Chương 67
::Trên xe búyt::
“Em có nhiều biệt danh cho tôi nhỉ?”
“Hả?? ah..”
“Đừng gọi tôi là Solo hay Nhị Ca.. Tôi thích cái tên DJ..”
“Yah.. Okay..”
“Còn..cướp biển?? Đó cũng là 1 cái tên dành cho tôi?”
Tôi bật cười và lấy tay che miệng để nước bọt ko văng ra TT__TT
tôi dường như ko kiểm sóat được giữa suy nghĩ và lời nói của mình..
lần trước thì gọi Hòang tử, lần này lại gọi Cướp biển.. arghh..
-__-
“Tôi là cướp biển, còn thằng Lam là Hoàng tử??!! tại sao??”
“Hihi… Người sao tên vậy!! ^-^.”
“GÌ?? Ý cô em là gì hả??”
“Anh Lam đẹp trai hào hoa phong nhã, dĩ nhiên giống y Hoàng tử trong cổ tích. Còn anh bặm trợn, râu ria, bạo lực, thì là cướp biển chứ gì nữa… Hehe..”
“Vớ vẩn..Em …đúng là con nít mới đi mơ 1 hòang tử kiểu ấy.”
“E hèm.. thế mà có người vừa ghen tỵ vì ko được làm Hòang tử của con nít này đấy -__-“
“A..i.. hả??”
DJ hỏi lắp bắp rồi vờ quay đi hướng khác, tay cho vào túi áo..
rút ra 1 điếu thuốc và ngậm lên miệng..
vẻ mặt trầm ngâm… rồi nói lí rí..
“Uh..có lẽ tôi ghen tỵ thật.”
“What?? anh nói gì em ko nghe..?”
Thực ra, tôi nghe loáng thoáng, nhưng vì cũng ko tin lắm vào tai mình,
nên mới vặn lại như vậy… mà, DJ cũng ko trả lời tôi,
bắt đầu châm lửa và hút thuốc..
“Trên xe búyt có ghi No Smoking”
“Sụyt!”
“A HA!! CÓ NGƯỜI HÚT..um..mm”
DJ đưa tay bịt nhanh miệng tôi lại, và vì thế tôi chẳng thể kêu thêm được tiếng nào,
nhưng điều làm tôi trở nên im bặt…dẫu cho DJ đã buông tay ra..
là vì hành động vừa rồi của anh ta khiến tôi nhớ tới C.K…
Hôm đó, cũng trên xe búyt, hắn cũng đã… bụm miệng tôi… khi tôi ngáp ngủ…
Tôi nhớ hắn……………………
“Em sao thế?”
“Ah.. ko… mà, sao anh thích hút thuốc thế?”
“Giảm stress.”
“Stress à?? Bây giờ anh cũng đang stress?”
“Uh. Hút thuốc để lấy lại chính mình. Tôi sắp ko còn là tôi… trước em..”
“Sao hả?”
[Kiit]
Tiếng thắng xe của bác tài.
Trạm xe nhà tôi. DJ hối tôi đứng dậy và xuống xe đi, trong khi anh ta vẫn ngồi yên..
.. câu nói của DJ… ẩn ý nào đó.. có lẽ là tôi bắt đầu hiểu rõ hơn..
nhưng tôi vẫn ko thể tin được.. lẽ nào.. anh lại.. thích..và yêu tôi..??
O___o
……………………
Tôi trở về phòng. Dì đêm nay trực ca ở cơ quan.
Tôi thấy cô đơn và lạnh lẽo quá…
Trên cửa tủ, bức tranh vẫn bình yên ở đó, vì tôi ko muốn xé nó đi..
1 phần vì nó rất dễ thương, 1 phần.. nó là của C.K đã vẽ cho chúng tôi..
của riêng chúng tôi.
Tôi mở hộc tủ lôi cái mặt dây chuyền đồng hồ ra, cái mà hắn đã đeo cho tôi,
nó vẫn chạy tích tắc 1 cách đều đặn..
tôi lại lên dây cót cho nó.. chẳng biết tại sao.. tôi muốn nó ko bao giờ ngừng chạy..
Mà, tôi có nên trả lại cho hắn ko?
……………
::Trường Đại Học Mỹ Thuật::
“Tui với bà qua hết, khỏe!!”
“Um..”
“Nhỏ Diệu bị thi lại 1 môn rồi… Ko biết nó hay chưa nữa.”
“Sao bà ko kêu nó đi coi điểm với mình?”
Nhỏ Mai nghiêng đầu nhìn tôi, có vẻ nó đang thắc mắc,
tại sao tôi lại hỏi câu đó…
“Tui tưởng bà ko muốn gặp Diệu…”
“Tại sao?”
“Hôm sinh nhật tui..”
“Ah.. HAHA! ^-^ Tui ko có để ý! Diệu với hắn cũng hay mà…đằng nào tui với hắn cũng qua cầu gió bay gòi.”
“Bà ko để ý thiệt àh?”
“Um.. -___-“
Để ý hay ko để ý, thì chuyện này cũng ko phải do Diệu gây ra,
tôi ko có lý do gì để trách nó, hay giận nó, dù…
Diệu cũng đã lâu ko gọi điện, nhắn tin..cho tôi như ngày trước..
“Ey!! Anh tui nói bà với anh Huấn dạo này thân nhau lắm…”
“Thân gì? Là sao?”
“Ảnh nói 3 người hay đi ăn trưa cùng.. hai người có vẻ ko còn căng thẳng như trước đây.”
Thì ra… Hoàng tử còn nhiều chuyện hơn tôi nghĩ. -__-
Yeah… đúng là tôi và DJ đã thu hẹp khoảng cách, nhưng… thế thì cũng đâu có gì đáng nói..
Thế giới rộng lớn, chúng tôi lại có duyên… thì thêm 1 người bạn nghĩa là bớt đi 1 kẻ thù…
“Sao? Bộ bà chuyển tông qua ổng hả??”
“Nhảm quá. Bà phone cho Diệu đi!!”
“Uh.. ok.. chờ.”
Mai rút điện thoại và gọi cho Diệu còn tôi thì dò tên của mấy đứa trong lớp,
kết quả thi kỳ này ẹ quá.. lớp tôi rớt môn Hình họa lý thuyết cũng gần phân nửa..
Phong cũng die luôn.. phew.. may mà tôi vừa đủ đậu..
“Alo?? Huh?? Ai dzị??… O_O”
Tôi quay lại khi nghe mấy tiếng ú ớ của Mai,
nó đang nhìn cái điện thoại với vẻ bất ngờ, khó hiểu cùng 2 con mắt thò lõ..
“ơ..hơ…”
“Gì vậy bà già??”
“Máy của nhỏ Diệu… nó..ko bắt máy mà… là..”
“Là ai? Sao bà làm tui mệt quá??”
“Kiệt. Chí Kiệt. Gịong của hắn…”
“Huh??????”
Mai nhìn tôi nửa thương hại nửa khó xử,
trong khi tôi cứ bay lơ lửng với những suy nghĩ ko đầu đuôi…
C.K và Diệu… C.K và Diệu… Diệu và C.K..
OMG!!! Hắn chỉ mới chia tay tôi chưa đầy 1 tháng!!
Chương 68
[Tochecha..chachacha..]
Tiếng điện thoại Mai reo. Nó liếc tôi rồi mở máy nghe…
“Alo.. Diệu hả? Đợi tí..”
Mai mở speaker phone cho tôi cùng nghe
khi 2 đứa đã ra khỏi khu vực sảnh dán bảng điểm..
“Bà gọi tui lúc nãy àh?”
“Ừh!! sao bà ko bắt máy? Chí Kiệt đang ở chỗ bà sao?”
“Tui đang lỡ tay gọt khoai tây nên nhờ Kiệt bắt máy dùm… có gì ko?”
“Gọt khoai tây à???”
“Ai vậy? Giang hả??”
Tự nhiên tôi lại la lên khiến nhỏ Mai giật mình tắt speaker phone..
nó bảo tôi ko biết để ý gì hết..
Giờ tôi chỉ nghe tiếng Mai trả lời..
“Tụi tui định kêu bà đi coi điểm…bà bị die 1 môn…”
“……”
“Vậy hả…? ừh.. ra vậy.. ừh… Giang nó… Um.. yeah…”
…………
Mai cúp máy. Tôi nhìn nó. Nó nhìn tôi.
“Bà muốn hỏi gì thì hỏi đi!”
“Diệu nó nói gì vậy? Họ đang …???”
“Nó đang ở nhà chiên khoai tây ăn. Kiệt cũng ở đó. Sáng nó lên trường coi trước rồi, họ tình cờ gặp nhau ở trường…”
“yeah….”
Giờ, tôi mới hiểu C.K cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy tôi và Hoàng tử,
giờ tôi mới hiểu tại sao hắn thường mất tự chủ khi ghen…
tôi đang ghen… Phew… ><
::Kana Studio::
Tôi gần như ko đụng tới bữa trưa dù vẫn vào cantin như mọi ngày,
kêu 1 suất cơm chả cá và ngồi nhìn nó suốt..
chán chường…… thiệt là giống…. thất tình….TT_____TT
Khoai tây…khoai tây chiên… ăn cùng nhau….
GHÉT QUÁ ĐI!!!!!!!!!!!!
“Có thấy thằng Huấn đâu ko em?”
“Huh?? Yah…ko có…”
Nét mặt anh Lam hơi âu lo khi đột nhiên bước tới và hỏi tôi về DJ..
cả buổi sáng tôi còn ko có tinh thần làm việc thì nói chi để ý tới anh ta ở đâu??
mà…chuyện gì chứ…
“Điện thoại nó ko liên lạc được từ tối qua.”
“Oh… thế hả? chắc ảnh hết pin…”
Anh Lam lại lo lắng móc điện thoại ra, gọi, rồi lại thất vọng dập máy.
tôi cứ cắn cái muỗng… ko biết sao cũng lấy máy mình ra..
gọi cho DJ…
“Ò í e…”
Cái âm thanh này quen nhỉ? -___-
Hai anh em, tôi và Hoàng tử, cùng ăn trưa mà chẳng nói câu nào,
anh đang lo cho DJ, tôi đang khổ sở với cơn ghen…
arghhh…
……………
Tôi đi chậm về nhà lúc trời chạng vạng tối,
với 1 tâm trạng ko ra làm sao..
Một bóng người đang bước tới lui trước cửa nhà tôi.
1m7… ốm ốm… C.K??????
Hình như là hắn… Chính hắn!! Hắn làm gì ở đó??
Tôi siết chặt quai ba lô và hít thở sâu… tự nhiên, lại hồi hộp…
Hắn nhìn thấy tôi… lại giả vờ ko phải đang chờ đợi tôi…
tỏ ra thản thừng bước quay ra… đi ngang tôi…
Tôi cũng vờ như ko quen…
………
Vậy thôi sao…
“Này……”
Hắn gọi tôi từ phía sau… và tôi nghe nhịp chân hắn bước lại gần..
Tôi vẫn ko quay đầu lại , tim đập thình thịch.
“You………”
“Có chuyện gì?”
“You… tôi muốn nói… thật ra…”
[Soledad….]
Chiếc điện thoại chết tiệt. Rung chẳng đúng lúc. >_<
Tôi mặc kệ nó.
“Nói đi….”
“Nghe điện thoại đi”
O___o <___<
Okay… thì nghe……
“NHỊ TẨU!! TỚI ĐÂY NGAY, 145F CƯ XÁ THANH ĐA.. MAU!! NHỊ CA ĐANG MÊ SẢNG!!”
“HUH?? CÁI GÌ?? AI GỌI ĐÓ???”
“NHANH ĐI!!!!! …”
Cái tên trong điện thoại hét như thể tôi bị điếc..+___+
và tôi cũng theo trớn la to như vậy…
cuộc nói chuyện với big volume… TT___TT
Anh ta…vừa nhắc tới DJ? Nhị ca? Đang mê sảng??
tôi bắt đầu nóng ruột và nhớ tới việc Hoàng tử đã lo lắng……..
chuyện gì xảy ra rồi… oh ko…
Trong khỏanh khắc, tôi quên mất bạn trai C.K của mình..
đang hình như có ý định giảng hoà,
mà vụt chạy trở ra đầu hẻm gọi taxi tới…địa chỉ mà tên kia vừa đọc..
“Hey… có chuyện gì thế…?”
Tiếng C.K loãng dần phía sau…
::Cư xá Thanh Đa::
Địa chỉ 145F. Một căn nhà nhỏ xinh, cửa sắt. Thật ra tôi đã đến đây 1 lần. -__-
[Ting…]
Tôi vừa nhấn chuông, thì cái anh chàng đầu đinh xuất hiện…
với chiếc quần tà lỏn và áo thun ba lỗ,
hấp tấp ra mở cửa và kéo tôi vào nhà…
Trên chiếc giường hôm trước tôi nằm, giờ là DJ…
mặt anh tái xanh, mắt nhắm nghiền, mồ hôi đẫm ướt thái dương.
tôi khẽ sờ trán anh ta… OMG..nóng hổi…
“Ảnh sốt cao…!!!”
“Phải!! Tui đã làm đủ cách… mà ko hạ…”
“Giang………”
O__O ..DJ vừa gọi tôi… trong cơn mê
...................
Chương 69
“Ảnh…ảnh vừa gọi tôi??”
“Cô chứ ai!! Gọi cả trăm lần rồi!! Vì thế tui mới kêu cô tới!!”
“…… ảnh làm sao bị sốt vậy? cảm mưa hả? Mà mấy bữa nay đâu có mưa…??”
“Cảm mưa cái đầu cô!! Ảnh bị đâm!!”
“HẢ??? ĐÂM GÌ??”
Tên tiểu đệ khẽ kéo tấm chăn ra và giở áo của DJ lên cho tôi thấy…
dòng băng y tế trắng tóat quấn quanh bụng anh…và 1 lõm máu đỏ ối chìm bên trong…
tôi bủn rủn hết tay chân… ôi trời ơi….
“CHUYỆN GÌ VẬY?? SAO ANH KO ĐƯA TỚI BỆNH VIỆN??”
“Đừng la chứ… đưa rồi…họ băng xong rồi… nhưng tính ảnh ko thích ở bệnh viện, đòi về, rồi bây giờ…nằm sốt luôn!!”
“………trời ơi…..”
“Giang……. … em… đừng khóc… tôi sẽ bảo vệ em…”
……
lòng tôi đau thắt lại..
… tôi khẽ ngồi xuống và đặt tay lên bàn tay DJ, nắm chặt…
hy vọng anh cảm nhận được tôi đang ở bên cạnh anh..
“Em ở đây…”
………
Tiểu đệ tên Quang, cho tôi biết anh bị đâm bất ngờ trong quán bar…bởi 1 gã giang hồ..
là tay sai của ông trùm Sáng… cái tên có lẽ tôi ko quên được…ông bặm trợn đã sàm sỡ tôi..
hôm đó, ông ta có nói tìm DJ tính sổ…
May mà con dao đi trượt chỉ trúng phần bụng.. dù mất máu khá nhiều..
nhưng bác sĩ bảo nó ko nguy hỉêm đến tính mạng.
Kể xong, Quang đi ngủ khò khò ngoài phòng khách.
Bỏ lại tôi đang cố tìm cách hạ sốt cho DJ bằng…dầu gió! TT___TT
Tôi đâu có biết làm gì bây giờ…
Nếu đổi ngược lại là DJ, thì có lẽ anh đã biết làm sao để hạ sốt cho tôi.
DJ, please tell me how to do…
Được 1 lúc, tôi ngủ gục. TT___TT
………
……
Khi tôi mơ màng mở mắt, thì DJ đã ngồi tựa lưng vào tường trên giường,
tay trái cầm điếu thuốc, tay phải đang..bị tôi nắm chặt.. -___-
“Oh.. anh tỉnh rồi ư? Hết sốt chưa?”
“Tỉnh vì mùi dầu gió em xoa lên đầu tôi nồng nặc… Sao em ở đây?”
“Anh gọi em… anh ko nhớ à?”
“Tôi gọi em??”
“Ah… chính xác là Quang gọi em…”
“Quang? Nó đâu?”
“Ngoài kia…đang ngủ…”
“Uh…”
Tôi muốn hỏi sao anh lại gọi tôi trong lúc mê sảng,
nhưng nghĩ lại câu hỏi quả là điên… khi đó, làm sao mà biết..
gọi trong tiềm thức mà thôi..
“Xin lỗi anh…”
“Huh? vì cái gì?”
“Anh bị đâm vì em.”
“… Argh… khờ quá!!! Tôi gây xích mích với lão ko chỉ có lần ấy!! Ngốc ạ!”
>< Uh, ngốc. Ngốc mới ngồi đây coi anh.
Tôi đi về đây!!
Tôi đứng dậy giận dỗi bỏ về, do cũng thấy tình hình DJ đã khá hơn,
gần 9h tối…
“Ăn gì chưa?”
“CHƯA! ><”
“Ngồi đi, tôi đi nấu mì…”
“Điên à?? Anh thế làm sao mà nấu??? Để em…”
Rồi, tôi vào bếp nấu 2 tô mì cho tôi, và DJ.
Khốn khổ thay khi tôi chưa kịp ăn được cọng mì nào, thì dì đã gọi tôi về..
“Về nhà đi, nó chờ con cả buổi rồi”
Nó – chỉ có 1 người, là hắn.
Và ko ngờ là sức mạnh của hắn lại lớn hơn cả cơn đói bụng của tôi..
tôi vội vàng chào DJ ra về…
“Em về..khuya rồi.”
“Ko ăn à??”
“Ko… để cho Quang.. chắc cũng đói đó..”
Trứơc khi ra cửa ngòai, tôi quay lại giơ tay định sờ trán DJ lần nữa,
để chắc rằng anh ta đã bớt sốt… chỉ là 1 phản xạ tự nhiên..
nhưng điều đó lại làm DJ ngó tôi kỳ lạ… rồi, anh ta chụp cổ tay tôi…ngăn lại.
“Em về đi, tôi ko sao.”
“Anh đã ok rồi chứ…?? Để em xem trán anh coi…”
“Em hãy về nhanh trước khi tôi ko để cho em về nữa!!!”
+____+ Oh my…
DJ tự nhiên cáu lên và vẻ mặt anh ta lại đáng sợ như ngày nào,
tôi sợ hãi lui ra và đón xe ôm về…
…………Hic hic…………
Tôi chỉ lo cho anh thôi mà..
::Nhà Giang::
Hắn ngồi chờ tôi trong phòng. Ngắm bức tranh của chính mình đã vẽ.
C.K của tôi…… của tôi mà…… ko phải của Diệu……
Khoai tây!! Arghh… >_<
“Về rồi à?”
“Ở đây làm gì?? Bộ có gì cần đòi sao?” [Tôi đang nghĩ tới sợi dây chuyền]
“Sao you ko xé nó đi?”
“Hả??… you nói… bức tranh?? Phải hen, sao tôi ko xé nhỉ?? Tôi xé đây!!”
Tôi điên lên và đi tới chỗ cửa tủ giơ tay cao lột bức tranh xuống,
nhưng khi tôi vừa lột được góc đầu tiên của nó,
My bodyguard đã kéo tôi lại và giữ tôi trong vòng tay của hắn.
“Nếu muốn xé, you đã xé nó lâu rồi. Right?”
“…………>< TRÁNH RA!! Muốn gì hả?? Mình chia tay rồi, ok??”
“Bỏ đi được ko??”
“Bỏ àh….?Nói cho tôi biết, you có ghét…mẹ tôi?”
“……”
“Trả lời đi!”
“Có!”
“Bây giờ vẫn ghét??”
“Phải…! …đó là người đã thế chỗ mẹ tôi!!!!!”
“Đó là… mẹ tôi..”
“Tôi biết…”
“Làm sao tôi có thể hạnh phúc bên 1 người bạn trai căm ghét mẹ tôi…?? Dù sao thì đó cũng là mẹ tôi, trước khi là mẹ kế you!!”
Chương 70
Hắn im lặng. Vấn đề là ở đó. Vấn đề của chúng tôi ko thể giải quyết.
Đó là chưa nói…
Nếu tiếp tục…Một lúc nào đó.. chúng tôi sẽ cưới nhau… -__-
Mẹ vợ - mẹ chồng… đều là một…??
Rồi…ba tôi với ba hắn… làm sao mà làm sui gia với nhau??
T_____T
Hắn dường như cũng nhận ra tình trạng bế tắc của chúng tôi,
tiu nghỉu buông tay và thở dài…
……
“Vậy nghĩa là… ko thể thật sao?”
“Uh. Chừng nào mà you còn coi mẹ tôi là kẻ thù…”
“Okay…”
Hắn gật đầu và bỏ ra về. Vậy là…hắn ko thể…xóa bỏ ác cảm.
Whew…Tôi ngồi phịch xuống giường…
“mẹ ơi…… tại sao..?” T__________T
Bức tranh được tôi dán lại cái góc ban nãy đã lột ra,
cũng may là hắn kịp ngăn tôi…vì chắc chắn tôi sẽ hối hận..
nếu trong lúc nóng nảy đã lỡ xé nó.
…………
::Ngày hôm sau::
……………
Nhức đầu.. mệt mỏi quá…
Sao chiếc xe búyt này lại chạy vòng vòng hoài nhỉ?
Tôi đang đến nhà của DJ thăm anh ta..
Mai và Hòang tử đã đến đó rồi, họ đang chờ tôi..
[Ring Ring..]
Tiếng chuông điện thoại. Ko phải bài Soledad…Số máy lạ hoắc..
“Alo?”
“Giang hả con?”
“??…??”
“Phải Giang ko?”
“Mẹ..?”
“Uh..mẹ đây. Mẹ gặp con 1 lát được ko?”
…
Cuộc điện thoại bất ngờ của mẹ làm tôi chới với..
tôi chỉ có thể ậm ừ được mấy câu và nghe rõ chỗ mẹ hẹn tôi,
1 quán café..
Tôi quên hẳn cái việc phải tới nhà DJ, và bỏ mặc 2 anh em Hoàng tử..
tôi xuống xe và ngoắc xe ôm đến chỗ hẹn.
Arghh.. tôi phải mua xe đạp hoặc là tập chạy xe máy..
trước khi tiền tiết kiệm của tôi bay vèo vì chi cho xe búyt và xe ôm. -____-
::Café Totori::
Tôi bước vào quán và ngó quanh để tìm mẹ,
rồi cũng dễ dàng tìm ra mẹ tôi đang ngồi cạnh cửa sổ,
với vẻ ngòai quý phái kiều diễm…
tôi chợt phát hiện ra rằng tôi chẳng có điểm nào giống mẹ?
Mẹ ngước nhìn tôi.
“Ngồi đi, con.”
“…sao mẹ có số của con?? Ba cho à?”
“Ba con? Nếu ông ấy cho thì mẹ đã gặp con lâu rồi. Kiệt cho mẹ.”
“Kiệt áh???”
“Ưh.. mẹ cũng bất ngờ vì Kiệt chịu nói chuyện với mẹ, hơn thế, còn cho số của con…”
“Yeah..ko phải hắn rất ghét mẹ sao?”
…Nghe câu hỏi của tôi, mẹ có vẻ đau xót, và hơi ngượng ngùng..
tôi ko cố ý.. thực sự ko..
Chỉ là..tôi cũng ko tin rằng chính hắn đã cho mẹ tôi số ĐT..
“Uh..Kiệt ghét mẹ, căm thù mẹ..dù mẹ chẳng làm gì.. Mẹ đã cố yêu thương Kiệt…nhưng vô ích.”
“Làm sao có thể.. mẹ đã thế chỗ người mẹ yêu quý của hắn.”
“Ko… mẹ thằng bé mất 2 năm, mẹ mới lấy ba Kiệt… Nhưng, mẹ ko muốn giải thích thêm.. Con sống thế nào?”
“Okay… khỏe, tốt, ko có mẹ vẫn chạy tốt..”
“Đừng nói vậy mà…Giang…”
Lời của mẹ cứ tha thiết như van xin, khiến lòng tôi như tan chảy ra,
dường như tôi đã ko còn giận gì mẹ cả…
dù mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng.
Sao chúng ta cứ phải làm khổ nhau thế này??
“Con và Kiệt.. yêu nhau lắm phải ko?”
“Huh… xời… quên rồi.. chuyện tình con nít.”
“Đừng gạt mẹ… Mẹ thấy tình yêu đang hành hạ con gái của mẹ..”
“Thấy?? Làm sao thấy? Chỗ nào??”
“Cảm nhận của 1 người mẹ. Con càng tỏ ra thờ ơ bất cần, chứng tỏ trái tim con đã bị tổn thương sâu sắc..”
“………”
Ko biết mẹ cảm nhận từ đâu ra, và ko rõ là mẹ đã cảm đúng hay sai..
tôi chỉ biết cúi đầu… nuốt ực giọt nước mắt vào trong..
“Mẹ xin lỗi… vì mẹ..mà 2 đứa… Hôm qua nhìn thấy vẻ mặt bế tắc của Kiệt, và hôm nay là cái cúi đầu của con, mẹ đã hiểu. Có lẽ vì yêu con, nên thằng bé đã giảm đi phần nào mối hận trong lòng nó … ít ra, Kiệt đã chịu nói chuyện bình tĩnh với mẹ.”
“…hắn về nhà gặp mẹ à?”
“Uh.. muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Nó, hình như rất thương yêu con.”
“Thôi đi mẹ ơi..”
Tôi sợ, nếu mẹ còn nói nữa, tôi sẽ ko chịu nổi mà òa khóc và chạy đi tìm hắn..TT___TT
mặc kệ, ra sao thì ra…
“Mẹ đã quyết định rồi, mẹ sẽ chia tay ông ấy, ba của Kiệt.”
“HUH??? mẹ nói gì vậy??”
“Mẹ đã hưởng đủ hạnh phúc. Mẹ ko thể là vật cản cho tình yêu của con..”
“Ko..mẹ đừng có nghĩ bậy. Con ko cần.. mẹ cứ sống cuộc sống hiện nay.. nếu mẹ hạnh phúc.”
“Mẹ ko còn hạnh phúc nữa, khi chuyện này xảy ra. Làm sao mẹ sống hạnh phúc khi con khổ sở??”
“CON KO KHỔ SỞ, OK??”
Tôi bật khóc và hét to làm những người xung quanh tò mò quay sang nhìn,
mẹ tôi hơi lúng túng và ái ngại trước phản ứng của tôi..
…tôi ko hiểu tại sao mẹ phải nói điều này..
nhưng tôi chưa bao giờ trông mong mẹ sẽ chia tay người chồng hiện tại,
vì tình yêu của tôi..
“Con về đây.. Mẹ đừng quyết định bậy bạ..Con cũng sẽ ko thể hạnh phúc nếu mẹ phải hy sinh tình riêng..”
Tôi đứng dậy, giật tay khỏi cái nắm níu kéo của mẹ,
giọng mẹ tôi xao lãng… “Mẹ đã quyết.”
…………
……………
Tôi lên đại 1 chuyến xe búyt chạy ngang và ngồi trên xe như 1 người mất hồn,
mọi chuyện đang rối lung tung beng lên..
mẹ tôi..đâu cần phải làm thế.
[Kiiit]
Xe búyt dừng và mọi người lục tục xuống trạm,
tôi cũng xuống theo… vẫn đang mơ màng với những ý nghĩ trong đầu..
cho tới khi tôi kịp nhận ra cái bến xe lạ hoắc.. thì chiếc xe búyt đã chạy khỏi.
hơ hơ..đây là đâu??
“Củ Chi”
“HẢ???”
Chương 71
Một cô lớn tuổi đáp khi tôi hỏi và câu trả lời của cô làm tôi la toáng,
Củ Chi àh?? Arghh…omg..
“Chuyến về mấy giờ hả cô?”
“Chuyến này chuyến cuối.”
“Trời ơi…”
Tôi nhìn đồng hồ, gần 9h. Sao lại hết chuyến sớm thế trời?
Vội móc điện thoại trong ba lô ra, định gọi cho dì…
thì thấy 2 cuộc gọi bị nhỡ…của Mai và… DJ.
Mai, chắc nó gọi vì sốt ruột chờ tôi.. cuộc gọi lúc 8h10
còn DJ, vừa gọi cách đây vài phút…
sao anh ta lại gọi tôi?? Hay..lại có chuyện gì ??
Hốt hỏang với suy nghĩ điên rồ, tôi gọi lại cho DJ..
“Anh gọi em? Có gì sao?? Anh đang ở đâu?”
“Ở nhà. Tôi quên vì sao đã gọi em rồi..”
“>< Đồ dzô dziên!! Rảnh quá hả??”
“Em đang ở ngòai à?Sao ồn thế?”
“Đang ở Củ Chi!”
“HUH?? Em làm gì ở đó???”
“Lên lộn xe. TT___TT Thôi, cúp máy đây. Bye!!”
Tôi tiếp tục cuộc gọi vào máy của dì,
thì thật tệ hại… tổng đài thông báo: “Cuộc gọi ko thực hiện được vì số tiền trong tài khỏan ko đủ”
>___< Tôi chỉ muốn phát điên lên.
Tôi cố tìm 1 nơi gọi Điện thoại công cộng, nhưng có vẻ ko hy vọng gì,
cả con đường phía trước chẳng thấy nơi nào treo bảng ĐTCC…
Ko lẽ nhào đại vào 1 nhà dân xin gọi nhờ??
Arghh…tôi ko dám!! TT___TT
………
Khi đồng hồ chuyển sang 9h30 hơn, tôi bắt đầu lo sợ vì những cửa tiệm lác đác trên đường
đã dần đóng cửa…
Tôi liều mình định tạt đại vào 1 cửa hiệu thuốc tây gần đó..
thì chuông điện thoại tôi reo.. Huray!!
Chắc là dì!! Oh thanks god…
Ko phải dì. Là Solo DJ.
Dù sao..cũng phải có ai đó nghe tôi vào lúc này..
mừng quýnh, tôi mở máy…
“Em đang ở đâu?”
“Củ Chi, lúc nãy anh ko nghe àh?? Này, gọi giúp cho dì em, số nhà 9188332, nhanh, bảo dì đón em!!”
“Tôi đang ở Củ Chi. Em ở khúc nào??”
“Huh?? Gì cơ??”
……
DJ đến chỉ sau 3 phút cuộc điện thoại kết thúc,
để che vẻ mặt còn tái do bị thương, DJ đội cái mũ lưỡi trai màu đen xụp kín,
nhưng tôi vẫn thấy…
Anh ta… tôi ko nghĩ là anh ta lại đến tìm tôi..với tình trạng như thế..
“Anh…”
“Lên xe đi, nhanh lên!”
…
Tôi ngồi sau DJ và câm như 1 con hến.. chẳng biết nói gì..
cứ mỗi lần định mở miệng hỏi vết thương anh ra sao, thì lại cảm thấy nó sáo rỗng quá..
DJ cũng chẳng buồn nói câu gì với tôi..
Đèn đỏ.
DJ dừng xe và đột ngột cúi ôm bụng..
tôi lo còn hơn là khi nãy đang bị lạc ở Củ Chi..
“Anh…sao vậy… đừng làm em sợ..”
“…”
Đèn xanh mà chíêc xe của tôi và DJ vẫn đứng yên, vì DJ gần như khụyu xuống,
tôi leo ra khỏi xe để gọi ai đó giúp đỡ, nhưng DJ kéo tôi lại..
“Tôi sẽ ổn. Chỉ chút thôi.”
“Anh thế mà ổn à..?? Để em nhờ…”
“Trên đường thế này ko tin ai được. ngồi yên đi!!”
DJ giữ chặt tôi trên xe, và nổ máy… nhưng tôi chắc chắn anh ta sẽ ko thể tiếp tục,
mặt anh rất ko ổn..
Tôi phải làm sao đây..!!
“Để em chạy!”
“???”
Tôi vừa nói…gì?? DJ nhìn tôi… còn tôi cũng ko tin là tôi vừa đòi…cầm lái..
nhưng… hết cách rồi… anh Lam nói đúng, phải đối mặt với nó.
DJ lùi ra sau và tôi thế chỗ của anh,
tay tôi run như cầy sấy..
“Đừng sợ. Tôi ở ngay sau em.”
DJ cầm chặt tay tôi và điều đó làm tôi bình tĩnh lại,
anh đã ko sợ khi giao sinh mạng cho tôi, 1 con nhỏ ko bíêt chạy xe..TT___TT
thì việc gì tôi phải sợ??
Cố lên!!
………
Sau vài lần lạng quạng ủi xe trước, quẹt xe sau, cả…đâm vào cột điện,
DJ vẫn ko hề la lối… chỉ khẽ hạ giọng “Em làm được mà, nào…”
mỗi khi tôi muốn bỏ cuộc…
Cuối cùng, tôi cũng thành công.
Tôi đã xóa được ám ảnh, với DJ bên cạnh… à ko.. đằng sau..
Khi tôi sung sướng reo lên “yeahh… Em chạy được rồi…” thì..
DJ đã gục vào vai tôi.. thở mệt mỏi…
::Nhà Giang::
Dì nhìn tôi trân trân, khi thấy tôi vác 1 gã đàn ông về nhà,
mà tôi lại còn là người cầm lái… O___o
Tôi đỡ DJ đang nhăn nhó ôm bụng vào nhà…
“Gì vậy? Sao anh này…”
“Ảnh bị thương…”
Tôi chỉ giải thích ngắn gọn và đặt DJ nằm xuống Salon..
run run giở áo của DJ lên, ôi… máu… đẫm đỏ ra ngòai dải băng…
tôi sợ chết khiếp!! còn dì thì lắp bắp…hỏi dồn…
“Trời..gì đây?? sao vậy?? Con quen giang hồ à?? Gọi cứu thương đi..”
“Ảnh ko thích vào bệnh viện, nhà còn bông gòn ko? Con thay băng cho ảnh…”
Dì nhất định ko chịu cho tới khi tôi phải kể lể đầu đuôi,
thì dì mới đi lấy bông băng, thuốc đỏ cho tôi..
Lần đầu tiên tôi thấy 1 vết thương sâu như thế..
máu cứ tuôn xối xả… lẽ ra, anh ko cần phải đến đón em..
anh khờ quá, DJ àh!
……………
Tôi thức đêm canh chừng DJ, lỡ như có gì bất ổn, tôi sẽ gọi ngay cho Quang hay anh Lam..
thật ra tôi cũng ko ngủ được…
“Tại sao tôi ở đây?”
Chương 72
Mắt tôi sáng lên khi thấy DJ có thể tỉnh táo ngồi dậy,
hóa ra tài nghệ chăm sóc của tôi cũng ko tệ..
-__-
“Anh ra máu nhiều nên em phải để anh ở đây..”
“.. Em đã thay băng cho tôi??”
“Yeah..!! Gỉoi ko? ^-^”
DJ sờ dải băng tôi quấn, cau mày…rồi gật gù… “Cũng khá…”
Tôi cười khoái chí : “Còn phải nói!!”
Và… DJ cũng cười… nụ cười hiếm thấy trên mặt chàng trai Solo lạnh lùng…
Tôi thấy nhẹ nhõm ra..
“Sao anh lại điên tới mức xách xe tìm em khi đang bị thương nặng?? Em sợ muốn chết!!”
“…ko biết sao tôi luôn nghĩ rằng em cần tôi..và tôi ko ngồi yên được..”
“Trời ạh… anh…đúng là…”
“Thôi, tôi về.”
“Huh??? Giờ này mà về cái gì??”
Tôi vội vã đứng lên chụp tay của DJ lại,
và ôm khư khư cánh tay anh ta ko buông…
vì thế, DJ đành ngồi lại và chúng tôi nói chuyện tới sáng…
thật ra, tôi chỉ nói được 1 lúc thì ngủ mất!! T____T
đến khi thức dậy, thì đã thấy mình nằm trên giường trong phòng,
còn DJ thì đã đi tự lúc nào..
Ko biết anh đã ổn chưa??
…………
Sáng chủ nhật, tôi định xách chiếc xe của dì ra chạy.
để tận hưởng cảm giác đi xe máy…
Dì tôi cứ hỏi liệu có điều kỳ diệu nào đã giúp tôi,
tôi chỉ cười… Điều kỳ diệu đó.. là DJ!! ^-^
Lúc bước ra cửa, Diệu đến.
Sự xuất hiện của nó làm tôi bất ngờ vô cùng, hình như… cũng đã lâu rồi,
tôi và nó ko còn liên lạc với nhau…
Tôi bảo nó vào nhà.
“Sao tự nhiên…”
“Tui có chuyện cần nói với bà.”
“Uhm..”
“Bà có biết, Kiệt sắp đi rồi ko?? Thứ tư này.”
“Sao..??”
bây giờ..là tháng mấy rồi??
Tôi ngó lên lịch và phát hiện ra, mới đó đã gần 3 tháng,
kể từ ngày chúng tôi trở thành 1 đôi…
Hắn sắp rời xa tôi rồi, lần này, sẽ chẳng có lý do gì để hắn ở lại,
cho dù tôi có bị tai nạn lần nữa!! TT___TT
“Tui ko rõ chuyện gì đã xảy ra giữa 2 người, nhưng tui chỉ muốn nói cho bà 1 điều…”
“Bà làm tui căng thẳng quá, Diệu!?”
“Hy vọng là bà ko hiểu lầm tui với Kiệt?”
“Huh?? Hiểu lầm gì? Bà với hắn có gì thì cũng ko liên quan đến tui! ^^”
“Bà bao nhiêu tuổi rồi mà cứ trẻ con thế hả Giang?”
…
Nhỏ Diệu làm tôi bối rối, nó, hình như đã trưởng thành hẳn sau 1 thời gian ngắn ngủi,
trước nó, tôi thấy mình nham nhở và tội nghiệp làm sao..
Sao tôi ko chính chắn được như nó?
“Kiệt yêu bà hơn bất cứ điều gì, bất cứ ai. Tui cũng muốn được là người yêu của Kiệt lắm chứ, nhưng vô phương. Trong tim hắn chỉ có mỗi chữ Giang thôi…”
“Bà nói những điều này với tui cũng chẳng ích gì đâu…”
“Uh… thì tùy bà… tôi chỉ cảm thấy mình cần phải nói.. Tui và Kiệt là bạn tốt của nhau. Chỉ có vậy”
“Yeah.. tui hiểu rồi…”
Diệu cũng giải thích về vụ việc khoai tây..TT___TT
rằng hôm đó nó lên trường coi kết quả thi, thấy mình bị rớt 1 môn,
nên ngồi thu lu 1 đống buồn bã… đúng lúc gặp C.K…
Hắn chỉ muốn an ủi nó……
“Tui rất ganh tỵ với bà… Nhưng tui hiểu tình yêu thì khó mà lý giải được..”
“Cảm ơn, Diệu…”
“Bà nhớ tiễn hắn, dù sao, hắn rất muốn nhìn thấy bà ngày lên đường.”
“Ok.. tui sẽ suy nghĩ về điều này…”
…………
………………………
Tôi biết, nếu Diệu nói ko, nghĩa là ko.
tôi thật tệ khi nghĩ rằng hắn đã thay lòng đổi dạ. TT__TT
Nhưng cho dù, hắn luôn yêu thương tôi, thì cũng ko thay đổi được sự căm uất mà hắn dành cho mẹ..??
Thế thì thà tôi cứ tin hắn đã thích 1 người khác sẽ tốt hơn..
::Kana Studio::
Chiều nay hắn sẽ bay. Tôi thấy trong người nóng bừng bừng..
khó chịu, cáu bẳn, gắt gỏng với tất cả những gì xung quanh.
Chị Kim, chị Thúy cũng bị tôi cằn nhằn… +___+
cũng may là họ ko để ý nên ko giận tôi…
tôi cũng chẳng làm được cái gì ra hồn, bảng vẽ poster trước mặt cứ ko hài hòa về màu sắc gì cả…
“Em ko khỏe?”
“Ah..anh Tiến… em ko sao..”
“Nếu ko khỏe thì về nghỉ đi”
Tôi xem đồng hồ, còn 1 tiếng nữa. Phải đi thôi.
Dù sao cũng phải đi… tôi muốn gặp hắn…
My bodyguard!!
Tôi vội gom đồ vào balô và bay ra khỏi phòng,
sau khi cúi đầu chào nhanh mọi người…
……
Tôi thoáng thấy bóng của DJ khi đã ngồi trên xe ôm…
Sao anh đã đi làm rồi??
DJ ko nhìn thấy tôi… nhưng có vẻ anh đã khỏe hơn..
::Sân bay::
Tôi đi nhanh vào khu vực cổng sân bay,
và sớm nhận ra đám người đang đứng vây quanh 1 chàng trai…
C.K của tôi… mặc chiếc áo thun xám tro, và đeo ba lô to bên vai phải,
tay trái kéo hành lý..
tôi…nhớ you quá…C.K… I want to hug you!! TT____TT
Tôi định mặc kệ mọi người mọi việc chạy ù tới,
nhưng chân tôi chùn bước khi thoáng thấy bóng mẹ tôi.
Mẹ cũng ở đây.
………
Tôi lùi lại nép sau 1 cái cột lớn,
C.K vẫn thờ ơ trước những người tiễn đưa, gồm cậu hắn, ba hắn, mẹ tôi,
thêm chị gì ở nhà hắn tôi gặp hôm trước nữa,
và dĩ nhiên có cả Diệu. Nó đang bấm điện thoại và gọi…
Máy tôi reo. Nó gọi tôi.
Tôi hoảng hồn tắt máy, ko nghe.
Tôi ko thể xuất hiện được. Nếu mẹ thấy tình cảm quyến luyến của tôi và hắn,
thì có trời mới biết mẹ sẽ quyết định ra sao…
tôi ko muốn vì tôi mà mẹ phải đánh đổi hạnh phúc với người đàn ông đó.
……
Tay tôi bấu chặt vách cột, và lòng tôi đau như cắt,
hắn đã vào phòng cách ly với 1 gương mặt chán chường…
Sorry, C.K. Goodbye, C.K….
I love you, C.K……
(Con Nua..)
Home
Hanh Phuc Tinh Yeu Tap 9
|
25/9/10 |

Không có nhận xét nào: