Thôi không hỏi nhiều nữa, làm nhanh lên đi. Tôi đi chuẩn bị khăn ướt và thuốc.
- À ờ.
Mọi chuyện xong xuôi, lúc này nó đang nằm mê man trên giường với chiếc khăn ướt chườm trên trán. Cả hai người liền thu dọn đồ đạc, đồ dùng y tế đi ra khỏi phòng.
- Xin lỗi ! Lúc nãy hình như tôi hơi nóng quá- Hạ Phi lấy tay cào cào đầu nhìn Kha Bình đầy hối lỗi.
- Có gì đâu, chuyện gấp mà.
- Thiệt tình tôi không biết nhờ ai khác ngoài cô hết. Tôi chỉ có số của cô thôi.
- Vậy sao ?- Kha Bình hỏi lại một cách thờ ơ. “Thì ra người ta chỉ biết số của mỗi mình mình thôi cơ đấy.”
- À, mà sao con Lâm lại ở chỗ ông vậy ?
- Ai biết đàng. Cô ấy tới tìm tôi.
- Tìm ông ?
- Ừ. Chạy ào tới đây khóc tức tưởi rồi lăn đùng ra ngất, như siêu nhân.
- Nghe có vẻ hơi khó tin.
- Cô không tin à ? Tôi nói thật đó.
- Được rồi tôi biết rồi. Thôi tôi về nha ! Con Lâm ở đây, cấm ông không được làm gì nó đó.
- Cô nghi ngờ tôi ? Vậy cô có cần ở lại đây trông chừng không ?- Hạ Phi liếc Kha Bình cười đểu.
- È- Kha Bình le lưỡi ra trêu chọc, ở lại đây khác nào dâng mình cho cọp.
Reng......
- A lô !
- A lô, cháu là Kha Bình bạn của Trúc Lâm.
- Cô à ? Cô có biết cô chủ nhà tôi đang ở đâu không ? Cô ấy đi đâu mãi từ khi tan học đến giờ vẫn chưa thấy về.
- Trúc Lâm qua nhà cháu học nhóm, tối nay sẽ ngủ lại đây luôn. Do tụi cháu ham học quá nên quên mất phải báo về nhà. Cháu xin lỗi ạ !
- Ừ, cô nói vậy là tôi yên tâm rồi. Tôi sẽ báo lại với bà chủ.
- Cháu cảm ơn cô !
Gác máy, Kha Bình trút tiếng thở dài. Bạn cô đang sốt thế kia, cô lại phải nói dối. Không biết nó sao rồi ? Nhưng có Hạ Phi bên cạnh nó chăm sóc, cô cũng cảm thấy yên tâm được phần nào.
Trong lúc đó, tại nhà Hạ Phi...
Hạ Phi sờ vào trán nó. Sau khi cho nó uống “một số” thuốc (không biết bằng cách nào), nào là kháng sinh, sổ mũi, thuốc ho, C sủi,...cỡ khoảng hai chục viên (ui cha mẹ ơi ! òoÓ), nó có vẻ đã hạ nhiệt. Chỉ có điều nó nằm ngủ li bì, có vẻ mê man hơn cả lúc đầu (hay là chết luôn rồi ?+_+).
Hạ Phi khẽ vuốt tóc nó, phải công nhận càng ngày nó càng xinh. Nhưng đến giờ thì mỗi lần nhìn vào nó, Hạ Phi đã không còn đỏ mặt, tim cũng đã ngưng kiểu đập thình thịch, cảm giác đã có thể kiểm soát lại được. Đơn giản, Hạ Phi không còn thích nó nữa. Nói không thích cũng không đúng, nhưng là thích ở vị trí một người bạn không hơn. Có lẽ từ khi thân với nó, cậu đã dần hiểu rõ nó hơn. Bề ngoài lạnh lùng, con người mạnh mẽ, tánh tình đanh đá, hung dữ...tất cả những điểm ở nó thu hút cậu đều...biến đi đâu mất cả. Hiểu nó hơn, cậu mới biết, tính nó vui vẻ, nhiều lúc trẻ con, cư xử với người mình quí mến rất dịu dàng, không cứng rắn như ai nghĩ, thậm chí có những lúc rất yếu đuối, như bây giờ chẳng hạn. Hơn nữa, có một điểm đặc biệt khiến Hạ Phi không còn thích nó nữa. Cô nhóc giống con trai quá, từ hành động, lời nói đến cả phong cách ăn mặc. Nên cậu đã nghiệm ra được một điều : nhóc này chỉ có thể là em gái chứ làm bạn gái thì...chịu.
Ánh đèn ngủ mờ mờ càng làm hai mắt Hạ Phi díp lại với nhau. Cậu thiu thiu rồi cũng chìm vào giấc ngủ sau mấy tiếng đồng hồ ngồi cạnh giường chăm sóc nó. Có vẻ như cậu đã bị nhóc em này làm khổ nhiều rồi.
Nắng sớm len lỏi vào từng ngỏ ngách. Những cánh hoa còn vương lại những giọt sương, những cành lá còn đọng lại chút nước sau cơn mưa tầm tã đêm qua. Những con đường trơn trợt nhuốm màu nắng sau một ngày mưa.
Bình minh...!
.
.
Hôm nay, nó nghỉ học. Trong lòng một người cứ bứt rứt, bồn chồn không yên. Nó đang ở đâu ? Làm gì ? Có gặp chuyện gì xấu không ? Tại sao lại nghỉ học ? Đầu óc người đó cứ đăm đăm một suy nghĩ. Theo hướng tốt thì ít mà xấu thì nhiều.
.
.
- Kha Bình, sao Trúc Lâm lại nghỉ học ?- Hắn từ đâu xồng xộc đi tới hỏi ngay Kha Bình mặc cho cô nàng vẫn còn ngơ ngơ.
- Ơ...
- Sao vậy, chẳng phải cậu nói hôm qua Trúc Lâm ở lại nhà cậu sao ?- Hy Hy cũng thắc mắc hỏi.
Kha Bình chỉ đứng đó chứ không trả lời, đúng hơn là cô không biết trả lời thế nào. Làm sao đây ? Nếu nói thật với họ là nó bị sốt chắc hai đứa này lại làm ầm lên mất.
- Hiện giờ Trúc Lâm đang ở nhà tôi. Cô ấy vẫn ổn, hai người không cần phải lo- Một giọng nói trầm tĩnh và cương nghị vang lên. Là Hạ Phi.
- Trúc Lâm đang ở nhà ông ? Sao lại như vậy ?
Gương mặt Hy Hy lộ rõ vẻ kinh ngạc trong khi hắn cũng từ ngạc nhiên dần chuyển sang tức giận :
- Sao cô ta lại ở mày ? Còn nữa, mày có quyền gì mà bảo tao đừng lo cho con nhỏ đó chứ ?
- Tôi chỉ muốn hai người bớt lo lắng.
- Đừng làm bộ tốt bụng ! Tại sao cô ta lại ở trong nhà mày ? Nói đi !
- Đó là việc riêng.
Hạ Phi chỉ buông gọn một câu nói rồi bỏ đi. Hắn đang nóng giận, Hy Hy thì sững sờ, Kha Bình nhận thấy rõ tình hình căng thẳng đang diễn ra. Nhưng không hiểu sao, cô lại quay bước đi thẳng theo Hạ Phi.
“Cái gì ? Việc riêng ư ? Thằng khốn đó dám...Chết tiệt !” Hắn đấm mạnh tay xuống bàn kêu cái RẦM làm Hy Hy hoảng hồn. Cô nàng nhìn hắn một hồi rồi thở dài vỗ vai cậu bạn :
- Bình tĩnh đi ! Ngồi xuống rồi nói chuyện sau.
--------------------------------------
Ngồi dưới căn tin, sau khi ba đứa kêu ba ly trà sữa, Hiểu Nhu mới lo lắng hỏi :
- Có chuyện gì vậy ? Tôi thấy ông Bằng giạn dữ quá.
Kha Bình tặc lưỡi giải thích :
- Thì tại vì @%&(*%$#$*^%%*.....là như vậy đó.
- Vậy bây giờ con Lâm sao rồi ?
- Cô ấy có vẻ đã hạ sốt, tôi đã nhờ chị giúp việc trông chừng, có gì báo lại tôi biết.
- Vậy thì tốt rồi- Hiểu Nhu thở phào- Nhưng sao tối qua ông không nhờ ai khác mà lại nhờ Kha Bình ?
- Ừ thì...tôi chỉ biết mình số của Kha Bình thôi.
- Ờ. Ra là vậy- Hiểu Nhu gật gù ra vẻ hiểu chuyện.
--------------------------------------
- Ông bình tĩnh lại đi, làm gì mà gào lên dữ vậy chứ ?- Hy Hy nhăn mặt nhìn hắn đang thở hì hục, tức đến đỏ mặt tía tai.
- Cô không nghe thằng khốn đó nói hả ? Ai đời con gái con đứa có nhà không về lại qua nhà “trai trẻ” ngủ lại đêm chứ ?
- Nhưng mà chắc nó phải có lí do gì đó.
- Không có cái lí do quái gì mà lại không về nhà hết á- Hắn lại hét ầm lên, Hy Hy phải bịt tai lại mới chịu nổi.
- Vậy cô có biết chuyện gì xảy ra không ?
- Hả ? Tôi...cũng không biết- Hy Hy ngại ngùng trả lời, nói xong cả hai đứa đều xụ mặt.
- Nhà thằng Hạ Phi đó ở đâu vậy ?- Hắn hùng hồn hỏi.
- Tôi có tới một lần, nhưng mà...không nhớ đường- Cô cười trừ trước con mắt “điện xẹt” của hắn.
- À, hay là do hôm qua ông nói vậy xong cái nó giận không thèm về nhà nữa ?
Hắn quay sang, nheo nheo mắt như để “tiêu hóa” hết câu nói của Hy Hy rồi nói như thét lên :
- Ý là gì ? Tôi là người bị đá thì mắc mớ gì cô ta phải giận chứ ?
Biết hắn ta đang bị kích động, Hy Hy vội lên tiếng xoa dịu :
- Thôi được rồi, mà lí do chắc không phải như vậy đâu.
- Chắc chắn luôn chứ còn gì nữa.
- Ờ ừm...chắc chắn- Cô bĩu môi gật gù.
- Ê, mà càng nghĩ càng thấy lạ nghen, con Lâm nó không thích ông ở chỗ nào chứ ? Tôi thấy điều kiện của ông cũng “khá khẩm” lắm mà.
- Cô đừng chọc quê tôi nữa, tôi thất bại rồi.
- Đừng bi quan như vậy chứ, có gì tôi sẽ giúp ông mà.
Mặc cho Hy Hy cười nói, hắn vẫn lắc đầu nguầy nguậy :
- Không ích gì đâu.
- Cứ để đó, tôi sẽ điều tra ra cho rõ ràng.
Hy Hy xoay hẳn mặt đi, cô nàng xoa xoa cằm ngẫm nghĩ. Song đột nhiên cô quay phắt lại như chợt nhớ ra điều gì :
- À, tôi quên mất nói với ông chuyện này.
- Là chuyện gì ?
- Dứt điểm.
- Hơ...
- Dứt điểm với Tôn Gia Mỹ, ông đã chia tay con nhỏ đó chưa ?
- Hơ...chưa.
- Ôi trời ơi, có ai đi tán tỉnh người khác mà vẫn còn bạn gái kè kè bên không hả trời !
- Nhưng tôi với Gia Mỹ quen nhau chín năm rồi...
- Thì sao chứ ? Ông định không chia tay mà đòi quen với con Lâm hả ? Nếu như vậy thì tôi cũng không cho ông quen nữa chứ đừng nói là nó.
- Nhưng...bây giờ...
- Chia tay đi ! Lí do của con Lâm đơn giản cũng chỉ có chừng đó thôi. Ông mà không chia tay thì tôi cũng chịu. Với lại nếu thích người khác rồi thì giải quyết vụ này luôn chứ ông định hành con nhỏ tới bao giờ nữa ?
- Cô nói cũng đúng, tôi không nên làm khổ Mỹ Mỹ nữa. Nhưng việc này cần có thời gian, tôi không thể đùng một cái nói như vậy được.
- Chuyện đó thì tùy ông thôi, từ từ cũng được, tôi không ép. Chia tay xong thì nhất định con Lâm sẽ thay đổi.
- Không ! Chuyện của Trúc Lâm chắc tôi không theo nữa đâu.
- Cái gì vậy trời ? Không theo là sao ?- Hy Hy lên giọng hết cỡ vì hết sức bất ngờ.
- Cô ta đã không đồng ý rồi. Tôi không có mặt dày nói lại lần thứ hai.
- Ông là con trai sao dễ bỏ cuộc quá vậy ? Như vậy thì làm sao ?...Ashhhhhh- Hy Hy vò đầu bứt tai đến phát điên.
- Thì thôi, cứ coi như tôi là kẻ thất bại đi.
Hắn nói giọng buồn bã rồi quay lưng đi, đi thẳng...mất hút. Hy Hy cũng chẳng khá hơn gì, cô cũng buồn rũ rượi nhìn theo. “Số tên bạn và số mình...sao giống nhau thế ?”
(Còn nữa...)
Home
Thiên Thần Của Anh Tập 24
|
17/9/11 |


Không có nhận xét nào: