Tiểu Thuyết Tình Yêu Chú Và Cháu Tập 7


Chương 53: Thổ Lộ.
Chiếc nhẫn lấp lánh rất giản dị theo cái cách mà Phương Vy nhận định. Ừ thì nó là loại bạc trắng, khắc chữ “A ♥V” một cách khéo léo ở bên trong và hạt kim cương nhỏ tô điểm bên ngoài. Không hiểu sao cái nhẫn cứ hút lấy ánh mắt của cô suốt quãng đường về nhà. Đại loại như nó liên tục thì thầm “nhìn nè, nhìn kĩ vô, tập trung vô”…
Về phần Hải Anh – người hạnh phúc nhất trong cái đám cưới vừa rồi cứ mỉm cười tự đắc khi nhận ra sự quan tâm một cách đặc biệt mà “vợ” anh dành cho chiếc nhẫn.


…………..
Phương Vy mặc bộ đồ ngủ gợi cảm, ngồi dựa lưng vào gối xem thông tin trên laptop, sát khí tỏa ra khắp phòng.
Hải Anh bước ra khỏi bathroom, lau tóc thật khô, cơ thể vẫn còn ướt nước.
“Honey! Tính dùng nam nhân kế với em sao? Không dễ vậy đâu”.
Anh ngồi xuống giường, thì thầm vào tai cô.
- Vợ ơi?!
Phương Vy chẳng thèm chớp mắt.
- Vẫn chưa kí giấy mà, nhanh vậy?
Một nụ cười gian manh.
- Anh đã lo hết số giấy tờ rồi. Giờ thì em là của anh.
Cô nhướng mắt.
- À há?! Vậy là một lần nữa, tôi mắc kế của anh?!
Hải Anh cười lớn.
- Tại sao em lại nghĩ vậy, pé Pi?
Phương Vy thở ra một hơi dài.
- Thế thì tôi phải nghĩ khác sao? Từ cái ngày mà tôi quen anh, tôi biết mình đã trúng kế ái tình của anh rồi. Phải, tôi yêu anh hơn cả mọi thứ tôi có được. Anh là linh hồn, niềm tin sống duy nhất mà lúc đó tôi phải bám víu để mà sống. Tôi thua mà không biết mình thua.
Cô quay đầu lại, nhìn vào mắt anh.
- Tôi biết, anh đã rất muốn phản ứng, muốn chạy lại bênh tôi sau cái tát trời giáng mà Đoan Thụy từng làm. Nhưng anh nghĩ, chỉ cần tôi rời xa anh, đừng bao giờ có trong đầu một hy vọng nào về tình yêu giữa tôi và anh…biết đâu tương lai của tôi sẽ tốt hơn. Phải, một lần nữa, tôi thua anh cùng vô vàn nước mắt.
Hải Anh chờ đợi.
- Rồi thì tôi cũng đủ lớn để mà anh có thể đi tiếp cái kế hoạch của mình. Anh tin rằng tôi sẽ chối bỏ anh, căm ghét anh đến tận xương tủy. Tiếc là không, tôi lỡ yêu anh nhiều hơn mình tưởng. Vậy nên, chỉ cần một câu nói “Anh yêu em”…tôi đã thật sự đầu hàng trước anh.
Phương Vy đượm buồn.
- Bất kì cuộc chơi nào cũng có sự trả giá. Kết hôn với Quốc Tuấn, sống những ngày tháng ray rứt,…thậm chí là chẳng thể làm một người vợ, người mẹ nữa. Mọi thứ, là vì điều gì, anh biết không Hải Anh?
Giọng nói đầm ấm vang lên.
- Vì em yêu anh.
Cô hất bàn tay đang để lên mặt mình, ngồi thẳng dậy.
- Vậy đấy! Thế mà anh lại nỡ làm thế với tôi sao? Đám cưới của mình mà tôi cũng không được biết, ngay cả một lời cầu hôn tôi cũng chẳng có. Chẳng lẽ những điều ấy không đáng để anh làm với tôi?!
Hải Anh ôm Phương Vy nhẹ nhàng.
- Anh xin lỗi!
Cơn sóng trong lòng cô dường như đã dịu xuống, chờ đợi…
- Anh không thể nói với em những điều này. Rằng anh đã phân vân, đắn đó khi nhận ra mình yêu em. Đúng, anh không thể phá hoại tương lai của em được, em còn nhỏ, còn con đường dài phía trước…rất dài. Yêu anh thì có lợi gì cho em?! Cuộc sống và nguyên tắc đã làm anh trở nên khô cứng, liệu em có chịu đựng và thông cảm cho anh không?
Cô nói to:
- Được, em…
- Để anh nói hết.
Vòng tay ấy siết chặt hơn.
- Nhìn em sóng đôi với Quốc Tuấn, máu nóng trong người của anh cứ tuôn trào ra ngoài một cách vô thức. Ừ thì em không còn là của anh, nhưng anh vẫn không muốn nhìn em yêu một thằng đàn ông như hắn. Anh đau xót lắm chứ.
Phương Vy khóc, cô rúc mặt vào cổ anh.
- Rồi anh đã phải sống như cả thế kỉ để mà quên em. Nhân viên, hợp đồng, họp hành, công tác…anh chỉ muốn vắt kiệt sức lực của bản thân với mục đích cứu lấy công ty…hay thật ra là cứu lấy trái tim mình….
Hải Anh vuốt tóc cô.
- Cuối cùng thì pé Pi cũng thuộc về anh. Chỉ một chuyến công tác 2 tuần ngắn ngủi, anh lên kế hoạch đặt cặp nhẫn này và mong chờ được trở về cầu hôn em. Thế mà…
Phương Vy nức nở.
- Em đã làm hỏng mọi thứ, đúng không anh? Em đau lắm, anh ơi. Chỉ nghĩ đến nỗi mất mát đó là em đã không kiềm được nước mắt của mình. Em cứ mơ về đứa trẻ ấy, nó có khuôn mặt giống anh, đôi mắt của anh, cái miệng của em…Nhưng rồi lúc tỉnh giấc,…nó rời bỏ em, môi vẫn mỉm cười dù em có gào lên trong đau khổ…
Anh hôn lên mắt cô, hứng những giọt lệ nóng hổi vừa trào ra.
- Pé Pi à! Anh cũng đau như em vậy. Nhưng chúng ta không thể gặm nhấm nỗi buồn ấy mãi được…Có những kí ức phải nhớ để mà quên, phải quên để mà sống…
Họ nhìn nhau…nhẹ nhàng cho cảm xúc xen lẫn vào bầu không khí xung quanh.
Hải Anh nâng cơ thể Phương Vy sát vào khuôn ngực ấm áp của mình, cẩn thận cởi bỏ bộ váy ngủ trên người cô.
Phương Vy thả lỏng tâm trí, luồn bàn tay vào tóc anh.
“But if you wanna cry, cry on my…”
Tiếng cười khúc khích của Phương Vy vang lên.
- Hình như...lúc nào cũng có kẻ phá rối nhỉ?
Hải Anh nhăn mặt khi nhìn vào màn hình điện thoại “Khôi Vũ”.
- ****! Chết hay sao mà gọi tao giờ này hả? Mày có muốn…
Anh dừng lại, hơi biến sắc:
- Sao?...Được rồi, tao sẽ đến.
Phương Vy chớp chớp mắt.
- Lần này là ai tự tử vậy anh?
- Song Quỳnh sinh em bé rồi.
Trợn tròn mắt nhìn anh, cô không nói được gì hết, chỉ biết bất động để anh điều khiển bằng giọng nói hối hả.
Phương Vy…mẹ đỡ đầu…

Chương 54: Life.

Vậy là mọi thứ đã quay về cái khuôn mẫu đúng với từng thứ. Không còn trở ngại, sóng gió hay điều gì nữa.
Công ty APPAT mở thêm 3 chi nhánh trên hai thành phố lớn, trở thành tập đoàn có khả năng vươn đến ngôi vị bá vương của Đông Nam Á. Một giám đốc bản lĩnh, sắc sảo sống hết nửa cuộc đời, trở thành người đàn ông mà cánh báo chí luôn khao khát được phỏng vấn, lăng xê. Đằng sau anh, người phụ nữ trẻ tuổi với khuôn mặt gây cảm tình, tỏa ra một màu sáng thu hút ánh nhìn xunh quanh. Họ là cặp đôi nổi tiếng trong ngành kinh doanh, là mối tình chêch lệch không ai dám mơ đến…là ngoại lệ duy nhất mà chỉ có bản thân người trong cuộc mới biết rõ: để có được ngày hôm nay, cuộc sống chưa bao giờ biết khoan dung và công bằng
Tổng giám đốc: Nguyễn Huy Hải Anh.
Thư kí chuyên môn và Phu nhân : Trần Ngọc Phương Vy.

Song Quỳnh – Khôi Vũ đã có một đứa con trai kháu khỉnh, dễ thương. Họ cũng đang lên kế hoạch tổ chức cái đám cưới thật lớn và dĩ nhiên…chờ cơ hội quăng con cho vợ chồng Hải Anh rồi đi tuần trăng mật ở Hawaii vài tháng.
- Nè, cái gì cũng phải có cái giá chứ. Đâu phải muốn tao giúp là giúp đâu.
Hải Anh lên tiếng.
- Mày muốn cái gì?
- Đám cưới xong, về công ty của tao làm việc.
Khôi Vũ trao đứa con trên tay cho Song Quỳnh.
- Ừ, nếu mày muốn thì okie.
Phương Vy mỉm cười, nhìn ra cửa sổ…nơi những tia nắng lấp lánh đang nhảy múa trên sân.
-------------------------
Nằm trong vòng tay của Hải Anh, Phương Vy hỏi.
- Em vẫn còn một điều muốn biết.
- Sao?
Cô ngước nhìn anh.
- Hôm trước, em có thấy Đoan Thụy gọi phone cho anh…
Hải Anh siết chặt.
- Em biết à?
Phương Vy gật đầu.
- Ừhm, biết,…Cô ấy muốn gì ở anh?
- Vào công ty để làm việc…Phó Tổng giám đốc.
Im lặng…
- Anh không muốn cho Đoan Thụy vào công ty?
Hải Anh sửa lại.
- Không phải không muốn, mà là quá đáng. Anh khó xử lắm.
- Anh có muốn em giúp gì không?
- Cách em giúp hay nhất là hãy cùng chia sẻ với anh, ở bên anh những lúc anh gặp rắc rối và đừng né tránh khi Đoan Thụy gặp anh.
Phương Vy vào thẳng vấn đề.
- Vậy đêm qua, cô ấy phone anh có chuyện gì?
Hải Anh nói thật lòng.
- Giả vờ bệnh để gọi anh tới.
Phương Vy tròn mắt:
- Phải làm như vậy thật sao?
Cô lặng thinh suy nghĩ. Và hiểu điều đó rất dễ. Khi tuyệt vọng, người ta có thể nghĩ ra mọi cách để níu kéo, kể cả nói dối. Nhưng như vậy cũng đâu có kết quả.
Hải Anh giải thích:
- Anh chẳng ngạc nhiên khi thấy cô ấy trở nên như vậy. Đoan Thụy muốn làm em đau khổ.
- Hửm? Em có lỗi gì với cô ấy, chẳng phải em đã từng im lặng và nhường anh rồi đó sao?
Hải Anh nhăn mặt.
- Em thật dại dột khi đầu hàng kiểu đó. Vì sự lặng thinh của em mà Đoan Thụy không biết sợ và càng trở nên tự tin, muốn lấn lướt. Hiểu không?!
Phương Vy nhíu mày, đăm chiêu.
- Không phải em hèn nhát né tránh, em giành giật để làm gì khi 2 lần đối diện với Thụy, anh đều không yêu em hoặc em đã chẳng còn gì nữa. Anh nhớ không? Điều em muốn làm là chiếm lĩnh trái tim! Khi người ta yêu mình, tự nhiên người ta sẽ không nghĩ tới ai khác nữa.
Hải Anh nhìn cô chăm chú. Rồi nói như nhận xét:
- Anh không hiểu tại sao trước đây em lại phải trốn tránh Đoan Thụy. Luôn làm cho người khác ghét mình…
Luồn tay trong tóc cô, anh nói nhỏ:
- Trong khi em rất tuyệt.
Phương Vy hỉnh mũi.
- Cái gì tuyệt?
- Anh thích cảm giác có em bên cạnh.
- Em không hẳn là dễ chịu đâu nhé, sẽ có lúc em bắt anh phải nhịn em đấy.
- Cũng đâu có sao.
- Và vô cùng cứng rắn.
- Anh chấp nhận được.
Không nghe Phương Vy nói gì thêm, một lát sau anh hỏi lại.
- Còn gì nữa không?
- Còn nhiều lắm, rồi anh sẽ biết, nhưng em không hiền như anh tưởng đâu.
- Anh đã nói chấp nhận được hết mà.
- Không nổi nóng đấy nhé, anh mà quát em như lúc trước thì em sẽ làm cho anh hối hận.
Hải Anh bật cười với cách hăm dọa của cô. Rồi anh kề môi mình thật gần…
- Anh muốn…
Phương Vy đẩy nhẹ.
- Em hiểu rồi, nhưng không cho, anh tham lắm…
Hải Anh không trả lời nhưng vẫn cứ xiết cô vào người. Yêu nhau mấy năm, vậy mà đến bây giờ mới có được sự gần gũi thế này. Anh thấy nó quý báu và muốn sống thật hết mình cho Phương Vy.
Chưa bao giờ anh thấy yêu cô như lúc này.
Chương 55: Dấu chấm cuối cùng.

Hải Anh đặt cái điện thoại xuống bàn, quay sang Phương Vy, cô cũng đang ngẩng đầu lên nhìn, chờ đợi.
- Thế nào anh?
- L.J đồng ý điều kiện của mình, lát nữa đại diện bên ấy sẽ đến ký hợp đồng, em chuẩn bị sẵn đi.
- Lát nữa à? Sao nhanh vậy?
- Ngày mai em và anh phải làm “vú em” dùm gia đình thằng Vũ rồi. Mà trong tuần này, họ chỉ rảnh ngày hôm nay thôi.
Phương Vy không nói gì thêm, cô xoay ghế lại phía máy, bắt đầu soạn tờ hợp đồng. Nhưng chưa kịp làm gì thì Hải Anh đã bước qua, ngồi ghé chân lên bàn cô. Phương Vy chớp mắt:
- Gì vậy anh?
Hải Anh nhìn cô:
- Thật không tưởng tượng nổi em và anh lại làm việc chung với nhau. Mỗi lần nhìn em anh vẫn còn thấy lạ.
- Lúc trước mình cũng từng như thế mà.
- Nhưng không ai chịu nhìn ai. Chính xác hơn là muốn….dù miễn cưỡng.
Phương Vy hất mặt.
- Bây giờ nếu anh cứ nhìn em tối ngày thì chẳng làm được gì đâu đấy, không phải em không thấy anh nhìn em, tại em làm lơ thôi.
Hải Anh bật cười. Anh cúi xuống, nâng mặt Phương Vy định hôn. Nhưng anh và cô chợt rời nhau khi cánh cửa bật mở. Cả hai nhìn ra, cùng sửng sốt.
Đoan Thụy cũng có vẻ chết sững, kinh ngạc. Rõ ràng cô không ngờ có Phương Vy ở đây. Và nhìn cách Phương Vy ngồi sau bàn, cô càng không ngờ Phương Vy thật sự trở lại làm việc. Hải Anh nói thật chứ không phải dọa.
Hải Anh cũng đã qua phút bất ngờ, cái cách xông vào phòng của Đoan Thụy làm anh thấy bực. Anh nói một cách nghiêm nghị.
- Vào phải gõ cửa chứ, em quên mất phép lịch sự à.
Đoan Thụy vẫn đứng yên, cố trấn tĩnh mình. Một lát sau, cô nói với chất giọng bình thường.
- Em muốn gặp anh một chút.
Và quay sang Phương Vy, giả vờ lịch sự:
- Xin lỗi, chúng tôi muốn nói chuyện riêng, phiền….em một chút.
Cô tiếp tục nhìn Hải Anh, xem sự có mặt của “phu nhân Tổng Giám Đốc” chẳng ra cái củ khoai.
- Mình ra quán café nói chuyện đi.
Hải Anh chưa kịp trả lời thì Phương Vy đã lên tiếng, giọng dứt khoát:
- Có chuyện gì thì chị cứ nói ở đây, hoặc chúng ta cùng xuống phòng khách của công ty. Tôi không đồng ý anh ấy nói chuyện ở quán café.
Hải Anh ngạc nhiên quay lại. Phải nói là phản ửng của Phương Vy làm anh thấy bất ngờ. Anh đã quá quen với sự lãnh đạm thường có ở cô nên chuyện này làm anh rất hào hứng. Rõ ràng là cô không phải hiền.
Đoan Thụy có cùng cảm giác, cũng như anh, cô đã quen với kiểu im lặng, nhường nhịn từ Phương Vy trước đây. Bây giờ chịu cảnh xen vào chuyện hai người, mà nhất là không chịu để Hải Anh gặp riêng mình, điều đó làm cô vừa quê vừa tức điên lên.
Trong một phút không kềm chế, Thụy khiêu khích:
- Lấy tư cách gì mà không cho anh ấy nói chuyện với tôi, bộ cô vào đây để quản lý anh ấy hả?
Phương Vy điềm nhiên:
- Đây là công ty của chồng tôi, tôi đến làm việc, mà nếu có quản lý chồng thì cũng là điều thường thôi, nhất là khi anh ấy bị một người phụ nữ khác quấy rầy.
- Cô…
Đoan Thụy tức lịm. Và dù cơn tức làm mờ lý trí, cô vẫn phải thừa nhận Phương Vy nói đúng. Có điều tức quá nên cô đâm ra nói ngang.
- Là vợ rồi có quyền cấm giao thiệp sao? Phải thoáng một chút chứ. Nếu chồng cô làm ăn với phụ nữ thì cô không cho à?
- Chị làm ăn gì với anh ấy vậy?
Hải Anh suýt phì cười bởi cách hỏi của Phương Vy. Nét mặt như vừa tò mò vừa có vẻ châm chích, biết cách hài hước thật.
Đoan Thụy hơi quê, nhưng cũng nói bừa:
- Chúng tôi cần giải quyết chuyện khác, cô thừa biết tôi và chồng cô có quan hệ ra sao mà, chẳng lẽ cô quên rồi?!
Hải Anh nhìn Phương Vy, sợ nỗi đau ấy dằn xé…Anh định mở miệng thì Phương Vy đã nói trước.
- Đáng lẽ chị phải giấu và lờ đi mới phải, khi chị nói câu đó, tôi có thể đánh ghen đấy. Chị phải biết bảo vệ mình chứ?
Đoan Thụy không thèm nói với Phương Vy nữa. Cô quay sang Hải Anh, nói như dọa.
- Em muốn nói chuyện với anh, nếu anh từ chối, anh sẽ hối hận suốt đời.
Hải Anh bước đến ghế sofa, khoát tay:
- Mời em, ngồi đây nói cũng được, em cần gì. Anh và Vy sẽ giúp em..
Tia giận dữ lóe lên trong mắt Thụy.
- Bây giờ anh thật sự trở mặt rồi phải không? Ngày trước ai hứa hẹn với em, anh đã hứa thì phải có trách nhiệm chứ, chẳng lẽ anh là người sở khanh sao?
- Những gì anh có lỗi anh đã nói với em rồi, em nhắc lại chuyện cũ làm gì, trừ khi em cố tình làm khó anh. Sao em không để anh nhẹ nhàng với em mà phải làm mọi thứ xáo tung lên?
- Em không cần biết, anh vắt chanh bỏ vỏ, dụ dỗ con gái người ta, em sẽ la lớn lên cho mọi người ở đây biết, giám đốc của họ là đồ sở khanh.
Hải Anh đập mạnh bàn.
- Đừng có quá đáng như vậy, em muốn gì?
Phương Vy bước đến đứng chắn giữa hai người.
- Em muốn nói chuyện riêng với Đoan Thụy một chút, anh có thể ra ngoài không?
Người thứ 3 gạt ngang:
- Tôi không cần nói chuyện với cô, người tôi muốn nói là anh ta.
Phương Vy trừng mắt:
- Chị chỉ có hai lựa chọn. Một là nói chuyện phải trái với tôi, hoặc là về, tôi không đồng ý cho chồng tôi nói chuyện riêng tư với người phụ nữ khác.
- Cô là cái gì mà ra lệnh cho tôi?
Phương Vy không thèm cãi.
- Còn nếu chị quậy ở đây, tôi sẽ gọi bảo vệ.
Hải Anh đứng dậy.
- Anh ra ngoài một lát, em tiếp Đoan Thụy dùm anh.
Tiếng cửa đóng lại. Cơn tức nghẹn của kẻ thứ 3 dâng lên, muốn la ầm ĩ nhưng không dám.
Còn lại hai người, Phương Vy nói một cách nhẹ nhàng mà cứng rắn ngấm ngầm.
- Chị đang tức vì không còn giữ được anh ấy, tôi hiểu cảm giác đó lắm, nhưng xét về lý trí, chị không có quyền hành động như vậy.
Đoan Thụy liếc tình địch một cái chứ không nói. Phương Vy cũng ghét đối thủ của mình nhưng cố không để lộ ra. Cô nói tiếp:
- Chị có hiểu tại sao lúc trước tôi luôn im lặng, nhường anh ấy cho chị không?
Đoan Thụy ngồi im.
- Chị có hiểu được sự đau khổ gọi là cuồng loạn không? Tôi đã trải qua những năm tháng cô đơn khi mà anh ấy đang hạnh phúc với chị. Tôi đã có những đêm thức trắng nhớ về anh ấy. Tôi nói chuyện đó không phải để kể khổ, chỉ nhắc cho chị hiểu tôi cũng đã từng chịu đựng ghê gớm, hơn cả chị…vì tôi không còn khả năng làm mẹ nữa.
Một dòng cảm xúc thoáng qua làm căn phòng trở nên lạnh lẽo.
Phương Vy nói tiếp, giọng cảnh cáo:
- Lúc đó tôi cam chịu, và nhường cho chị vì nghĩ anh sẽ có tương lai tốt hơn nếu ở bên chị.
- Còn bây giờ, cô nghĩ Hải Anh sẽ chấp nhận…
- Tôi không nghĩ, mà là có thật. Hải Anh nói đúng, cái gì qua rồi thì phải cho qua…Cũng như trái tim mỗi người chỉ có một chỗ, người này đến thì người kia sẽ đi. Và chị đã đi khỏi từ rất lâu rồi…đứng tìm cách níu kéo nữa.
Đoan Thụy cười nhạt:
- Nói nghe dễ quá nhỉ?
Phương Vy không nhịn được, cô nói đanh thép:
- Tôi không muốn tranh luận với chị, nhưng lấy tư cách là vợ, tôi cấm chị tìm chồng tôi, nếu chị cố ý phá hoại chúng tôi, tôi sẽ nhờ pháp luật giải quyết.
Đoan Thụy quát lên:
- Đừng có dọa.
Phương Vy cũng nói như hét:
- Không dọa, mà sẽ làm thật.
- Đồ đê tiện.
- Chỉ với câu đó thôi, chị cũng đáng để tôi kiện chị rồi, nhưng tôi sẽ không làm vậy trừ khi bị dồn vào đường cùng.
Đoan Thụy cười gằn:
- Anh ta đã phũ phãng như vậy thì phải trả giá.
- Thế chị định sẽ làm gì? Bỏ bao nhiêu thời gian và công sức nữa để quấy rối anh ấy sao? Làm vậy chị sẽ chỉ nhận được sự chán ghét, chị có nghĩ thế không?
- Có thể, nhưng anh ta không dễ dàng rũ bỏ tôi được, tôi sẽ không để yên cho các người hạnh phúc đâu.
Phương Vy phải cố gắng lắm mới giữ nổi bình tĩnh.
- Làm vậy coi chừng chị mất hết tất cả đấy.
- Tôi không cần, còn gì đâu mà giữ chứ?
- Chị còn, đó là gia đình, danh dự và tương lai của chị. Rồi chị cũng tìm được hạnh phúc thật sự cho mình.
Ngừng lại đôi chút, Phương Vy nheo mắt như suy nghĩ:
- Trong cuộc sống, chưa chắc có ai không vấp ngã, vấn đề là giải quyết thế nào thôi. Nếu tôi là chị, tôi sẽ cố vượt qua nỗi đau của mình, rồi tìm một hạnh phúc khác.
- Rất tiếc tôi không phải là cô. Tôi vẫn cứ làm cái gì tôi muốn, thử xem các người làm gì được tôi.
Phương Vy dằn từng tiếng.
- Chị hãy ngừng lại đi, đừng làm gì cả. Rồi mọi chuyện sẽ lắng lại thôi.
Đoan Thụy đứng dậy, khinh khỉnh.
- Đừng có dạy khôn.
Rồi như một cơn kích động không điểm dừng, người phụ nữ bỏ đi.
Hải Anh đang đứng tựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực nhìn cô. Từ nãy giờ anh đã nghe hai người nói chuyện, Đoan Thụy biết như thế. Cô nhìn thẳng vào anh, cười khẩy:
- Anh để cho vợ nói chuyện với em chứ không thèm trực tiếp đối diện, đó là cách né tránh của anh đó hả?
Hải Anh im lặng nhìn cô, đôi mắt hơi nheo lại như quan sát….
- Thất vọng nếu không muốn nói là ghê tởm về em.
Câu nói kết thúc mọi tình yêu, thậm chí là chút tình nghĩa còn sót lại. Đoan Thụy bỏ đi nhanh về phía thang máy, ngực phập phồng và tay chân run rẩy.

...................

Chương 56: Cái kết đang đến gần.

Một buổi sáng đẹp trời, có chút nắng, chút mây và chút gió hòa quyện vào nhau. Mùa đông đang về…
- Hải Anh!...Anh dậy chưa?!
Đang vùi mình vào chăn ấm nệm êm nên anh chẳng muốn rời khỏi giường.
- Hải Anh!
Phương Vy mở cửa, nheo mắt trước bức ảnh “xác trần”.
- Dậy ngay! Anh đã hứa hôm nay sẽ đi shopping với em mà.
Bất ngờ, một bàn tay kéo mạnh, cô ngã xuống giường, trở nên gọn nhẹ trong vòng tay của Hải Anh.
- Pé Pi! Chủ nhật mà, em ở nhà với anh đi.
Phương Vy phì cười trước cái giọng ngái ngủ ấy.
- Nhưng hôm nay là ngày của em.
- Anh yêu em!
Hải Anh cuối mặt xuống môi cô.
- Á à! Không nhé! Đừng có mong quyến rũ được em.
Bàn tay anh tiếp tục gỡ sợi dây áo.
Cái nhéo vào hông đau điếng làm Hải Anh bật người dậy, la oai oái.
- Rồi rồi, anh dậy liền….
Phương Vy mỉm cười:
- Cũng dễ hiểu tại sao phụ nữ tụi em lại thích chiêu này nhỉ.
…………….
Hùng Vương plaza.
Hải Anh chưa bao giờ bị hành hạ theo cái kiểu này. Anh đã xách trên tay ít nhất 15 túi xách của hơn 10 quầy hàng thời trang, thế mà Phương Vy vẫn chưa chịu ngưng lại.
- Pé Pi!...
- 30’ nữa thôi mà! Anh đừng than thở nữa. Chẳng phải em đã làm việc cho anh suốt 6 ngày 1 tuần trong 2 tháng rồi sao?
Lại nữa rồi!
- Biết vậy anh không thèm cưới em đâu.
Phương Vy lè lưỡi.
- Thế thì xé tờ hôn thú đi. Dù gì…em cũng đâu có kí nó.
Nói xong, cô lại tíu tít với một chị nhân viên ở quầy hàng gần đó, yêu cầu một số mẫu hàng mới.
…………..
Công ty APPAT – 10.AM
Một nhóm phụ nữ tụ lại thành vòng tròn quanh bàn thư kí. Hải Anh định gõ cửa lên tiếng nhắc nhở bỗng nghe:
- Nè, giám đốc Phu Nhân coi vậy mà “đã” quá hen.
Một cô gái trẻ lên tiếng.
- Coi đi. Hàng hiệu đàng hoàng nhé, mặc vào có khác.
Trà Linh nhướng mắt.
- Có gì lạ à?
- Lạ chứ. Từ trước đến giờ, ai cũng nghĩ giám đốc Phu Nhân kiêu ngạo, đáng ghét hết. Vậy mà đầu tuần đó, đến từng phòng để tặng quà cho mọi người. Mà toàn là đồ sành điệu, đúng sở thích.
- Quá tâm lý.
Trà Linh đế thêm:
- Hình như có cả Tổng Giám Đốc đi nữa. Không ngờ sếp lạnh lùng thế mà yêu vợ quá trời.
Hải Anh phì cười. Từ lúc đó Phương Vy, cô đã làm một loạt “cải cách” trong công ty. Tất cả các phòng đều được 1 tủ lạnh, lúc nào cũng đầy bánh và trái cây, kể cả khăn ướp lạnh để phục vụ nhân viên. Mà không những chỉ chăm sóc chỗ làm việc, Phương Vy còn nhớ và tặng quà sinh nhật cho tất cả. Cô bao quát từ việc nhỏ đến việc lớn, tỏ ra là một bà chủ đảm đang, dễ thương. Thì ra, cô kéo anh đi shopping cùng mình là có mục đích.
----------------
Qi Sheisido Spa.
Căn phòng với ánh đèn màu cam dịu nhẹ chỉ có hai người phụ nữ.
- Tuần trăng mật sao rồi?
- Tuyệt vời!
Phương Vy thở dài.
- Mày sướng thật. Tao cứ phải dúi đầu vào công việc mãi, chẳng có thời gian đi đâu.
Quỳnh cười khúc khích:
- Vậy còn chuyện “kia” thì sao? Vợ chồng mày“ăn chay” luôn à?
Cô chun mũi.
- Xí! Còn lâu! Hải Anh mà chịu “ăn chay” tao cũng mừng.
Quỳnh chớp mắt.
- Ảnh không chịu hay tại mày…không cho.
- Nè nè! Liệu hồn mày đó.
- Haha!
Thật ra thì yêu đương, tình ái giống như một liều thuốc phiện cho cả hai vậy. Chưa bao giờ Hải Anh chán Phương Vy dù chỉ một chút. Anh thích sự xấu hổ thường trực trên mặt cô mỗi lúc anh lên tiếng chọc ghẹo, thích tận tưởng mùi thơm dịu nhẹ toát ra từ cơ thể cô mỗi tối. Quyến rũ và nhiều…mê hoặc. Còn Phương Vy, cô đắm chìm trong sự mạnh mẽ, nâng niu của anh, gắn kết cơ thể mình với anh như hai mảnh ghép vỡ đôi.
- À, Phương Vy. Gia đình của Hải Anh thế nào vậy?
“Gia Đình”?
- Tao…cũng không rõ nữa.
- Má ơi! Cưới nhau mà không biết chút gì về người ta? Mày bị gì vậy?
Cô biện hộ.
- Thì ảnh không nói, tao cũng…
- Lơ luôn à?
Phương Vy hất đầu, nhất định tối nay gặp anh, cô sẽ hỏi cho bằng được.

Chương 57: Một góc nhỏ thuộc về quá khứ.
- Sao đột nhiên hỏi về gia đình anh?
Phương Vy siết chặt khuôn ngực của Hải Anh hơn.
- Anh không muốn kể sao?
- Có thể, nhưng em biết thì cũng tốt.
Cô chờ đợi.
- Anh sinh ra trong một gia đình nghèo, rất nghèo. Thời học sinh, 500 đồng là cả một ước mơ. Nhưng anh chẳng phải là đứa chăm chỉ học hành…anh thích chơi bời hơn.
Nụ cười thích thú xuất hiện trên mặt Phương Vy.
- Em chỉ nghe chuyện con nhà nghèo chăm học thôi!
Hải Anh hôn lên trán cô.
- Lạ lắm sao?! Anh thì nghĩ thời bây giờ, có khối những người như vậy. Giàu nghèo chẳng qua chỉ là cái rễ, ai mà chẳng muốn được hưởng thụ chứ. 5 tuổi anh đã tập tành hút thuốc, nhưng không nghiện như bây giờ. 12 tuổi, anh đã biết gái gú, coi những thứ bậy bạ. Anh cũng chẳng nhớ tại sao anh lại làm vậy.
- Anh có một chị gái và một thằng anh, cả hai người đang sống ở nước ngoài. Ba mẹ anh thì mất lâu rồi.
Phương Vy nheo mắt.
- Nếu…chỉ suốt ngày chơi bời, làm sao anh được như bây giờ?!
- 19 tuổi, cột mốc thay đổi đời anh. Anh không thi Đại Học, đối với anh, cái bằng đó tiền cũng có thể mua, tại sao anh phải phí thời gian học mà không quăng một chút tiền ra có nó chứ. 100 thằng tốt nghiệp ĐH, 10 thằng ra xã hội thì chỉ 1 thằng làm đúng chuyên môn, 90 thằng còn lại phải học việc và chấp nhận một công việc chẳng dính gì đến điều đã học. Vì vậy mà anh ra đời, khởi nghiệp bằng chút vốn ít ỏi.
Cô hỉnh mũi.
- Em tưởng anh phải bắt đầu bằng đôi bàn tay trắng chứ?!
Hải Anh nghiêm nghị.
- Anh ghét nhất câu nói nào giống vậy đấy. Thử hỏi trên đời này, có cái gì được làm từ bàn tay trắng không? Phải có tiền, có vốn thì mới tạo dựng được những thứ khác. Bàn tay trắng ra đường rồi ăn xin kím sống à?!
Phương Vy bất ngờ trước lời nói ấy.
- Vậy làm sao anh có vốn?
- Lừa gạt! Khi đó, anh bị kéo vào một vụ mua bán đất, và đột nhiên nhận thấy cái nghề làm “cò” rất hấp dẫn. Đối với người bán, anh ra giá 200 triệu, còn người mua, anh bán 1 tỷ 3, số chênh lệch anh sẽ lấy. Nhưng anh không làm được lâu, vì cứ phải bán nước bọt của mình, chẳng hứng thú lắm. Lúc Khôi Vũ về nước thì hợp tác với anh xây dựng công ty. Từ đó mới có APPAT.
- Em thấy…thương anh quá.
Hải Anh bật cười lớn.
- Cuộc sống thôi! Em…nhạy cảm quá đấy.
Phương Vy sụt sịt. Thành công có rất nhiều con đường, không nhất thiết phải bắt đầu từ những tấm bằng Đại Học danh giá, mà là từ cái chí và sự thông minh.

Chương 58: Quốc Tuấn….Đoan Thụy.

Quốc Tuấn nâng ly rượu lên khóe miệng. Vốn dĩ, Phương Vy chưa bao giờ là mảnh ghép của anh. Vậy mà anh cứ cố gắng gọt dũa nó để trở nên vừa khít với những lỗ hỏng của anh mà không quan tâm đến điều khác. Đầu óc anh bây giờ trống rỗng, anh không biết mình cần gì, muốn gì và còn…gì nữa không. Một thằng đàn ông vô dụng, độc tài như anh thì liệu có đáng để sống hạnh phúc?
Tăm tối, không lối ra…Quốc Tuấn như lạc vào mê cung của sự tội lỗi, anh dày vò bản thân, cố gắng quên đi thực tại.
Nơi đây, cảnh biển êm đềm, bầu trời quang đãng, không khí trong lành…anh đã đặt chỗ này cho kỉ niệm 2 năm ngày cưới cùng Phương Vy…
…………………………..

Đoan Thụy nắm chặt giỏ xách trên tay, mím môi nhìn ra phía cửa, chờ đợi…
Chỉ còn 10’ nữa, chuyến bay dài từ Việt Nam đến Cali sẽ cất cánh, điều mà cô mong muốn nhất lúc này là có thể chào tạm biệt Hải Anh.
Phải, Thụy biết mình không thể gặp lại anh…không thể tiếp tục xây cái giấc mơ mộng mị ngày nào. Cũng đúng, nhiều năm rồi, tình yêu trong anh đã hết, còn gì mà níu kéo chứ…
Quyến định sẽ sống định cư ở nước ngoài của cô làm cho cả gia đình lo lắng, nhưng nơi đây còn quá nhiều vương vấn …nếu đã không đủ bình tĩnh đối mặt, cách tốt nhất là né tránh sự thật thì hơn.

……………………………….

Chương 59: Xung Đột

4, 5 người phụ nữ đứng ngồi không yên ngoài hành lang, họ lắng nghe…hồi hộp vì một sự kiện.
- Dẹp, không bàn cãi nữa.
Giọng của Hải Anh làm rung cả căn phòng.
- Tại sao? Không có lí do gì để bắt ép em phải đi theo con đường mà anh chọn.
- Nhưng em là vợ anh.
Phương Vy hất mặt.
- Vợ thì phải làm việc với chồng à? Phải phục vụ, cung phụng cho ông chồng đáng yêu đến hết cuộc đời ư? Đâu ra cái luật lệ “cũ xì” như vậy?
Chẳng ai chịu nhịn ai.
- Quốc có quốc pháp, gia có gia uy. Em đã vào gia đình anh rồi thì đừng có bướng bỉnh nữa.
- Em không nghe theo đấy. Mặc kệ anh nói gì, giỏi thì nhốt em đi.
Trà Linh đứng ngoài cửa, suýt xoa.
- Căng thẳng thật.
Một giọng khác vang khẽ.
- Mà tại sao phu nhân tổng giám đốc một mực đòi chuyển ngành chuyên môn.
10 đôi mắt nhìn nhau…khó hiểu.
Trong phòng, Hải Anh cố gắng giữ bình tĩnh, dìu dàng ve vuốt.
- Phương Vy! Anh biết em còn trẻ, còn khát vọng. Nhưng làm vợ của anh đâu có khó khắn lắm chứ, em chỉ cần sống bên anh, giúp anh chia sẻ khó khăn trong công việc thôi mà?
- Không phải! Chỉ là em muốn có một con đường riêng …
- Thế thì ngành thời trang của Việt Nam cũng được vậy?!
Tiếp tục giữ lập trường của mình, Phương Vy phản đối.
- Em muốn được sang Paris, nơi đó có điều kiện để em phát triển…
Hải Anh đứng dậy, anh trừng mắt.
- Cứ thử làm đi, xem tôi có đủ khả năng bắt em ngoan ngoãn hay không.
Nói xong, anh đi nhanh ra cửa. Tiếng chân hừng hực tức giận.
………….
- Đó, mày thấy chưa? Lúc nào cũng như vậy hết, tao muốn cái này thì không cho, muốn cái kia cũng không được. Làm việc với Hải Anh thêm ngày nào nữa, chắc tao nổi khùng.
Song Quỳnh nheo mắt.
- Mà mày cũng vớ vẩn. Cưới nhau chưa đến 1 năm, mày đã đòi sang Paris du học mấy tháng, tính chọc tức người ta à?
Phương Vy giải thích.
- Trời ơi. Chẳng lẽ tao cứ làm thư kí cho anh ấy mãi sao. Cứ nghĩ đến cái hình ảnh ngày nào cũng gặp anh ấy 24/24 là tao đã ngán lên tận cổ rồi. Tao thích ngành thiết kế thời trang, cũng muốn đeo đuổi nó thử xem sao.
- Mày định đi bao lâu?
- 6 tháng.
Đang uống nước, Quỳnh gần như sắp sặc.
- Má ơi! Nửa năm?! Tao mà là chồng mày, tao cột mày vào chân giường cho khỏi đi lung tung. Thôi thôi, đừng có nhờ vả vô ích. Tao biết mày qua đây ỉ ôi tâm sự chẳng phải tốt lành gì, muốn nhờ tao và anh Vũ nói giúp chứ gì? Dẹp đi nhé!
Nói xong, cô đứng dậy trước đôi mắt tối sầm của Phương Vy.
- Giờ tao phải đi cho thằng cu tí ăn, tới giờ rồi. Mày suy nghĩ cho kĩ vào đấy. Làm liều không hay ho gì đâu.
………………
Giọng Hải Anh khản đặc vì rượu.
- Tao chẳng hiểu nổi. Sống với tao, có gì không hài lòng?
Khôi Vũ lắc đầu.
- Có thể. Từ lúc mày quen con bé đến giờ, chuyện gì mày cũng áp đặt và buộc con bé nghe mình. Nếu tao là Phương Vy, tao có cảm giác mày giống anh trai hơn là giống một người chồng.
Cái nhướng mắt khó hiểu từ Hải Anh.
- Sao?
- Đã là vợ chồng, ủng hộ quyết định của nhau, chia sẻ tâm tư cùng nhau là điều không thể thiếu. Phương Vy là đứa độc lập, sống rất tự tin và thoải mái. Cảm giác phải làm việc với mày khiến con bé nghĩ mình đang dựa dẫm vào điều gì đó ràng buộc, trái ngược hoàn toàn cá tính bản thân. Mày hiểu không?
- …
- Tao biết mày và Phương Vy yêu nhau nhiều thế nào, vượt qua mọi khó khăn, trở ngại ra sao. Nhưng bây giờ đã là của nhau rồi, mày nên yên tâm cho con bé vươn đến tương lai tốt đẹp hơn. Đó là tao chưa nói đến nỗi lòng của con bé, phụ nữ mà nhận thức rõ mình không thể làm mẹ, khó hiểu lắm. Gia đình tao lại là áp lực lớn nhất mà Phương Vy không gạt bỏ khỏi tâm trí được, cần thời gian mà…
Hải Anh lắc nhẹ cái ly làm rượu bên trong sóng sánh.
- Mày chuyển nghề được đó Vũ.
- Haha, mày làm khách quen cho tao được không mà xúi tao chuyển nghề.
- Thằng khỉ!
[COLOR="rgb(255, 0, 255)"] Chương 60: Xa nhau để nhớ về nhau.

Phương Vy về nhà, cô phân vân, lưỡng lự…
Ừ thì cũng không thật sự muốn đi, chỉ là cô cứ cảm thấy bản thân trống vắng, thiếu đi điều gì đó mà không rõ. Dạo này, tâm trạng cô hay thay đổi liên tục, lúc buồn lúc chán…
“Cạch…”
Tiếng cửa mở ra.
- Pé Pi.
- ?
Hải Anh ngồi xuống cạnh cô, thở dài.
- Anh đồng ý để em đi Paris. Nhưng phải cẩn thận và trở về sớm, anh không muốn em…
Phương Vy xoay mặt nhìn anh.
- Không cần phải…chiều em vậy đâu. Trước giờ anh đâu có thói quen đó.
- Vậy là em thay đổi quyết định?!
Ánh mắt Hải Anh bông lơn.
- Xì, em chỉ nói thế thôi. Đi thì vẫn đi.
Cái ôm bất chợt từ anh làm Phương Vy xao xuyến.
- Anh thật sự không muốn xa em…
“Hải Anh! Khi em hoàn toàn có thể định hướng bản thân mình cần gì, muốn gì…em sẽ quay lại”
-------------------------------------------
Mùa đông ở Paris tương đối lạnh…sắp đến Giáng Sinh rồi…
Phương Vy đã khá quen với múi giờ và khí hậu bên này, cô thường đến các tòa cao ốc và tham dự những buổi lễ thời trang sau khi từ trường về nhà. Đêm đến, khoảng thời gian thích hợp để cô phác thảo những nét vẽ, ý tưởng của mình. Sẽ không có gì đặc biệt nếu…
- Hey, Jeanie, hôm nay ở nhà Jakie có tổ chức tiệc nướng ngoài vườn, đến nhé?!
Cô bạn chung phòng rủ rê.
- Nhưng mình…
- Bỏ mấy thứ vớ vẩn này tính sau đi. Ăn uống gì đó cho khỏe, nhìn bạn xanh xao quá.
Phương Vy không thích nhưng cũng phải đồng tình. Gần đây, cô có cảm giác khó chịu trong người, không còn thèm và muốn ăn nữa, giống như cơ thể cô đang chiến tranh lạnh với bao tử vậy.
- Okie!
-----------------------------------------------
Hải Anh biếng nhác, anh quăng mình xuống sofa, nhắm mắt thở dài.
Không có Phương Vy, chán thật! Tiếng cười, giọng nói trong trẻo…sự bướng bỉnh, cố chấp trẻ con…anh nhớ cô vợ bé nhỏ hơn lúc nào hết.
Đã gần 1 tháng rồi, căn phòng của anh bừa bộn đã không trách, vậy mà nó còn lạnh lẽo đến cô đơn. Hải Anh chẳng còn muốn về nhà, anh dốc hết sức cho công việc…thỉnh thoảng ghé qua thăm gia đình Khôi Vũ, nhìn thằng cu bập bẹ “o e”, anh thèm khát được ôm và thủ thỉ với Phương Vy thật nhiều, rằng anh muốn có con, muốn được hít hà mùi nước hoa Midsummer quen thuộc…
- Pé Pi ….
---------------------------------------------
Phương Vy cởi bỏ số quần áo trên người, buông thõng chân tay trong bồn nước nóng thư giãn. Đôi mắt cô chạm vào những thứ “tệ nhị”của phụ nữ vất dưới sàn, gần cánh cửa đang mở.
- Bất cẩn quá!
Phương Vy lầm bầm, tự nhắc mình phải cảnh cáo cô bạn chung phòng cẩn thận hơn …
Hình như từ lúc qua đây…
Thoát khỏi sự ấm nóng đang lan tỏa khắp cơ thể, Phương Vy quấn khăn sơ sài rồi chạy vội ra ngoài, tìm trong vali những thứ chưa kịp dùng từ lúc mới dọn đến đây.
- Trễ hơn nửa tháng rồi…?! Không lẽ…
----------------------------------------------
Tình yêu cùng nỗi nhung nhớ đạt đến độ cao trào là khi hiểu rõ được nỗi lòng người mình yêu như thế nào. Vậy nên, dòng tâm tình trong nhật kí của Phương Vy khiến Hải Anh càng nhớ cô thêm quay quắt.

“Anh ơi…đến bây giờ em vẫn ngỡ ngàng, chưa tin vào sự thật này. Rằng cuối cùng, ta cũng đã thuộc về nhau…dù phải đánh đổi, mất mát rất nhiều thứ. Em yêu anh, tình yêu ấy luôn có những lí lẽ khó hiểu. Nhưng dù thế nào, em vẫn muốn chúng ta…đừng bao giờ có nhau anh à. Cứ mỗi khi đêm về, nằm cạnh anh, em lại mong muốn mọi thứ vào ngày mai luôn tốt đẹp hơn. Rằng em sẽ có thai, có một kết tinh tình yêu giữa đôi ta…em nhất định nói cho anh nghe bí mật ấy, sẽ thủ thì nhỏ bên tai anh: “Làm mẹ…có khó lắm không anh?”...Chỉ nghĩ đến đấy, tim em như muốn ngừng đập lại, xước nhẹ vào vết thương còn âm ỉ rỉ máu. Giờ thì em đã hiểu, làm mẹ không đơn giản chút nào. Vì để giữ được đứa con cho đến lúc nuôi nấn nó trưởng thành, mọi thứ đều phải thật cẩn thận và chu đáo. Mà em thì còn trẻ và bồng bột thế này…đến niềm hy vọng mong manh được làm mẹ cũng đã dập tắt. Anh có buồn khi có người vợ là em không…hả anh?”

“Em sẽ đi Paris, sẽ vực lại cuộc sống của mình. Em tin lúc trở về VN, cuộc sống gia đình mình chẳng còn vắng bóng, thiếu thốn điều gì nữa hết. Vì khi ấy, em sẽ can đảm đối diện sự thật, cùng anh nhận nuôi một đứa trẻ bất hạnh …coi như con mình. Em mong…anh sẽ đồng ý”
Chương 61: Cái chết.
Phương Vy hồi hộp ngồi chờ ở hành lang bệnh viện, tim cô đập nhanh hơn, đôi bàn tay cứ bấu chặt vào nhau vô thức…
- Jeanie Trần?
- Yes…?
Cô y tá có mái tóc nâu đồng đưa tờ giấy kết quả, miệng cười chúc mừng.
……
Màu vàng, màu đỏ, màu đen, màu sẫm, màu sáng….
Nhiều màu quá, cái gì cũng có nét riêng, nét đậm của nó….Thèm khát, chảy bỏng, ước mơ…sự thật!
Mỗi một câu từ đều có 1 cái ý nghĩa riêng. Tôi là tác giả, là một con nhóc không hơn không kém. Sống và tồn tại trên mảnh đất này 16 năm tròn. Với tôi, nhân vật Phương Vy rất quan trọng, giống như cái bữa ăn hằng ngày không thể thiếu vậy. Còn Hải Anh là nước, là thứ người ta có thể không cần nuôi sống bản thân, nhưng nếu thiếu thì chết.
Phải! Nhân vật Phương Vy là tôi.
Cái kết của tôi sẽ lạ…sẽ lập dị.
………

- Hải Anh!
Đó là tiếng tôi, tiếng gọi cuối cùng từ tôi.
Giọng nói của anh, ấm áp lạ thường dù bị nhòe đi nhiều bởi sóng điện thoại.
- Phương Vy!? Anh nhớ em…
Tôi khóc…nước mắt giàn giụa. Hơi nóng dồn dập che lấp khoảng trống nhớ nhung, ấp ủ một sinh linh bé bỏng nơi cơ thể tôi.
- Em cũng nhớ anh lắm!
Chỉ còn tiếng rè rè phát ra bởi chiếc máy sưởi ấm trong phòng, hơi thở quen thuộc văng vẳng bên tai như kéo tôi hồi tưởng đến tình yêu vĩnh cửu tôi dành cho anh.
- Về với anh đi pé Pi. Còn gì để em níu kéo bản thân ở bên đó chứ?
Một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, tôi mỉm cười tự hào.
- Không! Em chưa muốn về. Ở đây còn một thứ em luôn khao khát, luôn tìm kím.
Giọng anh hậm hực.
- Anh chỉ muốn xé nát cái thứ ấy.
Nếu anh biết…có lẽ anh sẽ không nói vậy.
- Em gọi cho anh, chỉ muốn nghe giọng anh…Đừng bao giờ hết yêu em nhé?
Giọng anh lạc dần vào đêm tối.
- Cảm giác như em sắp chia tay anh vậy Pé Pi?
- Anh đủ can đảm sao?
Tôi hỏi, thành thật. Anh xem như đùa.
- Ừ, anh chấp nhận cho em ra đi.
- Thế à?
- Vì anh sẽ đủ khả năng khiến em quay về…dù cho em đang ở phương trời nào.
-------------------------
Song Quỳnh mím môi, cầm cây bút kí vào tờ giấy đồng ý.

Giọng tôi thều thào.
- Hứa với tao, đừng để nó thiếu tình thương yêu…
Tiếng hét, tiếng la mắng của nhỏ bạn thân trở nên xa xăm.
- Mày im đi. Rồi mày sẽ sống. Khỉ thật! Phải sống mà yêu thương nó chứ. Sao lại đùn đẩy trách nhiệm cho tao?!
Đau quá, tôi sắp mất dần mọi ngoại cảm rồi.
- Tao xin mày…giúp tao, bằng mọi cách…
- Tại sao chứ? Tại sao lại hy sinh bản thân? Mày có thể sống với Hải Anh, có thể hưởng cái hạnh phúc đơn sơ của riêng mình mà? Tại sao lại từ bỏ? Còn Hải Anh? Còn tình yêu anh ấy dành cho mày?
Tôi mỉm cười, nụ cười tươi tắn nhất còn lại…
- Vì tao muốn tình yêu ấy vĩnh cửu…theo cái cách này. Giọt máu của tao và anh ấy…hiện hữu, không thể xóa…và được thế giới khẳng định…
--------------------------
Song Quỳnh gào lên khi thấy Phương Vy nhắm mắt, hơi thở yếu dần.
- Nè…! Tỉnh lại đi! Mày vẫn chưa nói xong với tao cơ mà? P HƯƠNG VY?!!!!!!!!!!!
Băng ca đưa người phụ nữ vào phòng mổ, lặng lẽ nhiều nỗi u uất
.[/color]
[COLOR="rgb(255, 0, 255)"]
Chương 62: Mất Mát.
[/color]
Cuộc sống vốn luôn tồn tại những chuỗi đau khổ. Người ta ví von đời là một bữa cơm với các món ăn nhiều mùi vị khác nhau. Người ta không thể đoán định mình nên ăn thứ này hay thứ kia, bởi vì chẳng ai biết nó có ngon không?

Phương Vy đã chọn cho mình nhiều tai biến: Tình Yêu _ Hạnh Phúc _ Gia Đình.
Tôi sẽ ghi chép lại dòng thư nháp trong email, nơi người con gái gửi gắm tâm tình cho đứa con duy nhất – minh chứng tình yêu vĩnh cửu.

“Con ơi! Vậy là gần 3 tháng rồi đó, từ lúc con hình thành trong bụng mẹ. Con có biết mẹ sung sướng đến thế nào không, dù nỗi đau ấy thấm đẫm giọt nước mắt tràn mi. Mẹ phải giữ con sống bằng sự hy sinh cuối cùng của mình. Con đừng bao giờ tự trách bản thân, con nhé? Mẹ chỉ sợ con hận mẹ, ghét mẹ mà thôi, vì rời bỏ con quá sớm…”


“Mỗi ngày, mẹ lại yếu dần đi trong khoẳng khắc. Mẹ nhớ bố con lắm! Sự thèm khát vòng tay ấp ám, đôi mắt sâu thẳm nhiều yêu thương từ bố con làm mẹ tuyệt vọng hơn nhiều. Hãy tiếp sức cho mẹ…!”


“Mẹ đã siêu âm bốn chiều rồi, con là con trai, là hình ảnh của bố con đấy. Dù mẹ chỉ thấy thật mờ mờ sự hiện diện của con, mẹ cũng mừng đến bật khóc nức nở. Cứ như mẹ đang có bố con ở đây, trong mẹ, nơi trái tim đập thổn thức vì con. Con trai ơi, mãi mãi ở bên mẹ được không? Câu hỏi ấy làm mẹ chua xót cho số phận của mình quá…”


“1 tháng nữa thôi mẹ sẽ đưa con bước vào cuộc đời nhiều cạm bẫy, chông gai này. Và mẹ tiếc nuối lắm con à…Giọng nói của bố con hôm nay làm mẹ khóc mãi, bố nói sẽ để mẹ ra đi…bố chấp nhận vì tự tin có thể tìm lại mẹ. Không bao giờ, phải không con trai? Không ai khác ngoài hai mẹ con mình nhận thức rõ rệt điều ấy mà.”

“Mẹ yêu con, yêu con thật nhiều, con trai…mẹ chẳng biết nói gì…sống tốt vì mẹ, con nhé?!”
……………………………………..

Song Quỳnh ngó quanh quất khắp sân bay, tìm cái dáng nhỏ nhắn quen thuộc in đậm sâu trong tâm trí.
Một bàn tay đặt lên vai cô, vỗ về.
- Hey!
- Phương Vy.
Sau tiếng gọi vui mừng là đôi mắt tròn to được mở lớn, cảm xúc bất ngờ vụt qua.
- God! Có thai rồi sao? Chẳng nghe mày nói với tao gì hết vậy. Trời ơi!
Quỳnh ôm chặt cô, ghì đôi vai mỏng manh ấy thật gần gũi.
- Surprise cho vợ chồng tao và Hải Anh sao? Phải gọi ngay cho anh ấy biết mới được. Chắc là vui lắm.
Phương Vy nhăn mặt.
- Đừng… mình ra quán ngồi nói chuyện 1 chút đi.
Một tia sáng vụt qua làm Song Quỳnh lo lắng.
- Có chuyện gì à?
Cái gật đầu che lấp hết mọi hy vọng.
--------------------------------

- Bác sĩ nói tử cung tao rất mỏng manh. Giữ được đứa bé là may mắn lắm rồi. Chỉ sợ trong quá trình mang thai có rủi ro nào thôi. Nhưng 8 tháng trôi qua, tao nghĩ mọi thứ vẫn ổn. Chỉ là… tao không thể sinh con bình thường được, phải phẫu thuật lấy đứa bé ra…
Song Quỳnh thở mạnh.
- Như vậy thì đứa bé sẽ không tốt lắm. Nhưng miễn mẹ tròn con vuông là tốt thôi.
Phương Vy xoa bụng, mỉm cười.
- Chắc là làm mày thất vọng đấy Quỳnh à!
- Sao?
Giọt nước quen thuộc lăn đều trên gò má.
- Tử cung của tao dính vào ruột vì lần sẩy thai trước đó, nếu sinh em bé là chấp nhận từ bỏ mạng sống.
- Đùa hả? – Quỳnh nháy mắt, cười mím.
Người con gái xót xa giải thích.
- Không…là thật!
Song Quỳnh cứng toàn thân, môi mấp máp điều gì không rõ. Rồi cô đứng dậy, run run.
- Tao ra ngoài hít thở không khí một chút.
Phương Vy nắm tay Quỳnh lại, giọng như cầu khẩn.
- Đừng, Hải Anh mà biết thì tao cũng chẳng thiết sống nữa. Vì tao đi. Con tao…không có tội.
Song Quỳnh vẫn đứng đó, vẩn vơ nhìn ra ngoài cửa kính.
- Mày đã hại ai hả? Tại sao mọi tai ương cứ đổ lên đầu mày như thế chứ? Tại sao?
Phương Vy gục xuống bàn, chẳng buồn muốn quan tâm điều gì nữa.
- Hãy để tất cả chỉ là phù du mà thôi. Tao có còn để ý thời gian ít ỏi mà mình sắp đánh mất đâu…chỉ biết dành tình yêu cho Hải Anh, cho giọt máu này.
-------------------------------

Căn phòng nhỏ nhắn với cách trang trí hài hòa nổi bật màu sắc chủ đạo, tạo cho người nhìn một nét ấm cúng, cảm xúc. Phương Vy đang ngồi trên ghế sofa, ăn trái cây có vẻ ngon lành, môi cười hạnh phúc. Song Quỳnh ngồi cạnh bên, gọt trái cây cho cô, đôi mắt có nhiều nỗi cay đắng phải che giấu, phải chấp nhận sự thật u ám này.
- Có mày ở đây vui quá. Mấy tháng rồi buồn hiu, chẳng biết tâm sự, nói chuyện với ai.
- Ừhm, phục vụ mày đúng là vinh hạnh quá xá.
Phương Vy xoa xoa bụng.
- Sau này con tao sẽ báo hiếu cho mày mà. Yên tâm đi. Phải không, con trai mẹ ha?
Song Quỳnh cố hòa nhập vào niềm vui nhỏ nhoi ấy.
- Định đặt tên là gì?
- Là Việt Anh. Nguyễn Huy Việt Anh.

(Con Nua..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info