Em Sẽ Buông Tay Phần 2

3 tháng sau khi nó đi, cuộc sống của Phong vẫn diễn ra như bình thường. Thỉnh thoảng khi

ngồi 1 mình, Phong vẫn nghĩ đến nó_người làm đảo lộn cuộc sống của mình trong 1 thowig

gian dài rồi lại lặn mất tăm như chưa bao h xuất hiện. Đôi khi Phong cũng thắc mắc liệu mình

có phải là người nó tìm hay không? Nhưng thôi nó đã đi rồi và Phong cũng xhawngr muốn tìm

ra câu trả lời. Mọi chuyện tưởng chừng như sẽ dừng lại ở đó ( nếu như mọi người hok muốn

tơ viết tiếp phần kết, hì ) nếu như Phong không tình cờ phát hiện ra cuốn nhật kí của chính

mình trong phòng của Mỹ_ngưới mà mọi người vẫn cho là người yêu của Phong.

Phong đứng chết lặng trong phòng Mỹ. Cuốn nhật kí được mở ra, ngay trang đầu tiên là hình

của nó và Phong chụm đầu vào nhau cười, nụ cười mà Phong không nghĩ là mình sẽ có. Ánh

mắt của Phong trong tấm hình nhìn nó âu yếm và đầy hạnh phúc. Lật trang tiếp theo, là nét

bút của chính mình_nét mực đã nhuốm mầu của thời gian. Đôi chỗ bị nhăn nhúm lại vì nước,

có vẻ như là nước mắt của nó. Chầm chậm đọc từng trang của nhật kí, Phong càng thấy tội

lỗi của mình thật nặng nề, tội lỗi vì đã quên đi người con gái ấy_người mà chính mình đã từng

yêu tha thiết, yêu tưởng chừng như có thể đánh đổi cả bản thân mình để đổi lại nụ cười trên

môi người ấy. Phong thấy trái tim mình nhói đau.

Bất chợt vòng tay của Mỹ ôm Phong từ phía sau, giọng nói nhẹ nhàng Mỹ hỏi Phong

- Anh tìm em a ?

- Tại sao em không nói với anh ? Phong vẫn đứng nguyên như thế, không quay lại

nhìn Mỹ

- Nói gì ?Mỹ buông tay ra khỏi eo Phong, bước lên 2 bước, mặt biến sắc khi nhìn

thấy cuốn nhật kí trên tay Phong

- Anh….em….Mỹ thực sự lúng túng

- Cuốn nhật kí này có ở đây tư bao h ?Phong điềm tĩnh hỏi Mỹ nhưng trong giọng

nói vẫn pha chút phẫn nộ

- 1 tuần trước khi cô ta đi, có người chuyển bưu phẩm đền, khi đó anh không có

nhà và em…Mỹ ngập ngừng

- Tại sao em không đưa cho anh ?

- Vì em sợ anh sẽ nhớ ra tất cả và em sẽ mất anh. Mắt Mỹ long lanh nước

- Em sẽ không mất anh…

- Thật hả anh ? Mỹ ôm lấy Phong vui sướng

- Vì em chưa bao h có anh. Phong tuột tay Mỹ ra khỏi người mình rồi quay lưng

bước đi

Mỹ kéo tay Phong lại, đôi mắt nhìn Phong Như van nài

- Anh đã từng nói rất nhiều lần, với anh em chỉ có thể là 1 người bạn 1 người em

gái. Anh biết ơn vì em đã từng cứu anh, nhưng không phải vì thế mà anh gượng ép bản thân

mình yêu em

- Nhưng em yêu anh. Mỹ nói trong nước mắt, giọng ngẹn ngào

- Anh xin lỗi. Phong cầm cuốn nhật kí và ra khỏi phòng Mỹ

( nói cho rõ tý nhé, hiện tại Mỹ sống ở nhà Phong vì trước khi cứu Phong Mỹ là trẻ mồ côi, do

đó ba Phong đã đón Mỹ về sống cùng)

Buổi tối ngày hôm đó, Phong qua phòng làm việc của ba mình khi thấy đèn trong phòng ông

vẫn còn sáng

- Tại sao ba không cho con biết con đã từng bị mất trí nhớ ?

- Ta không muốn con bận tâm vì điều đó.

- Tại sao con lại bị mất trí ?

- Con đánh nhau và bị thương ở đầu, rất nặng. Sau vụ ẩu đả đó con mất tích. Ta đã

sủ dụng mọi phương tiện truyền thông đại chúng để tìm kiếm con nhưng tất cả đều vô vọng.

Hơn 1 năm sau, Mỹ gọi điện đến cho ta nói là con đang ở chỗ nó. Ta đến đó, thấy con vẫn

trong tình trạng bị thương khắp người và đang hôn mê. Sau khi tỉnh lại, con nhớ được nọi thứ

nhưng lại mất đi phần kí ức hơn 1 năm qua…


Phong quay mặt đi, cười chua chát. Chán nản. im lặng rời khỏi phòng ba mình.

...................

2 tháng sau khi Phong biết sự tồn tại của cuốn nhật kí, mặc dù Phong vần không thể nhớ ra

nó nhưng trong lòng Phong, tình cảm dành cho nó như đang sống dậy. Điều đó đã biến

Phong thành 1 tên bạo lực như trước khi Phong bị mất trí nhớ lần 1. Phong đâm đầu vào

những cuộc chơi thâu đêm, những lần chạy bão nguy hiểm đến nghẹt thở, những lần đánh

nhau tưởng chết người. Phong bỏ học thường xuyên, có lên lớp thì cũng chỉ bò lăn ra ngủ.

Nhà trường quyết định dình chỉ học vô thời hạn đối với Phong ( mà nói trắng ra là đuổi học ý

ạ) Ba Phong chuyển Phong vào 1 trường đan lập cách nơi ở hiện tại 2000 km, dù mẹ Phong

có khóc hết nước mắt thì ba Phong vẫn không thay đổi quyết định.

Phong trở thành học sinh cảu 1 trường bình dân ở ngoại ô thành phố. 1 ngôi trường yên ả,

không ồn ào vào náo nhiệt với những hàng cây xanh mướt nhuộm màu của sự tươi mới. Theo

đó Phong cũng sống im lặng hơn.


1 ngày đầy nắng và gió. Mỹ tìm đến Phong, đưa cho Phong sợi dây chuyền có mặt dây là hình

số 10

- Sợi dây này nhỏ ( tức là nó) gửi đến cùng cuốn nhật kí.

Trò chuyện hồi lâu, Mỹ trở về. Phong đeo sợi dây lên cổ mình bước đi giữa sân trường đầy

nắng ấm rồi bóng râm che phủ, Phong ngửa cổ lên nhìn bầu trời xanh

- Á….tiếng 1 đcg ( đứa con gái) kêu lên

Phong giật mình nhìn xuống. Đcg đang cắm cúi nhặt đống giấy đang bay lộn xộn, Phong

cũng cúi xuống nhặt phụ. Khẽ liếc mắt nhìn sang đcg, 1 thoáng giật mình, sợ dây trên cổ đcg

có số căn 3. 10 căn 3 = love

“ Không lẽ……..không…..”

Phong lắc đầu mạnh với ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu.

Khi nhận đống giấy trên tay Phong, đcg thoáng giật mình nhưng rồi cũng đã nởi 1 nụ cười

tươi cảm ơn Phong, rồi quay lưng bước đi, trong bước chân ấy có chút lưỡng lự.

Phong không biết điều đó vì đang bận chìm trong nụ cười quen thuộc kia. Nhưng Phong biết

nó không thể có mặt ở mảnh đất này đươc, nó đang su học bên Anh cơ mà, lắc đầu nhẹ,

Phong bước về lớp.


[…….]


- Sao giấy tờ lộn xộn vậy nàng ? Huy cằn nhằn khi nhận tập giấy trên tay nó

- Sr Bảo thi. Bận ngắm zai nên……..her`. nó nhe răng cười

Huy cốc nhẹ lên đầu nó rồi về chỗ ngồi. Nó ngồi xuống ghế, nhìn ra bầu trời rồi nghĩ đến

Phong, nó không hiểu sao Phong lại có mặt ở làng quê này, nơi này đâu hợp với 1 người như

Phong. Không phải Phong đang nổi thiếng với những vụ ăn chơi, ẩu đả hay sao?

Thắc mắc thì cũng chỉ để đó thôi, nó không muốn biết quá nhiều về Phong nữa. đơn giản vì

nó đàg muốn quên Phong.

Phong không thể nhận ra nó vì nó đã thay đổi. thay đổi về tất cả, từ ngoại hình đến tính

cách. Nó vui vẻ, hoạt bát khác vời tình trầm lặng và nội tâm trước đây. Nó cũng đã cắt tóc

ngắn thay cho bộ tóc dài đáng ngưỡng mộ của mọi người. Làn da cũng đen hơn xưa khá

nhiếu và trên mặt nó còn có 1 cặp kính trí thức. Phong không nhận ra cũng phải thôi.

- Chào ấy. Phong nói khi 1 lần tình cờ nó đi qua Phong

1 chút bất ngờ, nó mỉm cười

- Ừ, chào Quân ( tên thật của Phong)
.......................

Thế là nó và Phong quen nhau, đơn giản thế thôi. Phong bây h giản dị và dình thường như

những học sinh khác ở cái làng quê này. Phong cởi mở và vui tính như hồi Phong còn là của

nó. Nó và Phong đều ở kí túc xá trong trường nên thường xuyên gặp mặt. Điều này càng

khiến nó khó quên Phong, mà ngược lại, tình cảm nó dành cho Phong lại càng sâu đậm hơn.

Nó khổ sở khi phải dồn nén tình cảm của mình trước mặt Phong. Nhiều khi nó muốn nói với

Phong sự thật về nó, nhưng dương như có cái ji đó chặn nó lại và điều quan trọng là nếu nó

nói ra rồi, liệu Phong còn đối xử với nó như bây giờ không ? hay lại quay về thời kì trước_lanh

lùng và tàn nhẫn.Nó sợ và nó không nói ra.


Nó, Huy và Phong dần trở thành bộ 3 của trường.

Huy là tên bạn thân đã làm nó thay đổi. Từ ngày đầu tiên nó đặt chân đến ngôi trường này.

(Có 1 vài lí do khiến nó quyết định không đi du học nữa, thay vào đó nó chuyển về nơi này)

Huy đã làm đảo lộn cuộc sống của nó, làm phiền nó mọi lúc, mọi nơi có thể, và cũng chính

điều này đã làm nó suy nghĩ khác đi, sống thoải mái hơn, ít nghĩ đến Phong hơn và dần dần nó

trở thành 1 đứa như bây h nè (^^ hi vọng mọi người vẫn thik nó )


Nó biết Huy thích nó, nó biết tại sao Huy không nói ra và nó cũng chỉ muốn giữ nguyên tình

ban thân này với Huy. Nó không thể yêu Huy vì Phong trong nó vẫn còn rất sâu đậm. không

thể thoáng qua nhanh như con gió được.

Mọi chuyện cũng sẽ chỉ đơn giản như thế, vẫn sẽ chỉ là bộ 3 thân thiết đáng ngưỡng mộ của

mọi người nếu như (lại nếu như )không có vụ tai nạn ấy_vụ tai nạn đệnh mệnh ( có thể gọi là

như thế, hì)

1 Ngày chủ nhật nó và Phong đến nhà Huy chơi, đến xế chiều 2 đứa ra về. Đang chờ đèn

chuyển mầu để qua đường thì gió làm bay chiếc mũ trên đầu nó, trong vô thức Phong bước

theo chiếu bay của chiếc mũ mà đâu hay có 1 chiếc xe đang phóng nhanh và rồi….RẦM……

RẦM…….Phong ngã xuống nền đường lạnh ngắt ấy, máu từ trên đầu chảy ra, lênh láng trên

đường. Nó hoảng hồn quỳ xuống ôm lấy đầu Phong

- Không…Phong ơi….tỉnh lại đi…...đừng làm Tuyết sợ…Nó nói với 2 hàng nước mắt đang rơi

- Phong…..Phong ơi…..nó lay mạnh bờ vai Phong, Phong khẽ mở mắt 1 cách khó nhọc

- Tuyết…….công chúa Tuyết….Phong khe khẽ nói

- Ừ, là Tuyết đây, cậu tỉnh lại đi

Phong đưa tay lên chạm vào mà nó, nơi những giọt nước mắt đang rơi, nóng hổi

- Đừng khóc….Phong không sao đâu

- Ừ, cậu sẽ không sao, cố lên….

- Phong xin lỗi vì đã không nhớ ra Tuyết…xin lỗi vì lúc đó Phong không giữ Tuyết lại…xin lỗi vì

đã làm Tuyết đau lòng…giọng nói của Phong nhỏ dần….xin lỗi vì bây h Phong mới nói

rằng….Phong…yêu…Tuyết. Phong nhắm mắt và ngất trên tay nó.

-KHÔNG…….Tỉnh Lại Đi Phong Ơi…….Nó ôm lấy Phong vào lòng khóc thét lên


[…………..]


1 tuần sau Phong ra viện (Phong chỉ bị mất nhiều máu quá nên mới ngất đi thôi, gãy 1 tay.

Hì) Nó chào đón Phong bằng 1 bàn thức ăn toàn món Phong thích và nụ cười tươi rói trên

môi. Phong ôm nhẹ nó từ phía sau, thì thầm lời của gió…….


**_________**_________**_________**


Em sẽ không buông tay, thử 1 lần níu kéo bàn tay đó

1 lần nữa được cùng anh bước, trên con đường đầy lá thu rơi

Thêm 1 lần được anh ôm trong vòng tay ấm

Và 1 lần được hôn khẽ lên bờ môi mềm….

Anh không nhớ ra em, nhưng điều đó không làm em buồn. Nhưng, sẽ tuyệt vời hơn nếu anh

có thể nhớ lại, dù với em điều đó không còn quan trong, điều quan trong là anh đã yêu em và

em cũng chưa bao h ngừng yêu anh.

Em sẽ hạnh phúc nếu có anh bên mình.


----------------Hết-----------------
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info