Vũ Kha ngồi trầm ngâm bên ly rượu, mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Nắng vàng ròn trên những nhánh cây. Đây là đặc trưng của Sài Gòn. ở Hà Nội, giờ chỉ có cái nắng gắt, ***i chang, thỉnh thoảng đổ những trận mưa rào lớn, bất ngờ đến rồi lại bất ngờ đi. Mưa có tính cách của một cô gái hay hờn dỗi. Lạ thật!
Có tiếng gõ cửa, Vũ Kha đứng dậy, mở cửa. Vũ Nam mỉm cười:
_ Ngồi một mình nhớ người yêu à?
Kha lắc đầu. Anh lách người ra ngoài rồi đẩy chiếc xe lăn vào trong. Vũ Nam chép miệng:
_ Đừng giấu. Anh biết em nghĩ gì mà!
Trong hồn Kha có gì đó bâng khuâng. Rồi anh nhìn xuống người anh đáng kính, lòng dâng lên nỗi đau xót xa.
Đặt Vũ Nam ở gần xa lông, Kha pha thêm chút rượu. Nam nói bâng quơ:
_ Nắng đẹp quá!
Kha nhún vai:
_ Em không chú ý. Anh uống rượu đi...
Nam cười. Dạo này anh chỉ quanh quẩn ở nhà, đam buồn chán.
Kha nhìn anh, hỏi:
_ Chuyện cưới xin với Loan sao rồi?
Nam xoay ly rượu trong tay, nói ví âm điệu không buồn không vui:
_Cũng sắp xong rồi. Kì thực anh không muốn Loan khổ vì mặc cảm. Một người tàn phế như anh...
_ Kìa anh, sao lại nói thế? Một người tài giỏi như anh là niềm mơ ước của biết bao cô gái cơ mà? Mà Loan cũng yêu anh thực lòng.
Nam cười:
_ ừ! Mấy năm nay cô ấy tận tuỵ chăm sóc anh khiến anh xúc động quá...
_ Chỉ xúc động thôi sao? – Kha tò mò – Có phải anh còn nhớ tới con người bội bạc ấy?
Vũ Nam chợt bâng khuâng. Quên làm sao được người con gái xinh đẹp ấy... Nhưng giờ cô ấy chỉ còn là một góc nhỏ trong trái tim anh, còn phần lớn kia dành cho Loan.
_ Anh bây giờ chỉ có mình Loan thôi. Cô gái ấy đã lùi xa vào dĩ vãng. Mà em cũng đừng oán ghét cô ấy nữa, kẻo lại hối hận không kịp.
Kha nhướng mày. Anh lạnh lùng:
_ Sao anh lại nói thế?
Nam nghiêm giọng:
_ Em tưởng anh ngồi ở đây mà không biết những hành động của em ngoài ấy ư? Anh biết hết đấy... Em đang cặp với Huyền mà?
Kha nhếch môi:
_ Chỉ tạm bợ thôi. Cô ta đã làm anh thế này, bà không còn... Em không thể tha thứ được.
Vũ Nam thoáng rùng mình khi nhìn vào khuôn mặt tối lại của em trai. Nó hận đến mức ấy ư? Huyền có làm cho trái tim anh đau thật đấy nhưng tất cả mọi việc là do anh cơ mà...
_ Em đừng để nỗi oán hận làm cho mờ con tim...
Kha bật cười:
_ Em làm sao có thể yêu cô ta được chứ. Dù cô ta đẹp đấy, tự tin và kiêu hãnh đấy, nhưng em chỉ thấy khinh sợ thôi. Ba năm là một thời gian dài rồi... Có lẽ cô ta...
Nam ngắt lời bằng giọng gay gắt:
_ Em đừng thế nữa! Huyền không hẳn như em nghĩ đâu. Cô ấy có những điểm mạnh của mình mà! Em không yêu thì buông tha cho cô ấy đi...
_ Cũng sắp kết thúc rồi! Em đang chờ xem cô ta sẽ như thế nào?
Kha mỉm cười. Phải! Anh đã chờ, chờ đến khát khao những ngày ấy. Bao năm cố gắng để chờ ngày hái “quả”. Lòng oán hận của anh sẽ chấm dứt...
Nam thở dài bất lực. Anh không thể khuyên được Kha nữa. Nó vốn cứng đầu từ bé, dù có biết mình sai nhưng vẫn khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình. Kha có thật không hiểu trái tim của mình không? Không yêu mà lúc nào cũng trầm ngâm? Không yêu mà lúc nào cũng chỉ muốn ra Bắc thật sớm? Kha có nhận ra niềm vui sướng của nó bên cạnh Huyền không? Hay nó chỉ cho rằng đó là sự quá nhập tâm vào vai diễn? Ôi! Đứa em trai ngốc nghếch của anh, nó đã yêu rồi...
Kha nhấp chút rượu. Hình ảnh về Huyền trở nên mờ nhạt sau nỗi giận hờn lớn lao của anh. Phải, đó là chọn lựa của anh! Không thể tha thứ cho người con gái đó được!
--------------
_ Phương! Phương!
Phương dừng xe, quay lại nơi có tiếng gọi. Một chàng trai bước ra khỏi quán cà phê, vẫy vẫy. Phương cho xe quay lại, chợt cười khi nhận ra người bạn từ thuở nhỏ, trước khi anh bỏ về Hải Dương.
Ngồi xuống cạnh bạn, Phương hồ hởi:
_ Còn nhận ra tao sao mày?
Chàng trai vỗ vào vai Phương:
_ Mày có biến thành cát tao cũng nhận ra. Chà! Dạo này đẹp ác nha. Làm tao phát “ham”!
Phương vuốt tóc, lắc đầu:
_ Đừng bốc tao lên trời quá... Lâu rồi không gặp, mày sao rồi, Vương?
Vương cười khẽ:
_ Cũng tàng tàng... Ngày làm tám tiếng tại công sở, tối thì đến vũ trường...
_ Chà, ghê thật!
Vương xoa hai tay vào nhau, thì thầm:
_ Vũ trường là nơi cuốn hút đấy. Nếu mày muốn, tao dẫn đến một nơi, đảm bảo mê li luôn...
Phương cười, anh còn lạ gì chốn đó khi ở Pháp đâu. Chỉ có điều là anh là người biểu diễn, còn họ là người nhảy. Anh ít nhảy vì không thích chút nào. Chẳng lẽ lại từ chối một khuôn mặt chân thật mà thiết tha kia. Anh phẩy tay:
_ Được rồi! Bây giờ tụi mình đi ăn gì gọi là hội ngộ nhé!
_ OK liền!
Cả hai rời khỏi quán cà phê đi vào một quán ăn khá nổi tiếng. Vui vẻ đến tối, c hai rủ nhau vào vũ trường “Thanh niên”. Vương hồ hởi giới thiệu:
_ Giới sành điệu đến đây không hẳn vì nhạc hay, sàn đẹp, tiếp viên nhiệt tình đâu mà vì rượu pha ở đây ngon tuyệt.
_ Thế à? – Phương thờ ơ trả lời, rồi nhìn xung quanh. Mới 8h tối mà khách đã đông lắm. Hà Nội ngày nay khác xưa quá.
_ Mày biết ai pha không?
Phương đoán bừa khi ngồi xuống ghế. Vương cố lấy giọng nghiêm:
_ Đó là một cô gái cực kỳ xinh đẹp. Kia kìa!
Phương nhìn theo cái chỉ tay của Vương. Anh thoáng giật mình nhận ra ngay cô gái ở sân bay. Anh dò hỏi:
_ Cô ta tên gì? Có người yêu chưa?
_ Cô ấy tên Huyền. Đang cặp với một tay trẻ tuổi tài cao. Nên chẳng ai dám xớ rớ...
Phương lặng thinh. Có phải là Lam không? Lí trí của tôi nói rằng đó không thể là em được. Còn trái tim cứng đầu lại khăng khăng là em... Nếu là em thật thì sao? Anh thật không dám nghĩ tới... Ôi! Đau khổ quá!
Vương háy mắt:
_ Sao? Đổ rồi à? Cô ta “đá” lắm... Người tạo ra loại rượu “Hoa Anh đào” khiến đàn ông mê mệt mà.
Phương đứng dậy. Anh không thể ngồi im để nghe lòng chất vấn, dạ cồn cào được. Phải làm một việc gì đó để biết được kết quả... Chẳng phải anh đang đi tìm Lam hay sao?
Đứng trước mặt Lam, anh cất giọng trầm trầm như cố nén xúc cảm:
_ Cho một ly “Hoa Anh đào”!
Lam từ từ ngẩng đầu lên. Cô choáng váng khi nhận ra Phương. Gần như muốn trào nước mắt vì sung sướng, bất ngờ... Nét mặt anh lạnh lùng khiến Lam hẫng hụt, cô chợt nhận ra mình và anh cách nhau một khong cách khá xa. Cô vội cụp mắt xuống, cố lấy giọng bình tĩnh:
_ Anh đợi cho chút nữa!
Phương ngồi xuống, mắt nhìn Lam không chớp. Mọi cái đều giống như tạc Lam của anh, nhưng sao cô xa lạ quá... Trái tim anh như có ai bóp nghẹt. Anh sợ phải đối mặt với sự thật.
_ Đây là rượu của anh!
Nhìn ly rượu, Phương chua chát. Đời là gì nhỉ? Sao mà anh thấy chán nn thế? Anh đã mất tất cả rồi ư?
_ Lam... Sao em lại đối xử với anh như thế? – Phương trợn mắt hỏi.
Lam giật mình. Mặt cô trắng bệch ra vì lo sợ. Phương biết ư? Hay anh chỉ nghi ngờ? Phương ơi! Xin lỗi anh... Em không thể là cô bé Lam gai góc được nữa. Em đã tự nhuộm đen mình để trở thành một viên ngọc đen bí ẩn và em phải sống mãi như thế. Em cần tiền hơn danh dự vào chính mình ngay lúc này. Mai kia, em sẽ dùng tiền để mua lại danh dự... Liệu anh có còn chờ và tha thứ cho em?
_ Lam! Nói gì đi chứ em?
Huyền tỏ ra ngơ ngác:
_ Anh gọi ai vậy? Tôi là Huyền cơ mà!
Phương cười nhạt:
_ Tôi hy vọng tôi lầm... Người tôi yêu giống cô lắm... Giống như tạc... Tôi sợ...
Lam cười nhạt:
_ Sợ công việc của tôi ư? Ra anh cũng biết phân cấp đấy.
Phương nhấp rượu vào môi. Vị nồng nồng cay cay đó khiến anh lâng lâng. Anh thở dài:
_ Cô có người yêu rồi mà... Nếu cô là Lam thì tôi vĩnh viễn mất Lam ư? Tôi đã tìm Lam khắp mọi nơi. Phát điên lên khi cô ấy ngừng liên lạc. Nơm nớp lo sợ cô ấy có người yêu mà quên tôi, và tôi chờ gặp cô ấy để tặng cô ấy chậu hoa đá tuyệt đẹp và tặng cả cuộc đời tôi cho Lam... Tại sao tôi lại không được gặp Lam?
Lam lặng thinh. Trong lòng cô như có giông bão nổi lên. Phương đấy... anh vẫn chờ và ngóng trông. Còn cô thì phản bội chỉ vì... tiền và lòng hận thù. Cô đáng khinh biết bao! Lần đầu tiên sau năm năm, Lam nhìn lại con người mình để mà ghê sợ. Chỉ có một mình Phương mới đủ sức làm cô đau...
_ Cô nói đi, tại sao?
Lam bối rối:
_ Tôi không biết! Anh đừng thế! Tôi thành thật mong anh và cô ấy gặp lại, nhưng... sự thật có thể không như chúng ta nghĩ!
_ Huyền!
Huyền ngẩng phắt lại, bắt gặp ánh mắt nồng nàn của Kha. Phương khẽ quay người lại, nhìn lướt qua rồi tiếp tục uống rượu. Kha lùi lại quày, hỏi:
_ Bao giờ em xong?
Huyền nũng nịu:
_ Hôm nay vũ trường hoạt động độc lập, còn quầy rượu lại nghỉ sớm... Anh cố chờ đến 10h nhé.
Kha nhìn đồng hồ, lắc đầu chán nản:
_ Còn tới những tiếng rưỡi nữa. Anh biết làm gì? Thôi, cho anh ly rượu đi!
Kha ngồi xuống cạnh Phương khiến Lam bối rối. Đây có những hai người con trai đang là địch thủ của nhau, dù họ không biết. Tội nghiệp Kha mà cũng tội nghiệp cả Lam nữa. Lam không thể ân cần hơn với Kha được trước ánh mắt hờ hững của Phương. Bây giờ thì có lẽ Phương đã tin Lam của anh vĩnh viễn không thể là Huyền – một cô gái pha rượu quán bar.
.................
Phương phẩy tay khi một cô gái tỏ ý muốn nhảy với anh. Anh đứng dậy, đi về phía Vương. ánh mắt Lam kín đáo dõi theo bước chân bình thản của anh. Lòng cô chợt thấy hụt hẫng vô cùng. Nếu bây giờ anh biết cô là Lam thì anh có khinh không? Chắc là có rồi... Anh chẳng từng yêu thích sự thơ ngây của Lam đó sao? Anh lại chuộng sư thuỷ chung nữa...
_ Huyền, em sao thế?
Huyền giật mình, cô thoáng bối rối trước cái nhìn dò xét của Kha. Cô ấp úng:
_ Không... có gì đâu! à, anh Kha vào đấy... tình hình gia đình thế nào?
Kha che giấu ánh mắt oán hận, anh thở dài:
_ Bình thường... Ba mẹ vẫn còn buồn về chuyện xưa... Anh trai dù tập vật lý trị liệu nhưng cơ hội trở lại bình thường mong manh lắm.
Lam quay đi chỗ khác. Nỗi ân hận lại day dứt tâm can. Vũ Nam ngày xưa ấy... lẽ ra anh đã có một cuộc sống trọn vẹn hơn nhiều.
_ Em hy vọng anh ấy ***ng bình phục...
_ Có bình phục hay không thì anh ấy cũng sắp cưới vợ rồi. Một cô gái yêu anh ấy thật lòng!
Kha cố nhấn mạnh hai chữ “thật lòng” và chờ đợi phản ứng của Lam. Lam cười nhẹ nhàng:
_ Người tốt luôn gặp may mà!
_ à, chiều mai em có bận gì không?
_ Không ạ! – Lam ngoan ngoãn, chớp mắt chờ đợi.
Kha thân mật:
_ Chúng ta đi chơi nhé?
_ ở đâu?
_ Đã lâu rồi chúng ta không đi đâu xa... Em đễn công ty anh chờ anh được không?
Lam gật đầu. Cô không hề thấy nụ cười ở khoé miệng anh ánh lên thâm hiểm. Cô đâu biết vũ trụ mà cô xây dựng sắp đến ngày sụp đổ!
Đi chơi với Kha xong, Lam cố lê bước về kí túc xá. Trong đầu cô vẫn là bước chân lãng tử của Phương... Kỉ niệm xưa kia lại sống lại lung linh huyền ảo...
Cúc đón Lam ở cửa, lo lắng:
_ Mặt cậu sao tái xám vậy? ốm à?
Lam khẽ lắc đầu:
_ Không đâu! Chỉ mệt thôi! Đói quá! Cậu pha hộ tớ một tô mì đi.
_ ừ! – Cúc lăng xăng pha mì. Một chị năm cuối ngó xuống, chắt lưỡi:
_ Mày đi làm gì mà tối thế? Lúc nãy có anh Phi và con nhỏ Cẩm Loan đến rủ mày đi chơi đấy. Không có mày, họ có vẻ thất vọng, nhất là chàng Phi ấy!
Cúc lanh chanh:
_ Anh Phi kêu mày nên nghỉ làm đi. Hết dạy cho bé Phụng Tuyền rồi mà còn làm tới tận khuya, sức đâu.
_ Anh ấy nói thế à? – Lam bâng quơ hỏi khi thay áo.
_ ừ, Cẩm Loan còn đề nghị sẽ tìm cho mày việc khác nhàn hơn...
Lam cười khẽ. Họ có biết cô làm gì đâu mà giúp nổi. Nói thì chắc chắn gây ra sự sửng sốt.
Lam mở tô mì ra, hít hà vài cái, kêu lên:
_ Ngon quá! Cúc làm đầu bếp cho tớ suốt đời nhé?
Cúc bĩu môi:
_ Không dám đâu!
Lam cười và ăn vội vàng. Dù đang đói và mệt, Lam không thể ăn nhiều được. Nỗi buồn nghẹn ứ! Phương về bao giờ? Anh có biết chuyện gia đình cô không?
Dẹp mọi thứ sang một bên, Lam bỏ sách ra học, đồng hồ chỉ đúng 12h. Lam không thấy buồn ngủ vì đó đã là thói quen. Cô mở hòm lục ra hai chiếc hộp bằng nhung, một màu đỏ, một màu đen. Mở chiếc hộp màu đen, Lam mỉm cười. Sẽ có lúc cô đem trả lại chiếc nhẫn cho vợ Nam... Cô không thể cầm nó lâu hơn được nữa! Anh đã có mối tình thứ hai vĩnh cửu, mừng cho anh! Bỏ chiếc hộp vào túi xách, Lam cầm chiếc hộp đỏ lên, lòng lâng lâng. Chiếc nhẫn nhỏ xinh với những khe xoắn óng ánh bởi những hạt xoàn nhỏ ti như hạt bụi... Lam ướm nó vào ngón tay áp út, thật vừa vặn. Lần này là lần thứ ba cô đeo nó lên tay trong năm năm xa cách. Chiếc nhẫn tượng trưng cho trái tim Phương... Ôi! Phương ơi, sao bây giờ anh mới về? Anh có biết em đã khổ thế nào không? Sự sa ngã của em có thể cứu vãn được không anh? Em chỉ muốn đứng trước anh khi trong lòng thật sự trong sạch... Em muốn là em! Muốn lắm anh ơi!
_ Đi ngủ thôi Lam! – Cúc thò đầu ra khỏi màn.
Lam thu gọn sách vở, thở dài:
_ Bù đầu quá! Mai có chuyên đề công nghệ mới mà, tớ muốn chuẩn bị thêm... Mà thôi, ngủ cho sướng!
Dù nói thế nhưng Lam tin cô không thể ngủ được! Cô sẽ lại nhớ về ngày xưa, khi có Phương bên cạnh. Ôi! Ngày xưa yêu dấu!
Lam đứng trước cô thư kí của Kha, nói nhẹ:
_ Tôi muốn gặp anh Kha!
Cô thư ký bối rối:
_ Ông Kha đang có khách! Cô đợi chút nữa!
Lam lắc đầu:
_ Anh ấy hẹn tôi vào giờ này mà! Tôi là người trọng thời gian lắm. Tôi vào đây!
Lam xăm xăm bước vào. Cô thư ký vội vã chạy theo nhưng không kịp. Lam đã đẩy cửa vào. Cô sững người khi thấy cảnh tượng trước mắt. Kha và một cô gái đang “thân mật” với nhau. Lẽ ra Lam phải quay đi nhưng chân cô cứng đờ như có dính keo với nền gạch. Đôi tình nhân rời nhau quay ra, không một chút bối rối. Khuôn mặt Kha còn chút gì đó tự mãn. Còn cô gái cười đắc thắng.
Cô ta cất giọng nhão nhoẹt:
_ Ai vậy anh? Sao mà bất lịch sự thế?
Kha nhíu mày:
_ Sao em vào mà không gõ cửa?
Sau phút bàng hoàng Lam lấy được tự chủ. Cô không thể ngờ sau ba năm như thế Kha lại có thể phản bội cô. Giờ thì cô hiểu tâm trạng của những kẻ bị cô phản bội. Nó vừa bẽ bàng vừa đau đớn. Nhưng Lam còn đủ tỉnh táo để ứng phó vì cô có yêu anh ta đâu? Cô đã đợi chờ cái ngày mà anh ta trả đòn cơ mà?
Lam bước sâu vào trong, cười chua chát:
_ Nếu gõ cửa thì liệu tôi có thấy được sự phản bội của anh? Thật đểu cáng!
Kha bực bội song vẫn không buông cô gái ngồi trong lòng mình ra:
_ Em ăn nói cho cẩn thận... Tôi không phản bội em, tôi chỉ chán em thôi!
Lam nguẩy đầu:
_ Chúng ta có chuyện cần giải quyết... Anh cho cô ta ra ngoài đi!
Cô gái nũng nịu:
_ Anh... em muốn ở đây. Vả lại việc có liên quan đến em mà...
Kha thoáng ngần ngừ khi thấy nụ cười khinh bạt của Lam. Nhưng Lam giỏi che giấu cảm xúc lắm, anh phải làm cho cô đau khổ anh mới thoát được khỏi oán hận...
_ Không sao! Em ngồi xuống đi. Có chuyện gì? Em có thể im lặng mà ra khỏi phòng thì quan hệ của chúng ta vẫn bình thường!
Lam ngồi xuống ghế. Cô thấy khinh bỉ Kha đến tột độ. Chưa có một kẻ nào dám qua mặt cô, dám nói “xù” cô... “Vũ Kha! Tôi không để cho anh toại nguyện đâu!”
Nhìn cô gái ngồi cạnh Kha bằng ánh mắt toé lửa, Lam m** mai:
_ Cô ta cũng là gái vũ trường như tôi?
Cô gái nhíu mày:
_ Cô ăn nói bậy bạ quá! Tôi là một cô gái đoan trang sao so sánh với cô...
_ Phải, cô ấy là con gái ông chủ hãng sản xuất máy xuất khẩu đấy... Chúng tôi chính thức công bố rồi!
ánh mắt Lam dịu lại, một nỗi buồn sâu thẳm được thay vào đó. Kha chựng lại. Sao có cảm giác hối hận này? Không thể tin được! Mình không thể yếu đuối, hãy nghĩ đến anh Nam, đến bà ngoại...
...............
Lam chuyển tông sang mềm mại:
_ Sao anh lại đối xử với em như thế? Anh có biết em đau lòng lắm không?
_ Cô mà biết đau lòng ư? – Kha nhạo báng – Cô chỉ biết gieo rắc tội ác thôi... Cô biết cô ác lắm không?
Lam tròn mắt:
_ Em ác? Ba năm quan hệ cùng anh em không có một điều tiếng gì... Anh cũng từng rất hạnh phúc mà?
_ Đó là giả đấy! – Kha buông gọn – Tôi không bao giờ yêu cô, cô hiểu chưa?
“Ra thế! Anh giỏi lắm!” – Lam cắn môi. Cái cảm giác bị lừa dối khiến lòng cô bứt rứt. Cô chợt nhớ tới Phương. Nếu người phán xét là Phương cô có thể ngồi đây, bình thản gợi chuyện? Phương ơi! Liệu anh có oán em như Kha đang oán không?
Thái độ im lặng của Lam khiến Kha tưởng như mình đang thắng. Tâm hồn anh đã có chút hả hê. Cô gái ngồi cạnh anh đưa tay vuốt tóc làm anh hơi khó chịu. Sao anh lại thấy ngượng trước Huyền lúc này?
Lam đứng dậy, nói nhẹ:
_ Giờ tôi hiểu rồi, xin cám ơn anh đã cho tôi “sáng mắt”. Có lẽ tôi nên rút lui!
Kha bàng hoàng. Sao nhanh thế? Lẽ ra lời nói này phải để anh nói và cô phải là người năn nỉ. Lòng anh đang gào thét gì thế? Níu giữ Huyền lại ư? Không thể nào! Anh cứ ngồi im nhìn Lam loay hoay mở túi. Cô đặt chiếc hộp nhung đen trước mặt hai người, cười nhẹ:
_ Đây là món quà trước lúc chia tay Vũ Nam tặng tôi... Anh mang về đưa lại cho anh ấy để anh ấy tặng người vợ mới cưới. Tôi xin lỗi!
Kha nhận ra rằng Huyền đã biết tất cả ý nghĩ của anh... Anh cố lấy giọng lạnh lùng để che bớt sự bối rối lẫn bực bội:
_ Sao cô biết Vũ Nam?
_ Vì đó là anh trai của anh mà? – Lam nhếch môi – Và cũng là nguyên nhân mà anh trả thù tôi... Vậy thì anh đạt được mục đích rồi đấy. Tôi đang rất choáng váng đây. Lần đầu tiên, con trai làm tôi bẽ mặt!
Lam dợm bước đi liền bị Kha gắt:
_ Cô đứng đó! Chúng ta chưa nói chuyện xong. Cô nói đi, cô biết Vũ Nam là anh trai tôi từ khi nào? Nói!
Lam hếch mặt lên một chút, nhả từng chữ một:
_ Ngay từ hôm đầu tiên gặp anh! Chỉ có anh mới biết tôi là ca sĩ phòng trà thôi. Mà anh lại giống Nam nữa... Anh em nhà anh giống nhau ở chữ đa tình nhưng không chung tình!
Kha bật dậy, hét lên:
_ Chính cô mới là loại đàn bà mất nết... Cô vô lương tâm đến mức lợi dụng người ta rồi đẩy ngã họ xuống hố bùn. Vì cô mà anh tôi bị tàn phế, gia đình tôi mang tang tóc đau thương. Tôi hận cô và không bao giờ tha thứ cho cô!
Lam nghiêng đầu, thở dài:
_ Tôi chưa là đàn bà... và lỗi không phải là ở tôi. Không yêu anh anh cũng là một cái tội sao? Đừng quá vô lý như thế. Hơn nữa, tôi cũng phải trả giá cho cái tội vô lý của mình rồi. Anh làm tôi bị bẽ mặt, một người tự trọng như tôi không thể chịu đựng được. Anh trả thù xong rồi thì xin buông tha cho tôi.
Kha trợn mắt:
_ Cô đau khổ ư?
_ Có chứ! – Lam gật đầu – Nhưng không phải vì tình mà vì tự trọng. Xin nói một câu cho anh hiểu: Tôi hiểu rõ mưu kế của anh từ ba năm trước... và tôi thấy thú vị lắm. Chưa có một người con trai nào đến với tôi chỉ vì lòng thù hận cả.
Kha toan bạt tai Lam thì cô gái kia níu lại. Cô ta dấm dẳng:
_ Việc gì anh phải mệt xác với con nhỏ bá vơ này. Anh cho người lôi nó ra khỏi đây là xong!
Lam háy mắt:
_ Tôi không đến nỗi chai mặt đến thế... Dù chẳng có chút gì liên quan đến mình cũng gan lì ngồi lại, diễn nốt vai “Thị Màu lẳng lơ”...
Cô gái giận tím mặt. Kha tựa người vào bàn, lạnh lùng:
_ Ra cô cũng rất cao tay.... Anh tôi nói quả không ngoa! Được rồi! Cô ra khỏi đây ngay!
_ Và sẽ mãi mãi không gặp anh nữa! – Lam lạnh lùng buông gọn.
Cô hùng hổ bước ra ngoài. Tự nhiên cô thấy thanh thản lạ. Vậy là xong, cô có thiệt thòi chút ít nhưng Kha sẽ không đau khổ như bao người khác. Cơ bản anh là người tốt, rất tốt nữa là đằng khác nhưng anh lại có tật cố chấp và lạnh lùng. Rồi sẽ có lúc anh hối hận vì những gì mình đã làm! Sẽ có lúc đấy!
Kha rút một điếu thuốc cài lên khoé miệng. Không hiểu sao lòng anh như có lửa đốt. Lam đi rồi, anh thấy hụt hẫng. Một vật rất quý giá, anh để tuột mất chỉ vì lòng oán hận... Kha lắc đầu, không thể như thế! Anh làm sao có thể yêu cô được! Cô gian xảo, tàn nhẫn lắm!
Lam dừng chân trước nhà Cẩm Loan. Một buổi chiều vô vị sắp hết, Lam muốn có Loan vào giờ phút này. Cô bấm chuông cửa với hy vọng Loan có nhà. Cái giọng nhí nhảnh như ngọc vỡ ấy luôn làm người ta vui!
Cửa mở, nhưng không phải là Loan mà là bà giúp việc. Lam lễ phép:
_ Bác à! Loan có nhà không ạ?
_ Cô chủ đang tiếp cậu Phi ở trong phòng khách. Mời cô Lam vào!
Lam gật đầu, đi thẳng vào. Cô đã quá quen thuộc với căn nhà này. Cô yêu quý mọi người ở trong gia đình Loan và họ cũng vậy. Lam chỉ ước có gia đình tuyệt vời như của Loan...
Tiếng cười của Loan vọng ra cùng với giọng nói nhẹ của Phi. Anh có vẻ hợp với Loan. Lam băn khoăn không biết có nên vào không. Họ đang vui thế cả mà!
Bà giúp việc nói to ở cửa:
_ Cô Lam, sao cô không vào?
_ ... Cháu...
Loan và Phi ngừng nói chuyện vì nghe tiếng Lam. Loan chạy ra, hồ hởi:
_ Lam à! Sao không vào hả con khỉ? Vào đi!
Lam miễn cưỡng bước vào. Cô cười với Phi nhưng không nói gì. Phi nhìn cô lom lom:
_ Em làm sao thế? Trông có vẻ mệt mỏi!
Lam lắc đầu, cô hỏi bâng quơ:
_ Đói quá! Có gì ăn không?
Loan mỉm cười:
_ Cậu này thì... May mà còn chút bánh mẹ tớ mới làm. Chờ chút nhé!
Loan vào trong. Không khí giữa Lam và Phi chùng xuống. Anh nhìn cô với ánh mắt nửa như lo lắng nửa thương yêu:
_ Em đừng làm việc quá sức! Con gái mà... Em cứ gầy mòn đi. Anh xót quá!
Lam nhếch môi:
_ Không sao! Sức em còn chịu đựng được như thế này mười năm nữa cơ. Con người ta vì cuộc sống mà thôi...
_ Con khỉ! Mày lại sắp giở triết ra hả?
Loan vừa đặt đĩa bánh xuống bàn, vừa nói. Cô nhìn Lam âu yếm như nhìn một đứa trẻ. Lam cầm một chiếc bánh lên:
_ Ngon nhỉ? Có mẹ thật sướng!
Lam bình thản ăn. “Nhưng mình thà không có mẹ thì hơn” cô nghĩ thấm, trán hi nhăn lại.
Loan vô tư vỗ nhẹ tay xuống chân Lam:
_ à! Tối qua tớ thấy một người giống cậu lắm ở vũ trường Thanh Niên.
Lam giật mình. Phi nhìn cô lom lom.
_ Cậu làm gì ở đó thế? – Loan hỏi.
Lam nguẩy đầu, lấy giọng thản nhiên:
_ à, ông chủ của mình cần mình giao một lá thư cho chủ vũ trường ấy mà. Lúc ấy mình rỗi, chưa phi tính toán gì nên giúp ông ấy... Cậu sao tới đó?
Loan nhìn thoáng Phi. Anh vẫn lơ đãng nhìn vào ti vi. Cô nói nhỏ:
_ Anh họ mình rủ đi chi! Nhưng mình không thích chốn đó lắm.
Lam gật gù:
_ Bởi cậu trong sáng quá mà. Không nên như thế trước cuộc đời đầy cạm bẫy.
_ Sao Lam lại nói thế? – Phi cau mày – Sự trong sáng luôn giúp người ta đến với Chân – Thiện – Mỹ.
Nhìn Loan đang chớp mắt xúc động, Lam nhún vai:
_ Tuỳ quan điểm và hoàn cảnh sống của mỗi người thôi. Loan thì sống trong trướng rủ màn che rồi, còn Lam... bươn chải với đời từ lâu! Lam đã mất sự trong sáng của tâm hồn...
Nghe giọng nói chua chát của Lam, Phi thương quá. Ba năm là thời gian dài để làm bạn với cô, hiểu cô. Phi tin Lam rất trong sáng và có nghị lực. Lam trong sáng đến nỗi chẳng có một bạn trai nào, sợ đến những tiếng huýt gió làm quen, những lời tỏ tình nóng bỏng qua mạng... Vậy sao hôm này Lam lạ thế? Đôi mắt đen thăm thẳm kia vưng những nét buồn bi ai ư? Sao Lam không để anh chia sẻ mọi điều.... Hay cô vẫn coi anh như là kẻ xa lạ?
Lam vươn vai đứng dậy:
_ Đi hát karaoke đi?
_ Sao? – Loan thốt lên.
Lam lắc đầu:
_ Buồn quá! Mà nếu hai cậu ngại thì thôi, tớ đi...
_ Được! Cùng đi cho vui! – Phi cũng đứng lên khiến Loan buồn bực. Lại đi ba! Ba năm rồi còn gì? ở đâu có Lam là ở đó có Phi, mà ở đâu có Phi thì ở đó có Loan. Loan thật không hiểu vì sao mình kiên nhẫn như thế? Nhưng cô tin vào một ngày nào đó Phi hiểu được tấm chân tình của cô! Chỉ có Loan mới có thể đem lại cho Phi hạnh phúc trọn vẹn mà thôi!
..............
Cả phòng kế toán đang làm việc nghiêm túc thì cô thư ký của tổng giám đốc chạy ào vào, mặt biến sắc. Cô hét lớn:
_ Trời! Một tin xấu đến mức nghe xong có áp thấp nhiệt đới xuống công ty ta...
Kiều Trang nhăn mặt:
_ Có gì vậy? Không thấy đang giờ làm việc à?
Cô thư ký xì lên một tiếng:
_ ối giời! Nghe xong có người nhảy dựng lên đó!
_ Sao? Nói đi! – Mấy cô còn lại nhao nhao. Cô thư ký phớt lờ vẻ mặt khó chịu của Trang, nói:
_ Tớ tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của trợ lý giám đốc với ... Họ nói về... người yêu của trợ lý!
_ ồ!
Kiều Trang ngẩng đầu lên, tim đập thình thịch.
_ Hình như cô ta tên Yên...
Kiều Trang choáng váng. Mọi giấc mơ bị sụp đổ. Ra Phương đã có người yêu...
_ Cô ta là phóng viên. Tổng giám đốc hỏi bao giờ thì tiến tới...
_ Bao giờ? – Một cô hỏi.
Cô thư ký lắc đầu:
_ Lúc ấy tớ không kịp nghe... Chà! Muốn thấy mặt cô ta quá! Chắc phải diễm lệ lắm.
Kiều Trang không ngẩng lên nữa, cố gắng tập trung vào các số liệu. Chẳng lẽ đó chỉ là o tưởng của cô? Một Hưng tốt đẹp đã ra đi vì đau buồn, giờ là một Phương kì bí và xa vời... Kiều Trang này bạc bẽo vậy sao? Trời i!
_ Xin lỗi! – Một tiếng hỏi trong veo khiến mọi người nhìn ra cửa – cho em hỏi phòng trợ lý ở đâu ạ?
Kiều Trang chiếu ánh mắt căm tức lên cô gái. Cô thật đẹp, nét đẹp hiền dịu, gợi cho người ta cm giác an tâm thanh thản. Kiều Trang không thể bằng được. Cô đã kém một người con gái, giờ lại không thể bằng người kia ư?
Yên bình tĩnh trước mọi ánh nhìn. Cô nhắc lại:
_ Các chị có thể chứ ạ?
Cô thư ký dí dỏm:
_ Em là gì của trợ lý tổng giám đốc? Bạn gái ư?
Yên đỏ mặt không nói gì. Thái độ này khiến những người đối diện tìm được câu trả lời cho thắc mắc của mình. Nhưng đối với Yên đó là một nỗi đau từ ba năm trước, khi những cánh thư từ Pháp gởi về. Phương đã thẳng thừng khước từ tình cảm nóng bỏng của cô chỉ vì một người con gái khác, anh chỉ có thể coi cô là bạn và mong cô tìm được một người con trai khác... Thế đấy! Lẽ ra Yên đã bỏ đi khỏi nhà Phương từ lâu, nếu ông bà Thịnh không an ủi và khuyên can. Ba năm để cô phấn đấu vì Phương. Có thể Phương sẽ quay trở về... Vậy là Yên hy vọng...
Cô thư ký sởi lởi:
_ Em theo chị!
_ Dạ! Chào các chị ạ!
Yên đi theo cô thư ký tới phòng trợ lý. Cô gõ cửa và hồi hộp khi nghe tiếng Phương trầm ấm:
_ Mời vào!
Bao giờ mà cô chẳng hồi hộp trước anh, nhất là đôi mắt sáng như sao ấy. Yên cố gắng trấn tĩnh đẩy cửa vào. Có gì đâu! Chỉ rủ đi chi thôi mà! Cố lên Yên!
Tự động viên mình xong, Yên nhoẻn cười:
_ Sao? Công việc ngập đầu à?
Phương tỏ vẻ vui mừng khi gặp Yên. Anh đứng dậy và rời khỏi bàn làm việc:
_ Sao rồng lại đến nhà tôm thế?
_ Yên làm sao dám là rồng? – Yên nhỏ nhẹ – Yên đến xem ông trợ lý như thế nào?
_ Mời Yên ngồi! – Phương chỉ tay vào ghế – Vậy Yên đến xem đi rồi cho nhận xét?
Yên nhìn khắp phòng rồi dừng lại ở Phương. Trông anh chững chạc trong bộ vét màu đen. Yên thấy tim mình run lên và cô vội cụp mắt xuống.
Phương vẫn vô tâm:
_ Sao?
_ ờ... Tuyệt lắm! – Yên cố lựa lời – Phương có vẻ bận?
Phương lắc đầu:
_ Bận thì còn tuỳ mình thôi. Nghe nhé, nếu mình muốn bận thì lôi hồ sơ ra mà xem, đi kiểm tra các ban phòng. Còn nếu muốn rồi thì cứ ra ngoài mà... nhong!
Yên bật cười:
_ Ra Phương làm theo cảm hứng! Vậy Phương có muốn rời khỏi đây không?
Phưng sáng mắt:
_ Yên rủ đi chơi à?
Yên chợt buồn. Sao Phương có thể vô tư thế? Mà có lẽ hình bóng của mình vẫn chưa lọt vào tim Phương thôi...
_ ờ! Yên có một công việc muốn Phương cùng đi. Yên phải viết bài về một tài năng trẻ của phần mềm vi tính...
_ Sao? – Phương có vẻ quan tâm.
_ Đó là một sinh viên của khoa công nghệ trường đại học quốc gia. Người ấy đã tạo ra trang web mà rất nhiều nhà doanh nghiệp phải truy cập để có được kết quả thoả mãn yêu cầu.
_ Sao lại là người ấy? Không biết nam hay nữ ư?
_ Không! Người ấy chưa từng xuất hiện hay lộ tên thật bao giờ. Nhưng không ngờ, hôm qua toà soạn của bọn em nhận được tin nhắn của trưởng khoa là người ấy đồng ý cho phỏng vấn.
Phương vuốt tóc, nói với vẻ thú vị:
_ Hay thật! Phương cũng muốn biết con người tài ba đó... Đi ngay giờ chứ?
_ ừ! – Yên cười hạnh phúc.
Phương cởi áo vét ra vất lại trên ghế. Anh không thích gò bó khi đi ra ngoài. ở chốn sinh viên ấy, càng gin dị càng dễ kết thân. Phương cần phải rà lại xem Lam của anh có ở ngôi trường ấy không
Lam ngồi yên ở ghế xa lông phòng trưởng khoa và chờ đợi. Cuối cùng cũng đến lúc để cô lộ mặt để cho những kẻ khinh rẻ cô sáng mắt ra. Và Kha nữa, anh sẽ phải hối tiếc.
Chẳng phải anh đã từng nghe cô nói: "Em hơn những cô gái ở vũ trường này là có học vấn" anh vẫn khinh cô. Lam cười nhẹ. Nếu anh biết hàng ngày anh vẫn vào trang web của cô để tìm tư liệu thì sao nhỉ? Liệu rằng anh có trợn tròn mắt ngạc nhiên? "Trái tim đá" lại là Ngọc Huyền – chuyên gia pha rượu – và Ngọc Lam – sinh viên giỏi nhất khoa! "Trái tim đá"... và rồi Phương cũng sẽ biết. Anh sẽ không bao giờ dành tình cảm yêu thương cho một người như cô: thay đổi, lừa dối... Tim Lam nhoi nhói. Mặc cho ai nghĩ gì về mình, nhưng Phương khinh ghét cô thì cô đau lòng lắm...
Có tiếng nói ngoài cửa, Lam ngồi thẳng dậy, ngước mắt ra cửa. Đi đầu là thầy chủ nhiệm khoa, sau là một cô gái và một chàng trai. Lam choáng váng. Đó là Yên và Phương. Cô bậu tay vào chiếc ghế. Cô gắng kìm cảm xúc. Sao cô phóng viên báo Tiền phong lại là Yên? Và Phương và Yên đã gắn bó với nhau như thế này ư? Thật không ngờ!
Yên không nhận ra Lam, cô chỉ thấy quen quen. Phương thì khác, anh không tin được một cô gái pha rượu lại có một trang web tài tình ư? Đầu óc cô ấy tương đương với cái đầu của Lam... Có lẽ nào?
Thầy chủ nhiệm giới thiệu khi cả ba đang đứng đối lập nhau:
_ Đây là Nguyệt Yên – phóng viên báo Tiền phong, còn đây là anh Phương bạn cô Yên... Nhân vật chính của chúng ta là Nguyễn Ngọc Lam...
Phương đứng sững nhìn Lam.... Lam ư? Em đấy ư? Sao lại như thế?
Yên reo lên:
_ Có phải em học kém chị hai khoá ở trường Nguyễn Trãi không?
Lam cười nhẹ:
_ Vâng!
_ Ra các em quen nhau à? – Thầy chủ nhiệm cười lớn – Vậy thì càng dễ nói chuyện. Thôi nhé, tôi có việc cần đi, các em cứ tự nhiên!
_ Chào thầy ạ! – Lam và Yên cùng chào.
Phương vẫn đắm chìm vào trong cảm xúc bất chợt vừa tới. Anh thấy nhói lòng khi nhớ tới chàng trai của Lam. Sau 5 năm gặp lại, Lam đã thay lòng đổi dạ...
Lam đùa nhẹ:
_ Anh chị vẫn thân thiết như ngày xưa nhỉ? Có lúc nghĩ tới chuyện tiến tới chưa?
Yên đỏ mặt:
_ Bọn chị vẫn là bạn... Còn em thế nào?
Lam liếc nhìn Phương. Dù có thế nào chăng nữa thì cô chẳng còn đuổi kịp anh... Vậy cứ để mặc cho anh nghĩ cô thật xấu xa:
_ Em chỉ chú tâm vào học thôi!
Phương nhếch môi, chiếu ánh mắt nghiêm khắc vào Lam. Cô thay đổi nhanh đến thế ư? Có anh ở đây mà vẫn nói dối một cách trơn tru. Yên vô tư không để ý tới thái độ của hai người cạnh mình. Cô bật băng ghi âm để trước mặt Lam.
_ Bây giờ chúng ta bắt đầu vào việc nhé?
_ Vâng! – Lam cụp mắt xuống, vẻ hiền lành.
Phương vẫn không thôi nhìn cô, ánh mắt nửa thiết tha nửa hững hờ. Cõi lòng anh réo gọi tên cô nhưng lí trí lại kìm lại. Biết thế này, anh đừng tìm, đừng chờ.... Nhưng không có Lam, liệu cuộc sống của anh có vui vẻ nổi không?
_ Em làm trang web "Trái tim đá" bao lâu rồi?
Phương nhíu mày. "Trái tim đá" là trang web tuần trước anh truy cập khi cần tư liệu về những công trình vĩ đại của thế giới xây dựng. Anh đã thật sự phục người sáng tạo ra trang web phong phú này. Giờ biết đấy là Lam, anh không hề bất ngờ về khả năng của cô. Chỉ có điều anh ngốc quá khi không nhận ra ngay "Trái tim đá" là Lam của anh!
_ Dạ, em bắt đầu có ý tưởng từ năm đầu vào đại học. Em đi thu thập những thông tin về kinh tế, nghệ thuật, chính trị mất tới một năm. Rồi xử lý nó qua file dữ liêụ.
_ Nghe nói trong đó có một góc dành cho tư vấn kinh tế. Những nhà doanh nghiệp trẻ có thể tham khảo?
_ Vâng! Những kinh nghiệm đó em chắt lọc được qua một số nhà doanh nghiệp lão thành và có tên tuổi... Có một chút là suy nghĩ của em...
Yên quay sang Phương:
_ Anh Phương đã vào trang web này chưa?
Phương cố lấy giọng tự nhiên:
_ Một lần... Có vẻ nó rất phong phú... Cô tài thật! Những kinh nghiệm đó cô làm thế nào có được? Theo tôi được biết họ đều là những người khó tính. Không ai tiết lộ bí quyết làm ăn của mình cho một kẻ xa lạ như cô cả?
Lam biết Phương đang xách mé cô chuyện đi làm thêm, tiếp xúc với nhiều loại người đây! "Sao lúc nào anh cũng nắm được nhược điểm của em thế?"
_ ờ... có kinh nghiệm gì chăng?
_ Không có gì đâu ạ... Chả là thế này... Em có làm thệm cho một shop thời trang lớn nên thỉnh thoảng có tiếp xúc với các đại gia đưa vợ hay người yêu đi sắm đồ.
Phương cười nhạt;
_ Vậy à? Cô em thật đáng khâm phục!
Yên thở dài:
_ Chị biết khó khăn của em... Chẳng phải trước kia em bỏ dở kì thi quốc tế vì...
_ Không sao đâu! Chị đừng nhắc tới! – Lam cau mày chặn lại.
Phương ngồi thẳng dậy. Anh cười tươi:
_ Có chuyện gì mà không nhắc tới? Trong lúc học phổ thông có gì nghiêm trọng sao?
Lam phẩy tay:
_ Chuyện của tôi liên quan gì anh? Mà chị có phỏng vấn tiếp không hay là dừng?
Yên hấp tấp hỏi ngay vì sợ Lam không chịu nói nữa:
_ Em có ý định gì tiếp theo không?
Lam vuốt tóc, cười nhẹ:
_ Sau khi ra trường em sẽ mở vài trang web khác có nội dung dành cho nhiều loại người khác nhau. Em hy vọng mình sẽ thành công khi lập một công ty phần mềm nhỏ!
Yên nhìn Lam với vẻ khâm phục:
_ Chị chúc em thành công!
_ Dạ!
Lam cúi đầu. Phương đứng dậy muốn về. Yên bắt tay Lam rồi đi ra. Phương quay lại nhìn Lam, ánh mắt anh lạ lùng chất chứa bao điều. Lam lãng tránh ánh mắt ấy. Cô ngồi xuống xa lông, lòng bần thần, hụt hẫng. Phương làm đảo lộn mọi trật tự cô cố sắp xếp từ xưa. Bao giờ anh cũng làm cô bối rối dù cố tỏ ra lạnh lùng. Anh là cứu tinh đời cô mà cũng là khắc tinh lớn nhất. Phương ơi! Giá anh cứ ở phương trời xa mãi, để em không phi đối diện với lòng mình... Em cần anh biết bao! Và em lại căm ghét mình vì khát vọng đó... Có bao giờ anh hiểu lòng em?
_ Sao? Cô ta đã nghỉ việc ở đó ư? – Kha kêu lên thảng thốt khi nghe điện thoại từ một người dưới quyền - Được rồi! Không cần đâu!
Bỏ điện thoại xuống, Kha buồn bực dựa người vào thành ghế. Sao anh lại quan tâm tới cô ta khi mọi cái đã chấm dứt? Mà chấm dứt sao được khi anh không thể tiếp tục với những cô gái khác đến với anh. Anh có mặc cảm tội lỗi. Hơn tháng không gặp cô, anh sống như thiếu thốn một cái gì đó. Làm thế nào để thoát khỏi tâm trạng khốn khổ này?
Cô thư kí gõ cửa rồi rón rén đi vào. Kha nhướng mắt mệt mỏi:
_ Có chuyện gì thế?
_ Tôi mang báo sáng đến cho ông thưa tổng giám đốc!
_ Có gì đáng chú ý không?
Cô thư kí rút từ tập báo ra tờ Tiền phong, nói:
_ Trên tờ Tiền phong có bài phỏng vấn và tiểu sử về người chủ trang web "Trái tim đá".
Kha bật dậy, lấy tờ báo, nói:
_ Cô ra ngoài đi!
_ Dạ
(Còn nữa...)
Home
Trái Tim Của Đá Tập 10
|
27/5/11 |


Không có nhận xét nào: