Cháp 74
Bảy giờ tối, Quốc Bảo và Bảo Quốc ngồi tán gẫu với nhau, bên cạnh là chiếc ti vi đang thông báo giờ. Duy ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối thẫm… và hình như có nhiều gió hơn buổi chiều… Phương mặc cái gì khi đến đây nhỉ? … Bộ váy ngắn mỏng manh hay là chiếc áo dạ ấm áp? Bộ đồ mỏng rồi… Nhưng làm sao Paul lại để Phương … phong phanh như vậy … Nhưng lúc chiều trong cô rất mỏng manh… rất nhỏ bé, phải, nhỏ bé đến đau lòng… Phương đang đứng ở đâu? Nơi mà chúng ta bắt đầu và nơi mà chúng ta chia xa ư? Vườn hồng…
Nhưng chỉ còn một chút nữa là anh sẽ thành công! Chỉ cần không đến thì cô sẽ trở về bên Paul, dù đau đớn nhưng chắc chắn cô sẽ không còn nhiều vướng bận… cô ấy sẽ quên được anh nhanh hơn! Duy không nhìn ra bên ngoài nữa, cố quên đi cái lạnh đang ùa vào trong phòng, quên đi những cơn gió … vẩn vơ ngoài kia! Anh tập trung vào câu chuyện của hai tên bạn, mệt mỏi nhận ra rằng mình là một thằng con trai mềm yếu… Anh không thể làm gì nổi ngòai việc nghĩ đến hình dáng mong manh yếu đuối của Phương giữa vườn hồng đầy gió…
8h…8h30…9h… Lòng Duy như có lửa đốt… Nhưng cần phải cứng rắn! Chờ mãi mà anh không tới thì cô ấy sẽ đi thôi!
10h… Ngoài trời đã tối thẫm. Bảo Quốc chuẩn bị về, ra đến cửa, kêu oai oái vì cơn gió lạnh ập vào người.
_ Trời đất! Còn mưa nhỏ nữa này… Thời tiết quái quỷ thật!
Duy bật người dậy… Anh nhìn đồng hồ… Có lẽ… Anh nhắm mắt nghĩ, Phương có còn ở đấy nữa hay không? Em chờ đời mãi ư? Em có biết sống trong chờ đợi là như thế nào không nhỉ? Tôi đã từng sống như thế suốt năm năm qua… Lúc nào cũng như có đá đè ngang ngực, và buổi sáng nào cũng là cực hình khi phải thức giấc khỏi những giấc mơ… Đấy là tôi biết em còn ở đâu đó trên trái đất này, chứ sẽ không như em… em biết tôi đang … nằm dưới đất lạnh… Không được đâu Phương ơi!
11h… Quốc Bảo giục Duy đi ngủ. Anh với tay tắt đèn. Anh sẽ không còn vướng bận gì trên cõi đời này nữa… Duy nhắm mắt lại, tưởng như mình đã được thanh thản… Nhưng không, ngực anh vẫn có cái gì nằng nặng… Anh đã mất Phương, thật sự mất rồi ư?
Duy bật dậy, cuống quít lên vì ý nghĩ đó… Ở giường bên cạnh, Quốc Bảo bật điện lên, ngơ ngác:
_ Sao thế Duy? Cậu quên gì à?
_ Không… Không có gì!
Duy lại nằm xuống… Chua chát vì ý nghĩ của mình, anh đã muốn quên mà không thể được. Tám tháng… còn lại dù cho anh có dồn hết sức để cho gia đình thì cũng chỉ là một sự cố gắng thất bại…Nhưng ít ra… anh cũng phải biết cô đã chờ anh như thế nào, cô đã đứng ở đâu… cô ấy có khóc không… Đó là kỷ niệm cuối cùng trong cuộc đời của anh về mối tình duy nhất này… Duy vùng dậy, với tay bật đèn. Anh bước xuống giường, tìm cây nạng gỗ, bước thật nhanh ra khỏi cửa. Quốc Bảo cũng lao ra khỏi phòng, đuổi theo Duy:
_ Có chuyện gì thế?
_ Tao có chuyện cần làm… Không cần lo lắng vậy đâu!
Quốc Bảo đứng lại. Nhìn theo cái dáng gấp gáp của Duy trên các bậc cầu thang, Quốc Bảo biết là mình không cần phải lo lắng… Có lẽ Duy đã suy nghĩ nhiều trong suốt cả buổi tối nay…Mà điều gì đã khiến Duy như bừng tỉnh như thế? Bảo nghĩ tới Tố Phương, anh khẽ mỉm cười… Tình yêu là một điều kỳ lạ trên thế giới này!
May mà trời đã hết mưa và còn một gã xe ôm đang gật gù bên cạnh cổng bệnh viện. Duy không còn ngần ngại gì nữa. Tất cả trôi qua trong đầu anh vùn vụt… Duy chỉ còn biết là phải đến đó… dù chỉ để lòng mình thêm đau chăng nữa!
Trời sâu thăm thẳm, gió thôi vi vút và đượm hơi sương lạnh lẽo… Con đường ra ngoại ô càng lúc càng xấu và tối mù mịt… Gã xe ôm cố gắng giảm thiểu những cú xóc liểng xiểng cho Duy vì nghĩ đến cái chân còn bó bột trắng xóa của anh. Duy ngước mắt nhìn lên trời, mãi mà anh không tìm thấy ngôi sao quen thuộc đâu… Trong bóng tối dày đặt này, con người như không tồn tại… Còn tình yêu?
Hương hoa hồng lại lan lan trong gió… Duy nghe lòng mệt nhoài. Đó là mùi hương mê hồn, nhưng cũng không đủ sức níu giữ được bước chân của cô ấy… ngày xưa đã thế… và giờ cũng thế…
Đến trước cổng biệt thự, gã xe ôm dừng lại. Gã hơi băn khoăn khi thấy đã khuya mà tòa biệt thự vẫn bừng sáng, cổng mở như đang chờ đợi ai đó. Gã quay sang Duy, mỉm cười:
_ Có lẽ mọi điều vẫn còn đang ở phía trước?
Duy gật đầu, không đợi được tiền trả lại, anh hấp tấp chống nạng đi vào… Do quá vội vàng Duy đã không để ý đến những điều lạ lùng mà gã xe ôm đã thấy… Anh dừng lại trước vườn hồng, thở dốc… Vườn hồng trải dài ngút mắt… nhưng chỉ có gió, có những nụ hoa he hé cố vươn lên đón ánh sáng… Không có Phương đứng ở giữa những luống hoa, bảng lảng mơ hồ dưới những dải ánh sáng như lụa… Duy không còn muốn đứng nổi nữa. Trong anh là một nỗi trống rỗng vô hồn mịt mờ trải rộng… “ Không phải câu trả lời của anh là như thế… Anh muốn có em ở bên cạnh… kể cả lúc anh nhắm mắt đi chăng nữa…” Duy nhắm mắt lại, anh thật mong mình có thể quay ngược thời gian để có thể lại trở thành cậu bé 16 lơ ngơ trước cô bạn gái mình yêu thương… giữa vườn hồng này, giữa mùi hương này… Tình cảm đó không phải là những rung động đầu đời thuần túy… đó còn là những rung cảm sâu xa của quá khứ, của hiện tại và của mãi ngàn năm sau này… Làm sao mà có thể được sống trong cảm xúc đó một lần nữa? Duy không biết được nữa… Anh mở mắt ra, hét lên như thể mọi cảm xúc trong anh cùng ùa ra, bùng nổ:
_ Phương ơi… Phương ơi…Hãy quay trở lại… quay trở lại đi… Anh cần em… Anh yêu em…AAAAaaaaaaaaaaaaaaaaa… ANH YÊU EM!
Duy gục xuống… Thế là hết! Không cần gì đến tám tháng kia nữa…
_ Em cũng yêu anh!
Duy ngẩng lên… Trước mắt anh là một thiên thần tuyệt đẹp với những giọt nước mắt long lanh, với nụ cười bừng nở như hoa hồng buổi sớm… Nước mắt Duy trào ra… Anh đã quay trở lại điểm xuất phát… Phương và anh đã ở đây… và ở đây mãi mãi…
Duy buông rơi cái nạng, giang hai tay dang ra để đón Phương vào lòng… Phương ôm thật chặt anh trong vòng tay bé nhỏ, nức nở như một đứa trẻ… Hạnh phúc là khi tận tay ta nắm được nó! Phương thì thầm giữa những tiếng nấc:
_ Sao lại bắt em chờ lâu thế? Sao lại thế hả? Anh cũng yêu em mà?
_ Anh xin lỗi! _ Duy đẩy đầu Phương ra ra hơn một chút để có thể nhìn rõ cô hơn, niềm hạnh phúc ngời lên trong mắt_ Em lạnh lắm phải không?
_ Không! _ Phương dịu dàng_ Hoa hồng đã che chở cho em khỏi những cơn gió…. truyền cho em sức mạnh để có thể chờ anh quay lại, để nghe anh nói… anh cần em biết bao!
_ Ừm… anh yêu em!
Duy cúi xuống, hôn nhẹ lên viền môi hồng hồng của Phương… Hương hoa hồng vướng vít xung quanh, tạo thành một vòng nguyệt quế rồng bao bọc hai người… Trên bầu trời đã tan hết mây mù… Chỉ còn hai ngôi sao rất sáng đứng bên nhau… Gió và lá hân hoan bài ca tình yêu vĩnh cửu… Và trên bậc thềm nhà, người quản lý cùng với vợ mỉm cười vì hạnh phúc của đôi trẻ… Tình yêu chân thành đã vượt qua cả những lo âu, những hy sinh riêng lẻ, những hiểu lầm, những khổ đau… Hạnh phúc là được yêu ngay cả khi người ta chết đi rồi!
Bà vợ của người quản lý dọn bữa ăn đêm cho cả hai kèm với nụ cười mãn nguyện thường trực trên môi. Duy nhìn ngắm gương mặt hồng hồng và ánh mắt long lanh của Phương dưới ánh đèn chùm vàng nhẹ… Anh nhớ đến những buổi đi ăn của hai đứa ngày xưa, nhận ra một điều vô cùng dễ chịu… Đó là sự tiếp nối… những kỷ niệm ít ỏi của hai đứa sẽ lại được tiếp tục, bây giờ và mãi mai sau…
Phương ngẩng đầu lên, mỉm cười:
_ Thức ăn ngon quá … giống như ngày xưa!
Duy gật nhẹ đầu. Phương nhún vai, tiếp tục:
_Nhưng có lẽ nên quay trở lại quán có cái rèm màu trắng, vài cành tigon hồng rủ xuống mới được!
_ À, quán bác Nam! _ Duy mỉm cười_ Bác ấy nhắc em luôn đấy… Khi nào…
Thấy Duy không nói gì, Phương ngước nhìn lên. Đôi khi những ám ảnh ấy lại xuất hiên, ngăn mọi cảm xúc của Duy lại… Anh cười gượng gạo…
Phương buông đũa, cô rời khỏi ghế, dịu dàng nhìn Duy:
_ Em nghĩ là chúng ta có chuyện cần nói với nhau… Mình ra ngoài được không?
_ Được! Nhưng em không sợ lạnh sao? Đã quá nửa đêm rồi?
_ Có anh ở bên cạnh cơ mà?
Phương đưa tay ra để anh có thể giữ ấm bàn tay đang lạnh của mình… Từ bây giờ sẽ không có chuyện chúng ta buông tay ra nữa!
..............
Bảy giờ tối, Quốc Bảo và Bảo Quốc ngồi tán gẫu với nhau, bên cạnh là chiếc ti vi đang thông báo giờ. Duy ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối thẫm… và hình như có nhiều gió hơn buổi chiều… Phương mặc cái gì khi đến đây nhỉ? … Bộ váy ngắn mỏng manh hay là chiếc áo dạ ấm áp? Bộ đồ mỏng rồi… Nhưng làm sao Paul lại để Phương … phong phanh như vậy … Nhưng lúc chiều trong cô rất mỏng manh… rất nhỏ bé, phải, nhỏ bé đến đau lòng… Phương đang đứng ở đâu? Nơi mà chúng ta bắt đầu và nơi mà chúng ta chia xa ư? Vườn hồng…
Nhưng chỉ còn một chút nữa là anh sẽ thành công! Chỉ cần không đến thì cô sẽ trở về bên Paul, dù đau đớn nhưng chắc chắn cô sẽ không còn nhiều vướng bận… cô ấy sẽ quên được anh nhanh hơn! Duy không nhìn ra bên ngoài nữa, cố quên đi cái lạnh đang ùa vào trong phòng, quên đi những cơn gió … vẩn vơ ngoài kia! Anh tập trung vào câu chuyện của hai tên bạn, mệt mỏi nhận ra rằng mình là một thằng con trai mềm yếu… Anh không thể làm gì nổi ngòai việc nghĩ đến hình dáng mong manh yếu đuối của Phương giữa vườn hồng đầy gió…
8h…8h30…9h… Lòng Duy như có lửa đốt… Nhưng cần phải cứng rắn! Chờ mãi mà anh không tới thì cô ấy sẽ đi thôi!
10h… Ngoài trời đã tối thẫm. Bảo Quốc chuẩn bị về, ra đến cửa, kêu oai oái vì cơn gió lạnh ập vào người.
_ Trời đất! Còn mưa nhỏ nữa này… Thời tiết quái quỷ thật!
Duy bật người dậy… Anh nhìn đồng hồ… Có lẽ… Anh nhắm mắt nghĩ, Phương có còn ở đấy nữa hay không? Em chờ đời mãi ư? Em có biết sống trong chờ đợi là như thế nào không nhỉ? Tôi đã từng sống như thế suốt năm năm qua… Lúc nào cũng như có đá đè ngang ngực, và buổi sáng nào cũng là cực hình khi phải thức giấc khỏi những giấc mơ… Đấy là tôi biết em còn ở đâu đó trên trái đất này, chứ sẽ không như em… em biết tôi đang … nằm dưới đất lạnh… Không được đâu Phương ơi!
11h… Quốc Bảo giục Duy đi ngủ. Anh với tay tắt đèn. Anh sẽ không còn vướng bận gì trên cõi đời này nữa… Duy nhắm mắt lại, tưởng như mình đã được thanh thản… Nhưng không, ngực anh vẫn có cái gì nằng nặng… Anh đã mất Phương, thật sự mất rồi ư?
Duy bật dậy, cuống quít lên vì ý nghĩ đó… Ở giường bên cạnh, Quốc Bảo bật điện lên, ngơ ngác:
_ Sao thế Duy? Cậu quên gì à?
_ Không… Không có gì!
Duy lại nằm xuống… Chua chát vì ý nghĩ của mình, anh đã muốn quên mà không thể được. Tám tháng… còn lại dù cho anh có dồn hết sức để cho gia đình thì cũng chỉ là một sự cố gắng thất bại…Nhưng ít ra… anh cũng phải biết cô đã chờ anh như thế nào, cô đã đứng ở đâu… cô ấy có khóc không… Đó là kỷ niệm cuối cùng trong cuộc đời của anh về mối tình duy nhất này… Duy vùng dậy, với tay bật đèn. Anh bước xuống giường, tìm cây nạng gỗ, bước thật nhanh ra khỏi cửa. Quốc Bảo cũng lao ra khỏi phòng, đuổi theo Duy:
_ Có chuyện gì thế?
_ Tao có chuyện cần làm… Không cần lo lắng vậy đâu!
Quốc Bảo đứng lại. Nhìn theo cái dáng gấp gáp của Duy trên các bậc cầu thang, Quốc Bảo biết là mình không cần phải lo lắng… Có lẽ Duy đã suy nghĩ nhiều trong suốt cả buổi tối nay…Mà điều gì đã khiến Duy như bừng tỉnh như thế? Bảo nghĩ tới Tố Phương, anh khẽ mỉm cười… Tình yêu là một điều kỳ lạ trên thế giới này!
May mà trời đã hết mưa và còn một gã xe ôm đang gật gù bên cạnh cổng bệnh viện. Duy không còn ngần ngại gì nữa. Tất cả trôi qua trong đầu anh vùn vụt… Duy chỉ còn biết là phải đến đó… dù chỉ để lòng mình thêm đau chăng nữa!
Trời sâu thăm thẳm, gió thôi vi vút và đượm hơi sương lạnh lẽo… Con đường ra ngoại ô càng lúc càng xấu và tối mù mịt… Gã xe ôm cố gắng giảm thiểu những cú xóc liểng xiểng cho Duy vì nghĩ đến cái chân còn bó bột trắng xóa của anh. Duy ngước mắt nhìn lên trời, mãi mà anh không tìm thấy ngôi sao quen thuộc đâu… Trong bóng tối dày đặt này, con người như không tồn tại… Còn tình yêu?
Hương hoa hồng lại lan lan trong gió… Duy nghe lòng mệt nhoài. Đó là mùi hương mê hồn, nhưng cũng không đủ sức níu giữ được bước chân của cô ấy… ngày xưa đã thế… và giờ cũng thế…
Đến trước cổng biệt thự, gã xe ôm dừng lại. Gã hơi băn khoăn khi thấy đã khuya mà tòa biệt thự vẫn bừng sáng, cổng mở như đang chờ đợi ai đó. Gã quay sang Duy, mỉm cười:
_ Có lẽ mọi điều vẫn còn đang ở phía trước?
Duy gật đầu, không đợi được tiền trả lại, anh hấp tấp chống nạng đi vào… Do quá vội vàng Duy đã không để ý đến những điều lạ lùng mà gã xe ôm đã thấy… Anh dừng lại trước vườn hồng, thở dốc… Vườn hồng trải dài ngút mắt… nhưng chỉ có gió, có những nụ hoa he hé cố vươn lên đón ánh sáng… Không có Phương đứng ở giữa những luống hoa, bảng lảng mơ hồ dưới những dải ánh sáng như lụa… Duy không còn muốn đứng nổi nữa. Trong anh là một nỗi trống rỗng vô hồn mịt mờ trải rộng… “ Không phải câu trả lời của anh là như thế… Anh muốn có em ở bên cạnh… kể cả lúc anh nhắm mắt đi chăng nữa…” Duy nhắm mắt lại, anh thật mong mình có thể quay ngược thời gian để có thể lại trở thành cậu bé 16 lơ ngơ trước cô bạn gái mình yêu thương… giữa vườn hồng này, giữa mùi hương này… Tình cảm đó không phải là những rung động đầu đời thuần túy… đó còn là những rung cảm sâu xa của quá khứ, của hiện tại và của mãi ngàn năm sau này… Làm sao mà có thể được sống trong cảm xúc đó một lần nữa? Duy không biết được nữa… Anh mở mắt ra, hét lên như thể mọi cảm xúc trong anh cùng ùa ra, bùng nổ:
_ Phương ơi… Phương ơi…Hãy quay trở lại… quay trở lại đi… Anh cần em… Anh yêu em…AAAAaaaaaaaaaaaaaaaaa… ANH YÊU EM!
Duy gục xuống… Thế là hết! Không cần gì đến tám tháng kia nữa…
_ Em cũng yêu anh!
Duy ngẩng lên… Trước mắt anh là một thiên thần tuyệt đẹp với những giọt nước mắt long lanh, với nụ cười bừng nở như hoa hồng buổi sớm… Nước mắt Duy trào ra… Anh đã quay trở lại điểm xuất phát… Phương và anh đã ở đây… và ở đây mãi mãi…
Duy buông rơi cái nạng, giang hai tay dang ra để đón Phương vào lòng… Phương ôm thật chặt anh trong vòng tay bé nhỏ, nức nở như một đứa trẻ… Hạnh phúc là khi tận tay ta nắm được nó! Phương thì thầm giữa những tiếng nấc:
_ Sao lại bắt em chờ lâu thế? Sao lại thế hả? Anh cũng yêu em mà?
_ Anh xin lỗi! _ Duy đẩy đầu Phương ra ra hơn một chút để có thể nhìn rõ cô hơn, niềm hạnh phúc ngời lên trong mắt_ Em lạnh lắm phải không?
_ Không! _ Phương dịu dàng_ Hoa hồng đã che chở cho em khỏi những cơn gió…. truyền cho em sức mạnh để có thể chờ anh quay lại, để nghe anh nói… anh cần em biết bao!
_ Ừm… anh yêu em!
Duy cúi xuống, hôn nhẹ lên viền môi hồng hồng của Phương… Hương hoa hồng vướng vít xung quanh, tạo thành một vòng nguyệt quế rồng bao bọc hai người… Trên bầu trời đã tan hết mây mù… Chỉ còn hai ngôi sao rất sáng đứng bên nhau… Gió và lá hân hoan bài ca tình yêu vĩnh cửu… Và trên bậc thềm nhà, người quản lý cùng với vợ mỉm cười vì hạnh phúc của đôi trẻ… Tình yêu chân thành đã vượt qua cả những lo âu, những hy sinh riêng lẻ, những hiểu lầm, những khổ đau… Hạnh phúc là được yêu ngay cả khi người ta chết đi rồi!
Bà vợ của người quản lý dọn bữa ăn đêm cho cả hai kèm với nụ cười mãn nguyện thường trực trên môi. Duy nhìn ngắm gương mặt hồng hồng và ánh mắt long lanh của Phương dưới ánh đèn chùm vàng nhẹ… Anh nhớ đến những buổi đi ăn của hai đứa ngày xưa, nhận ra một điều vô cùng dễ chịu… Đó là sự tiếp nối… những kỷ niệm ít ỏi của hai đứa sẽ lại được tiếp tục, bây giờ và mãi mai sau…
Phương ngẩng đầu lên, mỉm cười:
_ Thức ăn ngon quá … giống như ngày xưa!
Duy gật nhẹ đầu. Phương nhún vai, tiếp tục:
_Nhưng có lẽ nên quay trở lại quán có cái rèm màu trắng, vài cành tigon hồng rủ xuống mới được!
_ À, quán bác Nam! _ Duy mỉm cười_ Bác ấy nhắc em luôn đấy… Khi nào…
Thấy Duy không nói gì, Phương ngước nhìn lên. Đôi khi những ám ảnh ấy lại xuất hiên, ngăn mọi cảm xúc của Duy lại… Anh cười gượng gạo…
Phương buông đũa, cô rời khỏi ghế, dịu dàng nhìn Duy:
_ Em nghĩ là chúng ta có chuyện cần nói với nhau… Mình ra ngoài được không?
_ Được! Nhưng em không sợ lạnh sao? Đã quá nửa đêm rồi?
_ Có anh ở bên cạnh cơ mà?
Phương đưa tay ra để anh có thể giữ ấm bàn tay đang lạnh của mình… Từ bây giờ sẽ không có chuyện chúng ta buông tay ra nữa!
..............
Cháp 75
Trời không trăng nhưng có điểm một vài vì sao lóng lánh… Hương của đêm, của gió, của lá, của hoa .. của tình yêu làm không gian trở nên huyền ảo, mượt mà… Văng vẳng xa xa có tiếng dế kêu rả rích… Phương hít thật sâu vào ***g ngực, tưởng như mình vừa mới được tái sinh sang một cuộc đời mới. Bàn tay cô ấm nóng, chứa chan mọt tính cảm yêu đương nồng cháy… Phương quay sang nhìn Duy, anh cũng đang mơ màng trong cảm xúc giao hòa với đất trời , hoa lá… Bất giác Phương nhón chân lên, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên môi Duy… Duy không bất ngờ, anh ôm lấy cô, mỉm cười:
_ Vậy chuyện chúng ta cần nói là đây à?
Phương hơi lắc đầu… Nhưng Duy không để ý, anh đang đắm chìm vào một cơn bão, mạnh mẽ nhưng lại hiền dịu vô bờ bến … khi mải miết hôn Phương… Gió vi vút thổi qua, vờn nhje trên tóc, trên má … và trên những nụ hôn say đắm…
_ Ừm … thật ra còn chuyện này nữa …
Duy chờn vờn trên gương mặt Phương, mỉm cười … vô tư:
_ Còn chuyện quan trọng thật à?
_ Chứ sao? _ Phương cong môi lên.
_ Anh thấy …
_ Ê! _ Phương kêu lên khi Duy định … hôn tiếp.
Duy bật cười, buông nhẹ cô ra nhưng vẫn giữ cô trong vòng tay mình. Phương vòng tay qua cổ Duy, nghịch ngợm những sợi tóc đen nhánh, mềm mại của anh… Sự hiện hữu này thật sự đang tồn tại, không phải mơ, cũng không phải tưởng tượng…Cô có thể cảm nhận được hơi ấm tóat từ con người anh, từ trái tim anh…từ niềm yêu thương không bao giờ cạn của anh dành cho mình… Thế mà đã có lúc cô phải từ chôi tất cả những điều này… Thật vô lý biết bao!
_ Mình … cưới nhau nhé? _ Phương nhẹ nhàng lên tiếng . Cô cảm nhận vòng tay Duy đang dần dần buông lơi, cô không chấp nhận điều đó… Phương ghì mạnh Duy trong vòng tay mình.. Sẽ là cô… cô sẽ là người giữ ấm cho cuộc đời anh sau này _ Anh không được phép từ chối. Em …
_ Anh đồng ý! _ Duy mỉm cười, vùi mặt vào mái tóc thơm ngan ngát của Phương, anh thì thầm_ Anh yêu em rất nhiều!
Đó là tình yêu. Phương mỉm cười trong làn nước mắt hạnh phúc… Không phải sự hy sinh vì người mình yêu mà chính là cùng người ấy xây đắp… Miên man trong gió là bản tình ca ngọt ngào của bầy dế ngoài bờ sông… Ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh bắt đầu xuất hiện ở cuối chân trời… báo hiệu một ngày mới tươi đẹp. Duy và Phương cùng ngồi trên chiếc ghế băng ở hiên nhà, tay trong tay, vai kề vai… cùng hướng về phia bình minh bình yên!
Khi đã vượt qua những con sóng nổi sóng chìm của cuộc đời, người ta chắn chắn sẽ thấy quý giá những phút bình yên trong tình yêu chân thật… Tình yêu sẽ vẽ tiếp một con đường dài típ tắp ở phía xa dù cho người ta có không ở bên nhau mãi như khi bắt đầu nữa…Ừ, hãy yêu như vũ trụ này đang yêu… Hãy sống thật hạnh phúc bên nhau để Tạo hóa cũng phải thôi cái trò “ sắp đặt trớ trêu “ mà … rải hoa ủng hộ, nhé tình yêu!...
_ Cái gì? _ Bà Nhung hét lên, không … nể nang gì mấy người bạn của Duy … đang “ run rẩy” trước mặt . _ Nó đi đâu?
_ Cháu nghĩ là …
Thục Uyên rụt rè lên tiếng vì ái ngại, nhưng bà Nhung đã lừ mắt làm cô im bặt. Bà quắc mắt:
_ Nó có biết nó đang bệnh không cơ chứ? Đi đâu cả đêm không về? Thật là …
Bà vừa lo vừa cảm thấy bực bội. Buổi sáng, bà đến bệnh viện không những không nhìn thấy thằng con trai yêu quý mà còn bị ông bác sỹ phụ trách việc chữa chạy cho Duy càu nhàu và hăm dọa đủ điều… Thái độ bất hợp tác của Duy mấy tuần nay đã gây áp lực khá lớn cho đội ngũ bác sỹ rồi… nay…
_ Có lẽ anh ấy…
Điện thoại Quốc Bảo kêu inh ỏi. Mắt Bảo sáng lên khi thấy số của Duy, anh lập cập mở máy:
_ Duy à… Cậu đang ở đâu? Cái gì? _ Bảo hét lên, mắt vội liếc về phía có cơn giận đang ngùn ngụt _ Cậu có biết là có mẹ cậu…
_ Đưa cho bác! _ Bà Nhung đưa tay ra, Bảo miễn cưỡng nói nhỏ:
_ Cậu nói chuyện với mẹ cậu nhé!
Bà Nhung nhận láy điện thoại, cố gắng nén giận, để có thể hỏi được câu nhẹ nhàng:
_ Con thật không biết nguy hiểm là gì nữa hả Duy?
Cả bọn nín thở chờ đợi… Bà Nhung không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng lắng nghe. Cuối cùng bà lạnh lùng:
_ Hãy ở yên đấy… Mẹ sẽ tới để giải quyết… Kể cả nó nữa!
Đưa máy trả lại Bảo, bà Nhung ngồi phịch xuống giường… Phạm Tố Phương bật khóc nức nở trên vai Uyên… Đến lúc này, ai cũng có thể đóan ra sự việc đã diễn ra như thế nào vào buổi đêm hôm qua…
_ Bác à! _ Mỹ Phương dịu dàng ngồi xuống bên cạnh bà Nhung, cô mỉm cười dù biết rằng bà sẽ không ưa điều đó vào lúc này_ Cậu ấy yêu cô ấy mà… Đến lúc này bác còn ngăn cản ư?
_ Dù thế nào…
Uyên vỗ nhẹ vai bạn. Tình yêu là cho đi thật nhiều…dù không được nhận lại thì cũng phải biết mỉm cười hạnh phúc… Đó mới là tình yêu chân chính…
Tố Phương quệt nước mắt đang thi nhau rơi trên gò má. Cô bắt gặp ánh mắt lo lắng của bà Nhung, lòng như gượng lại được… Bà Nhung nắm lấy cánh tay cô, lắc lắc đầu:
_ Bác sẽ không để cháu thua thiệt đâu… Nó là con trai bác, lẽ nào …
_ Cháu xin nhận tình cảm của bác! _ Phương ngồi xuống phía dưới chân bà Nhung, nắm lấy bàn tay mà, nói qua làn nước mắt_ Nhưng cháu không thể là người làm cho cuộc sống của anh Duy bất hạnh được… Cháu yêu anh ấy … cũng như mọi người yêu anh ấy, mong muốn anh ấy vượt qua bệnh tật mà sống hạnh phúc… Đừng vì cháu nhiều như thế… Xin bác hãy thương chị Tố Phương của anh Duy với bác ơi!
Kéo Phương đứng dậy, ôm vào lòng, bà Nhung cũng ngậm ngùi thương cảm :
_ Ôi … tội nghiệp con gái tôi! Bác xin lỗi con nhiều lắm… Xin lỗi con!
Mỹ Phương nhìn sang Thục Uyên mỉm cười … Hai người đàn ông nhìn ra ngoài, thở phào nhẹ nhõm… Cuộc đời mới chỉ bắt đầu thôi, còn rất nhiều, rất nhiều niềm vui ở phía trước…
Và bên ngoài, nắng mai nhẹ nhàng của buổi chớm đông chảy tràn trên những tán lá xanh… Vậy là mùa đông đã bắt đầu!
...............
Trời không trăng nhưng có điểm một vài vì sao lóng lánh… Hương của đêm, của gió, của lá, của hoa .. của tình yêu làm không gian trở nên huyền ảo, mượt mà… Văng vẳng xa xa có tiếng dế kêu rả rích… Phương hít thật sâu vào ***g ngực, tưởng như mình vừa mới được tái sinh sang một cuộc đời mới. Bàn tay cô ấm nóng, chứa chan mọt tính cảm yêu đương nồng cháy… Phương quay sang nhìn Duy, anh cũng đang mơ màng trong cảm xúc giao hòa với đất trời , hoa lá… Bất giác Phương nhón chân lên, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên môi Duy… Duy không bất ngờ, anh ôm lấy cô, mỉm cười:
_ Vậy chuyện chúng ta cần nói là đây à?
Phương hơi lắc đầu… Nhưng Duy không để ý, anh đang đắm chìm vào một cơn bão, mạnh mẽ nhưng lại hiền dịu vô bờ bến … khi mải miết hôn Phương… Gió vi vút thổi qua, vờn nhje trên tóc, trên má … và trên những nụ hôn say đắm…
_ Ừm … thật ra còn chuyện này nữa …
Duy chờn vờn trên gương mặt Phương, mỉm cười … vô tư:
_ Còn chuyện quan trọng thật à?
_ Chứ sao? _ Phương cong môi lên.
_ Anh thấy …
_ Ê! _ Phương kêu lên khi Duy định … hôn tiếp.
Duy bật cười, buông nhẹ cô ra nhưng vẫn giữ cô trong vòng tay mình. Phương vòng tay qua cổ Duy, nghịch ngợm những sợi tóc đen nhánh, mềm mại của anh… Sự hiện hữu này thật sự đang tồn tại, không phải mơ, cũng không phải tưởng tượng…Cô có thể cảm nhận được hơi ấm tóat từ con người anh, từ trái tim anh…từ niềm yêu thương không bao giờ cạn của anh dành cho mình… Thế mà đã có lúc cô phải từ chôi tất cả những điều này… Thật vô lý biết bao!
_ Mình … cưới nhau nhé? _ Phương nhẹ nhàng lên tiếng . Cô cảm nhận vòng tay Duy đang dần dần buông lơi, cô không chấp nhận điều đó… Phương ghì mạnh Duy trong vòng tay mình.. Sẽ là cô… cô sẽ là người giữ ấm cho cuộc đời anh sau này _ Anh không được phép từ chối. Em …
_ Anh đồng ý! _ Duy mỉm cười, vùi mặt vào mái tóc thơm ngan ngát của Phương, anh thì thầm_ Anh yêu em rất nhiều!
Đó là tình yêu. Phương mỉm cười trong làn nước mắt hạnh phúc… Không phải sự hy sinh vì người mình yêu mà chính là cùng người ấy xây đắp… Miên man trong gió là bản tình ca ngọt ngào của bầy dế ngoài bờ sông… Ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh bắt đầu xuất hiện ở cuối chân trời… báo hiệu một ngày mới tươi đẹp. Duy và Phương cùng ngồi trên chiếc ghế băng ở hiên nhà, tay trong tay, vai kề vai… cùng hướng về phia bình minh bình yên!
Khi đã vượt qua những con sóng nổi sóng chìm của cuộc đời, người ta chắn chắn sẽ thấy quý giá những phút bình yên trong tình yêu chân thật… Tình yêu sẽ vẽ tiếp một con đường dài típ tắp ở phía xa dù cho người ta có không ở bên nhau mãi như khi bắt đầu nữa…Ừ, hãy yêu như vũ trụ này đang yêu… Hãy sống thật hạnh phúc bên nhau để Tạo hóa cũng phải thôi cái trò “ sắp đặt trớ trêu “ mà … rải hoa ủng hộ, nhé tình yêu!...
_ Cái gì? _ Bà Nhung hét lên, không … nể nang gì mấy người bạn của Duy … đang “ run rẩy” trước mặt . _ Nó đi đâu?
_ Cháu nghĩ là …
Thục Uyên rụt rè lên tiếng vì ái ngại, nhưng bà Nhung đã lừ mắt làm cô im bặt. Bà quắc mắt:
_ Nó có biết nó đang bệnh không cơ chứ? Đi đâu cả đêm không về? Thật là …
Bà vừa lo vừa cảm thấy bực bội. Buổi sáng, bà đến bệnh viện không những không nhìn thấy thằng con trai yêu quý mà còn bị ông bác sỹ phụ trách việc chữa chạy cho Duy càu nhàu và hăm dọa đủ điều… Thái độ bất hợp tác của Duy mấy tuần nay đã gây áp lực khá lớn cho đội ngũ bác sỹ rồi… nay…
_ Có lẽ anh ấy…
Điện thoại Quốc Bảo kêu inh ỏi. Mắt Bảo sáng lên khi thấy số của Duy, anh lập cập mở máy:
_ Duy à… Cậu đang ở đâu? Cái gì? _ Bảo hét lên, mắt vội liếc về phía có cơn giận đang ngùn ngụt _ Cậu có biết là có mẹ cậu…
_ Đưa cho bác! _ Bà Nhung đưa tay ra, Bảo miễn cưỡng nói nhỏ:
_ Cậu nói chuyện với mẹ cậu nhé!
Bà Nhung nhận láy điện thoại, cố gắng nén giận, để có thể hỏi được câu nhẹ nhàng:
_ Con thật không biết nguy hiểm là gì nữa hả Duy?
Cả bọn nín thở chờ đợi… Bà Nhung không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng lắng nghe. Cuối cùng bà lạnh lùng:
_ Hãy ở yên đấy… Mẹ sẽ tới để giải quyết… Kể cả nó nữa!
Đưa máy trả lại Bảo, bà Nhung ngồi phịch xuống giường… Phạm Tố Phương bật khóc nức nở trên vai Uyên… Đến lúc này, ai cũng có thể đóan ra sự việc đã diễn ra như thế nào vào buổi đêm hôm qua…
_ Bác à! _ Mỹ Phương dịu dàng ngồi xuống bên cạnh bà Nhung, cô mỉm cười dù biết rằng bà sẽ không ưa điều đó vào lúc này_ Cậu ấy yêu cô ấy mà… Đến lúc này bác còn ngăn cản ư?
_ Dù thế nào…
Uyên vỗ nhẹ vai bạn. Tình yêu là cho đi thật nhiều…dù không được nhận lại thì cũng phải biết mỉm cười hạnh phúc… Đó mới là tình yêu chân chính…
Tố Phương quệt nước mắt đang thi nhau rơi trên gò má. Cô bắt gặp ánh mắt lo lắng của bà Nhung, lòng như gượng lại được… Bà Nhung nắm lấy cánh tay cô, lắc lắc đầu:
_ Bác sẽ không để cháu thua thiệt đâu… Nó là con trai bác, lẽ nào …
_ Cháu xin nhận tình cảm của bác! _ Phương ngồi xuống phía dưới chân bà Nhung, nắm lấy bàn tay mà, nói qua làn nước mắt_ Nhưng cháu không thể là người làm cho cuộc sống của anh Duy bất hạnh được… Cháu yêu anh ấy … cũng như mọi người yêu anh ấy, mong muốn anh ấy vượt qua bệnh tật mà sống hạnh phúc… Đừng vì cháu nhiều như thế… Xin bác hãy thương chị Tố Phương của anh Duy với bác ơi!
Kéo Phương đứng dậy, ôm vào lòng, bà Nhung cũng ngậm ngùi thương cảm :
_ Ôi … tội nghiệp con gái tôi! Bác xin lỗi con nhiều lắm… Xin lỗi con!
Mỹ Phương nhìn sang Thục Uyên mỉm cười … Hai người đàn ông nhìn ra ngoài, thở phào nhẹ nhõm… Cuộc đời mới chỉ bắt đầu thôi, còn rất nhiều, rất nhiều niềm vui ở phía trước…
Và bên ngoài, nắng mai nhẹ nhàng của buổi chớm đông chảy tràn trên những tán lá xanh… Vậy là mùa đông đã bắt đầu!
...............
Cháp 76
Vị bác sỹ ngoài ba mươi tuổi đang cau có với hầu hết những bệnh nhân của ông ta trong giờ đi khám… Bệnh nhân và các cô y tá thì ngạc nhiên đến nỗi không thể nào chấp nhận được. Mới có vài hôm trước, bác sỹ này vẫn còn là một vị bác sỹ dịu dàng và tốt bụng lắm , ông có bao giờ biết quát mắng bệnh nhân và người phụ tá đâu?
Đôi mắt bác sỹ lạnh băng, chiếu vào Nhật Duy, rồi lần lượt những gương mặt hồi hộp đằng sau… Ông nhếch môi cay nghiệt:
_ Không được! Chúng tôi không thể để bệnh nhân nguy hiểm như vậy?
_ Thì hàng ngày tôi đưa anh ấy vào đây cho ông khám và điều trị hóa chất là được chứ gì?_ Tố Phuơng bước lên thêm một bước, chiếu ánh mắt khó chịu vào vị bác sỹ một cách không khoan nhượng_ Ở đây ai là “ từ mẫu “ vậy ạ?
Hơi bối rối, vị bác sỹ cúi xuống rồi ngẩng lên nhanh, kéo lại cẩn thận cặp kính cận rất dày… Đôi mắt sáng bị che lấp dần đi… Nhật Duy giữ tay Phương lại để ngăn … sự bùng nổ không đáng có của cô. Dù sao vị bác sỹ cũng đã rất tận tình với sức khỏe của anh trong gần một tháng qua…
_ Tôi biết mình không còn nhiều thời gian nữa! _ Duy nhẹ nhàng _ Mà tôi thì có biết bao nhiêu dự định… Cưới vợ và cùng cô ấy đi khắp đất nước lần cuối cùng… Chúng tôi đã không được gặp nhau năm năm rồi, mãi mới có cơ hội ở bên nhau…
Duy ngẩng lên, mỉm cười với Phương, tiếp tục:
_ Bác sỹ … ông có thể thông cảm được không?
Vị bác sỹ thở hắt ra, mệt mỏi vì bao nhiêu ý nghĩ trong đầu… Ông nhìn đôi bạn trẻ, nửa băn khoăn, nửa thông cảm… Nhưng nếu như Nhật Duy không còn trong vòng kiểm soát của ông thì … mọi việc sẽ tồi tệ biết bao! Phải có cách nào đó… ông nghĩ tới cậu sinh viên thực tập dưới quyền, khẽ mỉm cười…
_ Vậy cũng được! _ Ông nói_ Tôi rất lo cho cậu…nên mới muốn giữ cậu ở lại bệnh viện để có thể kiểm tra thường xuyên… Nhưng quả thực, trên đời này có nhiều điều không thể nằm trong kiểm sóat của mình được… Mỗi người có một cuộc sống, tôi không tạo ra cuộc sống của cậu, càng không nuôi dưỡng nó … nhưng tôi lại thấy tiếc cho cuộc sống ấy… Nhật Duy, có thể luôn giữ bên cậu người học trò của tôi, để cậu ta có thể thay tôi … theo dõi bệnh tình của cậu không?
_ Vâng… nếu đấy là ý tốt của bác sỹ! _ Duy mỉm cười, anh đưa tay ra, nắm nhẹ bàn tay của ông_ Khi đám cưới tôi, mong bác sỹ hãy đến dự!
_ Chúc cô cậu hạnh phúc! Vì có như thế tôi mới an tâm được!
Bảo Quốc nhíu mày, trong lòng anh có những mối hoài nghi khó hiểu với vị bác sỹ này… Thái độ đó liệu có hơi thái quá chăng?
Vị bác sỹ gật đầu chào mọi người, rồi đi ra… Bảo Quốc ngồi phịch xuống giường, cau có:
_ Lão ta cứ mờ ám sao ấy… Thật bực mình quá đi mất!
_ Anh sao tự nhiên lại nhạy cảm thế? _ Mỹ Phương châm chọc, cô dùng tay sờ nhẹ vào đầu anh, cười phá lên_ Vẫn còn mát lắm mà!
_ Thôi đi cô! _ Quốc giữ tay Phương lại, vờ như không hài lòng_ Không nhạy cảm mà được cô yêu à?
Quốc Bảo gật gù tán thưởng. Song ánh mắt anh bắt gặp ngay vào cảnh Phương đang cúi xuống hôn nhẹ lên môi Duy, anh chựng lại. Mỹ Phương và Quốc ôm bụng cười…
_ Tình yêu là thế đấy, yêu đi ông cụ khốt!
_ Ai là cụ khốt hả? _ Quốc Bảo đỏ mặt cằn nhằn…
Duy và Tố Phương cũng không bận tâm lắm, cả hai đang để ý nghĩ trôi về miềm xa xôi… Ở đó có một đám cưới tràn ngập hoa hồng và tiếng cười hạnh phúc…
Sáng hôm sau Nhật Duy xuất viện. Bà Nhung sai người dọn phòng đón con về nhưng mãi đến tận trưa vẫn không thấy. Gần chiều, Duy mới gọi về báo là đang ở “ biệt thự hoa hồng” cùng với Tố Phương. Bà Nhung thở dài, lắc đầu buồn phiền… Ông Hoàng đi ra, đóan biết được sự viêc, nhưng vẫn hỏi:
_ Nó không về hả bà?
Bà Nhung gật nhẹ đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa, giọng nói xa xăm:
_ Tôi chỉ lo cho nó… có gì không kịp trở tay…
_ Không sao đâu! _ Ông Hoàng trấn an_ Đã có bác sỹ ở bên rồi, thêm nữa còn có con bé đó! Nhưng …
Bà Nhung gục xuống lòng bàn tay, nỗi đau đớn triền miên bao ngày qua như muốn nhấn chìm bà xuống tận đáy vực … Bà đã làm gì nên tội mà để giờ đây con trai bà phải gánh chịu những bất hạnh này… Nó mới chỉ có hơn hai mươi tuổi… mới chỉ bắt đầu trên con đường đời dài hun hút …
_ Tôi xin lỗi! …
_ Đó là lỗi của tôi! _ Bà ngẩng lên, lạnh lẽo_ Tôi đã không sinh được thêm đứa con trai nào nữa… cho dòng họ của ông…
_ Không! _ Ông Hoàng nắm lấy bàn tay vợ, trong lòng cồn lên một tình yêu thương vô bờ. Ông đã bỏ mặc bà suốt bao nhiêu năm qua, luôn luôn đóng chặt cửa lòng … và cũng không ngần ngại quay đi môi xkhi có dịp bước vào tâm hồn của người vợ chính thức… Bỏ qua những yêu thương thuần túy của vợ chồng để dằn vặt nhau trong trách nhiệm và nghĩa vụ… Và ông … luôn luôn phạm lỗi! _ Tôi đã biến cuộc sống của chúng ta thành địa ngục trong suốt những năm chung sống… Thế mà em đã chịu đựng tất cả, đã cho tôi một đứa con đáng tự hào hơn tất cả mọi thứ trên đời… Tôi … liệu có đáng được tha thứ không?
Đó là người đàn ông bà yêu thương nhất, và cũng là người bà thù hận nhất trong cuộc đời này… Bà đã yêu ông ngay từ khi còn là một cô gái trong sáng, mới gặp ông lần đầu tiên, đã hạnh phúc như mơ khi được chọn làm vợ … Nhưng rồi tình yêu ấy bị … bóp nghẹt đi ngay trong căn phòng mà bà đã từng mơ ước, trân trọng… Người chồng đã phản bội, không một chút ăn năn, không một chút ngượng ngùng…Lòng thù hận không được phép nói ra biến bà thành người đàn bà sắt đá, lao vào công việc và quyết chí thành công… Nhưng những gì đạt được hôm nay cũng chỉ là mây khói … khi tình yeê duy nhất còn lại trên đời của bà sắp sửa ra đi… Cuộc đời sao bất công như thế chứ? Cho người đàn bà kia tình yêu của chồng bà, rồi cho bà ta đứa con và mái nhà hạnh phúc… còn bà … cuối cùng còn lại gì trong tay?
_ Nhung…
_ Anh còn một đứa con trai nữa! _ Bà ngẩng lên, héo hắt trước gương mặt thất thần của chồng_ Tôi đã im lặng để chờ xem mối tình đó bị trừng phạt ra sao… Nhưng đứa bé cứ lớn lên trong tình yêu còn đầy đủ hơn cả con trai tôi… Nó được người đàn ông ấy chăm sóc, yêu thương rất mực … Nhật Duy thì khác… nó lúc nào cũng phải tự lập, lúc nào cũng cô đơn… Anh như đã bỏ rơi nó vậy… Sao lại tàn nhẫn với tôi như thế? Tôi cũng là một người đàn bà, cũng biết yêu thương, cũng yếu đuối và cũng cần che chở … Vì sao tôi cứ phải luôn cứng cỏi trước anh, trước họ hàng nhà anh … và trước dư luận ? Vì sao như thế chứ?
Bà Nhung khóc òa lên như một đứa trẻ, bao nhiêu đau đớn của một đời người bùng nổ trước nỗi đau quá lớn… Bà khóc cho hơn hai mươi năm làm vợ lúc nào cũng phải tươi cười, khóc cho người con gái trong trắng bị tình yêu đầu chối bỏ , khóc cho đứa con trai sinh ra trong cô độc … ôi … khóc cho cả cuộc đời mình!
_ Anh không thể dám chắc rằng khi chúng ta quay trở lại thời thanh xuân, anh sẽ làm khác đi… Đó là chuyện quá khứ! Anh chỉ biết hối hận vì những tổn thương anh gây ra cho em, cho con của mình… Anh biết đó là lỗi của anh. Anh lúc nào cũng buông xuôi tất cả khi rõ ràng anh đã từng nhận ra em đã cho anh biết bao cơ hội để trở lại… Nhung, làm thế nào để bây giờ em mở lòng ra với anh, cho anh thêm một cơ hội cuối cùng … để anh chứng minh một điều duy nhất đang cháy bỏng trong anh … Em và Nhật Duy là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh!
Bà Nhung rời khỏi ghế của mình, lao đến bên chồng, quỳ xuống nền gạch để có thể ôm lấy cổ ông thật chặt… Bà sẽ không còn gì cả vào những năm tháng cuối cùng này … chỉ có người đàn ông này mới thật sự tồn tại, trong suốt những năm tháng đau khổ đã qua, và những tháng ngày cô đơn sắp tới… Không thể để hận thù của tháng ngày xưa cũ mãi lấn át đi những cảm xúc yêu thương được nữa… Cuối cùng, bà cũng đã có được tâm hồn người đàn ông bà yêu thương!
_ Thật ra … em đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi… Dù cho cuộc sống của chúng ta chỉ như hai mảnh đời ghép lại không trùng khớp, nhưng không lúc nào em rời bỏ ý nghĩ anh là người quan trọng nhất trong cuộc sống ấy của em… Em đã đợi rất lâu, rất lâu…
_ Anh xin lỗi! Xin lỗi em rất nhiều!
Ông Hoàng ôm xiết vợ trong vòng tay… Nước mắt muộn màng chảy trên gò má đã có nhiều nếp gấp của ông… Sau bao nhiêu nam tìm kiếm mệt mỏi, ông đã tìm thấy ngọn nguồn hạnh phúc của mình… gần gũi và dịu êm biết bao!
_ Và đến lúc này, gánh nặng với gia đình anh đã bớt đi rồi … Em đã nói được ra! Có lẽ … dù cho họ phản đối thì … anh cũng phải nhận lại con! Việt Hùng nó …
_ Anh sẽ đề nghị! Nhưng tất cả còn tùy thuộc vào Việt Hùng… Chúngt a không thể ép buộc nó, cũng như phá vỡ đi niềm hạnh phúc hiện tại của nó được, đúng không em?
Bà Nhung gật đầu… Bà đã có quá nhiều kinh nghiệm trong viêc áp đặt vào con cái một điều gì đó rồi … Bà đã sai lầm và tất nhiên chẳng thể thành công được… May mà đó là Nhật Duy, không thì có thể bà đã mất nó từ rất lâu rồi chăng?
_ Có lẽ mình nên báo tin vui này cho con biết, em ạ!
Bà Nhung buông chồng ra ngạc nhiên:
_ Báo tin gì?
_ Thì …bố mẹ nó … yêu nhau ấy mà!
_ Anh…
Bà Nhung ngượng chín mắt, đưa mắt vội ra ngoài . Còn ông Hoàng thì cười phá lên, hạnh phúc… Hai bố con nhà nó… lúc nào có cơ hội là làm cho bà bối rối bằng … chết thì thôi! Thật là …
.................
Vị bác sỹ ngoài ba mươi tuổi đang cau có với hầu hết những bệnh nhân của ông ta trong giờ đi khám… Bệnh nhân và các cô y tá thì ngạc nhiên đến nỗi không thể nào chấp nhận được. Mới có vài hôm trước, bác sỹ này vẫn còn là một vị bác sỹ dịu dàng và tốt bụng lắm , ông có bao giờ biết quát mắng bệnh nhân và người phụ tá đâu?
Đôi mắt bác sỹ lạnh băng, chiếu vào Nhật Duy, rồi lần lượt những gương mặt hồi hộp đằng sau… Ông nhếch môi cay nghiệt:
_ Không được! Chúng tôi không thể để bệnh nhân nguy hiểm như vậy?
_ Thì hàng ngày tôi đưa anh ấy vào đây cho ông khám và điều trị hóa chất là được chứ gì?_ Tố Phuơng bước lên thêm một bước, chiếu ánh mắt khó chịu vào vị bác sỹ một cách không khoan nhượng_ Ở đây ai là “ từ mẫu “ vậy ạ?
Hơi bối rối, vị bác sỹ cúi xuống rồi ngẩng lên nhanh, kéo lại cẩn thận cặp kính cận rất dày… Đôi mắt sáng bị che lấp dần đi… Nhật Duy giữ tay Phương lại để ngăn … sự bùng nổ không đáng có của cô. Dù sao vị bác sỹ cũng đã rất tận tình với sức khỏe của anh trong gần một tháng qua…
_ Tôi biết mình không còn nhiều thời gian nữa! _ Duy nhẹ nhàng _ Mà tôi thì có biết bao nhiêu dự định… Cưới vợ và cùng cô ấy đi khắp đất nước lần cuối cùng… Chúng tôi đã không được gặp nhau năm năm rồi, mãi mới có cơ hội ở bên nhau…
Duy ngẩng lên, mỉm cười với Phương, tiếp tục:
_ Bác sỹ … ông có thể thông cảm được không?
Vị bác sỹ thở hắt ra, mệt mỏi vì bao nhiêu ý nghĩ trong đầu… Ông nhìn đôi bạn trẻ, nửa băn khoăn, nửa thông cảm… Nhưng nếu như Nhật Duy không còn trong vòng kiểm soát của ông thì … mọi việc sẽ tồi tệ biết bao! Phải có cách nào đó… ông nghĩ tới cậu sinh viên thực tập dưới quyền, khẽ mỉm cười…
_ Vậy cũng được! _ Ông nói_ Tôi rất lo cho cậu…nên mới muốn giữ cậu ở lại bệnh viện để có thể kiểm tra thường xuyên… Nhưng quả thực, trên đời này có nhiều điều không thể nằm trong kiểm sóat của mình được… Mỗi người có một cuộc sống, tôi không tạo ra cuộc sống của cậu, càng không nuôi dưỡng nó … nhưng tôi lại thấy tiếc cho cuộc sống ấy… Nhật Duy, có thể luôn giữ bên cậu người học trò của tôi, để cậu ta có thể thay tôi … theo dõi bệnh tình của cậu không?
_ Vâng… nếu đấy là ý tốt của bác sỹ! _ Duy mỉm cười, anh đưa tay ra, nắm nhẹ bàn tay của ông_ Khi đám cưới tôi, mong bác sỹ hãy đến dự!
_ Chúc cô cậu hạnh phúc! Vì có như thế tôi mới an tâm được!
Bảo Quốc nhíu mày, trong lòng anh có những mối hoài nghi khó hiểu với vị bác sỹ này… Thái độ đó liệu có hơi thái quá chăng?
Vị bác sỹ gật đầu chào mọi người, rồi đi ra… Bảo Quốc ngồi phịch xuống giường, cau có:
_ Lão ta cứ mờ ám sao ấy… Thật bực mình quá đi mất!
_ Anh sao tự nhiên lại nhạy cảm thế? _ Mỹ Phương châm chọc, cô dùng tay sờ nhẹ vào đầu anh, cười phá lên_ Vẫn còn mát lắm mà!
_ Thôi đi cô! _ Quốc giữ tay Phương lại, vờ như không hài lòng_ Không nhạy cảm mà được cô yêu à?
Quốc Bảo gật gù tán thưởng. Song ánh mắt anh bắt gặp ngay vào cảnh Phương đang cúi xuống hôn nhẹ lên môi Duy, anh chựng lại. Mỹ Phương và Quốc ôm bụng cười…
_ Tình yêu là thế đấy, yêu đi ông cụ khốt!
_ Ai là cụ khốt hả? _ Quốc Bảo đỏ mặt cằn nhằn…
Duy và Tố Phương cũng không bận tâm lắm, cả hai đang để ý nghĩ trôi về miềm xa xôi… Ở đó có một đám cưới tràn ngập hoa hồng và tiếng cười hạnh phúc…
Sáng hôm sau Nhật Duy xuất viện. Bà Nhung sai người dọn phòng đón con về nhưng mãi đến tận trưa vẫn không thấy. Gần chiều, Duy mới gọi về báo là đang ở “ biệt thự hoa hồng” cùng với Tố Phương. Bà Nhung thở dài, lắc đầu buồn phiền… Ông Hoàng đi ra, đóan biết được sự viêc, nhưng vẫn hỏi:
_ Nó không về hả bà?
Bà Nhung gật nhẹ đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa, giọng nói xa xăm:
_ Tôi chỉ lo cho nó… có gì không kịp trở tay…
_ Không sao đâu! _ Ông Hoàng trấn an_ Đã có bác sỹ ở bên rồi, thêm nữa còn có con bé đó! Nhưng …
Bà Nhung gục xuống lòng bàn tay, nỗi đau đớn triền miên bao ngày qua như muốn nhấn chìm bà xuống tận đáy vực … Bà đã làm gì nên tội mà để giờ đây con trai bà phải gánh chịu những bất hạnh này… Nó mới chỉ có hơn hai mươi tuổi… mới chỉ bắt đầu trên con đường đời dài hun hút …
_ Tôi xin lỗi! …
_ Đó là lỗi của tôi! _ Bà ngẩng lên, lạnh lẽo_ Tôi đã không sinh được thêm đứa con trai nào nữa… cho dòng họ của ông…
_ Không! _ Ông Hoàng nắm lấy bàn tay vợ, trong lòng cồn lên một tình yêu thương vô bờ. Ông đã bỏ mặc bà suốt bao nhiêu năm qua, luôn luôn đóng chặt cửa lòng … và cũng không ngần ngại quay đi môi xkhi có dịp bước vào tâm hồn của người vợ chính thức… Bỏ qua những yêu thương thuần túy của vợ chồng để dằn vặt nhau trong trách nhiệm và nghĩa vụ… Và ông … luôn luôn phạm lỗi! _ Tôi đã biến cuộc sống của chúng ta thành địa ngục trong suốt những năm chung sống… Thế mà em đã chịu đựng tất cả, đã cho tôi một đứa con đáng tự hào hơn tất cả mọi thứ trên đời… Tôi … liệu có đáng được tha thứ không?
Đó là người đàn ông bà yêu thương nhất, và cũng là người bà thù hận nhất trong cuộc đời này… Bà đã yêu ông ngay từ khi còn là một cô gái trong sáng, mới gặp ông lần đầu tiên, đã hạnh phúc như mơ khi được chọn làm vợ … Nhưng rồi tình yêu ấy bị … bóp nghẹt đi ngay trong căn phòng mà bà đã từng mơ ước, trân trọng… Người chồng đã phản bội, không một chút ăn năn, không một chút ngượng ngùng…Lòng thù hận không được phép nói ra biến bà thành người đàn bà sắt đá, lao vào công việc và quyết chí thành công… Nhưng những gì đạt được hôm nay cũng chỉ là mây khói … khi tình yeê duy nhất còn lại trên đời của bà sắp sửa ra đi… Cuộc đời sao bất công như thế chứ? Cho người đàn bà kia tình yêu của chồng bà, rồi cho bà ta đứa con và mái nhà hạnh phúc… còn bà … cuối cùng còn lại gì trong tay?
_ Nhung…
_ Anh còn một đứa con trai nữa! _ Bà ngẩng lên, héo hắt trước gương mặt thất thần của chồng_ Tôi đã im lặng để chờ xem mối tình đó bị trừng phạt ra sao… Nhưng đứa bé cứ lớn lên trong tình yêu còn đầy đủ hơn cả con trai tôi… Nó được người đàn ông ấy chăm sóc, yêu thương rất mực … Nhật Duy thì khác… nó lúc nào cũng phải tự lập, lúc nào cũng cô đơn… Anh như đã bỏ rơi nó vậy… Sao lại tàn nhẫn với tôi như thế? Tôi cũng là một người đàn bà, cũng biết yêu thương, cũng yếu đuối và cũng cần che chở … Vì sao tôi cứ phải luôn cứng cỏi trước anh, trước họ hàng nhà anh … và trước dư luận ? Vì sao như thế chứ?
Bà Nhung khóc òa lên như một đứa trẻ, bao nhiêu đau đớn của một đời người bùng nổ trước nỗi đau quá lớn… Bà khóc cho hơn hai mươi năm làm vợ lúc nào cũng phải tươi cười, khóc cho người con gái trong trắng bị tình yêu đầu chối bỏ , khóc cho đứa con trai sinh ra trong cô độc … ôi … khóc cho cả cuộc đời mình!
_ Anh không thể dám chắc rằng khi chúng ta quay trở lại thời thanh xuân, anh sẽ làm khác đi… Đó là chuyện quá khứ! Anh chỉ biết hối hận vì những tổn thương anh gây ra cho em, cho con của mình… Anh biết đó là lỗi của anh. Anh lúc nào cũng buông xuôi tất cả khi rõ ràng anh đã từng nhận ra em đã cho anh biết bao cơ hội để trở lại… Nhung, làm thế nào để bây giờ em mở lòng ra với anh, cho anh thêm một cơ hội cuối cùng … để anh chứng minh một điều duy nhất đang cháy bỏng trong anh … Em và Nhật Duy là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời của anh!
Bà Nhung rời khỏi ghế của mình, lao đến bên chồng, quỳ xuống nền gạch để có thể ôm lấy cổ ông thật chặt… Bà sẽ không còn gì cả vào những năm tháng cuối cùng này … chỉ có người đàn ông này mới thật sự tồn tại, trong suốt những năm tháng đau khổ đã qua, và những tháng ngày cô đơn sắp tới… Không thể để hận thù của tháng ngày xưa cũ mãi lấn át đi những cảm xúc yêu thương được nữa… Cuối cùng, bà cũng đã có được tâm hồn người đàn ông bà yêu thương!
_ Thật ra … em đã tha thứ cho anh từ rất lâu rồi… Dù cho cuộc sống của chúng ta chỉ như hai mảnh đời ghép lại không trùng khớp, nhưng không lúc nào em rời bỏ ý nghĩ anh là người quan trọng nhất trong cuộc sống ấy của em… Em đã đợi rất lâu, rất lâu…
_ Anh xin lỗi! Xin lỗi em rất nhiều!
Ông Hoàng ôm xiết vợ trong vòng tay… Nước mắt muộn màng chảy trên gò má đã có nhiều nếp gấp của ông… Sau bao nhiêu nam tìm kiếm mệt mỏi, ông đã tìm thấy ngọn nguồn hạnh phúc của mình… gần gũi và dịu êm biết bao!
_ Và đến lúc này, gánh nặng với gia đình anh đã bớt đi rồi … Em đã nói được ra! Có lẽ … dù cho họ phản đối thì … anh cũng phải nhận lại con! Việt Hùng nó …
_ Anh sẽ đề nghị! Nhưng tất cả còn tùy thuộc vào Việt Hùng… Chúngt a không thể ép buộc nó, cũng như phá vỡ đi niềm hạnh phúc hiện tại của nó được, đúng không em?
Bà Nhung gật đầu… Bà đã có quá nhiều kinh nghiệm trong viêc áp đặt vào con cái một điều gì đó rồi … Bà đã sai lầm và tất nhiên chẳng thể thành công được… May mà đó là Nhật Duy, không thì có thể bà đã mất nó từ rất lâu rồi chăng?
_ Có lẽ mình nên báo tin vui này cho con biết, em ạ!
Bà Nhung buông chồng ra ngạc nhiên:
_ Báo tin gì?
_ Thì …bố mẹ nó … yêu nhau ấy mà!
_ Anh…
Bà Nhung ngượng chín mắt, đưa mắt vội ra ngoài . Còn ông Hoàng thì cười phá lên, hạnh phúc… Hai bố con nhà nó… lúc nào có cơ hội là làm cho bà bối rối bằng … chết thì thôi! Thật là …
.................
Cháp 77
Duy và Phương dừng xe trước cổng ngôi nhà có giàn hoa giấy đỏ xen trắng. Phương bấm chuông, rồi quay lại mỉm cười với Duy… Đám cưới của anh trai thì đâu thể thiếu em trai cơ chứ?
Cửa mở, Phương hỏi ngay:
_ Có Việt Hùng ở nhà không ạ?
Người phụ nữ giúp việc mỉm cười, hơi cúi đầu:
_ Cậu chủ có nhà đấy ạ. Mời cô cậu vào để tôi đi báo!
Duy nhớ lại cảm giác cách đây mấy năm khi anh đi trên con đường nhỏ dẫn vào ngôi nhà này, và cảm thấy dường như đã quá xa… Anh bắt gặp cái nhìn của cô em gái Việt Hùng đang đứng bên cạnh mấy cây cảnh. Cô bé bước ra, chặn cả hai lại, cau có:
_ Anh còn mặt mũi để đến đây sao?
Duy mỉm cười:
_ Lần trước em không đón tiếp anh như thế này Tú Nhi à! Em dễ thương hơn kìa!
Tú Nhi bậm môi, quắc mắt lên:
_ Ấy là tôi không biết anh sẽ làm hại gia đình tôi…
Phương tò mò nhìn cô gái nhỏ, gương mặt trắng hồng đang đỏ au lên vì giận. Cô mím môi lại vì không muốn bật cười. Duy vẫn đủng đỉnh:
_ Vậy lần này anh báo trước cho em hay là anh không có làm hại gì gia đình em nữa đâu! Em đón tiếp anh … giống như lần trước nhé?
Cô bé hứ lên một tiếng, ngún nguẩy:
_ Tôi không phải là người cả tin! Mời anh chị đi cho!
_ Tú Nhi!
Tiếng Việt Hùng vang lên từ đằng sau cô em gái khiến cô bé giật mình quay lại. Việt Hùng đã bước hẳn tới, cố giấu sự xúc động vào cái lừ mắt với cô em:
_ Khách của anh, em không được hỗn như thế! Vào trong đi!
_ Anh…
Tú Nhi không nói được gì, chạy vụt đi sau khi hẩy cho ông anh trai một cái ấm ức. Hùng mỉm cười với cả hai, chưa định hình nổi mình sẽ nói gì. Phương bước tới, nắm lấy bàn tay anh, dịu dàng:
_ Lần đầu tiên gặp mặt! Phương vui lắm!
_ Ừm!_ Hùng nhìn thẳng vào mắt Phương_ Hùng đã chờ đợi ngay này bao nhiêu năm!
Đúng là Hùng đã chờ đợi ngày này, nhưng không phải với cảm xúc này… Bao nhiêu năm thương nhớ đơn phương, cuối cùng anh cũng phải tự chấm dứt nó bởi vì vô vọng, bởi vì … tình cảm yêu thương với người anh trai cùng cha khác mẹ kia… Anh nhìn ra sau, cười với Nhật Duy và nhận lại một ánh nhìn trìu mến. Đấy là một người anh trai mà anh kính trọng và ngưỡng mộ… Anh ấy đang dần dần lìa xa cuộc đời này. Hùng nghe nhói một cái ở tim, bóp nhè nhẹ bàn tay của Phương, anh hơi quay đi:
_ Hãy vào trong nhà nói chuyện nhé?
_ Đương nhiên rồi! Có một chuyện quan trọng lắm cần thông báo mà!
Duy và Phương theo chân Hùng vào nhà. Cả hai gặp bà Huyền ở phòng khách, bà lịch sự chào cả hai rồi đi lên lầu… Nhưng Duy đã lên tiếng:
_ Bác có thể ở lại một chút không?
_ Có chuyện gì sao? _ Bà Huyền hơi run lên, nhưng bà vẫn quay lại salông. Dù gì bây giờ bà cũng đã có Việt Hùng.
Duy nắm tay Phương, mắt nhìn thẳng vào mắt bà Huyền, dịu dàng nói:
_ Chúng cháu sắp làm đám cưới… Thật sự rất mong bác có thể cho phép Hùng đến dự với tư cách … em trai của cháu!
Bà Huyền sững người, bàn tay rịn mồ hôi… Hùng thì cúi đầu, man mác trong lòng là những tình cảm ngổn ngang… Vui vì mình đã được anh trai biết đến, buồn vì nỗi buồn đau của mẹ… tiếc nuối cho một mối tình lặng câm…
_ Không … không thể nào! _ Bà Huyền lắp bắp_ Làm sao cậu có thể thản nhiên như thế chứ? Cậu có biết cậu đã khơi lên mọi nỗi đau?
_ Cháu biết! _ Duy gật đầu_ Thật sự là khi biết bố có một mối tình ngoài cuộc hôn nhân, cháu cũng thấy thất vọng, lẫn óan ghét! _ Duy đưa mắt nhìn Hùng, dịu giọng xuống_ Nhưng sau đó thì cháu thấy vui mừng… Cuối cùng cháu đã có một đứa em trai, cháu sẽ không còn cô đơn nữa. Và cháu đã phải kìm nén bao năm để không đến đây, lôi nó về với cháu chỉ vì cháu nghĩ… làm khổ thêm Hùng cũng không ích lợi gì… Hùng à, nếu như em…
_ Em biết rồi, cũng gần với thời gian anh biết!
Bà Huyền quay sang nhìn con, mắt nhòa lệ. Hùng ngồi xuống cạnh mẹ, ôm lấy vai bà, trầm giọng xuống:
_ Con biết mẹ đau khổ nhiều… và mẹ không bao giờ muốn con biết, muốn con bỏ đi. Con yêu bố và không bao giờ muốn rời xa gia đình mình… Nhưng con cũng rất hạnh phúc khi biết Nhật Duy là anh trai của con! Lúc nào con cũng muốn được anh ấy thừa nhận, được anh ấy gọi là Hùng… Mẹ không phải đau buồn gì nữa đâu mẹ, tất cả đã là quá khứ rồi… Mẹ hãy sống vì tương lai, vì bố, vì em Nhi, và vì cả con nữa!
Bà Huyền gục đầu vào vai con, khóc nức nở. Những vết thương của quá khư như được xoa một lớp thuốc mát lành, không còn đau rát mỗi khi bà nhớ lại… Sự bao dung của con trẻ là một liều thuốc rất tốt để hàn gắn những vết rạn của quá khứ…
_ Mẹ có lỗi với con…
_ Không! Không ai có lỗi cả mẹ ạ!
Không gian như trầm xuống, tiếng nức nở của người mẹ cũng dịu dần… Hùng đưa mắt mời cả hai ngồi xuống, mỉm cười vì cuối cùng những bế tắc trong gia đình đã được giải tỏa… Tình cảm trong anh cũng đã nhẹ nhàng hơn. Chỉ cần nụ cười thiên thần ấy không bao giờ tắt, không bao giờ tắt thì cả thế gian này vẫn tươi đẹp và hạnh phúc xiết bao.
_ Tuổi trẻ của các con là một tuổi trẻ đáng tự hào! _Bà Huyền mỉm cười, xiết nhẹ tay con trai trong tay mình. _ Hãy thật hạnh phúc nhé các con!
Phương nhìn sang bên Nhật Duy, cxung bắt gặp cái nhìn của anh. Cô cười thật hạnh phúc… Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả thôi, vì chúng ta có tuổi trẻ, có tình yêu và có cả lòng khoan dung rộng lượng…
Sân bay Nội Bài ồn ào hẳn lên khi chuyến bay Mỹ_ Việt Nam vừa hạ cánh. Phương kéo Paul nhích thêm một bước để có thể nhìn rõ hơn những vị khách đang từ trong đi ra. Mất một lúc, Phương mới nhìn thấy mái tóc màu nâu sẫm cao vượt lên của Henry, cô hét lên nho nhỏ:
_ Họ ra kìa anh ơi!
Một nhóm người nước ngoài khá nổi bật khiến mọi người ở sân bay ai ai cũng phải quay lại nhìn. Ông Burton, Henry, Tony và Jalet đang giơ tay đáp lai những cái vẫy tay nhiệt tình của Phương…
Phương lao tới ôm ông Burton, mỉm cười hạnh phúc:
_ Mừng ông đến thăm Việt Nam!
Henry nhìn Paul một cái rồi nở một nụ cười rộng. Bây giờ, anh đã thật sự thấy Paul gần gũi và đáng khâm phục vô cùng.
Phương lần lượt ôm hôn từng người bạn, trao cho họ những bó hoa mà bà Nhung đã chuẩn bị sẵn. Cô nói:
_Bác Nhung có nói với cháu là thật sự mong mọi người dọn đến ngôi nhà nghỉ ngoại ô của gia đình trong những ngày ở đây. Ông cũng muốn được trở lại thăm ngôi nhà ấy phải không ạ?
Ông Burton mỉm cười gật đầu. Ông không nhìn đứa cháu trai một lần nào kể từ khi gặp mặt, nhưng ông biết nỗi lòng của anh. Khi gọi điện về cho ông, giọng Paul có gì đó nghèn nghẹn, anh đã nhờ ông chăm lo tình hình công ty trong vài ngày, điều mà chưa bao giờ xảy ra… Tâm hồn anh thật sự đang cần được xoa dịu…
_ Bác Nhung là ai vậy? _ Jalet tò mò khi đã leo lên xe.
_ À … mẹ của Nhật Duy!
_ Vậy là mẹ chồng rồi! _ Tony kêu ré lên, trêu chọc_ Thế mà còn bày đặt … bác Nhung này nọ nữa!
Phương hơi cười. Hai mà cô đo đỏ vì ngượng ngùng. Paul hơi quay đi, anh bắt gặp ánh mắt của ông nội… “Đàn ông phải mạnh mẽ cháu ạ!” Ánh mắt ông đã nói điều đó, anh gật đầu đáp lại “ Cháu biết rồi! “…
Trên đoạn đường đi từ sân bay về đến Biệt thự Hoa Hồng, mọi người hầu như chỉ nghe Phương giới thiệu qua những quang cảnh lướt qua bên đường. Ngoại trừ ông Burton ra, không một ai biết gì nhiều về Việt Nam và những phong tục ở đây. Tony thì cứ bấm máy lia lịa, lúc nào cũng luôn miệng “ good, very good” …
Xe đi vào đoạn đường nhỏ và có nhều cây hai bên đường. Không khí trong xe như lặng hẳn xuống. Ông Burton quay hẳn người ra ngoài, ngắm nhìn với một vẻ đắm say khôn tả… Bao nhiêu năm đã đi qua nhưng dường như thời gian đã dừng lại ở đây. Trước mắt ông như là những hàng cây của quá khứ, những thủa ruộng của quá khứ… Và lan lan trong gió là hương thơm của hoa hồng, dịu ngọt như đã từng dịu ngọt…
Biệt thự xuất hiện ở cuối con đường, hương hoa càng ngào ngạt hơn… Cổng đã mở sẵn để đón chào các vị khách quý…Jalet tròn mắt, kêu lên:
_ Sao giống thế chứ?
_ Vì ta yêu nơi này như yêu chính cuộc sống của ta! _ Ông Burton thì thầm, bàn tay đặt trên đầu gối run run. Phương nắm lấy tay ông, mỉm cười:
_ Nơi đây luôn đón chào ông, ông ạ!
Xe dừng lại. Nhật Duy và bà Nhung bước đến. Duy mở cửa xe cho ông Burton xuống, cúi chào ông. Henry gặp bà Nhung thì vui như tết, anh ngỡ ngàng khen ngợi:
_ Bác à… Thật may cho con quá! Con mong ước gặp bác từ lâu rồi. Bác đẹp hơn con tưởng rất nhiều… Bác là người mẹ vĩ đại khi sinh ra được đứa con vàng … Con ngưỡng mộ quá… Cho con ôm hôn bác với nào!
Bà Nhung bật cười, ôm Henry vào lòng, anh thì thầm:
_ Hãy nhận con là con được không? Con sẽ là đứa con ngoan như Nhật Duy…
_ Bác rất vui mừng!
Bà Nhung xúc động, rưng rưng nước mắt khi buông Henry ra. Tony và Jalet cũng ôm hôn bà như thể đã quen từ lâu lắm rồi… Paul và Nhật Duy giữ một bên cánh tay ông Burton khi bước chân ông loạng choạng bước về phía vườn hồng… Qúa khứ tươi đẹp như bừng sống dậy quanh đây…
...............
.............
(Còn nữa...)
Duy và Phương dừng xe trước cổng ngôi nhà có giàn hoa giấy đỏ xen trắng. Phương bấm chuông, rồi quay lại mỉm cười với Duy… Đám cưới của anh trai thì đâu thể thiếu em trai cơ chứ?
Cửa mở, Phương hỏi ngay:
_ Có Việt Hùng ở nhà không ạ?
Người phụ nữ giúp việc mỉm cười, hơi cúi đầu:
_ Cậu chủ có nhà đấy ạ. Mời cô cậu vào để tôi đi báo!
Duy nhớ lại cảm giác cách đây mấy năm khi anh đi trên con đường nhỏ dẫn vào ngôi nhà này, và cảm thấy dường như đã quá xa… Anh bắt gặp cái nhìn của cô em gái Việt Hùng đang đứng bên cạnh mấy cây cảnh. Cô bé bước ra, chặn cả hai lại, cau có:
_ Anh còn mặt mũi để đến đây sao?
Duy mỉm cười:
_ Lần trước em không đón tiếp anh như thế này Tú Nhi à! Em dễ thương hơn kìa!
Tú Nhi bậm môi, quắc mắt lên:
_ Ấy là tôi không biết anh sẽ làm hại gia đình tôi…
Phương tò mò nhìn cô gái nhỏ, gương mặt trắng hồng đang đỏ au lên vì giận. Cô mím môi lại vì không muốn bật cười. Duy vẫn đủng đỉnh:
_ Vậy lần này anh báo trước cho em hay là anh không có làm hại gì gia đình em nữa đâu! Em đón tiếp anh … giống như lần trước nhé?
Cô bé hứ lên một tiếng, ngún nguẩy:
_ Tôi không phải là người cả tin! Mời anh chị đi cho!
_ Tú Nhi!
Tiếng Việt Hùng vang lên từ đằng sau cô em gái khiến cô bé giật mình quay lại. Việt Hùng đã bước hẳn tới, cố giấu sự xúc động vào cái lừ mắt với cô em:
_ Khách của anh, em không được hỗn như thế! Vào trong đi!
_ Anh…
Tú Nhi không nói được gì, chạy vụt đi sau khi hẩy cho ông anh trai một cái ấm ức. Hùng mỉm cười với cả hai, chưa định hình nổi mình sẽ nói gì. Phương bước tới, nắm lấy bàn tay anh, dịu dàng:
_ Lần đầu tiên gặp mặt! Phương vui lắm!
_ Ừm!_ Hùng nhìn thẳng vào mắt Phương_ Hùng đã chờ đợi ngay này bao nhiêu năm!
Đúng là Hùng đã chờ đợi ngày này, nhưng không phải với cảm xúc này… Bao nhiêu năm thương nhớ đơn phương, cuối cùng anh cũng phải tự chấm dứt nó bởi vì vô vọng, bởi vì … tình cảm yêu thương với người anh trai cùng cha khác mẹ kia… Anh nhìn ra sau, cười với Nhật Duy và nhận lại một ánh nhìn trìu mến. Đấy là một người anh trai mà anh kính trọng và ngưỡng mộ… Anh ấy đang dần dần lìa xa cuộc đời này. Hùng nghe nhói một cái ở tim, bóp nhè nhẹ bàn tay của Phương, anh hơi quay đi:
_ Hãy vào trong nhà nói chuyện nhé?
_ Đương nhiên rồi! Có một chuyện quan trọng lắm cần thông báo mà!
Duy và Phương theo chân Hùng vào nhà. Cả hai gặp bà Huyền ở phòng khách, bà lịch sự chào cả hai rồi đi lên lầu… Nhưng Duy đã lên tiếng:
_ Bác có thể ở lại một chút không?
_ Có chuyện gì sao? _ Bà Huyền hơi run lên, nhưng bà vẫn quay lại salông. Dù gì bây giờ bà cũng đã có Việt Hùng.
Duy nắm tay Phương, mắt nhìn thẳng vào mắt bà Huyền, dịu dàng nói:
_ Chúng cháu sắp làm đám cưới… Thật sự rất mong bác có thể cho phép Hùng đến dự với tư cách … em trai của cháu!
Bà Huyền sững người, bàn tay rịn mồ hôi… Hùng thì cúi đầu, man mác trong lòng là những tình cảm ngổn ngang… Vui vì mình đã được anh trai biết đến, buồn vì nỗi buồn đau của mẹ… tiếc nuối cho một mối tình lặng câm…
_ Không … không thể nào! _ Bà Huyền lắp bắp_ Làm sao cậu có thể thản nhiên như thế chứ? Cậu có biết cậu đã khơi lên mọi nỗi đau?
_ Cháu biết! _ Duy gật đầu_ Thật sự là khi biết bố có một mối tình ngoài cuộc hôn nhân, cháu cũng thấy thất vọng, lẫn óan ghét! _ Duy đưa mắt nhìn Hùng, dịu giọng xuống_ Nhưng sau đó thì cháu thấy vui mừng… Cuối cùng cháu đã có một đứa em trai, cháu sẽ không còn cô đơn nữa. Và cháu đã phải kìm nén bao năm để không đến đây, lôi nó về với cháu chỉ vì cháu nghĩ… làm khổ thêm Hùng cũng không ích lợi gì… Hùng à, nếu như em…
_ Em biết rồi, cũng gần với thời gian anh biết!
Bà Huyền quay sang nhìn con, mắt nhòa lệ. Hùng ngồi xuống cạnh mẹ, ôm lấy vai bà, trầm giọng xuống:
_ Con biết mẹ đau khổ nhiều… và mẹ không bao giờ muốn con biết, muốn con bỏ đi. Con yêu bố và không bao giờ muốn rời xa gia đình mình… Nhưng con cũng rất hạnh phúc khi biết Nhật Duy là anh trai của con! Lúc nào con cũng muốn được anh ấy thừa nhận, được anh ấy gọi là Hùng… Mẹ không phải đau buồn gì nữa đâu mẹ, tất cả đã là quá khứ rồi… Mẹ hãy sống vì tương lai, vì bố, vì em Nhi, và vì cả con nữa!
Bà Huyền gục đầu vào vai con, khóc nức nở. Những vết thương của quá khư như được xoa một lớp thuốc mát lành, không còn đau rát mỗi khi bà nhớ lại… Sự bao dung của con trẻ là một liều thuốc rất tốt để hàn gắn những vết rạn của quá khứ…
_ Mẹ có lỗi với con…
_ Không! Không ai có lỗi cả mẹ ạ!
Không gian như trầm xuống, tiếng nức nở của người mẹ cũng dịu dần… Hùng đưa mắt mời cả hai ngồi xuống, mỉm cười vì cuối cùng những bế tắc trong gia đình đã được giải tỏa… Tình cảm trong anh cũng đã nhẹ nhàng hơn. Chỉ cần nụ cười thiên thần ấy không bao giờ tắt, không bao giờ tắt thì cả thế gian này vẫn tươi đẹp và hạnh phúc xiết bao.
_ Tuổi trẻ của các con là một tuổi trẻ đáng tự hào! _Bà Huyền mỉm cười, xiết nhẹ tay con trai trong tay mình. _ Hãy thật hạnh phúc nhé các con!
Phương nhìn sang bên Nhật Duy, cxung bắt gặp cái nhìn của anh. Cô cười thật hạnh phúc… Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp cả thôi, vì chúng ta có tuổi trẻ, có tình yêu và có cả lòng khoan dung rộng lượng…
Sân bay Nội Bài ồn ào hẳn lên khi chuyến bay Mỹ_ Việt Nam vừa hạ cánh. Phương kéo Paul nhích thêm một bước để có thể nhìn rõ hơn những vị khách đang từ trong đi ra. Mất một lúc, Phương mới nhìn thấy mái tóc màu nâu sẫm cao vượt lên của Henry, cô hét lên nho nhỏ:
_ Họ ra kìa anh ơi!
Một nhóm người nước ngoài khá nổi bật khiến mọi người ở sân bay ai ai cũng phải quay lại nhìn. Ông Burton, Henry, Tony và Jalet đang giơ tay đáp lai những cái vẫy tay nhiệt tình của Phương…
Phương lao tới ôm ông Burton, mỉm cười hạnh phúc:
_ Mừng ông đến thăm Việt Nam!
Henry nhìn Paul một cái rồi nở một nụ cười rộng. Bây giờ, anh đã thật sự thấy Paul gần gũi và đáng khâm phục vô cùng.
Phương lần lượt ôm hôn từng người bạn, trao cho họ những bó hoa mà bà Nhung đã chuẩn bị sẵn. Cô nói:
_Bác Nhung có nói với cháu là thật sự mong mọi người dọn đến ngôi nhà nghỉ ngoại ô của gia đình trong những ngày ở đây. Ông cũng muốn được trở lại thăm ngôi nhà ấy phải không ạ?
Ông Burton mỉm cười gật đầu. Ông không nhìn đứa cháu trai một lần nào kể từ khi gặp mặt, nhưng ông biết nỗi lòng của anh. Khi gọi điện về cho ông, giọng Paul có gì đó nghèn nghẹn, anh đã nhờ ông chăm lo tình hình công ty trong vài ngày, điều mà chưa bao giờ xảy ra… Tâm hồn anh thật sự đang cần được xoa dịu…
_ Bác Nhung là ai vậy? _ Jalet tò mò khi đã leo lên xe.
_ À … mẹ của Nhật Duy!
_ Vậy là mẹ chồng rồi! _ Tony kêu ré lên, trêu chọc_ Thế mà còn bày đặt … bác Nhung này nọ nữa!
Phương hơi cười. Hai mà cô đo đỏ vì ngượng ngùng. Paul hơi quay đi, anh bắt gặp ánh mắt của ông nội… “Đàn ông phải mạnh mẽ cháu ạ!” Ánh mắt ông đã nói điều đó, anh gật đầu đáp lại “ Cháu biết rồi! “…
Trên đoạn đường đi từ sân bay về đến Biệt thự Hoa Hồng, mọi người hầu như chỉ nghe Phương giới thiệu qua những quang cảnh lướt qua bên đường. Ngoại trừ ông Burton ra, không một ai biết gì nhiều về Việt Nam và những phong tục ở đây. Tony thì cứ bấm máy lia lịa, lúc nào cũng luôn miệng “ good, very good” …
Xe đi vào đoạn đường nhỏ và có nhều cây hai bên đường. Không khí trong xe như lặng hẳn xuống. Ông Burton quay hẳn người ra ngoài, ngắm nhìn với một vẻ đắm say khôn tả… Bao nhiêu năm đã đi qua nhưng dường như thời gian đã dừng lại ở đây. Trước mắt ông như là những hàng cây của quá khứ, những thủa ruộng của quá khứ… Và lan lan trong gió là hương thơm của hoa hồng, dịu ngọt như đã từng dịu ngọt…
Biệt thự xuất hiện ở cuối con đường, hương hoa càng ngào ngạt hơn… Cổng đã mở sẵn để đón chào các vị khách quý…Jalet tròn mắt, kêu lên:
_ Sao giống thế chứ?
_ Vì ta yêu nơi này như yêu chính cuộc sống của ta! _ Ông Burton thì thầm, bàn tay đặt trên đầu gối run run. Phương nắm lấy tay ông, mỉm cười:
_ Nơi đây luôn đón chào ông, ông ạ!
Xe dừng lại. Nhật Duy và bà Nhung bước đến. Duy mở cửa xe cho ông Burton xuống, cúi chào ông. Henry gặp bà Nhung thì vui như tết, anh ngỡ ngàng khen ngợi:
_ Bác à… Thật may cho con quá! Con mong ước gặp bác từ lâu rồi. Bác đẹp hơn con tưởng rất nhiều… Bác là người mẹ vĩ đại khi sinh ra được đứa con vàng … Con ngưỡng mộ quá… Cho con ôm hôn bác với nào!
Bà Nhung bật cười, ôm Henry vào lòng, anh thì thầm:
_ Hãy nhận con là con được không? Con sẽ là đứa con ngoan như Nhật Duy…
_ Bác rất vui mừng!
Bà Nhung xúc động, rưng rưng nước mắt khi buông Henry ra. Tony và Jalet cũng ôm hôn bà như thể đã quen từ lâu lắm rồi… Paul và Nhật Duy giữ một bên cánh tay ông Burton khi bước chân ông loạng choạng bước về phía vườn hồng… Qúa khứ tươi đẹp như bừng sống dậy quanh đây…
...............
Cháp 78
Ở ngôi nhà này, không gian và thời gian như dừng lại, nhưng những mối tình thì cứ luôn tiếp nối theo sau. Những mối tình bền chặt, thủy chung như những bông hoa hồng suốt bốn mùa không ngừng đơm hoa tỏa hương theo gió… Sự sống ở nơi đây được kết bằng hương hoa, bằng gió, và bằng tình yêu nồng đượm…Hương thời gian, hương tình yêu…
Bữa tiệc gia đình diễn ra trong không khí đầm ấm và có chút hài hước vì Tony không thể nào cầm được đũa để gắp đồ ăn. Jalet do đã đóan từ trước và tập tành cũng được một thời gian nên rành rẽ như thể mình là dân gốc … biết cầm đũa.
Câu chuyện xoay quanh đủ các đề tài và cuối cùng dừng lại ở chủ đề đám cưới của Phương Và Duy. Người đưa chủ đề này ra nói chính là Paul, anh đề nghị để công ty anh may áo cưới cho Phương, lẽ dĩ nhiên cô sẽ là người tự thiết kế mẫu váy cho mình. Không ai phản đối vì coi đó là điều hiển nhiên. Ông Burton nhìn cháu mỉm cười hài lòng. Câu chuyện bắt đầu nổ như bắp rang sau đó. Henry đòi nhận phần trong việc làm cho không khí tiệc cưới … cực kỳ vui nhộn… Nhưng Tony lại vẽ ra một quang cảnh hoàn toàn khác với tưởng tượng của Henry về cái không khí “ cực kỳ vui nhộn “đó. Anh e sợ có sự kích động nào đó trong đám khán giả, và cũng chẳng ai dám chắc … đám cưới lúc đó sẽ có số phận ra sao. Cả bàn ăn cùng gật đầu, tư lự khiến Henry kêu tóang lên… quay sang than thở với bà Nhung!
Buổi tối đó là buổi tối tuyệt vời của tình bạn…Mọi nỗi đau dường như bị nhấn chìm trong lòng khoan dung và sự hy sinh cao thượng…Không ai có thể tự vỗ ngực mình mà nói rằng “ tôi không hề có chút gì đau đớn hay thương tổn cả”, nhưng cũng vì thế mà không một ai không mỉm cười, bởi họ biết, cao hơn tất thảy là niềm tin vào hạnh phúc… Hạnh phúc có được khi tự nguyện hy sinh cho người khác…
Nhật Duy tựa đầu vào thành giường, nhìn qua khung cửa sổ… bất chợt thấy hai ngôi sao đơn lẻ đang cố chiếu sáng bầu trời. Phương và anh cũng thế, đang cố gắng cùng nhau tỏa sáng, chống trọi với đêm đen đang bao trùm dần tất cả… Phương lúc nào cũng cố gắng gấp đôi… gấp ba người khác… Vậy có quá bất công? Ngày ấy rồi sẽ đến…Một ngôi sao sẽ bị nuốt chửng trong cõi đen vũ trụ mịt mùng, ngôi sao còn lại… đơn côi. Ngày ấy rồi sẽ đến… Phương sẽ khóc và chẳng còn ai lau lệ cho cô được nữa… Ngày ấy rồi sẽ đến… Anh cũng sẽ không thể mở mắt ra để nhìn ngắm cô, để thấy cô cười…Cuối cùng ngày ấy sẽ đến mà thôi…
Có tiếng mở cửa khẽ… Duy nhìn ra, trong ánh sáng đỏ của chiếc đèn ngủ, anh thấy Tố Phương đang rón rén đi vào… Phương mặc chiếc váy ngủ trắng mượt mà như một cô tiên hiền dịu…Mỗi bước cô đi, tà váy lại tung lên nhè nhẹ, Duy mỉm cười… Điều còn lại trong cuộc đời anh, có lẽ là những phút giây như thế này…
Phương se sẽ ngồi xuống mép giường, chiếc nệm lún xuống… Duy nhoài người ra, bất ngờ ôm lấy cô vào lòng… Phương kêu lên nho nhỏ:
_ Anh chưa ngủ sao?
_ Ừm…
Phương bò hẳn lên giường, chui vào tấm chăn mỏng, và lọt thỏm trong vòng tay Duy… Hơi ấm của anh như truyền sang cô một nỗi xao xuyến ngọt ngào… Cô dịu dàng:
_ Em không ngủ được… Em nghĩ đến đám cưới của chúng ta!
_ Em nôn nóng lắm rồi hả? _ Duy ghé cằm vào vai Phương, trêu chọc.
Phương gật đầu, tay cô siết chặt tay anh, cảm nhận sâu sắc sự tồn tại của anh quan trọng như thế nào đối với cô… Nỗi ám ảnh về sự chia cắt trong tương lai bao giờ cũng bắt đầu mỗi khi cô ngả lưng xuống giường… Phương không thể nào ngủ được… Nhưng bây giờ, trong vòng tay anh, mọi điều như tan biến hết… Phương khép mắt lại, vùi sâu người vào lòng Duy…
Bất giác, Duy ôm siết cô thật chặt, anh thì thầm:
_ Nếu đến ngày đó… thì xin em đừng khóc! Em hãy coi anh như chỉ đi thật xa và ngày trở về là không xác định… Nhưng anh vẫn luôn ở bên em, anh sẽ là ngôi sao sáng nhất, soi sáng suốt cuộc đời em… Em sẽ sống đến trăm tuổi… Em sống cho cả anh nữa nhé? Hãy sống cho cả hai ta!
Phương xoay người lại, vùi mặt vào ngực Duy, khiến anh thấy ngực mình nóng bỏng… Nước mắt của Phương… Quặn lên trong anh một nỗi đau nhu bị ai chém mạnh vào người… Mãi một lúc, Phương mới ngăn được sự xúc động, cô thổn thức:
_Nước mắt là vũ khí của em .. để có thể giữ chân anh lại… Sao lại bắt em không được khóc hả anh?
_ Tố Phương…
_ Em lại còn phải sống thật lâu trong cô đơn nữa ư? Sống cho cả hai ta ư? Sao không cho em đi theo anh? Sao lại không hả anh?
_ Phương! _ Duy hét lên. Anh nâng người cô dậy, cố nhìn vào đôi mắt nhạt nhòa của cô… Anh se sẽ lắc đầu:
_ Không được có ý nghĩ ấy, hứa với anh đi? Em chẳng lẽ đã quên những ước vọng của chúng ta từ hồi xa xưa? Chẳng lẽ em định bỏ ngang chỉ vì anh không thể cùng đi tiếp? Xin em hãy vì anh mà em phải sống, sống thật tốt … thật hạnh phúc … nhé Phương? Hãy hứa đi Phương!
Anh lắc nhẹ vai Phương, cô gục đầu xuống… Chỉ nghĩ đến chuyện xa anh một hai ngày là cô đã thấy như sụp đổ cả bầu trời rồi… Vậy mà anh sẽ đi mãi, không hẹn ngày về… Và anh bắt cô sống như thế…
Duy ôm Phương vào lòng, yêu cô quá đỗi… Cô òa lên khóc nức nở, ôm ghịt lấy cổ anh… Chúng ta làm sao có thể xa nhau lâu như thế hả anh? Xa quá… lâu quá… đau đớn quá… Em sẽ phải làm gì để cho nguôi nỗi nhớ anh?
_ Phương… anh xin lỗi! _ Duy lên tiếng sau khi thấy Phương đã dịu đi…
_ Không! _ Phương ngẩng lên, cười nhẹ_ Lỗi là tại em! Em đã nói không làm được như đã hứa với anh… Em là một đứa bất tài quá, luôn không biết kiềm chế cảm xúc của mình…
_ Bởi thế mà anh luôn yêu em… vĩnh viễn yêu em, Phương à!
Phương nhướng người lên, hôn nhẹ vào môi Duy… Nụ hôn còn đọng lại vị mặn của nước mắt… Duy hôn mãi miết, trên mắt cô, trên gò má, trên môi … với hy vọng sẽ làm tan biến những giọt nước mắt đau khổ… Em sẽ chỉ còn biết cười hạnh phúc mà thôi!
Ở ngôi nhà này, không gian và thời gian như dừng lại, nhưng những mối tình thì cứ luôn tiếp nối theo sau. Những mối tình bền chặt, thủy chung như những bông hoa hồng suốt bốn mùa không ngừng đơm hoa tỏa hương theo gió… Sự sống ở nơi đây được kết bằng hương hoa, bằng gió, và bằng tình yêu nồng đượm…Hương thời gian, hương tình yêu…
Bữa tiệc gia đình diễn ra trong không khí đầm ấm và có chút hài hước vì Tony không thể nào cầm được đũa để gắp đồ ăn. Jalet do đã đóan từ trước và tập tành cũng được một thời gian nên rành rẽ như thể mình là dân gốc … biết cầm đũa.
Câu chuyện xoay quanh đủ các đề tài và cuối cùng dừng lại ở chủ đề đám cưới của Phương Và Duy. Người đưa chủ đề này ra nói chính là Paul, anh đề nghị để công ty anh may áo cưới cho Phương, lẽ dĩ nhiên cô sẽ là người tự thiết kế mẫu váy cho mình. Không ai phản đối vì coi đó là điều hiển nhiên. Ông Burton nhìn cháu mỉm cười hài lòng. Câu chuyện bắt đầu nổ như bắp rang sau đó. Henry đòi nhận phần trong việc làm cho không khí tiệc cưới … cực kỳ vui nhộn… Nhưng Tony lại vẽ ra một quang cảnh hoàn toàn khác với tưởng tượng của Henry về cái không khí “ cực kỳ vui nhộn “đó. Anh e sợ có sự kích động nào đó trong đám khán giả, và cũng chẳng ai dám chắc … đám cưới lúc đó sẽ có số phận ra sao. Cả bàn ăn cùng gật đầu, tư lự khiến Henry kêu tóang lên… quay sang than thở với bà Nhung!
Buổi tối đó là buổi tối tuyệt vời của tình bạn…Mọi nỗi đau dường như bị nhấn chìm trong lòng khoan dung và sự hy sinh cao thượng…Không ai có thể tự vỗ ngực mình mà nói rằng “ tôi không hề có chút gì đau đớn hay thương tổn cả”, nhưng cũng vì thế mà không một ai không mỉm cười, bởi họ biết, cao hơn tất thảy là niềm tin vào hạnh phúc… Hạnh phúc có được khi tự nguyện hy sinh cho người khác…
Nhật Duy tựa đầu vào thành giường, nhìn qua khung cửa sổ… bất chợt thấy hai ngôi sao đơn lẻ đang cố chiếu sáng bầu trời. Phương và anh cũng thế, đang cố gắng cùng nhau tỏa sáng, chống trọi với đêm đen đang bao trùm dần tất cả… Phương lúc nào cũng cố gắng gấp đôi… gấp ba người khác… Vậy có quá bất công? Ngày ấy rồi sẽ đến…Một ngôi sao sẽ bị nuốt chửng trong cõi đen vũ trụ mịt mùng, ngôi sao còn lại… đơn côi. Ngày ấy rồi sẽ đến… Phương sẽ khóc và chẳng còn ai lau lệ cho cô được nữa… Ngày ấy rồi sẽ đến… Anh cũng sẽ không thể mở mắt ra để nhìn ngắm cô, để thấy cô cười…Cuối cùng ngày ấy sẽ đến mà thôi…
Có tiếng mở cửa khẽ… Duy nhìn ra, trong ánh sáng đỏ của chiếc đèn ngủ, anh thấy Tố Phương đang rón rén đi vào… Phương mặc chiếc váy ngủ trắng mượt mà như một cô tiên hiền dịu…Mỗi bước cô đi, tà váy lại tung lên nhè nhẹ, Duy mỉm cười… Điều còn lại trong cuộc đời anh, có lẽ là những phút giây như thế này…
Phương se sẽ ngồi xuống mép giường, chiếc nệm lún xuống… Duy nhoài người ra, bất ngờ ôm lấy cô vào lòng… Phương kêu lên nho nhỏ:
_ Anh chưa ngủ sao?
_ Ừm…
Phương bò hẳn lên giường, chui vào tấm chăn mỏng, và lọt thỏm trong vòng tay Duy… Hơi ấm của anh như truyền sang cô một nỗi xao xuyến ngọt ngào… Cô dịu dàng:
_ Em không ngủ được… Em nghĩ đến đám cưới của chúng ta!
_ Em nôn nóng lắm rồi hả? _ Duy ghé cằm vào vai Phương, trêu chọc.
Phương gật đầu, tay cô siết chặt tay anh, cảm nhận sâu sắc sự tồn tại của anh quan trọng như thế nào đối với cô… Nỗi ám ảnh về sự chia cắt trong tương lai bao giờ cũng bắt đầu mỗi khi cô ngả lưng xuống giường… Phương không thể nào ngủ được… Nhưng bây giờ, trong vòng tay anh, mọi điều như tan biến hết… Phương khép mắt lại, vùi sâu người vào lòng Duy…
Bất giác, Duy ôm siết cô thật chặt, anh thì thầm:
_ Nếu đến ngày đó… thì xin em đừng khóc! Em hãy coi anh như chỉ đi thật xa và ngày trở về là không xác định… Nhưng anh vẫn luôn ở bên em, anh sẽ là ngôi sao sáng nhất, soi sáng suốt cuộc đời em… Em sẽ sống đến trăm tuổi… Em sống cho cả anh nữa nhé? Hãy sống cho cả hai ta!
Phương xoay người lại, vùi mặt vào ngực Duy, khiến anh thấy ngực mình nóng bỏng… Nước mắt của Phương… Quặn lên trong anh một nỗi đau nhu bị ai chém mạnh vào người… Mãi một lúc, Phương mới ngăn được sự xúc động, cô thổn thức:
_Nước mắt là vũ khí của em .. để có thể giữ chân anh lại… Sao lại bắt em không được khóc hả anh?
_ Tố Phương…
_ Em lại còn phải sống thật lâu trong cô đơn nữa ư? Sống cho cả hai ta ư? Sao không cho em đi theo anh? Sao lại không hả anh?
_ Phương! _ Duy hét lên. Anh nâng người cô dậy, cố nhìn vào đôi mắt nhạt nhòa của cô… Anh se sẽ lắc đầu:
_ Không được có ý nghĩ ấy, hứa với anh đi? Em chẳng lẽ đã quên những ước vọng của chúng ta từ hồi xa xưa? Chẳng lẽ em định bỏ ngang chỉ vì anh không thể cùng đi tiếp? Xin em hãy vì anh mà em phải sống, sống thật tốt … thật hạnh phúc … nhé Phương? Hãy hứa đi Phương!
Anh lắc nhẹ vai Phương, cô gục đầu xuống… Chỉ nghĩ đến chuyện xa anh một hai ngày là cô đã thấy như sụp đổ cả bầu trời rồi… Vậy mà anh sẽ đi mãi, không hẹn ngày về… Và anh bắt cô sống như thế…
Duy ôm Phương vào lòng, yêu cô quá đỗi… Cô òa lên khóc nức nở, ôm ghịt lấy cổ anh… Chúng ta làm sao có thể xa nhau lâu như thế hả anh? Xa quá… lâu quá… đau đớn quá… Em sẽ phải làm gì để cho nguôi nỗi nhớ anh?
_ Phương… anh xin lỗi! _ Duy lên tiếng sau khi thấy Phương đã dịu đi…
_ Không! _ Phương ngẩng lên, cười nhẹ_ Lỗi là tại em! Em đã nói không làm được như đã hứa với anh… Em là một đứa bất tài quá, luôn không biết kiềm chế cảm xúc của mình…
_ Bởi thế mà anh luôn yêu em… vĩnh viễn yêu em, Phương à!
Phương nhướng người lên, hôn nhẹ vào môi Duy… Nụ hôn còn đọng lại vị mặn của nước mắt… Duy hôn mãi miết, trên mắt cô, trên gò má, trên môi … với hy vọng sẽ làm tan biến những giọt nước mắt đau khổ… Em sẽ chỉ còn biết cười hạnh phúc mà thôi!
.............
(Còn nữa...)

Không có nhận xét nào: