Tiểu Thuyết Tình Yêu Chú Và Cháu Tập 6


Chương 43: Trốn tránh
Hải Anh mở cửa phòng, cơn đau tê tái trong lòng anh cứ dâng lên vô thức. Phương Vy của anh đang nằm đó, trên giường bệnh, cô đơn và yếu đuối.
Khôi Vũ đặt tay lên vai anh.
- Con pé vừa tỉnh dậy lúc nãy, nhưng lại ngủ thiếp đi rồi.
Phương Vy xanh xao quá.
- Bác sĩ nói sao?
- Thì cũng chỉ những cái linh tinh, vớ vẩn về y học, nhưng tao nghĩ ý lão đó muốn nói là con pé không thể…có con sau này.
Hải Anh hôn lên trán Phương Vy – cô vẫn còn đang say giấc, đồng thời quay sang Khôi Vũ.
- Sao con pé xanh xao vậy?
Khôi Vũ bực bội, cách Hải Anh hỏi cứ như anh là tội phạm còn thằng bạn chí cốt là tòa án, cuộc nói chuyện trở thành hỏi cung.
- Thì chắc là mất sức. Mà mày đừng có hỏi tao kiểu đó, tao có phải ** em của Phương Vy đâu.
Nói xong, anh đứng dậy.
- Thôi, tao biến đây.
Và chợt nhớ lại một điều, anh lừng khừng đôi chút.
- Tao biết mày yêu Phương Vy, nếu có thể, mày hãy….
Hải Anh gằn giọng.
- Tao sẽ không gây chuyện với Quốc Tuấn, mày khỏi lo.
Tiếng cửa đóng lại sau lưng, tạo ra không gian riêng cho hai người. Giờ đây, anh mới thật sự được nhìn ngắm khuôn mặt quen thuộc ngày nào. Khao khát được nghe giọng nói của Phương Vy, được nhìn thấy nét sinh động rạng rỡ của của cô làm tim anh đau nhói. Anh cầm lấy tay cô, đặt môi mình vào đó với hy vọng sẽ mở được đôi mắt đang khép lại kia.
Hải Anh chỉ sợ Phương Vy không vượt qua nổi, sẽ quá đau khổ trước một thực tế khác, rằng cô đã mất khả năng làm mẹ suốt đời. Liệu anh có còn đủ khả năng đem hạnh phúc đến cho cô, che chở cho cô sau này chăng?


-------------------------------
Mỗi ngày, Hải Anh đều đến thăm Phương Vy sau khi đã sắp xếp mọi việc trên công ty. Lúc đó cũng đã gần tối, mặt trời không còn ban tặng ánh sáng nữa. Người ở bên cạnh cô thường xuyên nhất là Song Quỳnh, và ai cũng nhận thức rõ ràng một điều: Phương Vy luôn “tránh” Hải Anh.
Khi anh đến, cô luôn tìm mọi cách để có thể ngủ hay đơn giản chỉ là nhắm mắt lại. Nhưng khi anh bận hay đến trễ hơn mọi ngày, đôi mắt Phương Vy cứ dáo dác nhìn ra cửa sổ như chờ đợi một điều gì đó.
Một lần như vậy, Song Quỳnh liền bắt bẻ:
- Nếu mày thật sự chờ Hải Anh, sao không chịu nói chuyện với anh ấy?
Phương Vy hơi đỏ mặt, cô đánh trống lảng.
- Khi nào thì bác sĩ cho tao về.
Lắc đầu trước sự bướng bỉnh của cô, Song Quỳnh đành trả lời.
- 2 ngày nữa. Chắc mày cũng không muốn ở trong này lâu, đúng không?
Giọng cô nghe thật buồn.
- Ừ…trong này cô đơn quá.
- Vậy mày muốn về đâu?
Phương Vy chớp mắt.
- Về…nhà.
- Nhà nào?... Ý tao là…
Tiếng cửa mở như một cây kéo cắt đứt sợi dây cảm xúc trong phòng. Phương Vy vội vàng nằm xuống, trốn tránh cái nhìn của Hải Anh.
- Anh đến rồi hả? Tụi em đang nói chuyện về việc Phương Vy sẽ ở đâu sau khi xuất viện đó.
“Song Quỳnh! Tao mà ngồi dậy được là mày không còn cái mạng về nhà đâu” – Cô rủa thầm.
Hải Anh ngồi xuống ghế, anh cầm lấy tay Phương Vy, hơi ấm như lan tỏa khắp cơ thể.
- Dĩ nhiên là nhà anh rồi. Như vậy sẽ tiện hơn.
Song Quỳnh háo hức như người sắp được về là chính mình.
- Thế à! Vậy thì em sẽ chuẩn bị quần áo mới cho Phương Vy nhé. Hành lí của con pé em làm…mất rồi.
Phương Vy mở hé mắt, trợn tròn nhìn về phía tri kỉ của mình.
“Mày đùa hả? Tao vẫn để ở nhà Quốc Tuấn mà?”
Vẫn làm như không có chuyện gì, Quỳnh tiếp tục cái nghề “đạo diễn” của mình.
- Em sẽ mua luôn những đồ dùng dành cho nó rồi sẽ mang đến nhà anh sau, okie? Em đảm bảo Phương Vy sẽ rất thích.
“Phải, rất thích được đập vào cái mặt mày đó, bạn bè kiểu gì tốt quá vậy?”
Hải Anh cố nén lại, không cho mình bật ra tiếng cười khi nhìn thấy đôi mắt nổi lửa của Phương Vy. Dù vẫn chưa nói chuyện và gần gũi được với cô, nhưng anh tin…ngày mai sẽ là một ngày mới

Chương 44: Cắn rứt
Căn nhà của Hải Anh vẫn như vậy, không thay đổi so với lần đầu tiên Phương Vy đến đây: Hiện Đại và Tinh Tế. Phòng khách lớn được bao bọc bởi lớp kính trong suốt có thể nhìn ra vườn cây, một bức tường ngăn khu bếp cùng bộ bàn ghế màu trắng như bật lên sự tinh khiết vốn có. Biệt thự có 3 tầng, 4 phòng để dùng, 1 phòng tập gym và 1 phòng giải trí linh tinh mà Phương Vy không để ý lắm. Nhưng vấn đề là chỉ có 1 trong số 4 phòng là đã dọn dẹp và được bố trí nội thật cẩn thận, còn những phòng khác thì hoàn toàn sơ sài. Nói như vậy là còn khoan nhượng đấy, thật ra thì nó chẳng có cái khỉ gì ngoài 1 bathroom riêng và bộ bàn ghế gỗ, chấm hết.
Song Quỳnh không đến bệnh viện để đưa cô về nhà nên đành gửi số hành lí cùng mớ quần áo mới “coóng” chưa kịp tháo “mác” cho Hải Anh. Dù sao thì cũng chưa cần quan tâm đến điều đó lúc này, vì anh…đang ở đây, gần gũi mà xa lạ.
- Cô giúp việc sẽ chỉ có mắt từ sáng đến chiều để giúp chúng ta nấu nướng, dọn dẹp. Anh nghĩ một không gian riêng tư về đêm sẽ tốt cho anh và em hơn.
Phương Vy không trả lời, lặng lẽ nhìn Hải Anh xách những cái vali cồng kềnh vào phòng.
- Nếu em mệt thì nằm nghỉ đi, có đói không?
Lắc đầu từ chối một cách vô thức, Phương Vy cũng không biết mình có còn cái cảm giác “đói”, “khát” như một con người thực thụ không nữa, hình như là…KHÔNG.
Hải Anh đứng trước số nội thật đã được sắp xếp lại theo yêu cầu của mình, mỉm cười an ủi rằng…thời gian, hoàn cảnh sẽ kéo Phương Vy lại bên anh, chỉ cần tính toán một chút thôi.
------------------------
Đêm đầu tiên:
Hải Anh để xấp tài liệu lên bàn, cuộc họp gần như lấy hết thời gian của anh. Đã hơn 10h tối rồi, nhưng Phương Vy vẫn chưa ngủ, cô đang ngồi trên cái ghế sôfa nhỏ ở góc phòng, hướng ra cửa kính nhìn thẳng vào bầu trời đen kịt.
Bước đến cạnh cô, anh thì thầm bên tai làm cô chợt rùng mình.
- Có nhớ anh không, pé Pi?
Phương Vy định mở miệng nhưng không lên tiếng được, một chữ “có” cũng không thể nói. Phải, cô đã rất nhớ anh, nhớ đến quay quắt trong căn nhà rộng lớn cô đơn này. Không ai hỏi thăm, không ai chia sẻ và nói chuyện làm trái tim cô vốn dĩ đang đóng băng trở nên lạnh buốt hơn hết. Cái ý nghĩ chỉ cần Hải Anh trở về, cô sẽ nhảy xổ vào người anh, hét lên rằng “em nhớ anh, đừng để em phải ở nhà 1 mình” xuất hiện liên tục nhiều giờ đồng hồ. Vậy mà…tíc tắc trên thực tế thật sự không dễ dàng đến vậy.
Khó khăn lắm Phương Vy mới đứng lên được…và đi về phía giường, đặt mình xuống, lén thở dài như trút những nỗi lo lắng ra khỏi cơ thể.
Hải Anh cởi bỏ áo sơmi của mình, đặt nụ hôn lên trán Phương Vy.
- Ngủ đi cô pé, anh ra liền.
Rồi bước vào bathroom thư giãn.

“Em sẽ chờ anh, sẽ ngủ ngon…”
……………
Đêm thứ hai:
Hôm nay Hải Anh về sớm, chỉ mới 4h chiều mà anh đã có mặt trong nhà, mang đến luồng sinh khí cho Phương Vy. Cô vui nhưng không để lộ ra. Anh định vào phòng để xem Phương Vy đang làm gì thì vô tình nhìn thấy hình ảnh rất thú vị.
- Số quần áo này…? Sao mà mặc?
Vừa nói, Phương Vy vừa đưa những cái váy ngủ bằng loại vải satanh quyến rũ ra trước ánh sáng. Đủ màu, đủ kiểu và đủ…loại. Hải Anh chưa bao h được nhìn thấy những kiểu đồ đó, nhưng anh sẽ không phản đối nếu Phương Vy chịu ướm thử ngay lúc này đâu.
Chợt, anh phát hiện cô hay xấu hổ, hay đỏ mặt trước những suy nghĩ vẩn vơ. Trong đó, có hiện hữu hình ảnh của anh không nhỉ?
Hải Anh đẩy cửa phòng, cố tình vào bathroom trước để kịp cho Phương Vy quơ thật lẹ đống đồ lót, đồ ngủ ấy quăng vô tủ. Anh dám cá rằng tối nay, sẽ có nhiều cái để xem lắm đây.
7h tối.
Tiếng Hải Anh gọi từ dưới bếp.
- Phương Vy, em xuống đây ăn chút gì đi.
Phương Vy vẫn còn ngần ngừ đứng trước gương, cô đã cố gắng lựa ra cái váy “trang nghiêm” nhất để mặc vào nhưng vẫn không thoát nổi sự xấu hổ trước bản thân. Nó màu đen, cột dây ở cổ và để lộ da thịt phần lưng trước gió.
Phân vân hồi lâu, cô quyết định lấy cái vẻ mặt “chai sạn” của mình mà bước xuống lầu, tự trấn an rằng “không có gì hết, quen rồi…đâu phải lần đầu Hải Anh nhìn mình thế này”.
Thật ra, là lần đầu đấy chứ. Chưa bao giờ Hải Anh thấy Phương Vy lúng túng như lúc này. Cũng vui, vì anh đã quen với hình ảnh một “pé Pi” tự tin hơn bao giờ hết.
- Đẹp đấy. Nhưng em gầy quá, ăn nhiều vào nhé.
Dù không trả lời, nhưng một nụ cười bẽn lẽn có lẽ mang đến nhiều hy vọng sau đó.
…………..
Ngày thứ bảy.
Hôm nay là chủ nhật, Hải Anh tỉnh giấc với một cảm giác sảng khoái trong người, ít ra là không có những giấy tờ và rắc rối cần đến anh. Phương Vy vẫn nằm cạnh đó, co người nép sát vào khuôn ngực vững chắc của anh mà ngủ. Đã lâu lắm rồi anh không được ngắm cô trong giây phút bình yên này. Sức sống thởu nào giờ không còn, chỉ đọng lại chút gì của sự khắc khoải, mệt mỏi trước mọi thứ. Dẫu sao thì Phương Vy của anh vẫn giữ được cái nét riêng cho mình, một sức hút kì lạ khi nhìn vào. Đặt môi mình vào bờ môi căng đầy của cô, anh mỉm cười tự cho phép bản thân kéo dài thời gian này hơn.
Chỉ khi còn lại một mình…
Phương Vy đành để nước mắt lăn dài trên đôi gò má cùng nhiều nỗi đau, cô đã tự hứa sẽ đóng trái tim mình lại, không được phép đón nhận sự chăm sóc và tình yêu của Hải Anh như thế nữa…

Chương 45: Ngôi kể thứ nhất.
2
tuần từ lúc Phương Vy ở nhà Hải Anh.

Tôi nhìn vào màn hình, cố gắng nhớ rõ ràng hơn từng kỉ niệm giữa tôi và Hải Anh. Cả buổi sáng tôi cứ khóc cười liên tục mỗi khi viết ra những kí ức ấy. Rồi tôi dừng lại ở dòng chữ “Anh yêu em”, nước mắt rơi vô thức mà không ngừng lại. Tôi biết, biết chứ! Rằng anh bây giờ vẫn còn yêu tôi như 2 năm trước anh đã từng nói, tôi cũng vậy, ... tôi yêu anh lúc này bằng sự ray rứt muốn rời xa anh.

Anh cứ nghĩ rằng tôi chẳng hề biết cuộc đối thoại giữa anh và chú Khôi Vũ về số phận của tôi, và đó cũng là lí do tôi không thể sống bên anh, không thể cho anh một gia đình thật sự. Tôi không đủ can đảm, tôi…tôi…Dù sao thì những lí do ấy cũng đủ làm tôi nghẹn ngào khó thở lắm rồi. Xa anh, tôi sẽ phải bắt đầu lại tất cả, lẻ loi một mình trên thế giới muôn màu này. Tương lai sao…đen mờ mịt.
“Cạch”…
Tiếng cửa mở làm tôi giật thót mình, vội vã đóng mạnh cái laptop trước ánh nhìn dò hỏi từ Hải Anh, tôi mong anh chỉ nghĩ tôi đang xem mấy thứ linh tinh không cần thiết.
- Em ở nhà mãi không chán à? Có muốn đi đâu không?
Một lần nữa, cái lưỡi chết tiệt của tôi lại không thể hoạt động theo ý muốn. Tôi tự nhủ “Chỉ một câu trả lời, chỉ một cái gật đầu mà thôi”…Khỉ thật, cái bệnh viện Quốc Tế ấy làm đứt dây thần kinh nói của tôi rồi.
Hải Anh ôm chặt lấy tôi, ghì sát.
- Sao, cô pé? Nếu em không thích, anh và em sẽ ở nhà…và…
Anh dừng lại, đặt môi lên từng chi tiết của khuôn mặt tôi, từ đôi mắt đang ngoan ngoãn nhắm chặt đến sợi dây cảm xúc chợt sống dậy mạnh liệt. Tôi muốn cưỡng lại, muốn đẩy anh ra khỏi tâm trí và cả đôi môi của mình nữa. Nhưng…
- Phương Vy? Nói đi em?!
Tôi hơi mở mắt, rời môi anh đúng 2 giây.
- Ưmm…
Hải Anh phì cười, tôi nghe rõ điều đó, thật gần gũi. Anh nhấc bổng tôi khỏi cái ghế xoay - cứng đơ và di chuyển thật nhanh về phía giường. Tôi xấu hổ rúc đầu vào cổ anh, giấu đôi gò má đang ửng hồng.
Đặt tôi ngồi vào lòng mình, anh vuốt ve làn da láng mịn.
- Nếu em không muốn, anh sẽ dừng lại.
Tôi ngẩng mặt nhìn anh, thổn thức đôi chút.
- Xin lỗi anh!
Âm lượng rất nhỏ, dường như chỉ có tôi và Hải Anh nghe được. Anh hôn lên trán tôi, mỉm cười.
- Rất lâu rồi anh mới được nghe pé Pi nói đấy! Em mặc cảm chuyện gì sao?
Tôi cố ngăn tiếng nấc ngay cổ mình.
- Em xin lỗi!
- Tại sao? – Anh nheo mắt.
- Vì không giữ được…đứa con của chúng ta.
Hải Anh ôm chặt tôi hơn.
- Nghe anh nè, cô bé! Chỉ chuyện này thôi, một lần duy nhất rằng anh giận em thiếu hiểu biết, không nhận thức bản thân đã mang thai. Ngoài ra thì không còn gì hết. Biết chưa?!
Tôi thắt lòng lại, cố thoát khỏi vòng tay anh.
- Chỉ vì…em xin lỗi! Em…
Hải Anh giữ chặt hơn làm đôi vai tôi trở nên buốt nhức, anh ngắt lời:
- Chỉ 1 lần duy nhất. Và em đã xin lỗi rồi, chấm dứt chưa! Ok? Chúng ta đừng bàn đến chuyện này nữa, được không Phương Vy?
Tôi không giữ nổi cái cảm xúc đang nghẹn ở cổ họng mình Một cách miễn cưỡng, tôi vùng người thoát khỏi anh trước đôi mắt ngỡ ngàng.
- Xin anh, đừng đóng tiếp vở kịch này. Anh sẽ không thể hạnh phúc nếu sống với em. Cứ cho là anh yêu em và em cũng thế. Nhưng tình yêu không chỉ đến mức này thôi. Hoặc nói thẳng thì tình yêu không tồn tại sự thông cảm mãi đâu.
Tôi dừng lại vài giây và quyết định hít thật sâu trước khi nói tiếp:
- Em biết mình không còn khả năng…- Giọng tôi như vỡ ra - …làm mẹ, một mình em chịu đựng điều đó thôi đã rất khó khăn và nhiều cay đắng rồi, bây giờ…anh có muốn thì em cũng không thể chia sẻ nỗi niềm ấy cho anh.
Nước mắt cứ đua nhau rơi trên mặt tôi, thật ngớ ngẩn không khác một đứa con nít.
Hải Anh bước đến…
Tôi lùi lại…
Bước đến…
Lùi lại…
- Em không định ra khỏi căn phòng này luôn chứ?
- Nếu phải làm. Em thậm chí còn đồng ý rời khỏi ngôi nhà này ngay lập tức.
Đột nhiên, anh chồm đến gần, kéo lấy bàn tay đang nắm chặt lại của tôi. Ngã vào lòng anh, tim tôi đập nhanh hơn vài nhịp.
- Bình tĩnh để cho anh nói chứ, pé Pi.
Tôi phân vân?! Nghe thêm nữa thì cũng đâu có kết quả khác? Tôi phải cứng rắn lên, mạnh mẽ mà rời xa anh.
- Không. Buông em ra! Hải Anh.
Cả cơ thể tôi bị vật xuống giường, hơi thở gấp gáp dần làm mọi cảm xúc trên mặt anh co lại. Anh giữ hai tay tôi, đối diện trực tiếp.
- Nghe đây! Em không được phép rời bỏ anh. Không có quyền để anh sống như 1 thằng dở hơi trong suốt nửa đời còn lại, em càng không có tư cách quyết định anh hạnh phúc hay không khi ở bên em.
Tôi nghe một dòng máu nóng chảy lên đầu.
- Cái gì? Tư cách? Tôi phải có cái thứ “cao quý” ấy – Âm thanh bỗng cao hơn bình thường – để mà làm anh được hạnh phúc sao?
Hải Anh đùa giỡn.
- Sai! “Quyết Định” chứ không phải “Làm”…
Tôi cứng họng, vẫy vũng trước anh với hy vọng có thể vô tình đập vào cái mặt đó một cú thật mạnh. Tất cả là do tôi ăn ít quá, không đủ “dinh dưỡng” mà hành động được, chỉ mỗi việc điều hòa hơi thở thôi mà đã cực khó khăn rồi.
- Phương Vy?
Tôi trừng mắt trả lời:
- Sao?
.....
Hải Anh cuối xuống. Cơ thể tôi như bay bổng theo sức lôi kéo từ nụ hôn của anh. Say đắm, nhiều hương vị không cưỡng lại nỗi!
Dừng lại 3 giây…
- Môi em thơm quá!
Tôi mặc kệ, tay tôi đã được tự do để ghì lấy cổ anh gần mình hơn.

Điện thoại di động reo chuông…Tôi mở mắt, nuối tiếc khi buột phải đẩy anh ra.
Hải Anh bực dọc cầm máy lên.
- Alô?
Tôi kéo lại dây áo ngủ của mình.
- Sao? Bệnh viện nào?
Mặt Hải Anh mất đi sự bình tĩnh vốn có.
- Tôi đến liền.
Rồi như một cái máy, anh đến bên tủ quần áo, chọn cho tôi loại váy chấm bi trắng đen lịch sự và một bộ cho riêng mình.
- Em đi với anh.
Tôi vẫn chưa kịp hiểu hết mọi chuyện.
- Tại sao?
- Đoan Thụy tự tử rồi.]

Chương 46: Rời xa
Gia đình Đoan Thụy rất đáng sợ, đó là cái nhìn nhận đầu tiên của Phương Vy. Mọi người có mặt đầy đủ, từ ông bà cho đến ba mẹ ngoài phòng cấp cứu. Hình như, trong mắt họ, cô là cái nguyên do dẫn đến sự việc tệ hại này.
Không quên phép lịch sự ở mình, Phương Vy cuối đầu chào.
- Cháu chào ông bà, chào 2 bác.
Hải Anh chỉ gật đầu thật nhanh, anh có vẻ thân với họ.
- Đoan Thụy sao vậy bác?
Đôi mắt của người mẹ se sắt lại.
- Lúc bác vào phòng nó thì đã thấy nó gục đầu trên giường, tay cầm lọ thuốc ngủ rồi. Có lẽ nó quá buồn sau chuyện con…chia tay với nó.
Bốn chữ cuối hơi trầm lại.
- Cháu xin lỗi vì không thể làm gì được.
Bác trai đặt tay lên vai Hải Anh.
- Không ai trách cháu hết, cháu không có lỗi!
Rồi mọi người dồn mắt về phía Phương Vy, chờ đợi.
- Đây là…
Câu nói buộc phải dừng lại theo một nỗi lo mơ hồ toát ra xung quanh.
Phương Vy khéo léo.
- Anh giúp mọi người gặp bác sĩ để biết rõ tình trạng sức khỏe của Đoan Thụy đi.
Cô nhìn theo dáng người mất hút của anh.
Lúc này, mới thật sự đúng nghĩa 2 chữ “đáng sợ”. Hành lang bệnh viện chỉ toàn sát khí từ các bậc tiền bối.
- Cô bao nhiêu tuổi rồi?
Phương Vy chớp mắt.
- Dạ, cháu 22 tuổi.
Người phụ nữ đứng tuổi - mẹ của Đoan Thụy nhếch mép.
- Trẻ nhỉ, chắc vẫn chưa hiểu hết được cuộc sống này.
Một câu nói nhiều ẩn ý.
- Dạ, cháu không cho phép mình được ngẩng cao đầu trước người lớn tuổi.
Bốn người và một huyết thông cùng có chung suy nghĩ: đứa con gái đang đứng trước mặt họ không hề đơn giản như số tuổi vốn thấy. Đôi mắt sắc sảo nhiều bí ẩn.
- Cháu già dặn hơn nhiều so với trang lứa. Điều đó tốt, cháu nhỉ?
Phương Vy mỉm cười thật hiền.
- Có lẽ cháu cần thêm thời gian để xác định điều đó. Cảm ơn bác đã nhắc nhở.
Một giọng thầm thì vang lên đằng sau.
- Đủ rồi, Loan… Ta đã thấy được điều con muốn con bé thể hiện.
Rõ rồi đấy. Họ tò mò Phương Vy có tài năng gì để lôi kéo được Hải Anh – phu quân hụt của Đoan Thụy. Tức cười quá!
---------------------------
Hải Anh ngồi trên mép giường, xót xa trước sự ốm yếu, xanh xao.
- Sao em phải dại dột như vậy chứ Thụy?!
Phương Vy đứng ở cửa, cô nuốt nước mắt vào lòng, tự nói với bản thân.
- Còn mình? Sao yêu anh nhiều đến vậy chứ?
Quay lưng với cánh cửa hé mở, Phương Vy bỏ chạy, trong đầu cứ âm vang câu nói khẩn khoảng của người phụ nữ kia.
- Tôi biết, nói những lời này chẳng khác nào ép cháu làm theo. Nhưng nếu cháu có thể nhường lại tình yêu cho Đoan Thụy, tôi sẽ biết ơn cháu lắm.
Một người mẹ thương con…!
…….
Cô kêu một chiếc taxi, ngồi vào trong thật nhanh.
- Nếu cháu từ chối? Vì đó cũng là hạnh phúc của cháu, là người đàn ông mà cháu yêu thương nhất trên cõi đời này?
Phương Vy nhắm hờ mắt lại, cô ngả lưng ra ghế sau chiếc taxi. Đường phố lúc này tấp nập quá.
- Cháu thấy đó, Đoan Thụy yếu đuối lắm, nó cần Hải Anh – người mà cháu cũng rất cần. Còn cháu, đủ mạnh mẽ để rời xa Hải Anh mà.
Đúng, từ nhỏ đến lớn, phải nuôi linh hồn bằng nước mắt, phải sống lẻ loi trong một căn nhà trống trải tình thương khiến Phương Vy trở nên mạnh mẽ hẳn. Cô không cần một ai đứng sau mình giúp đỡ, không cần một bệ phóng vững chắc nào để có những bước tiến xa sau này. Chỉ thế thôi…đủ tự tin rồi.
Một thứ cảm xúc chợt dâng lên.
- Mẹ ơi!... Con nhớ mẹ quá!

Chương 47: Xa cách.

Tôi nhấn chuông, chờ đợi khuôn mặt hiền từ xuất hiện.
- Mẹ!
Người phụ nữ đứng đó, trẻ hơn cái tuổi 60 của mình, nhìn tôi bằng đôi mắt ngạc nhiên. Mẹ mỉm cười, giọng nói êm ái.
- Phương Vy phải không?
Tôi nhào đến, sợ không thể giữ được hình ảnh ấy nữa.
- Con nhớ mẹ lắm…
….
Mẹ vuốt tóc tôi, hỏi han:
- Con giống ba nhiều, Vy à! Tính ương bướng, kiêu ngạo và mạnh mẽ. Rất giống.
Tôi chớp mắt thật nhanh.
- Nhưng khuôn mặt lại giống mẹ.
- Con đã trải qua nhiều sóng gió rồi, đúng không con?
Con tim chợt thắt lại.
- Mẹ ơi, tha lỗi cho con.
Vòng tay người ôm lấy tôi.
- Mẹ chưa bao giờ trách con hết. Kể cho mẹ nghe đi, con gái.
Kí ức hiện về rõ ràng hơn trong từng lời nói, từng giọt lệ buông rơi.
- Có phải con rất…rất xấu xa không mẹ?! Có phải ông trời đã bỏ quên con rồi không, như cách mà con đã làm với mẹ đấy. Vì sao mà con phải chịu nhiều điều đau khổ thế hả mẹ? Con…
Tôi nghĩ về Hải Anh.
- Con không nên yêu anh ấy, không nên yêu người chú của con. Không nên tự cho mình nhiều cơ hội mà hàn gắn với anh. Tại sao con ngốc đến vậy chứ?!
Vết thương cũ lại rỉ máu.
- Mẹ ơi! – Tôi ngước nhìn lên bằng đôi mắt long lanh – Con chẳng thể làm “mẹ” nữa rồi, con không muốn vậy đâu. Con chưa bao giờ muốn như thế hết. Mẹ ơi!
Tôi cố thể hiện nỗi đau thống thiết ấy qua lời nói, lí trí tôi hình như không còn đủ sức mà kiềm giữ lại.
- Con nói gì vậy, Phương Vy?!
- Không thể có con, không thể làm mẹ, không thể…không thể…
Đầu óc tôi phát điên, tôi mất khả năng thở.
- Phương Vy? Bình tĩnh lại đi con.
Tiếng gào trong đêm của tôi nghe thật xót xa.
- Trời ơi. Tại sao con phải chịu mọi sự đau đớn trên cái cuộc đời này. Tại sao ông trời lỡ để con như thế? Chỉ một mơ ước nhỏ nhoi thôi mà… chỉ cần một cuộc sống lặng lẽ…
Tôi biết mình đã gục xuống, đã mất mọi giác quan. Màn đêm cô độc trùm lên tôi.
------------------------------------
Hải Anh chạy khắp bệnh viện, anh hỏi thăm từng người về Phương Vy, nỗi lo lắng mơ hồ hiện lên trong suy nghĩ của anh. Anh đã gọi phone cho Song Quỳnh nhưng vô ích, anh gọi về nhà mà chẳng ai nghe máy. Không điện thoại và không giấy tờ tùy thân, Phương Vy có thể đi đâu chứ?
- Pé Pi ơi, anh chưa đủ rắc rối hay sao mà em phải bỏ anh đi như vậy.
Anh lẩm bẩm với bản thân, cố gắng tạo lên một hy vọng mong manh.
….
Đoan Thụy mở mắt, khóe miệng méo xệch nhưng thể hiện rõ sự thích thú. Đúng vậy, gia đình cô đủ mạnh để giúp cô hoàn thành trọn vẹn cái kế hoặch này. Chỉ cần cô còn diễn thật tốt vai diễn là đứa cháu gái tội nghiệp, đáng thương thì Hải Anh sẽ có thể ở bên cô, mãi mãi. Còn Phương Vy? Đoan Thụy có chút xót xa với nỗi mất mát lớn lao ấy. Nhưng sao? Chính đứa con gái đó đã cướp mất Hải Anh, làm tan biến tương lai huy hoàng vốn thuộc về cô mà.
- Đáng lắm!
Lời thì thầm cay độc thốt ra từ miệng cô, không một chút giằng xé với lương tâm.
Hải Anh mở cửa, anh đến bên Đoan Thụy, thể hiện sự quan tâm chẳng mấy nhiệt tình.
- Em sao rồi?
Vai diễn của cô được tiếp tục.
- Có anh ở đây, em rất yên tâm.
Hải Anh nhướng mắt.
- Anh vẫn không nhận ra tình yêu mà em dành cho anh sao? Em cần có anh hơn cuộc sống mình…
- Đừng nói mãi cái nhận định ấy nữa, Thụy à.
Hải Anh chau mày lại, tiếp tục.
- Anh bây giờ chỉ có Phương Vy mà thôi. Em sẽ mãi là người phụ nữ anh yêu, nhưng không thể là người con gái tinh khiết trong lòng anh.
Đoan Thụy đang mất cân bằng.
- Tinh Khiết sao?
- Phương Vy khác em. Anh nghĩ, cô bé đã cố gắng nhường tình yêu của mình lại cho em. Nhưng…
Cô mở lớn mắt, vui mừng.
- Nếu vậy thì hãy để em sở hữu tình yêu ấy, cùng anh xây dựng tiếp tục. Sự hy sinh của Phương Vy cần được tận dụng thật hữu ích, đúng không anh?!
Ánh mắt của Hải Anh trở nên tăm tối.
- Anh chưa bao giờ…thấy em thực dụng đến vậy. Tình yêu của em sao ích kỉ thế? Em hãy xem lại đi, Phương Vy có gì và em có gì? Anh không hiểu nổi nữa, em có còn lòng nhân ái cho bất kì ai không? Với cả bản thân mình mà em cũng chẳng ngại hủy hoại thì còn gì phải nói nữa chứ.
Đoan Thụy nghiến răng trước những lời lẽ buộc tội.
- Tôi vì anh, đánh mất tuổi xuân, phá hỏng từng bộ phận trong cơ thể. Vứt bỏ cái gọi là “lương tâm” chỉ để giành lấy anh. Vậy mà,…
Hải Anh tức giận.
- Anh tưởng chúng ta đã kết thúc chuyện này từ cách đây 1 tháng rồi chứ. Cuối cùng thì mục đích của em là gì?
- Chiếm đoạt anh.
- Bất chấp thủ đoạn?
Đoan Thụy cười lớn.
- Ừ. Nếu phải thế.
- …
Gia đình của cô đến, dĩ nhiên là họ không hề biết cuộc đối thoại vừa xảy ra. Vì vừa xuất hiện, họ đã nở nụ cười hài lòng.
- Có làm phiền hai đứa tâm sự không?!
Hải Anh bất mãn.
- Cháu xin phép về trước.
Anh đẩy cửa thật mạnh, hối hận đã để Phương Vy theo mình đến đây.
- Pé Pi. Về với anh đi…anh cần em.

Chương 48: Ngày dài
12.30 AM cùng ngày.
Hải Anh tìm đến rượu giải sầu, chất kích thích ấy lúc này mới có khả năng làm anh thôi nhớ về Phương Vy.
“Tôi yêu em, rất yêu em. Cái tình cảm đó tôi luôn giấu chặt trong tim, bởi lẽ tôi là thằng đàn ông, là một tảng đá lạnh lẽo sau nhiều năm tháng. Nhưng giờ đây, tôi không thể giấu được nữa, tôi cần em bên mình biết bao. Em là nắng, là ánh sáng duy nhất trong tôi. Về với tôi đi Phương Vy…làm ơn”
Một giọt lệ tràn mi. Hải Anh chưa bao giờ khóc, cuộc sống đã tôi luyện con người anh trở nên cứng cáp hơn bất kì điều gì. Vậy mà vì người con gái ấy, anh đánh rơi sự yếu đuối hiếm hoi của mình.
….
8.50 AM

Phương Vy trở mình, nhận thức rõ những tia nắng sớm đang sưởi ấm lòng mình.
- Trời sáng rồi sao?
Cảm xúc duy nhất trong lòng cô lúc này chỉ là nỗi nhớ da diết về Hải Anh. Đã quá quen với một bờ vai vững chắc, khuôn ngực ấm nóng, bàn tay dịu dàng ve vuốt mình mỗi sáng…
Phương Vy lại khóc.
Quá nhiều nỗi đau dằn xé con tim cô. Thời gian, cuộc sống trở nên vô nghĩa…vô hình. Chẳng còn gì để phấn đấu mà tiến đến, không có thứ gì đủ sức mạnh kéo linh hồn cô quay về, Phương Vy tự hỏi…
- Anh đang làm gì hả Hải Anh? Có nhớ đến em, dù chỉ 1 chút thôi?!

9.19 AM
- Phương Vy…!
Bật tỉnh dậy trong sự ngỡ ngàng, Hải Anh đã không kịp che mắt trước cái nóng thiêu đốt của mặt trời qua lớp kính trong suốt. Chai rượu lăn lóc trên bàn, khuôn mặt sầu não vì đêm sao quá dài…anh trở thành một thằng đàn ông bê bối nhất trên đời.
- Em ở đâu hả, pé Pi? Có biết anh khát khao được ôm em vào lòng nhiều thế nào không?
….
1.24 PM
Trưa gay gắt đến thế mà Phương Vy chẳng chịu vào phòng, cô cứ ngồi dưới mái hiên trước nhà, ngắm nhìn những cảnh vật chuyển động trước mỗi cơn gió vô tình.
- Hải Anh! Em yêu anh, rất nhiều.
Nước mắt rơi dài…
….
5.35 PM
Biếng nhác cạo râu và thay đồ, Hải Anh cứ giữ nguyên cơ thể mình mà lang thang khắp nơi trong thành phố. Mỗi một bước đi về phía trước, anh lại nhớ về hình ảnh hay e thẹn, kiêu ngạo của Phương Vy. Đôi mắt sâu thẳm nhiều nỗi buồn làm anh mất vẻ phong độ, tự tin ngày nào.
- Pé Pi…tha thứ cho anh, vì đã không giữ nổi em bên cạnh.

6.29 PM
Là vì em hạnh phúc khi có anh bên cạnh em.
Một nụ hôn thật khẽ lên đôi mắt em mỗi khi buồn

......................
Chương 49: Hy Vọng.
- Đã hơn 1 tuần rồi, tại sao không có tin tức gì từ Phương Vy vậy chứ?!
Hải Anh đi qua đi lại trong văn phòng, nỗi nhớ nhung và cô đơn làm anh trở nên sốt ruột lạ thường. Khôi Vũ và Song Quỳnh đã tìm đến nhà những người quen biết với Phương Vy, thậm chí là cả Quốc Tuấn cũng vào cuộc. Nhưng hình như cô thật sự đã thành công trong việc biến mất một cách bí ẩn.
……
Phương Vy suốt ngày nằm trong phòng, cô không buồn ăn uống cũng chẳng muốn nói năng với ai câu gì.
Tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là chốt khóa được vặn theo chiều thuận.
- Con muốn ăn gì? Mẹ sẽ nấu!
Cô vẫn nằm yên, lắc đầu mệt mỏi.
Bà ngồi xuống giường, vuốt lại những lọn tóc con đang lòa xòa trên mặt cô.
- Ủ rủ hoài đâu phải là cách tốt. Nếu con đã nhớ Hải Anh đến vậy, sao không tìm gặp người ta.
Đôi mắt lại ngân ngấn nước.
- Để làm gì hả Mẹ? Con có còn gì nữa đâu chứ…
Người phụ nữ nheo mắt.
- Sao con biết mình không còn gì? Hải Anh nói với con như vậy sao?
Phương Vy ngổi dậy, cuối đầu chán nản.
- Anh ấy không nói. Nhưng con biết rồi sẽ có lúc anh ấy không yêu con nữa. Thế thì … con rời xa anh ấy chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.
- Sao con không hỏi Hải Anh có thật sự nghĩ như vậy không?! Nếu người ta vẫn yêu con và không quan tâm những điều ấy thì sao…lỗi ấy thật sự đâu phải do con.
Cô ngước nhìn lên.
- Mẹ…
- Từ trước đến giờ, mẹ luôn để cho con tự do chọn những điều con thích. Vì con từng nói: dù đúng dù sai, đó vẫn là điều mà con không hề hối tiếc sau này. Sự tin ấy đâu rồi…?
Phương Vy ôm bà vào lòng, đánh rơi giọt nước hoen mi.
- Chỉ là…tạm thời cất điều ấy vào một góc thôi, mẹ à!
…..
Hải Anh ngã lưng xuống giường, quanh quẩn đâu đây vẫn phảng phất mùi nước hoa Midsummer, dịu dàng và quyến rũ đến lạ thường.
Chợt, anh nhìn thấy cái laptop của Phương Vy trên bàn. Cách đây vài tuần, cô đã chăm chú typing cái gì đó trên máy. Nếu đó là một địa chỉ, một cái gì thật sự cần thiết thì sao?
Hải Anh ngồi vào bàn, chăm chú lục lọi trong mọi ổ đĩa những thư mục cần tìm và phát hiện một bí ẩn nằm sâu bên trong. Hai file ẩn, có cài passworld. Không quá khó để dùng chương trình giải mã với anh.
“Memory” và “C&C”…?
Anh đọc “C&C” trước, To tròn mắt vì không nghĩ pé Pi có thể viết ra những trang hồi kí rõ ràng đến vậy. Nhưng anh sẽ đọc sau, bây giờ là “Memory” – nhật kí thường ngày của Phương Vy.

03/04/06
Giờ này ở Việt Nam, chắc “chú” đang hạnh phúc với bạn gái của mình. Chỉ có mình tôi lẻ loi trên xứ người lạnh lẽo này. “Chú” có biết tôi nhớ “chú” và hận “chú” nhiều thế nào không? “Chú” có biết trái tim tôi bị tổn thương vì những thái độ xa lạ “chú” dành cho tôi vào cái ngày cuối cùng ấy không? Phải, “chú” có quan tâm đến tôi bao giờ…

Một trang khác.

19/10/07
Vậy là thêm một năm nữa rồi, mọi thứ vẫn trôi thật nhanh. Nhớ quá những kỉ niệm ngày xưa, nếu mà được một điều ước, tôi mong mình có thể dừng lại khoảng thời gian ở bên anh. Người chú…mối tình đầu mong manh của tôi.

Trang gần đây nhất.

10/06/09
Dạo này mình hay buồn nôn và rất khó chịu trong người. Hay là…mình có thai?! Nhất định ngày mai mình sẽ đi khám sau khi nộp đơn xin nghỉ việc. Lúc này, mình thấy hạnh phúc và yêu Hải Anh nhiều hơn bất kì điều gì. Ước gì mình có thể gặp anh, nói cho anh biết cái sinh linh bé bỏng đang ở trong cơ thể mình. Ôi trời, mình lại mơ mộng gì vậy chứ, mọi thứ vẫn chưa chắc chắn mà…Nhưng mình vẫn cảm nhận được…kì tích!

Những dòng chữ cuối cùng hiện ra.

25/7/09
Mình muốn kêu gào cho vơi bớt thống khổ trong lòng. Nỗi đau ấy dường như quá lớn…mình chịu không nổi nữa rồi. Cái điều gì làm mình thấy khó khăn mỗi lúc mở miệng nói với anh chứ?
Em xin lỗi, vì em không thể nói gì hơn được thế nữa. Lẽ ra, em nên rời bỏ sớm hơn…lặng lẽ mà đi. Nhưng em chưa đủ can đảm, vẫn muốn được nhìn thấy và chạm vào khuôn mặt của anh mỗi lúc anh về…
Gia đình…mình nhớ mẹ quá. Nếu có thể, mình ước gì mẹ ở đây, tha thứ và ôm lấy mình…


Phải rồi, gia đình, mẹ của Phương Vy. Tại sao anh lại quên mất một nơi quan trọng mà bất kì ai cũng có thể tìm đến mỗi lúc cô đơn và lạc lõng.
Hải Anh gọi phone cho Song Quỳnh.
- Alô? Quỳnh hả em? Em đã tìm đến nhà của Phương Vy chưa?
Giọng nói bên kia ngỡ ngàng.
- Nhà…? Nếu ý anh là nhà của mẹ Phương…
- Ừ, đúng đấy.
Hải Anh vội vàng rời khỏi phòng, tiến thẳng ra sân.
- Vậy thì chưa anh à. Em cũng không rõ địa chỉ nữa, hình như là ở Q7. Anh chờ em một chút, em nhắn tin địa chỉ sang cho anh liền.
Tiếng động cơ xe máy vang lên, khuấy động khu phố vỗn dĩ luôn yên tĩnh, bình lặng.

Chương 50: Kế Hoạch
Trong căn nhà nhỏ màu trắng là hàng loạt những đồ dùng tinh tế, cổ kính. Đặc biệt ở phòng khách, kệ tủ chứa những khung hình làm Hải Anh khá thích thú. Anh nén tiếng cười của mình nơi cổ khi phát hiện một cô nhóc bé xíu có mái tóc ngắn cũn cỡn đang toe toét cười trong tấm hình cũ.
- Con uống nước đi.
Mẹ của Phương Vy bước ra, đặt khay nước lên bàn.
- Dạ, cháu cảm ơn bác.
Bà mỉm cười.
- Chúng ta phải nói chuyện thật khẽ, Phương Vy đang ngủ trên lầu, bác không muốn nó biết cuộc gặp gỡ này.
Hải Anh hơi căng thẳng.
- Cháu biết mình đến đây lúc này là trễ, thậm chí còn chưa nói 2 chữ xin lỗi với bác vì đã gây quá nhiều thương tổn cho Phương Vy.
- Hai đứa có nhiều điểm chung nhỉ? Gặp bác, không nói gì được ngoài câu “xin lỗi” sao?!
Rồi bà nói tiếp.
- Bác không giận cháu, lỗi ở đây không thuộc về ai hết.
Hải Anh hơi cuối đầu xuống.
- Phương Vy của bác là thế, hay từ bỏ những điều mà đáng lẽ ra không nên từ bỏ. Cách nó từ chối cháu bây giờ cũng giống như ngày trước nó làm để rời xa bác. Nó nghĩ, bác sẽ thoải mái hơn nếu không phải nhìn và lo lắng cho nó. Ngu ngốc, đúng không?
Đôi mắt người phụ nữ đầy yêu thương.
- Bác chỉ có nó, vậy mà lại rời bỏ cái “duy nhất” ấy tìm sự bình yên ích kỉ. Bây giờ, bác muốn bù đắp nhiều hơn cho nó.
Câu nói dừng lại khi mắt bà nhìn thẳng vào Hải Anh.
- Cháu yêu Phương Vy thật không?
- Nếu bác tin cháu – Anh gật đầu – cháu lúc nào cũng yêu Phương Vy.
- Đủ để chấp nhận quá khứ, mất mát và hiện tại?
Hải Anh tự tin.
- Cháu đến đây là để khẳng định điều đó.
Bà hài lòng với câu trả lời ấy, một tia nghĩ chợt xuất hiện.
-------------------------------
Song Quỳnh đi cùng với chồng vào tiệm áo cưới Milan. Miệng lầm bầm.
- Bực thật!
Khôi Vũ nhướng mắt.
- Sao vậy em?
Cô bực dọc.
- Em và anh vào đây để chọn áo cưới. Mà lại là chọn cho người khác cơ đấy, hỏi sao không bực.
Anh cười lớn.
- Vậy thì em cũng lựa vài bộ cho mình đi.
Song Quỳnh xoa xoa bụng.
- Anh muốn chọc em phải không, hả?
- Haha, không dám đâu, bà xã ơi.
Họ đi vòng quanh để lựa ra kiểu và máu áo thật phù hợp.
- Cô dâu rất hợp vời màu hồng, anh nghĩ sao?
Khôi Vũ nhún vai.
- Anh không biết. Phụ nữ tụi em mà.
Cô thở dài.
- Đàn ông…!
------------------------------------
Một sự tiến bộ vượt bậc trong cuộc sống của Phương Vy: tiếp tế lương thực cho bảo tử.
Cô ăn nhiều và nhanh đến đáng sợ, cứ như đã bị bỏ đói nhiều tháng lắm rồi. Dù sao thì mẹ của cô đã khá hài lòng, con gái bà cần phải bồi dưỡng một chút chứ.
- Mẹ cười gì vậy?
Phương Vy hỏi, tay và miệng không ngừng hoạt động.
- À không?!
Tiếp tục cái sở thích bất chợt của mình, cô vừa ăn vừa xem tivi, cập nhật tin tức trong nước.
- Nè, nghe mẹ hỏi.
- Dạ?
Bà nheo mắt.
- Thứ 7, mẹ phải đi đám cưới của bạn, mà để con ở nhà một mình thì…
Phương Vy phủi tay.
- Không sao đâu, con ở nhà một mình…được mà.
Hối hận đôi chút hiện ra trong đầu…cô đang rất sợ sự cô đơn.
- Mẹ lại muốn con đi cùng.
Thôi thì, cần phải hít gió một chút.
- Vậy cũng được, thứ 7 tuần sau hả mẹ?
- Ừhm, giữ lời hứa đấy nhé.
Phương Vy có cảm giác lạnh gáy, nhưng cô không quan tâm nhiều.

Chương 51: Tiến Hành.
- Check…check…check…
Giọng của Song Quỳnh lấn át.
- Đủ rồi, ông tướng ạ, em đang đau đầu với mấy cuộc gọi từ nhà hàng, khách sạn đây. Anh có thôi cái từ “chéc” “chéc” như gà sắp đẻ đi không hả?
Khôi Vũ hỉnh mũi.
- Ghen tỵ với cô dâu hay sao mà em dễ nổi nóng vậy?
Bị nói đúng tâm trạng, cô tức.
- Ờ, thì sao?! Anh nghĩ đi, rõ ràng là em yêu trước, tình yêu không sóng gió, vậy mà chẳng được cưới hỏi gì hết.
Cười khoái chí sau câu hỡn dỗi của Song Quỳnh, Vũ gật gật đầu.
- Rồi rồi, em đừng cằn nhằn nữa. Anh biết là anh lỡ làm bụng em “phát tướng”, em có thể thôi cái điệp khúc ấy chưa? Hôm nay là ngày vui của cô dâu đấy.
- Xí…
--------------------------
Phương Vy đã hồng hào lên nhiều, cô có sức sống hơn mặc dù đôi mắt chẳng thể khá nỗi vì hằng đêm nhớ nhung khóc thầm một người.
- Nè, sao con còn chưa đi tắm?
Mẹ cô hối thúc.
- Thì dự tiệc xong con sẽ tắm.
- Không! Đi tắm ngay đi, mẹ sẽ pha chút dầu ôliu vào nước cho con nhé. Hôm nay con cần phải thật thoải mái và thư thái đấy.
Phương Vy nhăn mặt khó hiểu:
- Hả?
Bà đẩy cô vào bathroom.
- Thôi thôi đừng nói nữa, trễ giờ rồi, nhanh lên nào.
…………
Song Quỳnh đón hai mẹ con cô trên tầng 4, khách sạn RAMANA.
- Cháu chào bác!
Phương Vy lắp bắp.
- Hở…hở? Sao mày ở đây?
Bà giải thích ngắn gọn.
- Mẹ kêu nó đến giúp con đó.
- Giúp gì? Con cần giúp gì?
Rồi cô nheo mắt nghi ngờ.
- Nè, hay là mẹ và nó có âm mưu gì hả? Sao hôm nay có đủ chuyện bất ngờ vậy!
Chưa kịp nghe câu trả lời, nhỏ bạn thân đã nắm tay cô kéo vào căn phòng phía bên trái.
- Thì tại vì thế này….- Quỳnh ngừng đôi chút. Dâu phụ bị đau ruột thừa, phải vào bệnh viện, nhờ mày thay thế đó.
Đặt cô ngồi xuống ghế, trước hàng đống mỹ phẩm linh tinh trên bàn. Song Quỳnh ra lệnh cho hai cô gái trẻ đứng bên cạnh.
- Trang điểm đi! Phấn mắt cho sặc sỡ một chút, che bớt mấy vết thâm bên dưới đó. Tóc làm thật tự nhiên vào. À, đánh phấn và má hồng đừng dày quá. Làm sao cho thật tự nhiên ấy.
- Nè, nếu vậy thì mày ở đây làm gì? Mà tao có quen với…cô dâu chú rể đâu chứ?!
Song Quỳnh mặc kệ lời cô nói, đi về phía cửa.
- Ngồi đó đi, lát tao quay lại.
“Có cái gì đó không bình thường…”
………
“Cộc, cộc…”
- Ông xã ơi, xong chưa vậy.
Khôi Vũ nói vọng ra.
- Rồi, em giúp anh đưa cô dâu vào lễ cưới thật khéo nhé.
Hải Anh mở tấm màn ra, nghiêm chỉnh với bộ vest màu đen quyến rũ, đúng chất của người đàn ông mạnh mẽ, phong độ vốn có.
- Chà, đúng là “người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân” mà.
- Thằng khỉ! Muốn chết à?
Khôi Vũ háy mắt.
- Em đâu dám! Phải để chú rể có sức khỏe “mần ăn” tối nay chứ.
Vậy là chỉ còn hơn nửa giờ nữa thôi, người con gái ấy và anh sẽ gắn kết với nhau bằng những lời thề, tiếng vỗ tay chúc mừng…Khách khứa có mặt hôm nay toàn những nhân vật tai to mặt lớn. Thậm chí Quốc Tuấn và gia đình Đoan Thụy cũng đều dự tiệc. Anh tin, cô dâu sẽ không dám phản kháng hay làm loạn tiệc cưới đâu.
Khôi Vũ đấm nhẹ vào vai anh.
- Nhẹ nhàng và mềm mỏng thôi đấy . Cá tính của cô dâu rất mạnh, phải dùng chút mật ngọt để xoa dịu. Hiểu chưa?!
Hải Anh cười lớn.
- Cô dâu của tao hay của mày vậy, thằng chết tiệt?!
- Nếu mày chịu chia sẻ thì…
Cả căn phòng rỗn rã tiếng đùa giỡn.
…….
- Mày xong chưa Vy?
Cô kéo tấm màn, bước ra. Ngơ ngẩn với hình ảnh xinh đẹp trong gương: khuôn mặt trái xoan trắng hồng tự nhiên, đôi mắt sắc sảo trở nên thướt tha, cái mũi thon thon tô điểm cho bờ môi bóng bẩy dư sức quyền rũ bất kì người đối diện nào. Cơ thể cô nổi các đường cong trên làn da trắng mịn. Váy cưới màu hồng phấn, xẻ ngực phía trước để lộ vòng một hấp dẫn, lưng trần với những sợi dây thắt chéo.
- Chà, trông mày…rất đẹp.
Phương Vy chớp chớp mắt.
- Phụ dâu mà phải cầu kì vậy sao?
Song Quỳnh đánh trống lảng.
- Đi thôi, đến giờ rồi.
Chán ngán với sự nhiệt tình không cần thiết của nhỏ bạn, Phương Vy thở hắt khi phải bước những bước chân vội vàng.
Dừng lại trước cánh cửa lớn, Quỳnh dặn dò thật cẩn thận.
- Nè, khi nào mày nghe tiếng nhạc vang lên thì cửa sẽ mở ra, bước vào thật bình tĩnh nhé.
Gật đầu.
- À, à, còn hoa nữa chứ.
Một bó hồng trắng tinh khiết, thơm ngát được đặt vào tay cô máy móc.
- Rồi, thế là xong, tao đi vào bằng cửa khác. Mày nhớ nhé, đừng run đấy.
Rồi dáng cô bạn mất hút sau góc tường cuối hành lang.
Phương Vy hít thật sâu, thở mạnh ra…
- Hải Anh! Chúc em may mắn nhé!
Tiếng nhạc vang lên, cánh cửa bật mở…ánh đèn chiếu thẳng đến nhân vật chính.

Chương 52: Wedding.
Tôi…chưa bao giờ cảm thấy như bây giờ.
Một ngàn con mắt đang nhìn vào tôi, vào cái váy tôi đang mặc…hay là vào bộ mặt đang đần ra của tôi nhỉ? Tôi là cái gì trong party này? Dâu phụ hay dâu chính?
Chú rể…chú rể là ai?
- Hải Anh?
Tôi thầm thì, có vẻ như không đủ lớn để người khác nghe được.
Anh nắm lấy tay tôi, dìu từng bước một lên sân khấu, nơi có cái bánh kem khổng lồ nhiều tầng, những ly rượu xếp chồng lên ngộ nghĩnh. Rồi cả thằng MC miệng cười nham nhở, nói lảm nhảm cái gì mà tôi không thể nghe lọt tai chữ nào.
- Và bây giờ là sự xuất hiện của cô dâu chú rể. Sau bao nhiêu chông gai, khó khăn, thử thách. Họ nhận ra mình là một nửa của người kia, không thể thiếu, không thể mất. Hôm nay, tại nơi này, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, họ sẽ trao nhau lời thề …
“Khỉ mốc!”
Hải Anh hôn vào má tôi.
- Nè, nếu em muốn giết anh, từ từ đi nhen.
Tôi nở nụ cười hiền nhất từ trước đến nay, nghiến răng.
- Nhất định rồi!
Song Quỳnh hôn gió khi tôi đi ngang.
“Cái đồ giao trứng cho ác, sao mày không biến khuất mắt tao đi, đứng đó hun hít cái gì”
Tôi rủa thầm chứ có chết cũng đâu dám hé nửa lời.
----------------------------------
Cái nhìn săm soi của gia đình Đoan Thụy, sự cảm thông trên khuôn mặt Quốc Tuần, niềm vui sướng nở rộ trong lòng Mẹ tôi. Party này…tôi phải làm sao, tôi đứng đây làm gì? Có nên bỏ chạy không? Chưa, phải chờ cơ hội…!
Người đàn ông có tư thế nghiêm trang, đứng đắn lên tiếng.
- Hải Anh, con có đồng ý lấy Phương Vy làm vợ, cùng Phương Vy vượt qua những khó khăn, dù bệnh tật hay nghèo đói, con sẽ không bao giờ thay đổi chứ?
Anh trả lời.
- Con đồng ý và sẽ không thay đổi tình yêu của mình.
Rồi ông ta quay sang tôi.
- Phương Vy, con có đồng ý lấy Hải Anh làm chồng, cùng Hải Anh vượt qua những khó khăn, dù bệnh tật hay nghèo đói, con sẽ không bao giờ thay đổi chứ?
Tôi hả? Tôi phải trả lời hả?
Không gian xung quanh im lặng, chỉ còn hơi thở gấp gáp của sự hồi hộp mà thôi.
- Con…
Hải Anh nhìn sang tôi, đôi mắt sâu thẳm ngày nào trở nên lạ lẫm. Tôi cảm nhận được sự chờ đợi, niềm tin anh đặt vào tôi…một cảm xúc chợt dâng lên.
- Con đồng ý. Sẽ không bao giờ rời xa anh.
Chiếc nhẫn tinh tế được lồng vào ngón áp út, tượng trưng cho sợi dây tơ hồng Nguyệt Lão ban tặng.
- Anh yêu em.
Nụ hôn ngày nào vẫn nguyên vẹn cảm giác, giờ thì Hải Anh đang hiện hữu, bên cạnh tôi, không phải mơ, không phải là ảo ảnh. Ở đây, lúc này…tình yêu!
-----------------------------------------
Tôi ngồi trong căn phòng lúc nãy, khó chịu vì phải gỡ hết số kẹp, thay quần áo và tẩy trang phấn son.
Nhớ lại khi nãy, khi đối diện với Quốc Tuấn, tôi đã nghẹt thở đến dường nào, nỗi hận thù của tôi lẽ ra không được sôi sùng sục như vậy. Nhưng…nếu anh…Mà thôi, có lẽ tôi nên quên đi chuyện đó. Lỗi ấy…đâu ai muốn.
Gia đình Đoan Thụy là sức ép mạnh mẽ nhất. Tôi cảm nhận rõ ràng tia nhìn như trách móc, cảnh cáo của người phụ nữ đứng tuổi, họ giận tôi đã không giữ đúng lời hứa trong bệnh viện hôm nào. Lỗi tại tôi sao? Đi mà trách cái thằng đứng cạnh tôi, suốt cả buổi cười tươi như hoa ấy, còn làm ra vẻ “hồn nhiên vô số tội” nữa chứ.
Tiếng cửa bật mở.
- Phương Vy, xong chưa?! H…
Tôi kéo tấm màn, trừng mắt nhìn Song Quỳnh.
- Sao? Mày còn đủ can đảm để nói chuyện với tao nữa hả? Công nhận, hôm nay cái lá gan của mày lớn thật.
Tiếng hét tôi vượt qua cả dự định.
- Tại sao mày dám thông đồng với bà già tao để đưa tao đến đây hả? Bộ mày tưởng tao là con ngốc sao? Trời ơi, bạn thân như mày thì lẽ ra tao phải giết từ lâu rồi, chết tiệt!
Song Quỳnh cười trừ, bước lùi ra cửa.
- À…Tao chỉ muốn nói là Hải Anh đang đứng ngoài cửa. Nếu mày thấy mệt, tao…về trước nha.
Tôi chạy nhanh ra cửa để giữ chân nhỏ bạn thân, nhưng…
- Em muốn về nhà hay…ở đây?
Là Hải Anh, đứng ngáng trước cửa, che cho Song Quỳnh và Khôi Vũ đằng sau. Họ nháy mắt rồi lè lưỡi trêu tôi.
- Hừ, cái tội của anh còn nặng hơn đấy. Dám đứng đây nói nhiều à?
Đôi mắt anh tinh quái.
- Em có 2 lựa chọn. 10’ nữa Quốc Tuấn sẽ đến gặp em, anh chắc chắn đó. Nếu em muốn trốn, có một cái xe hơi màu đen ở dưới khách sạn chờ em. Sao?
Tôi lườm anh.
- Tính lừa tôi nữa sao? Cái xe đó sẽ đưa tôi đi đâu hả?
Đại loại như điểm đến rất lãng mạn, nến lung tinh…nôm na là “tuần trăng mật” – tôi nghĩ.
- Tùy em, Quốc Tuấn đến kìa…
Sao cũng được, chỉ cần không phải gặp mặt người đó, không phải nghe một điều gì hết..
- Đi thôi.
Nói xong, tôi kéo tay anh chạy về phía thang máy, mắt ngó xung quanh để chắc chắn không có sự nhầm lẫn
“Sự tha thứ…cần thời gian”.

(Con Nua..)

.............................................

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info