Chap 8
cô nhìn theo mọi người thì ra đó là vũ phong. Cô vui mừng khi gặp vũ phong, cô định chạy đến với anh , thì cô đột nhiên dừng lại mở to mắt ngạc nhiên. Anh đang tay trong tay với 1 cô gái, cô gái thật xinh đẹp và lỗng lẫy. cô ta cũng đoán được đó là vợ của anh, cô thấy mình không còn cô hội nữa . cô ta thất vọng nặng nề, nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc…………
- ồ !! cô gái đó là ai vậy nhỉ?? Cô ấy đẹp quá !!!!! ( mọi người cùng xì xầm bàn tán)
không chỉ đàn ông phải nhìn nhỏ, cả phụ nữ có mặt tại party cũng phải ngưỡng mộ nhỏ nữa. hai người tiến lại gần tuấn kiệt.
- xin chào các cậu ! lâu quá không gặp. ( vũ phong chào các bạn của anh)
- chào, chào………
tuy nói các bạn anh miệng thì nói chào với anh , nhưng mắt thì không rời khỏi nhỏ. Tuấn kiệt lên tiếng
- còn đây là…………..
- à. Xin giới thiệu với mọi người đây là ÁI DI, vợ của mình. (vũ phong)
- ồ !!!!! ( mọi người đồng thanh)
- thì ra đây là vợ của cậu.( tuấn kiệt) chào em, anh là tuấn kiệt bạn thân của vũ phong. Rất hân hạnh được biết em.
Anh đưa tay ra , ý định muốn bắt tay với nhỏ. Nhỏ lung túng nhìn vũ phong, vũ phong gật đầu mỉm cười. nhỏ hiểu ý anh, đưa tay ra và nói ‘dạ, em cũng rất vui khi được biết anh’. Tuấn kiệt cầm tay nhỏ , rồi hôn nhẹ lên tay nhỏ. Nhỏ giật mình rút tay lại, vì nhỏ không quen cách làm quen như vậy. vũ phong thấy sự lung túng của nhỏ thì hiêu ngay. Anh choàng tay lên vai nhỏ, rồi nói nhỏ vào tai nhỏ “ không sao đâu em. Đó là cách chào hỏi thôi”. Nhỏ hiểu rồi cười nhẹ.
Mọi người đang cười nói vui vẻ, thì cô ta chen vào.
- Chào anh , vũ phong.
- Chào.( anh lạnh lùng chào lại)
Nhỏ nhận nhận ra ngay đây là hân hân người yêu cũ của anh.nhỏ đã từng gặp cô ta trong tiệm bánh lúc trước nhỏ làm. Nhỏ thấy bất an , không hiểu sao nhỏ vẫn thấy buồn buồn khi gặp cô ta. Cô ta lên tiếng
- Đây chắc là vợ anh? Phải không? Chào cô, rất vui khi gặp cô. Tôi là hân hân, bạn của vũ phong và tuấn kiệt.
- Vâng, chào chị. Tôi cũng rất vui khi gặp chị.
………………………………
Không khí trở nên căng thẳng, vũ phong lên tiếng.
- Em có muốn uống 1 chút gì không? Chúng ta lại đằng kia nhé!
- Dạ ( nhỏ cũng chẳng muốn ở đây làm gì)
Anh nhè nhàng dìu nhỏ , bỏ đi trong khi cô ả rất tức giận. cô cảm thấy vũ phong yêu nhỏ nhiều hơn trước đây yêu cô ta. Càng làm cô ta tức giận hơn. Tuấn kiệt nhìn thấy được sự căm giận trong ánh mắt cô ta. Anh chỉ lắc đầu bỏ đi.
………………………………………
- Em ngồi đây đi , anh lấy chút gì em uống nha cô bé?
- (Nhỏ chỉ cười nhẹ ) dạ
Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ , rồi đi lấy đồ uống cho nhỏ. 1 lúc sau trên tay anh là 1 ly nước ép trái cây.
- Uống nước trái cây cho đẹp da nhé cô bé
- Hứ..ai là cô bé chứ, nãy giờ cứ gọi hoài à.
- Hì hì……..thì thôi cô lớn.
Hai người đang đừa giỡn thì 1 người bạn của anh tiến lại
- Nè, vào trong kia đi. Mọi người đang đợi cậu kìa. Hôm nay họp mặt bạn bè sao thiếu cậu được.
- À….ừ….cậu vào trước đi.mình vô liền.
Cậu bạn của anh đi khuất……
- Mình vào đó đi em.
- Thôi anh vào đi. Em muốn đi dạo 1 chút. Anh cứ vào chơi với mọi người đi.
- Em đi 1 mình được không?
- Trời……. có phải là 1 đứa trẻ đâu. Em tự đi được mà, không sao. Anh cứ vào đi . đừng để ý em làm gì.
- Vậy anh vào nha, 1 lát anh quay lại liền.
Anh hôn lên trán nhỏ .
- Anh đi đây.
- Dạ anh đi đi.
Anh đi khuất. nhỏ thấy cảnh vật ở đây rất đẹp. tòa lâu đài to và đẹp hơn dưới ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc . nhỏ vừa đi vừa suy nghĩ “ đúng là nhà giàu có khác, thật là phí phạm, đến ngôi biệt thự mà cũng rực rỡ đèn điện nữa , ôi!! Tốn điện quá……….” Mãi suy nghĩ mà nhỏ không để ý, nên nhỏ va phải ai đó …….bịch……..nhỏ la lên.
- Ui da……ai lại trồng cái cây ở ngay đường đi vậy ? kì quá.
- Cô bé có sao không? Anh đây chứ cây nào?
Người đó phì cười , trước sự hồn nhiên và đáng yêu của nhỏ. Nhỏ giờ mới nhìn lên thì ra đó là tuấn kiệt chứ không phải cái cây nào hết. giờ thì nhỏ thấy quê quá………tuấn kiệt đỡ nhỏ dậy rồi nói.
- Em không sao chứ?
- Dạ….cám ơn anh, em không sao………mà anh có sao không? Cho em xin lỗi nha.
- Hì…anh có sao đâu. Mà em nghĩ gì vậy?
- À…….không có gì đâu ạ. Mà sao anh không vào với mọi người.
- Anh đang vào thì gặp em nè. Thôi anh đi nhé.
- Dạ.
Tuấn kiệt đi khỏi nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm. “ Không lẽ nói anh ta lãng phí sao” nhỏ suy nghĩ rồi cười 1 mình. Nhỏ vô tư không biết rằng chuyện đụng phải tuấn kiệt lúc nãy đã làm anh chú ý đến nhỏ, có thể nói mới gặp nhỏ lần đầu mà anh đã bị tiếng sét ái tình, nhỏ đáng yêu và hồn nhiên ,làm sao anh không yêu cho được. ………..anh đã theo dõi nhỏ , để rồi anh cũng cố tình cho nhỏ đụng phải anh, để anh có cơ hội tiếp cận nhỏ. Nhưng anh cũng buồn vì nhỏ là hoa đã có chủ. Giá mà anh gặp nhỏ sớm hơn. Anh nhìn nhỏ từ xa mà thở dài hối tiếc………
cô nhìn theo mọi người thì ra đó là vũ phong. Cô vui mừng khi gặp vũ phong, cô định chạy đến với anh , thì cô đột nhiên dừng lại mở to mắt ngạc nhiên. Anh đang tay trong tay với 1 cô gái, cô gái thật xinh đẹp và lỗng lẫy. cô ta cũng đoán được đó là vợ của anh, cô thấy mình không còn cô hội nữa . cô ta thất vọng nặng nề, nhưng cô ta vẫn không bỏ cuộc…………
- ồ !! cô gái đó là ai vậy nhỉ?? Cô ấy đẹp quá !!!!! ( mọi người cùng xì xầm bàn tán)
không chỉ đàn ông phải nhìn nhỏ, cả phụ nữ có mặt tại party cũng phải ngưỡng mộ nhỏ nữa. hai người tiến lại gần tuấn kiệt.
- xin chào các cậu ! lâu quá không gặp. ( vũ phong chào các bạn của anh)
- chào, chào………
tuy nói các bạn anh miệng thì nói chào với anh , nhưng mắt thì không rời khỏi nhỏ. Tuấn kiệt lên tiếng
- còn đây là…………..
- à. Xin giới thiệu với mọi người đây là ÁI DI, vợ của mình. (vũ phong)
- ồ !!!!! ( mọi người đồng thanh)
- thì ra đây là vợ của cậu.( tuấn kiệt) chào em, anh là tuấn kiệt bạn thân của vũ phong. Rất hân hạnh được biết em.
Anh đưa tay ra , ý định muốn bắt tay với nhỏ. Nhỏ lung túng nhìn vũ phong, vũ phong gật đầu mỉm cười. nhỏ hiểu ý anh, đưa tay ra và nói ‘dạ, em cũng rất vui khi được biết anh’. Tuấn kiệt cầm tay nhỏ , rồi hôn nhẹ lên tay nhỏ. Nhỏ giật mình rút tay lại, vì nhỏ không quen cách làm quen như vậy. vũ phong thấy sự lung túng của nhỏ thì hiêu ngay. Anh choàng tay lên vai nhỏ, rồi nói nhỏ vào tai nhỏ “ không sao đâu em. Đó là cách chào hỏi thôi”. Nhỏ hiểu rồi cười nhẹ.
Mọi người đang cười nói vui vẻ, thì cô ta chen vào.
- Chào anh , vũ phong.
- Chào.( anh lạnh lùng chào lại)
Nhỏ nhận nhận ra ngay đây là hân hân người yêu cũ của anh.nhỏ đã từng gặp cô ta trong tiệm bánh lúc trước nhỏ làm. Nhỏ thấy bất an , không hiểu sao nhỏ vẫn thấy buồn buồn khi gặp cô ta. Cô ta lên tiếng
- Đây chắc là vợ anh? Phải không? Chào cô, rất vui khi gặp cô. Tôi là hân hân, bạn của vũ phong và tuấn kiệt.
- Vâng, chào chị. Tôi cũng rất vui khi gặp chị.
………………………………
Không khí trở nên căng thẳng, vũ phong lên tiếng.
- Em có muốn uống 1 chút gì không? Chúng ta lại đằng kia nhé!
- Dạ ( nhỏ cũng chẳng muốn ở đây làm gì)
Anh nhè nhàng dìu nhỏ , bỏ đi trong khi cô ả rất tức giận. cô cảm thấy vũ phong yêu nhỏ nhiều hơn trước đây yêu cô ta. Càng làm cô ta tức giận hơn. Tuấn kiệt nhìn thấy được sự căm giận trong ánh mắt cô ta. Anh chỉ lắc đầu bỏ đi.
………………………………………
- Em ngồi đây đi , anh lấy chút gì em uống nha cô bé?
- (Nhỏ chỉ cười nhẹ ) dạ
Anh hôn nhẹ lên trán nhỏ , rồi đi lấy đồ uống cho nhỏ. 1 lúc sau trên tay anh là 1 ly nước ép trái cây.
- Uống nước trái cây cho đẹp da nhé cô bé
- Hứ..ai là cô bé chứ, nãy giờ cứ gọi hoài à.
- Hì hì……..thì thôi cô lớn.
Hai người đang đừa giỡn thì 1 người bạn của anh tiến lại
- Nè, vào trong kia đi. Mọi người đang đợi cậu kìa. Hôm nay họp mặt bạn bè sao thiếu cậu được.
- À….ừ….cậu vào trước đi.mình vô liền.
Cậu bạn của anh đi khuất……
- Mình vào đó đi em.
- Thôi anh vào đi. Em muốn đi dạo 1 chút. Anh cứ vào chơi với mọi người đi.
- Em đi 1 mình được không?
- Trời……. có phải là 1 đứa trẻ đâu. Em tự đi được mà, không sao. Anh cứ vào đi . đừng để ý em làm gì.
- Vậy anh vào nha, 1 lát anh quay lại liền.
Anh hôn lên trán nhỏ .
- Anh đi đây.
- Dạ anh đi đi.
Anh đi khuất. nhỏ thấy cảnh vật ở đây rất đẹp. tòa lâu đài to và đẹp hơn dưới ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc . nhỏ vừa đi vừa suy nghĩ “ đúng là nhà giàu có khác, thật là phí phạm, đến ngôi biệt thự mà cũng rực rỡ đèn điện nữa , ôi!! Tốn điện quá……….” Mãi suy nghĩ mà nhỏ không để ý, nên nhỏ va phải ai đó …….bịch……..nhỏ la lên.
- Ui da……ai lại trồng cái cây ở ngay đường đi vậy ? kì quá.
- Cô bé có sao không? Anh đây chứ cây nào?
Người đó phì cười , trước sự hồn nhiên và đáng yêu của nhỏ. Nhỏ giờ mới nhìn lên thì ra đó là tuấn kiệt chứ không phải cái cây nào hết. giờ thì nhỏ thấy quê quá………tuấn kiệt đỡ nhỏ dậy rồi nói.
- Em không sao chứ?
- Dạ….cám ơn anh, em không sao………mà anh có sao không? Cho em xin lỗi nha.
- Hì…anh có sao đâu. Mà em nghĩ gì vậy?
- À…….không có gì đâu ạ. Mà sao anh không vào với mọi người.
- Anh đang vào thì gặp em nè. Thôi anh đi nhé.
- Dạ.
Tuấn kiệt đi khỏi nhỏ mới thở phào nhẹ nhõm. “ Không lẽ nói anh ta lãng phí sao” nhỏ suy nghĩ rồi cười 1 mình. Nhỏ vô tư không biết rằng chuyện đụng phải tuấn kiệt lúc nãy đã làm anh chú ý đến nhỏ, có thể nói mới gặp nhỏ lần đầu mà anh đã bị tiếng sét ái tình, nhỏ đáng yêu và hồn nhiên ,làm sao anh không yêu cho được. ………..anh đã theo dõi nhỏ , để rồi anh cũng cố tình cho nhỏ đụng phải anh, để anh có cơ hội tiếp cận nhỏ. Nhưng anh cũng buồn vì nhỏ là hoa đã có chủ. Giá mà anh gặp nhỏ sớm hơn. Anh nhìn nhỏ từ xa mà thở dài hối tiếc………
Chap 9
Nhỏ đang đang ngồi trên chiếc xích đu cùng với ly nước trái cây. Cô giật mình khi có tiếng nói đằng sau.
- Chào cô, sao cô không vào trong cùng mọi người.
Nhỏ quay người lại,Thì ra đó là Hân Hân, không biết cô ta làm trò gì đây nữa. nhỏ có vẻ e ngại…. nhỏ đứng dậy……
- À…chào chị, ở trong đó hơi ngột ngạt , nên tôi ra đây cho thoải mái. Mà sao chị lại ra đây???
- Tôi cố tình ra đây để tìm cô….
Câu trả lời quá thẳng thắng và sắc bén, làm nhỏ càng lo lắng.
- Chị tìm tôi…….? Mà chị tìm tôi làm gì? Chúng ta có chuyện gì để nói sao???
- Có đó.. mà rất nhiều chuyện là khác kìa.
- ………….(im lặng, nhỏ ngạc nhên)
- Chắc cô cũng biết tôi và anh Vũ Phong có quan hệ như thế nào rồi chứ???
- Biết. nhưng đó là chuyện của quá khứ, mà là quá khứ thì tôi không thích nhắc lại.
- Quá khứ à….( cô ta tức giận) cũng vì sự xuất hiện của cô đã làm đảo lộn cuộc sống của tôi, vậy mà cô vẫn nói được sao??
- Tôi không phải là nguyên nhân làm đảo lộn của sống của chị. Mà chính chị đã làm cuộc sống của mình trở nên như vậy, chị không nên đổ lỗi cho người khác.
- Được … vậy bây giờ tôi yêu cầu cô hãy li dị và tránh xa anh ấy ra.
- Cái gì????( nhỏ rất ngạc nhiên và buồn cười) thật mắc cười, tôi là vợ chính thức của anh Vũ Phong, còn cô chẳng là gì của anh ấy cả, nên người yêu cầu là tôi chứ không phải là cô. Thôi tôi chẳng còn gì để nói với chị nữa….
Nhỏ quay người bỏ đi , càng làm cô tức giận, không ngờ nhìn bề ngoài có vẻ hiền như nhỏ , mà lời nói lại sắc bén đến vậy. cô ta tức lắm. cô ta muốn cho nhỏ mất mặt, khi thấy nhỏ đi đến gần hồ bơi. Cô ả chạy đến giả vờ làm như va phải nhỏ, làm nhỏ té nhào xuống hồ, nhưng nhỏ lại không biết bơi. Mọi người thấy la lớn ……….
- Trời ………có người té xuống hồ bơi kìa….!!!!!
Tất cả mọi người chạy đến. trong đó có cả VŨ PHONG và TUẤN KIỆT nữa. hai người nhận ra ngay đó là nhỏ, không kịp suy nghĩ gì, cả hai cùng nhảy xuống cứu nhỏ. Khi đưa lên bờ rồi mà nhỏ vẫn ôm lấy VŨ PHONG vì sợ, làm cho Tuấn Kiệt cũng thấy ghen tị…. anh nhẹ nhàng đặt nhỏ xuống nhìn lên cô ả, cô ta mặt tái đi vì sợ. anh đứng dậy tát mạnh vào mặt cô ta…..bốp......
- Tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám làm gì vợ tôi, thì lần sau không phải chỉ cái tát này đâu.
Anh bế nhỏ bỏ về , trong khi Tuấn Kiệt ngăn lại
- Hai người đều ướt cả rồi, hay vào thay đồ rồi về.
- Thôi , không cần đâu. Chúng tôi về trước đây.
Cả hai bỏ đi,tuấn kiệt nhìn cô ta với vẻ tức giận rồi bỏ đi. cô ả thì đứng đấy vừa tức . lại vừa quê, không ngờ anh lại dám đánh cô trước mặt mọi người. cô ta tức không còn gì để tả. cô ta nghiến răng lầm bầm.
- Chưa có ai dám làm vậy với tôi. Anh được lắm. tôi hận anh….., anh đã làm như vậy thì đừng trách tôi……….
…………………………………………..
Sáng hôm sau.
Reng…….reng………điện thoại reo
- A lô.........(chị quản gia)
- …………
- dạ có ạ, cậu chờ 1 chút
chị quản gia cầm điện thoại đưa cho nhỏ. Trong khi nhỏ đang ăn sáng cùng anh.
- Thưa mợ, mợ có điện thoại.
- Dạ. cám ơn chị.
- A lô.
- Là anh đây cô bé ( thì ra đó là tuấn kiệt)
- Anh nào? ( nhỏ thơ ngây hỏi lại, làm cho Vũ Phong ngạc nhiên nhìn nhỏ)
- Trời…anh là Tuấn Kiệt đây. Nhớ chưa cô bé.
- À……….dạ nhớ. Mà sáng ra anh gọi em có gì không?
- Không, anh chỉ muốn hỏi thăm em và muốn xin lỗi chuyện tối qua thôi.
- Dạ em vẫn khỏe, cám ơn anh. Còn chuyện đó thì không sao đâu ạ.
Vũ Phong vẫn nhìn nhỏ, làm nhỏ thấy mắc cỡ …….
- Anh muốn mời em đi uống nước coi như xin lỗi. được không em?
- Dạ thôi anh. Em nghĩ không tiện lắm đâu. Thôi chào anh.
Nhỏ cúp máy. Anh ta cảm thấy buồn , đây là lần đầu tiên có người từ chối anh. Cũng đúng thôi dù sao nhỏ cũng đã có chồng, có lẽ anh sẽ bỏ ý định theo đuổi nhỏ……….anh lắc đầu thở dài.
Còn Vũ Phong tò mò hỏi nhỏ.
- Ai gọi điện cho em vậy?
- À. Tuấn kiệt.
- Tuấn kiệt.????( anh ngạc nhiên) sao cậu ta lại gọi cho em?
- Em không biết. anh ta chỉ hỏi thăm sức khỏe và mời em đi uống nước thôi.
- Rồi em nói sao, em có đồng ý không?
- Không, em đã từ chối.
- ( anh ta cười lém lỉnh) ừ , em giỏi lắm.
- Ôi trời… đừng nói anh nghen nha?
- ……..( anh đỏ mặt im lặng)
Anh không biết Tuấn kiệt có ý gì với nhỏ, tại sao lại gọi điện mời nhỏ đi chơi. Anh thấy khó chịu lắm. vì chuyện hôm qua, nhỏ suýt chết đuối nên bây giờ anh rất sợ phải mất nhỏ……….
VŨ PHONG đã đi làm, nên nhỏ không biết làm gì cả. nhỏ chỉ còn biết ra nơi mà nhỏ thích nhất, đó là vườn hoa, nơi mà nhỏ đã bỏ công ra trồng. nhìn chúng nở những bông hoa thật đẹp nhỏ tự nghĩ thầm “ chà, mình cũng giỏi quá nhỉ, hì hì….” Nhỏ cười mãng nguyện………nhỏ ngồi trên chiếc xích đu, ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, nhỏ thấy cuộc sống bây giờ của nhỏ thật hạnh phúc, nhỏ chẳng còn dám trong mong gì hơn nữa…..nhỏ đang suy nghĩ thì nghe tiếng gọi từ sau lưng………………………………
(mời bạn đọc tập cuối hôm sau...)
Nhỏ đang đang ngồi trên chiếc xích đu cùng với ly nước trái cây. Cô giật mình khi có tiếng nói đằng sau.
- Chào cô, sao cô không vào trong cùng mọi người.
Nhỏ quay người lại,Thì ra đó là Hân Hân, không biết cô ta làm trò gì đây nữa. nhỏ có vẻ e ngại…. nhỏ đứng dậy……
- À…chào chị, ở trong đó hơi ngột ngạt , nên tôi ra đây cho thoải mái. Mà sao chị lại ra đây???
- Tôi cố tình ra đây để tìm cô….
Câu trả lời quá thẳng thắng và sắc bén, làm nhỏ càng lo lắng.
- Chị tìm tôi…….? Mà chị tìm tôi làm gì? Chúng ta có chuyện gì để nói sao???
- Có đó.. mà rất nhiều chuyện là khác kìa.
- ………….(im lặng, nhỏ ngạc nhên)
- Chắc cô cũng biết tôi và anh Vũ Phong có quan hệ như thế nào rồi chứ???
- Biết. nhưng đó là chuyện của quá khứ, mà là quá khứ thì tôi không thích nhắc lại.
- Quá khứ à….( cô ta tức giận) cũng vì sự xuất hiện của cô đã làm đảo lộn cuộc sống của tôi, vậy mà cô vẫn nói được sao??
- Tôi không phải là nguyên nhân làm đảo lộn của sống của chị. Mà chính chị đã làm cuộc sống của mình trở nên như vậy, chị không nên đổ lỗi cho người khác.
- Được … vậy bây giờ tôi yêu cầu cô hãy li dị và tránh xa anh ấy ra.
- Cái gì????( nhỏ rất ngạc nhiên và buồn cười) thật mắc cười, tôi là vợ chính thức của anh Vũ Phong, còn cô chẳng là gì của anh ấy cả, nên người yêu cầu là tôi chứ không phải là cô. Thôi tôi chẳng còn gì để nói với chị nữa….
Nhỏ quay người bỏ đi , càng làm cô tức giận, không ngờ nhìn bề ngoài có vẻ hiền như nhỏ , mà lời nói lại sắc bén đến vậy. cô ta tức lắm. cô ta muốn cho nhỏ mất mặt, khi thấy nhỏ đi đến gần hồ bơi. Cô ả chạy đến giả vờ làm như va phải nhỏ, làm nhỏ té nhào xuống hồ, nhưng nhỏ lại không biết bơi. Mọi người thấy la lớn ……….
- Trời ………có người té xuống hồ bơi kìa….!!!!!
Tất cả mọi người chạy đến. trong đó có cả VŨ PHONG và TUẤN KIỆT nữa. hai người nhận ra ngay đó là nhỏ, không kịp suy nghĩ gì, cả hai cùng nhảy xuống cứu nhỏ. Khi đưa lên bờ rồi mà nhỏ vẫn ôm lấy VŨ PHONG vì sợ, làm cho Tuấn Kiệt cũng thấy ghen tị…. anh nhẹ nhàng đặt nhỏ xuống nhìn lên cô ả, cô ta mặt tái đi vì sợ. anh đứng dậy tát mạnh vào mặt cô ta…..bốp......
- Tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám làm gì vợ tôi, thì lần sau không phải chỉ cái tát này đâu.
Anh bế nhỏ bỏ về , trong khi Tuấn Kiệt ngăn lại
- Hai người đều ướt cả rồi, hay vào thay đồ rồi về.
- Thôi , không cần đâu. Chúng tôi về trước đây.
Cả hai bỏ đi,tuấn kiệt nhìn cô ta với vẻ tức giận rồi bỏ đi. cô ả thì đứng đấy vừa tức . lại vừa quê, không ngờ anh lại dám đánh cô trước mặt mọi người. cô ta tức không còn gì để tả. cô ta nghiến răng lầm bầm.
- Chưa có ai dám làm vậy với tôi. Anh được lắm. tôi hận anh….., anh đã làm như vậy thì đừng trách tôi……….
…………………………………………..
Sáng hôm sau.
Reng…….reng………điện thoại reo
- A lô.........(chị quản gia)
- …………
- dạ có ạ, cậu chờ 1 chút
chị quản gia cầm điện thoại đưa cho nhỏ. Trong khi nhỏ đang ăn sáng cùng anh.
- Thưa mợ, mợ có điện thoại.
- Dạ. cám ơn chị.
- A lô.
- Là anh đây cô bé ( thì ra đó là tuấn kiệt)
- Anh nào? ( nhỏ thơ ngây hỏi lại, làm cho Vũ Phong ngạc nhiên nhìn nhỏ)
- Trời…anh là Tuấn Kiệt đây. Nhớ chưa cô bé.
- À……….dạ nhớ. Mà sáng ra anh gọi em có gì không?
- Không, anh chỉ muốn hỏi thăm em và muốn xin lỗi chuyện tối qua thôi.
- Dạ em vẫn khỏe, cám ơn anh. Còn chuyện đó thì không sao đâu ạ.
Vũ Phong vẫn nhìn nhỏ, làm nhỏ thấy mắc cỡ …….
- Anh muốn mời em đi uống nước coi như xin lỗi. được không em?
- Dạ thôi anh. Em nghĩ không tiện lắm đâu. Thôi chào anh.
Nhỏ cúp máy. Anh ta cảm thấy buồn , đây là lần đầu tiên có người từ chối anh. Cũng đúng thôi dù sao nhỏ cũng đã có chồng, có lẽ anh sẽ bỏ ý định theo đuổi nhỏ……….anh lắc đầu thở dài.
Còn Vũ Phong tò mò hỏi nhỏ.
- Ai gọi điện cho em vậy?
- À. Tuấn kiệt.
- Tuấn kiệt.????( anh ngạc nhiên) sao cậu ta lại gọi cho em?
- Em không biết. anh ta chỉ hỏi thăm sức khỏe và mời em đi uống nước thôi.
- Rồi em nói sao, em có đồng ý không?
- Không, em đã từ chối.
- ( anh ta cười lém lỉnh) ừ , em giỏi lắm.
- Ôi trời… đừng nói anh nghen nha?
- ……..( anh đỏ mặt im lặng)
Anh không biết Tuấn kiệt có ý gì với nhỏ, tại sao lại gọi điện mời nhỏ đi chơi. Anh thấy khó chịu lắm. vì chuyện hôm qua, nhỏ suýt chết đuối nên bây giờ anh rất sợ phải mất nhỏ……….
VŨ PHONG đã đi làm, nên nhỏ không biết làm gì cả. nhỏ chỉ còn biết ra nơi mà nhỏ thích nhất, đó là vườn hoa, nơi mà nhỏ đã bỏ công ra trồng. nhìn chúng nở những bông hoa thật đẹp nhỏ tự nghĩ thầm “ chà, mình cũng giỏi quá nhỉ, hì hì….” Nhỏ cười mãng nguyện………nhỏ ngồi trên chiếc xích đu, ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, nhỏ thấy cuộc sống bây giờ của nhỏ thật hạnh phúc, nhỏ chẳng còn dám trong mong gì hơn nữa…..nhỏ đang suy nghĩ thì nghe tiếng gọi từ sau lưng………………………………
Chap 10
- Thưa mợ ! mợ có điện thoại.
Thì ra là người quản gia…………..
- Cám ơn chị (cười).
Đưa điện thoại cho nhỏ , chị quản gia cúi đầu bỏ vào trong nhà. Giờ cũng chỉ còn mình nhỏ.
- A lô.
- Chào cô . tôi là Hân Hân.
- (nhỏ giật mình lo lắng khi nghe tên cô ta) chị gọi tôi có gì không?
- À, tất nhiên là có thì tôi mới gọi chứ. Cô có thể gặp tôi được không?
- Sao tôi phải gặp chị, có gì thì nói đi.
- Tôi có chuyện rất hay có liên quan đến người chồng yêu dấu của cô, cô muốn biết không?
- ………………
- Sao không nói gì? Vậy cô không muốn thì thôi vậy……
- Thôi được, tôi sẽ đến ngay.
………………………..
Tại công ty của Vũ Phong………
Cốc cốc…….
- Vào đi (vũ phong)
- Thưa, có người muốn gặp ngài ạ.( người trợ lý của anh)
- Ai vậy ? thôi được rồi mời người đó vào đi.
- Dạ.
Thì ra không ai khác đó là Tuấn Kiệt. không biết anh ta đến đây có chuyện gì nữa.
- Chào cậu (tuấn kiệt lên tiếng)
- Thì ra là cậu, cậu ngồi đi. Mà sao hôm nay có chuyện gì mà tìm tôi vậy, cậu làm tôi bất ngờ đó.
- Phải có việc thì mới tìm cậu sao.
- À ….mình không có ý đó.
- (anh ta cười) tôi đùa thôi, thật ra tôi đến đây là để tạm biệt cậu…hôm nay mình sẽ bay về nước.
- Sao lại bay? Không phải cậu nói là sẽ ở đây lâu sao?
- ( anh ta nói 1 cách nhẹ dàng, và đổi cách xưng hô) Đúng là mình có dự tính đó. Nhưng,…..nhưng, mình không muốn lại có lỗi với cậu…..
- Sao lại có lỗi, cậu nói gì mình không hiểu ( vũ phong vô cùng ngạc nhiên)
- Mình đã có cảm tình với vợ cậu, nếu mình ở đây sẽ không quên được cô ấy. cô ấy rất đặt biệt, mình thấy ở nơi cô ấy có cái gì đó làm người khác rất khó quên. Chắc cậu không tin , nhưng mình bị tiếng sét ái tình. Ngay cái lần gặp cô ấy lần đầu tiên. Cô ấy khác với những cô gái khác mà mình đã gặp.
- ………………
- Lúc trước mình đã giành tình yêu của cậu, nhưng bây giờ mình không muốn tình bạn của chúng ta lại rạn nứt. với lại mình biết cô ấy chỉ yêu mình cậu. Vũ Phong, cậu thật may mắn. mình luôn là người thua cậu ,…….mình chúc hai người hạnh phúc , hãy đối xử tốt với cô ấy nhé.
- Cám ơn cậu.
- Thôi đến giờ mình đi rồi, tạm biệt
- Tạm biệt, chúc cậu đi đường bình an.
- Cám ơn người bạn tốt.
Họ ôm tạm biệt nhau, hai người đều thấy vui vẻ. vì họ mãi mãi là bạn tốt của nhau………..
…………………………………..
Nhỏ đến gặp cô ta với tâm trạng bất an và lo lắng , không biết going tố gì sẽ xảy ra nữa.
- Chào chị. ( nhỏ lên tiếng )
- A. cô đến rồi. mời cô ngồi( cô ta cười thật đểu giả)
Nhỏ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. cô ta lại lên tiếng .
- Cô uống gì?
- Không cần. tôi sẽ đi ngay, có chuyện gì chị cứ nói.
- Cứ từ từ đã nào, làm gì mà phải vội nào. Cô uống cam vắt nhé.
Nói xong cô ta quay sang nói với phục vụ .
- Cho 1 ly cam vắt nhé!
Chờ phục vụ bưng 1 ly cam vắt cho nhỏ. Bây giờ cô ả mới bắt đầu nói tiếp.
- Chuyện hôm bữa ở buổi tiệc , cho tôi xin lỗi nhé.
- Không có gì, nếu là chuyện này mà chị cần gặp tôi, thì tôi về trước đây. ( nhỏ định đứng dậy, thì cô ta ngăn lại)
- Khoan đã. Cô ngồi xuống đi, tôi có cái này muốn cho cô xem hay lắm.
- ( nhỏ ngồi xuống, cô ta lấy ra 1 xấp hình đưa cho nhỏ) cái này là gì?
- Cô xem đi sẽ biết ngay thôi mà.
Nhỏ không dám tin vào mắt mình, toàn là hình ảnh của cô ta và chồng nhỏ đang ân ái với nhau. Nhỏ không biết phải làm sao bây giờ, đầu nhỏ choáng vì mấy tấm hình này. Nhỏ vẫn cố lấy lại bình tĩnh, cô ta lên tiếng.
- Cô thấy thế nào, hình đẹp chứ.Thật ra anh ta vẫn qua lại với tôi. Anh ta vẫn còn yêu tôi. ( cô ta cười )
- ( nhỏ cười giọng khinh bỉ) vậy sao? Cô không biết nhục khi đưa cho tôi những tấm ảnh này sao?
- ( cô ta tức giận) cô nói gì…..cô thật tội nghiệp, chồng mình đi ngoại tình mà cô còn nói như vậy được à. Đừng tỏ ra vẻ không có chuyện gì. Không lẽ cô không tức giận và thấy xấu hổ sao? Vậy thì cô hãy ly dị anh ta đi.
- (nhỏ cười khinh bỉ) người đáng tội nghiệp chính là cô đó. Đường đường là 1 người nổi tiếng như cô mà đi ngoại tình với người đã có vợ. còn cho người khác biết mình là hạng gái dễ dãi vậy mà còn lớn giọng được sao? Cô không thấy xấu hổ à? Là phận gái với nhau, tôi thấy nhục nhã thay cô đó.( nhỏ nhấn mạnh từng chữ )
- Cô …..cô ( cô ta tức đến nỗi không biết phải nói gì)
- Tôi thì sao nào? Không biết báo chí mà thấy những taamsanhr này thì sao nhỉ? Chắc sẽ thú vị lắm đây.
- Cô ……cô dám ( cô ta vừa tức vừa sợ khi nhỏ nói đến báo chí)
- Sao lại không dám nào. Tôi nói lần cuối. tôi cấm cô không được làm phiền tôi nữa…….à và cả chồng tôi, nếu không đừng trách. Cô tưởng dọa tôi bằng những tấm ảnh này sao. Thật buồn cười………..
Nhỏ đứng dậy bỏ đi. Cô ta ngồi phịch xuống ghế. Không biết nói lời nào nữa, bây giờ cô thấy sợ nhỏ…..tưởng sẽ làm cho nhỏ tức vì mấy tấm ảnh nay, nhưng không ngờ bây giờ chính cô lại sợ ngược lại mấy tấm ảnh này. Nhỏ quá sắt bén đến nỗi cô ta không thể làm gì được nhỏ…………………….
Nhưng cô ta đâu biết rằng, nhỏ chỉ giả vờ không có gì. Nhưng, thật sự nhỏ đau khổ và thất vọng đến chừng nào, nhỏ tưởng chừng hạnh phúc đã đến với mình. Nhưng giờ đây nhỏ thấy chua xót biết bao……………………………………
- Thưa mợ ! mợ có điện thoại.
Thì ra là người quản gia…………..
- Cám ơn chị (cười).
Đưa điện thoại cho nhỏ , chị quản gia cúi đầu bỏ vào trong nhà. Giờ cũng chỉ còn mình nhỏ.
- A lô.
- Chào cô . tôi là Hân Hân.
- (nhỏ giật mình lo lắng khi nghe tên cô ta) chị gọi tôi có gì không?
- À, tất nhiên là có thì tôi mới gọi chứ. Cô có thể gặp tôi được không?
- Sao tôi phải gặp chị, có gì thì nói đi.
- Tôi có chuyện rất hay có liên quan đến người chồng yêu dấu của cô, cô muốn biết không?
- ………………
- Sao không nói gì? Vậy cô không muốn thì thôi vậy……
- Thôi được, tôi sẽ đến ngay.
………………………..
Tại công ty của Vũ Phong………
Cốc cốc…….
- Vào đi (vũ phong)
- Thưa, có người muốn gặp ngài ạ.( người trợ lý của anh)
- Ai vậy ? thôi được rồi mời người đó vào đi.
- Dạ.
Thì ra không ai khác đó là Tuấn Kiệt. không biết anh ta đến đây có chuyện gì nữa.
- Chào cậu (tuấn kiệt lên tiếng)
- Thì ra là cậu, cậu ngồi đi. Mà sao hôm nay có chuyện gì mà tìm tôi vậy, cậu làm tôi bất ngờ đó.
- Phải có việc thì mới tìm cậu sao.
- À ….mình không có ý đó.
- (anh ta cười) tôi đùa thôi, thật ra tôi đến đây là để tạm biệt cậu…hôm nay mình sẽ bay về nước.
- Sao lại bay? Không phải cậu nói là sẽ ở đây lâu sao?
- ( anh ta nói 1 cách nhẹ dàng, và đổi cách xưng hô) Đúng là mình có dự tính đó. Nhưng,…..nhưng, mình không muốn lại có lỗi với cậu…..
- Sao lại có lỗi, cậu nói gì mình không hiểu ( vũ phong vô cùng ngạc nhiên)
- Mình đã có cảm tình với vợ cậu, nếu mình ở đây sẽ không quên được cô ấy. cô ấy rất đặt biệt, mình thấy ở nơi cô ấy có cái gì đó làm người khác rất khó quên. Chắc cậu không tin , nhưng mình bị tiếng sét ái tình. Ngay cái lần gặp cô ấy lần đầu tiên. Cô ấy khác với những cô gái khác mà mình đã gặp.
- ………………
- Lúc trước mình đã giành tình yêu của cậu, nhưng bây giờ mình không muốn tình bạn của chúng ta lại rạn nứt. với lại mình biết cô ấy chỉ yêu mình cậu. Vũ Phong, cậu thật may mắn. mình luôn là người thua cậu ,…….mình chúc hai người hạnh phúc , hãy đối xử tốt với cô ấy nhé.
- Cám ơn cậu.
- Thôi đến giờ mình đi rồi, tạm biệt
- Tạm biệt, chúc cậu đi đường bình an.
- Cám ơn người bạn tốt.
Họ ôm tạm biệt nhau, hai người đều thấy vui vẻ. vì họ mãi mãi là bạn tốt của nhau………..
…………………………………..
Nhỏ đến gặp cô ta với tâm trạng bất an và lo lắng , không biết going tố gì sẽ xảy ra nữa.
- Chào chị. ( nhỏ lên tiếng )
- A. cô đến rồi. mời cô ngồi( cô ta cười thật đểu giả)
Nhỏ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. cô ta lại lên tiếng .
- Cô uống gì?
- Không cần. tôi sẽ đi ngay, có chuyện gì chị cứ nói.
- Cứ từ từ đã nào, làm gì mà phải vội nào. Cô uống cam vắt nhé.
Nói xong cô ta quay sang nói với phục vụ .
- Cho 1 ly cam vắt nhé!
Chờ phục vụ bưng 1 ly cam vắt cho nhỏ. Bây giờ cô ả mới bắt đầu nói tiếp.
- Chuyện hôm bữa ở buổi tiệc , cho tôi xin lỗi nhé.
- Không có gì, nếu là chuyện này mà chị cần gặp tôi, thì tôi về trước đây. ( nhỏ định đứng dậy, thì cô ta ngăn lại)
- Khoan đã. Cô ngồi xuống đi, tôi có cái này muốn cho cô xem hay lắm.
- ( nhỏ ngồi xuống, cô ta lấy ra 1 xấp hình đưa cho nhỏ) cái này là gì?
- Cô xem đi sẽ biết ngay thôi mà.
Nhỏ không dám tin vào mắt mình, toàn là hình ảnh của cô ta và chồng nhỏ đang ân ái với nhau. Nhỏ không biết phải làm sao bây giờ, đầu nhỏ choáng vì mấy tấm hình này. Nhỏ vẫn cố lấy lại bình tĩnh, cô ta lên tiếng.
- Cô thấy thế nào, hình đẹp chứ.Thật ra anh ta vẫn qua lại với tôi. Anh ta vẫn còn yêu tôi. ( cô ta cười )
- ( nhỏ cười giọng khinh bỉ) vậy sao? Cô không biết nhục khi đưa cho tôi những tấm ảnh này sao?
- ( cô ta tức giận) cô nói gì…..cô thật tội nghiệp, chồng mình đi ngoại tình mà cô còn nói như vậy được à. Đừng tỏ ra vẻ không có chuyện gì. Không lẽ cô không tức giận và thấy xấu hổ sao? Vậy thì cô hãy ly dị anh ta đi.
- (nhỏ cười khinh bỉ) người đáng tội nghiệp chính là cô đó. Đường đường là 1 người nổi tiếng như cô mà đi ngoại tình với người đã có vợ. còn cho người khác biết mình là hạng gái dễ dãi vậy mà còn lớn giọng được sao? Cô không thấy xấu hổ à? Là phận gái với nhau, tôi thấy nhục nhã thay cô đó.( nhỏ nhấn mạnh từng chữ )
- Cô …..cô ( cô ta tức đến nỗi không biết phải nói gì)
- Tôi thì sao nào? Không biết báo chí mà thấy những taamsanhr này thì sao nhỉ? Chắc sẽ thú vị lắm đây.
- Cô ……cô dám ( cô ta vừa tức vừa sợ khi nhỏ nói đến báo chí)
- Sao lại không dám nào. Tôi nói lần cuối. tôi cấm cô không được làm phiền tôi nữa…….à và cả chồng tôi, nếu không đừng trách. Cô tưởng dọa tôi bằng những tấm ảnh này sao. Thật buồn cười………..
Nhỏ đứng dậy bỏ đi. Cô ta ngồi phịch xuống ghế. Không biết nói lời nào nữa, bây giờ cô thấy sợ nhỏ…..tưởng sẽ làm cho nhỏ tức vì mấy tấm ảnh nay, nhưng không ngờ bây giờ chính cô lại sợ ngược lại mấy tấm ảnh này. Nhỏ quá sắt bén đến nỗi cô ta không thể làm gì được nhỏ…………………….
Nhưng cô ta đâu biết rằng, nhỏ chỉ giả vờ không có gì. Nhưng, thật sự nhỏ đau khổ và thất vọng đến chừng nào, nhỏ tưởng chừng hạnh phúc đã đến với mình. Nhưng giờ đây nhỏ thấy chua xót biết bao……………………………………
(mời bạn đọc tập cuối hôm sau...)

Không có nhận xét nào: