Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 36

Ngay từ lần gặp đầu tiên. Vân đã không thích và không ưa Tuấn Anh rồi. Con nhỏ ghét nhất là những tên đàn ông mặc áo phông đỏ, quần bò trễ cáp và ghét nhất ánh mắt hoang dại và si mê khi nhìn người khác của hắn. Đàn ông gì mà có đôi môi mỏng và có một chiếc nốt ruồi nhạt nhỏ ở mép, đúng là kẻ ăn nói lươn lẹo.

Lối hành lang mà Vân, Đào và Tuấn Anh đang đứng là một lối đi hẹp. Nhiều người qua lại khiến cho không gian thêm chật chội. Con nhỏ không muốn làm phiền người chung quanh nên bảo.

_Em xin phép hai người. Em có chuyện cần làm….!!

Đào vẫn đứng chết lặng khi nghe Tuấn Anh nói Vân là vợ chưa cưới của Duy. Con nhỏ bàng hoàng hết cả người. Nhìn ánh mắt âu yếm và cử chỉ gần gũi của hai người vào sáng hôm qua và sáng hôm nay. Đào hiểu ra rằng đó cũng là ánh mắt khi xưa Duy nhìn mình. Không lẽ niềm tin và hy vọng vào tình cảm của Duy đến đây là hết.

Tuấn Anh đứng chắn trước mặt của Vân. Anh ta không muốn cho Vân đi. Vân bực mình hỏi.

_Anh đang làm gì thế…??

_Muốn nói chuyện với em…!!

_Nhưng tôi đã nói là tôi bận rồi mà…!!

_Em bận gì…??

Vân bực mình thật sự. Sao tên này vừa mới gặp mặt đã gây sự với mình rồi. Vân chán nản nói.

_Anh muốn gì…??

_Anh cũng đã nói với em rồi. Anh muốn nói chuyện với em…!!

_Nhưng tôi không muốn nói chuyện với anh….!!

_Tại sao…!!

_Tôi nhất thiết phải trả lời anh hay sao…!!

Vân lách người qua bên trái. Con nhỏ bước đi thật nhanh. Trước khi đi Vân còn quay lại le lưỡi ra trêu Tuấn Anh nữa. Tuấn Anh đứng lặng nhìn theo. Anh ta lẩm bẩm.

_Con nhỏ này cũng thú vị đấy. Mình bắt đầu có hứng với nó rồi…!!

Đào run run hỏi lại Tuấn Anh.

_Những điều mà anh nói lúc nãy có đúng không…??

_Anh đùa em làm gì. Con nhỏ đó đúng là vợ chưa cưới của Duy…!!

_Em phải làm gì bây giờ hả anh. Vì hình như Duy đã thích con nhỏ đó rồi….!!

Tuấn Anh nhếch mép lên nói.

_Căn cứ vào đâu mà em nói thế….!!

_Em nhìn thấy Duy đưa con nhỏ đó đi làm vào sáng hôm qua và họ đi ăn với nhau vào sáng nay...!!

_Nếu cậu ta làm thế vì bị gia đình bắt buộc thì sao…!!

_Anh chẳng hiểu gì hết. Duy còn mỉm cười và nói chuyện vui vẻ với cô ta nữa. Anh biết Duy vốn là một con người lạnh lùng dù có bị bắt ép thì anh chàng cũng không thể diễn đạt và tự nhiên như thế được…!!

Tuấn Anh trầm ngâm không nói gì. Trong lòng hắn một niềm vui sướng bùng lên vì nếu Duy thích Vân thật thì may cho hắn quá, hắn sẽ làm cho Duy đau khổ hệt cái cách mà hắn đã làm khi cướp Đào từ tay của Duy trước đây. Trò chơi này sẽ nhạt nhẽo nếu như Duy không có chút tình cảm nào với Vân. Lúc đó dù hắn có cướp được Vân cũng như không. Cái hắn muốn nhìn thấy là bộ dạng thảm bại và thiểu thảo của Duy khi nhìn thấy Vân trong vòng tay của hắn. Hắn muốn độc chiếm tất cả từ tài sản, công ty và bây giờ là cô vợ chưa cưới đáng yêu; xinh đẹp của Duy nữa.

_Chúng ta bàn tiếp chuyện hôm qua chứ…??

_Chuyện gì…??

_Chuyện tình cảm giữa em và Duy chứ còn chuyện gì nữa ...!!

_Em không hiểu anh sẽ giúp em bằng cách nào. Đừng nói với em là anh chiếm lấy Vân còn em giữ lấy Duy đấy nhé…!!

_Em thật thông minh. Ngoài cách đó ra em nghĩ còn có cách khác hay sao…??

_Em không biết nhưng hình như anh không đơn giản chỉ muốn giúp em mà anh còn có một âm mưu khác đúng không…??

_Hôm qua anh đã chẳng nói với em là chuyện của anh em không cần phải biết còn gì. Em chỉ cần biết chuyện của em là được rồi….!!

_Làm sao chúng ta có thể hợp tác với nhau khi anh không nói rõ mọi chuyện cho em biết…!!

_Anh xin lỗi nhưng anh không thể nói cho em ngay lúc nãy được. Cứ để từ từ rồi anh nói cho em biết sau. Anh hứa sẽ không dấu diếm em bất cứ điều gì cả….!!

_Em không tin anh. Anh đã lừa em sâu cay một lần rồi. Điều đó cũng đủ cho em một bài học khó phai…!!

_Con người cũng có sai lầm và cần được tha thứ chứ. Không lẽ chỉ làm sai một lần là em cắt đứt quan hệ với họ à…??

_Em cũng không biết nữa. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh là em lại giận phát run…!!

Tuấn Anh ngọt ngào nói.

_Thôi dẹp chuyện ân oán cá nhân sang một bên đi. Cái chúng ta cần bây giờ là phương án cụ thể để hành động cho thuận tiện và thành công…!!

_Đầu óc của em bây giờ dối lắm. Em không nghĩ ra được cách nào hay cả…!!

_Cái đó thì em khỏi lo. Anh sẽ nói cho em chi tiết cụ thể mà anh đã nghĩ ra…!!

Đào và Tuấn Anh tìm một chỗ khuất. Tuấn Anh dạy cho Đào biết phải làm gì để có được lại Duy. Con nhỏ kinh ngạc và trợn tròn xoe mắt ra để nghe.

-------------------

Vân bấm thang máy con nhỏ đi từ trên xuống, rồi từ dưới lên. Vân lang thang từ hành lang này tới hành lang khác. Chỗ nào Vân cũng thấy mới lạ và hứng thú. Con nhỏ reo lên sung sướng vì khám phá ra những thứ mà con nhỏ chưa nhìn thấy bao giờ. Trông Vân như một con bé lần đầu tiên từ trên rừng về thành phố nên trông cái gì cũng lạ và cũng mới mẻ.

Bề mặt thang máy được ốp đá hoa cương sáng bóng. Vân khẽ lấy tay sờ nhẹ vào nó. Vân đi cùng mấy vị khách người nước ngoài, con nhỏ mỉm cười chào họ. Họ cũng mỉm cười chào lại Vân. Vân hứng thú trao đổi với họ mấy câu. Họ kinh ngạc vì Vân có thể hiểu được ngôn ngữ của họ. Vân giải thích cho họ hiểu là con nhỏ chỉ là một vị khách ở đây.

Cuộc xum họp của gia đình Duy diễn ra trong không khí trầm lặng. Bà Jenny không nói một lời nào. Bà để cho mẹ chồng và bà Marlyn đối đáp vài câu. Xong đâu đấy ai có phòng người ấy về. Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong. Bà Hồng Trà hỏi Duy.

_Vân đâu rồi hả cháu…??

Duy lễ phép nói.

_Cháu cũng không biết nữa. Cô ấy đi từ lúc nãy đến giờ mà vẫn chưa thấy về….!!

Duy móc điện thoại trong túi quần ra. Anh chàng gọi điện cho Vân. Vân mỉm cười hỏi.

_Có chuyện gì không anh…??

_Em bây giờ đang ở đâu đấy…??

_Em đang ở trong thang máy lầu ba…!!

_Em đi đâu mà lên đấy…??

_Em chỉ muốn thăm quan xung quanh khách sạn thôi…!!

_Em về ngay đi nhé. Bà nội đang tìm em đây này…!!!

_Vâng. Em biết rồi….!!

Con nhỏ chào tạm biệt hai ông khách người nước ngoài. Vận chạy thật nhanh về căn phòng mang biển số 101. Đây là một căn phòng VIP có giá đắt nhất ở khách sạn. Căn phòng này chỉ giành cho những ai có nhiều tiền và giàu xụ thì may ra mới dám ở còn đâu họ đều đăng ký phòng khác.

Căn phòng rộng dãi và thoáng mát. Nó giống như một khu thu nhỏ cho một đại gia đình người Hàn sinh sống. Một căn phòng rộng nhất ở được đặt ở giữa làm phòng khách, còn lại xung quanh là sáu căn phòng nhỏ khác nhau. Lúc đầu mới nhìn vào tưởng đây là một căn phòng thay đồ vì có những tận sáu cánh cửa màu xanh.

Vân chưa bao giờ thấy có kiểu thiết kế và xây dựng kỳ lạ nào như khách sạn này. Vân cũng không quen sống cùng người lạ. Con nhỏ vẫn còn chưa quay về nhà trọ để thu dọn đồ đạc. Vân chán nản nghĩ.

_Bằng mọi giá mình phải chuyển ra khỏi đây. Nếu ngày nào cũng phải gặp mặt và ăn cùng với những con người như Tuấn Anh và mẹ của anh ta thì thà rằng mình bị mắng còn hơn…!!

................

Bữa ăn diễn ra trong trầm lặng. Vân không ăn quen trong không khí đại gia đình như thế này. Vân cảm thấy ngại ngùng và ăn không nổi. Con nhỏ và vội hai đũa cơm rồi buông đũa đứng dậy. Vân hối lỗi nói.

_Cháu xin phép….!!

Bà Hồng Trà ngạc nhiên hỏi Vân.

_Sao cháu ăn ít thế. Thức ăn do nhà hàng nấu không hợp với khẩu vị của cháu à…??

Vân bối rối trả lời.

_Dạ. Không phải thế. Do lúc sáng cháu đã ăn rồi nên hơi ngang dạ…!!

Bà Hồng Trà mỉm cười bà biết Vân ngại. Bà gật đầu bảo.

_Ừ. Thôi cháu đi đi. Nhưng nhớ là đứng đi chơi xa quá nhé. Lúc nữa bà có chuyện muốn nói với cháu….!!

_Dạ. Chúc mọi người người ngon miệng….!!

Vân bước ra ngoài. Con nhỏ chạy biến lên lầu. Vân mở cửa phòng của mình. Căn phòng được trang trí toàn màu vàng nhạt, từ tấm láp trải giường, gối và rèm cửa. Căn phòng không được rộng rãi cho lắm nó chỉ đủ cho một người sống. Vân đưa tay sờ nhẹ vào cây đèn bàn. Vân bật cười nói.

_Không biết ai là người thiết kế ra cái khách sạn này. Mà tất cả mọi thứ đều chìm trong màu vàng thế nhỉ. Các tông màu được pha chế với nhau tạo cảm giác cho người khác như lạc vào một khu rừng mùa thu.

Vân nằm dài trên giường, con nhỏ bật lên bật xuống trên chiếc giường có đệm làm bằng lò xo. Vân mỉm cười và đùa vui như một đứa trẻ.

Duy phì cười hỏi.

_Cô làm gì thế. Cô có biết là cô đang phá đồ đạc của khách sạn không hả…??

Vân giật mình nhìn ra cửa Con nhỏ ngạc nhiên hỏi.

_Anh không ăn cơm nữa sao…??

_Tôi no rồi….!!

_Mà anh vào lúc nào. Sao em không nghe tiếng anh gõ cửa…!!

_Cô còn mải đùa nghịch thì nghe tiếng tôi thế nào được. Tôi gõ cửa hai ba lần, không thấy cô trả lời nên tôi đành đánh bạo mở cửa bước vào….!!

_Anh làm như thế là không ổn đâu nhé. Nhỡ đâu em đang thay đồ thì sao….!!

_Tôi nghe cô đùa và cười như khỉ thì thay đồ thế nào được…!!

_Em không muốn cãi nhau với anh nữa. Anh nói đi, anh có chuyện gì…!!

_Anh chỉ muốn nói chuyện và tán gẫu với em thôi…!!

_Ra là thế. Em cũng đang muốn rủ anh ra ngoài đây…!!

_Em định đi ra ngoài à. Mà đi đâu….??

_Em muốn quay về căn phòng trọ em thuê ở trước kia. Có vài thứ đồ em cần lấy và muốn trả phòng lại cho người ta….!!

_Nếu thế chúng ta đi thôi…!!

_Liệu em có phiền anh lắm không…??

_Có gì mà phiền. Đi nào…!!

Duy bỏ đi trước. Vân khép cửa rồi bước theo sau. Hai anh chàng vệ sĩ gật đầu chào Duy và Vân. Con nhỏ gật đầu chào lại.

Ánh nắng không chiếu nhiều vào đây nên khách sạn lúc nào cũng mát mẻ. Gió thổi vào từ hướng đông làm cho Vân thoải mái. Con nhỏ nhẹ nhàng nói.

_Em rất hâm mộ người vẽ và thiết kế nên khách sạn này. Anh có thể cho em biết người đó là ai được không…??

Duy nheo mắt hỏi Vân.

_Em định điều tra về khách sạn của nhà anh để tiếp quản dần nó đấy à. Nếu em muốn biết anh sẵn sàng nói cho em biết…!!

_Em không phải là có ý đó. Em chỉ tò mò thôi…!!

_Khách sạn này là do một ông kỹ sư người Đức được gia đình anh thuê vẽ nên. Ý tưởng của nó chủ yếu lấy từ một khác sạn năm sao ở bên Pháp. Đây chỉ là mô hình thu nhỏ của nó mà thôi….!!

Vân gật gù nói.

_Thảo nào khi mới đến đây em thấy ngỡ ngàng vì hình như em đã trông thấy ở đâu đó rồi, hóa ra là em đã từng nhìn thấy nó ở trên mạng….!!

Vân bị hai đứa trẻ đi cùng chiều va vào người khi chúng nó chạy qua. Đứa đuổi đằng trước, đứa đuổi đằng sau. Con nhỏ chúi nhủi suýt ngã xuống đất. Duy vội vàng đỡ Vân. Duy bực mình bảo hai đứa.

_Các em làm ơn đừng chạy lung tung như thế nguy hiểm lắm….!!

Bà mẹ người Đức nói.

_Tôi xin lỗi. Chúng nó nghịch ngợm quá…!!

Vân mỉm cười nói lại.

_Dạ. Không sao đâu ạ. Trẻ con đứa nào mà chả thế…!!

Bà người Đức vui vẻ hỏi Vân.

_Em có thể hiểu được ngôn ngữ của chị sao. Rất vui được gặp em….??

Vân chìa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra. Con nhỏ khẽ nắm lấy bàn tay của bà mẹ người Đức. Vân đáp bằng tiếng Đức thật ấm và thật chuẩn.

_Rất vui được gặp chị…!!

Hai người trao đổi với nhau vài câu. Chị chào tạm biệt Vân, chị vừa đuổi theo hai đứa con vừa gắt bảo chúng dừng lại. Vân hạnh phúc nói.

_Nhìn chúng thật dễ thương anh nhỉ.??

Duy say đắm nhìn Vân không đáp. Anh chàng chưa bao giờ nghe Vân nói chuyện với người nước ngoài mà chỉ nghe nói Vân có thể nói bốn thứ tiếng khác nhau mà thôi. Nay được chứng kiến tận mắt và nghe được bằng tai, Duy cảm nhận Vân đúng là một cô gái có nhiều tài năng. Duy tinh nghịch hỏi.

_Sao em không tận dụng cơ hội ở đây có nhiều người nước ngoài để luyện khả năng ngôn ngữ của mình….??

Vân biết Duy trêu mình. Con nhỏ cười khoe đôi hàm răng trắng màu sữa, đôi môi màu hồng hé mở. Vân bảo.

_Em sợ anh lại trách em làm phiền khách của anh. Nếu anh đồng ý bắt đầu từ ngày mai em sẽ tìm gặp họ và nói chuyện với họ….!!

_Anh đùa em đấy. Anh không muốn em tiếp xúc với họ nhất là những người đàn ông người nước ngoài….??

Vân tròn xoe mắt hỏi. Trên khuôn mặt của con nhỏ đang đánh một dấu hỏi thật to.

_Tại sao….??

_Anh chỉ nói thế thôi. Em nên làm theo lời của anh thì hơn…!!

_Anh không giải thích tại sao mà bắt em làm theo lời của anh là sao…??

_Sao lúc nào em cũng hỏi anh “tại sao” và “sao” là thế nào…??

_Tại vì em không hiểu nên mới hỏi lại anh chứ bộ. Anh tưởng là em thích như thế lắm à…??

.....................

Hôm nay Vũ không đi làm. Thời gian qua Vũ làm việc như điên nên cơ thể mệt mỏi và bị suy nhược. Vũ hắt sì hơi liên tục, cơ thể nóng hừng hực. Anh chàng có lẽ đã bị cảm do hôm qua dầm mưa đi về nhà.

Vũ chán nản khóa cửa đi ra cửa tiệm thuốc tây gần nhà mua hai ngày thuốc. Vũ tự nấu cho mình một nối cháo tía tô. Anh chàng nghe công dụng chữa bệnh cảm hữu hiệu của nó. Vũ húp từng ngụm cháo nhỏ, vừa ăn anh chàng vừa nhăn mặt lại. Ốm đau bệnh tật làm cho con người ta thêm tủi thân và cô đơn khi chỉ có một mình chống trọi với nó.

Bức ảnh của Hoa vẫn nằm y nguyên ở trên bàn tám năm qua. Anh chàng lau chùi và nhìn ngắm nó hàng ngày. Đó là một thói quen khó bỏ. Hai ngày trôi qua Vũ chưa có thời gian đi thăm mộ của Hoa. Vũ dự định hôm nay được nghỉ ở nhà có thời gian rảnh dỗi sẽ đi viếng mộ của Hoa.

Vũ mặc một chiếc quần kaki màu trắng, áo sơ mi cộc tay kẻ sọc màu xanh. Bó hoa hồng nhung nằm bên cạnh ghế xe ở đằng trước. Vũ đang lái xe trên con đường ra nghĩa trang. Mây đen kéo về ùn đặc trên bầu trời làm cho không khí chung quanh như trùng cả xuống. Vũ thở dài lẩm bẩm.

_Không phải hôm nay mình lại ngặp xui nữa chứ. Cứ hôm nào mình dự định đi viếng mộ của cô ấy là trời lại mưa. Đúng là khó hiểu….!!

Duy đỗ xe trước cổng của nghĩa trang. Anh chàng đóng cửa xe rồi bước vào trong. Lối vào nghĩa trang được hai hàng cây xanh thẳm kéo dài che mát. Vũ không biết tên của chúng là gì. Tuổi của chúng còn nhỏ nên vẫn chưa cao lớn lắm. Nó được trồng cách đây bốn năm vì từ khi Hoa mất tuần nào Vũ cũng đến đây nên anh chàng biết rõ mọi thứ ở xung quanh nghĩa trang, từ những sự thay đổi nhỏ nhất Vũ cũng nhận ra.

Nhiều cây hoa cúc màu vàng nhỏ được trồng xung quanh mộ. Dưới đất những thảm cỏ xanh tươi được cắt tỉa gọn gàng. Màu hoa cúc vàng, màu xanh của cây lá làm xóa tan đi không khí âm u và đau buồn của những người đi viếng mộ. Ở đây có nhiều ngôi mộ cổ có từ lâu đời. Vũ không rõ chúng thuộc về ai vì nhân thân của những người này đều không có. Anh chàng vẫn thắp nhang cho họ mỗi lần Vũ đến đây.

Vũ thấy xuất hiện thêm mấy ngôi mộ màu trắng nước sơn vẫn còn mới như vậy là
có thêm mấy người mới chết được chôn cất ở đây. Vũ buồn thảm vì xung quanh anh chàng toàn mùi của sự chết chóc và phân li. Người chết đã chết rồi, họ đâu còn gì để đau buồn và tiếc thương như những người sống nữa.

Vũ ước chừng diện tích của nghĩa trang rộng và dài hơn một mẫu và có từ lâu đời rồi. Mộ bé mộ con được xây dựng theo một hàng lối xa tít tắp. Vũ phải đi mỏi chân mới đến được mộ của Hoa.

Vũ đã chồng rất nhiều hoa hồng nhung quanh mộ của Hoa. Anh chàng luôn ước nguyện một ngày nào đó khi gặp nhau ở thế giới bên kia. Vũ sẽ nói cho Hoa biết tình cảm thật của bản thân. Mộ của Hoa được xây bằng gạch men và đá hoa cương, trên bia mộ khắc tên của Hoa và một bức ảnh nhỏ. Do ở Việt nam chỉ còn bố của Hoa và Vũ là người thân nên hai người thay nhau chăm sóc, quét dọn và tu sửa mộ của Hoa. Theo thời gian mọi thứ cũng bị bào mòn đi. Vũ và bố của Hoa đã sửa và quét lại mộ của Hoa một lớp sơn mới vào tháng trước nên trông nó lúc nào cũng như mới được xây.

Vũ kinh ngạc vì có một cô gái đang đứng lặng trước mộ của Hoa. Vũ ngạc nhiên hỏi.

_Cô là ai…??

Đào giật mình quay lại. Con nhỏ cũng kinh ngạc không kém khi nhìn thấy Vũ. Đào hỏi lại Vũ bằng một câu hỏi tương tự.

_Anh là ai…??

_Tôi là bạn của cô gái chủ nhân của ngôi mộ này….??

_Thật thế sao. Em là em gái của chị Hoa…!!

Vũ mừng rỡ hỏi.

_Em là Đào đúng không…??

Đào càng tò mò về tên tuổi và mối quan hệ của Vũ với chị gái hơn. Con nhỏ ngước đôi mắt đầy nghi ngờ hỏi Vũ.

_Tại sao anh lại biết tên em…??

_Em không nhớ anh chàng hay đến nhà em chơi và cho em kẹo đấy à…??

Đầu óc của Đào bắt đầu hoạt động mạnh. Hình bóng một anh chàng đeo kính cận dày cộp thoáng hiện ra trong óc của con nhỏ. Đào ngập ngừng nói.

_Anh.. anh là anh Vũ phải không…??

_Đúng rồi…!!

Đào ngắm Vũ cho thật kỹ. Vũ bây giờ khác với Vũ của ngày xưa quá. Anh ấy đã già hơn ngày xưa nhiều và đẹp trai hơn. Đào rơi lệ hỏi.

_Ngày chị gái em mất không ai báo cho em nên em không có cơ hội được nhìn mặt chị ấy lần cuối…!!

_Đừng buồn em ạ. Mọi chuyện cũng đã qua cả rồi….!!

Vũ đặt bó hoa hồng nhung trên mộ của Hoa. Anh chàng thầm thì nói.

_Hôm nay anh đến thăm em đây. Anh hy vọng là em thích bóa hoa này. Thứ bảy tuần trước anh đã định đi thăm em rồi nhưng vì trời mưa và mau tối quá nên anh không đi được…!!

Hai anh em thắp hai nén nhang. Đào và Vũ cắm vào một chiếc bát nhang con đã đầy chân nhang được đặt chính giữa của ngôi mộ. Vũ thở dài hỏi Đào.

_Em định ở đây lâu không…??

_Em cũng không biết nữa. Khi nào em làm xong chuyện em sẽ quay về bên kia…??

_Em đã thăm bố của em chưa…?/

_Em vẫn chưa đi được vì chưa xắp sếp được thời gian. Có lẽ ngày mai em sẽ đi….!!

_Anh bây giờ làm gì…??

_Anh mở một hệ thống siêu thị khắp thành phố nên công việc hơi bận rộn…!!

_Anh giỏi thật…!!

_Có gì đâu em. Bây giờ em vẫn đang đi học chứ…??

_Vâng. Em đang học năm nhất ở một trường đại học….!!

_Em học khoa gì…??

_Kinh tế anh ạ…!!

_Tốt rồi. Mẹ và gia đình của em vẫn khỏe mạnh chứ…??

_Vâng. Tất cả đều ổn….!!

Trái tim của Vũ thổn thức. Anh chàng đứng lặng ngắm Đào. Con nhỏ sao trông giống Hoa đến thế. Cách đây tám năm về trước Hoa cũng mặc một áo chiếc áo có nhiều hoa tím nhạt, chiếc váy màu hồng, mái tóc cắt ngắn, làn da bánh mật. Từ làn môi, ánh mắt, sống mũi, vóc dáng đều giống Hoa y như đúc khi cô ấy 18 tuổi.

Vũ từng hứa với lòng là khi nào tìm được một cô gái giống với Hoa. Anh chàng sẽ mở thử trái tim của mình ra xem cảm giác có giống với khi yêu Hoa hay không. Vũ không ngờ là Đào lại giống như là bản sao của Hoa đến thế. Vũ hỏi.

_Em có thể đi uống nước với anh được không…??

_Dạ, được. Em cũng có một vài chuyện muốn hỏi anh về chị của em…!!

_Nếu thế hai anh em mình đi thôi…!!

Đào nhẹ nhàng đáp.

_Vâng…!!

Trước khi đi Đào và Vũ còn nhìn lại ngôi mộ của Hoa thêm một lần nữa. Hai người đều có chung một niềm đau khi mất đi người thân yêu. Không khí buổi chiều làm cho mọi thứ ở đây thêm quạnh hiu, cơn mưa trút xuống bất chợt làm cho cảnh vật càng thêm thê lương. Nước mưa như những giọt nước mắt đang gột rửa đi những vết thương lòng của cả hai người. Vũ cởi chiếc áo khoác ở bên ngoài ra anh chàng dang rộng đủ che cho cả hai người. Vũ giục.

_Chúng ta chạy nhanh lên không ướt hết bây giờ…!!

Đào vuốt mất giọt nước mưa trên mặt. Con nhỏ đáp.

_Vâng. Mình đi nhanh thôi anh….!!

Cả hai che chung một chiếc áo khoác cùng chạy thật nhanh ra cổng của nghĩa trang. Nhìn họ lúc này rất giống một cặp tình nhân. Bó hoa hồng nhung mà Vũ để trên mộ của Hoa đang rung rinh trước gió, hình như phảng phất đâu đây có ai đó đang cười.
........................

Căn gác nhỏ mà Vân thuê là một căn phòng rộng chưa đầy 4 mét. Trong phòng Vân không bày biện gì nhiều chỉ có một ít quần áo ở trên mắc và vài quyển sách trên một chiếc bàn con. Giấy dán tường màu xanh nhạt do con nhỏ mua ở siêu thị của Vũ đem về dán. Khung hình của gia đình được Vân treo trang trọng trên tường. Con nhỏ ngắm và lau chùi nó hàng ngày, đây là một cách làm vơi đi nỗi nhớ nhà và nỗi nhớ gia đình của con nhỏ khi phải sống một mình.

Chiếc va ly màu đỏ được dựng gọn ở góc bên trái của căn phòng. Vân do lười nấu nướng nên bếp lúc nào cũng lạnh tanh. Chỉ có một đôi đũa làm bằng gỗ được tô sơn mài và hai chiếc bát con trên kệ. Vân do sống một mình nên con nhỏ chỉ mua độc nhất một chiếc nồi con. Có nấu nướng hay muốn ăn gì mà từ hai món trở lên. Vân phải nấu từng món ăn một trước. Phòng tắm dùng chung với mọi người trọ ở đây. Tuy hơi bất tiện nhưng cũng có cái hay của nó. Vân nhớ những hôm trời mưa, con nhỏ vừa bưng chậu quần áo vừa chạy thật nhanh lên lầu vì sợ ướt.

Cuộc sống ở đây còn nhiều điều mới mẻ và có nhiều thứ mà Vân phải học. Vân đã quen với không khí ồn ào và nhiệt độ nóng bức ở trong phòng. Ở đây không có lúc nào được yên tĩnh, từ sáu giờ sáng hôm nay đến sáu giờ sáng hôm nay tiếng cười nói của mọi người xung quanh lúc nào cũng vang vọng lên. Lần đầu tiên đến ở con nhỏ gần như thức trắng đúng một tuấn nhưng kể từ sau đó Vân ngủ như một con heo. Con nhỏ còn cảm thấy thiếu vắng nếu như không nghe tiếng cười trong trẻo và chất phác của những người lao động ở xung quanh đây.

Vân quen biết nhiều người và hay lên phòng của mấy chị công nhân chơi. Họ hay cho Vân quà và có nấu món gì ngon cũng bưng cho con nhỏ. Tình cảm nồng nàn thắm thiết của những người đi làm ăn xa quê và thiếu vắng tình thân đã làm cho họ xích lại gần nhau hơn.

Nay phải xa họ làm cho Vân thấy nhớ và thấy yêu hơn căn phòng trọ của mình. Vân từng nghe nhà thơ Chế Lan Viên viết về điều này. Lúc đầu bạn có thể ghét và có thể không quen nhưng khi xa rồi mọi thứ lại trở nên thân thương và nhớ đến quặn lòng.

Vân đến vào buổi chiều nên mọi người đều đã đi làm hết cả. Vân không có cơ hội chào ai. Con nhỏ tự hứa với lòng là khi nào rảnh dỗi Vân sẽ quay về chào lại họ sau.Vân buồn rầu nhìn lại căn phòng trọ lần cuối. Con nhỏ thở dài bảo Duy.

_Không biết bao giờ em mới có thể quay lại đây…??

Duy bực mình hỏi.

_Em muốn quay lại đây lắm hay sao…??

_Tất nhiên rồi. Cuộc sống tự lập bao giờ cũng thú vị hơn…!!

Duy gõ đánh cốp một cái vào đầu của Vân. Anh chàng gắt.

_Em có bị điên không hả. Sao ở khách sạn sung sướng và đầy đủ tiện nghi không muốn mà lại muốn đến khu ổ chuột này ở là sao…??

Vân chán nản bảo.

_Ở khách sạn em không quen. Em chỉ muốn ở một nơi yên tĩnh và thoải mái mà thôi…!!

_Hay là anh thuê cho em một căn biệt thự để em sống ở đó nhé…!!

Vân lắc đần nói.

_Nếu thế em lại càng không muốn. Làm như thế kì lắm…!!

_Có gì đâu mà kỳ. Em không thích thì chuyển chỗ ở có sao đâu…!!

_Thôi chúng ta dẹp chuyện này sang một bên đi. Anh có muốn đi chơi ở đâu không…??

_Anh vừa mới sang đây nên không biết nhiều chỗ. Chắc là anh phải nhờ em làm hướng dẫn viên du lịch…!!

Vân phì cười nói.

_Anh nhờ nhầm đối tượng rồi vì chính em cũng là người lạ ở đây. Mặc dù ở đây đã lâu nhưng em không có thời gian đi khám phá xung quanh….!!

_Vậy em có gợi ý gì không…??

Vân nắm lấy tay của Duy lắc lắc con nhỏ vô tư hỏi.

_Hay chúng ta đi nhà sách nhe anh. Đã lâu rồi em không đến đó…!!

Chưa bao giờ Duy thấy Vân gần gũi như thế này. Anh chàng dịu dàng hỏi.

_Em muốn đến đó thật à…??

_Vâng…!!

_Nếu thế chúng ta đi thôi…!!

Con đường dẫn vào phòng trọ của Vân nhỏ hẹp nên chiếc xe ô tô màu đen bóng của Duy không thể đi vào. Anh chàng bảo anh tài xế đợi hai người ở ngoài. Vân sắp xếp hết tất cả quần áo, mấy cuốn sách và khung hình vào va ly. Vân mâm mê đôi đũa và hai cái bát con. Con nhỏ ngượng ngập hỏi Duy.

_Em phải làm gì với chúng đây…??

_Còn làm gì nữa. Em nên bỏ chúng lại em cầm theo làm gì…!!

Vân thì thầm bảo.

_Tam biệt nhé. Hy vọng người chủ sau sẽ đối xử tốt với các em…!!

Căn phòng tràn ngập kỷ niệm. Từ chiếc bát, cái nối, đôi đũa, chiếc chiếu trúc, chăn màn được Vân gập gọn để ở một góc. Con nhỏ quyến luyến không muốn xa nó. Vân chán nản kéo va ly ra cửa. Trước khi đi Vân còn quay lại nhìn thêm một lần nữa. Duy nắm bàn tay của Vân lôi đi. Anh chàng giục.

_Em đừng buồn. Rồi em sẽ có cơ hội quay lại đây thôi…!!

_Em biết là thế nhưng mà phải xa nó em không nỡ. Hay là anh cho em về đây sống nhé….!!

Duy cáu tiết gắt.

_Em có bị điên không hả. Đi nhanh lên…!!

Duy khép cửa căn phòng trọ của Vân lại. Anh chàng bảo.

_Em có lê nổi chiếc va ly không. Nếu không để anh lôi hộ cho…??

_Không cần đâu anh. Em có thể tự làm được vì nó cũng không nặng lắm…!!

Duy quan sát cảnh vật xung quanh nhà trọ. Đây phải gọi là một khu ổ chuột theo đúng nghĩa đen của nó. Những mái nhà cấp bốn thấp và bé nhỏ được xây tạm bợ dùng cho khách đến thuê ở. Nước mưa làm cho sân bị úng nước. Bọn trẻ con trong xóm đang nghịch ngợm và đang vày nước. Chúng nó thả những chiếc thuyền giấy trên vũng nước đục ngàu đất, mặc kệ bị mẹ và bố rầy la.

Duy chưa bao giờ được nhìn thấy những cảnh như thế này ở trong đời. Anh chàng hiếu kỳ quan sát những tấm mái tôn bị bào mòn theo thời gian nên bị gãy nát và bị thủng đôi chỗ. Duy không hiểu tại sao người ta có thể sống và sinh hoạt trong những căn nhà bé tí tẹo như thế kia.

So với cuộc sống xa hoa của Duy thì những người sống ở đây khổ sở quá. Anh chàng thở dài hỏi Vân.

_Tại sao em không thuê một căn phòng trọ nào tử tế hơn chỗ này mà ở có phải hơn không…??

Vân giải thích.

_Tuy hơi khổ cực một chút nhưng em có thể tiếc kiệm được rất nhiều tiền vì giá thành ở đây không đắt lắm…!!

_Anh thấy chẳng yên tâm chút nào cả, nhìn những căn phòng như sắp bị đổ kia xem, kỹ thuật xây dựng kém quá, chưa hết anh đi trên cầu thang mà cảm tưởng như đang bị động đất…!!

Vân phì cười trêu Duy.

_Anh làm sao mà hiểu được. Sống ở đâu thì quen ở đấy thôi. Anh mau về khách sạn của anh đi công tử…!!

Duy cốc cho Vân thêm một cái nữa. Anh chàng đe dọa.

_Em mà gọi anh thêm một lần là “công tử” nữa là chết với anh…!!

Vân nhăn nhó xoa vào chỗ đau. Con nhỏ phồng mồn lên cãi.

_Em nói có gì là sai đâu mà anh lại đánh em…??

_Em cứ thử ở vào hoàn cảnh của anh đi rồi biết…!!

Mấy cô đi bán rau ở chợ mỉm cười chào hỏi Vân. Con nhỏ lễ phép chào hỏi lại. Họ tò mò nhìn chàng trai đi cùng với Vân. Họ muốn hỏi con nhỏ đó là ai nhưng lại ngại không dám. Vân biết họ muốn hỏi con nhỏ về mối quan hệ của Duy với Vân lắm. Mặc dù miệng của họ nói chuyện và hỏi Vân nhưng ánh mắt của họ đang nhìn cả về phía của Duy.

Duy thấy họ nhìn mình chằm chằm không ngượng ngùng gì cả. Anh chàng cảm thấy gai cả người. Duy hối thúc Vân.

_Chúng ta đi thôi…!!

Vân vẫy tay chào tạm biệt họ. Duy bỏ đi trước. Vân lẽo đẽo theo sau. Lúc này hai người mang hai tâm trạng và hai suy nghĩ khác nhau. Duy lo lắng vì từ lúc Tuấn Anh sang đây, anh ta đã có một thái độ để ý đặc biệt đến Vân. Duy thở dài vì trong lòng của anh chàng đang dối như tơ vò. Duy không biết phải làm gì vào lúc này.

............................
Con đường trải nhựa ngập đầy đất đá. Vân kêu khổ vì đôi giày của con nhỏ cứ bị tuột lên tuột xuống. Vân dựng va ly vào tường bao loan. Con nhỏ cúi xuống buộc lại dây giày cho chặt. Con đường này chỉ đủ cho hai chiếc xe máy và một chiếc xe đạp tránh nhau. Duy rùng mình nghĩ đến cảnh Vân đi làm hay đi chơi về khuya một mình. Con nhỏ không sợ bị ai đó trấn lột hay giở trò đồi bại hay sao.

Vân thấy khuôn mặt đầy nghiêm trọng của Duy. Vân tò mò hỏi.

_Anh bị làm sao thế…??

_Anh đang nghĩ về trường hợp xấu nhất xảy ra với em khi em sống ở đây…??

Vân trấn an.

_Anh đừng lo. Anh không để ý thấy có một đồn cảnh sát gần con đường mà chúng ta vừa đi qua khi đi vào đây hay sao…??

_Anh vẫn biết là thế nhưng liệu em có kêu lên nổi không khi tên cướp bất thình lình bịp miệng của em từ phía sau….!!

Vân hơi ớn khi hình dung ra cái cảnh đó. Đây là điều mà con nhỏ chưa bao giờ ghĩ tới và cũng chưa bao giờ nghĩ ra. Vân vẫn sống vô tư như cái bản tính vốn có của con nhỏ. Có lẽ nhớ thế mà con nhỏ sống yên ổn đến bây giờ.

Hai bức tường bao loan làm cho con đường bị thu hẹp nhỏ lại. Đây là một ngõ hẻm dài khoảng năm trăm mét, có hai cây cột điện được đặt và chia đều ra làm đôi. Vào ban đêm hai cái bóng đèn to được bật lên nên con đường lúc nào cũng sáng trưng. Vân hay cùng mấy chị ra ngoài ngõ nói chuyện những khi bị mất điện hay đi hóng gió. Cạnh đây có một công viên nhỏ. Vân khám phá ra nó không lâu. Con nhỏ thích thú mang sách và kẹo mút ra đó vừa đọc sách vừa nhấm nháp vị ngọt của kẹo khi nó tan trên đầu lưỡi. Vậy yêu thích và muốn ăn mọi loại kẹo. Thu thường hay gọi Vân là kẹo mút, đó là biệt danh của con nhỏ khi ở nhà.

Tuy bị gọi là ổ chuột nhưng vệ sinh ở đây rất sạch sẽ. Cảnh vật không được thoáng đãng và đẹp mắt lắm. Trên sân bày la liệt toàn xe là xe. Mùa mưa và mùa nắng làm cho những tấm bạt thêm đắt giá, chúng được phủ kín và che xe suốt ngày đêm. Đứng từ căn gác nhỏ của Vân nhìn xuống chỉ thấy một màu trằng phủ khắp xung quanh. Chiếc sân được dành sẵn một lối đi ở giữa, còn xung quanh dựng toàn xe. Vân không có xe đạp nên con nhỏ không phải quan tâm đến chuyện phải chiếm cho mình một chỗ và nơm nớp lo sợ phải khóa xe.

Vân lơ đãng nhìn cây xoài rũ xuống ở nhà bên cạnh chiếc tường bao loan. Vân chưa bao giờ nhìn thấy chủ nhân của ngôi nhà ba tầng mở cánh cổng màu xanh ra. Vân được chị nhân công cho biết ông ta là chủ tịch của phường. Diện tích đất trong nhà ông rộng rãi đến nỗi có thể xây dựng thêm mấy căn nhà ba tầng nữa. Trong vườn của ông ta trồng rất nhiều cây trái. Vân nhìn từng cây chuối, cây cam, cây xoài, cây táo xum xuê trĩu quả. Con nhỏ thấy nước dãi của mình đang tuôn cả ra ở trong miệng.

Những buổi chiều không phải làm gì Vân hay đứng lặng ở trên lầu nhìn sang. Vân ước một ngày có thể được vào thăm khu vườn của ông chủ tịch nhưng xem ra đó là điều không thể. Vân luôn lơ đãng và không chịu quan sát khi đi đường mà ánh mắt cứ nhìn đi đâu đó nên con nhỏ bị một thanh niên va vào người.

Anh ta trừng mắt quát.

_Con nhỏ này. Cô đi đứng như thế hả…??

Anh ta là một thanh niên khoảng 22 -25 tuổi, tóc muối tiêu, ánh mắt láo liên, chiếc mũi gãy, trên má trái của anh ta có một cái sẹo nhỏ, quần áo ăn mặc y như một tên bụi đời chính cống. quần bò rách gối, bạc thếch, anh ta mặc một chiếc áo giả da cũng đã cũ nát.

Anh ta nhìn sững Vân rồi giật mình hỏi.

_Cô tên là gì…??

Vân kinh ngạc vì tên này làm cho con nhỏ khiếp sợ quá. Vân run rẩy nghĩ.

_Tên này chắc là đầu gấu chính cống đây. Mình nên tránh xa anh ta ra thì hơn…!!

_Em xin lỗi…!!

Tên đi cùng với anh ta cũng có ngoại hình và tướng tá không kém. Anh ta săm mấy hình con rồng và con hồ ngoằn ngèo trên hai cánh tay rám nắng được lộ ra do anh ta mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen. Anh ta mặc một chiếc quần kiểu lính ngụy màu xanh, chỉ khác một điều là khuôn mặt của anh ta dễ nhìn và ánh mắt không gian ác như tên kia mà thôi.

Bọn chúng nhìn Vân không chớp. Bọn chúng nhìn Vân vì Vân đẹp, đúng là Vân đẹp thật nhưng cái làm cho bọn chúng chú ý vì Vân chính là cô gái mà bọn chúng đang cần tìm theo lệnh của đại ca Dũng. Chúng đã săn tìm và ngồi rình mò trước cửa siêu thị của Vũ hai hôm nay mà không thấy. Trời xui đất khiến thế nào, chúng lại gặp được Vân ở khu ổ chuột này.

Duy đi trước, anh chàng đang tập trung suy nghĩ nên không để ý đến Vân nhiều. Đến khi nghe tiếng quát của tên kia. Duy mới giật mình quay lại. Thấy Vân bị hai tên du côn vây vào giữa. Duy lo sợ chạy đến hỏi.

_Các anh đang làm gì thế…??

Vân bị bọn chúng dọa đến nỗi con nhỏ sợ xanh cả mặt, mồ hôi úa hết cả ra trán. Vân không chịu nổi mùi thuốc lá do tên kia xả ra. Vân ấp úng gọi Duy.

_Anh…anh…!!

Con nhỏ hoảng hốt nên thốt cũng không nên lời nữa. Duy đứng chắn trước mặt của Vân. Anh chàng lạnh lùng nói.

_Các anh muốn gì…??

Bọn chúng quan sát Duy từ đầu đến chân. Thấy Duy chỉ là một tên nhóc 17, 18 tuổi, từ quần áo, tóc tai và đôi giày mà Duy đang đi. Chúng phán đoán Duy là một công tử con nhà giàu, đẹp trai phong độ nhưng dám giây vào bọn chúng là không xong.

Tên mặc quần bò hất hàm bảo Duy.

_Tao muốn nói chuyện với con bé kia…!!

_Cô ấy quen biết với anh hay sao mà anh đòi nói chuyện với cô ấy…??

Vân ấp úng nói.

_Em không hề biết họ. Đây chỉ là lần đầu tiên em gặp họ mà thôi…!!

Duy nghiêm nghị.

_Anh đã nghe cô ấy nói rồi đấy. Cô ấy không có gì cần nói với hai anh cả…!!

Tên mặc quần kiểu lính ngụy ung dung cười bảo.

_Mặc kệ em có muốn hay là không. Bọn anh vẫn có chuyện cần bàn với em một chút…!!

Duy không muốn đôi co với bọn đầu đường xó chợ nên anh chàng lôi Vân đi. Hai tên kia đâu buông tha cho Vân dễ dàng thế, bọn chúng phải khó khăn và cực nhọc lắm mới gặp được Vân ở đâu nên bằng mọi cách bọn chúng cũng phải moi được tin tức gì từ con nhỏ và dằn mặt cảnh cáo con nhỏ.

Một tên đứng chắn ở đằng trước còn tên kia đứng chắn ở đắng sau. Duy cố kìm nén tức giận hỏi.

_Chúng tôi có gây thù chuốc oán gì với anh đâu mà hai anh cản đường chúng tôi làm gì…?

_Chú em không làm gì bọn anh cả nhưng cô gái này thì khác. Cô ta đụng vào người không nên đụng nên cần phải dạy bảo một chút…!!

Duy thấy lùng bùng hết cả lỗ tai. Tuy Duy biết Vân là một cô gái thẳng tính, hiếu động và có tính không sợ trời không sợ đất nhưng đi giây và gây thù với bọn xã hội đen thì đó là điều mà anh chàng không bao giờ tưởng tượng nổi. Vân há hốc mồn ra vì sửng xốt tột độ. Con nhỏ lắp bắp hỏi.

_Anh…nói gì em không hiểu….??

Tên kia khoanh tay trừng mắt gằn từng tiếng.

_Lẽ ra điều này em phải rõ hơn bọn anh chứ. Em làm gì mà không nhớ hay sao…??

Vân đứng bất động trong mấy phút. Con nhỏ không tài nào nhớ nỗi là đã gặp bọn này ở đâu và làm gì khiến cho bọn này phật lòng đến nỗi bị bọn chúng tìm cách trả thù như hôm nay.

_Em xin lỗi nhưng đây là lần đầu tiên em gặp hai anh nên em nghĩ có lẽ hai anh tìm nhầm người rồi….!!

Tên mặc quần bò rút một tấm ảnh trong túi áo ra. Do bọn chúng lãnh tránh nhiệm tìm thông tin về Vân nên lúc nào ảnh của con nhỏ cũng được bọn chúng mang bên người. Sau khi so sánh cô gái ở trong ảnh với Vân. Chúng gật gù vì hoàn toàn trùng khớp, vậy là không hề có sự hầm lẫn nào ở đây. Duy đẩy Vân đứng sang bên cạnh. Sự tức giận của anh chàng đã lên đến đỉnh điểm. Duy nhếch mép hỏi.

_Các anh có định nhường đường cho chúng tôi đi không…??

Tên quần bò nhạt nhẽo nói.

_Xin lỗi. Anh mày không thể dễ dàng cho hai người đi bỏ đi như thế được…!!

Duy bẻ các khớp ngón tay kêu răng rắc. Anh chàng hất hàm hỏi.

_Vậy là hai anh muốn đánh nhau…!!

Vân sợ hãi níu lấy cánh tay của Duy. Con nhỏ khuyên.

_Bỏ đi anh. Chúng ta nên đi thì hơn…!!

Mặc dù đây là ngõ hẻm nhưng cũng có người đi qua kẻ đi lại. Hai tên kia thấy ra tay vào lúc này không hay vì chỉ cần Vân kêu lên là bọn cảnh sát ở đồn bên cạnh đường sẽ phóng sang đây bắt bọn chúng. Chúng đành nín nhịn chờ cơ hội sau.

Vân run run dựa vào Duy. Đôi chân của Vân rã cả ra con nhỏ tí nữa là khụy xuống. Đây là lần đâu tiên trong đời Vân mới cảm thấy sợ hãi như thế này. Duy vỗ nhẹ vào bàn tay của Vân. Anh chàng an ủi.

_Không sao đâu em. Mọi chuyện đã qua cả rồi…!!

Con nhỏ cười mếu xệch.

_Em hãi quá anh ạ. Không ngờ em sống ở đây gần nửa tháng mà lần đầu tiên em mới gặp phải tình huống này…!!

Duy quay lại nhìn hai tên ban nãy. Duy thấy bọn chúng đang nhìn Vân và Duy. Chúng đang thì thầm bàn tán to nhỏ điều gì đó. Duy thấy lo lắng và bất an cho Vân. Duy cảm nhận trong chuyện này có chuyện gì đó không được ổn lắm. Theo óc suy đoán của Duy. Nếu chỉ là va chạm bình thường đối với bọn xã hội đen đúng là khó chịu và khó mà tha thứ thật. Bọn chúng sẽ chửu và đánh người va vào bọn chúng. Nhưng tại sao chúng lại lôi một tấm ảnh và săm xoi nhìn kỹ Vân làm gì. Không lẽ con nhỏ này đã làm gì mà bọn kia cần phải xử và muốn làm hại con nhỏ.

Duy lẩm bẩm nói.

_Mình nhất định phải điều tra kỹ chuyện này và cho người bảo vệ Vân khi con nhỏ đi ra đường. Bây giờ mình thấy nguy hiểm đang rình rập ở khắp mọi nơi…!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info