Home
Khi Chàng 17 Còn Nàng 19 tập 4
|
8/6/11 |
Khi Chàng 17 Còn Nàng 19 tập 4
- Buôn ra , làm gi vậy hả ? - Nhi giẫy nãy
Thái Anh với tay lấy balo của BNhi
Và anh chàng cố bế cô nàng xuống 2 tầng lầu :
- Im nào ! Nếu kô là thả cậu xuống đấy ! - Thái Anh dọa
- Gì chứ ? Cậu dám à ? - Bảo Nhi bực bội
Thái Anh trên tay còn bế Bảo Nhi, còn 1 tầng nữa sẽ xuống đc sân dưới. Hắn vội nới lỏng tay, dường như muốn thả Bảo Nhi từ đấy xuống thì phải , và từ từ lỏng dần:
- Ya, buông thiệt hả ? - Nhi sợ hãi
Trong phút chốc nó ôm chầm lấy cổ Thái Anh :
- Sao hả ? Biết sợ rồi à ? Vậy thì ngoan ngoãn im lặng đi
- Cậu thật quá đáng, nếu chân tôi k có gì thì cậu chết chắc ! - Nhi vẫn cố
- Cho dù cậu có khỏe thì còn lâu tôi mới " chết chắc " với cậu đấy - Thái Anh đùa
Rồi Thái Anh đi tiếp, đến sân trường, hs vẫn còn đang ra về, thì chợt thấy Thái Anh, tất cả đều ngoái đầu lại. Thái Anh vẫn k quan tâm và tiếp tục đi và đi.
- Ôi! Gì thế này ? Chuyện Thái Anh lớp 12A quen BNhi 12A1 là thật à ? - Một cô gái trầm trồ
- Thật k tin đc,mà... trong họ chẳng xứng gì cả -
Và Thái Anh đi đến đâu tất cả đều phải nhường đường cho hắn, chợt Thái Anh vừa đi ngang qua Duy và Anh Thy, Nhi chợt la oai oái lên:
- Thả ra! - Nó đập tay mạnh vào người Thái Anh - Thả mình ra, đến sân rồi sao kô thả mình ra...
- Im lặng đi, sao cậu ôm sòm thế hả ? - Thái Anh bực mình, nhưng tay vẫn ôm chặc cô bé
Còn Duy và Anh Thy tròn mắt nhìn, chợt Duy mỉm cười:
- Trong cô ta tức cười thật đấy, trong họ cũng hài thật !
Anh Thy cũng tròn mắt nhìn theo, và quay sang để ý nụ cười " đáng yêu " của Duy, và mỉm cười theo:
- Ừ, cũng phải!Và lần đầu mình thấy cậu có một nụ cười tự nhiên đến thế
Duy chợt thay đổi sắc mặt - kô cười nữa và liếc sang Anh Thy
- Thì mình thấy buồn cười thôi mà !
Và Duy tiếp tục đi tiếp
Thái Anh bế BNhi đến một chiếc oto màu đỏ đậu gần cổng, và ra hiệu cho tài xế mở cửa giúp.
Nhi tròn mắt :
- Anh định đưa tôi đi đâu hả ? -
Thái Anh kô nói gì và tiếp tục để BNhi vào ghế trong xe ngồi, và cũng vào ngồi kế Bảo Nhi.
Xe bắt đầu chạy:
- Thế cô kô định đi bệnh viện à ? Chân thế này mà còn sức quát đc người khác nữa chứ- Thái Anh quăng cái balo sang BNhi
- .... - Nhi im lặng, nó sẽ k biết làm thế nào nếu k có Thái Anh giúp. Nhưng nó thắc mắc sao hắn tốt với nó quá, mặc dù hắn hơi đáng ghét
.................
Đựoc một lúc sau, Bảo Nhi quay sang Thái Anh, Thái Anh đang ngồi nhắm mắt khoanh tay lại và đang nghe MP3:
- Sao cậu lại tốt với mình như vậy...
Thái Anh mở mắt, quay sang và tháo một bên tai nghe ra:
- Gì ? - Thái Anh nhìn BNhi với đôi mắt khó hiểu
- À, kô có gì - Bảo Nhi quay sang ô cửa kính ngắm đường phố.
- Đúng là...Kêu ngừoi ta đã rồi k nói gì - Thái Anh bực bội , rồi tiếp tục nghe
2h sau tại Bệnh viện.
Minh Duy và Anh Thy đến bệnh viện thăm BNhi.
Thái Anh đang ngồi bên BNhi, cái chân bị trật của BNhi bị bó lại:
- Nhìn chân của cô tự nhiên bó 1 cục như thế, trong tức cừoi chết đc - Thái Anh cừoi ha hả
- Nè, làm gì mà cừoi chứ... muốn bị quánh à ? - Nhi đánh mạnh vào vai Thái Anh
- Hm...! Đc rồi... k cừoi nữa - Thái Anh
Chợt từ ngoài Anh Thy mở cửa đi vào :
- Chị k sao chứ ? - AThy ân cần
- Ừ! k sao
Bên ngoài Minh Duy cũng bứoc vào, trong cậu ta đi bình thản như là đi tham quan hơn là thăm ngừoi bệnh.
Hắn đi chậm rãi đến chỗ BNhi:
- Nhìn chị là có lẽ k sao rồi ! - Duy lạnh lùng
- Nè, sao cậu lại nói như vậy hả - Anh Thy trách
- Bác sĩ nói chiều nay xuất viện đc rồi, đừng có đi lại nhiều cho đến khi khỏi hẳn ! - Thái Anh
- Ơ...vậy sao đây...sao đi học... - BNhi lo lắng
- A, Duy hay cậu.... - Anh Thy chưa nói hết câu
- Thôi khỏi, miễn bàn ! - Duy biết ngay Anh Thy muốn nói gì
- Cậu đúng là đồ động vật máu lạnh... - Anh Thy quát
- Cậu đừng bảo mình như thế chứ - Duy cãi lại
Bảo Nhi thì chỉ biết nhìn 2 bên cãi lộn:
- Im lặng ! - Thái Anh - Lỡ giúp thì giúp cho trót vậy... mỗi ngày anh sẽ cho xe đến nhà BNhi rứot cô ấy đi học cho đến khi chân cô ấy ổn !
Minh Duy và Anh Thy im lặng to mắt nhìn Thái Anh, BNhi cũng vậy. Tổng cộng 3 cặp mắt dồn về Thái Anh:
- Nhìn gì mà nhìn ? Mặt tui dính gì à ? - Thái Anh quát
- C..cậu... á ? Rứot mình ? - Nhi ấp úm
- Chắc khoảng 1 tuần chân cậu sẽ khỏi.. - Thái Anh - Đừng có nghĩ mình sẽ cho cậu đi nhờ đến khi tốt nghiệp à
- Cái đồ điên này, sao dám ra giọng như thế chứ ? Đi nhờ hả ? - Nhi hầm hầm - kô cần... mình sẽ tự lo... cám ơn lòng tốt của cậu...mình k cần
Và suốt ngày Chủ Nhật, BNhi chỉ ngồi 1 chổ, kô thì lại lăng ra ngủ, nó ngán ngẫm bực bội, nhưng khổ nỗi bố và mẹ nó kô cho nó ra ngoài dạo:
- Cứ thế này chắc kô bốc hỏa thì cũng phát điên... - Nó vò đầu bức tóc
Chợt điện thoại reo lên bài " Proud of you ":
Nó vội nhào đến đầu nằm và nằm dài ra, cằm điện thoại lên :
- Wảy ? - Nó hớn hở
- Ủa ? Có gọi lộn số kô ta ? Mình nhớ gọi số VN mà ta ? - giọng nói của Thái Anh
- Lộn số rồi - BNhi bực mình. định cúp máy...
- Tiết thật ... - Nghe Thái Anh nói đến đó, BNhi cố gượng nghe 1 chút - Định rủ một ngừoi tên BNhi đi uống trà sữa mà lại lộn số rồi... Thôi vậy... xin lỗi - Thái Anh giả vờ
- Hả ? Yaaaa! Đúng...đúng rồi , đúng số rồi - Nhi lắp bắp
- À, vậy kô phải lộn số rồi...
- À ừ... có..có Anh Thy kô ?
- Gì cơ ?
- Có Anh Thy đi cùng kô ?
- Có chứ, sao lại kô ?
- Thật kô đấy !
- Ừ! xuống dứoi nhà đi, mình đang ở ngoài cổng
- Hả ? Tới rồi à ? - Nhi ngạc nhiên - Nhưng... - Nhi
- À trời ơi, quên mất, chân như thế sao đi đc... - Thái Anh -
Chưa đầy 2' sau.
Một cô hầu gái mở cửa phòng BNhi ra :
- Thưa cô chủ có người... - Cô hầu gái chưa kịp nói hết thì Thái Anh đi vào đẩy cô hầu gái qua 1 bên :
- Anh...anh làm gì vậy ? - Cô hầu gái - Cô chủ....
Thái Anh đi đến bế BNhi lên, làm con bé hốt hoảng:
- Hả ? Cậu từ đâu chui ra vậy ? Sao mà nhanh thế ? - Nhi bối rối
- Đi bằng chân lên chứ chui cái gì hả ?
Thái Anh vội bế BNhi xuống lầu , Bảo Nhi giãy nảy:
- Cậu làm gì vậy ? Bố mẹ mình thấy bây giờ, bỏ ra !
- Sợ bị ăn đòn à ? Mình xin bố mẹ cậu rồi, và họ đã gật đầu
Đến xuống tầng dưới, đi ngang qua vườn cây của ngôi nhà để dẫn ra cổng, bố mẹ BNhi đang ở đó chăm lo khu vườn:
- Bỏ ra... bỏ ra - BNhi phản ứng quyết liệt
Bố mẹ BNhi đã nhìn thấy nhưng k nói gì, Thái Anh nhìn 2 ông bà mỉm cừoi và gật đầu, đáp lại Thái Anh, 2 ông bà cũng mỉm cừoi và gật đầu lại.
Thái Độ đó của Thái Anh khiên Bảo Nhi khó hiểu:
- Sao bố mẹ lại đồng ý dễ dàng như vậy chứ ? - Nhi thầm nghĩ
Đến cổng, một ngừoi hầu trong nhà chạy ra mở cổng, trứoc mắt Nhi là chiếc xe oto màu vàng, kiểu dáng vô cùng đẹp ( hình như là mẫu mới của 1 hãng oto nào đó thì phải):
- Nhà anh tổng cổng bao nhiu chiếc vậy ? - Nhi to mắt, và mắt k rời chiếc xe
- À chắc khoảng 7 8 gì đó ?
- Hả ? - Nhi ngạc nhiên
Thái Anh vội mở cửa xe trứoc ra, nhẹ nhàng để BNhi ngồi xuống, và lên xe chạy.
- Anh Thy đâu ? - BNhi liếc sang Thái Anh
- Nó bận rồi ! - Thái Anh trả lời
- Hả ? Sao nói là có ?
- Thì ban đầu thì có, nhưng giờ nó bận đi học nhóm rồi !
- Vậy chỉ có cậu và mình ư ?
BNhi đành ngậm ngùi đi uống trà sữa cùng Thái Anh.
Thái Anh chạy xe đến công viên, thay vì ghé vào tiệm trà sữa lần trứơc, hắn dừng xe lại:
- Gì vậy ? - BNhi to mắt nhìn Thái Anh
- Uống trà sữa trong 1 căn phòng như vậy, thật ngột ngạc...Mình sẽ mua trà sữa và chúng ta sẽ ngồi ở công viên uống...
- À, đúng nhĩ ? - Bảo Nhi tán thuởng - mình thích khí trời ngoài đây hơn
Thái Anh bế BNhi đến băng ghế gần chổ đậu chiếc xe. Và đi sang tiệm trà sữa
BNhi vừa ngắm phong cảnh đừong phố dứoi ánh đèn màu vàng của những bóng đèn đừơng.
Từ xa xa có 2 thanh niên, đang đi gần đến BNhi, nó kô quan tâm cho lắm, nhưng nó có cảm giác kô ổn.
Chợt đám thanh niên đi đến chổ Bảo Nhi, và 2 tên ngồi 2 bên BNhi:
- Cô em xinh đẹp sao lại ngồi đây vậy hả ?
- Đi chơi với tụi anh kô ? - Tên còn lại
- Các ngừoi định làm gì hả ? - BNhi cố tránh 2 tên biến thái, và muốn hét lên
- Sao vậy....? - Một tên nắm tay BNhi
Nó cố giật tay ra và hét lên :
- Tránh ra, đồ biến thái.... - Nhưng 2 tên kia có vẻ rất lì lợm
Thái Anh đi đến, nhìn thấy, Thái Anh vội bỏ luôn 2 ly trà sữa và chạy đến:
- Bỏ tay cô ấy ra ! - Thái Anh quát
Lần đầu tiên BNhi thấy Thái Anh nghiêm túc đến vậy
Hai tên thanh niên đứng dậy
- Sao hả ? Mày muốn gì ? - 1 tên giằng giọng - Tao thích cô ấy đấy, tao muốn đi chơi với cô ấy đc kô, định làm anh hùng cứu mỹ nhân à ?
Thái Anh kô nói gì mà xong đến cho tên đó ăn đấm. Tên còn lại chạy đến đánh từ sau lưng Thái Anh, nhưng Thái Anh kịp né và cho hắn 1 đấm ngay bụng.
Tiếp theo đó là 1 màn xử đẹp tụi hám gái . Khi xong xui, Thái Anh phũi tay và đi đến BNhi, Thái Anh đưa tay lên mái tóc của nó :
- Kô sao chứ ?
BNhi rưng rưng nứoc mắt , và ôm chầm lấy Thái Anh:
- Mình rất sợ...
...........
BNhi sực nhớ lại và đẩy Thái Anh ra:
- Có lẽ mình...ổn !
Thái Anh chợt quay sang 2 thằng nhóc và trừng mắt:
- Cút đi, trứoc khi tao đổi ý..
Hai thằng nhóc cô gắn ngồi dậy và nhìn chầm chầm Thái Anh:
- là...là... Đặng Thái Anh, chạy thôi ! - 1 thằng thốt lên
Rồi hắn kéo tay thằng còn lại chạy mất. Bảo Nhi to mắt nhìn 2 thằng nhóc đang đâm đầu chạy:
- Hắn k phải Đặng Thái Anh thì còn ai nữa ? - Nhi khó hiểu - Ừ mà sao tụi đó biết Thái Anh ? - Nhi suy nghĩ
- Làm gì mà nhìn bọn chúng vậy hả ? Muốn bọn chúng trở lại đây lắm à ? - Thái Anh nhìn nó
- Cậu điên hả ? - BNhi bực mình đứng dạy đi và xém té, chợt Thái Anh nhanh tay đỡ nó.
- Thấy chưa ? Đi kô đc mà bày đặc, có tin mình bỏ cậu ở đây kô hả ? Thế nào 1 hồi 2 thằng kia trở lại tìm cậu cũng kô chừng ? - Thái Anh dọa
- Mình...đùa thôi ! - BNhi bực bội - ( Cái đồ chết tiệt... dám dọa mình, khi nào chân mình khỏi ,mình sẽ tính sổ với hắn
- Xin lỗi, mới nảy mình làm đỗ hết trà sữa rồi !
Nhi giật mình nhìn Thái Anh , Thái Anh chỉ cừoi lại với nó
Thái Anh đỡ BNhi đến xe, BNhi thoáng nhìn Thái Anh, rồi lại quay đi chỗ khác:
- Sao hắn lại tốt với mình thế nhĩ ? - Đang suy nghĩ thì nó thoáng thấy ai đó giống Duy đang chạy xe đạp điện xẹt qua và phía sau là cô bé xinh xắn lần trước.
- Duy...duy - Nó quay đầu lại nhìn theo hướng Duy chạy
- Làm gì mà nhoi nhoi lên vậy ? - Thái Anh quát - Duy..Duy gì chứ ?
Nhi giật mình há hốc mồm và bụm miệng lại:
- Chết, lại lỡ nói ra nữa... MÀ sao hắn nghe đc vậy chứ ? - Suy thầm nghĩ
Thái Anh đỡ Nhi vào xe và chở Nhi về nhà, suốt lúc đó Thái Anh kô nói gì cả, và cứ im lặng như thế, BNhi cũng chẳng muốn nói gì với thằng khìn này.
Khi xe chạy đến trước cổng nhà BNhi, thì Thái Anh bóp còi cho ngừoi nhà ra:
- Cậu làm gì vậy ? - BNhi to mắt nhìn
- Thì gọi ngừoi nhà của cậu ra chứ gì ? - thái Anh lạnh lùng
- Hả ? ( cậu ta k đỡ mình vào nhà ?? )
- Kô lẽ muốn về nhà tui ở à ?
- Nè, cậu bị hâm à ? Ai lại về nhà cậu làm gì
Và từ cồng, 2 cô hầu gái chạy ra đỡ lấy Nhi vào nhà.
Vào đến nhà, bố mẹ Nhi đều ngồi đợi nó ở phòng khách, trong gương mặt 2 ông bà khá nghiêm túc, điều đó khiến nó cảm thấy " kô ổn ".
Hai cô hàu gái đõ nó ngồi xuống ghế đối diện bố mẹ nó, và 2 cô hầu gái cuối đầu chào 2 ông bà rồi vào bếp.
- Bố, mẹ... con xin lỗi... đã về trễ...- Nó nhìn bố mẹ
- Ừ, 8h30 rồi ? - bố nó
Khi nghe xong, nó cảm giác chắc sắp bị ăn đòn rồi, và đôi mắt nó rưng rưng:
- Con xin lỗi... chỉ tại...
- Kô sao đâu ! - ông bố nhìn nó
Nó tròn mắt
- Sao con quen đc thằng nhóc đó vậy ? - Mẹ BNhi
- Dạ ? - Nhi khó hiểu - À... bạn chung khối đó mà ^^!
- Vậy à ? - Mẹ
- Bố mẹ...biết... cậu ta à ?
- Biết chứ, cậu nhóc tên Đặng Thái Anh phải kô ?
Nhi tròn mắt nhìn mẹ và gật gật:
- vâng
- Đây nè ! - Bố BNhi đưa 1 cuốn Tạp chí cho BNhi
Nó vội cầm lấy và nhìn bìa của cuốn tạp chí , và há hốc mồm:
- Hả ? Là...là...Đặng...Đặng...- nó nói kô nên lời
Và bức hình ở bìa cuốn tạp chí đó là bức hình Thái Anh chụp cùng với 1 cô ngừoi mẫu nào đó ( rất xinh ) , gương mặt hắn lạnh như băng " Cậu ấm nhà họ Đặng, 1 trong những tài năng trẻ tuổi và giàu có nhất Châu Á "
- Đúng là khó tin, kô ngờ cái tên đó lại nổi tiếng đến vậy - Nhi đang nằm ngẫm nghĩ - Mình cứ nghĩ hắn chỉ là 1 hs lớp chọn tầm thường
Nó vừa ngẫm nghĩ vừa nhớ tới những câu nói của bố mẹ nó:
" Thái Anh đc biết đến kô chỉ là 1 cậu ấm nhà giàu, mà còn là một người tài năng về các lĩnh vực khác nhau "
" Trường cấp 3 An Long nổi tiếng là đều nhờ công của Thái Anh, cậu ta đã tham gia nhiều cuộc thi trong nước, quốc tế...Đem về cho ngôi trường này sự vinh quang... "
Chợt có tiếng mở cửa:
- Nhi, con kô đi học à ? Hôm nay là thứ 2 đấy ! - Mẹ của BNhi - 6h30 rồi, dậy đi cô nhóc !
Nó lồm cồm ngồi dậy :
- Dạ, con ra ngay ! - Và nó cố đứng dậy với cái chân còn đau đi đến bàn học để soạn tập
Mẹ BNhi chợt quay lại dặn con gái:
- À, mẹ quên mất, Thái Anh nó đang đợi con ở dưới nhà đấy !
Nhi giật mình làm rơi cả tập :
- Hả ? - Nhi cắn môi - mình cứ tưởng....Ôi trời, mình sao thế này. Chỉ trong 1 đêm mà cái nhìn của mình với hắn khác hẳn lúc trước...
Nhi thay đồng phục và vác balo bước từ từ xuống cầu than, ở phòng khách là Thái Anh trong bộ đồng phục : áo sơ mi trắng + cà vạt ( nhìn kute)
Hắn chỉ nhìn Nhi rồi quay sang nói chuyện với bố của Nhi, trong họ cứ như là rất thân với nhau.
Nhi mím môi nhìn hắn, rồi quay sang chỗ khác và tiếp tục bước từ bước xuống bậc thang, mẹ nhi vội đến đỡ con gái :
- Sao con kô gọi mẹ giúp ? - Mẹ Nhi trách
Sau khi ăn xong, Nhi cùng Thái Anh đến trường, và hôm nay hắn lại đổi xe - màu tím, dường như hắn muốn chơi nổi thì phải.
Suốt quảng đường đến trường, Thái Anh kô nói gì với nó cả, hắn chỉ biết cầm máy MP3 nghe nhạc và thả hồn vào những bài hát của hắn mà chẳng màn gì đến BNhi
- Chả coi mình ra kí lô nào cả - Nhi bực mình
Và đôi khi nó lại quay sang nhìn Thái Anh, rồi lại quay ra cửa kính:
- Trong hắn kô " nham nhỡ " như lúc mình thấy hắn ở ngoài đường cách đây vài tháng .... Chả biết hắn đang nghĩ cái quái gì trong đầu nữa..
Đến trường, hắn vội mở cửa xe ra, và vòng qua bên kia xe mở cửa ra ( nơi BNhi ngồi) :
Hắn cuối người xuống, BNhi trợn mắt nhìn:
- Cậu làm gì vậy ??
- Lên đi, tôi cõng ! - Thái Anh ngoái lại nhìn nó
BNhi bối rối, cô gắn đứng dậy và để cho Thái Anh cõng nó vào lớp :
- Phiền cậu thật .... ! - BNhi
- Ko, do tôi muốn giúp cậu thôi...
Bước đến cổng trường, như là chờ sẵn, một đám con gái lẫn con trai đứng mịt cả cổng. Trong thấy 2 người, cả đám to mắt nhìn và một số còn hét lớn :
- Trời ơi, Thái Anh kìa... - 1 đứa con gái
- Thái Anh đi cõng con nhỏ đó hả ? Nó là cái gì vậy chứ ?
BNhi ngượng ngùng kô dám ngước mặt lên, chỉ biết bám tay chặt vào cổ Thái Anh, làm hắn muốn ngợp thở:
- Làm gì mà căng thẳng vậy ?
- Hả ? Làm gì có
- Còn nói à, tôi sắp chết vì ngợp thở rồi
Thái Anh cõng BNhi đến tận tầng 2, và nhẹ nhàng cho nó ngồi xuống chỗ ngồi của nó:
- Cứ ở đây đi, cậu khỏi ra chào cờ, mình xin cô giúp cậu rồi !
Thái Anh nói xong và tiếp tục đi lên tầng 3.
Trong tiết chào cờ, bà cô hiệu phó trịnh trọng bước lên bục và đọc tên từng HS vi phạm trong tuần đứng trước cờ làm gương.
BNhi lặng im trong phòng:
- Hoàng Minh Duy ? Hoàng Minh Duy hôm nay có đi học kô ? - tiếng nói nghiêm nghị của cô hiệu phó.
Câu nói vừa phát ra khiến Nhi phải để ý lắng nghe, có vẻ như hôm nay Duy lại trốn học thì phải:
- Thằng nhóc này suốt ngày chỉ biết trốn học, sao mình lại đi thích 1 thằng như hắn chứ ??
Thứ 3, BNhi đc Thái Anh diều đi, chân nó có vẻ gần như ổn:
- Trong hắn sao ân cần với mình quá,hành động lại trái ngược với lời nói - BNhi thầm nghĩ
- Thôi, cậu đi đc rồi, thì tự đi đi ! - Thái Anh buông tay ra, làm nó xém té :
- Hả ?
- Định làm nũng với tui đó hả ? - Thái Anh đùa
- Ai thèm cơ chứ, cậu k giúp thì mình cũng tự đi đc - Thế rồi BNhi bứoc từ từ đến từng bậc thang lên lầu.
Thái Anh kô quát lại, mà ngựoc lại đứng đó mỉm cừoi nhìn BNhi đi
Ở trong lớp BNhi vẫn ngồi suy ngẫm chán nãn :
- Mình chả muốn học tí nào, chỉ thích ở nhà ngủ... - Nó vừa nghĩ vừa hả họng ngáp và lại gục ra bàn
Chợt nó nhớ lại:
- Ừ mà dạo này sao sao ấy nhĩ ? Sao mấy bữa nay mình kô thấy thằng nhóc đó đâu hết...Bỗng dưng mình muốn thấy Duy quá...
Cảm giác nó lại buồn bã, và chán nãn. Mà ngộ sao cũng chả thấy mặt mũi cô nàng Anh Thy ở đâu cả, điều đó làm nó buồn bực, chỉ toàn gặp tên Thái Anh :
- Ngừoi cần tìm thì kô thấy đâu, còn ngừoi k cần cứ gặp hoài... Dù gì chân cũng ổn rồi, chắc mai mình có thể tự đạp xe đc rồi.
Tan học, nó đi từng bước xuống cầu than, đến tận tầng trệt ( của khối 10 ), chợt Nhi thấy Anh Thy từ lớp đi ra:
- Anh Thy - Nhi gọi
Con bé quay ngoắt lại và đi nhanh lại chỗ BNhi:
- Chị Nhi, lâu quá kô gặp ! Chị đi dc rồi hả ? - Anh Thy vui vẻ
- Ừ...
Hai chị em cứ thể cùng nhau đi trên dãy hành lang dài dẫn ra sân trường:
- Sao dạo này chị k thấy thằng nhóc đo đâu nhĩ ?
- Ai cơ ? - Anh Thy
- Thì, thằng Duy chứ ai - Nhi
- À, sao chị lại quan tâm nó vậy chứ ?
- Ờ thì thấy lạ lạ thôi mà....
- Nó vẫn hay trốn học như vậy đó chị ơi ! - Anh Thy - Cô giáo biết em thân với nó nên cứ bắt em qua nhà nó hỏi tình hình nè
- Ừ, em đi chưa ? - BNhi như rất quan tâm đến
- À, em định thứ 7...- Anh Thy vừa nói hết câu thì Thái Anh từ đâu đi đến cặp vai BNhi, làm 2 ngừoi hết hồn khựng lại:
- Định trốn hả ? - Thái Anh nhìn Nhi
- Trốn ?? Trốn gì ? Chả phải cậu k giúp mình nữa à ?
- Ai bảo thế bao giờ ?
- Hồi sáng chứ gì ? - Nhi quát
- Cái đó kô tính
Anh Thy nhìn BNhi và Thái Anh, và cừoi :
- Ôi em kô làm phiền anh chị nữa đâu, em xin phép đi trứoc - Anh Thy nói xong thì vụt đi, nó vừa đi vừa cưòi.. - Trong họ xứng thật nhĩ....
- Anh Thy... - Nhi gọi, dường nhu Anh Thy cố ý kô nghe. Nó cắn môi bực bội - Ôi ! tên đáng ghét
Thứ 7, BNhi đã tự đi đc, kô cần Thái Anh phải diều nó nữa.
- Đã 1 tuần rồi kô thấy Duy đi học ! - Anh Thy và BNhi cùng ra nhà xe lấy xe
- Ừ, chị thấy em cũng quan tâm thằng nhóc lắm nhĩ - BNhi nhìn Anh Thy
- À, bạn bè mà chị! Ừ...hôm nay anh Thái Anh kô đi cùng chị à ?
- Nhắc đến thằng khùng ấy là chị bực mình rồi ! MẶc hắn... chị hôm qua đã bảo khỏi cần đến nhà chị nữa...
- Vậy sáng này ??
- Kô có - BNhi mỉm cừoi hạnh phúc
Thế rồi 2 chị em cùng nhau đến nhà Duy, căng nhà có vẻ vắng lặng, điều đó rất bình thường, vì ngôi nhà chỉ có 2 bà cháu mà...
Bứoc vào nhà, là bà của Duy đang ngồi , tay cầm quạt.
Nhi và Anh Thy lễ phép cuối đầu :
- Con chào bà - Thy và Nhi đồng thanh
- Con tìm Duy hả ? - bà của Duy
- Dạ ! - Anh Thy
- Con bé này là ? - Bà của Duy nhìn Nhi
- Dạ, chị ấy là bạn con !
- Ừ !... Ngồi đi mấy con - Bà của Duy đập tay xuống giường ra hiệu cho 2 cô bé ngồi.
Thy và Nhi vâng lơi.
- Bà ơi, cô bảo con đến xem sao mà Duy đã nghĩ học gần 1 tuần rồi sao kô thấy lên lớp
- Ừ, cái thằng đó à ? Hôm đầu tuần bà bị sốt, nó định vác cặp đi học thì thấy bà bệnh vậy...nên nó nói thôi, nghĩ ở nhà lo cho bà.
- Ra là vậy sao ? - Nhi thầm nghĩ
- Vâng - Anh Thy
- Giờ bà cũng khỏe rồi, nói nó biết bao nhiêu mà nó kô chịu đi học... Nó nói nhỡ đi học mà bà chưa khỏi hẵn thì ai giúp bà việc lặt vặt ở nhà ? - Bà của Duy thở dài, rồi tiếp - Mẹ nó thì tháng này chưa thấy gởi tiền về, nó kô có tiền đóng học, bà tuôi cũng già rồi mà chỉ làm gánh nặng cho nó - Đôi mắt ngừoi bà rưng rưng 2 hàng nứoc mắt.
- Bà ơi, đừng nói vậy mà... - Nhi và Thy
Chợt Duy từ ngoài chạy xe vào nhà, trên tay cầm đồ ăn vừa mua ngoài chợ :
- Ủa ? Đến đây làm gì ? - Duy nhìn 2 cô nàng
Duy ngồi phía sau nhà, đó là 1 khu vườn cây ăn trái của nhà hàng xóm. Một sự đơn độc nào đó vây kín lấy thằng nhóc, nó cứ lặng thinh như thế, khiến lòng BNhi kô khỏi thắt lại.
BNhi nhẹ nhàng đi đến chỗ Duy ngồi, và nhìn thằng nhóc :
- Sao cậu ấy lại như thế chứ ? - Nhi nghĩ
- Cậu kô sao chứ ? - Anh Thy đi đến
Duy vẫn im lặng, thằng nhóc kô nói gì cả, cứ như thế... và 10 phút sau:
- Các cậu đến đây làm gì ? Có phải các cậu nghĩ tôi nghĩ học đi chơi đúng kô ?
- Mình k có ý đó - Anh Thy
- Mặc kệ các cậu nghĩ gì, nhưng tôi sẽ kô học nữa, tôi sẽ nghĩ học...
- Duy, sao cậu lại nãn chí như vậy ? - BNhi
- Tôi nghĩ học thì liên quan gì đến chị ? - Duy liếc xéo qua BNhi. - Dù gì với cái học lực thế này thì tôi kô thể đủ sức tốt nghiệp, các cậu thì kô cần lo đến...Vì các cậu dư sức mà... phải kô ?
- Sao cậu lại thốt ra những lời nói như vậy chư ? - Anh Thy
- Tôi thật sự kô muốn nghĩ nhiều nữa.... các cậu về đi - Dường như BNhi và Anh Thy kô thể bỏ đi khi thấy Duy tuyệt vọng đến vậy, nhưng Duy vẫn giằng giọng - Đi đi, tôi kô cần các ngừoi ở đây thương hại tôi
BNhi và Anh Thy đành quay về...
- Các ngừoi có biết ? Những gi các ngừoi xem như là bình thường thì đối với tôi nó kô hề bình thường....Tôi ước có một gia đình,có bà... có bố và mẹ cùng sống trong một căn nhà...Nhưng ước mơ nhỏ nhoi đó hoàn toàn kô tồn tại với tôi trong thế giới này...
Anh Thy đang nằm dài trên bàn học, đôi mắt mở to nhìn về một điểm nào đó, và đang suy nghĩ gì đó.
Thái Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng nó ra, và ra hiệu giữ im lặng với ngừoi hầu bên ngoài. Hắn cừoi nham hiểm bứoc vào phòng Anh Thy, con bé vẫn nằm bất động và " thả hồn " trên ngọn cây nào đó.
Chợt Thái Anh vỗ mạnh vào vai nó :
- Làm gì đấy ? - Thái Anh quát khiến Anh Thy giật bắn mình và hét lên:
- AAAAAa! - Nó chợt quay sang, và đổi sắt mặt mà quát :
- Anh làm gì vậy hả ? Em muốn rớt tim ra đây nè !
- Thế cơ á ? - Thái Anh đưa tay lên cằm suy nghĩ - Ủa ? Một con bé như em lại thẫn thờ vì một chuyện ngốc nghếch gì đó sao ?
- Ngốc nghếch gì hả ? Em có nghĩ gì đâu - Con bé quát lại
- Nè, con gái mà hở ra là quát ngừoi ta là sao hả ? Coi chừng ế bây giờ! Hèn chi đến giờ vẫn chưa có ai nói thích em...
Con bé bực bội trước câu nói của Thái Anh nó tiếp tục cãi lại:
- Sao lại kô có , tại ngừoi ta kô muốn nói thôi mà ?
- Thôi, nói như em chẳng biết bao giờ mới kết thúc đây ! - Thái anh khoanh tay lại, đi về hướng cửa sổ, gió thổi vào mát lạnh cả căng phòng.
- Anh đến nhà em chỉ có mục đích cãi lộn với em thôi đó hả ? - Anh Thy nhìn theo Thái Anh - Anh rãnh thiệt...
- Em đang nghĩ về thằng nhóc tên Duy đó à ? - Thái Anh vẫn nhìn ra cửa sổ. Bến dứoi là một con phố vắng lặng... - Sợ nó kô đi học à? Và em sẽ k gặp đc nó nữa ? Em thích nó à ?
Anh Thy lại một lần bất chợt ngạc nhiên trứoc những câu hỏi đó của ông anh họ:
- Gì anh nói gì vậy chứ ? - Con bé đánh trống lãng - Kô phải Bảo Nhi của anh thích Duy sao hả ?
- Gì ? - Thái Anh quay phắt sang khi nghe Anh Thy " phát biểu " :
- Chết rồi, lại " phát biểu linh tinh " rùi... - Con bé bụm miệng lại - kô..kô có gì ?
- Em nói gì ? Nói rõ xem nào ? - Thái Anh
- Em kô có gì! Thôi em đi ăn đây - Anh Thy bật dạy mở nhanh cửa phòng và chạy nhanh xuống nhà bếp
- Con nhỏ này hôm nay lại ăn nhầm cái gì mà nói linh tinh thế nhĩ ? - Thái Anh
(Còn nữa...)

Không có nhận xét nào: