Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 32

Trúc tên thật là Thu Đào. Trúc chỉ là cái tên mà mấy người thân trong gia đình gọi con nhỏ khi con nhỏ ở nhà, con khi ra đường người ta gọi con nhò là Đào. Trúc năm nay 18 tuổi, cô ta sinh trước Duy vài tháng. Cả hai học cùng nhau từ năm sáu tuổi. Cô ta bám diết lấy Duy từ nhỏ cho tới lớn. Cô ta coi Duy là mối tình đầu của mình.



Đào là em gái của Hoa – người yêu đã mất của Vũ. Hai chị em hơn kém nhau tám tuổi. Nghĩa là năm Hoa mất lúc đó Đào mới có hơn chín tuổi một chút. Bố mẹ của Hoa và Đào ly dị khi con nhỏ mới lên năm. Con nhỏ theo mẹ sang bên kia sinh sống còn chị Hoa ở lại với bố. Người bố dượng sau này của Đào là ông chú của Khoa nên hai người tuy là họ hàng nhưng không hề có quan hệ máu mủ ruột rà.

Đào bay sang đây vì con nhỏ muốn thăm bố và thăm mộ chị gái. Đã hơn tám năm nay, Đào trốn tránh sự thật là chị gái của mình đã chết. Con nhỏ nhất định không chịu cùng mẹ bay về Việt Nam thăm gia đình. Con nhỏ sợ không kìm được mắt và không chịu đựng được khi nhìn thấy di ảnh của chị Hoa trên bàn thờ. Ngày chị Hoa mất do bị ung thư giai đoạn cuối. Do sợ Đào còn quá nhỏ nên mọi người dấu không cho Đào biết. Đào chỉ biết được sự thật đau lòng này cách đây có mấy năm. Con nhỏ đã oán hận mẹ và bố vì đã không nói cho con nhỏ biết ngay lúc chị ấy mất. Nếu họ nói sớm có lẽ con nhỏ có thể nhìn thấy mặt của chị gái lần cuối.

Đào có dũng khí bay sang đây còn một nguyên nhân sâu xa khác đó là Duy. Con nhỏ không an tâm và không can tâm để Duy đi lấy một người con gái khác. Tai nạn đó là do lỗi của Đào. Bố mẹ của Duy đã yêu cầu Đào buông tha cho Duy ngay khi họ biết tin Duy bị tai nạn xe ô tô. Họ ngăn cấm không cho Đào được tiếp tục ở bên Duy nữa. Con nhỏ đã khóc và lo lắng cho Duy rất nhiều. Giá mà Đào giữ vững lập trường của bản thân ngay từ đầu. Con nhỏ đã không phải đau khổ và hối tiếc như bây giờ.

Con nhỏ phải làm gì để giữ lấy Duy khi anh chàng đã hoàn toàn quên sạch hết ký ức về con nhỏ. Mối tình đầu khó phai và con nhỏ càng đau khổ hơn khi tình yêu không thành. Bố mẹ của Duy đã nhờ một bác sĩ hàng đầu về thuật thôi miên. Họ tạo ra một trí nhớ và những ký ức mới cho Duy. Duy bây giờ hoàn toàn khác với Duy của ngày xưa.

Anh chàng bây giờ chững trạc, lạnh lùng và bất cần đời. Duy không còn ốm yếu và đau buồn như lúc trước nữa. Đó là điều mà bố mẹ và bà nội của Duy mong muốn. Họ đã làm những chuyện mà bản thân của họ không hề muốn. Duy vẫn mang hình dáng của Duy ngày xưa nhưng tính cách của anh chàng đã hoàn toàn thay đổi.

Nếu Duy có thể khôi phục lại được trí nhớ. Duy sẽ nhớ mình từng yêu và thích một con nhỏ và cũng sẽ nhớ từng bị làm cho đau đớn khi chính bàn tay của Đào đã hủy hoại đi tất cả mối tình trong sáng và tốt đẹp ấy.

Đào, Duy và Tuấn Anh – anh trai họ của Duy là ba người bạn thân lớn lên bên nhau. Đào chỉ mới chuyển đến trường của Duy khi con nhóc lên năm tuổi. Lúc bé Duy là một cậu bé nhút nhát, cậu ta suốt ngày lầm lì. Cậu ta không dám làm quen hay là nói chuyện với kỳ ai. Cậu sẽ sống cô đơn như thế mãi nếu như không có Đào. Cô bé Đào đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của Duy.

Một hôm Duy đi học anh chàng quên mang theo bút. Cô bé Đào tốt bụng đã cho Duy mượn cây viết của mình. Nhìn nụ cười trong sáng nở trên môi của Đào. Trái tim non nớt của Duy rung động. Sáng hôm sau anh chàng đỏ bừng mặt và ấp úng nói.

_Mình trả cậu cây bút….!!

Đào đáp lại lời của Duy với một nụ cười thật đáng yêu. Từ đó hai người trở thành bạn thân. Đào đã làm cho Duy mở rộng lòng mình ra với mọi người. Cậu nhóc có thể tự nhiên nói chuyện với các bạn trong lớp và có thể vui đùa cùng chúng nó. Hai người bám lấy nhau không rời. Cuốc sống cứ như thế tiếp diễn cho đến khi Tuấn Anh xuất hiện. Cậu ta chen vào cuộc sống của Duy và Đào đã làm cho mọi thứ đảo lộn lên hết cả.

Ba người là bộ ba nổi tiếng nhất trường. Họ đi đâu và làm gì cũng được các bạn học quan tâm và quan sát. Đào vô tư cười nói với cả hai anh em. Đào không hề biết rằng bắt đầu từ khi nhìn thấy nụ cười đầu tiên trong sáng và ấm áp của Đào. Duy đã thích và yêu Đào mất rồi. Mối tính đơn phương đó cứ lớn dần lên cho đến khi Duy 17 tuổi rưỡi. Duy muốn nói cho Đào biết tình cảm của Duy với Đào nhưng anh chàng còn ngại nên cứ ngập ngừng mãi mà không dám nói ra.

Đào ngược lại chỉ coi Duy là một người bạn mà thôi. Trong trái tim của con nhỏ đã có một hình bóng khác, đó là Tuấn Anh. Đứng trước Duy, con nhỏ có thể ăn nói gì tùy thích nhưng khi đứng trước Tuấn Anh. Con nhỏ bẽn lẽn, dịu dàng và hay đỏ mặt. Duy lại vô tình không biết điều này vì dù gì Duy cũng quen biết Đào trước Tuấn Anh.

Đào tỏ tình với Tuấn Anh nhưng bị anh ta từ chối. Tuấn Anh là một chàng trai hào hoa, anh ta có thể quen biết và yêu nhiều người nhưng không hề chung tình với bất cứ ai cả. Đào đau khổ, con nhỏ nghĩ ra được một cách ngu ngốc là dùng Duy làm tấm bình phong cho con nhỏ tiến gần đến vớiTuấn Anh.

Đúng vào lúc đó Duy tỏ tình với Đào. Con nhỏ kinh ngạc và sững sờ. Mặc dù trong lòng không yêu và không thích Duy nhưng con nhỏ đã có một kế hoạch ở trong đầu. Con nhỏ không ngần ngại nói đồng ý. Duy mừng như phát điên vì ước nguyện từ bé của Duy nay được như ý nguyện.

Duy toàn tâm toàn ý yêu Đào. Anh chàng chăm sóc, đưa đón và mua quà tặng cho con nhỏ. Nụ cười luôn nở trên môi của Duy. Duy không hề nghi ngờ tình cảm của Đào giành cho mình. Những hôm đưa Đào về nhà chơi. Đào chỉ rình hôm nào Tuấn Anh có nhà, con nhỏ mới đồng ý đến chơi. Kế hoạch của Đào đã có tác dụng. Tuấn Anh không chịu đựng được, anh chàng có những biểu hiện ghen tuông thấy rõ. Tuấn Anh lôi Dung ra một gốc cây to sau trường, anh chàng yêu cầu.

_Em phải kết thúc ngay tình cảm với Duy đi. Anh không thể nào chịu đựng được cảnh em hàng ngày ôm ấp và cười nói với cậu ta nữa đâu….!!

Đào mững rỡ nói.

_Điều đó có nghĩa là anh yêu em có đúng không…??

Không may cho hai người vì Duy cũng vừa mới tới nơi. Anh chàng mững rỡ khi trông thấy Đào. Duy ngạc nhiên khi thấy có cả Tuấn Anh đứng ở đó nữa. Duy thấy họ đang nói chuyện gì đó với nhau. Duy tò mò bước nhẹ nhàng đến.

Tuấn Anh thở dài bảo Đào.

_Điều này anh vẫn không thể nào trả lời cho em được. Nhưng có thật là em yêu Duy không..??

Duy hồi hộp ngồi nghe. Đào vô tình không biết là Duy đứng ở đằng sau gốc cây nên con nhỏ vô tình trả lời.

_Em chỉ dùng Duy để làm cho anh chú ý tới em thôi. Em không hề yêu cậu ấy. Em biết làm như thế là sai nhưng mà em hết cách rồi…!!

Duy chết lặng. Anh chàng không ngờ tình cảm của hai đứa bao ngày qua chỉ là giả dối mà thôi. Con nhỏ không hề yêu hay là thích Duy. Duy chỉ là một con tốt cho cô ta dùng làm đường dẫn vào trái tim của Tuấn Anh.

Tuấn Anh kinh ngạc nhưng cũng thích thú nói.

_Anh không ngờ em có thể nghĩ ra được cách này. Nhưng anh không thấy em có gì là sai khi làm như thế với nó…!!

Đào ngước đôi mắt tò mò lên hỏi Tuấn Anh.

_Tại sao anh lại nói như thế. Điều này em thấy là em đã sai rõ ràng rồi cơ mà…??

Tuấn Anh nhếch mép lên bảo Đào.

_Tại vì anh ghét nó. Em có biết vì gia đình của nó mà gia đình của anh lúc nào cũng ăn không ngon và ngủ không yên không hả. Ông bà nội của anh lúc nào cũng bênh nó và yêu thương nó. Trong con mắt của họ anh chẳng là cái gì cả. Anh mong cho nó gặp thật nhiều đau khổ và bất hạnh. Nếu em có yêu anh thì em hãy tiếp tục ở bên nó và hãy nói cho nó biết chuyện này khi nào anh bảo em phải làm như thế…!!

Duy như bị sụp đổ xuống. Anh chàng không ngờ hai người mà anh chàng yêu thương và tin tưởng suốt bao nhiêu năm nay lại hóa ra là những kẻ phản bội và đâm lén sau lưng. Duy còn đau đớn hơn khi nghe Đào nói.

_Em sẽ làm như lời của anh nói. Lúc đó anh sẽ chấp nhận tình cảm của em chứ…??

Con nhỏ đã si mê vẻ bề ngoài hào hoa và những lời ăn nói ngọt ngào của anh chàng này đến nỗi phát rồ rồi. Con nhỏ không còn phân biệt đâu mới là người có thể cho con nhỏ yêu và đâu mới là người yêu con nhỏ thật lòng nữa. Bây giờ trong tâm trí và trái tim của con nhỏ chỉ có hình bóng và tên của Tuấn Anh mà thôi. Anh ta nói gì hay yêu cầu Đào làm gì. Con nhỏ cũng nghe lời của anh ta răm rắp.

.................

Tai nạn xe là điều không thể tránh khỏi khi anh chàng lái xe trong trạng thái kích động và khi thắng xe không còn. Duy bị hai người bạn tin yêu làm cho tan nát hết cả cõi lòng và cũng nhờ họ Duy không còn nhớ được gì nữa cả. Duy tỉnh dậy trong bệnh viện. Cả cơ thể được băng bó trắng toát khắp người. Duy không nhớ tên của mình và cũng không biết mình là ai. Bà Jenny đã ngất lên ngất xuống không biết bao nhiêu lần.

Sau khi biết thằng con trai bị mất trí nhớ. Bác sĩ nói khả năng khôi phục lại của Duy là rất mong manh. Có khi cả cuộc đời Duy sẽ phải sống trong một trạng thái vô định. Theo lời khuyên của ông ta bố mẹ và bà nội của Duy đã mời một chuyên ra về thôi miên. Họ đưa Duy đến văn phòng của ông ta hàng ngày, sau gần năm tháng điều trị. Duy đã có một kí ức và những kỷ niệm mới do ông bác sĩ và gia đình của Duy tạo ra.

Trong năm tháng đó trái tim của Đào thay đổi dữ dội. Khi nhận được tin Duy bị tai nạn xe. Con nhỏ cảm tưởng như trái tim của mình đã chết rồi vậy. Đó cũng là phút giây con nhỏ hiểu con nhỏ đã yêu ai và muốn có ai ở bên cạnh. Con nhỏ rằn vặt bản thân.

_Tại sao mình không nhận ra điều này sớm hơn. Mình đúng là một người ngu ngốc. Bây giờ cậu ấy bị như thế tất cả cũng là lỗi tại mình…!!

Con nhỏ nhớ đến khuôn mặt tái nhợt và đầy chua cay của Duy sau khi nghe Đào và Tuấn Anh nói chuyện. Con nhỏ không thể quên được những câu nói đầy đau khổ và uất hận của Duy. Con nhỏ khóc trong tuyệt vọng và đau đớn. Con nhỏ cố lê tấm thân mệt mỏi đến bệnh viện thăm Duy. Bà Jenny căm thù bảo Đào.

_Cô còn vác mặt đến đây thăm nó nữa hay sao. Cô làm ơn về nhà của cô đi thì hơn. Ở đây không ai hoan nghênh cô đâu…!!!

Đào cố cầu xin bà Jenny cho phép được vào thăm Duy nhưng bà cương quyết từ chối. Bà làm sao có thể tha thứ cho một đứa con gái làm tổn thương con trai của bà được. Trái tim của nó đã bị rỉ máu rồi. Nay nó sống chết ra sao bà cũng không biết. Bà chỉ muốn tát cho Đào vài cái tát nhưng bà cố kìm nén lại. Bà gằn từng tiếng.

_Tôi yêu cầu cô từ nay hãy tránh xa con trai của chúng tôi ra. Nếu tôi mà thấy cô bén mảng hay tìm cách gặp mặt nó là không xong với tôi đâu. Cô làm người thì phải có lòng tự trọng, người ta đã không thích và không muốn cô có cầu xin cũng vô ích. Ngay từ đầu khi biết nó yêu cô tôi đã thấy không ổn rồi. Tôi thấy cô đi với nó, nói chuyện với nó nhưng ánh mắt và trái tim của cô luôn nhìn về một hướng khác. Tại sao cô lại dám đem thằng con trai của tôi ra làm trò đùa của cô là thế nào. Cô không yêu nó thì cô reo hy vọng vào lòng của nó làm gì. Cô đúng là một con người độc ác….!!

Bà Jenny đã khóc hết nước mắt vì lo cho Duy. Sau khi đuổi Dung về. Bà hỏi ông John.

_Anh nghĩ em có quá đáng lắm không khi không cho phép con bé Đào vào thăm Duy…??

Ông ôm vợ vào lòng. Ông động viên và an ủi bà.

_Mọi chuyện cái gì cũng có lý của nó. Anh hiểu em vì lo và thương con nên em mới hành động nóng nảy như thế. Anh không trách gì em cả….!!

Bà Jenny dựa vào người của ông John. Thời gian chờ đợi Duy hoàn toàn hồi phục và trở thành một con người mới là quãng thời gian dài nhất trong cuộc đời của hai ông bà. Họ lo lắng và hồi hộp theo dõi kết quả và tiến bộ của Duy từng ngày.

Sự phát triển của khoa học đã cứu cuộc đời của Duy. Gần hai năm qua. Duy là một con rô bốt được lập trình sẵn. Anh chàng học và làm việc như điên. Ký ức mới làm cho Duy lầm tưởng anh chàng đã sống 18 năm trong buồn chán và lạnh lùng. Đây là một điều khó hiểu, tại sao bố mẹ và bà nội của Duy không tạo cho anh chàng một ký ức vui tươi để anh chàng bớt cô độc và lạnh lùng đi mà lại muốn anh chàng trở thành một con người như thế.

Bà Jenny không muốn Duy nhớ lại chuyện Duy từng bị đau khổ vì tình và bị chính người anh họ hại. Cậu ta chính là người đã cắt đứt thắng xe ô tô của Duy. Bố mẹ của Duy muốn kiện Tuấn Anh ra tòa khi sự thật được phanh phui nhưng vì bà nội nên họ cố dấu và cố nín nhịn sống qua ngày. Đó là lí do vì sao quan hệ giữa hai gia đình càng ngày càng xấu đi. Bây giờ trong con mắt của hai gia đình họ là kẻ thù, họ đã quên quan hệ huyết thống và ruột rà máu mủ mất rồi.

Duy không hiểu tại sao gia đình của mình lại thù hằn nhau như thế. Anh chàng đã nhiều lần hỏi bà Jenny nhưng bà nhất định không chịu nói. Mỗi lần Duy chạm mặt Tuấn Anh, anh ta luôn nhìn Duy như kẻ thù. Duy ngơ ngác không hiểu và không tài nào lí giải được tại sao. Để tạo một cuộc sống giả như thật của Duy. Mọi tấm hình và kỷ niệm của Duy đều bị dấu kín ở một nơi bí mật. Mọi người làm trong nhà được bà Jenny dặn dò cẩn thận cách ăn nói và đối xử với Duy ra sao. Ngay cả chuyện Duy từng bị tai nạn cũng phải dấu kín.

Duy được sống trong một cái bọc lớn. Cậu ta không tài nào tìm hiểu được ra sự thật kia vì có ai nói cho cậu ta biết đâu. Gia đình của Tuấn Anh lại càng không. Họ còn mong Duy mãi mãi không bao giờ hồi phục lại được vì nếu Duy nhớ, anh chàng sẽ hiểu được lý do vì sao mình bị tai nạn và lý do vì sao gia đình hai bên lại thù hằn nhau đến thế.

Đào đã tìm mọi cách để gặp mặt Duy nhưng con nhỏ đành chịu vì Duy đi đâu hay làm gì cũng có vệ sĩ theo cùng. Họ được dặn dò là phải tuyệt đối không cho phép Đào được lại gần hay là được phép tiếp xúc với Duy. Mỗi lần Duy đi qua khi đi học, con nhỏ luôn chờ ở cổng trường. Đào dù có gọi tên Duy bao nhiêu lần nhưng đều vô ích vì Duy không biết Đào là ai và tại sao con nhỏ kia lại gào tên của mình lên như thế. Duy lại lầm tưởng đó là một fan hâm mộ mình cuồng nhiệt. Anh chàng tảng lờ rồi đi luôn.

Duy vừa đi học cấp ba vừa đi học đại học. Anh chàng còn bận bù đầu vào công việc kinh doanh của gia đình nên cơ hội cho Đào gặp Duy ngày càng ít đi.

Đào đã đạt được mục đích của bản thân là được Tuấn Anh để ý đến nhưng trong con mắt của con nhỏ bây giờ anh ta chẳng qua chỉ là một kẻ đê tiện và lợi dụng con nhỏ mà thôi. Không có một thằng đàn ông chân chính nào lại đi yêu cầu cô gái mà mình yêu đi yêu một người đàn ông khác.

Đào nhận ra được sự thật này quá muộn màng. Bây giờ Duy chẳng nhớ được Đào là ai và điều đau đớn hơn. Duy đã có người vợ đính ước từ nhỏ. Đào nghĩ rằng.

_Dù mình yêu Duy thật lòng và được lòng của bố mẹ cậu ấy cũng chưa chắc mình và Duy nên đôi thế mà nay mình vừa làm cho cậu ấy bị tổn thương, bố mẹ và gia đình của cậu ấy lại coi mình là kẻ thù. Mình làm sao có cơ hội được ở gần bên cậu ấy nữa…!!

Đào bây giờ yêu Duy tha thiết. Con nhỏ kinh hoàng nhận ra rằng. Ngay từ khi còn nhỏ, Đào đã yêu Duy. Con nhỏ ngu ngơ không nhận ra được tình cảm của mình. Chỉ vì một chút sao động và một chút bâng khuâng với Tuấn Anh. Đào đã làm hỏng đi tất cả. Bây giờ dù Đào có hối hận cũng không sửa chữa được những gì mà Đào đã gây ra.

Đào phải khó khăn lắm mới dò được tin Duy bay sang Việt Nam để gặp mặt gia đình của cô vợ tương lai. Đào không ngần ngại, sắp sếp quần áo vào va li. Con nhỏ tạm biệt bố mẹ và ông bà của mình. Con nhỏ nói dối là bay sang Việt Nam để thăm gia đinh bác Liên – bà nội của Khoa. Nhưng thực chất con nhỏ sang đây là để tìm gặp Duy. Con nhỏ sẽ làm mọi cách có thể để Duy hủy bỏ đám cưới với Vân và lôi kéo Duy về phía mình.

..............
Sau khi ăn cơm sáng xong. Khoa chào bà Liên. Anh chàng chuẩn bị đến công ty làm việc. Đêm qua sau khi chơi vài ván game. Tâm tư và sự tức giận của Khoa giảm hẳn. Anh chàng chìm vào trong giấc ngủ với những giấc mơ chập chờn. Chưa có lúc nào Khoa háo hức được đi làm như lúc này, anh chàng chỉ muốn được gặp mặt con nhỏ Vân ngay lập tức.

Đêm hôm qua sau khi suy nghĩ kỹ. Khoa đã có một quyết định trọng đại là sẽ dò xét tình cảm của Vân với Duy. Từ đó anh chàng sẽ quyết định nên đi theo hướng nào. Một là từ bỏ Vân và cố quên con nhỏ đi. Hai là anh chàng sẽ cạnh tranh công bằng với Duy, nếu như tình cảm giữa Vân và Duy chỉ là bồng bột nhất thời. Dù sao Khoa cũng không muốn từ bỏ Vân một cách dễ dàng. Anh chàng không chịu đựng được, nếu mai sau vì tính cách nhút nhát của bản thân mà đánh mất đi tình yêu lớn của cuộc đời.

Đào muốn đến thăm công ty của Khoa. Con nhỏ mỉm cười hỏi.

_Anh có thể cho em đến công ty của anh chơi một buổi được không. Em muốn biết công ty của anh trông như thế nào và hoạt động ra sao….??

Khoa sách chiếc cặp trên tay. Anh chàng nheo mắt trêu Đào.

_Em muốn điều tra về công ty của anh để về báo cáo lại với ông bà nội chứ gì. Thôi đừng có chối, anh còn lạ gì cái tính cách nghịch ngợm của em nữa….!!

Đào cãi biến.

_Em nói thật mà anh không tin thì thôi. Em sang đây chủ yếu là đi thăm quan quanh thành phố và đi du lịch thôi. Hôm nay em thấy anh bận nên em không dám làm phiền anh mà chỉ muốn được cùng anh đi làm. Không lẽ anh lại bỏ em một mình cô đơn ỏ nhà với bốn bức tường lạnh lẽo hay sao…??

Khoa lắc đầu thở dài. Anh chàng không phải là một người có tài ăn nói và nhất là cãi lý với con gái. Khoa đành gật đầu bảo.

_Được rồi. Anh đồng ý nhưng em phải hứa là không được nghịch ngợm và quậy phá văn phòng của anh đâu đấy. Vì đó là nơi để làm việc, không phải nơi cho em chút giận hay giở trò trẻ con của em ra….!!

Đào lễ phép nói.

_Em biết rồi mà. Mình đi thôi anh hai….!!

Bà Liên phì cười bảo con nhỏ.

_Cháu đừng có quậy phá anh Khoa quá đấy nhé. Nếu cháu để nó phải gọi điện thoại cho bác để phàn nàn về cháu. Lúc về bác sẽ đánh đòn vào mông của cháu đấy….!!

Đào mỉm cười thật tươi. Con nhỏ nhí nhảnh nói.

_Cháu biết rồi mà bác. Cháu sẽ thật ngoan và ngồi thật im….!!

Khoa và Đào trèo lên xe ô tô của Khoa. Anh chàng hỏi.

_Em định ở đây bao lâu….??

Đào thở dài. Con nhỏ cố gắng vui vẻ với mọi người để che dấu đi nỗi buồn và lo lắng ở trong lòng nhưng có những phút giây và khoảng lặng con nhỏ không thể dấu mình. Những khi đêm về con nhỏ ngồi trầm tư một mình, con nhỏ ôm lấy cái gối và nghĩ ngợi lung tung. Thời gian chờ đợi và mong chờ ai đó thật dài và thật khủng khiếp. Hàng ngày Đào đều nhìn thấy Duy nhưng không tài nào tiếp cận được Duy và không tài nào nói cho Duy biết Đào là ai.

Con nhỏ biết lần trở về Việt Nam này cũng vô vọng như mấy lần trước.Vì Duy vẫn là người khó đoán và vì Duy vẫn chưa hồi phục được trí nhớ. Mà ngay cả khi anh chàng hồi phục được trí nhớ. Liệu Duy có tha thứ và quay về với Đào hay không. Đây là một câu hỏi khó trả lời đối với Đào.

Đào biết là nên quên Duy đi. Hãy để cho anh chàng được yên và được sống hết cuộc đời còn lại trong bình yên nhưng trái tim của con nhỏ không làm được như thế. Đào không muốn mai sau phải hối hận vì đã không chịu cố gắng tìm cách giành dật lấy Duy từ trong tay của một người con gái khác ngay cả khi Đào biết rằng điều này là không thể.

Đào trầm tư trả lời Khoa.

_Em sẽ trở về khi nào em hoàn thành xong hai việc….!!

Khoa muốn biết đó là hai việc gì. Anh chàng thấy con nhỏ có vẻ bí mật và quyết tâm quá nên tò mò hỏi.

_Em có cần anh giúp sức cho không…??

Đào mỉm cười đáp.

_Đến lúc đó hẵng hay anh ạ. Vì ngay chính bản thân em cũng chưa biết mình nên bắt đầu từ đâu…!!

Khoa ngạc nhiên. Anh chàng nghĩ.

_Con nhỏ này rõ là khó hiểu. Bản thân muốn gì và thích gì lẽ nào nó lại không biết. Nhưng rõ ràng nó bảo mình là nó cần làm xong hai việc cơ mà. Hay đó là kế hoạch của nó nên nó chưa sắp sếp được thời gian và không biết sẽ hoàn thành nó khi nào nên con nhỏ không dám nói cho mình vì sợ nói trước bước không qua. Xem ra nó cũng là một người cẩn thận….!!

Hai anh em lượn lờ qua mấy con đường. Đào quan sát mọi thứ qua cửa kính xe màu đen. Con nhỏ dựa người ra sau ghế. Đào lẩm bẩm.

_Cuộc sống ở đây bình yên quá. Nếu phải chọn sống ở đây thay vì bên kia có lẽ mình vẫn thích sống ở đây hơn. Mình cần phải làm một kế hoạch thật chi tiết và đường đi nước bước cho thật cẩn thận. Mình không tin là mình không thay đổi được vận mệnh của mình với Duy. Người ta nói muốn có được cái gì thì phải tự mình cố gắng và đi giành dật bằng chính sức lức của bản thân hay sao. Mình không thể chờ sung rụng vào miệng được. Làm gì có ai không mất gì mà lại được hưởng hạnh phúc đâu..!

Đào động viên bản thân.

_Cố lên, mày sẽ làm được thôi mà Đào….!!

Trên đường tới công ty con nhỏ Vân và Duy còn cãi nhau mãi. Vân tức mình bảo Duy.

_Anh độc tài vừa thôi. Người ta đã bảo là người ta không cần anh đưa đi làm rồi cơ mà. Tại sao anh còn cố tình đưa tôi đi. Không lẽ anh chẳng coi lời nói của tôi ra gì và không có một chút giá trị gì với anh hay sao…??

Duy cũng cáu tiết không kém gì Vân. Anh chàng nghĩ.

_Con nhỏ này đúng là được nước làm tới. Hôm nay nó còn dám cãi lại mình cơ đấy. Mình mà không ra tay chấn chỉnh lại thì mai sau này nó còn coi mình ra cái gì nữa…!!

Hai người đều muốn người kia tôn trọng mình nhưng họ lại quá trẻ con để hiểu là phải nhường nhịn nhau. Ai cũng cố tỏ ra mình mới là người quan trọng. Duy quát.

_Cô có thôi cằn nhằn đi không hả. Cô hãy nhìn lại bản thân của cô xem. Vừa mới đi ra đường đã bị người khác tông vào rồi. Tại sao những người đi xung quanh cô không bị làm sao mà cô lại bị là thế nào. Cô phải hiểu là vì cái tính hậu đậu, cô đi đường thì phải quan sát xung quanh nhưng mắt của cô lại đang mải ngó trời nhìn mây. Tâm hồn treo ngược cành cây nên mới gặp toàn những chuyện xui xẻo như thế. Người ta vì lo cho cô nên mới đưa cô đi làm. Sao cô không chịu hiểu mà còn oán giận tôi, cô đúng là một kẻ không biết điều….!!

Vân tròn xoe mắt nhìn Duy. Con nhỏ ngây người ra nghe Duy nói. Nụ cười dần nở trên môi của Vân.Con nhỏ cầm tay của Duy rồi nhẹ nhàng hỏi.

_Hôm nay anh có bị làm sao không. Sao nghe giọng nói và từng lời của anh cứ như là anh đang quan tâm tới tôi. Anh đừng có làm cho tôi hiểu lầm lòng tốt của anh vì tôi không muốn trèo cao té đau đâu….???

Duy để yên bàn tay phải trong đôi bàn tay của Vân. Anh chàng không ngờ có thể nói ra những lời ngọt ngào và quan tâm tới Vân đến thế. Duy lẩm bẩm.

_Khỉ thật, mình bị làm sao thế này. Mình nói như thế không khác gì moi móc hết tim gan cho con nhỏ Vân xem. Duy ơi là Duy tỉnh táo lại đi nào. Con nhỏ này có yêu và thích gì mày đâu. Trong trái tim và trí óc của nó đang có một hình bóng khác rồi. Mày đừng có hy vọng vào tình cảm của nó để rồi thất vọng. Mày nên đối xử với nó như ngày thường đi thì hơn. Đó là một cách hữu hiệu cho mày quên đi cái cảm giác vừa hồi hộp vừa bồn chồn khi ở bên nó và lo lắng cho nó khi nó bị ngã hay là nó bị thương…!!

Duy vừa mới quyết tâm không quan tâm hay để ý đến Vân nữa nhưng khi nhìn thấy bàn tay bị xước và hơi bị dớm máu của Vân do lúc nãy bị ngã. Anh chàng lo lắng và gấp gáp hỏi Vân.

_Cô bị làm sao thế này. Ai làm cho tay của cô bị xước và bị chảy máu thế hả…??

...........
Vân ngại ngùng rụt bàn tay lại. Con nhỏ lí nhí nói.

_Tôi chỉ bị xây xước nhẹ thôi. Anh không cần phải lo lắng cho tôi quá lên như thế đâu….!!

Duy bực mình gắt.

_Cô thì biết cái gì. Tuy chỉ là vết xước nhẹ nhưng nếu không cẩn thận có thể bị nhiễm trùng và phải cắt bỏ bàn tay đi thì sao…??

Vân bật cười thật to. Con nhỏ thích thú nói.

_Anh trở nên lẩm cẩm như một cụ già từ bao giờ thế hả. Với vết thương xoàng như thế này thì làm sao mà làm khó tôi được. Tôi thường xuyên bị đứt tay và bị vấp ngã khi ở nhà suốt mà có bị làm sao đâu. Tôi chỉ cần hai hôm là khỏi thôi….!!

Duy không chịu được cái tính ương bướng và cố chấp của Vân. Anh chàng ra lệnh.

_Mặc cô có muốn hay không. Tôi muốn cô băng bó và rửa tay bằng thuốc sát trùng khi cô về nhà….!!!

Vân phì cười. Con nhỏ nheo mắt trêu Duy.

_Anh bắt đầu trở thành mẹ của tôi rồi đấy. Anh có biết mẹ tôi thường hay hét tôi và nói tương tự như anh khi tôi bị thương không hả. Anh làm ơn đừng có hành động và nói giống mẹ tôi như thế vì tôi đã có một người mẹ ở nhà rồi. Tôi cần có một người bạn chứ không muốn có thêm một người mẹ nữa đâu….!!

Vân vừa dứt lời, con nhỏ lĩnh ngay hai cái cốc thật đau vào đầu. Duy lắc đầu thở dài nghĩ.

_Đúng là bó tay với con nhỏ này. Mình quan tâm đến nó. Nó lại tưởng mình là mẹ của nó. Chẳng lẽ trong con mắt của nó, mình chỉ là một người bạn và quan tâm đến nó như một người mẹ thôi hay sao…!!

Chiếc xe ô tô chạy bon bon trên đường. Những âm thanh ồn ào làm cho Vân khó chịu. Con nhỏ ớn nhất là khi nhìn thấy những người phóng xe ẩu và khi nhìn thấy những người bị tai nạn xe ô tô. Vân sợ máu, chỉ cần nhìn thấy màu nào mà đỏ tươi như máu thôi là con nhỏ đã sợ xanh cả mặt rồi. Nếu phải trông thấy thật, có lẽ con nhỏ đã bị ngất xỉu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chiếc xe ô tô chỉ cần đi qua một cái ngã tư nữa là tới công ty của Khoa. Vân tò mò hỏi Duy.

_Anh định ăn nói như thế nào với mẹ của anh về chuyện kết hôn của chúng ta đây. Tôi không muốn gia đình của tôi phải buồn lòng và thất vọng vì tôi. Nhưng chúng ta đâu có yêu nhau thì làm sao mà kết hôn được. Tôi nghĩ anh và tôi cần nói chuyện này cho người lớn hiểu. Tôi mong họ sẽ tha thứ và thông cảm cho chúng ta, tôi đau cả đầu về chuyện này lắm rồi. Nếu kéo dài tình trạng này thêm nữa, chắc tôi phải bỏ nhà ra đi hay là dọn đến bệnh viện sống…!!

Duy trầm ngâm không nói gì. Anh chàng đang nghĩ ngợi lung tung ở trong đầu. Lúc đầu Duy phản đối cuộc hôn nhân này nhưng dần dần. Duy không còn khó chịu với nó nữa. Anh chàng đã bắt đầu có cảm giác với Vân. Vân là một cô gái đặc biệt và khác với những cô gái khác mà Duy đã từng gặp. Vân cho Duy một cảm giác an toàn và thanh thản khi ở bên con nhỏ.

Anh chàng không cần phải gồng mình lên để đóng kịch với mọi người nữa mà có thể sống thật với đúng tính cách của mình. Nhưng cho đến bây giờ Duy vẫn chưa xác định được tình cảm của bản thân với Vân. Anh chàng tạm thời coi Vân là bạn. Duy muốn cho bản thân và Vân có cơ hội gặp mặt, nói chuyện và ở bên nhau thêm một thời gian nữa. Anh chàng hy vọng thời gian sẽ trả lời cho Duy biết Vân có phải là người vợ mà anh chàng đang tìm kiếm hay không.

Nếu cuộc hôn nhân này không thành. Duy cũng đâu có mất mát gì, ngược lại Duy còn có thêm một người bạn tốt và đáng yêu như Vân. Đó là một món quà quý giá mà thượng đế đã mang đến cho Duy. Vì với tính cách lạnh lùng và ít tiếp xúc với mọi người xung quanh. Duy sẽ gặp khó khăn trong việc kết bạn, dù có rất nhiều người muốn được gần gũi, tìm hiểu và nói chuyện với Duy.

Hai chiếc xe ô tô đến cổng công ty cách nhau ít phút. Vân tự mở cửa xe rồi bước hẳn xuống. Con nhỏ lom khom cúi nhìn qua lớp cửa kính xe ô tô. Vân hối thúc.

_Anh về đi. Cảm ơn anh nhiều…!!

Duy mỉm cười đáp lại.

_Cô nhớ là phải nghỉ ngơi và ăn cơm đúng giờ nhé. Khi nào đến giờ nghỉ trưa, cô nhớ phải gọi điện thoại cho tôi. Buổi chiều tôi sẽ cho người đến đón cô…!!

Con nhỏ chán nản nói.

_Tôi đã bảo là không cần anh đưa đón tôi rồi cơ mà. Anh định làm khó tôi đấy hả. Anh có biết là tôi sợ nhất bị người ta dòm nhó và ăn nói lung tung không. Anh làm ơn đừng có làm theo ý của anh mà hãy thử một lần nghĩ đến nguyện vọng và cảm giác của tôi một chút. Nếu không tôi sẽ không đồng ý làm bạn của anh nữa đâu. Bạn bè thì phải tôn trọng ý kiến của nhau chứ. Ai lại ương bướng và cố chấp ép bạn làm theo ý kiến cá nhân của anh làm gì…??

Duy nghe Vân xả ra một hồi. Anh chàng bịt tai lại rồi nói.

_Cô lý luận vừa thôi. Tôi làm những gì mà tôi cho là đúng. Việc đưa đón vợ chưa cưới chẳng có gì là sai cả. Tôi chỉ thấy làm sai khi bỏ mặc cô không lo. Tôi không hiểu là tại sao trên đời này lại có một người con gái kỳ lạ như cô. Được người khác quan tâm đưa đón lại không muốn. Cô lại thích người ta bỏ mặc và lơ là cô đi là sao. Cô đúng là một người có vấn đề, cô định sống cả đời mà không cần người khác giúp đỡ và quan tâm lo lắng đến thì cô hãy làm như thế, còn nếu không cô nên chấp nhận và làm theo lời của tôi đi thì hơn…!!

Tuy Vân đã chào tạm biệt Duy và đang đứng trước cổng công ty nhưng Vân và Duy vẫn còn cãi qua cãi lại như trẻ con. Ai cũng cho mình là đúng và đang bị người kia hiểu sai ý. Duy gắt.

_Cô mà còn ăn nói với tôi một lần như thế nữa là chết với tôi. Cái trò dọa nạt này xem ra không có tác dụng với cô nhỉ. Cô không để ý và không thèm nghe những lời cảnh cáo của tôi hay sao mà hơi một tí, cô lại có thể vênh cổ lên cãi lại lời của tôi khi tôi vừa mới dứt lời là thế nào. Hay là cô muốn mỗi lần cô làm như thế, tôi sẽ đánh cho cô liên tiếp mấy cái vào đầu thì cô mới tỉnh ra….!!

Vân cáu tiết, con nhỏ phồng mồm lên mỗi khi bị ai đó bắt nạt. Vân nhìn Duy bằng đôi mắt long lanh và có chút hờn dỗi. Đôi môi mím lại, con nhỏ định cãi lại lời của Duy nhưng con nhỏ tự xét bản thân không có lợi khi đôi co với Duy nên con nhỏ đành cố nén nhịn. Vân từ xưa đến nay vốn là một người cãi tài và không chịu khuất phục trước bất cứ một cuộc tranh luận nào nhưng khi đứng trước Duy, Vân đành chịu thua vì không tài nào cãi lý nổi với Duy.

Hắn ta luôn làm theo ý mình. Con nhỏ dù có muốn hay không cũng phải cố gắng làm theo nếu không Duy sẽ đe dọa rồi cốc vào đầu của con nhỏ mấy cái. Vân không hiểu tại sao bản thân lại sợ và răm rắp làm theo lời nói của Duy đến thế.

Vân chỉ biết rằng tận sâu thẳm trong trái tim con nhỏ luôn muốn làm cho Duy hài lòng và có thể mỉm cười vui vẻ. Kể từ đêm hôm qua, Vân đã có một cái nhìn khác về Duy. Trong con mắt của Vân, Duy không còn là một kẻ độc tài và đáng ghét nữa mà là một con người cô độc đầy đáng thương. Đó là lý do tại vì sao con nhỏ đồng ý làm bạn với Duy ngay khi anh chàng yêu cầu.

Vân nhìn ra đường. Con nhỏ nhìn những chiếc xe máy, xe ô tô, xe tải và những phương tiện khác làm cho con đường nhỏ thêm ồn ào và náo nhiệt. Cuộc sống có muôn sắc màu và lúc nào cũng bận rộn người ra người vào. Nhìn họ Vân mới cảm nhận hết được sự vội vã và không bao giờ biết mệt của mọi thứ xung quanh. Có thể hôm nay ta buồn, nhưng điều đó không có nghĩa con đường sẽ vắng lặng và im ắng theo ta.

Ánh nắng đã lên cao. Mọi người có lẽ cũng đang gấp gáp đổ xô ra đường để đi làm và đi học. Họ tham gia giao thông còn vì nhiều mục đích khác nữa, có người muốn đi dạo phố, người khác đi chơi hay đơn giản họ muốn phóng vài vòng cho bớt căng thẳng. Vân giục Duy.

_Anh còn không mau về đi. Anh định ở đây luôn hay sao. Tôi thấy chiếc xe ô tô của anh đang làm cho con đường thêm chật hẹp đấy. Con đường thì bé tí tẹo, ai cũng đậu xe ở đây thì người khác đi thế nào…!!

Khoa lái xe vào cổng của công ty. Vừa nhìn thấy Vân, trái tim của Khoa đập lên rộn ràng. Khoa biết kể từ hôm nay, mọi thứ về Vân đối với Khoa sẽ thay đổi. Anh chàng không còn tự nhiên ngồi làm việc chung một văn phòng với Vân nữa mà thay vào đó là cảm giác hồi hộp, bồn chồn và có một chút hạnh phúc đang đan xen vào lòng và trái tim của Khoa. Khoa phải làm gì để khống chế cảm giác của bản thân, anh chàng không muốn Vân biết và không muốn vì lí do này mà làm mất đi hiệu quả của công việc.

Khoa không hiểu lý do tại vì sao lại đi thích và yêu Vân. Khoa chỉ biết rằng bây giờ mọi thứ về Vân từ tính cách, nụ cười, ánh mắt và lời nói của Vân đều được in đậm trong trái tim và khối óc của anh chàng. Khoa muốn ngắm nhìn Vân, nghe Vân nói và muốn được cãi nhau với Vân hàng ngày và hàng giờ. Liệu Khoa có quá tham vọng và quá ngu ngốc hay không khi bên cạnh Vân luôn có Duy kè kè bên cạnh. Anh chàng biết bản thân không thể nào so sánh được với Duy. Tuy Khoa không hiểu biết gì về tính cách và gia thế của Duy. Anh chàng chỉ biết một điều là so về tuổi tác Duy trẻ hơn Khoa và có nhiều lợi thế về mặt ngoại hình.

Khi Vân và Duy đứng cạnh nhau nhìn họ rất xứng đôi. Tuổi tác của hai người chênh lệch nhau quá ít nên họ có nhiều đồng cảm và có nhiều sở thích giống nhau hơn Khoa. Người con gái nào mà chả thích có một người yêu lý tưởng như thế. Mặc dù vậy, Khoa cũng có nhiều lợi thế mà các chàng trai trẻ tuổi như Duy không có. Khoa nhiều tuổi hơn nên anh chàng trải đời và có nhiều kinh nghiệm sống hơn. Suy nghĩ của Khoa bây giờ không thể mộng mơ và bồng bột như Vân và Duy. Mọi thứ đều được Khoa tính toán và cân nhắc một cách cẩn thận trước khi Khoa quyết định làm bất cứ việc gì.

Có nhiều cô gái trẻ thích lấy một chàng trai nhiều tuổi hơn mình vì cô ta có thể dựa dẫm và muốn được che trở khi cô ta đau khổ và khi cô ta gặp phải những khó khăn trong cuộc sống. Bây giờ Vân vẫn còn quá trẻ con để hiểu yêu và thích một người khác sẽ cho cảm giác như thế nào. Con nhỏ vẫn vô tư cười nói, cãi nhau và gây sự với Duy. Đối với Khoa, con nhỏ cũng làm tương tự như thế. Chỉ có một điều khác biệt là cảm giác khi ở bên Khoa và khi ở bên Duy khác nhau mà thôi.

Khi yêu người khôn cũng hóa dại. Khoa chỉ thấy những mặt không được của bản thân. Anh chàng lo sợ đủ điều. Vì trong cuộc chiến dành lấy tình cảm của Vân. Khoa thấy mọi lợi thế đều nghiêng về phía của Duy. Duy được Vân yêu, gia đình hai bên đồng ý. Trong khi đó Khoa chưa có cơ hội bày tỏ tình cảm của Khoa cho Vân biết. Khoa không chắc bố mẹ của Vân sẽ chấp nhận anh chàng khi Vân đáp lại tình cảm của Khoa và còn biết bao nhiêu thứ khác nữa mà anh chàng phải vượt qua nếu muốn đến được trái tim của Vân. Khoa thở dài lẩm bẩm.

_Mình phải làm sao bây giờ. Mình cứ tưởng sau khi chia tay người bạn gái cách đây đã lâu. Trái tim của mình không còn rung động và đập lên những tiếng nhịp nhàng với bất kỳ cô gái nào nữa. Mình không ngờ nó lại rung động và đầu hàng trước Vân. Mình rối quá, nếu mình nói cho con nhỏ biết tình cảm của mình với nó thì thế nào nó cũng cười chê và tìm cách tránh xa mình ra. Có khi vì việc này nó nghỉ làm luôn cũng nên. Còn nếu không nói cho nó biết, mình làm sao mà chịu đựng được trái tim nhức nhối khi đêm về phải ôm gối và vò đầu vì bản thân là một thằng vô dụng và nhút nhát…!!

Khoa hoảng sợ nghĩ.

_ Nếu con nhỏ lấy chồng bây giờ mình làm gì còn cơ hội gần gũi và nói chuyện với nó nữa. Cầu mong mọi chuyện không xảy ra quá nhanh như thế. Mọi thứ chỉ là ý nghĩ nhất thời của Vân mà thôi….!!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info