Cô Nàng Dễ Thương Tập 8

Cháp 21 (part 3)
Mấy ngày sau, Tố Phương đi ra bưu điện để gửi thư. Trên đường về có hơi xót xa vì tiền bảo đảm quá nhiều, Phương chậm rãi đi. Một giọng nói cao vút nhưng quen thuộc vang lên :
_ Hãy cố làm xong đi !
Phương dừng lại hẳn. Trước mặt cô là con hẻm nhỏ là cổng của một chung cư. Elizabeth đang đứng tựa người vào trường, khuôn mặt đanh chắc. Tố Phương vội nhảy qua một bên để tránh bị nhìn thấy. Một cô gái có mái tóc vàng xõa vai đứng xoay lưng lại, giọng vẻ như lo sợ :
_ Vâng... tôi sẽ cố gắng !
GIọng nói, cái lắc đầu hoàn toàn giống cô gái đã chặn đánh Tố Phương. Elizabeth cười lạnh lùng :
_ Nếu hỏng việc thì hậu quả như thế nào cô biết chứ?
_ Vâng...
Nói rồi Elizabeth đi ra. Phương lùi người , nép sâu vào trong. Mất một lúc sau, cô gái tóc vàng mới đi ra... Gương mặt cô ta xinh xắn như búp bê, hiền lành và dường như đang chìm đắm trong một nỗi lo buồn không dứt... Nếu động cơ là vì Henry thì Phương không thèm chấp, nhưng vì Elizabeth thì... Phương vội đuổi theo cô gái, kéo mạnh cô ta vào công viên gần đấy. Cô ta phản ứng không lại được với Phương , buông xuôi khi Phương ấn cô ta ngồi xuống 1 chiếc ghế :
_ Tôi định tha thứ cho bạn rồi nhưng giờ thì không được !
Cô ta lạnh lùng :
_ Tôi không biết bạn !
_ Đừng nói láo! _ Phương gằn giọng _ Vết thương trên tay tôi còn chưa lành hẳn cơ đấy... Lại còn bàn nhau với Elizabeth để hãm hại tôi chăng?
Cô ta sững người, nhìn Phương như thể nhìn một người kinh khủng lắm... Nhưng cô ta chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Phương... Sau một hồi im lặng, cô ta cúi đầu, nhếch môi :
_ Cũng chẳng có gì... Biết rồi thì tiện đây tôi nói cho mà hay...Đừng tham gia trận đấu nữa.. không thì không phải là đau tay đâu !
_ Đừng đe dọa tôi ! _ Phương mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh _ Dù có chết tôi cũng phải tham dự trận đấu đó... Elizabeth đe dọa bạn cái gì?
_ KHông liên quan gì bạn !
_ Hãy nói đi, tôi có cách giúp đấy.. KHông muốn mình là tay sai thì phải hợp tác với tôi thôi..
Cô ta nhìn Tố Phương 1 cái, đôi mắt loé lên tia sáng.. Phương mỉm cười chờ đợi...
_ Bố tôi là quản gia nhà Elizabeth. Cô ấy biết được chuyện bố tôi đã gây ra án mạng cách đây 5 năm. CÔ ta đe dọa nếu không theo lệnh cô ta thì ba tôi... sẽ vào tù. Tôi sợ và phải làm theo... Cũng chỉ vì lo sợ bạn cướp mất người mà cô ta yêu từ lâu nên mới làm vậy.. chứ thực ra...
_ Cô ta sống ích kỷ và kênh kiệu quá.. Cần cho một bài học ! Tên bạn là gì?
_ Sa_ra !
_ Tên hay quá..._ Phương chìa tay ra _ Mình làm bạn đi !
Sa_ra ngạc nhiên, song cũng đưa tay bắt lấy tay Phương... Nụ cười ấm áp của Phương khiên cô tin tưởng lại kỳ ... Elizabeth có một đối thủ... vượt trên cả cô ta... lo sợ cũng phải thôi!

Cuối cùng trận đấu đã đến, sáng sớm mà mọi người đã đến chật ních sân. Tố Phương mang cái mặt với 2, 3 vết thương được dán băng đến làm mọi người... kêu len vì lo lắng. Tay cô được quấn băng trắng ... dày quá cỡ. Phương giải thích là ngã cầu thang, nhưng... chẳng xi nhê gì với cô cả... Thi đấu không chiến thắng thì không phải Tố Phương !
Trận đấu được thi theo 5 hiệp... Khi tiếng còi của trọng tài cất lên thì tiếng reo ầm ĩ cũng vang lên. Phương đón bóng từ đường truyền của bạn rồi hất nhẹ sang bên kia, khuôn mặt giả đò như... đau đớn. Henry ngồi trên... chỉ biết lo lắng không yên !
Sự quyết tâm đã làm nên chiến thắng. Đội 11B6 nhanh ****ng thắng ở Hiệp 1 tỏng khi hàng ngũ đội 11A4 rối loạn. Giờ nghĩ giải lao, Phương bị một người lạ gọi ra. Vừa đi tới chỗ hẹn, Phương vừa cười thầm...
Elizabeth đăm đăm nhìn Phương , nỗi căm ghét như muốn trào ra ngoài. Phương tấn công trước :
_ Cô định bày trò gì tiếp theo đây? Quá trễ rồi.. Tối qua, Sa_ ra đã bị tôi cho nhừ... đòn rồi!
Elizabeth sa sầm nét mặt , song cô ta bình tĩnh lại, lên giọng :
_ Đã biết Sa_ ra thì chắc biết tôi ghét cô lắm, và muốn loại cô ra khỏi cuộc chơi...?
Phương khoanh hai tay trước ngực, thách thức :
_ Định bắt tôi vờ thua trong trận này?
_ Đúng... Nếu không Sa_ ra không được yên đâu !
Phương nhìn xoáy vào Elizabeth, trong lòng gợn lên một chút ghê tởm...
_ Cả bố Sa_ ra nữa chứ? _ Phương mỉa mai _ Là người của gia đình cô mà... luôn làm theo lệnh chủ hình như là một quy tắc?
Elizabeth giang tay định cho Phương một cái tạt tai thẳng cánh nhưng Phương đã giữ lại, cô nhếch môi , đe dọa :
_ Đừng nghĩ đến chuyện làm hại ai nữa... Tôi đã biết rất nhiều việc làm không chính đại của gia đình cô, có cần phải nói ra không? Cánh nhà báo rất thích đó?
Elizabeth quay mặt đi, nói :
_ Mày như mẹ mày... đều ngoan cố cả !
Tố Phương nói với theo khi Elizabeth sắp đi vào phòng thay đồ :
_ Hãy chơi như những đấu thủ trong sạch...
Tố Phương mỉm cười một cách mỉa mai. Đâu có muốn xen vào chuyện của mẹ nhưng cô ta quá ngang ngược...
Trận đấu kết thúc, thật bất ngờ, đội bóng chuyền bách chiến bách thắng của 11A4 đã hoàn toàn thất bại trước 11B6. Cả đội hân hoan giơ cao cúp vô địch trường và nhận một suất tham dự bóng chuyền nữ học đường toàn bang... Elizabeth nhìn Phương căm thù... Có trời mới biết được cô ta nghĩ gì !


Cả trường ồn ào lên vì cả ba hotboy của trường đều nhận được thư từ Mỹ gửi về. Và bọn con gái lớp 11 văn biét là ai gửi nene tung tin thất thiệt làm... tụi con gái tức điên lên... Phương đã gửi cho 5 người, 4 tên con trai và Mỹ Phương nữa, mỗi người hai tấm ảnh của cô, chỉ có Nhật Duy được nhận 3 cái. Một chiếc là hình cô chụp với các bạn trong lễ sinh nhật, một là hình cô quay hai vòng đánh bóng trong trận đầu tiên đến trường, riêng cái ảnh của Nhật Duy thì là hình cô cười chụp riêng trong lễ sinh nhật.
Ai ai cũng hạnh phúc như điên khi nhận được thư Phương. Mỹ Phương và lũ bạn khen Henry đẹp trai không bút nào tả xiết... Có đứa ao ước được nghe cậu hát và xin tình nguyện dâng con tim mình... Quốc Bảo và Bảo Quốc lại thấy tự hào và sung sướng vì Phương vẫn giữ nguyên được phong cách... nổi trội ngày nào...
KHi nhận được thư của Phương, Việt Hùng bất ngờ lắm. Tay run run mở bì thư, tim đập loạn xạ. TỤi con trai ở bên cạnh trực cướp thư... Hai ảnh lấy ra và bọn con trai nhào tới... Việt HÙng vụt đứng lên và hét :
_ Phương đã trả lời rồi !
_ Ai? Xem nào?
_ Tớ xem trước...
Mặc kệ lũ bạn nhao nhao, Việt Hùng cứ một tay nâng ảnh trước mặt, một tay cứ hất bất kể đứa nào nhào vào... Lớp nhộn nhạo.... vui kinh khủng !
Nhật Duy xem ảnh mà ấm ức tức... Henry cũng đẹp trai quá chứ? Vậy mà Phương bảo vẫn thua mình... An ủi vậy ai chịu được? Hắn ta tự nhiên choàng tay ôm cổ Phương cười nhăn nhở như trêu ngươi Duy...
Phương Doanh tò mò ghé mắt vào . Nhật DUy vội úp ảnh vảo ngực mình :
_ Ảnh của tớ !
Ngăn nụ cười lại, Doanh nhíu mày :
_ Phương là bạn mọi người mà. Ai cũng mong bạn ấy, cậu là lớp trưởng không thế ích kỷ như thế?
Nhật Duy ngậm ngùi đưa hai ảnh cho bạn bè xem, riêng ảnh Phương dịu dàng chụp một mình cậu giữ riêng cho mình... Phương hiền dịu đến không ngờ ,.. giống như cô gái của hôm chia tay ấy !
_ Ai vậy anh? _ GIọng nữ vang lên bên tai Duy. Cậu ngẩng lên, ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt Thục Uyên đo đỏ , giận dữ... Thục Uyên nói :
_ Anh ra đây có chuyện muốn nói !
Duy mỉm cười. Cậu theo Uyên ra hành lang đã vắng người... Uyên vào đề luôn :
_ Đó là ai vậy? Cả trường đang đồn ầm lên kia kìa...
_ Đó là bạn anh !_ Duy nói tỉnh _ Có vẫn đề gì không?
_Có ! _ Uyên cau có _ Em không thích thế !
Duy nhìn Uyên nghiêm khắc :
_ Em đừng ích kỷ như thế... Bạn anh chứ không phải bạn em mà em có thể nói kiểu đó... Hãy quay trở lại là em đi !
Mặc cho Uyên đứng sững ở hành lang, Duy bỏ vào trong lớp... Một cơn gió nhẹ thổi bay vài sợi tóc quăn tít vương trên trán. Uyên nghe lòng mình mằn mặn, nhâm nhẩm những nỗi đau... Duy và cô, mỗi lúc một xa nhau... Anh bảo cô trở lại là bản thân mình... Những gì đã xảy ra cho cô? Những gì đã làm cô xấu đi trong mắt Duy?... Hay anh không còn như xưa nữa?

Thời gian cứ trôi đi vùn vụt... Cuộc sống cúa con người theo đó mà cũng biến đổi theo. Tố Phương bị cuốn vào guồng quay của học tập, vươn lên để khẳng định mình. Cô vẫn chơi thân thiết với Henry , Tony, Jalet và Sa_ra. Hàng ngày dành một chút thời gian để trò chuyện cùng Nhật Duy, đôi khi là Việt Hùng hay Mỹ Phương. Mẹ vẫn tận lực làm việc và điều tra ngoài lề. Mọi dữ liệu đều do Tố Phương xử lý và gửi một bản về bên Nhật Duy để cậu giữ hộ. Sự đe dọa càng lớn , mẹ càng cứng rắng. Nhiều lúc Phương sợ, mẹ chỉ như một cây nhỏ yếu ớt làm sao chống lại được cả trời mưa bão? Có nên không khi mà công lý chỉ còn một phần nghìn ánh sáng của hy vọng? Những lúc như vậy, mẹ lại an ủi và động viên cô. Thật buồn cười biết bao, lẽ ra cô phải động viên và cổ vũ mẹ chứ ?
Và một tin đau buồn nữa là bố đã kết hôn với cô Nguyên. Mẹ chắc đau lòng lắm nhưng mẹ vẫn cười " Bố con đã làm theo tiếng gọi trái tim "... Phương thì không cứng rắn được thế, cô khóc nức nở... Mặc dù đã chúc bố hạnh phúc với cô Nguyên , nhưng cô lại luôn cầu mong có một sự cố trong ngày cưới của bố... Bố vui bao nhiêu thì mẹ con cô lại buồn bấy nhiêu... Ở quê nhà, bố có nhớ cô gái xinh đẹp Hiền Lan đứng dầm mưa chờ bố từ sân bay đưa tiễn người yêu về ? Bố có nhớ những giọt nước mắt tủi phận của mẹ hàng đêm? Và bố có nhớ đứa con nghịch như quỷ sứ và

...........................
Cháp 22
Cuối năm học, trường của Tố Phương tổ chức buổi dạ hội tốt nghiệp của lớp 12. Đâu đâu cũng thấy chuyện tìm bạn nhảy, náo nức chuyện váy áo, trang điểm... Chuyện học hành như rơi vào quên lãng... Hầu như cả trường đều biết Henry sẽ đi cùng Tố Phương, nhưng một vài cô vẫn... không thể bỏ qua cơ hội lại gần cậu... mời mọc... dù chỉ để thấy đôi mắt ngạc nhiên của Henry...
Tối hôm đó,Phương mặc chiếc váy dạ hội và tự... trang trí đầu tóc mình. Không biết xử lý ra sao, cô buộc thành búi đằng sau, cài thêm một bông hoa hồng trắng đang nở rộ... Ngắm mình trong gương, Phương vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó... không có nó, bộ váy như không có hồn... Phương cầm chiếc hộp khảm trai lên và lấy một chiếc vòng ra. Đeo chiếc vòng trên tay, Phương không còn cảm giác trống trải nữa.. Bà dì của Duy nói rằng thiết kế cái áo này cho Phương, duy nhất mình Phương thôi... chắc là ở ý này... Chiếc váy chỉ hoàn hảo khi có chiếc vòng trên tay !
Buổi dạ hội đẹp lộng lẫy những bóng hồng thướt tha... Ai ai cũng dịu dàng hẳn đi trong những bộ váy dài, mềm mại... Henrry đón Phương ở cửa phòng nhảy, đôi mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên lẫn ngưỡng mộ vẻ đẹp trong sáng của Phương... Bông hoa màu trắng tinh khiết lóng lánh những sắc màu của ánh đèn hệt như đang ngậm sương đêm. Chiếc váy dạ hội màu vàng nhạt, nhẹ nhàng thanh thoát ôm lấy thân hình mảnh mai nhỏ bé của Phương... khiến cô như một nàng tiên nhỏ, lúc nào cũng có nụ cười ngự trị trên môi...
Phương nhảy đẹp, mềm mại theo sự dìu dắt của Henry... Quên đi cảm giác chua chát của kẻ đến sau, Henrry để hết lòng vào điệu nhảy... để hạnh phúc được tràn trong lòng... Tố Phương đang ở trong vòng tay cậu, hiền hậu và dễ thương quá đỗi... Chẳng cần biết tương lai, cũng chẳng cần biết quá khứ... hiện tại là điều Henry mong mỏi và nâng niu... Chỉ cần luôn ở cạnh cô thôi ! Chỉ cần duy nhất điều ấy !
Được một điệu thì Henry phải lên hát, Phương lang thang dọc sân trường. Đến bờ hồ nhỏ ở đắng sau lưng dãy lớp học, cô tựa vào lan can, đứng nghĩ ngợi. Gió thổi mát rượi. Tiếng reo hò cổ vũ cứ ào lên mỗi lúc một lớn... Đám đông đang bị kích động vì giọng ca tuyệt vời của Henry. Phương thấy buồn buồn. Nhật Duy chắc đang ngồi học... MỌi người đang tất bật với công việc trong ánh nắng đầu hạ... Hạ về ! Phương không còn được nghe tiếng ve kêu xao động không gian, không được nhìn phượng đỏ thắm, bằng lăng tìm ngát những con đường... Nỗi đau như lại cồn lên... Nước Mỹ xa hoa và lộng lẫy cũng chẳng bằng quê hương mình... Xa quê mới thấy quê hương đẹp biết bao , đẹp hơn tất cả....
_ Nghĩ gì vậy Phương?
Phương quay ra, Henry đã đến bên cạnh, mỉm cười. Phương nhận ra tiếng ồn ào đã lắng xuống và nhạc nhảy vui vẻ đã vang lên... thánh thót, nhịp nhàng... Gió thổi tung mái tóc nâu sẫm của Henry , khuôn mặt cậu lấm tấm mồ hôi... nhưng vẫn ngời lên một niềm lạc quan say mê bất tận... Cậu nhìn sâu vào mắt Phương, Phương mỉm cười đáp lại :
_ Nghĩ về quê hương !
_ Cậu không thể coi đây là quê hương thứ hai của cậu? _ Henry kêu lên khắc khoải _ Nước Mỹ cũng có những thứ đáng để bạn yêu thương, lưu giữ chứ?
Phương quay đi, không nói gì.. mà đúng hơn là không thể nói... Đối với mỗi người, quê hương là niềm yêu dấu tự hào, chẳng cớ gì mà ta lại đi chê bai quê hương của người khác cả... Phương không yêu được nước Mỹ, nhưng chưa thấy ghét... Vậy là quá tốt rồi phải không?
Henry, xoay người lại, hơi tựa người vào thành lang can... Gương mặt Phương nghiêng nghiêng, dịu dàng...
_ Phương có biết dạo gần đây Henry cứ hay mơ về Phương hay không nhỉ?
Phương hơi quay lại, im lặng nghe cậu nói :
_ Những cơn ác mộng thì đúng hơn... Henry sợ Phương bỏ đi lắm... Vĩnh viễn không được thấy Phương trong tầm mắt... Không còn gì có thể tồi tệ hơn...
Có thể hứa với mình một câu không Phương?
_ Mình... không biết...
_ Hãy ở bên cạnh Henry mãi được không... Mình không cần Phương nghĩ về mình như đang nghĩ về Duy , mình không cần Phương yêu nhiều như thế... Chỉ xin Phương đừng bỏ đi...
Giọng Henry thiết tha đến mức, Phương thấy trái tim run nhè nhẹ... Có người yêu thương cô như thế... vậy mà cô không thể đáp lại... Giống như mình mang một tội lỗi rất lớn, không bao giờ có thể đáp đổi được...
Khẽ lắc nhẹ đầu, Phương đưa tay lên... Chiếc vòng sáng lấp lánh dưới ánh điện mờ ảo... Henry nhìn thấy ảnh của Phương và Duy, dù nhỏ xíu nhưng cũng có thể thấy những nụ cười tươi vui hạnh phúc. Phương thở nhẹ ra :
_ Đó có thể là một lời thề của hai đứa mình... Mình yêu quý cậu nhưng không thể vì thế mà làm khổ cậu bởi một lời hứa nữa... Chúng ta chỉ nên là bạn... và như thế, mình vẫn có thể cười tươi với cậu dưới ánh sáng mặt trời...
Henry lặng người đi... Tia hy vọng mong manh người con trai kia là bọt biển là hư vô đã theo gió mà bay... Vĩnh viễn người đến sau vẫn chỉ là người đến sau !
_ Mình sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, tại chỗ này... Henry đã cho tớ thấy mình không bao giờ cô đơn !
Henry cầm tay Phương lên, hôn nhẹ nhàng... Đây là nụ hôn đặt nền móng cho tình bạn của chúng ta, Tố Phương à !
Phương uể oải mở cửa, cô gọi :
_ Mẹ ơi ! Con về rồi !
Tay lần cong tắc điện, miệng ngáp dài. Điện sáng Phương hoảng hồn. Căn phòng lộn xộn như vừa qua một trận xô xát... Phương nghe thấy tiếng vặn nắm cửa nhà tắm, vội vã chạy vào phòng mình và khóa cửa lại. Phương tháo nhanh chiếc vòng và giấu đi. Nắm cửa đang xoay, cô hốt hoảng ngồi vào bàn học. Tiếng người đâm vào cửa uỳnh uỳnh... Tay Tố Phương run bần bật... Cô biết mẹ con cô đang gặp nguy hiểm... Phải làm gì? Cô vùng đứng dậy, vớ lấy bộ quần áo thường phục và thay nhanh... Cửa sắp không chịu được sức đẩy từ bên ngoài... Phương luống cuống đóng cái cúc cuối cùng, mở toang cửa sổ... " Đây là phòng hai, có nên nhảy không? Mẹ đang ở đâu?"
Phương quay lại nhìn máy tính... Máy tính đang mở... lẽ nào mẹ đang truy cập? Phương vội gửi cho Duy một tin nhắn " Cứu tớ... Tony... Điện thoai...xxxxxxx", rồi tắt vội máy đi... Tiếng chửi rủa bên ngoài làm Phương thêm hoảng sợ... Phương trèo ra ngoài, đứng ép sát vào tường... Cửa bật mở, hai gã cao to tiến vào hùng hổ... Một tên lục tung căn phòng, một tên nhòm ra cửa sổ :
_ Nó nhảy rồi... Chạy xuống mau !
Đứng im một lúc, đợi cho những bước chân chạy qua... Phương mới tìm gờ tường thứ hai ở phía dưới để trèo xuống.. Chân cô vừa chạm đất thì một giọng nói cất lên đắc thắng :
_ Biết ngay mà... Tao chờ ở đây đâu có uổng?
Phương quay ngoắt lại, ba thằng to con, đều che vải đen ở mặt đang bao vây cô. Phương tấn công trước vào một tên gần nhất, hắn nhanh nhẹn lé tránh. Cả ba cũng xông vào một lúc... Phương rút dây ra, quay dây quanh mình tạo thành một lớp vỏ bọc... Cả ba vội lé tránh... Phương vùng chạy... Tiếng hét đuổi theo gấp rút... " Bịch " Phương ngã sóng xoài vì cú ngáng chân... chưa kịp phản ứng thì hắn đã dí vào mũi cô một chiếc khăn mùi xoa có mùi ngai ngái... Phương thấy mình như đang trôi bồng bềnh trên mây... Cô cố vùng ra khỏi cánh tay của kẻ đang đỡ mình... nhưng đầu óc cứ mụ dần đi .... Đừng ngủ, Phương ơi... Tiếng Nhật Duy văng vẳng xa xăm...

....................

Cháp 23
Nhật Duy tỉnh dậy lúc 4 giờ, theo thông lệ cậu phải chạy cùng Thục Uyên mất nửa tiếng rồi mới vào mạng gặp Phương... Cậu mở yahoo, ngạc nhiên vì tin nhắn của Phương thì ít mà lo lắng cho cô thì nhiều... Tin được gửi lúc 11h... đã quá một ngày... Liệu có sao?
Với lấy điện thoại, Duy bấm số, chờ đợi trong khi ruột gan... nóng bừng bừng... Ở đầu bên kia, giọng nam trầm vang lên tò mò :
_ Tony đây... Xin hỏi...
_ Tớ là Nhật Duy ! _ Duy nói ngay bằng tiếng Anh _ Mau lên, đến nhà Tố Phương mau đi... Cô ấy đang gặp nguy hiểm...
_ Cái gì? Nhưng sao cậu biết được?
Duy không muốn giải thích lúc này, cậu gần như gắt lên :
_ Thì cậu cứ đến đó xem sao... Rồi tớ sẽ nói sau...
_ OK...
Tony tắt máy, nhìn Henry đang ngơ ngác ở bên cạnh, cậu nói nhẹ :
_ Phương đang gặp nguy hiểm !
Cả hai lao ra khỏi nhà, phóng như điên đến nhà Phương.. Henry đạp tung cánh cửa không khóa... Gần như không thở được khi nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn trong nhà. Henry gọi to :
_ Tố Phương..... Phương?
Tony bước vào bên trong phòng của Phương, cánh cửa đã bị bung ra... máy tính cũng bị phá hỏng... Căn phòng không thấy có sự vật lộn, nhưng... lành lạnh như có điềm không lành... Henry ngồi xuống giường, lo lắng đến mức mụ đầu đi....
Ngay lúc đó, điện thoại Tony reo, Nhật Duy lên tiếng ngay :
_ Thế nào rồi Tony?
Tony thở dài :
_ Căn nhà đã bị... lục soát... Có lẽ Phương đã bị bắt đi !
Henry ngẩng lên, hỏi:
_ Ai vậy?
_ Nhật Duy !
Cách trả lời ngắn gọn vậy của Tony thật sự tác động mạnh vào ý chí của Henry , cậu lao đến, giằng lấy điện thoại, kêu lên :
_ Sao cậu biết Phương không ở đây?
_ Phương nhắn cho mình bảo gọi điện cho Tony...
_ Sao không nhắn gọi cho mình?
Duy biết ngay đó là Henry, biết cậu ta cũng bấn loạn như mình, nên không thể nói rõ nguyên nhân lúc này... Cậu nhỏ nhẹ hẳn :
_ Giờ chuyện ấy không quan trọng... Cậu và Tony kiếm một cái máy tính nối mạng nào ngay giờ đi... Chúng ta cần xác định giờ Phương đang ở đâu... Tất cả phụ thuộc vào các cậu lúc này...
Giọng Duy nghe nằng nặng một nỗi lo không cách gì hóa giải được... Henry thở hắt ra...
_ Được rồi, hẹn cậu 10 phút nữa...
Đưa máy cho Tony, Henry hất mạnh đầu :
_ Mình cần bình tĩnh như cậu ấy... Đi nào !
Tony gật đầu... Bây giờ thì cậu biết bản lĩnh thật sự của Duy rồi... Con người này, luôn khiến người ta khâm phục trong bất cứ hoàn cảnh nào...
Nhật Duy lục lại những tư liệu Phương gửi cho cậu từ những ngày trước... Những tư liệu này không những có đủ những chứng cứ về tội lỗi của ông Thượng Nghị sỹ mà còn cả gia sản của ông ta cũng được liệt kê, phân loại... Những tòa nhà nào do tiền tham ô mà có, những tòa nhà nào không... Tất cả chi tiết đến nỗi Duy phải ngạc nhiên... Phương giúp mẹ chỉnh sửa tài liệu... chắc chắn cô biết nguy hiểm luôn rình rập mình... vậy mà... không nói một tiếng nào !
Thục Uyên gõ cửa, ngạc nhiên khi thấy Duy vẫn trong bộ đồ thể thao, cắm cúi trên mạng... Cô lên tiếng :
_ Anh Duy... muộn giờ rồi !
_ Anh không đến trường được đâu ! _ Duy không quay ra, tiếp tục nói _ Có việc quan trọng lắm !
_ Quan trọng hơn cả lễ bế giang?
_ Nó không thể so sánh được ! _ Duy quay ra, cáu thật sự _ Tố Phương đang gặp nguy hiểm, em hiểu không? Nếu không tìm ra cô ấy, thì sẽ không còn gì tồn tại nữa... Em ra ngoài đi !
Thục Uyên khẽ nhắm mắt lại, tránh để những giọt nước mắt tủi thân rơi xuống. Duy cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm, cậu quay vào ngay, chăm chú trên đống tài liệu... Thục Uyên nhẹ nhàng đóng cửa lại... Giờ thì đã biết thật sự Duy không còn là anh Duy của bé Uyên ngày xưa nữa... anh ấy là của cô gái khác...
Duy gặp được Tony và Henry trên mạng ngay sau đó. Gửi qua cho hai bạn những địa điểm mà cậu vừa phân tích rằng có khả năng Phương ở đó. Henry ngạc nhiên khi một trong những địa điểm đó có biệt thự nhà mình... Tony thì khách quan hơn, cậu chia ra làm hai vùng địa điểm để hai thằng chia nhau đi tìm... Nhiệm vụ của Nhật Duy chỉ còn... phân tích lại để thu hẹp không gian truy tìm mà thôi...
Đọc thật sâu những tài liệu còn lại, Duy không thể không nghi ngờ ông Nghị sỹ này dính dáng đến ma túy... Nếu vậy.. Duy nghĩ ngay đến biệt thự ven biển phía tây vùng.... ( hổng biết ). Vội gọi điện cho Tony, Duy khẳng định :
_ Đúng là nơi đó đó, nhanh lên đi... Tớ sợ Phương xảy ra chuyện gì lắm... Bọn maphia mà...
Tony cúp máy, gọi điện ngay cho Henry... Cả hai đi chung một chiếc xe ô tô, Tony lái vì tinh thần Henry không được ổn định cho lắm khi biết địa điểm được xác định cuối cùng như thế... Liệu gia đình cậu có dính dáng gì?

Tố Phương khẽ trở mình, cánh tay và bả vai đau nhức. Bà Hiền Lan nhìn cô lo lắng... Cả hai mẹ con đang bị trói tay về đằng sau và bị bịt miệng... Phương dần dần nhận ra khung cảnh thật sự xung quanh...
Cửa mở, một người đàn ông bước vào... gương mặt nom tựa một con... chuột trũi... hắn cười vẻ đắc thắng... Kéo mảnh băng dính bịt miệng của hai mẹ con ra, nói :
_ Con bé này kêu to quá... Đã biết điều hơn chưa?
Hắn nhìn chằm chằm vào bà Lan, nhếch môi :
_ Đã làm khổ... người đẹp Đông Dương rồi... Nhưng cũng không phải chịu khổ lâu nữa đâu...
Đôi mắt bà Lan loé lên một tia sáng căm thù... bà gằn giọng :
_ Im ngay... Các người sẽ phải trả giá cho việc này...
Hắn lại chiếc ghế đẩu duy nhất trong phòng, ngồi chễm chệ... Gương mặt mang đậm vẻ mỉa mai... càng làm hắn giống một con chuột tệ hại.. Phương mệt mỏi đưa mắt quan sát xung quanh...
_ Bà cảnh sát thân mến ! bà đã biết quá nhiều... nên chẳng thể nào tồn tại được nữa. Đã bao lần cấp trên chỉ thị dừng ngay mà bà vẫn cứng đầu... Trứng làm sao chọi được đá hả? Tự chuốc họa vào thân thôi !
_ Nếu vậy thì chỉ có các người phải sợ thôi!
_ Bà không sợ... nhưng con gái bà sợ đấy !
Phương hơi quay đầu nhìn mẹ, mỉm cười :
_ Chỉ cần mẹ ở bên con, con không sợ gì cả !
Hắn cười, như thể đang chứng kiến một màn kịch... Phương quắc mắt nhìn lại :
_ Hãy nói với ông chủ của các người rằng : Chính mẹ con tôi sẽ đưa ông vào nhà tù !
Hắn nhún vai, đứng dậy. Trước khi ra ngoài, hắn còn vẫy vẫy tay như chào tạm biệt :
_ Chúc vui vẻ nhé!
Đợi cánh cửa đã hoàn toàn đóng chặt, bà Lan mới quay sang hỏi con :
_ Có đau lắm không con?
_ Con về không thấy mẹ... Mẹ đừng lo cho con ! Con chịu được...
Bà Lan ghé đầu vào con, mỉm cười :
_ COn cứng rắn lắm... Mẹ tự hào về con biết bao !
Phương cũng mỉm cười lại... Nói không sợ thì không đúng, nhưng bây giờ thực sự cô cảm thấy vững lòng lắm. Có mẹ ở bên, thấy mẹ không sao, thế là đủ cho nỗi lo sợ trong cô từ bao ngày trước...
_ Chúng ta phải tự thoát thân thôi ! _ bà nói nhỏ _ Trong khe giày của mẹ có một con dao nhíp...
Phương dịch dần xuống phía chân mẹ... Bà Lan tìm cách tháo giầy, con dao nhíp được gài trong hốc giày. Phương cúi xuống, dùng răng để lôi nó ra. Sau hai lần trượt, lần thứ ba cô đã ngậm được đầu sao và nhả vào tay mẹ. bà Lan cố sức dùng bàn tay để cắt đứt dây cho con... Từng tích tắc là từng phút căng thẳng.... Phương lầm rầm khấn phật đừng có kẻ nào vào lúc này... Bình thường cô chẳng tin vào phép màu nhưng bây giờ, cô ao ước có được phép màu đó , thật lòng mong mỏi...Ước gì có Nhật Duy ở đây như mọi lần rắc rối khác, ước gì có bố ở đây để ôm gọn hai mẹ con vào lòng... Ước gò đây chỉ là một cơn ác mộng , để khi tỉnh dậy cô vẫn là cô bé Tố Phương ngày nào... Không! Ước gì dây trói bị đứt ngay để mẹ đỡ vất vả...
" Bựt " từng sợi dây đứt là từng tiếng reo vui trong lòng Phương... Mất một tiếng sau dây trói đứt hết... Phương nhanh ****ng cởi dây cho mẹ ... Nhìn xung quanh, hai mẹ con chỉ thấy có một cửa sổ được đóng kín... Bà Hiền Lan lại gần, dùng sức để mở cửa. Cô nói khẽ :
_Mẹ... nhỏ thôi !
Cửa mở được thì hai mẹ con thở dài... Đây là tầng thứ ba của căn nhà, mà ngôi nhà lại ở sát bên bờ vực, phía dưới là bãi đá sâm sấp nước biển... Nhảy xuống thì cũng coi như... chọn đường chết!
_ Mẹ có thể nhảy xuống được...
_ Mẹ đừng liều... Mẹ đâu còn trẻ trung như xưa? Con có cách!
Phương móc từ trong túi ra những chiếc dây và tung nó sang bên cây cổ thụ ở đằng xa... Các móc móc sâu vào những cành cây. Bà Lan ngạc nhiên :
_ Liệu những sợi mảnh này có...
Phương xoáy mười dây vào cánh tay, một tay cô ôm eo mẹ... Cả hai đã đứng lom khom bên bệ cửa sổ...
_ Mẹ phải bám nhanh vào cành cây nhé... Con không sao đâu... Nhanh thôi !
Cô nhún mình một cái mạnh.. Cả hai đong đưa giữ không trung... Cánh tay Phương đau rát vì những sợi cước cứa vào ... bà Lan theo đà nhảy mạnh về phía cây, bám được một cành cây...
Rắc...
Bà Lan rơi tay xuống một cành cây khác... Phương nghe tim nảy lên sợ hãi... Khi mẹ cô đã nhảy nhẹ xuống rồi, Phương mới quặc chân vào một cành cây, thu dây rồi tiếp đất nhẹ nhàng...Tiếng hét từ trên lầu ba vọng xuống :
_ CHúng nó trốn rồi !
Còi hú báo động vang lên. Bà Lan vội kéo Phương chạy về phía rừng cây... Phương thở phì phò sau những bước chân quýnh quáng của mẹ... Tiếng súng dội lại nghe chát chúa...Một tên đứng ở đỉnh tòa nhà, dùng súng ngắm bắn từ xa... Hắn cười nhạt, từ từ đưa nòng súng lên ngang mắt...
Bà Lan cảm thấy lạnh sống lưng... Bà khự lại và đẩy con lên trước... Phương tưởng mẹ mệt nên kéo mẹ chạy thục mạng... Tên bắn lén bấm còi... Tiếng súng hòa cùng tiếng rì rào của gió... Hình như bà nghe rõ tiếng đạn bay vun vút... Bà cố chạy theo đúng những bước chân của Phương ở phía trước... Trong vài tích tắc, đạn ghim vào sườn bà... Cảm giác mát lịm rồi đau nhói dội lên từ mạng sườn.. Bà khuỵu xuống, máu đã thấm ướt áo... Phương dừng lại, mắt bàng hoàng trong nỗi đau chết sững... bà ngẩng lên , mỉm cười :
_ Không sao... Hãy chạy đi !
Cố không rơi một giọt nước mắt, Phương xốc mẹ lên, giục giã :
_ Cố chịu đựng chút mẹ ơi... Sắp thoát rồi...
Mặc cho mẹ đẩy cô ra, mặc những tiếng hò reo phía sau, Phương bậm môi kéo mẹ đi...
_ Con làm sao sống thiếu được mẹ, mẹ ơi! Con sẽ đưa mẹ tới bệnh viện ngay... Đừng bỏ cuộc mẹ ơi!
Bà Lan xoãi tay bất lực. Để tránh làn đạn, Phương đi lòng vòng qua các thân cây. Chân mẹ cô ngày một nặng, bà sắp mất đi cách điều khiển cơ thể vì máu ra quá nhiều...

...................

Cháp 24
Một lực lượng bảo vệ tòa nhà chặn đằng trước. Phương vội dìu mẹ ép vào một hốc cây... Đợi chúng đi qua, cô lại dìu tiếp. Nhưng mẹ cô đã ngất đi, không còn tiếp tục được nữa... Phương hoảng sợ :
_ Mẹ... mẹ ơi... Mở mắt ra đi... Con xin mẹ ! Con cầu xin mà...
Bà Lan khẽ mở mắt, nói thều thào ;
_ Mẹ... có lỗi nhiều quá... Lại bỏ con một mình rồi, Phương à...
_ Con không chịu! Không bao giờ chấp nhận điều vô lý đó !
Bà Lan đưa cánh tay nhuốm máu lên, vuốt nhè nhẹ mái tóc buông xõa của con... Tự dưng bà tỉnh táo lạ lùng , ngắm nhìn khắp lượt hình dáng con gái thân yêu, bà mỉm cười :
_ Con là con của mẹ... Mẹ mong con được sống hạnh phúc biết bao... Đừng oán hận hay tìm cách trả thù ... Đừng sống cuộc đời của kẻ khác con à, cuộc đời của con thôi ,là đủ rồi... Hãy về Việt Nam... sống với bố và tiếp tục con đường con đã chọn... Hãy chạy mau đi!
Phương òa khóc, gục đầu vào ngực mẹ, nói như mê đi :
_ Làm sao lại như thế được... Hãy nói với con đây chỉ là một cơn ác mộng... Con không thể mất mẹ được. Mẹ là tất cả của con mà, là tất cả mẹ biết không?... Đừng nhắm mắt lại... Đừng...
Phương hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi dựng mẹ ngồi dậy tựa vào thân cây và ghé lưng để cõng mẹ... Như có một sức mạnh vô hình, Phương dấn mạnh người lên, chạy , chạy hết sức...
Tiếng súng lại vang lên ràn rạt... Người chạy rầm rập ở phía xa..Phương đặt mẹ nằm xuống cỏ, lấy thân mình che cho mẹ sau lùm cây dại... Mẹ đang mê man và gọi tên bố... Phương để mặc những giọt nước mắt rơi... Đến lúc nguy cấp đến tính mạng mẹ vẫn không quên được bố... mẹ gọi như người ta cần một thiên sứ cho tâm hồn yên ổn... Tình yêu chôn chặt bao năm, cứ theo tiềm thức mà dội ra... Mẹ ơi ! Sao tội thế này?...
Tiếng rè rè của ô tô làm Phương giật mình... Cố nép mình bụi cây, Phương ngăn những giọt nước mắt rơi...
Chiếc xe dừng lại ngay phía trên Phương nấp... Giọng nói quen thuộc làm cô muốn nổ tung mà hét ... Henry và Tony ! Mẹ ơi... Chỉ chút nữa thôi...
_ Henry... Tony...
Henry giật mình, rời khỏi ô tô... Cậu bước nhanh đến chỗ phát ra tiếng gọi ... Nhìn thấy Phương, cậu nhảy xuống, ôm chầm lấy :
_ Phương... Ôi... cậu không sao chứ?
Phương bật khóc :
_ Mẹ tớ !
Tony cũng đã nhảy xuống, hét lên nho nhỏ :
_ Mau đưa cô ấy đi bệnh viện thôi...
Tony bế xốc bà Lan lên, cùng với sự giúp đỡ của Henry, đưa được bà vào xe... KHuôn mặt bà trắng bệch ra như sữa... đôi mắt nhắm nghiền toàn thân toát ra khí lạnh... Phương ôm ghì đầu mẹ trong lòng, đôi mắt ráo hoảnh hỏi Henry :
- Bệnh viện có gần không?
Henry mỉm cười an ủi :
_ Cũng gần thôi... Cô ấy sẽ được cứu mà, Phương đừng lo...
Phương hôn lên vầng trán lạnh của mẹ, , hai bàn tay mẹ đỏ sẫm màu máu... Mẹ đau lắm phải không?...
Phương thì thầm :
_ Con yêu mẹ, con yêu mẹ mãi mãi... yêu nhất trên đời này... Mẹ cũng thế phải không? Mẹ yêu con mà... yêu con thì phải sống mẹ ơi... Những vết thương trước chỉ để lại sẹo thôi. Vết thương này cũng vậy , một vết sẹo anh hùng... Đừng bỏ con lại , mẹ nhé?
_ ừm... Phương ! _ Bà Lan mở mắt, đôi môi mấp máy _ Vậy là... mẹ... có thể... an tâm... con... con sẽ không sao, phải không?
_ Vâng ! _ Phương gật đầu nhưng không biết gì nữa...
Bà Lan lại mỉm cười_nụ cười thanh thản và hạnh phúc:
_ Chỉ có yêu thương... mới... giúp... con hạnh phúc...Phải... tự... chăm... sóc mình hơn... nữa... Con.. ngủ hay đạp chăn xuống lắm đấy !
_ Mẹ...mẹ ơi! Con không đạp chăn nữa , không bao giờ nữa...
Bà Lan nhắm mắt lại, chìm vào cơn mê dài... Phía xa, trong đám sương mù, bà như thấy hình ảnh của ông Minh trẻ trung ngày trước.. Xin lỗi anh vì em đã biến tình cảm anh em thành tình vợ chồng xa lạ... Lẽ ra... anh phải được hạnh phúc sớm hơn!
Nửa giờ sau, bà Lan được đưa vào bệnh viện. Phương cùng hai bạn ngồi đợi ngoài phòng cấp cứu.. Từng tích tắc là những nỗi lo lắng bồn chồn của Phương...Thời gian như trêu ngươi người ta bởi những bước đi chậm chạp... Phương tựa đầu vào tường mắt chong chong nhìn vào cánh cửa... Mẹ đang ở trong đó... Phải ngoan cường chiến đấu mẹ ơi!
Cánh cửa rung động, một người bác sỹ đi ra, đôi mắt thoáng buồn. Phương đứng bật dậy, cô sững sờ khi thấy chiếc xe cứu thương đã phủ toàn màu trắng...Phương ngã sụp xuống, cổ nghẹn đắng... nước mắt rơi thầm lặng trên khuôn mặt vô hồn... Người bác sỹ lắc đầu :
_ Đưa bệnh nhân đến quá trễ !
Chiếc xe được đẩy đi một cách vô tình, Phương lần theo bằng đầu gối, khóc nghẹn ngào....Cô hét lên, nhưng không còn ra tiếng được nữa... Henry ôm Phương vào lòng, nước mắt cậu cũng lăn trên gò má... Nỗi thương cảm đến xé lòng, đau nhức... Tony đứng nhìn theo chiếc xe... Xe đang đi về miền băng giá!
Phương ngất đi... KHông hiểu mình đang ở đâu và đang đi về đâu... Không gian đặc quánh, khó thở... Mẹ chỉ nhìn cô cười nhẹ, rồi xoay lưng bước đi... Muốn chạy theo kéo lại cũng không được... Mẹ luôn là người đi nhanh hơn cô , luôn luôn là thế... Bây giờ hình như mẹ đang bay nữa.. còn cô, đôi chân đã bị đóng chặt dưới lớp sương mờ...
Phương trầm tĩnh hẳn sau cái chết của mẹ... Cơ quan giúp cô các thủ tục đưa tiễn mẹ đi xa và mua vé máy bay cho cô về Việt Nam...Phương căm ghét tất cả nhưng đã quá mệt mỏi để thể hiện... Và cô để mặc cho Ông Thượng Nghị Sỹ, ông Thống đốc mặc sức thể hiện... niềm thương tiếc bỉ ổi của họ... Bây giờ chưa phải lúc để các người phải trả giá...
Nước mắt đã ráo trên mi, trong Tố Phương chỉ còn nỗi đau khan... Henry đã gọi điện cho Nhật Duy là Phương đã bình an... Chỉ một điều đơn giản như bao điều khác... nhưng sâu xa trong đó là nỗi đau không giấu được.. Duy cảm nhận được một sự ngóng trông vô hình đang bủa vây mình... Chắc còn chuyện gì nữa xảy ra...
Phương tạm biệt căn hộ mà có lúc cô coi nói như tù ngục, xách chiếc va ly cá nhân ra xe. Henry đưa cô ra sân bay, lặng lẽ chấp nhận sự thật.. Cậu đã mất Phương mãi mãi!
Trong sự chia tay tiễn biệt, Phương chỉ cười... Khác với lần tiễn biệt trước, lần này cô thấy nhẹ nhõm vô cùng... Đi khỏi đây thôi... vĩnh viễn đi khỏi đây!
Phương quay sang Henry, đôi mắt cậu đượm buồn và có vẻ cam chịu. Phương biết cậu dằn vặt vì sự thật, thương cậu nhưng không thể nghĩ đến từ thỏa hiệp được.. Phương vĩnh viễn không thể tha thứ...
Henry chợt ôm Phương vào lòng, thì thầm :
_ Tha lỗi cho tớ, cho tất cả những gì đã xảy ra...
_ Cậu không có lỗi ! _ Phương thì thầm lại _ Nhưng hãy quên mình đi...
Phương tách người ra khỏi vòng tay Henry... cúi đầu chào mọi người rồi bước vào phòng kính, trên tay cô là bọc nhỏ có chiếc lị gốm đựng hài cốt mẹ...

.................
(Còn nữa...)




--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info