Thiên Thần Của Anh Tập 23

- Món quà này...à không, cái thứ dị hợm này, chị ấy bảo là của anh mua tặng em. Anh nói đi, có phải như vậy không ?

Mặt nó cắt không còn giọt máu, nó cứ đứng ra nhìn hắn trân trân. Nó sợ...nó sợ hắn sẽ...mắng nó, vì cái tội dám bày trò lừa “công chúa cưng” của hắn ta. Nó sợ hắn sẽ nhìn nó bằng ánh mắt dành cho những kẻ hay lừa lọc và dối gạt. Nó còn sợ...lộ chuyện. Rồi Gia Mỹ sẽ vênh mặt lên mà nhìn nó bằng con mắt khinh thường, sợ con nhỏ thắng nó, nói chung là sợ...đủ điều. Mặt nó đang xanh lét như tàu lá chuối thì hắn quay thẳng mặt sang đối diện với mặt Gia Mỹ, nhìn nhỏ thật chăm chú rồi nhíu mày :

- Là anh mua tặng em đấy, có vấn đề gì sao ?

Hả ???

Nó nhìn hắn đầy ngạc nhiên, Hy Hy chớp mắt liên tùng tục còn Gia Mỹ thì trợn tròn cặp mắt sững sốt.

- Anh nói gì cơ ?- Gia Mỹ hỏi lại một cách vô thức như không thể tin nổi.

- Hôm qua anh đã mất cả một ngày để chọn ra nó đấy, em không thích sao ?

- À không, ý...em...là...nó rất tuyệt. Em thích lắm- Gia Mỹ cười đến méo mặt.

- Vậy sao ? Anh cũng thấy nó rất hợp với em. Từ nay mỗi lần đi đâu em nhớ choàng nó nhé !

Phập ! Phập ! Phập ! Ba mũi tên liên tiếp "thọc" vào tim Gia Mỹ, con bé cứ cứng đơ mồm miệng không thể nói, hoạt động não bị đình trệ. Mãi nhỏ mới mấp máy môi được :

- Sao cơ ?

- Ừ, thì tại mấy bữa nay trời cũng khá lạnh mà.

- Ơ, vâng.

Gia Mỹ khi nãy hùng hổ bao nhiêu thì giờ càng...vô hồn bấy nhiêu, trông thật thảm thương. Con bé chắc đang sốc ghê gớm lắm, vì món quà “đặc biệt” của bạn trai, vì xấu hổ trước mặt nó và Hy Hy, vì thảm cảnh trong tương lai nhỏ sẽ phải mang chiếc khăn choàng không giống ai đó mỗi ngày.

Nó đi hết từ cung bậc cảm xúc này sang cung bậc cảm xúc khác, từ sợ hãi đến ngạc nhiên và bây giờ là lo lắng, ngoài ra còn có sự...hả hê.

Tại sao hắn ta lại giúp nó, nỡ đối xử với bạn gái mình như vậy ? Đó có phải chuyện tốt không ? Nó quên mất là hắn thích nó, hắn giúp nó thoát khỏi bị Gia Mỹ khinh thường...nhưng, liệu hắn có giận nó không ? Vì đã bày ra trò đùa quái ác này ?

- Giờ anh phải đưa Trúc Lâm về, anh đi trước.

- À...vâng....À mà sao lúc nãy chị Lâm nói anh có việc bận về trước ?

- Ơ...- Hắn ngân dài, hắn đang lúng túng không biết trả lời thế nào.

- À, việc đã được giải quyết xong cả rồi.

- Nhanh vậy sao ?

- Ừ, vì mấy đứa bạn anh cũng đã giải quyết gần xong thì anh mới kịp tới.

Nếu để ý kĩ, lời nói dối khá vụng.

- Vậy anh chở chị Lâm về nha. Chị Lâm, cám ơn chị vì đã đưa hộ em món quà- Gia Mỹ mỉm cười thân thiện, sau đó con bé gập người 90 độ cúi chào trước khi ra về. Điều này làm nó và Hy Hy cảm thấy đặc biệt hơn hết, từ bao giờ con bé ấy lại lễ phép và ngoan ngoãn đến thế ? Đứng trước mặt hắn có khác.

- Tôi đưa Trúc Lâm về, cô có cần quá giang không ?- Hắn quay sang hỏi Hy Hy.

- Không cần đâu, tôi tự lo được.

- Bye bye- Nó vẫy tay chào con bạn.

- Bye.

Hy Hy thốt lên tạm biệt bạn mình nhỏ đến nỗi nó không nghe thấy. Tâm trạng cô nặng trĩu và tưởng chừng như toàn bộ cơ thể đang muốn ngưng hoạt động. Cô có cảm giác mình sắp đánh mất đi thứ gì đó quan trọng. Thoại Giai ư ? To tiếng với cô vì Gia Mỹ như vậy, chẳng lẽ anh ấy có gì đó...Hy Hy không thể tin vào lời hứa trước đây của Thoại Giai được nữa. Nói anh đã chấm dứt tình cảm với Gia Mỹ...thật khó tin.

Cô muốn có một người để tâm sự khi buồn...nó chẳng hạn, nhưng nó cũng đã bỏ cô mà đi rồi. Giờ thì cô phải trở thành kẻ xấu, thành người chị vô tâm đến phút cuối không còn ai thì mới nhớ đến đứa em gái bé bỏng của mình thôi.

.

.

Nó và hắn đi thẳng ra nhà giữ xe mà không nói tiếng nào. Mãi đến khi xe đã chạy được nửa đoạn đường về nhà, hắn mới cười đểu, nói với giọng thản nhiên :

- Thì ra người đặc biệt cô nói đến là Gia Mỹ.

- Tôi xin lỗi mà, lần sau tôi sẽ không bày ra những trò như vậy nữa đâu- Nó rối rít xin lỗi bằng giọng ăn năn thật sự.

- Sao cô lại phải xin lỗi tôi ?

- Vì...Gia Mỹ là bạn gái ông.

- Vậy thì cô xin lỗi Mỹ Mỹ mới đúng chứ.

- Không bao giờ.

- Nói cho tôi biết, tại sao cô và đám bạn cô lại ghét Mỹ Mỹ đến như vậy ?

- Tôi được không trả lời câu hỏi này chứ ?

- Không- Hắn cương quyết.

- Đó là quyền của tôi- Nó nói một câu chắc như đinh đóng cột rồi quay mặt đi ngắm khung cảnh xung quanh.

- Tôi thật không hiểu nổi, Mỹ Mỹ hiền lành tốt bụng như vậy, việc gì các cô phải ghét chứ ? Còn nếu chỉ vì em ấy mang danh hot girl mà các cô có ác cảm, thì con người các cô quả thật quá nông cạn. Mỹ Mỹ không giống như bề ngoài kiêu căng của em ấy đâu.

- Đủ rồi, tôi không muốn nghe nữa.

Nó gắt lên khiến hắn giật mình im bặt. Nó không muốn mình thì mím môi kiềm chế còn hắn lại cứ bênh chằm chặp cô bạn gái cưng của hắn ta. Chỉ cần nhắc đến cái tên Gia Mỹ thôi cũng đủ chọc gan nó lên rồi, giờ lại còn chê bai này nọ nó và hơn hết là sỉ nhục cả bạn bè nó. Mặt nó giữ mãi thái độ khó chịu như vậy, hai cặp mày nhíu lại hết cỡ, hắn cũng biết điều không nói thêm gì nữa từ đó về nhà. Nó cũng quên bẵng mất là...chỉ mới ba phút trước, nó đã lo lắng đến mức nào vì sợ hắn giận nó.

--------------------------------------

Sau khi nấu bữa tối, nó gói một ít thức ăn vào cà-mèn rồi mang đi. Mặc cho hắn nhăn nhó vì phải ăn tối một mình và liên tục thắc mắc rằng nó đi đâu. Nhưng biết làm sao được, nó không thể ăn tối cùng hắn hay nói cho đúng là không thể nhìn mặt hắn lúc này. Mỗi khi thấy mặt hắn thì nó lại mang cảm giác khó chịu, bực mình và hơn hết là cái bản mặt của Gia Mỹ lại lù lù hiện ra như ma ám.

Nó lên xe buýt đi đến nhà một người bạn. Như lời đã hứa, đây là một sự giúp đỡ, nó giúp người bạn đó thoát khỏi tình trạng sáng mì gói, trưa mì gói, chiều mì gói. Bây giờ là sáu giờ năm lăm, đi đến nhà người bạn đó cũng phải hơn bảy giờ, không biết có kịp không nữa.

Tiếng chuông cửa kêu réo rắt, một phút vài giây sau, gương mặt ấm áp cùng mái tóc lãng tử hiện ra. Hạ Phi có vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của nó. Hiểu ý cậu ta định nói gì, nó liền...giành nói trước với điệu bộ nghiêng đầu vào bên trong nhà :

- Mời tôi vào nhà cái đã !

- À, ừ.

- Sau một thời gian không đến nhà ông, trông nó vẫn có vẻ sạch sẽ nhỉ- Nó mỉm cười nhìn lướt qua toàn bộ căn phòng khách.

- Phải, tôi vừa thuê một ô sin làm theo giờ. Bà ta tới dọn dẹp khi tôi đi học.

- Lại còn thế nữa cơ đấy !

- Cô đến đây làm gì vậy ?- Đây là câu hỏi nãy giờ vẫn nằm sẵn trong miệng Hạ Phi chỉ chờ thốt ra.

- À, phải rồi. Mong là ông vẫn chưa ăn tối- Nó vừa nói vừa giơ lên cho Hạ Phi xem chiếc cà-mèn kèm theo cái nháy mắt rồi đi thẳng vào bếp.

- Rất may cho cô là tôi chưa ăn.

- Vậy à ? Tôi cũng chưa ăn. Nhưng tôi không cảm thấy rằng nó may mắn. Tốn gạo lắm đấy !

- Đây là tiền trả cho bữa cơm- Hạ Phi nói rồi lôi trong bóp ra...

Vừa lúc đó thì nó ngăn lại :

- Đùa thôi, ý tôi không phải vậy- Nó cười- Tôi không thất hứa, đúng không ?

- Ừ, mà sao lại tốt thế ?

- Bình thường thôi, bạn bè mà- Nó nhún vai.

Sau nó nhìn đồng hồ chau mày :

- Bảy rưỡi rồi...Giải thích tôi nghe, sao đến giờ này ông còn chưa ăn cơm, đừng nói với tôi là ông định bỏ bữa đấy nhé.

- Thì đúng là như vậy đấy, tôi ngấy mì gói đến chết được.

- Haizz, thiệt tình. Như vậy không tốt cho sức khỏe đâu.

- Này, phí của một bữa cơm là một buổi giảng đạo về sức khỏe à ?

- Không phải thế- Nó lắc đầu ngán ngẩm.

- Thế là gì ?

- Ăn cơm thôi !

Bữa cơm diễn ra khá sôi nổi. Tuy tâm trạng nó không được tốt nhưng ít ra miệng của Hạ Phi vẫn liên tục hoạt động và tích cực kể những truyện cười cho nó nghe. Và nó đã có một trận cười đã đời.

Vì mải nói chuyện nên hai đứa ăn khá lâu, phải tám giờ hơn cả hai mới chịu đứng dậy rời khỏi bàn. Nó nhìn đống chén dĩa trên bàn chách lưỡi :

- Chậc chậc...tôi nghĩ mình hoàn thành xong nhiệm vụ rồi.

- Cô không ở lại phụ tôi rửa chén sao ?

- Tôi nghĩ mình không nên trở lại làm ô sin cho ông.

- Thế cô nhẫn tâm bỏ lại nguyên đống chén dơ này cho tôi sao ?

- Ít ra tôi mang được thứ này về- Nó khoe Hạ Phi cái cà-mèn treo lủng lẳng trên tay.

- Haizz, cô vừa bảo chúng ta là bạn bè.

- Hôm khác đi, hôm nay tôi không thích hợp cho mấy việc này- Nói xong nó quay đầu bỏ đi để lại vẻ mặt Hạ Phi tiu nghỉu.

- Bye !

Nó giơ tay lên cao vẫy lại cậu bạn tuy vẫn không quay đầu lại. Một buổi tối khá hay ho, vừa giúp nó làm được việc tốt cho một người bạn vừa giúp nó tránh khỏi cái con vịt mỏ nhọn không có đầu óc tên Vũ Bằng và cơn ác mộng kinh khủng nhất mang tên Gia Mỹ. Đúng là một công đôi chuyện, càng nghĩ nó càng phục mình tài thật !

.

.

Hôm sau là một ngày...vui vui. Đầu tiên là chuyện hắn và nó trở lại bình thường, vì hắn chở nó đi học còn nó thì nấu cho hắn bữa sáng ^O^. Còn chuyện thứ hai thì rất là...dễ thương. Đó là Gia Mỹ đi đến trường với khuôn mặt xinh xắn, dáng vẻ xinh tươi nhưng choàng chiếc khăn choàng cổ quê hết chỗ chê. Đương nhiên con nhỏ bị mọi người chỉ trỏ bàn tán rất nhiều và có nguy cơ bị tước mất danh hiệu hot girl vì vấn đề...mắt thẩm mĩ. Nó và Hy Hy, Kha Bình, Hiểu Nhu được một trận cười nắc nẻ, hơn nữa thấy thật hả lòng hả dạ, nhẹ hết cả đầu. Nhưng...không biết có phải quả báo hay không mà chiều hôm đó về, nó bị...đau bụng +_+.




Chiều thứ hai, bà Mẫn trở về sau chuyến công tác dài hơn ba tháng. Nó và hắn mang hộ vali của bà lên phòng, chị giúp việc cũng lên lại ngay sáng hôm đó. Nó thoát khỏi cực hình sáng nấu cơm, trưa rửa chén, chiều làm ô sin.

Bà Mẫn gọi riêng nó sang phòng bà, tặng cho nó mấy bộ quần áo mới bà mua ở nước ngoài và một số loại nước hoa mĩ phẩm nào đấy mà nó nghĩ nó sẽ chẳng bao giờ động tới. Bà Mẫn vẫn thương yêu nó như vậy, xem nó như con cái trong nhà và đối xử nhẹ nhàng với nó như một người mẹ. Nó là con gái ruột của người bạn thân duy nhất của bà.

--------------------------------------

- Cao Thoại Gia đáng ghét, sao đến bây giờ vẫn chưa chịu xin lỗi người ta chứ ?- Hy Hy hậm hực cầm chiếc kính Nobita lên...vặn vẹo.

- Bẻ thì bẻ luôn đi, nhứ mãi thế làm gì ?- Hiên Hiên nhìn chị mình ngán ngẩm, nó đã thấy cô chị suốt ngày cầm chiếc kính lên định bẻ nhưng lại thôi, đến giờ cũng đã là lần thứ bảy mấy. Để xem chiếc kính Nobita Thoại Giai tặng đến bao giờ mới gãy nào.

- Chị không nỡ. Nhưng mà cái tên đáng ghét đó bao giờ mới chịu đến xin lỗi chị chứ ?- Hy Hy lắc đầu thở dài rồi lại hét ầm lên bức xúc.

- Nếu bứt rứt đến vậy thì hỏi thẳng người ta luôn đi, vòng vèo làm gì cho mệt.

- Đâu có được, lỗi đâu phải do chị, sao có thể xuống nước nói chuyện trước được chứ ?

- Ha, đến nước này rồi lại còn thế nữa. Nếu vậy thì dẹp đi, đừng bận tâm nữa cho khỏi phải bực dọc, cả em cũng phải phát điên lên với cái màn lãi nhãi của chị từ hôm thứ bảy đến giờ.

- Cao Thoại Giai, anh được lắm. Chị nói cho em biết, bây giờ dù cho tên đó có quì trước mặt xin lỗi chị chị cũng không tha cho.

- Em mong là vậy- Hiên Hiên bình thản nhún vai, nó biết ai chứ Hy Hy thì không bao giờ làm được những điều mình nói.

Kính coong....

Vừa lúc đó thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên cắt đứt cuộc đối thoại của hai chị em. Hy Hy đi ra cửa sổ vén bức màn lên nhìn ra ngoài cổng, song cô quay mặt lại với em gái lắp bắp không lên lời :

- Th...Thh...

- Là ai vậy ?

Biết mình...mất khả năng thành tiếng, Hy Hy cứ liên tục chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Thấy lạ, Hiên Hiên cũng bước lại đó xem.

- Thoại Giai thôi mà, có gì ghê gớm đâu !- Cô em bình thản nói.

Hy Hy tiếp tục có những hành động kì lạ, cười hớn hở, gật đầu lia lịa chỉ ra cổng và sau đó cô phóng ngay đến tủ quần áo vơ đại một chiếc váy rồi bay vào phòng tắm. Hiên Hiên nhướn mày nhìn chị, trên mặt hiện rõ một chữ “Chán”.

Tích tắc chỉ trong hai phút sau, Hy Hy bước ra với một bề ngoài hoàn toàn tươm tất, chiếc váy đầm đơn giản tuy không đẹp nhưng cô không cần đẹp lúc này. Ít ra nó vẫn còn hơn được bộ đồ ngủ cô bận khi nãy.

Hy Hy chạy vèo xuống nhà, đi lướt qua phòng khách, cô giúp việc cũng đang lật đật tính ra mở cửa. Bố cô đang ngồi trên so-fa đọc báo lẩm bẩm hỏi :

- Con đi đâu đấy ?

- Dạ, bạn con đến.

- Ờ, mời bạn vào nhà chơi.

Hy Hy không kịp nghe bố nói vì cô đã vội chạy ra ngoài. Bố Hy Hy, sau năm giây lẩm nhẩm mấy chữ trong tờ báo mới sực tỉnh, ông ngạc nhiên xen lẫn tò mò :

- Bạn à ?

Mới ra đến giữa sân, Hy Hy đã thấy thấp thoáng bóng bạn trai bên ngoài cánh cổng sắt. Cô dừng bước chân đang chạy vội và chầm chậm đi tới, cô không muốn Thoại Giai biết mình đang “thích muốn chết” vì cậu ta đến.

Hy Hy mở cổng, chiếc xe đỏ chói mới keng đậu đằng trước, Thoại Giai đang đứng tựa người vào cây cột cạnh chiếc cổng.

- Anh đến...có việc gì không ?- Không hiểu sao vừa thấy mặt Thoại Giai, mọi thứ trong người cô dường như chùng xuống hẳn.

- A, anh nghĩ là có đấy- Thoại Giai nói với giọng đều đều, mà hơn nữa còn có chút gì đó...tỉnh rụi, có thật là đến để xin lỗi không.

- ...

- Lần trước em để quên áo khoác ở nhà anh, anh mang trả lại thôi.

Nhận lại chiếc áo từ tay Thoại Giai, Hy Hy hỏi thẳng :

- Sao không trả ở trên trường.

Bị bắt trúng thóp, cậu ta quay mặt đánh trống lãng :

- Thôi, anh về đây.

- Này !

- Hửm ?

- Anh đến đây...chỉ có vậy thôi sao ?- Hy Hy ngờ ngợ.

- Ừ, chỉ có vậy thôi.

- À, em hiểu rồi. Anh về đi !

Hy Hy thất vọng não nề, cô bước vào nhà, không còn thiết nhìn gương mặt của Thoại Giai. Thật ra cậu ta giả ngu hay ngu thật vậy ? Hay là vô tâm ? Hay là...bỏ cô luôn rồi ? T-T Hy Hy nghĩ đến mà tức anh ách, nước mắt cứ chực trào ra, cô thiệt tình muốn cấu xé cho nát be nát bét cái áo khoác đó ra. Nếu nó không phải là cái áo duy nhất ở Thụy Điển bà chị họ cô tặng thì chắc đã....mặc dù nó chẳng có tội tình gì.

- Chị hai, sao rồi ?

- Sao cái gì ?- Hy Hy hỏi lại bằng giọng ỉu xìu.

- Anh ta chịu xin lỗi chị chưa ?

- Trả cái áo khoác.

- Cái gì ? Anh ta đến đây chỉ để trả áo khoác thôi sao ?

- Ừm.

- Anh ta có bị thần kinh không vậy ? Hay đầu óc có vấn đề ?

- Chị không biết, anh ta quả thật là có vấn đề rồi- Hy Hy thả sấp người xuống giường, hệt như xác chết.

- Trả áo ư ?- Hiên Hiên cười khẩy- Toàn là cái cớ cả. Chị hai, đừng có ủ rũ như vậy nữa. Lấy lại tinh thần đi, nội trong hai ngày nữa nhất định sẽ có chuyển biến.

- Hửm, em nói gì ?

- Anh ta chịu đến đây đã là thành công bước đầu. Ráng chờ đi, nhất định sẽ xong đâu vào đó trước ngày sinh nhật của chị. Em chắc đấy !

- Thật không đó ?

Hiên Hiên hừm giọng một cái chắc cú rồi gật gật đầu.

--------------------------------------

- Cô chủ, cậu chủ xuống ăn sáng.

- Chào buổi sáng ! Chào buổi sáng ! Con chào bác !- Nó lần lượt gục đầu chào cả ba người trong với một nụ cười rất tươi.

- Gì vậy ? Mới sáng sớm ra nhiễm tà hay sao chứ ?- Hắn lầm bầm rồi ngồi nhanh vào bàn.

- Hai đứa ngồi xuống nhanh lên, ta đói lắm rồi nè.

- Wow, có súp nữa à ? Lâu lắm rồi mới được ăn lại món này đấy- Hắn reo lên khi vừa nhìn vào bàn ăn.

- Lâu lắm ? Thế mấy bữa nay ở nhà con ăn gì ?

- À, mẹ nhắc con mới nhớ. Gần đây sáng nào con cũng được ăn ốp la với mì gói, đúng là “ngon” tuyệt vời luôn đó.

- Mì gói, ăn liên tục à ? Sao lại suốt ngày ăn cái thứ đóng hộp đó như vậy ? Không đảm bảo sức khỏe gì cả. Bảo Châu, cô nấu ăn cho tụi nhỏ kiểu gì vậy hả ?

- Mẹ nhầm người rồi, không phải Bảo Châu, mà là ai ngồi kế mẹ kia kìa.

Nó nghe hắn “chọt” từng câu mà cúi gằm mặt xuống vì ngượng, lòng thầm rủa cái tên chết tiệt đó.

- Trúc Lâm ư ? Con nấu ăn cho nó à ?

- V...Vâng- Nó cúi gằm mặt.

- Tốt quá rồi, hai đứa phải đối xử tốt với nhau như vậy mới phải chứ. Thức ăn con Lâm nấu chắc là rất ngon, Bằng nhỉ ?

Cả hai đứa đều ngẩn tò te trước những ý kiến “vàng ngọc” của bà Mẫn, thật không thể tin nổi.

- Không...không phải vậy đâu mẹ, thật tình là nó rất khó nuốt.

- Cái gì ?- Nó trợn trừng mắt lên hăm dọa.

- À...không có gì. Lỡ lời !

- À Lâm này, mấy bộ đồ bác tặng, con đã thử chưa ?

Miệng nó cứng đơ không nói gì được, đơn giản là vì nó chưa từng đụng vào mấy món quà đó dù chỉ một lần. Thật chẳng có chút thành ý nào cả.

- Dạ...có. Rất vừa, lại đẹp nữa. Rất hợp với con, mà thiệt tình là con rất thích.

- Thế à ? Thế còn mấy lọ nước hoa ?

- Ơ, cái đấy cũng rất được ạ. Mùi dễ chịu lắm.

- Ờm, con thích là tốt rồi. Bác thật không ngờ con lại thích mặc váy đến vậy ?

- Gì cơ ? Mấy cái đó là váy ạ ?

- Con không biết à, chẳng phải con bảo đã thử rồi sao ?

- À...ha ha, đương nhiên là con thử rồi chứ. Hơ hơ...ý con là con trông như thế này thôi nhưng sở thích của con là váy đấy ạ. Rất thích !

- Vậy à ? Nếu con muốn ngày mai đi chung với ta ta sẽ mua cho con thêm vài cái váy.

- Con nghĩ như vậy đủ rồi ạ, không làm phiền bác- Nó cười trừ, cái gì chứ nó ghét nhất là váy đầm, sợ nhất là giày cao gót.

“Chiếu” mắt qua cái đồng hồ treo tường, nó đứng dậy, sắp muộn rồi. Cùng lúc, hắn cũng đứng dậy theo nó.

- Bằng, cà vạt của con bị lệch rồi kìa- Nghe bà Mẫn nói, tất cả ánh mắt đổ dồn vào chiếc cà vạt hắn đang thắt, đúng là nó lệch lẹo thật.

- Lâm, con chỉnh cà vạt lại giùm nó với.

- Con á ?

- Không con thì còn ai vào đây ?

- À, vâng.

Nó ngập ngừng rồi cũng bước đến chỉnh giùm hắn cái cà vạt. Không biết bà Mẫn nghĩ sao nhưng với đầy đủ hai bàn tay mười ngón, hắn khó khăn gì để chỉnh cái cà vạt. Mọi chuyện sẽ không có gì nếu như chị Bảo Châu không chen thêm một câu vào :

- Cô chủ cậu chủ trông đẹp đôi thật đấy.

- Đừng có nói bậy, cô lên phòng dọn dẹp đi- Bà Mẫn bỗng nhỏ tiếng gắt lên, nó và hắn cũng lãng mặt đi hai hướng khác nhau, không hiểu sao trông bà có vẻ rất khó chịu.

(Còn nữa...)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info