Chiếc xe đi khỏi thành phố làm Dương hơi ngạc nhiên, cô hỏi đi hỏi lại bác tài xế có phải đang đi đúng hướng không thì ông khẳng định chắc
chắn và nói cô đừng lo lắng, nên chợp mắt một lúc đi vì đường còn hơi xa. Dương không lường trước tình huống này, cứ nghĩ chắc cái dinh thự
gì đó phải nằm trong thành phố chứ.
Dương chợp mắt một lúc rồi tiếng bác tài gọi cô tỉnh giấc. Dương mở mắt nhìn ra ngoài, khung cảnh xung quanh cô quả thật có chút kì lạ. Một
bên đường heo hút, chỉ có những khu đất hoang vu, vài đám ruộng lèo tèo và phía bên kia là một bước tường cao to sơn màu cầu vồng sặc
sỡ. Dương ngẩn ngơ một lúc nhìn bức tường màu mè cho đến khi chiếc xe dừng lại trước cổng, đập vào mắt cô lúc này là tấm băng rôn cổ
động hoành tráng:
“Chào mừng vợ yêu ^^”
Bác tài xế tủm tỉm cười và quay lại nhìn Dương.
-Cô chủ cần gì à?
-Quay xe cho cháu về lại nhà đi ạ. Nhanh lên ạ.
Hơi có chút ngạc nhiên với thái độ của Dương, bác tài thôi cười cợt vội làm vẻ mặt nghiêm túc khuyên lơn cô nên bình tĩnh lại vì đây là tâm
sức của cậu chủ, vì cô mà hai tuần nay cậu chủ đã cố gắng hết sức rồi.
Dương đang phân vân thì phía trong có người ra mở cổng, một ông lão già thân hình còm nhom với bên chân bị tật. Dương ra khỏi xe, cô
nhanh nhẹn phụ ông lão mở cái cổng phô trương này cho chiếc ô tô chạy vào.
Ông lão chẳng nói chẳng rằng bỏ đi một mạch không lời cảm ơn, Dương cảm thấy có lẽ mình hơi nhiều chuyện.
Nếu khung cảnh bên ngoài tráng lệ bao nhiêu thì bên trong cảnh vật thật khiến người ta ngỡ ngàng. Không nhà lầu, không cung điện, không
gạch bông, hoa hòe... mà trước mắt Dương là một vườn bắp, một vườn bắp trải dài, mênh mông và trù phú.
Dương hét toáng và nhảy cỡn lên khi thấy giấc mơ của mình trở thành sự thật, giấc mơ được chết giữa vườn bắp đầy trái. Cô véo má mình thật
mạnh, cái cảm giác đau khiến cô nhận ra mình không chiêm bao mà cũng chưa chết. Mặc kệ hành lý, Dương chạy lại gần ngắm nhìn những trái
bắp thân yêu. Dương sợ tim cô vỡ ra vì chúng mất.
Cách đó không xa, cũng trong khu đấy ấy, Huy chăm chú theo dõi từng cử chỉ của Dương, cậu mỉm cười với những hành động của cô lúc này, so
với Huy thì trông cô còn con nít hơn thế kia. Huy cứ cười hoài như thế và làm cho người phía sau cậu không khỏi khó chịu, anh ta lại gần giật
lấy ống nhòm khỏi tay Huy, nhìn theo hướng nhìn của cậu.
-Vợ cậu đấy à?
-Ừ.
-Hơi già so với cậu.
Huy giật lại cái ống nhòm, nhăn nhó.
-Cấm anh nhắc đến chuyện già trẻ, tuổi tác kể từ bây giờ trở đi và nhân tiện dặn dò luôn những người khác trong nhà giúp tôi.
Chàng trai mỉm cười gật đầu khi lần đầu trông thấy Huy nhạy cảm và giận vô cớ như vậy.
Chàng trai này là Quang, một chàng trai mang vẻ đẹp của ánh sáng đúng như tên gọi của anh ta. Quang độ tuổi của Dương và nếu một người
rành về chứng khoán thì không xa lạ gì với anh ta, một thần đồng toán học, nổi lên như một hiện tượng trong làng chơi chứng khoán xong
hai năm trước Quang bất ngờ biến mất sau những vụ ăn chơi tai tiếng và trận đua xe cuối năm gây xôn xao dư luận. Sự có mặt của anh tại đây
và bên cạnh Huy không rõ vì điều gì nhưng ắt hẳn cũng đáng để quan tâm đến.
Về phần Dương nếu không có bác tài xế nhắc nhở chắc cô nàng định ngủ ngay tại vườn bắp cũng nên. Dương đi theo bác tài mà không quên
ngắm nhìn những hàng bắp dài chạy theo hai bên.
Qua hết bãi bắp là một khoảng không dài với chi chít những cây rau củ quả các loại, vài người làm vườn trông thấy Dương ngưng công việc
dang dở, chăm chú nhìn cô theo kiểu dò xét. Dương thấy không tự nhiên chút nào trước ánh mắt của họ nhưng vì phải ở đây ba tháng nên cười
một chút mà dễ sống thì cũng không sao.
Nghĩ vậy cô quay ra phía họ, cúi đầu nhẻm miệng cười. Đáp lại sự thân thiện của cô là sự hờ hững và có vẻ chẳng mặn mà cho lắm. Dương chưa
kịp thắc mắc thì giọng nói quen thuộc lại chen ngang dòng suy tư của cô.
-Vợ đến rồi à?
Huy lại gần Dương, lại nụ cười và cái giọng nói vô tư có phân ngây ngô ấy.
-Vợ đi xe chắc mệt lắm ha? Nhanh nhanh vào nhà thôi. À! Anh Quang mang hộ hành lý giúp Vợ em nha.
Quang lại gần Dương và trong ánh mắt anh vô tình để lộ sự thân thiện triều mến mà anh tin rằng không có cô gái nào không khỏi bận tâm với điều đó.
-Để hành lý anh mang vào cho.
Dương đúng là không phải ngoại lệ, cô thoáng ngây người với nụ cười của Quang và giọng nói trầm ấm rất đỗi dịu dàng ấy. Cô đưa túi đồ
cho Quang và bước đi theo anh.
-Vợ! Nhà chúng ta bên này cơ mà.
Giọng nói hờn trách của Huy làm Dương thoát vội ra khỏi đôi mắt Quang, cô quay lại nhìn anh chồng trẻ mà bối rối.
-Không phải nhà ở hướng ấy sao? Vợ có thấy căn nhà nào nữa đâu.
Dương chỉ về phía căn nhà lợp ngói, sơn xanh dịu dàng phía trước mặt cô theo hướng Quang đang đi. Cẩn thận nhìn lại lần nữa cũng chỉ
thấy có mỗi cái đó đáng được gọi là nhà, đằng kia là một cái lầu hóng gió vì nó khá nhỏ và cao, còn phía xa xa cạnh hồ nước có vẻ là
chòi ngắm cảnh... có lẽ vậy. Dương đưa mắt nhìn Huy khó hiểu. Huy thôi vẻ mặt phụng phịu và chuyển sang điệu cười ranh mãnh, nắm lấy
tay Dương kéo về hướng ngược lại. Huy tự hào chỉ về phía cái chòi khi nãy vô tình Dương có liếc ngang qua và trót lỡ xem thường.
-Chồng xây nó tặng vợ.
-Một cái chòi...
Dương khó khăn lắm mới thốt được từng ấy tiếng nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ quá đỗi của Huy, cô lại không dám để lộ vẻ thất vọng ấy ra ngoài.
-Vợ đừng nghĩ nó là cái chòi bình thường nhé.
Nói rồi Huy lại tiếp tục kéo thân hình cứng vì đơ của Dương đi lại gần cái chòi hơn.
Dương từng nghĩ làm con dâu nhà giàu thì sẽ sống trong một căn nhà sáng bừng, đi đến đâu cũng phản chiếu gương mặt của mình đến
đó vì mọi thứ đều bóng loáng. Sẽ được ăn uống cao lương, sẽ được ở phòng lạnh, tắm bằng bồn có rải hoa hồng... tất cả giờ bay theo gió khi
trông thấy cái chòi lợp tranh này.
Nhưng nhìn từ xa thì đáng thất vọng ấy vậy mà khi lại gần, Dương lại cảm thấy vô cùng thích thú. Từ mặt đất ra đến cái chòi có bắt một cây
cầu tre chắc chắn, đi trên ấy bạn có thể thấy nhưng bông súng màu hồng xinh xắn nằm rải rác khắp mặt hồ và hàng chục chiếc thuyền bằng tre
nhỏ sơn màu vàng có căn buồm màu tím rất đẹp.
-Vợ thấy đẹp chứ? Chồng đã nghĩ cách gì đó để tặng vợ nhân ngày gặp mặt nhưng lại không biết làm điều gì cả và rồi lại làm cách bình thường này.
-Bình thường à! Rất tuyệt, rất đẹp mà.
Sự thật là hai chữ ấy còn không đủ so với những gì Dương định nói, từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ có bao giờ cô được tặng cho cái gì hạnh phúc như thế này đâu.
Huy trông thấy gương mặt của Dương lúc này, cậu cũng vui vẻ hơn “May là nó không quá trẻ con trong mắt Dương”.
-Màu vàng tượng trưng cho sự vĩnh cửu, màu tím là sự chung thủy mãi mãi...
Câu nói ấp úng của Huy vừa thốt ra thì Dương đã đi trước một đoạn đến gần cái chòi, chắn hẳn cô nàng không kịp nghe những lời ý nghĩa kia.
Một cô nàng vô tâm...
Đừng vội trách cô ấy nếu bạn không tận mắt trông thấy cái chòi, nhìn xa thì bình thường thật nhưng đến gần thì mới thấy kì công của chủ nhân
tạo ra nó. Nó giống như một tòa sen trên mặt nước, được làm hoàn toàn từ tre và mang cái màu tự nhiên mát mẻ ấy. Sàn nhà lót bằng rất
nhiều lớp tre, được đang lát công phu, tỉ mỉ. Mọi thứ từ bàn ghế, kệ đựng đồ cũng từ tre nốt. Dương thích thú kéo tấm rèm tre ở cả bốn phía lên
rồi nhìn ra ngoài, cô nàng bị cuốn hút đến nổi quên mất biệt thự và phòng tắm rải hoa.
Dương thả người nằm xuống chiếc gường to trong chòi, thứ duy nhất không làm bằng tre. Huy cuối cùng cũng đến, cậu lại gần ngồi cạnh.
-Vợ thích lắm nhỉ?
-Ừ.
Cả hai im lặng một lúc, mùi hương hoa dịu dàng và cả những làn gió tự nhiên mát mẻ làm Dương chìm vào giấc ngủ sau chuyên đi mệt
ban ngày. Huy nhìn vợ mình, niềm hạnh phúc ngây thơ len trong đôi mắt cậu. Huy tháo cặp kính vướng víu và đặt lên má Dương một cái
chạm môi dịu dàng.
-Chào mừng vợ bước vào thế giới của chồng.
..................
Sự mệt mỏi suốt chặn đường làm Dương rơi vào giấc ngủ một cách khá thoải mái và mãi đến gần chiều mát cô mới lờ mờ mở mắt. Mùi bắp luộc
thơm tho theo gió chạm nhẹ vào khoảng không gian riêng tư của cô và theo một thói quen khó tiết chế, Dương đi theo lời mời gọi hấp dẫn mà
gió đưa đến.
Vừa ra khỏi căn nhà trên mặt nước, rẽ vào hướng cây đa to mát, nơi mà phía dưới gốc cây, có nhiều người làm tụ tập xung quanh nồi bắp
luộc khổng lồ mà hồi giờ Dương mới được trông thấy. Cô như đứa trẻ chưa lớn, hí hứng chạy lại ngồi cạnh anh chồng nhỏ của mình.
Huy đang nói chuyện với mọi người, trông thấy Dương lại gần, cậu cũng nhoẻn miệng cười.
-Chồng định gọi vợ khi nào bắp chín. Vợ thấy đã đỡ hơn chưa?
Dương gật gật đầu mà mắt không rời cái nồi to trước mặt. Huy đoán được sự thích thú ấy qua nét mặt Dương, cậu không hỏi nữa mà nhặt lấy cái
rổ nhỏ ngay cạnh rồi đứng dậy.
-Vợ ngồi đây nhé. Chồng sẽ hái thêm một ít trái nữa, tiện thể tý nữa có mình nướng luôn.
Dương tán thành với ý kiến ấy của Huy vô cùng, cô vẫy vẫy tay tạm biệt khi cậu rời nhóm. Và đó có lẽ không phải là lựa chọn khôn ngoan cho
lắm, khi mà mới ban chiều cô được những người làm ở đây đón tiếp với thái độ không chút thiện cảm. Sau khi Huy đi, họ chăm chăm nhìn vào
Dương bằng ánh mắt kỳ lạ.
Dương ngay lập tức nhận ra vấn đề, cô cười một cách bối rối nhưng cũng chẳng mang lại điều gì khá hơn. Cô biết họ không hoan nghênh cô ở lại
vì thế cô đứng dậy, lẻn dần về phía vườn bắp tìm Huy, người duy nhất chào đón cô đến đây.
Huy thẩn thơ, vừa đi vừa nhìn những trái bắp một cách thờ ơ, có vẻ cậu đang chờ đợi điều gì đó và rồi cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc
gọi tên mình, khuôn mặt cậu trở nên tươi tỉnh, thích thú nhưng cậu lại không đáp trả tiếng gọi ấy. Bóng Dương chạy ngang qua và Huy thì đứng
nấp sang dãy bắp bên cạnh, cậu dõi mắt theo, khẽ mỉm cười. Một lúc sau Huy mới lên tiếng đáp trả.
-Vợ! Vợ đứng ở đâu vậy?
Thoáng nghe thấy tiếng Huy giữa rừng bắp bạt ngàn không hiểu sao Dương thấy trong lòng mình vui một cách kỳ lạ. Dương cố gọi to để Huy
xác định phương hướng và rồi ngay sau lưng cô, một tiếng rên của Huy làm cô quay lại tìm.
Sau những cây bắp mảnh khảnh, những chiếc lá to dài đan xen, che khuất tầm nhìn, bóng dáng Huy đần hiện rõ, nhỏ nhắn, sặc sỡ như ngày
mới gặp. Huy ôm lấy cánh tay đang rướm máu của mình, vẻ mặt đau vì rát buốt.
-Chồng đứng ngay đây mà vợ gọi hoài không thấy lên tiếng. Trời! Tay chồng sao thế này?
Khuôn mặt Huy nhăn nhó tội nghiệp khi một bên tay cậu bị lá bắp cứa nhẹ, bắt đầu rỉ máu.
-Chồng nghe tiếng vợ mà. Tại vợ đi vội quá nên chồng theo không kịp. Xin lỗi vợ.
Dương cảm thấy mình mới nên là người nói lời xin lỗi, cô không nên trút giận vào Huy như vậy, nhìn chồng nhăn nhó mà làm cô thấy mình
nên làm gì đó. Dương lấy rổ bắp trên tay Huy.
-Chúng ta về thôi. Vợ sẽ nói mọi người giúp chồng.
Huy khựng lại nhìn Dương, miễn cưỡng.
-Chỉ trầy tý thôi mà, chồng có cảm thấy gì đâu. Hay vợ hái nhé, chồng đi theo sau thôi.
Trước ánh mắt nài nỉ của Huy, Dương không có cách nào hơn, cô mang rổ và bắt đầu tìm kiếm. Thỉnh thoảng Huy chỉ cho Dương một vài trái
nhưng lại bị cô nàng gạt đi với lí do chúng quá nhỏ và trông chẳng ngon lành gì. Những lúc ấy Huy lại im lặng.
Khi đã hái khá nhiều, cả hai đi ra phía ngoài theo hướng thoai thoải của ruộng bắp mà quay về. Huy cầm trên tay hai trái bắp và hỏi Dương đoán
xem trái nào ngon hơn. Dương cũng thích trò này vì nó chẳng khó khăn lắm với cô khi mà chỉ nhìn sự chênh lệch của hai trái bắp cũng đủ để cô
chọn lựa. Một trái khá nhỏ khá xinh xắn, trái còn lại thì to và có vỏ khá đẹp. Dương chọn trái bắp to.
Huy nhìn vợ cười ranh mãnh và cậu bắt đầu lột từng lớp vỏ bắp. Trái bắp nhỏ đều hạt và vừa đủ độ có thể ăn được trong khi đó trái bắp lớn lại
lởm chởm hạt non hạt già, thậm chí còn bị sâu đục bên trong.
Dương thất vọng ra mặt, cô không tin nên cầm cả hai lên xăm soi và rồi 18 năm kinh nghiệm ăn bắp làm cô tức giận đặt cái bắp to vào rổ
chẳng nhẹ nhàng một chút nào.
-Mọi người đều dùng mắt khi chọn bắp nhưng đôi khi cũng có ngoại lệ vợ ha?
Câu nói ẩn ý nhưng được thốt ra bằng giọng ngây thơ và nụ cười của Huy làm Dương không tin rằng nó có chủ đích sâu xa như thế. Cô chỉ
cười trừ đối đáp anh chồng cho có lệ và ngại ngùng đi lên trước vài bước.
Huy đem bắp lại gần chỗ luộc và lần này Dương đi theo phía sau cậu. Những người làm lại cười nói với cô bình thường, họ cởi mở, tốt bụng với
Dương một cách thái quá làm cô nhận ra ngay sự khác biệt này là vì có Huy. Dương nhận trái bắp từ một bà thím lúc trước còn lườm cô ra mặt, cô
cố cười đáp lại mà trong lòng không ngừng thở dài, nhìn cái vẻ ngây thơ chẳng biết gì của anh chồng. “Hay là nói lại với cậu ta chuyện
này?... Mà thôi, dù gì cậu ta cũng là con nít mà.”
Trời bắt đầu tối đi, gió mát kéo đến phủ quanh căn nhà xinh xắn của Dương và Huy. Hai người ngồi phía trước hiên, Dương chăm chú nghe tiếng
kèn acmonica từ trên cái lầu hóng gió mà cô gặp Huy lúc mới vào.
_Ai thổi vậy nhỉ? Nghe hay thật.
Dương chợt hỏi bâng quơ nhưng điều đó cũng làm Huy quan tâm.
_Của thầy gia sư dạy chồng đó, người mang hành lý của vợ lúc sáng ý.
Dương ngạc nhiên tròn xoe mắt.
_Người đó sao...
-Nhưng vợ thích nghe kèn à?
Dương gật đầu, ánh mắt cô dõi nhìn về phía âm thanh trong trẻo ấy, môi cô huýt sáo theo và mỉm cười.
-Vợ thích âm nhạc. Vợ đã từng tưởng tượng rằng ngày nào đó, vợ sẽ nghe những bản nhạc mà mình thích giữa cái không khí trong lành như
thế này và cạnh vợ sẽ là...
Dương chợt ngưng lại khi nhìn khuôn mặt Huy đang lắng nghe chăm chú.
-Cạnh vợ sẽ là chồng, người sẽ rất thích vợ.
Huy mỉm cười tiếp lời Dương và trong giây phút cô cảm thấy có một cảm giác gì đó thật xốn xan, kỳ lạ. Dương lấy tay nhéo hai má Huy làm cậu
đau và nghiêm túc nói.
-Cấm nói mấy câu sến sồ như thế nghe chưa. Ôi! Thật là nổi da gà.
Dương bỏ vào trong, để mình Huy ngồi lại và xoa xoa hai bên má đỏ ửng của mình. Cậu đưa tay khấy mặt nước tĩnh lặng, nét mặt có phần nghiêm túc “Thật chẳng hiểu vợ thuộc típ lãng mạn hay thực tế nữa, làm cách nào để chồng có thể bước vào thế giới của vợ đây?”
----------------------------
(Còn Nữa...)
Home
Chú rể 15 tuổi Tập 2
|
21/12/10 |

Không có nhận xét nào: