Chap 16:Cảm xúc
Tôi rất mệt vì chuyến đi dài,thật lạ là lúc đi tôi không hề có cảm giác này,có lẽ tôi bị say xe rồi,nhưng tôi vẫn lăng xăng bê đồ dùm anh Long,anh ấy đang đau thế kia thì làm sao cầm được gì?Chưa kịp chạm vào đống đồ thì tên Tùng đã xách tất tần tật lên:
- Nặng thế này làm sao em cầm được-hắn ta nói mà chẳng thèm nhìn lại.
- Nhưng ít ra anh cũng đưa 1 ít đây,1 ít thì tôi vẫn cầm được mà-tôi chạy theo
- Em thích cầm lắm hả,vậy thì cầm đi này
Nói là làm,hắn ta tống hết đống đồ sang cho tôi làm tôi suýt ngã ngửa ra sau vì nặng,chưa kịp nói gì hắn ta lại giằng lấy rồi đi lên:
- Biết là nặng như thế nào chưa,để yên anh xách có phải nhanh không.
Ơ,hắn ta cũng có lúc tốt thế này sao?
-----------------------------------------
Sau bữa cơm,anh Long ra ban công đứng,tôi cũng đi theo,tôi phải nói với anh ấy mới được:
- Anh uống cà phê không?-tôi rụt rè đưa cốc cà phê còn nóng cho anh ấy.
- Ừ,anh có-anh ấy cười.
Tại sao anh ấy lúc nào cũng có thể cười nụ cười dịu dàng đó nhỉ?Nụ cười khiến trái tim người khác tan chảy ra được.
- Em có chuyện muốn nói với anh.
-…..
-…..
- Tại sao lại pha cà phê cho anh mà không phải là sữa?
- Anh thích uống sữa sao?Bình thường em vẫn thấy anh uống cà phê đen mà?
- Nhưng chẳng phải em luôn pha sữa cho mọi người sao?
-…..
-…..
- Em cũng không biết nữa.
Anh ấy nhìn lên bầu trời lấp lánh sao:
- Lúc ở riêng,anh gọi em là Vy nhé?
- Sao anh biết tên em?-tôi ngạc nhiên.
- Anh biết mà-anh ấy nhại giọng một clip quảng cáo,chúng tôi phì cười,không khí ngại ngùng và nặng nề ban nãy tan biến hẳn.-Vy này,anh lạnh quá.
- Ơ,để em vào nhà lấy áo khoác cho anh-tôi dợm bước vào trong-hay mình vào…
Tôi chưa kịp nói hết câu,một cảm giác ấm áp bao quanh lấy cơ thể- anh Long,anh ấy đang ôm tôi từ đằng sau.Tôi thấy choáng váng,tôi thấy ngộp thở trong vòng tay nồng nàn ấy.
- Anh….anh buông em ra-tôi cố nói.
- Một chút thôi……..chỉ 1 chút thôi.
Giọng nói tha thiết quá,ngọt ngào quá,vòng tay anh ấy ấm áp quá,tôi chẳng còn thấy dược điều gì xung quanh nữa,đầu óc trống rỗng,trái tim đập mạnh liên hồi khiến ngực tôi đau nhức,anh ấy ngả đầu lên vai tôi,những sợi tóc vướng vào cổ tôi mang mùi thơm nhẹ,đây là lần đầu tiên tôi ở gần một người con trai đến thế.
-----------------------------------------
Vy đưa cho tôi cốc cà phê đen,cô ấy có vẻ rụt rè như muốn nói điều gì đó,tôi chẳng quan tâm,tôi đề nghị được gọi cô ấy bằng tên thật,cô ấy ngạc nhiên lắm,đôi mắt mở to,nếu tôi nói tôi biết ngay từ lúc đến nhà dì cô ấy thì cô ấy sẽ nghĩ sao nhỉ?
Trời đêm nay tối thẫm và lạnh,nhưng trời càng tối,ánh sao trong đêm càng trở nên sáng lấp lánh.Chăm chú nhìn những ánh sao,tôi buột miệng:
- Vy này,anh lạnh quá.
Cô ấy dường như đang cố nói điều gì nhưng lúc ấy đành quay đi,cô ấy định lấy áo cho tôi,ngay khi Vy quay lưng lại,cánh tay tôi đã dang ra ôm chặt cô ấy vào lòng.Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại làm thế.Chỉ rất muốn ôm cô ấy…….Không….không phải tôi muốn ôm cô,người tôi muốn ôm nhất,yêu thương nhất trên đời này mãi mãi chỉ có 1.Đây chỉ là cách thức để tôi làm cho tình yêu ấy trở nên có ý nghĩa mà thôi.
-------------------------------------------
Tôi phải kể cho Trang nghe tất cả,phải nói cho cô ấy biết.Nhưng liệu cô ấy có tin tôi không hay lòng tin và tình cảm mà cô ấy dành cho Long quá lớn?Mà thực sự tình cảm cô ấy dành cho Long là gì?Tôi không biết,không dám chắc,không muốn đoán,không muốn nghe và cũng không muốn thấy.
Tôi chỉ biết,tôi phải nói…..nhưng…nếu Long thực lòng yêu cô ấy thì sao?Những suy nghĩ cứ quấn lấy nhau,chồng chéo lên nhau làm tôi cảm thấy ngột ngạt vô cùng.Chuẩn bị bước ra lan can,hình ảnh ấy lập tức làm tôi đứng lại,im lặng trong bóng tối.
Trang đang đứng đó nhưng không chỉ có 1 mình,cô ấy đang đứng trong vòng tay Long,vòng tay siết chặt,những cảm xúc trên khuôn mặt cô ấy lẫn vào bóng tối khiến tôi không thấy được,nhưng những cảm xúc trong lòng tôi thì rất rõ ràng.Đau….
Không,tôi không có quyền nói điều gì cả,tôi là cái gì chứ?Dù tình yêu của Long là gì chăng nữa,nó cũng đang làm cô ấy hạnh phúc,tôi là cái gì mà dám tước đoạt đi điều đó.
Tôi quay lại,bước lên phòng,im lặng,đeo headphone vào tai,giai điệu quen thuộc vang lên:
Người đàn ông bên cạnh em ra sao?
Hắn ta có làm em khóc
Em yêu,em có nhận ra anh?
Hay em đã lãng quên tất cả?
Anh lo lắng,anh thấy băn khoăn
Anh không thể lại gần
Cũng không thể nói gì với em
Anh ngồi một mình trong đêm dài cố xóa đi
mọi thứ hàng nghìn lần
………
Anh chẳng nuối tiếc gì vì đã yêu em
Hãy chỉ mang theo những kỉ niệm đẹp em nhé
Bằng cách nào đó anh sẽ chịu đựng được
Bằng cách nào đó,anh sẽ đứng dậy được
Cứ như thế rồi em sẽ có được hạnh phúc
…………
Hãy luôn hạnh phúc bên người ấy
Như thế anh sẽ không chìm đắm trong ảo tưởng
Không tiếc nuối,bỏ qua tất cả
Hãy sống tốt để khiến anh ghen tị
Em hãy cứ như bầu trời xanh,như làn mây trắng kia
Em hãy cứ cười như không có chuyện gì xảy ra
…………
Anh mong trái tim anh sẽ dịu lại
Sẽ quên đi tất cả và tiếp tục sống
Những giọt nước mắt sẽ được lau khô
Khi từng ngày trôi qua sẽ không đau đớn đến thế
Nếu không gặp lại nhau..
Anh cầu nguyện cho em…..[/color] Anh có nên rời xa em?.....
---------------------------------------
Cuối cùng anh Long cũng buông tôi ra,anh ấy từ từ xoay người tôi lại đối diện với anh ấy:
- Vy,em đồng ý làm bạn gái anh nhé?
Tôi bối rối,tôi ngỡ ngàng,tôi hạnh phúc,trái tim tôi đã đập nhanh lắm lắm rồi mà tới tận giờ nó vẫn chưa chịu ngừng lại.Anh ấy nâng mặt tôi lên,ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi,đôi mắt ấy sâu quá,nhấn chìm tôi trong muôn vàn cảm xúc. Khuôn mặt anh càng lúc càng gần lại,một nụ hôn? Nụ hôn đầu tiên của tôi?
...................
Chap 17: Cách xa
Tôi đang nghĩ gì vậy?Ý định ban đầu của tôi là nói với anh ấy tôi cần thời gian để suy nghĩ kia mà?Tôi không thể để mọi chuyện đi quá xa được.
Tôi tránh khuôn mặt đang tới gần của anh ấy,nhẹ nhàng đẩy anh ấy ra,anh ấy có vẻ hơi bất ngờ,có những khi thật sự tôi rất lí trí và bây giờ là một trong những lúc đó.
- Em xin lỗi-tôi lí nhí.
- Không,anh mới nên xin lỗi…em vẫn chưa trả lời mà anh đã..
- Em nghĩ em cần thêm thời gian………..có được không ạ?
Anh ấy cười,nụ cười ấy đẹp quá,dịu dàng quá:
- Dĩ nhiên là được.Anh đợi em đến bao lâu cũng được.
- Cảm ơn anh-tôi mỉm cười.
-------------------------------------------------------
Sáng hôm sau:
- Từ mai tôi sẽ không ở đây nữa-Tùng nhẩn nha nói
- Tại sao vậy?-tôi ngỡ ngàng.
- Hợp đồng hết hạn rồi mà,cả anh Long cũng vậy-anh ta nhìn tôi-hoặc nếu thích có thể giữ anh Long lại cũng được.
Ánh mắt lãnh đạm,lời nói không chút cảm xúc và kiểu xưng hô không đầu không cuối này khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng,hắn ta làm sao vậy chứ? Chẳng nhẽ con trai mà cũng hay thay đổi như thế sao?Thật khó hiểu.Nhưng nghĩ đến việc 2 người dọn đi bất giác tôi thấy lòng trùng xuống,hụt hẫng,từ bao giờ tôi đã bắt đầu quen với việc có 2 người ở bên?Tôi ngớ ngẩn quá,người ta có phải là của tôi đâu mà.
- Vậy 2 người chuyển đi đâu?-tôi hỏi,giọng buồn buồn.
- Thấy cô buồn như vậy chắc Long chẳng nỡ đi đâu.
- Vậy anh có nỡ đi không?
Ôi,tôi đang hỏi cái gì vậy chứ,tôi mong nhận được câu trả lời là gì đây?Nếu anh ta nói không thì sao,mà có thì lại càng thêm buồn thôi mà.
- Cô cũng quan tâm đến tôi sao?-Tùng nói,vẻ chua chát
Sao lại nói tôi như vậy chứ?Tôi có làm cái gì đâu?Con người gì mà kì lạ,thực ra tôi chẳng thể giữ ai ở lại cả,vì anh trai tôi sắp ra đây ở cùng tôi,nếu để anh biết tôi để 2 tên con trai sống trong nhà chắc anh oánh tôi nát đít mất.
- Vậy lúc đánh nhau ở chợ,sao không thèm hỏi tôi lấy 1 tiếng,tôi cũng cứu cô mà?-giọng nói hắn ta đều đều,không tức giận,không mỉa mai,cũng chẳng oán trách gì.
Nhưng sao tôi thấy cái giọng nói ấy cứ khó chịu vô cùng,lúc ấy tôi mải lo cho anh Long quá nên chẳng còn nhớ gì đến xung quanh cả,hình như trước lúc đó Tùng cũng bị đạp vào bụng thì phải.
- Tôi xin lỗi,là tại tôi không tốt.
----------------------------------------
Tối hôm ấy tôi nấu rất nhiều món ngon nhưng bữa ăn vẫn chẳng mấy vui vẻ,tôi nhớ lại hồi trước 3 người chúng tôi rất thoải mái,hay cãi nhau nhưng Tùng đối xử với tôi rất tốt,anh Long thì luôn dịu dàng mỉm cười với tôi.Từ lúc 2 người đến,đã có rất nhiều chuyện xảy ra,vậy mà bây giờ,lúc sắp chia tay rồi chẳng ai nói nổi lời nào với nhau.
- 2 người đi như này,em buồn lắm- cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
- Anh cũng muốn kí hợp đồng tiếp với em đấy chứ,nhưng em đâu có cho- Long mỉm cười
- Tại anh hai em sắp qua đây sống với em.
- Ừ,em ở nhà 1 mình phải cẩn thận nhé,anh cũng lo lắm đấy.
- Hì,em quen rồi,ở bao nhiêu năm nay mà cũng có sao đâu anh.
- Ừ,anh tin ở em mà.
Tùng chẳng nói lời nào,chỉ im lặng và ăn.Cứ như mấy món ăn tôi làm thôi miên anh ta vậy,cứ dán mắt vào đấy.
----------------------------------------------
Anh ta đang đứng đó 1 mình,tôi lại nhớ đến cái đêm mưa,lần anh ta dám chỉ sao chổi cho tôi mà khoe sao băng,tôi mỉm cười,đưa anh ta cốc sữa:
- Sao hôm nay anh ít nói vậy? Ngày thường có thế đâu?-tôi nhấm nháp ngụm đầu tiên.
- Anh không có gì để nói hết-anh ta vẫn nhìn mông lung ra khoảng không im lặng trước mặt.
- Vậy chắc anh ghét tôi lắm
- Tại sao em nói vậy?
- Vì tôi ích kỉ,không tốt hay quát nạt anh .
- Còn cả hay bướng,luôn cho mình là đúng,giận anh vô cớ nữa-anh ta bổ sung
Hic,vậy mà tôi còn tưởng hắn ta sẽ bênh mình kia đấy
- Thế thì đúng là ghét thật rồi.
- Anh chưa bao giờ ghét em,bây giờ đã thế và sau này cũng vậy hết- anh ta quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi ghét bị người ta nhìn thẳng vào mắt thế này lắm rồi,hôm qua thì anh Long,nay thì hắn ta,mắt anh em nhà này cứ như có quyền năng vậy.Tự nhiên lại nghiêm túc thế này,làm tôi bối rối vô cùng.
- Thôi,lạnh rồi,anh vào nhà đi.
Nói rồi tôi quay lưng định đi vào nhà nhưng bàn tay anh ta đã nắm chặt lấy tay tôi kéo mạnh lại,tôi mất đà lao thẳng vào lòng anh ta.Chưa kịp định thần lại cánh tay còn lại của anh ta đã vòng ra sau lưng ôm chặt tôi vào lòng.
- Làm ơn…làm ơn cho anh 1 cơ hội…Anh không biết em với Long là như thế nào,anh không biết em có ghét anh không,nhưng làm ơn để cho anh 1 cơ hội, anh chỉ muốn được ở bên cạnh em thôi.
Làm sao đây?Cả người tôi run bắn lên,cổ họng ứ nghẹn lại,trái tim dường như có ai đang bóp nghẹt. Chỉ trong vòng 1 ngày mà có đến 2 người tỏ tình với tôi.Trái tim tôi sắp chết ngạt vì cảm xúc mất.
Tôi chẳng biết nói gì,cứ đứng đờ người ra đấy,sao thế này,tôi làm sao thế này,phải đẩy anh ta ra,đẩy anh ta ra,nhưng tôi chỉ thấy mình mềm nhũn,ngay khi cánh tay anh ta nới lỏng ra 1 chút,bằng tất cả sức lực của mình,tôi vùng ra,tôi chạy,tôi cảm thấy nếu không chạy nhanh tôi sẽ ngất xỉu mất.Đóng sập cửa phòng lại,tôi ngồi bệt xuống sàn,tôi bị làm sao thế này,những cảm xúc này là gì?Đầu óc ong ong quay cuồng…
.....................
Chap 18: Rắc rối mới
Sáng hôm sau,tôi lấy lí do bận đi học,không giúp dọn nhà,thật ra vì tôi thấy rất ngại nhìn mặt tên Tùng,đến bây giờ má tôi vẫn nóng bừng,tại sao tôi lại thế chứ,anh Long cũng làm thế mà tôi cùng thấy có sao đâu.Đang suy nghĩ vẩn vơ,cái Trang đưa tôi quả ổi:
- Cho mày đấy.Ăn đi để lấy tinh thần.
Chắc nhìn cái bộ dạng của tôi phải thảm hại lắm lắm chứ nó chịu nhường đồ ăn cho ai đúng là chuyện lạ Việt Nam.Đang mải ăn ổi,nhìn trời,tôi không để ý thấy thầy chủ nhiệm đã bước vào lớp,sau lưng thầy còn 1 người nữa,cho đến khi thầy giới thiệu:
- Đây là học sinh mới của lớp ta,em Nguyễn Đăng Dương.
Tôi chỉ liếc qua loa,cũng chẳng có ấn tượng gì mấy,ngoài cái hoa tai lấp lánh bên tai trái,với cái thứ ấy,kiểu gì cũng bị giáo viên nhòm ngó cho xem.Con gái cả lớp nhao nhao lên.Tôi lại tiếp tục ăn ổi kiểu “trên đời này chỉ còn ta và em”.
- Dương,em tự chọn chỗ ngồi đi.
- Thưa thầy-hắn ta tỉnh bơ nói- em là bạn trai bạn Nhật Vy nên em có thể ngồi cạnh bạn ấy không ạ.
“Phụt”-tôi phun hết đám ổi trong miệng ra,may mà đang quay ra ngoài,không thì cái Trang nó giết tôi mất.Thầy chủ nhiệm bàng hoàng đưa mắt nhìn tôi, cả lớp bàng hoàng đưa mắt nhìn tôi,cái Trang ngồi ngay cạnh cũng rất bàng hoàng đưa mắt nhìn tôi,còn tôi thì bắt đầu ho sặc sụa vì những phần ổi chưa kịp nuốt đang nghẹn lại ở cổ họng.
- Bạn ấy không phản đối mà thầy,thầy cho em ngồi đó nha-hắn ta dở giọng nịnh nọt
Tôi đứng bật dậy,ú ú ớ ớ trong khi vẫn ho sặc sụa,hắn ta thấy thế liền nói:
- Tớ biết cậu ngồi đâu mà,làm gì mà phải đứng lên thế?-Rồi hắn quay sang thày giáo đáng kính của tôi- Đi mà thầy…Em là học sinh mới,thầy để em ngồi cạnh bạn ấy để bạn ấy hướng dẫn em…đi thầyyyy
Mặc cho tôi đập bàn (nhưng ko dám đập to),dậm chân,mặt đỏ bừng bừng, cái miếng ổi chết toi ấy vẫn không thèm đi,còn thày chủ nhiệm thì chỉ chú ý đến cái tên mắc dịch kia thôi.
Cuối cùng,thầy cũng đành đồng ý với yêu sách của tên học trò mới,cùng với đó,thày còn tặng thêm cho tôi cái ánh mắt khó hiểu,ôi thôi,bao nhiêu năm làm học sinh ngoan hiền của tôi nay coi như đổ xuống sông xuống biển hết. Thầy vừa bước ra khỏi phòng cũng là lúc tôi bắt đầu có khả năng nói lại.
- KHÔNG PHẢI ĐÂU THẦY-tôi gào lên.
Nhưng thầy đã “cất bước ra đi không quay trở lại”,còn cái tên nhâng nháo kia thì lững thững xách cặp xuống chỗ tôi.
- Chào em yêu-hắn ta cười cười.
- CẬU ĐIÊN À?CẬU LÀ AI?-tôi chỉ thẳng tay vào mặt hắn,quát ầm lên,sao dạo này lắm người tự nhận tôi là bạn gái người ta vậy chứ?
- Ơ,sao em lại nói thế nhỉ?Anh mà em cũng không nhận ra nữa à?-hắn ta vẫn chưa chịu thôi.
- ANH LÀ CÁI THẰNG QUÁI NÀO?-Tôi đã sắp phát điên lên rồi,tự nhận như vậy đã là quá lắm rồi,lại còn tự nhận với thày chủ nhiệm của tôi nữa,tên này điên rồi.
Hắn mỉm cười,giơ tay lên lắc lắc cái nhẫn hình chữ V:
- Thế cái này thì em có nhận ra không?
Tôi đã nói là tôi có chiếc nhẫn hình chữ D rất đẹp chưa nhỉ?Có lẽ là chưa rồi,tôi chẳng biết tôi đã đeo chiếc nhẫn ấy từ lúc nào,chỉ biết nó rất quan trọng với tôi và tôi chưa bao giờ bỏ nó ra khỏi tay cả.
Chiếc nhẫn của hắn ta cùng 1 form với chiếc của tôi chỉ khác đó là chữ V…chữ V…chữ V có nghĩa là Vy? Còn chữ D của tôi? D nghĩa là Dương? Vậy là sao?
---------------------------------------------
- Tao nghĩ ra rồi-cái Trang đột nhiên đập vào người tôi khi hai đứa đang lững thững đi về.
- Nghĩ ra cái gì cơ?-tôi nhíu mày
- Tao biết thằng đấy là ai rồi
- Là ai?-tôi nói mà gần như hét
- Mày có hồi mẫu giáo và hồi tiểu học,lần nào chơi trò cô dâu chú rể mày cũng được chọn làm cô dâu,còn cài thằng người cao cao dong dỏng thì chọn làm chú rể không?
- Uhm…mang máng.Chuyện từ hồi mẫu giáo với lại tiểu học thì làm saomaf tao nhớ được.
- Cái thằng đấy đấy.Mày có nhớ chuyện cái nhẫn không?Hôm ấy nó mời cả lớp đến nhà nó dự sinh nhật ấy,mẹ nó tặng mày cái nhẫn đấy mà.
Ơ,còn có cả chuyện này nữa sao?Sao tôi nghe nó kể quá khứ của tôi mà cứ như nó đang kể phim truyền hình vậy.
- Sao tao không nhớ gì cả?
- Sau đó nó chuyển nhà đi chỗ khác,bao lâu rồi không gặp lại.Giờ tự nhiên lại đùng đùng xuất hiện-nói rồi nó đăm chiêu như đang suy nghĩ gì ghê lắm.
Ôi cuộc sống khốn khổ của tôi lại có thêm rắc rối nữa rồi
.......................
Chap 19: Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ
Căn nhà hôm nay yên ắng và đẫm hương hoa hồng,nhưng sao nó chẳng đem lại cho tôi cảm giác quen thuộc chút nào,tôi lặng bước vào nhà,bất chợt nước mắt cứ muốn rơi,tôi ngồi thụp xuống,không cả bật đèn ôm chặt lấy mình mà khóc,tiếng khóc tức tưởi như đứa trẻ con bị bắt nạt.
Bỗng “tách”,đèn bật sáng,tôi ngước khuôn mặt tèm nhem nước của mình lên.Tùng đang đứng đó,hắn ta phì cười:
- Anh đã đi đâu mà em khóc ghê thế?
Cái tên này,chẳng nghiêm túc lấy nổi 1 chút.Nhưng,sao hắn ta vẫn ở đây?
- Sao anh chưa đi?-tôi ngạc nhiên.
Hắn ta bước tới,rút khăn giấy lau nước mắt cho tôi,dịu dàng vô cùng,tôi bất giác đỏ mặt,giật lấy cái khăn:
- Nói đi,sao anh lại ở đây?
- Trưa nay anh hai em gọi ra nói là anh ấy chưa ra được,anh ấy nói phải 1-2 tháng nữa mới thu xếp xong mọi việc ở trong đấy.
Trong lòng tôi có cái gì đó nhen nhói,là niềm vui?Là hạnh phúc? Gì cũng được,miễn là tôi không phải rời xa 2 người.Tôi chẳng còn thích căn nhà im lặng chút nào.
Tôi mỉm cười,anh ta xoa xoa đầu vẻ mặt nhăn nhở:
- Đúng là cái đồ trẻ con,vừa khóc vừa cười.
- Vậy anh Long đâu rồi?-tôi hỏi
Ánh mắt Tùng thoáng chút buồn:
- Anh ấy ra ngoài mua đồ ăn rồi,hôm qua chúng ta ăn chia tay thì nay phải ăn mừng xum họp chứ còn.
Hic hic….đúng là toàn những người tưng tửng thật,tôi phải cảm ơn anh hai mới được,sao anh lại bận đúng lúc thế không biết nữa ^^……nhưng…chợt nhớ đến chuyện hôm qua,má tôi lại nóng bừng lên…..Sao hắn ta cứ nhăn nhở như kiểu chẳng có chuyện gì vậy chứ?
Hay chuyện hôm qua cũng chỉ là đùa cợt mà thôi?Hắn ta rõ ràng chỉ cố tình cho tôi ăn dưa bở như vậy thôi,thế nên hôm nay mới tự nhiên được thế kia.Nghĩ thế tôi bỗng thấy trong lòng khó chịu vô cùng,rất rất khó chịu ấy.
Hắn ta đang lững thững bước vào bếp thì đột ngột dừng lại làm tôi đâm sầm vào lưng hắn,hắn ta không quay lại mà nắm chặt lấy tay tôi kéo lên,vòng qua người hắn ta,tôi muốn rút tay ra nhưng bàn tay khỏe mạnh kia cứ giữ chắc lại:
- Anh làm gì vậy?-Tôi luống cuống-buông tôi ra đi.
- Chuyện hôm qua,anh không đùa đâu,anh chỉ mong em hãy suy nghĩ thật kĩ,anh thực sự rất yêu em.
Hắn ta đọc được suy nghĩ của tôi hay sao chứ? Tôi không muốn nghe đâu,tôi không muốn nghe.Những lời nói ấy cứ bóp chặt trái tim của tôi lại.Nồng nàn quá,mọi thứ mãnh liệt quá.Tôi sợ,tôi sợ mình sẽ ngã vào vòng tay ấy trong 1 phút chốc nào đó trong khi tôi chưa thực sự xác định được tình cảm của mình là gì.Tôi sợ,tôi sợ tôi sẽ chìm đắm trong ánh mắt sâu thẳm ấy,tôi sợ tôi sẽ không thể tự nhiên nhìn mọi người,không thể tự nhiên sống như trước nữa.
- Tại sao lại là tôi?
- Anh không biết.Anh cũng không nghĩ là anh cần lí do.
Rồi anh ta quay người lại nhìn tôi:
- Em đã đồng ý làm bạn gái anh Long rồi ư?-Ánh mắt ấy u buồn quá,tha thiết quá,ánh mắt ấy đang soi vào tâm trí tôi.
Khi tôi còn đang chưa biết trả lời như thế nào,bỗng có tiếng chuông cửa,tôi vội vàng lẩn ra khỏi vòng tay anh ta,chạy thật nhanh về phía cửa:
- Hi,cô bé,đồ ăn mừng xum họp này.
Anh Long đưa tôi rất nhiều đồ ăn,tôi chỉ cười nói qua loa,cố tránh cho anh ấy không nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ bừng của mình.
--------------------------------------
“Coooooooooooong”
“Bụp”
……….
- Á,trễ mất thôi.
Tôi lao ra khỏi giường,lao xuống nhà vệ sinh,cửa đang đóng.Ôi,làm sao giờ.Tôi đứng nhăn nhó ở ngoài cửa :
- Ai ở trong ấy thì cũng ra ngay đi,em sắp trễ học rồi.Làm ơn đi mà..
10s….15s….. Làm sao giờ:
- Làm ơn đi mà,em chết đây,em sắp muộn học rồi- tôi năn nỉ.
Tùng ở trong phòng hắn uể oải đi ra,hắn ta lững thững ra mở cửa nhà vệ sinh…nhưng trong ấy đang có người mà,tôi bịt ngay mắt lại.
- Cô nương,nhà vệ sinh có ai đâu.Em năn nỉ cái gì thế hả?
Tôi hé mắt ra nhìn,ơ ,không có ai thật,tôi vội lao vào,hic vậy là từ nãy đến giờ tôi cứ đứng lảm nhảm với cái cửa phòng à?Xấu hổ chết mất,mới sáng ngày ra mà đã…
Không hiểu tôi để cái phù hiệu ở đâu rồi mà tìm mãi chẳng thấy ,đến lúc tìm được thì,dép chẳng biết bay mất đâu 1 chiếc.Sau khi tôi xong xuôi các thứ,dắt đến xe thì xe lại hết sạch hơi.Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo,tôi đành lao ra ngõ xem cái Trang có đứng đợi không,nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu,đang định chạy vào nhà tôi bị 1 bàn tay giữ lại- Nguyễn Đăng Dương-hắn ta làm cái quái gì ở đây.Có lẽ hắn ta định nắm tay tôi kéo lại nhưng tôi chạy nhanh quá nên rút cuộc chỉ nắm được 1 mẩu áo,theo quán tính,tôi cứ thế lao tiếp và… “roẹttttt”.CÁI TÊN MẮC DỊCH NÀY!
Tôi ôm vội lấy người,vừa chạy vào trong nhà vừa la ầm lên:
- ĐỒ BỆNH HOẠN,ĐỒ BIẾN THÁI,ĐỒ ĐIÊN,ĐỒ MẤT NẾT…
Hắn ta tốn công đứng trước cửa nhà tôi chờ tôi ra để….xé áo ư? Huhu tôi chết mất,kiếp trước chắc tôi măc nợ gì hắn đây mà.
Đã thế,lúc tôi lao vào nhà lại còn đâm sầm vào tên Tùng nữa,hắn ta trố mắt ra nhìn tôi,bị tôi đập thẳng cái cặp vào mặt:
- CẤM ANH NHÌN-tôi lại tiếp tục chạy.
Cuối cùng tôi cũng chạy được đến phòng,ôi,thế là xong cái áo xinh đẹp của tôi,tôi vội vàng thay áo khác cố chạy thật nhanh cho kịp giờ,dưới nhà,cái tên Dương thần kinh ấy đang ngoác miệng ra:
- Vy ơi,tớ xin lỗi,tớ không cố ý đâu.
Thôi chết,ai cho hắn ta dám gọi tên tôi ở đây chứ,thật lòng tôi chỉ muốn tống ngay bất cứ thứ gì vào cái mồm của hắn,nhưng trước khi mong điều kì diệu như thế xảy ra được,tôi phải nhanh chóng làm cho hắn không nói nữa đã:
- Ơ,không sao đâu.Cậu chở tớ đi học nhé?
- Ơ,ừ.
- Nhanh nhanh lên,muộn lắm rồi-tôi giục.
Mong là tên Tùng không nghe thấy gì.
-----------------------------------
Đi được 1 đoạn,tôi tự nhảy xuống xe,dĩ nhiên,chân ngắn cũng có cái lợi của nó,không chạm đến đất nên không làm xe lắc chút nào.Hắn ta vẫn đang đạp từng vòng bánh xe,vẻ mặt phởn không chịu được.
Bye em,cứ đi mà phởn 1 mình nhé.Tôi vòng sang đường tắt,con đường này dành riêng cho những lần đi học trễ của tôi,vượt qua mấy lần hàng rào và 1 con mương nhỏ,con mương này rất nhiều người biết nhưng ít người dám nhảy qua,vì nó khá xa,mùa này chưa được bơm nên nước rất thấp.Tuy nhiên tôi chưa bao giờ sợ nó cả,nó gắn bó với tôi quá lâu rồi.Hồi nhỏ,có 1 lũ con trai rất hay bắt nạt tôi.Mỗi lần đến đây,tôi đều nhảy sang bờ bên kia,dụ chúng nó bơi qua,lúc chúng nó gần sang đến tôi lại nhảy 1 cái nữa,chạy tót về nhà.
Nhưng sáng nay chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào,lúc tôi sắp nhảy thì chân mắc vào đám cỏ lau bên bờ,tôi lao thẳng xuống nước,tôi cố đưa phần mông xuống để giảm bớt thiệt hại nhưng đau vẫn là đau thôi.Ướt như chuột lột,chân đau nhức,tôi cố bò lên.Đi những bước cà nhắc về nhà.
Nguyễn Đăng Dương-hắn ta cũng chẳng mang đến điều gì tốt đẹp đâu mà.
( còn nữa......)
Home
Em có tin vào định mệnh không? Tập 6
|
14/5/11 |


Không có nhận xét nào: