- Đúng! Là con… - mẹ Duy nhìn Duy chầm chầm. Nói rồi bà cũng vội đi xuống lầu chuẩn bị hành lí.
- Mình ?? – Minh Duy ngơ ngác trước lời “ phán” của mẹ… Trước kia khi ở với bà nó cũng từng chăm sóc bà khi bà bệnh, nhưng lần này người nó chăm sóc kô phải bà, mà là BNhi… một con bé chuyên gây rắc rối và làm nó phát bực, nhưng lúc nào cũng khiến thằng nhóc kô thôi để mắt đến.
Vậy là cả buổi chiều thằng nhóc phải tất tần tật chạy lên rồi lại chạy xuống lầu lo cho BNhi. Đến độ kô nghĩ rằng có người có thể giúp đc nó.
Đã từ lâu Duy kô còn vào bếp kể từ khi dọn về căn biệt thự. 8h tại phòng BNhi, nó bưng một chén cháo nóng hỏi cùng một ly nước đến đặc trên bàn cạnh giừơng BNhi. Con bé vẫn ngủ li bì từ chiều, kô biết rằng đã có “ai đó” đang rất lo cho nó…
Minh Duy vội lấy chiếc khăn đấp trên trán BNhi, và khẽ đưa tay lên trán… “ Kô sao rồi…”. Đang mãi ngẫm nghĩ gì đó…Thì chợt đôi mắt BNhi khẽ nhứơng và mở mắt ra…
MDuy giật mình rút tay lại, vẻ mặt lung túng…BNhi phần nào hiểu đc chuyện gì vừa xảy ra…Nó nhìn Duy mỉm cười:
- Cậu đã ở đây từ chiều giờ sao ?- BNhi khẽ nói… nó kô còn sức lực để nói to hơn, vì từ chiều giờ có ăn gì đâu .
MDuy lung túng, trước giờ thằng nhóc luôn bác bỏ những câu nói vế việc nó quân tâm BNhi, nhưng kô hiểu sao hôm nay nó lại kô muốn đoi co với cô nàng nữa…
- Nếu mình là anh Thái Anh, chắc hẳn sẽ rất đau lòng….khi thấy cậu như thế.
BNhi to mắt nhìn BNhi, thái độ của thằng nhóc Minh Duy bây giờ khác xa so với Minh Duy nó gặp thừơng ngày…BNhi càng nghĩ càng khó tin… “ Nêu là cậu cậu có đau lòng kô ? “. BNhi chỉ nghĩ thầm mà kô muốn hỏi…thực chất nó ngầm biết câu trả lời rồi…Nó vội nằm xoay chỗ khác…suy nghĩ…
Thằng nhóc cảm thấy BNhi kô đc vui khi nhắc đến Thái Anh, vội thay đổi sắc mặt có chút tức giận, rồi vội đi ra ngòai… kô quên nói:” Cậu ăn cháo đi… tôi vừa nấu đấy…nếu ngày mai mà kô hết bệnh, coi chừng tôi sẽ “ném” cậu vào bệnh viện và mặc kệ cậu luôn đấy “. BNhi lại mỉm cười nhìn thằng nhóc, cái tính trẻ con vẫn còn đó….mà!
11h ! MDuy đang trong phòng BNhi, ngồi bên cạnh BNhi nhưng người nằm úp xuống cái bàn gần đó… Chỉ là lo lắng sợ cô nàng phát sốt trở lại, nên thằng nhóc lại phải canh chừng con bé…
Cánh cửa phòng khẽ mở, ai đó khẽ đi đến đấp chăn cho BNhi, và đấp cho Duy một cái áo khoát.
Và khẽ lây vai thằng nhóc:
- Cậu chủ…- Lây vai nó mãi - Cậu chủ,, dậy đi về phòng ngủ, ở đây để Sunny lo đc rồi…!
Sunny lây vai Duy nhiều lần, thằng nhóc mới bần thần tỉnh dậy và đi về phòng… Nhìn Duy đi ra khỏi phòng, Sunny khẽ mỉm cười nhìn theo thằng nhóc “ Cậu chủ đã thay đôi rồi sao ? thật kô tin vào mắt mình…”
2 Ngày sau, BNhi dừơng như đã khỏi hẳn, nhưng Gia Chủ cho phép nó nghĩ 1 tuần nên con bé khá rãnh rõi…
8h, nó đang loay hoay dọn dẹp các tầng lầu…cùng làm với Sunny.
Chợt Sunny đứng từ cầu than nhìn xuống – hình như có khách thì phải ? Sunny vội đi đến chỗ BNhi:
- Để chị làm cho… Em xuống nhà đi ! Bắt em làm hòai, chị ngại thật… - Sunny
- Kô sao đâu, là do em tự nguyện làm mà… - BNhi mỉm cười
Rốt cuộc Sunny kô muốn BNhi làm tiếp nữa, muốn BNhi xuống nhà… Sunny nghĩ chắc những vị khách đó là bạn Duy, và cũng có thể là bạn của BNhi…BNhi đành đi xuống nhà theo lời Sunny, vì kô muốn cô ấy khó xử…
Đi xuống lầu, định bước xuống luôn nhưng nó khựng lại…
Bên dưới là MDuy đang ngồi ở phòng khách, đối diện là 2 cô bé…Bảo Nhi ngỡ ngàng, là Anh Thy ? Vậy còn cô gái kia ? Trong cô gái rất xinh đẹp với gương mặt hơi hơi lai Tây, ăn mặc lại rất đẹp ( chắc con nhà giàu)
- sao chị lại đến đây ?Chẳng phải trước kia chị nói kô thích tôi sao ? - Duy liết nhìn cô gái, rồi liết nhanh qua trừng mắt nhìn Anh Thy như muốn nói “ Chính cậu gọi cô ta đến à ? Cậu muốn gì hả ?”
BNhi ngạc nhiên “ thích ? Chăng lẽ…đó là…Lê Na ? Người mà Anh Thy đã từng kể cho nó nghe… - tình yêu đầu tiên của Duy”
- Duy à! Chị…chị kô có ý đó… Vừa đi Úc về, chị vội chạy qua thăm em…sao em lại…
Anh Thy vội chen vào:
- Đúng đó Duy à, cậu đừng hiểu lầm…mình cũng bất ngờ lắm, buổi sáng khi mình bước ra khỏi cổng thì bất ngờ thấy chị ấy đã đứng trước mặt mình cùng cái Vali…
- Mình kô hỏi cậu… - MDuy nhìn Anh Thy như muốn ăn tươi nuốt sống nó, rồi quay sang nhìn cô gái với ánh mắt lạnh lung – Lê Na - chị muốn gì ? Chẳng phải trước kia chị xem thừơng tôi lắm sao ? Vì tôi là một đứa nhà nghèo lại học trung bình… Sao hả ? Giờ tôi trở thành cậu ấm rồi…đổi ý quay lại à ?
BNhi to mắt, đầu óc xáo trộn, kô còn nghĩ đc gì… “ L..L..Lê…ê…Na ? “
- Em muốn nói sao cũng đc…Đúng! Trước kia chị đã kô phải với em….
....Khi ở Úc chị đã hối hận vì đã đối xử với em như thế...Chị thật lòng xin lỗi.. - Lê Na đôi mắt rưng rưng như muốn khóc, gương mặt mang vẻ hối hận, đau đớn...nhìn MDuy.
Nhìn ánh mắt đó của Duy, có vẻ thằng nhóc thoáng chút xiêu lòng... BNhi kô còn nghĩ đc gì nữa, chỉ biết theo dõi tiếp câu trả lời tiếp theo của Duy.Nhưng gương mặt thằng nhóc vẫn lạnh lùng, đôi mắt lạnh như băng nhìn Lê Na...
- Nói tóm lại là...Chị muốn gì ? - MDuy chợt hạ giọng, BNhi cảm thấy rõ ràng MDuy đã thay đổi giọng nói với Lê Na, thằng nhóc có bao giờ nói chuyện nhỏ nhẹ với nó bao giờ đâu ? Chỉ trừ lúc nó bệnh cách đây vài ngày
- Chiều nay, nhà chị có tổ chức một buổi tiệc nhỏ...Chị rất mong em và Thy sẽ đến dự, đây là tiệt mừng chị trở về nước...cũng là sinh nhật chị...
- Chỉ vậy thôi à ? - MDuy nhìn Lê Na, bề ngoài có lẽ lạnh lùng nhưng bên trong lại có chút động lòng với cô nàng
BNhi vẫn ngồi ở bậc thang nhìn họ nói chuyện, chợt một bàn tay vừa đập lên vai nó:
- Em ngồi đây làm gì thế ? - Tiếng của Sunny làm nó giật minh quay sang với ánh mắt hoảng loạn. Nó nhìn Sunny bối rối:
- Em..Em...
Minh Duy, Anh Thy và Lê Na nghe tiếng Sunny vội quay sang hướng trên lầu. BNhi bối rối bỏ chạy lên lầu : " Em kô đc khỏe...em ...em lên phòng..."
MDuy vừa nghe tiếng của BNhi, trong lòng lại có một cảm giác xuyến xao khó tả...hơi nhoi nhói...Biết rõ BNhi đã biết gì rồi, lại chẳng biết nói thế nào...Đơn giản chỉ vì cô ta vẫn còn thích nó, nên có thái độ như thế thì cũng kô có gì lạ.
-----
BNhi ngủ một giấc dài đến 2h, tâm trạng mệt mỏi uể oải, cơ bản là hình như đã quên mất chuyện gì vừa xảy ra... Đầu óc của nó cứ cảm thấy choáng váng và hơi ong ong.
Con bé ngồi dậy đưa hai tay lên cao bàn tay nắm chặt vươn vai, bây giờ nó chỉ muốn ra ngoài dạo để hóng gió, trong nhà thật là ngột ngạc... Nó vội ngồi dậy chuẩn bị.
10 phút sau, nó vội ra khỏi phòng với gương mặt tươi như hoa, vừa lúc đó Duy cũng vừa từ dưới đi lên, trong phút chóc 2 ánh mắt nhìn nhau... MDuy vẫn cảm thấy cảm giác đó vẫn luôn hiện diện trong nó, mỗi khi thấy BNhi...Cái cảm giác kỳ lạ khó tả, có chút bối rối lúng túng...Nhưng sự việc vừa xảy ra lúc sáng, khiến thằng nhóc kô dám nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn đó lâu hơn đc nữa..." Phải làm sao đây ?" Một cảm giác ray rứt khó chịu, như đã làm một việc gì đó rất có lỗi...Nhưng suy cho cùng thằng nhóc chẳng có lỗi gì cả, chỉ là Lê Na mời nó đến nhà Lê Na dự tiệt thì nó phải đồng ý thôi....BNhi cảm thấy MDuy có gì đó khó xử khi nhìn vào đôi mắt Duy, nhưng vẫn ánh mắt thơ ngây kô biết gì...Con bé nhìn MDuy mỉm cười:
- Mình ra ngoài một chút, ở trong nhà nóng quá...- MDuy chưa kịp trả lời thì BNhi đã đi xuống lầu mất tiêu...Trong đầu thằng nhóc lại tuông ra hàng đóng câu hỏi về cô nàng khó hiểu này, hồi sáng nhìn cứ như mất hồn thì bay giờ ra vẻ cứ như là kô có chuyện gì xảy ra...Cô ta quả thật kô để trong lòng chuyện Lê Na mời nó dự tiệc sao ?
Bước chân từ từ sãi bước trên con đường dài, trời hôm nay kô nắng... Hình như sắp mưa thì phải ? Nhưng dù gì thì cũng rất mát, những làn gió lạnh thay phiên nhau ùa đến khiến những chiếc lá dưới chân nó cứ nhảy múa tung tăng.... BNhi giờ mới sực nhớ đến...
- Mấy giờ rồi nhĩ ? - Nó vội lấy điện thoại ra xem giờ - 2h30 rồi sao ?Hình như mình đã quên mất điều gì đó xảy ra lúc sáng thì phải? -BNhi kô sao nhớ ra đc lúc sáng đã xảy ra những chuyện gì...
Vừa lúc này MDuy cũng chuẩn bị đến nhà Lê Na dự tiệc, tài xế riêng đã đợi sẵn ngoài cổng...chỉ việc đợi thằng nhóc lên xe thôi.
10 Phút sau chiếc xe ô tô màu đen tuyền lướt nhanh ra khỏi cổng và thẳng tiến đến nhà Lê Na.
Gần 3h, BNhi định quay về nhà...Dù gì nó cũng ra ngoài hơn nửa tiếng rồi... Bây giờ khoảng cách từ đây về nhà khá xa, coi bộ trời càng ngày càng tối mịt... Những cơn gió bắt đầu thổi mạnh hơn, khí trời càng lạnh hơn... Những hạt bụi pha lẫn những chiếc lá cứ vút bay trên bầu trời, lao nhanh như những mũi tên... Có một cơn mưa rất lớn đang ập lên đầu nó...
Từng hạt nươc lạnh giá nặng trĩu trút lên làn tóc đen mượt, rồi đến hàng mi cong cong của nó... Rồi đến đôi vai nhỏ bé...Mưa cứ lạnh lùng trút xuống, khí trời thật ảm đạm hơn bao giờ hết...BNhi tự nhủ...Nó sẽ kô yếu đuối nữa, nó sẽ chạy về nhà, thay vì sẽ đi bộ dưới mưa như một con ngốc cách đây hơn 1 năm... Nhưng nó kô thể nào chạy nhanh hơn nữa, cơn mưa và làn gió như đẩy nó lại.. kô cho nó tiếp tục chạy, cuối cùng nó phải đi, bước từng bước....Nó có cảm giác mệt mỏi, như muốn ngất đi, nhưng ý chí sinh tồn kô cho phép nó ngất xỉu ngay bây giờ, ít ra cũng phải... về đến nhà. Trong suy nghĩ của nó...lại hiện lên hình ảnh của Thái Anh, mỗi khi mưa...Thái Anh lại xuất hiện, như những lúc nó gặp khó khăn, những lúc nó dường như buông xuôi thì Thái Anh xuất hiện và cho nó hy vọng...
Đôi môi bé nhỏ tím tái, lạnh ngắt... Kô ngừng gọi tên.." Thái Anh...". Nó kô còn cảm nhận đc những gì diễn ra xung quanh nữa, chỉ biết đi và đi về nhà...
Nhưng chợt nó cảm thấy đôi vai nó ấm hơn, kô còn cảm thấy những hạt mưa lạnh giá...nặng trĩu đang rơi xuống lưng nữa...Trong mơ màng, nó nhìn thấy một bóng hình...Nước mưa đã làm nhòa mắt nó, chỉ biết, bóng hình đó rất quen thuộc...:Nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến người đó là.. " T...T..hái...Thái...A..nh" Rồi ngất lịm đi trong vòng tay của...Minh Duy!
Trong cơn mơ, nó thoang thoáng nghe tiếng MDuy gọi tên nó, đầu óc quay cuồng xáo trộn...Chẳng nghĩ đc gì, cứ như muốn nổ tung...
Đoạn trước khi trời mưa.
MDuy đang ngồi trên xe, lòng đâm chiêu suy nghĩ, đôi mắt lạnh lùng kô chút biểu cảm:" Rốt cuộc cô ta về đây tìm mình có mục đích gì ? Chẳng lẽ...cô ấy thật sự đã nghĩ lại ? ". Mặc dù còn nghi ngờ Lê Na nhưng trong lòng vẫn mang chút tình cảm với mối tình đầu đó.
Duy sực nhớ đã để quên món quà định tặng Lê Na, vội gọi tài xế cho xe quay trở lại, mặc dù đoạn đường đi đã khá xa.
- Cậu chủ, trời sắp mưa rồi... - Ông tài xế lo lắng nhìn thằng nhóc
Nhưng dù thế nào, cũng kô thể đi tay kô. MDuy mặc kệ ông tài xế nói gì. Khi ghé nhà lấy quà, thì cơn mưa chợt ập đến...Mưa trắng xóa cả cửa kính, lại một lần nữa...xa xa MDuy lại thấy bóng hình nhỏ nhắn, yếu đuối cố đi trong làn mưa buốt giá.
Thằng nhóc kô quan tâm ai đang đi ngoài kia, mưa to như thế mà lại có người đi thản nhiên như vậy...Kô điên thì cũng thần kinh, hoặc đơn giản là một kẻ ngốc. Ít ra cũng phải tìm chỗ trú mưa chứ ?
Mặc kệ thân hình bé nhỏ đang đi ngoài kia, mặc kệ cô ta là ai...MDuy vẫn kô quan tâm và tiếp tục nhìn về phía trước.
Chợt nhớ lại, trước kia BNhi cũng đã như thế, nhưng cô ta có bị dầm mưa thì liên quan gì tới Duy chứ ? Bởi vì cô ta ngốc thì cô ta chịu, nó kô liên quan gì cả...Nhưng nhỡ cô ấy bệnh rồi sao ? Cô ta vừa khỏi bệnh cơ mà ? Chưa bao giờ MDuy cảm thấy lo lắng đến thế cả ? Chẳng lẽ thằng nhóc đã..."rung động" rồi sao ?
Vội thay đổi sắc mặt
- Bác tài xế ngừng xe lại ! - MDuy nói với vẻ thúc giục.
Kô biết MDuy đòi ngưng xe vì lý do gì trong lúc trời mưa thế này, nhưng ông tài xế phải làm theo...
Xe chưa ngừng hẳn, MDuy đã mở cửa ra...Bác Tài xế hoảng hồn:" Cậu chủ..." Thì MDuy đã phóng ra ngoài, trong phút chóc cả người Duy ướt sủng, cố chạy đến chỗ cô gái đó, nói khác hơn là Bảo Nhi.
Bác tài xế bấy giờ mới bất ngờ trước hành động của Duy...
Bảo Nhi dường như kô để ý đến mọi thứ xung quanh,thằng nhóc chạy đến dùng cả thân người che mưa giúp BNhi:" Đồ ngốc, mưa như thế mà đi đc à ? Sao kô tìm chỗ nào để trú mưa vậy hả ?" .MDuy nhíu mày nhìn BNhi quát, tiếng của Duy dường như đã bị tiếng mưa át một phần nào đó.. Vội đỡ BNhi vào xe thì chợt cô nàng ngã vào lòng Duy bất tỉnh nhân sự...MDuy bất ngờ ôm lấy con bé, và cố gọi tên nó...Nhưng chỉ thoáng nghe một câu nói của BNhi, dù rất nhỏ :" Thái..Anh.. "
Kô quan tâm đến câu nói thốt ra từ miệng BNhi, thằng nhóc cô bế BNhi vào trong xe và cho xe trở về nhà.
Trong mơ, BNhi thấy Thái Anh trở về với nó...Và cùng nó đi dạo công viên...
BNhi giật mình tỉnh dậy, trán ướt đẫm mồ hôi...Sắc mặt kô chút máu do dầm mưa...To mắt nhìn phía trước, MDuy đang ngồi đó, với bộ đồ ướt sủng. Nhìn thấy BNhi tỉnh, trong ánh mắt lóe lên chút quan tâm nhưng cố ra vẻ như kô có gì...
- Chị tỉnh rồi sao ? - Bình thản đi đến chỗ BNhi, nhẹ nhàng đưa tay lên trán BNhi một lúc, rồi rút tay lại - Rất may là kô bị sốt...
BNhi vẫn nhìn nó với vẻ mặt thất thần, cô ta đang nghĩ cái quái gì thế nhĩ ? MDuy trợn mắt định quát BNhi...
Chợt nét biểu cảm trên mặt BNhi " xuất hiện" nó to mắt nhìn Duy :" Mấy giờ rồi ? "
-4h - Duy nói ngắn gọn
- Sao cậu kô đi dự tiệc ? - BNhi hoảng hốt nhìn Duy - Có phải do mình...nên cậu kô đi?- BNhi tự trách mình, lúc nào cũng gây rắc rối cho MDuy, trước kia thì làm Thái Anh lo phát điên lên thì giờ là MDuy. Nếu là Thái Anh, thì hắn chỉ xít xoa mắn..." yêu". Còn MDuy với cái tính trẻ con và hơi khó gần thì coi bộ nó sắp bị Duy mắn.
MDuy nhìn BNhi với ánh mắt nhìn xa xâm :" Đó kô phải do cậu đâu, chỉ tại mình kô muốn đi..." Nói rồi đứng dậy bỏ đi, trên tay còn cầm hợp quà định tặng Lê Na, đi gần đến cửa... chợt quay lại quăng hợp quà xuống chân BNhi rồi bỏ ra ngoài.
BNhi phần nào đã nhớ lại những chuyện xảy ra hôm sáng, chẳng hiểu sao dạo này nó cứ hay bị quên thế nhĩ ? Nó vội lấy tay xoa xoa ấn ấn phần giữa 2 chân mày.
Quên mất hợp quà dứoi chân, nó vội cuối người xuống lấy hợp quà...và ngấm nghía :" Là quà Duy tặng cho Lê Na ? Sao cậu ấy để đây làm gì ? "
BNhi có chút tò mò về món quà, nhưng nó kô thể mở ra...đó là của Lê Na mà... ? Nhưng càng nghĩ thì càng tò mò, trong hình dạng của hộp quà thì có thể là một chiếc váy chăng? Vì trong nó hơi dẹt... BNhi hơi hé nắp hợp ra, nhưng vẫn kô hình dung đc là cái gì...Nó vội mở ra. thật kinh ngạc, đó là một bức tranh vẽ, với những nét vẻ nghoệch ngoạt chẳng ra hình thù gì...Theo nó đc biết có thể là một loại tranh nghệ thuật...Món quà này là sao ? BNhi khó hiểu tại sao Duy lại tặng một bức tranh vẽ nghệ thuật cho Lê Na nhĩ ?
Hôm nay là một ngày đẹp trời, nắng kô gắt...nói tóm lại là nắng nhẹ, đôi khi thoang thoảng vài cơn gió nhẹ phớt qua những tán lá xanh xanh tạo ra thứ âm thanh hòa trộn như những bản nhạc hòa tấu.
Bảo Nhi và MDuy đang đợi bố mẹ Duy về sau chuyến về quê, vừa đặt chân xuống xe, mẹ của Duy đã ôm chầm lấy BNhi và mỉm cười:
- Lâu quá kô gặp cháu! Cháu khỏe rồi chứ ?
Bố của Duy chỉ đứng đằng xa lắc đầu thầm mỉm cười nhìn 2 người.
MDuy trừng mắt nhìn mẹ bực bội, cảm thấy mẹ thật " thiên dị", liền đi đến:
- Mẹ! Con trai mẹ mẹ kô hỏi mà đã ôm chầm lấy chị ấy rồi...
Bấy giờ mẹ Duy mới buông tay ra kô ôm Nhi nữa, đi đến nhìn Duy với ánh mắt " Bí hiểm" và nắm tai thằng nhóc kéo lên, tất nhiên, thằng nhóc la oai oái...
- Nè! Con trai lớn rồi, còn làm nũng à ? - Quả thật Duy và mẹ rất giống nhau ở cái tính đôi khi thì rất là trẻ con.
Buổi tối sau khi ăn cơm tối xong, ai nấy đều về phòng đó…
Ngày mai lại là ngày đầu tiên BNhi trở lại dạy học cho MDuy…điều này chẳng có gì để bàn… J
Trong khi MDuy đang chuẩn bị đồ để đi tắm thì chuông điện thọai của thằng nhóc cứ reng miết, định bỏ luôn kô nghe nhưng thằng nhóc lại bực dọc cầm điện thọai lên, để xem cái tên nào 8, 9h tối rồi mà con điện quấy rầy… định âm mưu chữi cho cái tên đó một trận.
Thì bên kia đầu dây là tiếng nói dịu dàng trong trẻo của một đứa con gái:
- Duy hả ?
MDuy có chút bối rối rồi mới chợt nhớ ra đó là Lê Na, cái giọng nói giông giống người nước ngòai nói tiếng Việt, đơn giản mà nói là Lê Na từ nhỏ đã đc học tiếng Anh và cô ta rất thông thạo thứ ngọai ngữ này - một thứ môn học mà các cô cậu học sinh bây giờ ngán ngẫm nhất.
- Lê Na ?
- Sao hôm ấy…cậu…kô đến ? - Giọng nói của Lê Na có phần trầm lắng hơn, dù biết rõ lý do vì sao MDuy kô đến, nhưng cũng muốn nói chuyện với Duy, mong rằng lý do nào đó kô như nó nghĩ..
Minh Duy nghe xong im lặng một hồi lâu, điều này khiến Lê Na càng cảm thấy điều nó nghĩ hòan tòan là sự thật…
- À, là do hôm ấy trời mưa và gió rất lớn, nên mình kô thể đi đc…-
Dù Duy đã nói ra lý do nhưng đó chỉ là nói ra cho có vậy thôi chứ thật ra MDuy kô muốn đến…vây thôi
- Vậy sao ? Ừ, kô sao đâu…- Lê Na nói rồi cúp máy.
MDuy thẫn thờ một lúc rồi bỏ điện thọai xuống và vào phòng tắm, biết rằng mình diện lý do kô hợp lí lắm, vì nhà nó có xe ô tô mà ? Nhưng chắc nghĩ Lê Na đã biết rồi thì kô muốn nói gì thêm nữa…
Sáng hôm sau, MDuy đã thức dậy rất sớm để xuống nhà ăn sang, rồi lại vào phòng đến tận 7h mà kô thấy động tĩnh gì - một biểu hiện lạ mà từ trước tới nay chưa xảy ra ( sắp có bão rùi J )
7h là giờ học của Duy…BNhi mở nhè nhẹ cửa phòng của Duy, và vội bước vào phòng với chồng sách tập trên tay.
Trước mắt Nhi là một thằng nhóc MDuy ăn mặc với phong cách khá bụi, cho dù thằng nhóc mặc bất kì phong cách nào thì trong hắn của dễ thương ghê lắm chứ…
Duy đang nằm trên giừơng với đôi mắt nhắm tịt, trên tai còn đeo headphone nghe nhạc…
Thầm nghĩ thằng nhóc lại ngủ quên mà quên tắt máy nghe nhạc, vội nhẹ nhàng đi đến… và khe khẽ mỉm cười nhìn bộ dạng Duy lúc đang ngủ, trong hắn ngoan như một con mèo vậy. Gương mặt Duy so với cách đây 2 năm vẫn kô có gì thay đổi nhiều, nhưng cái tính của thằng nhóc thì ngày một dễ thương hơn rồi thì phải, bớt " máu lạnh" một chút
Bảo Nhi đưa tay lên kéo headphone một bên tai ra, nhẹ nhàng cuối người ghé sát vào tai Duy:
- Nè ! Ngủ rồi à ?
Cứ nghĩ hắn đã ngủ say như chết thì vừa dứt lời mắt thằng nhóc liền mở ra nhanh như có phản xạ.
BNhi giật mình lùi lại, bấy giờ Duy mới chịu tháo nốt headphone bên kia ra và nhíu mày nhìn BNhi:
- Gì vậy ?
- Đến giờ học rồi, định trốn à ? Mà cậu có biết đeo headphone khi ngủ vậy có hại cho tai kô hả ?
- Ai bảo tôi ngủ bao giờ ? – MDuy cãi lại, dù hắn có ngủ…chút chút.
Màn cãi lộn đến đó là cùng, MDuy cũng phải ngồi vào bàn học…
7h30, rồi 8h…Sau khi làm xong đóng bài tập mà BNhi giao làm, vội thư giản các khớp ngón tay đã mỏi nhừ…Nhìn sang bên kia thì BNhi đã gục mặt xuống bàn ngủ tự khi nào, biết chắc con bé kô ngồi dậy nỗi…liền gọi đưa tay lây vai con bé:
- Nè! Đi rữa mặt đi, muốn bị trừ lương kô vậy ?
BNhi lúc đó mới bần thần ngồi dậy, nhìn Duy với gương mặt ngái ngủ…vội đứng dậy định ra cái lavabo phía sau tầng lầu…
MDuy nhếch môi nhìn BNhi đang lê từng bước ra khỏi phòng… :” Cái kiểu gì thế nhĩ ? “
Bỏng chốc BNhi khựng lại kô đi tiếp:
- Gì nữa đó ? – MDuy nhíu mày
Chợt con bé như mất thăng bằng, loạng choạng và từ từ ngã xuống,trong phút chốc BNhi cảm thấy đầu đau đến nỗi như muốn nổ tung, MDuy hỏang hốt chạy đến đỡ lấy con bé…cái cảm giác lo lắng càng ngày càng gia tăng,Khi BNhi đã nằm gọn trong vòng tay MDuy thì con bé đã bất tỉnh kô biết gì, MDuy hoảng hốt gọi tên Sunny.
20 phút sau tại bệnh viện, sau khi khám và xét nghiệm cho BNhi.
Ông Bác sĩ thở dài nhìn mẹ của Duy và Duy đang ngồi đối diện với ông ta.
Điều này làm mẹ Duy cảm thấy lo lắng hơn nữa, kô muốn tâm trạng luôn trong trạng thái lo lắng thế này, bà vội thúc Bác sĩ nói:
- Trong đầu cô bé có một khối u
- Sao ? – Hai mẹ con đồng thanh
- Vậy…thì mâu phẫu thuật lấy cái khối u đó ra đc chứ Bác sĩ ? Tiền bạc kô thành vấn đề… - Mẹ của Duy
- Ý tôi kô nói về tiền bạc, chúng tôi đã kiểm tra kỹ cho cô bé…Theo tôi đoán, nếu phẫu thuật sẽ có 2 trừơng hợp xảy ra, nhưng bà yên tâm đi, sẽ kô ảnh hửơng lớn gì đâu…
- Vậy 2 trừơng hợp đó…là… - Mẹ Duy
- Trừơng hợp thứ nhất, ca phẫu thuật thành công…thì cô bé sẽ khỏe mạnh trở lại và kô bị triệu chứng khối u này hành hạ nữa. Nhưng nếu kô thuận lợi… - Ông bác sĩ lại thở dài – Cô bé sẽ bị mất đi một phần ký ức nho nhỏ…
- Chỉ là một phần nhỏ phải kô ? Ngoài ra kô ảnh hưởng gì đến sức khỏe cô bé chứ ? - Mẹ của Duy
- Đúng
- Vậy tiến hành phẫu thuật ngay đi ! - Mẹ Duy lo lắng nhìn ông Bác sĩ - Mọi chi phí tôi sẽ lo
- Nhưng ở bệnh viên chúng tôi kô đủ điều kiện và bác sĩ giỏi, nếu kô có gì thay đổi ngay ngày mai cô bé sẽ đc chuyển lên một bệnh viên lớn ở TP HCM. - Nói rồi ông Bác sĩ đứng dậy, bỏ hai tay vào 2 túi áo blu trắng - Mời bà theo tôi làm thủ tục chuyển viện - Rồi ông Bác sĩ bước ra khỏi cửa, bà vội đi theo bác sĩ để làm thủ tục.
Nhã Lâm, Anh Thy, Lê Na...và Duy đã có mặt đông đủ tại phòng của BNhi.
BNhi vẫn nằm trên giường, với chiếc chăn trắng muốt đấp ngang người, đôi mắt vẫn nhắm tịt... Họ, chẳng biết phải làm gì, nói gì...ngoài việc nhìn BNhi nằm đó, có thể cảm nhận đc phần nào sức chịu đựng của con bé.
Rồi tất cả lại lần lượt ra ngoài hết, Lê Na chỉ biết lưỡng lự nhìn Duy, trong đôi mắt Duy bây giờ chỉ còn lại một sự lành lùng đến lạnh người. Khiến những câu nói định thốt ra từ miệng chợt vụt tắt hoàn toàn.
Chợt đôi mi của Nhi khẽ động đậy nhướng dần, dạo xung quanh:
- Duy - Nó thốt ra câu nói yếu ớt như một chú mèo con sơ sinh
- Tỉnh rồi sao ? -MDuy nhìn Nhi với ánh mắt lo lắng
BNhi chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ và cái gật đầu
Lê Na vội chạy ra ngòai, trước kia nó đã kô trân trọng tình cảm của Duy dành cho nó, nên bây giờ cảm thấy rất hối hận. Anh Thy vẫn đứng đó nhìn BNhi như muốn nói gì đó:
- Chị Nhi…Em…
BNhi nhìn nó, có chút bất ngờ… kô nghĩ Anh Thy sẽ còn nói chuyện với nó, và cố nhứơng mắt nghe tiếp câu nói của Anh Thy, nhưng dừơng như nó kô đủ can đảm nói hai từ xin lỗi đó với BNhi, nó chợt quay mặt sang chỗ khác:
- Em đi mua nước cho chị…- Nói rồi nó vội đi nhanh ra ngòai, mua nước chỉ là lí do để nó kéo dài thêm thời gian để lấy can đảm nói xin lỗi với BNhi.
Giờ đây, chỉ còn MDuy và Nhi trong căn phòng trống trãi…
- Cậu sao vậy ? Có gì kô vui sao ? – BNhi nhìn thằng nhóc với ánh mắt thơ ngây
MDuy nhìn lại BNhi với ánh mắt ngạc nhiên, kô nghĩ BNhi lại có thể xem như kô có chuyện gì xảy ra khi biết mình mang một khối u trong não…
- Cậu kô sợ sao ? – MDuy
- Sợ ? Sợ gì cơ ? – BNhi trả lời. Câu trả lời đó khiến Duy có chút bực mình, cô ta đang giả vờ như kô biết gì.
- Kô sợ khi phẫu thuật rồi sẽ quên mất ai đó sao ?
BNhi lại mỉm cười nhìn BNhi:
- Kô đâu, mình sẽ kô quên đâu…! Cả cậu nữa…mình sẽ kô bao giờ quên cậu đâu…
- Này, cậu đừng nghĩ rằng mình sợ cậu quên mình nha… -MDuy cáu gắt nhìn BNhi, rõ ràng BNhi đã nói trúng điểm yếu của MDuy – Thôi mình ra ngòai một tí – Nói rồi thằng nhóc đi thật nhanh ra khỏi phòng, ra đến cửa xém nữa đã đụng trúng Anh Thy, thằng nhóc làm con bé giật mình to mắt nhìn lại. Xong, lại bỏ đi nhanh ra ngòai. Vốn kô muốn ở lại bên BNhi, cứ mặt đối mặt rồi đâm ra nói lung tung, nên ra ngòai cho rồi.
Anh Thy đi đến chỗ BNhi, nhìn nó một lúc rồi lờ mắt đi nơi khác, trên tay đang cầm chai nước suối, và cầm chai nước đưa BNhi:
- Chị BNhi, cho em xin lỗi…vì…những việc em đã làm cho chị…khiến chị phải buồn, em thật sự xin lỗi chị !
Lại bất ngờ trước câu nói của Anh Thy, trong lòng chợt có một niềm vui kô thể tả, kô nói gì thêm, nó quàng hai tay lên vai Anh Thy và ôm nó:
- Kô sao, chị kô trách em đâu… - Nghe câu nói đó của BNhi, Anh Thy càng cảm thấy thật hổ thẹn.
Chỉ còn chưa đầy 10 giờ đồng hồ nữa nó sẽ phải chuyển viện, chẳng biết bao giờ gặp lại những con người này, những người bạn…và người nó thích. Nó xin bác sĩ cho nó 2 giờ để về nhà Duy thu xếp đồ đạc. Sau khi đã đến cổng của căn biệt thự, mọi người đều đứng đó… BNhi nhìn Lê Na:
- Cậu đi cùng mình lên phòng đc kô ? – Nó nhìn Lê Na mỉm cười. Kô biết BNhi gọi nó đi cùng làm gì, nhưng chắc cô ấy muốn nói gì đó với nó, nó cũng chỉ mỉm cười đi theo.
Trong căn phòng mở đèn sáng rực, BNhi đến chiếc tủ đc đặc gần đầu giừơng, kéo học tủ ra, hình như con bé muốn lấy gì đó. Lê Na vẫn đứng đó nhìn nó chầm chầm.
BNhi kéo ra một hợp quà rất đẹp - hợp quà hôm trước MDuy đã ném cho BNhi khi dự định đến nhà Lê Na.
Lê Na tròn mắt nhìn BNhi “đó là gì vậy ? “. Vội đi đến gần BNhi… BNhi tiếp tục mở hợp quà ra, hợp quà từ từ hé mở ra, bên trong là một bức tranh đc vẽ ngoệch ngoạt.
Sửng sốt to mắt nhìn BNhi:
- Sao chị lại có… - Lê Na quá xúc động khi nhìn thấy bức tranh, nó vội đưa tay bụm miệng lại.
Thái độ của Lê Na cũng để cho Nhi biết bức tranh đó rất đặc biệt với Na và Duy.
- Là của Duy, cứ như Duy kô muốn nhìn thấy nó vậy, nên thằng nhóc lại quăng nó cho chị…- Nhìn Lê Na – Chị nghĩ đây là món quà mà Duy định tặng cho em vào ngày hôm đó…
Kô giấu nỗi xúc động, Lê Na ngồi bên cạnh BNhi cầm bức tranh lên và ngấm nghía:
- Em kô nghĩ…Duy lại giữ bức vẽ này… Khi em và Duy vẫn còn quen biết, thì có lần em cùng Duy đi vào một tiệm tranh, em rất thích bức tranh đó, nhưng bố mẹ lại kô cho em mua nó… Nhưng bây giờ, em kô ngờ nó lại đang trên tay em…
- Chị biết, Duy còn thích em…- BNhi cũng chỉ mỉm cười
Sau khi cuộc trò truyện kết thúc, BNhi trở về bệnh viện…
Sáng hôm sau, khi đang ngủ ngon lành… MDuy giật mình tỉnh dậy, và chạy nhanh xuống nhà với cái đầu rối nùi:
- MẸ! - Vừa chạy xuống nhà, thằng nhóc đã gọi to
- Chuyện gì ? – bà mẹ trong bếp đang làm điểm tâm…
Thằng nhóc chạy xuống, định hỏi về BNhi thì chợt khựng lại kô muốn hỏi nữa, sợ lại bị mẹ nói trúng tim. Mẹ của Duy chỉ im lặng làm món trứng chiên, dừơng như chẳng mảy may quan tâm đến thằng nhóc đang đứng đó, có lẽ bà đang nhớ BNhi chăng ? Trong bà kô như mọi ngày…
- BNhi đã lên TP HCM…Cùng với Nhã Lâm… - Bà nói rồi thở dài – Có lẽ hiện giờ cô bé đang bắt đầu ca phẫu thuật…
Nói đến đó, bà như nghẹn lại… Kô biết bao giờ mới gặp lại BNhi, còn MDuy chỉ thẫn thờ…
Sau khi tiêm thuốc mê, BNhi chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng tâm trí vẫn luôn nhắc mình kô đc quên…ai đó
Dường như Duy đã quên mất một điều gì đó rất quan trọng, e rằng bây giờ có nhớ lại cũng vô ích...vì chẳng biết bao giờ sẽ gặp lại BNhi...nó chỉ muốn nói với Nhi rằng... nó sẽ làm sao khi kô còn thấy BNhi mỗi ngày nữa ? Ai sẽ chọc giận nó đây nhĩ ? Mẹ của nó thì bây giờ cứ im thin thít, bà rất yêu quý BNhi.
Chợt mẹ của Duy xoay sang nhìn thằng nhóc:
- À! Nhã Lâm nhờ mẹ nói với con là BNhi nói con hãy cố gắng học !... - Bà chỉ nhìn nó mỉm cười nhẹ
MDuy kô nói gì, lại lẳng lặng bỏ đi lên lầu...
Hai năm, hai năm dài đằng đẳng...Tưởng rằng trái tim của Hoàng Minh Duy sẽ bị đóng băng...
Sau khi Duy tốt nghiệp lớp 12, vì quá nhớ BNhi, mẹ Duy quyết định cùng thằng nhóc lên TP tìm BNhi.
Kô biết BNhi thế nào rồi nhĩ ? Cô bé có khỏe hay kô ? Lâu rồi kô gặp, chắc BNhi khác lắm... Và hàng loạt câu hỏi cứ tuông ra trong đầu họ. Riêng Duy vẫn ngồi im trong xe, kô nói gì...Còn mẹ thằng nhóc vui đến nỗi suốt đêm qua bà kô ngủ đc...
Chiếc xe lăng bánh đến một căn nhà lầu 2 tầng màu xanh dương, với trang trí nhìn khá đơn giản nhưng lại mang một nét đẹp riêng kô ngôi nhà nào có đc.
Từ trong nhà, Nhã Lâm chạy ra... Trong xe, MDuy cùng mẹ bước ra... Quá ngỡ ngàng, Nhã Lâm thốt lên:
- Duy!
Vì Nhã Lâm đã chuyển lên ở chung nhà với BNhi, và cùng BNhi học cùng trường ĐH.
Duy và mẹ ngồi ở phòng khách, từ trong nhà một phụ nữ cũng chừng 40 bước ra bưng trà ra với nụ cười ân cần. Chẳng ai khác đó là bà Thái - mẹ của Nhi.
Tuy nhà Nhi vẫn còn thiếu nợ nhà BNhi, nhưng kô lâu nữa sẽ có đủ số tiện để chuộc lại căn nhà đó. Nhã Lâm có chút ngạc nhiên kô ngờ Duy lại lên đây, đúng là kô tin đc và một điều nữa là trong Duy đẹp hơn trước rất nhiều và có phần chững chạc hơn trước...Nhưng cái vẻ trẻ con thì vẫn còn chút chút.
Nói chuyện với bà Thái một lúc, mẹ của Duy chợt nhớ đến cô bé BNhi:
- À, cho tôi hỏi...con bé BNhi đâu rồi ? - Bà vừa nói vừa nhìn xung quanh tìm.
- Nhi nó ra ngoài mua đồ rồi, cái siêu thị mini đối diện ấy... - Bà mỉm cười nhìn mẹ của Duy.
Đã lâu kô thấy BNhi, khi nghe BNhi chỉ cách Duy 1 con lộ, Duy chợt nhìn sang bên cái siêu thị Mini đó, cách đây kô xa lắm...
Mẹ của Duy hiểu đc con trai, bà vội mỉm cười " bí hiểm":
- Con sang bên đó gọi BNhi về giúp bác gái đi!
Thằng nhóc to mắt nhìn mẹ:
- Sao cơ ?
- Kô phải con muốn gặp con bé lắm sao ?
Tuy có chút bối rối, nhưng đã lâu ko thấy BNhi ,nó rất muốn biết BNhi bây giờ như thế nào... Từ khi bước vào nhà đến giờ kô nghe bác gái nhắc đến ca phẫu thuật của Nhi cách đây 2 năm, chắc hẳn đã thành công...
Giờ đây, thằng nhóc là một học sinh giỏi, có lẽ là do BNhi đã động viên nó...Hay đó chính là sức mạnh của một thứ đc gọi là...tình yêu?
Kô, thằng nhóc luôn cố cân nhắc rằng mình kô hề có chút tình cảm gì với con bé, nhiều lắm là bạn thôi. Nhưng...
Bước đến cửa hàng, gọi là siêu thị mini cũng kô sai, chỉ rộng chừng 4 hay 5 mét mà bên trong đầy những hàng hóa như trong siêu thị. Hôm nay cửa hàng khá đông khách, MDuy bước từ từ vào bên trong và dạo mắt xung quanh. Kô biết rằng những cô nàng đang đứng gần đó như muốn nghẹt thở trước một " mỹ nam" như thằng nhóc... Vẫn kiểu tóc mái xéo, hắn đẹp kô khác Kim Hyun Joong, kô phải là kô khác mà có lẽ đẹp hơn
Chợt thấy một dáng người bé nhỏ đang đứng đó, trong khá quen thuộc. Trong lòng bổng dưng có một niềm vui kô thể tả đc, liền đi nhanh đến... chỗ cô gái đó. Mọi người xung quanh vẫn kô thể kô dõi mắt nhìn theo chàng Hot Boy kia, chắc hẳn kô phải mua hàng rồi. Còn mấy chị nhân viên của siêu thị chỉ khẽ xít xoa chứ chẳng dám la lớn...
Đứng gần cô gái đo một hòi lâu, cô gái vẫn châm chú lựa hàng... Chợt Duy đặc bàn tay lên vai, định thốt lên " BNhi " Thì cô gái xoay mặt lại...
- Cậu... ? - Cô gái nhìn nó chầm chầm, lại đứng tròng khi nhìn Duy, chưa bao giờ gặp một người đẹp như vậy.
Cô ấy, kô phải BNhi, nhưng dáng người giống quá...
- Xin lỗi !- Thằng nhóc hạ giọng trả lời, trong câu trả lời chứa những tia thất vọng... Hắn ngậm ngùi bước ra khỏi siêu thị, còn mấy cô gái đứng đó chỉ biết thẫn thờ...
Đi trên vĩa hè trên phố, trong thằng nhóc nỗi bật vô cùng... Nếu ai đó đi ngang qua cứ tưởng là tài tử Hàn Quốc hoạc ca sĩ diễn viên nào đó.
Trước mặt, một chiếc xe bán kẹo bông đang đậu cách Duy kô xa, nhìn chầm chầm những cây kẹo bong đủ màu sắc, ký ức trong đầu lại tràn về... Khi ấy, BNhi và nó đã giành giật nhau một cây kẹo... Vội đi đến chỗ người bán kẹo:
- Con mua kẹo bông à ? - Ông lão chừng 70 tuổi - là chủ chiếc xe bán kẹo và cũng là người làm ra những cây kẹo.
Thằng nhóc chỉ mỉm cười đáp lại, cầm cây kẹo bông lên ngấm một hồi, chợt từ đâu vang lên giọng nói quen thuộc, rất rất quen:
- Bán cho con 2 cây kẹo !
MDuy giật mình quay sang, kô nghi ngờ gì nữa... Là BNhi, vẫn dáng người đó, vẫn con người đó và giọng nói đó...tất cả đều khiến nó kô bao giờ quên đc.
Giật mình làm rớt cây kẹo:
- N..N..h....h...i! - Nó thốt lên
BNhi nhìn nó với ánh mắt ngây thơ, và mỉm cười lại, trên tay cầm 2 cây kẹo bông, vội cuối người nhặt giúp thằng nhóc cây kẹo lúc nãy, chìa thẳng tay:
- Cậu làm rớt kẹo nè ! -
MDuy vội cầm lấy cây kẹo:
- Bảo Nhi ! Thái Bảo Nhi ! - nó lại thốt lên
Con bé lại trừng mắt nhìn Duy, có chút bực mình và có chút ngạc nhiên:
- Sao cậu...biết tên mình ?
- Sao ? - MDuy thẫn thờ trước câu trả lời, chắc đã lâu kô gặp Duy nên BNhi kô nhớ thằng nhóc - Chị kô nhớ tôi sao ? Tôi là Duy
Con bé nhìn Duy có chút có khó hiểu:
- Chắc cậu nhầm rồi phải kô ? Hình như trong tiềm thức của mình chưa hề thấy cậu... - BNhi nói rồi bỏ đi thật nhanh về nhà.
MDuy vội đặc cây kẹo vào vị trí cũ và chạy theo con bé:
- BNhi, sao chị lại... - MDuy chạy theo một lúc thì đứng khựng lại, nhìn thái độ của BNhi chẳng lẽ ca phẫu thuật thất bại rồi sao ?
(Mời bạn đọc tập cuối ngày mai..)

Không có nhận xét nào: