Anh cầm bó hoa màu vàng rực rỡ, tay mở cánh cửa phòng bệnh 209B.
"Để em giúp chị!" – Anh bước thật nhanh khi trông thấy cô đang cố sức gượng dậy, đôi bàn tay anh khéo léo đỡ cô dựa lên chiếc gối được kê xéo ở đầu giường.
Cô mỉm cười nhìn anh:
"Cảm ơn nhóc! Mà sao lúc nào cậu cũng có thời gian đến thăm tôi vậy? Bỏ bê bạn gái để lo cho bà già này hả?"
"Chị à, em…"
"Trời hôm nay rất đẹp!" – Cô cắt ngang, quay mặt ra phía cửa sổ để tránh ánh mắt của anh. Lúc nào cũng thế, anh luôn là người đuổi còn cô là kẻ trốn chạy. Không biết cả hai đã chơi trò cút bắt này bao lâu rồi? Một năm? Hai năm? Ba năm? Hay nhiều hơn thế nữa?
Lần đầu tiên anh tỏ tình, cô đã thẳng thừng từ chối với lí do tuổi tác không hợp. Cô hơn anh 5 tuổi. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ phá vỡ một hình tượng cặp đôi hoàn hảo mà cô luôn mong ước. Ai bảo rằng tình yêu không quan trọng tuổi tác! Với cô, nữ lớn tuổi hơn nam là mối quan hệ không bền, không xứng và không logic. Con trai phải thật mạnh mẽ để luôn bảo vệ con gái do đó không thể nào cô lại đi quen một đứa nhóc choai choai đáng mặt em mình.
Nhưng không vì thế mà cô đồng ý cặp bới vất kì gã nào lớn tuổi hơn, chững chạc hơn. Cô tôn trọng mối liên kết hai con người, đó là tình yêu. Cô hay đùa với anh rằng:
"Chừng nào cậu khiến tôi yêu cậu và không thể sống thiếu cậu, tôi sẽ chấp nhận lời tỏ tình đó và làm bạn gái cậu".
Cô chỉ nói chơi ai dè anh tưởng thật:
"Chị hứa rồi đó nha! Tới khi đó cấm nuốt lời!"
Nhưng thật ra không chỉ có anh tưởng thật mà cả cô cũng thế. Đã một tháng từ khi vụ tai nạn giao thông xảy ra cướp đi sự sống của ba mẹ và đôi chân của cô. Cô gần như suy sụp và hoàn toàn tuyệt vọng nhưng nhờ có anh, cô lấy lại được nghị lực và sự mạnh mẽ. Anh luôn đến bệnh viện chăm sóc và an ủi cô. Những lúc cô muốn buông xuôi và không nghe lời, anh hét lên:
"Chị nghĩ như thế là hay lắm sao? Ba mẹ chị trông thấy cảnh này sẽ vui hơn chăng?"
Cô bật khóc nhìn anh đang nổi giận:
"Chị… không thể… Mọi người nhìn chị bằng con mắt thương hại! Chị… không thể tự làm gì… lúc nào cũng phụ thuộc vào người khác… Em nghĩ cuộc sống như thế có đáng sống không?"
Cô vòng tay ôm người anh, gục đầu vào vai anh nức nở:
"Đáng sợ lắm! Chị… thấy rất cô đơn… Chẳng có ai bên cạnh cả!".
Anh cũng ôm lấy cô, siết thật chặt:
"Ngốc thế! Em không bao giờ bỏ chị một mình. Yên tâm đi!".
Có lẽ tình yêu lặng thầm đến lúc nào không hay. Những lúc con người yếu đuối nhất cũng dễ dàng sa vào lưới tình nhất. Cô yêu anh nhưng không dám thừa nhận. Cô không thể trở thành gánh nặng của người mình yêu. Đôi chân liệt này không thể giúp cô làm gì ngoài việc cản trở cuộc sống của anh.
Dỗ dành cô ngủ xong, anh ngồi lặng ngắm gương mặt xanh xao, bàn tay anh vuốt nhẹ những sợi tóc vương trên mặt cô.
Cô rất đẹp, cái đẹp hồn nhiên, ngây thơ như con nít. Tuy cô lớn hơn nhưng trông cô, ai cũng ngỡ là em gái anh. Đôi lúc anh rất buồn, buồn vì cô không hiểu lòng anh, không yêu anh. Nhưng anh tin rằng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ thay đổi.
Bất giác, anh cúi đầu hôn lên đôi môi của cô.
Thật nhẹ nhàng và ấm áp.
Cô như cảm nhận được nụ hôn và khẽ khàng đáp trả.
"Anh yêu em!" – Anh thì thầm – "Anh biết em vẫn chưa ngủ. Lần này có thể trả lời anh không?".
Cô mở mắt, lặng lẽ nhìn anh. Thật lâu, thật lâu. Cô khẽ hỏi:
"Em chẳng có gì xứng với anh. Tại sao anh vẫn thích?! Em chỉ là một kẻ tàn phế. Em chỉ làm khổ lây anh mà thôi!"
"Anh đã nghe qua một câu nói rất hay!"
"Câu gì?"
" Một vật nếu đem chia cho hai người sẽ là điều lí thú vì vậy hãy chia cho anh phân nửa đau khổ của em"
"……Anh…"
"Như câu nói đó… hãy chia cho anh phân nữa đau khổ của em!".
Cô không trả lời, nước mắt tràn khỏi khoé mi, ràn rụa trên gương mặt. Cô quàng tay ôm lấy cổ anh, nghẹn ngào từng tiếng:
"Em…yêu … anh! Ngoài điều này ra… em chẳng thể… làm gì cho anh cả…"
"Với anh, bấy nhiêu thôi là đủ rồi"
Nắng chiều gần tắt. Từng tia sáng màu cam len lỏi hắt qua ô cửa, chiếu lên chiếc bóng của đôi tình nhân đang hôn nhau. Mây như ôm lấy những tán lá, cành lá khẽ run lên, bồi hồi và say đắm.
Ngày hôm sau, anh lại vào thăm cô.
Dù cô vẫn còn mặc cảm tự ti về đôi chân tàn phế nhưng anh tin rằng tình yêu sẽ tiếp thêm nghị lực cho cô.
"Em đang làm gì đó?" – Anh hỏi khi thấy cô cất nhanh mẩu giấy đang viết trên bàn lúc anh vừa bước vào phòng.
Cô nhìn anh hồi lâu, đôi mắt thật sâu đầy khó hiểu rồi bất chợt cô cười thật dịu dàng:
"Bí mật! Không cho anh biết!"
Anh cũng cười, cắm bó hoa vào lọ trên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc ngỗ nghịch nằm lung tung trên tấm lưng cô:
"Bác sĩ nói khoảng hai ba ngày nữa là em xuất viện được rồi! Có lẽ anh phải đi làm thủ tục một lát. Đợi anh nhé!"
Cô khẽ gật đầu. Anh hôn nhẹ lên môi cô đầy âu yếm.
Đợi anh ra khỏi phòng, cô lại cho tay vào túi áo, rút ra mẩu giấy ban nãy.
Cô bần thần nhìn ra ô cửa sổ, mẩu giấy trong tay ướt tự bao giờ. Những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Ngoài trời,
mây lãng đãng trôi về phía xa xa,
khuất dần sau những toà nhà cao tầng.
Cô nghe vang vọng bên tai lời của những cô y tá nói với nhau đêm qua:
"Anh chàng đó chung tình quá!"
"Lại đẹp trai nữa!"
"Thế mà yêu phải cô gái ấy!"
"Khổ cả đời đấy"
Lại có tiếng người khác chen vào, giọng nói nghe thấu tình và trầm hơn:
"Con người ta đôi lúc phải sống vì tình yêu của đời mình chứ!"
Giọng cô y tá khác phản bác:
"Vì tình yêu mà khổ suốt đời như thế chỉ là một kẻ khờ mà thôi!"
………
Có lẽ họ không ngờ rằng cô vô tình nghe được.
Và cô đã thức trắng đêm.
Phải chăng khi chúng ta muốn vứt bỏ sự tự ti thì chưa chắc làm được. Tất cả mọi người xung quanh nhìn ta bằng con mắt nào mới là điều quan trọng.
Cô không muốn làm gánh nặng cho anh dù cô biết rằng anh không hề xem mình là gánh nặng, Vì anh yêu cô. Nhưng cô không thể chỉ vì tình cảm ích kỷ mà ràng buộc anh với mình cả đời. Thế thì tình yêu cô dành cho anh chỉ là con số 0 mà thôi.
Cô vẫn ngồi bất động trên giường, nét mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhưng trong thâm tâm dường như đã có quyết định cuối cùng.
Mảnh giấy trong tay, cô nắm thật chặt như muốn níu kéo điều gì đó.
________________
Cửa phòng bệnh chợt mở, anh trở lại với nụ cười trên môi.
Cô nhìn anh, đôi mắt cô thật buồn và đong đầy yêu thương.
"Anh à, em muốn ra ngoài sân. Ở một chỗ hoài thế này khó chịu lắm! Anh đưa em ra ngoài hóng gió nhé!"
Anh hơi ngạc nhiên. Nằm viện gần ba tháng đây là lần đâu tiên cô muốn xuống sân. Nhưng ngay lập tức anh nghĩ rằng cô đã vứt bỏ mặc cảm và yêu đời như lúc trước. Anh vui vẻ gật đầu rồi vội vàng lấy chiếc xe lăn ở góc phòng đến gần giường cô ngồi.
Anh bế cô lên thật nhẹ nhàng để tránh cho cô thấy bất tiện và gợi lại nỗi buồn về đôi chân.
Lúc anh đặt cô lên xe, cô bỗng ôm chầm lấy anh. Vòng tay cô siết chặt và cô hôn lên môi anh thật nồng nàn.
"Sao thế? Yêu anh lắm phải không?" – Anh cười.
"Ừ, em yêu anh lắm! Anh nhớ nhé!"
"Nhớ gì?"
"Thì nhớ là em rất yêu anh đấy!"
"Được rồi, sao mà quên được! Đi thôi, công chúa của anh!" – Anh đứng thẳng dậy, tay đặt lên tay cầm chiếc xe lăn, đẩy cô ra khỏi phòng bệnh.
Một vài cô y tá doc hành lang nhìn hai người rồi khẽ thì thầm với nhau điều gì nó. Anh không để ý nhưng cô thì biết tất cả. Cô chỉ gượng cười và cúi chào tất cả mọi người. Dù sao họ cũng đã chăm sóc cô gần ba tháng.
Chăm sóc một kẻ tàn tật là rất khó khăn.
Có lẽ cô đã làm khổ rất nhiều người.
___________________
Anh đưa cô đi dạo một vòng khắp khuôn viên bệnh viện.
Họ nói chuyện ríu rít thật vui vẻ.
Nắng trải dài trên sân khiến cô ửng hồng đôi má.
Cô khẽ run người, anh liền cởi áo khoác của mình khoác lên người cô:
"Anh yêu em lắm!"
Cô cười khúc khích:
"Điều này em biết lâu rồi!"
"Mai mốt em cưới anh rồi, anh sẽ nói cho em nghe cả đời!"
Gương mặt cô chợt tái xanh, đôi gò má nhợt nhạt. Rồi cô gượng gạo:
"Em mệt rồi, mình về phòng lại đi anh!"
____________________
Anh đẩy cô đến chỗ thang máy, tay bấm nút lên tầng hai. Cô chợt quay sang anh, cởi chiếc áo khoác của anh ra:
"Trả cho anh đây!"
Thang máy chỉ có hai người, anh lại cúi xuống hôn cô. Đó là cử chỉ vô thức, là thói quen tình cảm của anh.
Cửa thang máy mở ra, cô lại nói, lần này có phần chậm rãi hơn:
"Em đói rồi! Anh đi mua cháo cho em nhé!"
"Đưa em về phòng rồi anh sẽ mua"
Cô lắc đầu, nhất quyết không chịu, như thế đợi lâu lắm. Cô quả quyết mình không phải con nít, có thể tự về phòng mà không cần anh đẩy. Anh đành phải nhún nhường vì sợ cô bực tức, cho rằng anh khinh thường cô.
Anh đi rồi, cô nhìn theo. Đôi mắt nhoè nhoẹt nước. Cô thở mạnh ra, nhìn xung quanh. Giờ này là giờ nghỉ trưa nên hành lang vắng người.
Cô dùng hết sức mạnh của đôi tay, đẩy bánh xe lăn về phái cầu thang bộ. Cô dừng lại trên đỉnh thang, nhìn xuống những bậc thang dài hun hút.
Cô nhắm mắt lại,
trên môi nở nụ cười.
Tay vẫn bấu chặt trên bánh xe lăn, chậm rãi quay tiếp vòng xe.
Thật chậm, thật mạnh…
________________________
Anh kiếm trong ví không có tiền lẻ, chỉ có vài tờ mệnh giá 500000đ. Anh đưa tay vào áo khoác:
"Đây rồi!" – Anh mỉm cười với bà chủ quán khi tay chạm phải những đồng xu mà mảnh giấy thô ráp.
Anh lặng người, nhìn mảnh giấy nhỏ trong tay, người bất giác run lên. Một linh cảm không lành bỗng ùa về xâm chiếm lấy tâm hồn anh.
"Anh à! Đôi lúc em tiếc rằng sao mình không yêu anh sớm hơn. Mà khoan, anh phải hứa với em là không bao giờ được khóc, không được đau khổ khi biết chuyện nhé! Vì như thế em sẽ có lỗi lắm!
Em biết anh rất yêu em. Nhưng tình yêu đó chỉ mang lại đau khổ và bất hạnh thôi. Em không xứng với anh. Em muốn vứt bỏ mặc cảm để đến bên anh nhưng không được, sẽ rất ích kỷ! Cuộc sống còn nhiều thứ đang chờ anh. Nếu đến với em, anh sẽ bị thiệt thòi! Một cô vợ như em không giúp được gì cả! Em … có lẽ là em yếu đuối, vô dụng. Em không thể chịu đựng những suy nghĩ của người khác về mình. Em không thể sống bàng quan như vậy!
Em muốn yêu anh sớm, vì như thế ít nhất chúng ta cũng có được chuỗi ngày hạnh phúc lâu hơn và em sẽ có thể ra đi với nhiều kỷ niệm đẹp hơn.
Anh à, có lẽ lúc trước em quá kiêu ngạo và thiển cận. Em đòi hỏi những thứ linh tinh mà không biết rằng tình yêu của anh chính là món bảo vật quý giá nhất trong đời. Bây giờ em nhận ra cũng không thể níu kéo được! Đã quá trễ để mở cửa một trái tim, phải không anh?
Nhưng dù sao em vẫn mong anh tin một điều. Đó là: Em yêu anh!
Hãy nhớ là không đau khổ, anh nhé!"
Anh lặng người, tờ giấy trong tay rơi xuống.
……
Loa bệnh viện đang thông báo một nữ bệnh nhân đã tự tử ở cầu thang lầu hai.
Gió thổi thật mạnh.
Lá rơi rụng lả tả, một chiếc lá vô tình vướng lại trên vai anh…
|
13/12/10 |
Quá trễ để mở cửa trái tim
Các Bài Cùng Chuyên Mục
38 nhận xét:
Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét
- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào


Học mấy thằng cùi tí.Ha ha.Lần đầu tiên huy chương vàng.Cảm giác hay phết
Trả lờiXóapha trinh cai hehe
Trả lờiXóatình yêu không phân biệt tuổi tác,hãy cứ yêu đi
Trả lờiXóachuyen buon qua' . hic hic.ket thuc khong co hau nhu cuoc doi khong toan mau hong`. dung' la` cuoc doi` con` nhiu dau kho?
Trả lờiXóalam the co bao gio nghi rang nguoi minh yeu cang dau don hon ko.ngta da bo qua het mac cam nhung dieu ma dc nhan lai do chinh la su dau don.tuyet vong ma thoi........
Trả lờiXóahay nhj
Trả lờiXóabuon buon va buon
Trả lờiXóadjt cu thang nao xem truok bo
Trả lờiXóahahahh
7 thag xem truok an cut
cau chuyen that buon va cung that xuc dong.minh that su kham phuc tinh yeu cua 2 ban.co dc nguoi con trai chung tinh nhu vay that la hiem.moi nguoi hay co giu gin tinh yeu khi no chua mat nhe!chuc tat ca moi nguoi luon hanh phuc
Trả lờiXóacâu chuyện đau lòng quá,hu hu
Trả lờiXóa"khóc" đọc xong,Buồn thật đấy. mình thấy đáng thương cho cả 2. http://hn.nhac.vui.vn/kiep-cai-tao-nhac-che-m173649c37p3562.html#nghenhac
Trả lờiXóaTrần Minh Lâm
Xuân Khanh Sơn Tây Hà Nội
đời buồn... mình cũng có chuyện buồn mà còn có người buồn hơn mình...
thật là buồn! câu chuyện thật là cảm xúc. cố lên bạn nhé! chưa trắc tình yêu của mình đã là đau khổ nhất lên mỗi chúng ta những con ng như trong tác giả phỉa luôn tiến lên chặng đường dài còn ở phía trước. mình phải cố lên ko thể gục ngã được hãy coi như đó là thử thách!>>=========>
Trả lờiXóaTE TAI MOT NOI BUN
Trả lờiXóaDO LA DUONG CUNG NHAT CHO MOI SU LUA CHON MA THOI_1505
ui.saochuyen buon wa.dung la cuoc song khogn chi co nhugn gam mau hong ma con co ca nhugn mau xam nua.nhung du sao thi hay luon vui len ban nhe.dung buon
Trả lờiXóacau chuyen nay that buon vi tinh yeu thi ko bao gio quan trong ve tuoi tac, nhung that tiec nguoi do da ra di vi nhung mac cam ko dau ca, nen nho tinh yeu co the vi tha va bao dung.Qua cau chuyen nay minh mong moi nguoi khong gap phai nhung hoan canh eo le nhu the nay.
Trả lờiXóabuon nhj.hj vong cuoc song se co that nhiu chuyen tinh dep nh dung eo le dau kho ntn va nhu toi nua chuc tat ka hanh phuc.
Trả lờiXóacau chuyen that cam dong va hay
Trả lờiXóaco le tinh yeu dep la tinh yeu dang do
Trả lờiXóathat la cam dong
Trả lờiXóaĐÚNG LÀ TÌNH YÊU KO PHÂN BIỆT TUỔI TÁC. NẾU CÓ SỰ LỰA TRỌN VỀ TÌNH YÊU THÌ TRƯỚC HẾT HÃY YÊU NGƯỜI YÊU MÌNH SAU ĐÓ MỚI YÊU NGƯỜI MÌNH YÊU.
Trả lờiXóaDuong2city@yahoo.com
dkU. saO ma nhieu dua sapm the lam taO dug tit' duoi nay !kay wa' mig Oi :)) k tag dc chO mig kai hcv :D chuyen hay nhug ma nhieu nuoc mat dam^ ra ma^' ka~ thU' vi.
Trả lờiXóamot chuyen tinh bun`.de laj trong log nguoi doc mot cam gjac bun` ba~.taj sao co gai laj ngok vay nhj?.neu la mjh co the mjnhcug se lam vay...hjc hjc
Trả lờiXóadug vay nhug sao co gai doko nghj neu co chet thi ng con trai do se sog nhu the nao ne thiu co ...........
tai sao cuoc sog lai bun` nhu the nhj???
chuyện chẳng biết có thật không nhỉ, nhưng mà buồn nhỉ, tình yêu thật là đẹp, hãy cứ yêu khi ta còn có thể. Đừng để quá muộn rồi phải hối hận, cứ làm theo con tim mách bảo đi. Mặc kệ người ta nói gì, mình sống cho mình mà, phải không? Kết thúc như thế, thì người yêu của mình chắc gì đã hạnh phúc, thật là khờ...
Trả lờiXóađọc xong xúc động quá đi mất,ko biết câu chuyện này có thật không nhỉ.
Trả lờiXóaco phan vo duyen cho nen ep nai
Trả lờiXóaco dueyen khong co phan cung chi la khong bo khong ben do
cau truyen tinh bi trang that
Umh...,mot moi tinh dep va buon.mjnh cung tung co mot moi tinh nhu the va mjnh da day anh day ra xa khoi mjnh va jo mjnh va anh khonh con gi voi mjnh jo anh da chet.co le vs co day do la cach jai thoat tot nhat.cham dut tat ca.couc doi doi khi khong the jai thich ro rang duoc.tjnh yeu khong phan biet tuoi tac nhung no co khoang cach.
Trả lờiXóatruyen buon va ket thuc dat dau cham.moi thu da khep lai.co le cuoc doi nay khong ai biet truoc mọ thu ngay mai se ntn?nhu the se tot hon nhu mjnh jo anh day con song nhung mjnh lai khong the gap anh.tjnh co gap mjnh va anh ngoi 2nghe canh nhau nhung khong ai nhan.nhu the con dau hon.ca 2con song ma nhu chet jui.
Trả lờiXóathật là buồn một câu chuyện đem lại cho người đọc một cảm giác thật buồn
Trả lờiXóamot bai viet that la hay va suk dong den vay
Trả lờiXóaChắc hẳn cô gái cũng biết anh này sẽ rất buồn nhưng anh ta sẽ mau quên đi và tìm hạnh phúc mới. Nhưng cô gái ơi liệu cô có biết với những người chung tinh thực sự thì chẳng bao giờ điều đó là quá khứ cả, nó mãi mãi là thực tại đó. Thật cảm động.
Trả lờiXóanam lun_kute:do la hanh phuc!!!!!!!!!!!!!!!!!wdjnh cua chj ay that ngoc nghech va dai dot?nhung neu dat trong hoan kanh kua chj ay, co le nguoi con gai nao kung lam nhu vay thoi!tinh yeu ay that dep nhung kung day noi buon!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!thuc su tim dc 1 nua cua rieng minh rat kho.co dc 1 nguoi ctrai yeu minh nhu the thuc su la 1 nguoi may man va hanh phuc /cho den phut cuoi kung thi rao kan ngan kach 2 nguoi kung nhan tam va vo tinh!nhung tinh yeu ay se la 1 kniem dep vs ka 2!e tin rang tinh yeu ay ko chet!kung ko mat dj!do la hjnh anh dep nhat ve tinh yeu chung thuy!!!!!!!!!!!moi nguoi hay song vj tinh yeu!dung bao gjo jck ky de ssau nay hoi tiec!!!!!!!01886069163
Trả lờiXóaket cuc dau long qua:(cau chuc cho linh hon ban gai trong cau truyen som toi thien dang noi do ban se ko tu ti va hay yeu nhu ban yeu nhe!
Trả lờiXóatình yêu buồn thật như thế này ai àm dám yêu chứ
Trả lờiXóachán chết đi được!Phi công trẻ lại thích lái máy bay bà già.<>.
Trả lờiXóauhm dung la buon that.ma nguoi ay cung cao ca that vi khong muon lam ghanh nang cho nguoi ta vi mong rang nguoi ay se dc hanh phuc ma tu nguyen sinh....nhung biet dau nguoi ay co wen dc hok,co vui tro lai dc hok...?
Trả lờiXóanuoc mat doi khi dau phai la dau kho? doi khi nguoi ta khoc vi hanh phuc.coi gai trong trong chuyen cung vay.
Trả lờiXóađm,chúng mày mù tình cảm hết lượt rồi à,chuyện tình của họ hay và cảm động như thế chúng mày không khen thi thôi còn đòi bóc tem.toàn 1 lũ xúc vật,chết con mẹ hết những thằng không có cảm xúc đê
Trả lờiXóatroi doc xong chuyen nay ma k ngung khoc dc.sao truyen ket thuoc buon the
Trả lờiXóa