Màn ra mắt ấn tượng
Dương vừa dựng xe đạp trước nhà thì cánh cửa lười biếng bình thường phải gõ một hồi lâu mới chịu mở, nay đột nhiên mở bung ra và kèm theo
nụ cười đầy bí hiểm của mẹ cô. Dương bước vào nhà, ngay lập tức cô choáng toàn tập trước vô số những hoa và bong bóng. Hai đứa em nhỏ
trong nhà nhìn Dương một lúc, rồi tiếp tục công việc dở dang. Đứa thổi mấy cái bong bóng trái tim đỏ chói, đứa thì chăm chăm cắt hoa dán
tường với mồ hôi ướt qua lớp áo mỏng.
-Mẹ lại bày trò gì nữa thế này?
Bằng giọng dịu dàng cố kiềm nén hết cỡ, Dương quay sang hỏi người mẹ trẻ nhí nhảnh của mình vẫn đang phân vân không biết đặt, để lọ hoa
trên tay ở vị trí nào cho phòng khách sáng sủa hơn.
-À! Hôm nay nhà mình có khách con à. Mẹ mua đồ ăn rồi nhưng không biết nấu thế nào cho ngon nữa. Con về mẹ vui lắm, mau xuống bếp xem
thử rồi nấu nhanh nhanh đi, người ta cũng sắp đến rồi.
Từ hồi bố mất đến giờ nhà Dương có bao giờ tiếp khách khứa gì đâu tự nhiên hôm nay lại có người đến nên mặc dù đang bực với sự tiêu hoang, xa
xỉ của mẹ, Dương cố gắng kiềm lòng để tìm hiểu mọi chuyện.
-Là ai vậy mẹ?
Bà Ngọc, mẹ Dương, không lường được câu trả lời của mình sẽ gây ra chuyện gì với cô con gái nóng tính nên vừa nói vừa nhìn ba cô con gái
yêu, mỉm cười đáng yêu.
-Con rể tương lai chứ còn ai.
Phía trước đối diện cổng nhà Dương, một chiếc xe màu đen, sáng bóng dừng lại và vị khách trong xe hơi lưỡng lự khi nghe thấy tiếng la hét
ồn ào và tiếng nổ bốp bốp từ phía trong căn nhà vọng ra. Cậu chàng khó hiểu nhìn về phía ngôi nhà, bó hoa khổng lồ trên tay vì chủ cũng trở
nên thiếu tự tin khoe sắc.
Khung cảnh trong nhà bà Ngọc so với mấy giây trước thì thật thê thảm. Mọi thứ trở nên tan hoang, xác bong bóng nằm lăn lóc lung tung, những
cánh hoa rơi rụng thảm hại rơi nhẹ trong không trung rồi nằm im dưới sàn nhà. Mẹ Dương cầm bình hoa trên tay còn sót lại nguyên lành và
bắt đầu sụt sùi cho thành quả từ sáng giờ mất công chuẩn bị đã vì cô con gái lớn trong nhà phá hỏng toàn bộ.
-Có con gái nào quá đáng như con không? Mẹ và hai em đã mất cả buổi sáng để chuẩn bị vậy mà…
Dương vẫn đang hăng hái bóp méo vài trái bóng lỳ lợm còn lại cho hả giận.
-Tiền lương của con, tiền dành dụm bấy lâu để học đại học, tiền nhà không dám tiêu vậy mà có người mẹ nào như mẹ đem đốt tất cả
chúng trong một buổi sáng không.
Trước ánh mắt của Dương, người mẹ như thể bé nhỏ lại.
-Gì? Mẹ nói gì nhỉ? Con rể! Mẹ lại tính làm chuyện nhí nhố gì nữa đây.
-Có phải ý định của mẹ đâu. Đây là lời hứa trước khi mất của bố con đó chứ.
Bà Ngọc khá khôn ngoan khi kéo tên chồng mình vào. Bà biết sự kính trọng của cô con gái trước người cha to lớn đến mức nào, đủ để dập tắt
cơn lửa giận trong nó ra sao. Và trong khi Dương con đang ngơ ngác bà tiếp lời.
-Bố con ngày trước có người bạn rất thân thiết hồi còn chiến đấu. Hai người lúc đó có hứa với nhau và khi gần mất thì bố con mới căn dặn
lại với mẹ lời hứa đó, còn bảo rằng nhất định phải thực hiện.
-Lời hứa đó là gì vậy mẹ? – Linh, cô con gái giữa với mái tóc ngang vai hơi úp vào trong, trông cô bé nhí nhảnh và sáng sủa. Cô đang
học lớp 10 tại trường chuyên trong thành phố. Sau câu nói úp mở của mẹ, cô không khỏi tò mò, ngừng công việc thổi bóng và hỏi mẹ.
-Hứa hôn phải không mẹ? - Trang, cô út trong nhà nhanh chóng giải đáp thắc mắc một cách chắc chắn và tỏ vẻ như chuyện này chẳng
có tác động gì đến mình
bằng cách hất một bên bím tóc của cô ra sau. Dù đang học lớp 9 nhưng phải nói cô út nắm bắt tình hình khá nhanh, vẻ thông minh và sự
lạnh lùng tạo cho cô bé cái vẻ ngoài hơi chảnh... Và thay vì trả lời bà Ngọc vỗ tay tán thưởng cho sự khôn ngoan, mau mắn của bé út.
Dương ngồi bệch xuống dưới nhà, nhìn lên bài vị của bố mình. Cô không hề nghĩ người bố nghiêm nghị của mình lại có thể tham gia vào chuyện này.
-Thôi nhăn nhó đi và vào nấu ăn nhanh nhanh lỡ người ta đến.
-Thế anh ta bao nhiêu tuổi vậy mẹ? – Linh hỏi một câu hỏi cần thiết để biết thêm về người có – thể - là – chồng – cô.
-Ngang tuổi con, 15!
Một phút im lặng hiếm hoi trong ngôi nhà vốn dĩ ồn ào.
Và bà Ngọc phải cất lời phá tan cái không khí mà bà không thích chút nào này.
-Nhưng có một điều may mắn là bạn bố con là một người rất giàu. Hơn một nửa cổ phần tập đoàn dầu khí đứng tên ông ta đó. Và người
được chọn sẽ dọn đến đó sống thử cùng cậu ấy ba tháng rồi sau đó mới quyết định lấy nhau hay không. Được thì cũng mừng mà không thì
cũng được tặng một phần trăm số cổ phần ấy, gọi là đền bù gì gì đó.
Bà Ngọc thấy sung sướng khi nhìn ba cô con gái mắt chữ o, miệng chữ a với thông tin bà vừa tiết lộ và người vui nhất hẳn là Dương, một cô
gái từ năm lên mười đã biết sự lợi hại của tiền. Cái thông tin đáng giá đó ngay lập tức làm cô nàng phấn khởi hẳn, cô hối thúc hai đứa em
mình vào phòng thay quần áo, chải tóc thật đẹp,
mọi chuyện còn lại cô sẽ thu xếp. Nói là làm, Dương thu dọn hiện trường nhanh, vừa nấu ăn, vừa thổi bong bóng mà trong đầu cô những xấp
tiền bay lượn vù vù đến chóng mặt.
Trước cửa nhà, vị khách trẻ ngồi trong xe khá hồi hộp với bó hoa hồng to, nhấp nhỏm không yên.
-Bác thấy tôi đã ổn chưa?
Huy hỏi lại người tài xế lần thứ bảy từ khi cậu ngồi trong xe ra khỏi cổng nhà cho đến đây. Để làm cậu chủ hài lòng, bác tài luôn mỉm cười
và đáp rằng cậu trông không thể ổn hơn nữa. Huy tin vào điều đó nhưng đây là lần đầu tiên xuất hiện trước mặt vợ tương lai nên cậu hơi cảm
thấy căng thẳng một chút. Sáng nay cậu đã cố dậy thật sớm để chỉnh trang lại ngoại hình và đến trước một tiếng để quan sát tình hình. Cậu cố
công cho buổi ra mắt được thuận lợi thế nhưng vẫn có chút lo lắng vô hình vây lấy cậu.
-Thôi cậu chủ mau vào đi, đến giờ hẹn rồi kìa cậu.
Câu nói nhắc nhở của bác tài làm tim Huy thêm đập dồn, cậu hít một hơi dài rồi mới dám bước xuống xe, tiến về cánh cửa nhỏ màu xanh
biển dịu dàng.
Căn phòng được trang trí lại đơn giản bớt đi nhưng trông hài hòa hơn so với lúc ban đầu. Mấy món ăn trên bàn tỏa mùi thơm hấp dẫn. Bà
Ngọc vô cùng hài lòng khi có bàn tay cô con gái cả chạm vào và khi Dương kết thúc công việc cuối cùng thì bà lại gần, đưa cho Dương bộ váy
màu hồng lấp lánh bạc.
-Con cũng mau thay váy đi.
Dương đáp lại chưng hửng một cách tự nhiên.
-Tại sao con phải thay?
-Con cũng được chỉ định mà.
Dương cười cho sự ngây thơ của mẹ mình.
-Ôi mẹ ơi đó chỉ là thằng nhóc 15 tuổi thôi mà. Con vào chuẩn bị cho hai em đây, không biết tụi nó có cãi nhau vì một chàng hoàng tử không nữa.
Dương vừa đi vừa hát ngân vang bài hát tiền là giấy… lâu lắm bà Ngọc mới thấy cô vui như vậy. Chuyện tiền nong trong nhà làm nó mất
vẻ ngây thơ bình thường của một đứa trẻ vốn có, lúc nào cũng tính toán, lúc nào cũng nhăn nhó, khó chịu. Mong cho qua chuyện này nó sẽ
trở lại như bình thường. Rõ ràng với tư cách làm mẹ, bà luôn mong muốn mình làm được gì đó có ích cho các con nhưng sức khỏe của bà
quá kém, cộng với cái tính tiểu thư được nuôi dưỡng ngay từ trong máu, bà biết mình là một người mẹ vô dụng.
Có tiếng gõ cửa và nhanh chóng bốn mẹ con đã đứng chờ đợi hồi hộp. Bà Ngọc mở cánh cửa nhẹ nhàng và rồi tất cả đều ngạc nhiên đến há
hốc trước chàng con rể tương lai này.
Huy, chàng con rể có dáng hình thấp bé, ngang tầm cô út Trang trong nhà. Mái tóc quăn quăn, phè phè xung quang khuôn mặt, dễ dàng tưởng
tượng ra một cái ổ rơm được chim dùng để đẻ trứng. Phần khuôn mặt cậu nhỏ bé loạt thỏm dưới mái tóc kì quái ấy và cặp kính cận khổng lồ
che mất nửa làm người khác tưởng tượng ra mấy gã hề mũi đỏ trong rạp xiếc. Đó là chưa kể cái khoảng ăn mặc sặc màu chim công của cậu
ta với áo kẻ ngang đủ màu như một tù nhân đặc biệt và cái quân ống loe, loe quá cỡ của của cậu làm Trang hét lên rồi chạy vào phòng. Linh cũng
lùi dần lại rồi theo gót cô em. Riêng bà Ngọc và Dương thì vẫn đang đơ hình đứng im.
Huy thấy phản ứng của mọi ngươi hơi khác so với tưởng tượng của mình nhưng vẫn theo kế hoạch của mấy chị phục vụ trong nhà, cậu đưa bó
hoa lên ngang mặt, mỉm cười trao tặng cho bà Ngọc.
....................
CÔ DÂU ĐƯỢC CHỌN
Khó khăn lắm Dương mới kéo được hai cô em ra ngoài để ngồi ăn đàng hoàng nhưng vừa nhìn thấy Huy ăn ngấu nghiến mấy món trên bàn, mỡ
dầu dính đầy hai bên mép và tay thì cô bé út với cái mặt méo sệ, vờ đau bụng chui toạt lại vào phòng.
-Hay sự có mặt của con làm em ấy không vui?
Huy nhìn theo khuôn mặt thất vọng của Trang mà cậu ủ rủ.
-Không phải đâu tại bao tử em ấy có vấn đề thôi. Bạn cứ tiếp tục ăn đi đừng quan tâm.
Linh vừa cười vừa giải thích làm Huy vui trở lại. Dương cảm thấy em mình quả là đứa hiểu chuyện, chắc là nó đã chấp nhận thằng nhóc này
làm chồng. Nhưng cái viễn tưởng tươi đẹp ấy đổ sập ngay trước mặt Dương khi vừa nói xong nhỏ em đã ôm bụng đau đớn. Linh lịch sự chào
Huy, chúc cậu ăn ngon rồi lui vào trong. Dương thầm tán thưởng đứa em thiên tài của mình trong cái vụ diễn kịch như thật.
-Hai đứa ăn tiếp đi, để mẹ vào coi mấy đứa ấy xem sao.
Bà Ngọc đứng dậy để cho Dương và Huy ngồi đối diện nhau. Dương thở dài với tính cách trẻ con của hai đứa em, rồi cô lấy khăn giấy đưa
cho Huy, bảo cậu lau cho cẩn thận.
-Không phải em thường ăn thế này đâu. Tại thức ăn chị nấu rất ngon, lần đầu em ăn những món ngon như thế này.
Dương cảm giác có chút tự đắt qua lời khen vô tình của Huy, cô cười.
-Không sao đâu, cậu đừng để ý. Mấy đứa đó còn trẻ con nên chú trọng hình thức lắm.
Huy ậm ừ, rồi ăn nốt chén cơm. Dương cảm thấy hai đứa em mình phản ứng hơi thái quá sợ rằng làm cậu nhóc không vui thì nản nên cô bắt
đầu lấy điểm lại giúp tụi nó.
-Bình thường tụi nó không thế đâu. Tại hôm nay hai đứa nó chuẩn bị hơi mệt nên đâm ra trái tính trái nết thôi.
Dương bắt đầu kể những thành tích của hai cô em, bịa thêm vài hành động tốt bụng mà chúng đã từng làm. Cuối cùng chốt lại một câu.
-Hai đứa nó là những cô bé tốt bụng và xinh đẹp. Tụi nó đều mong muốn sẽ trở thành một người vợ tốt trong tương lai.
Huy chăm chú lắng nghe và cậu gật đầu mỉm cười. Với cậu bé ngoan ngoãn này Dương cảm thấy tương lai của một trong hai đứa em mình
cũng không đến độ thê thảm lắm. Cô gắp cho Huy một miếng gà rán khác và cười với cậu. Huy vui vẻ và ăn hết những thứ trên bàn.
Khi bữa ăn đã xong, Dương bảo Huy ngồi chờ và ăn tráng miệng để cô vào trong gọi mọi người ra. Vừa bước vào phòng Dương thấy ngay vẻ
chán chường của mẹ cô và hai em gái.
-Mọi người sao thế? Cuối cùng đứa nào chịu chuyện hôn sự này nào?
-Chẳng đứa nào cả.
Bà Ngọc thở dài.
-Em có bạn trai rồi nên không thể phản bội bạn ấy được.
Linh nhanh nhảu ứng biến. Sau khi nói xong cô bị chị báp vào đầu một cái.
-Vậy đứa nào lúc nãy tranh cái kẹp kitty để cho xinh hơn hả? Mới nhỏ mà bày đặt bồ bịch. Còn con Trang? Sao nằm im đó.
Vừa động đến tên mình, Trang bật dậy bù lu bù loa lên.
-Em ghét mấy thằng xấu xí, ghét cả bọn ở dơ nữa. Em ghét thằng đó, nhìn là thấy ghét rồi.
Mấy câu cuối của Trang chìm trong tiếng nấc, làm cả nhà không muốn động vào cô nữa.
-Vậy còn con?
Bà Ngọc nhìn Dương và tiếp sau đó là cái nhìn chăm chăm của hai cô em làm Dương bật cười.
-Trời! Mẹ nghĩ sao vậy, thằng nhóc nhỏ hơn con tận ba tuổi và mới cao ngang cổ con.
-Có sao đâu. Bây giờ thiếu gì chuyện vợ chồng chênh lệch tuổi với lại đâu nhất thiết phải lấy thằng nhóc đó. Chị chỉ cần ở cùng có ba
tháng rồi nói không hợp, nhận tiền và về nhà là ok.
Vừa dứt lời Linh nhận ngay cô chị cái nhéo tai đau điếng.
-Nguyên tắc của con là không bao giờ quen với người nhỏ tuổi hơn mình nên đừng đẩy con vào chuyện này. Bao năm qua con đã làm thêm
phụ giúp gia đình và lần này đừng có mà đùng đẩy sang cho con nữa.
-Thôi được rồi mấy đứa đừng tranh cãi lôi thôi nữa. Cứ để thằng bé nó chọn ai hợp với nó là được rồi nhưng tất cả phải ra ngoài và cư xử
cho lịch sự đừng làm mất mặt cha các con.
Bà Ngọc nói dứt khoát và lần đầu trong 18 năm làm mẹ Dương thấy bà đứng đúng trên cương vị này. Dương kéo tay cô út ngồi dậy.
Sau bữa ăn Dương ở dưới bếp thu dọn còn mẹ và hai cô em thì ngồi tiếp chuyện với Huy. Câu chuyện diễn ra thật tẻ nhạt, người hỏi, người
trả lời và nụ cười không mấy duyên của mẹ khi cứ cố tạo ra không khí vui vẻ. Dương làm xong công việc của mình và lên nhà trên, cô đề nghị
mọi người cùng chơi đánh bài để giải trí và ngay lập tức một sòng bạc được lập giữa nhà.
Huy cầm vài lá bài trên tay nhưng Dương thấy rõ sự lúng túng trên nét mặt cậu. Dương khẽ nói nhỏ vào tai Huy và Huy gật đầu thụng thịu. Điều
đó làm Dương xém bật cười nhưng không muốn cậu bé thêm ngại nên cô nén nó lại và nhanh chóng giải thích luật lệ, cách chơi cho cậu.
Mấy ván đầu Huy luôn tới chót làm cô út Trang không khỏi mĩa mai vì cô bé luôn là người thắng cuộc trong các trận đỏ đen. Đó là niềm tự hào
riêng của cô nhóc và một lúc sau niềm tự hào bất bại sụp đổ ngay dưới một kẻ tay mơ làm cô bé sôi máu.
Huy bắt đầu chơi có bài bản và suy tính, lật ngược tình thế khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên.
-Nói dối! Nói dối!
Cô bé út sau nhiều ván liên tiếp đến nhì bất mãn đứng dậy, không thèm chơi nữa. Dương thấy vô cùng hả dạ khi con bé bị như thế, lâu nay lúc
nào nó cũng tự hào, kênh kiệu khi cả nhà chơi bài. Lần này hứng chịu cảm giác thua cuộc để bớt hống hách lại.
Sau đó cả nhà ngồi làm mức và nói chuyện đến chiều, tiếng còi xe ngoài cổng làm Huy giật mình. Cậu lễ phép chào mọi người ra về và bà Ngọc
theo sau tiễn cậu để biết câu trả lời cuối cùng.
Cả ba cô gái chen nhau cái cửa sổ nhỏ, nhòm ra ngoài để xem chuyện gì xảy ra. Có lẽ bà Ngọc đã đặt câu hỏi cho nên khuôn mặt Huy mới đỏ
lựng cả lên như thế.
Cậu khẽ liếc mắt về phía cả ba rồi lí nhí gì đó trong cổ họng.
-Cầu trời không phải là em.
Linh làm bộ ra vẻ khấn vái rất thành tâm.
Và khi bà Ngọc bước vào nhà chưa kịp để mấy cô con gái hỏi, bà đã phán một câu xanh rờn.
-Thi đại học xong con Dương thu xếp hành lý đến nhà cậu Huy.
Huy vui vẻ lên xe, xe vừa chạy được một đoạn, người ta nghe thấy một tiếng hét khá to từ căn nhà của bà Ngọc.
Vừa thi xong đại học, Dương lết về nhà với tâm trạng chẳng vui vẻ gì. Hai môn trước đúng như dự tính của cô nhưng cái môn cuối cùng
làm cô rơi vào trạng thái chán chường thảm bại. Đã vậy về đến nhà thì nhà cửa vắng tanh, cơm nước cũng chưa có, Dương tự nghĩ liệu có
người mẹ nào như mẹ mình không. Bà suốt ngày chúi đầu vào mấy hình vẽ truyện tranh dễ thương, thậm chí ngay ngày con đi thi cũng chẳng
thấy lo lắng gì, quan tâm gì. Dù đã quen với chuyện này nhưng khi nghĩ đến không khỏi làm cô buồn. Cô không mạnh mẽ, cô biết điều đó và hơn
ai hết, cô cũng muốn được quan tâm, chăm sóc.
Tiếng chuông điện thoại reo làm Dương mệt mỏi lê người ra khỏi cái ghế, chồm đến bàn và nhất máy.
-Alô.
-…
-Alô.
Dương lặp lại bằng giọng khá bực. Đầu dây bên kia bắt đầu ấp úng.
-Vợ… vợ vừa thi về à? Vợ làm bài tốt chứ?
Mất vài giây đứng hình Dương mới tỉnh lại. Hai tuần nay cô hoàn toàn quên mất chuyện hôn ước gì gì đấy, cũng chẳng nghe ai nhắc đến
cả. Đột nhiên khi nghe thằng nhóc gọi thế này cô thấy rợn người, cảm giác lợ lợ trong cổ họng không sao đáp trả.
-Sao vợ không nói gì? Vợ không thích gọi thế này à? Tại mẹ nói nên đổi cách xưng hô nên...
“Con sẽ giết mẹ!” Dương bực tức trong lòng.
-Không sao đâu. Tại thấy lạ lạ nên không quen thôi.
-Vậy chồng sẽ gọi nhiều lần đến khi vợ thấy thoải mái nhé?
Dương không biết thằng nhóc này ngây thơ đến mức nào, chẳng lẽ nó hoàn toàn không thấy như vậy là quá nhanh cho một lần gặp sao? Chẳng
lẽ nó không cảm nhận được tình cảm Dương dành cho nó như là chị em sao, tại sao vẫn có thể chọn cô chứ.
Theo lời mẹ nhắn lại “Thằng bé bảo con không ghét nó nên nó đã chọn con.” Chẳng lẽ to đầu như Dương phải cư xử ngu ngốc như hai
đứa em thì mới đúng, không ghét thì có thể yêu thương sao, lí lẽ của con nít... Dương thở dài.
-Sao vậy vợ? Vợ không làm bài được à? Hay vợ mới thi về nên mệt? Chồng làm phiền vợ lắm à?
-Ừ! Vợ mệt.
Nếu Dương không cắt ngang thì không biết những câu hỏi ngây ngô kia đến bao giờ mới chịu chấm dứt.
-… Vậy vợ nghỉ ngơi đi nha.
Tiếng cúp máy làm Dương nhẹ nhõm, cô thả người nửa trên ghế, nửa dưới nền nghĩ ngợi. Lúc này khi thấy đỡ hơn Dương mới nhận ra thằng
nhóc lo cho mình thật, những lời quan tâm ấy tưởng phiền hà vậy mà nỗi bực dọc nguôi ngây đi chút ít, thấy bình thản hơn.
Dương không ghét thằng nhóc, thậm chí con thấy tính tình nó khá dễ thương, xong cứ nghĩ đến chức danh vợ, thì cô lại thấy nực cười sao sao
ấy. Nghĩ xem nếu cùng đi trên đường, Dương nắm tay Huy và nói chồng ơi, chồng à thì thà cô chặt cái mặt vứt thùng rác còn hơn. Nghĩ là thấy
nản “Thôi! Coi như công việc làm thêm ba tháng hè đổi lấy tương lai cho cả gia đình vậy”
Mắt vừa nhắm lại thì nghe tiếng ồn ào của mẹ và hai đứa em gái bước vào. Giọng cười vui vẻ của cả ba làm Dương có cảm giác như mình là đứa
rơi rớt ở đâu mẹ nhặt về vậy.
Mới từ sáng sớm Dương đã nghe tiếng lục đục trong phòng, dụi dụi mắt tỉnh lại thì thấy mẹ và hai em đang gom hành lý của Dương vào
va ly. Dương nhảy dựng dậy, nhìn sững sốt làm ba người kia cũng giật mình theo.
-Mẹ! Mẹ lại làm chuyện gì nữa thế này?
Bà Ngọc lúng túng, giải thích ấm ớ.
-Hôm qua cậu Huy không nói gì với con sao?
-Có nói chuyện nhưng chẳng liên quan gì đến vụ mẹ tự tiện đụng vào đồ của con cả.
Trang mai mĩa.
-Chắc thằng ngốc đó quên không nói với chị là hôm nay chị phải đến đó.
Dương đơ người rồi hét lên một tiếng thất vọng. Cô nằm bẹp xuống không thèm động đậy nữa, mặc kệ muốn ra sao thì ra.
Một chiếc xe đợi trước nhà Dương, cô bước ra cùng đống hành lý và vẻ mặt vẫn chưa có vẻ gì là phấn chấn lên. Bà Ngọc ôm cô vào lòng với
giọng sụt sùi như thể tiễn con gái về nhà chồng thật. Dương thừa biết mẹ chỉ giả vờ như thế thôi, như thể bà đang lấy cảm xúc để mà vẽ
truyện vậy. Dương lên xe, cố cười chào tạm biệt cả ba. Bỏ gánh nặng này và tiếp nhận một gánh nặng mới khác, đời cô rõ khổ.
Mời Các Bạn Đọc Tiếp Tập 2:Click Here
Mời Các Bạn Đọc Tiếp Tập 3:Click Here
Mời Các Bạn Đọc Tiếp Tập 4:Click Here
Mời Các Bạn Đọc Tiếp Tập 5(Cuối):Click Here


huy chuong vang.hi
Trả lờiXóatac gia oi post tip di nhe post nhiu nhiu doc cho suong truyen hay lam . e cam dua nao doc sau buong loi xuc fam ke doc truoc ah ko con rang de an chao day
Trả lờiXóaskill chí mạn của TG mà đâu dể poss tiếp
Trả lờiXóamt-DJN
hay hay quá mong đc dọc tiếp quá này !
Trả lờiXóadang doc do mat ca hung .ko biet ket chuyen the nao .hoang tu so dua
Trả lờiXóae theng kia noi ai dien ha muon chet ah vua fai thoi ngen , adm bao tg viet nhah dum cai doc soi ca ruot cho ca tuan roi day
Trả lờiXóachuyen nay` la nhj? ko p?la mot hoang` tu? nhu nhung chuyen khac' ma` la` mot. thang` be' ak`
Trả lờiXóacung~ duoc day'
de? doc. tjep xem the' nao`
thang nay theo dang cap' doc truyen cua tui thi bon nay se cuoi nhau va thang be' kja se~ cho? tahnh 1 dua' dep trai onl lun do :d
Trả lờiXóaoc , adm dang j ma lau thay so lun ah hic doi ca thang roi chu danh nhanh nhanh len dc ko vay ha adm emchiyeuminhanh_200876
Trả lờiXóanhu l0n i
Trả lờiXóahay ma,bun cuoi that
Trả lờiXóangoai doi co chuyen naz k vay?
e cung dang mun tu viet vai tieu thuyet day_1505
hay the ma sao cham vay post nhanh len nao admin
Trả lờiXóanhung chuyen nhu the nay nghe lang xet.co noi dung nao hap dan hon ko. vi du nhu la dang ra la hua hon voi co chi nhung lai me met co e chang han.co e la 1 co gai hien lanh de thuong .chu dung co choi cai bai co lo si ay nua.luc nao cung nan ra 1 co nang ca tinh chua ngoa.tren doi nay chi co nhung ng ngong cuong moi hanh dong duoc nhu may nang ay thoi
Trả lờiXóaban quan tri e mun doc nua
Trả lờiXóanhanh nen nhe_1505
troi , dep tim adm lun cho rau post chi post lau du zay troi . post nhanh tay len cho lau sot ca ruot , hic doi ca thang rau muh se hem c0a
Trả lờiXóachan pheo !
Trả lờiXóahay lem admin oi post nhanh len nhe minh mun doc lem zuj
Trả lờiXóanhư chuyện khoa học viễn tưởng ấy
Trả lờiXóa15t ko biết đã biết fuck chưa
haha
hoi giong vien tuong that nhug tren doi ko j la ko the dc
Trả lờiXóanhung p oi post nhanh len,lau qua dj mat thui
nhanh len admin oi minh doi doi dai ca co ruj truyen hay lam nhanh len nha
Trả lờiXóaket thuc lang xet the admin ?
Trả lờiXóachuyen gi ko beit chang ra gi cathe ma cung dang nen alm ton thoi gian cua nguoi khac
Trả lờiXóaem get cai ket nay
Trả lờiXóadau kgo va ngiet nga
E GET CAI KET NAZ_1505
chan the minh thih hoang tu so dua ju duong co minh khong thich quang dau
Trả lờiXóachan the nay ma cung goi la chuyen the con huy thi sao
Trả lờiXóachan qua dj? tai sao laj ket thuc nhu vay chu? Huy dang duoc yeu va le ra cau cay phai nhan duoc tinh yeu chu? cau ay ko pai la 1 co may, cau ay co quyen giu cho minh 1 tinh yeu... toi get caj ket nay qua! Huy that dang thuong? Day la chuyen dau tien doc toi thay that vong ve caj ket thuc qua? tat ka cua chuyen nay viet chuyen rat hay nhug caj ket laj gay that vong qua dj??? tai sao Huy da yeu het minh nhu vay ma lai ko duoc dap tra? cau ay rat cam duoc yeu ma. cau ay rat co don ma????
Trả lờiXóasao ma ket thuc chuyen laj chan wa vay.ko hay ho chj ca.ket thuc ko co hau chj ca.dang doc hung the ma ket thuc do wa lam mat ka hug thu.
Trả lờiXóaVKL DKM CUOI CUNG HOK LAY THANG KJA AK CHUYEN DAN DAT THY` HAY NHUNG KET QUA? VA` VAI` TINH` TIET" HU AO? vkl DOAN DC 1 PHAN KET QUA 1 NEO? TAC GJA VJET NHU DAU` RUOI` MA DOC MA` DA THAY UC CHE Ọ` NHU DAU` RUOI` VJET NHU KHJ DKM t/g
Trả lờiXóakết ko hay tẹo nào cả. chẳng ra đầu đuôi j
Trả lờiXóaDung la 1 ket thuc chang hay ho j ca, bai dton bao cong suc de lam cho than hay den muc dot pha nhung toan la cong coc va mat het phan hap dan boi doan cuoi! dang le nguoi xung dang o day la anh chang xau zai voi tam long chan thanh kia chu? 1 ket thuc ngu xuan cua tac gia. Xem xet lai khi dong phan ket bai.
Trả lờiXóaket nhu lon ay,nhe ra nguoi dc yeu duong pai la thang be xau xi kia,ket vay cung ket,ko biet viet thi ve que ma chan vit dj viet kieu j ko biet dc
Trả lờiXóatroi.chuyen kieu j vay???????????????
Trả lờiXóaket chang ra dau vao dau ka?dua nao viet truyen ngu ko chiu dc.hazzzzzzzzzzzjjjjjjjjjjjjjjjjj
Trả lờiXóagiong minh qua ah. minh chang thich cai ket nay teo nao minh muon huy se co dc nho do chu ko phai quang du quang co cuoc song dac biet that nhung tinh yeu la tinh yeu ma. minh nghi chac nhg viet chuyen co mot tam hon kom trong sang nen moi ngihi ra ket thuc do nhu vay chan qua di
Trả lờiXóamoi nguoi ah.vao google.go chu re tuoi 15 dang con tiep phan sau nua.hay lam do.nhung ma tuj hok thay fan ket dau ca.hic.ket thuc the nay hok fai dau
Trả lờiXóacái kết chuyện thật vớ vẩn.
Trả lờiXóa