Anh là qủy và em thuộc về anh Tập Cuối


Mưa đã tạnh , một buổi sáng mới lại bắt đầu
Ánh nắng chói chang làm hắn tỉnh giấc
Nhìn qua cửa sổ hắn thấy khuôn mặt xấu xí của mình, đưa tay lên chạm vào vết thương………
_ơ?
Nàng đang nắm chặt tay hắn chìm vào giấc ngủ…-hắn mỉm cười, một nụ cười mà nàng không thể nào nhìn thấy

[trái tim ai đó đang lỗi nhịp
trái tim ai đó đang rung động
-nhưng-
chẳng ai biết cả
giữ điều đó cho riêng mình]



----------------------
Khi nàng thức dậy thì thấy hắn đang ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, ánh nắng nhẹ chiếu vào khuôn mặt hắn …lung ling …huyền ảo…và…..đẹp đến đau lòng
_” anh… tỉnh rồi á?

Hắn ngồi đó thật lâu…”krill”... ta……kể nàng nghe một câu chuyện
---------------------------------------------------------------
_lâu lắm rồi , tai một vương quốc bình yên nọ,hoàng hậu hạ sinh một vị hoàng tử.
”hứa trẻ này sẽ tiêu diệt vương quốc “-nhà tiên tri phán sau khi nhìn thấy đứa trẻ
Hoàng tử bị vua cha nhốt ở một lâu đài cũ nát….xa nơi mọi người ở . Thời gian trôi qua, hoàng tử càng lớn càng xinh đẹp .Tiếng đồn vang xa , ngày có nhiều người đến lâu đài đổ nát.

Mọi người đều say mê trước vẻ đẹp của chàng

“ nụ cười như ánh mặt trời
đôi mắt như vầng trăng khuyết
chàng đi đến đâu …thì nơi đó trở nên rực rở
có rất rất nhiều cô gái ..yêu chàng”- đó là lới hát của người hát rong , ngân nga ngân nga
Rồi vương quốc xuất hiện một cơn dịch bệnh , ai mắc phải đều chết
” chính hắn , đứa con của quỷ đả gieo rắc mầm bệnh “-nhà tiên tri nói
---------------------------------------------------------------
_ nàng biết chuyện gì xảy ra không?
---------------------------------------------------------------
“mọi người kéo tới lâu đài cổ nát , họ bảo Hoàng tử là quỷ dữ. Họ đánh đuổi và quốc vương ra lệnh thiêu sống chàng vì muốn trấn áp thần dân”

Bên cạnh vị hoàng tử lúc đó không còn ai cả , không cha me, không anh em và càng không có bạn bè .


….lửa…bắt đầu cháy..lớn..lớn

Phía dưới là tiếng reo hò của mọi người –những người đã từng say mê vẻ đẹp của chàng…..

Đau đớn , chót xa , chua chat –hoàng tử nghe thấy một tiếng nói
“ này , ngươi có muốn trừng trị bọn người đang hát hò dưới kia không?”
“ bán linh hồn cho ta , ngươi sẽ bất tử…….”

” tại sao lại đối xử với tôi như vậy chứ ?”---------được

“ ha ha giao kèo đã được thàng lập “

Một cơn mưa……tầm tã……

Khi chàng tỉnh lại , đã thấy mình nằm trong một lâu đài xa lạ, vắng vẻ và hoang tàn …..
Chàng giật mình khi thấy mình trong gương
Gương mặt xinh đẹp … nay còn đâu……
Một vết phỏng to lù , xấu xí…
chàng…bật cười…..”haha”-tiếng cười vang vọng khắp lâ đài
Tìm một chiếc mặt na sắt , thô kệch đeo nó vào …
“_ bắt đầu từ bây giờ đây sẽ là lảnh địa của ta.!!”
----------------------------------------------------------------------------

Nàng im lặng từ từ bước đến cạnh hắn “ mẹ của vị hoàng tử đó thì sao?”

_Không , người đó không còn là hoàng tử nữa……….

Khuôn mặt hắn trở nên khiêm túc….

_Biết tại sao ta kể cho nghe câu chuyện đó không?vì ta muốn Nàng trả cái mặt nạ lại cho ta

_ta..không biết ( bả đem giấu ời , làm sao mà giám khai ra )

_krill – hắn chùn giọng

_ta… thật sự không biết mà- nàng quay đi

Hắn xiết chặt đôi vai bé nhỏ của nàng , lắc mạnh

_”trả cho ta”

_ta..không ..có lấy mà – nàng nói trong đau đớn
.”rắc” ……(gãy rồi)… nước mắt nàng rơi

Hắn buông tay , “phịch” nàng té xuống
Nàng thiếp đi, hình ảnh cuối cùng mà còn sót lại trong ký ức là vẻ mặt lo lắng , tay chân long ngóng của hắn-----------im bặc-----
----------------
Tại sao vai lại đau quá ?
Tối quá , mình đang ở đâu đây?
Có ai không? Cứu tôi với
Rồi có một người , hình bóng mờ ào nhưng rất quen thuộc ?!
Đến bên cạnh nàng , kéo nàng đứng dậy
_không sao rồi, đã có ta ở đây!
----------------------
Hình như có ai đó chạm vào người nàng ….
_á..buông ra , anh đang làm gì vậy

Một tay giữ chặt dôi tay nàng , một tay cởi áo …

_im , cấm cực quậy

_ này , sao giám cởi áo của tôi ra.Đồ xấu xa , buông tôi ra- nàng khóc thét lên, tay chân bất lực hoàn toàn bị khống chế.

_nếu nhúc nhích thì sẽ đau lắm đấy . Bã vai...bị gãi rồi , ta đang băng nó lại.
_huhu, đồ xấu xa…đau…đau quá .Tôi cấm anh chạm vào tôi , cả chàng còn chưa giám làm vậy
Hắn cuối xuống hôn vào đỉnh đầu nàng
_hắn(hoàng tử) rất ngốc , có người quan trọng cũng không thể bảo vệ , không xứng đáng cho nàng yêu đâu [. Hãy yêu ta đi]
_im đi ….huhuhuhuhuhuhuh………u…
_ xong rồi , sẽ không đau nữa đâu, vài ngày nữa sẽ khỏi

Nàng khóc nức nở trong vòng tay hắn.
Buông nàng ra
_ này –hắn ấp úng- Ta không có làm gì hết ngoại trừ việc nắn lại xương vai và…ta cũng không có thấy gì hết ….nên….đừng có khóc nữa.

Hắn bước ra ngoài và đóng cửa lại

“giờ thì hết , chấm dức tất cả những điều tốt đẹp đã nghỉ về hắn
Hắn là đồ xấu xa, đồ đáng ghét ,..đồ…………
Hắn giám làm gãy tay mình , rồi còn……..như vậy nữa chứ
Tức chết đi được”

_á…. Á…. á – nàng hét lên, bước về phía cửa sổ , nàng ngắm nhìn cổng lâu đài
“ tại sao chàng lâu thế , không đến đón em, lúc trước em không biết chờ đợi lại mệt mỏi như thế này”

=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=

Vai nàng đã lành lại , nhưng sau vụ đó hắn và nàng không còn nói chuyện với nhau nữa , hắn cũng chẳng thường xuyên đến tìm nàng . Thức ăn thì 2, 3 hôm mới đem tới.
Giờ thì nàng đã thông thạo tất cả các nơi trong lâu đài, nhưng chỉ còn mổi một việc là…vườn hoa .
_ giá như ở đây có hạt giống thì tốt quá
Mãi lo suy nghĩ , nàng nhìn thấy khuôn mặt xấu xí của hắn (bị giấu mặt nạ rồi nên không có đeo)
_ra đây làm gì?-hắn hỏi
Liếc hắn 1 cái , rồi trở về phòng
-------------------------------------
“ cộc , cộc”-tiếng gõ cửa

Nàng mở cửa ra …không có ai cả

“A , cái gì đây” . trước cửa phòng nàng có một cái túi ,mở ra xem

_ hạt giống à? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Ngày hôm sau , nàng đem mớ hạt giống đó đi gieo và ngày hôm sau…lại xuất hiện một túi hạt giống khác

“ ai đây? Là ai đã cho mình hạt giống”

Đang suy nghĩ thì hắn bước vào
_ thức ăn này

“ là hắn à?”

_này , ivan anh..cho tôi hạt giống đó phải không?
_ không biết , ăn đi

_trả lời tôi ?

_ được , vậy trả lại cái mặt nạ sắt đây

_ không biết…

_thật không biết không?

_phải, không biết

‘cạch, chiếc mặt nạ trong gầm bàn rơi xuống”

_ vậy đó là cái gì?

Ôi hắn cầm được cái mặt nạ rồi

_hết chối ?!?

Nàng giận giữ giật cái mặt nạ trên tay hắn
_ này , không đeo mặt nạ ngươi vẫn có thể sống mà , đeo nó chẳng phải khó chịu lắm sao? Ta ghét cái mặt nạ này
Hắn ngẩn người nhìn nàng và thắt mắt , “tại sao nàng phải nổi giận”
_ Nàng không phải là ta , làm sao biết được?
_ biết , ta biết chứ ,vì nó rất nặng , mặt ngươi lúc đó ……..bị đỏ hết trơn
“ý trời,……………….?”
_nàng……………lo lắng cho ta à?

_không , -nàng đỏ mặt-vì ta ghét cái mặt nạ đó thôi, không phải vì ngươi

Hắn mỉm cười , lần đầu tiên nàng thấy hắn cười , nói sao nhỉ , cứ như mặt trăng vậy, đẹp đến đau lòng

Vuốt nhẹ mái tóc nàng

_ta hứa với nàng , trước mặt nàng ta sẽ không đeo mặt nạ , chịu không?

Lẩn tránh ánh dịu dàng của hắn, nàng quay lưng đi

[ trái tim bắt đầu biết nhảy múa
Diệu múa của tử thần
Nồng nhiệt và nguy hiểm
Dần dần quên mất lối về]

=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=

Cứ thế ,mỗi ngày hắn đem về cho nàng mổi thứ khác nhau. Có thể là một hạt giống , có thể là một chiếc mũ , cũng có thề là một chiếc lá……

Nàng bắt đầu kễ cho hắn nghe về vương quốc của nàng……


Thời gian thấm thoát …….
Mỗi giờ mỗi giây , mỗi phút trôi qua………Hắn và nàng luôn bên nhau………

Dọn dẹp lâu đài , chăm sóc vườn hoa , chờ đợi hắn trở về đã trở thành công việc thường ngày của nàng
----------------------------------------------

Chỉ cần nàng thích hắn có thể cho nàng bất cứ gì nàng muốn”hắn đã nói với nàng như thế”
_được , vậy ta muốn tất cả hoa…nở ngay bây giờ
_vậy , nhắm mắt lại, - hắn đưa tay che đôi mắt của nàng lại
_uuh,…
1s…2s…3s…cơn gió nhẹ thổi qua những tia nắng tinh nghịch quấn lấy cành cây khô , nụ hoa mỏng manh xuất hiện rồi như tia chớp , một màu đỏ bao trùm khu vườn
_xong
_woa…. ………đẹp quá…., trước mắt nàng giờ đây là cả một rừng cây màu đỏ thẫm
Nàng mỉm cười và hắn cũng mỉm cười-một ngày lại trôi qua
-----------------------------------------
_Này,IVANmùa đông đến rồi-nàng ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ
_phải .-hắn đang tử cửa bước vào
_vậy ngươi ra ngoài có lạnh lắm không?
_không!
Nàng nhăn mặt
_này, ivan khi có ai hỏi như vậy thì phải trả lời là có chứ>< t =".=".=".=".=".=".=".=".=".=".=".=".=".">[5 năm trước ]

Tại lâu đài cổ nát….

_Gương thần , ta bất tử phải không?

_Phải , thưa ngài

_ Vậy có ai sẽ giết được ta không

_Không có , thưa ngài

_.........Chán thật
…………..

Vào một buổi tối mưa gió , sấm sét
“ông trời ơi , mẹ đã bỏ con đi thật xa , phụ hoàng nói mẹ đang ở trên thiên đàng, con muốn gặp mẹ…

mẹ ở trên thiên đàn phải không ?

ông trời ơi nếu mẹ con ở đó và vẫn luôn dõi theo con thì ông hãy lảm cho cây mai này nở hoa .Lúc đó con sẽ tin – vừa cầu nguyện công chúa nhỏ vừa khóc”

Trong lâu đài , hắn nghe một giọng trẻ con thủ thỉ vào tai hắn

_ gương thần , cái gì ồn ào quá vậy ?

_thưa ngài, lời cầu nguyện của một công chúa nhỏ của vương quốc gần đây

Cùng lúc ấy trong gương hiện ra cảnh một đưabé gái …đôi tay đã lạnh buốt , gương mặt trắng bệch quỳ dưới gốc mai

_đẹp ..- bất chợt hắn thốt lên

Rồi sau đó……………

Dưới cây mai xuất hiện một người con trai cao lớn , đeo một chiếc mặt nạ sắt thô kệch

_này cô bé , ta sẽ làm hoa mai nở nhé

_thật không?

_thật

_ vậy hay quá
_ nhưng với một điều kiện

_cho ta linh hồn của cô bé nhé

_ vâng, nhưng ngài là thiên sứ phải không? Ngài được , mẹ của krill phái xuống?- cô bé nói từng hơi thoi thóp

_haha, thiên sứ à?có thiên sứ nào xấu xí như ta không? Rồi hắn bỏ cái mặt nạ xuống.
“sợ không”

Cô bé nhìn hắn -…sợ….nhưng ngài do mẹ phái xuống nên ….không sợ nữa…

_ngài tên là gì vậy? con tên là krill , mẹ thường gọi con như thế…

_ta không có tên

_ vậy , con gọi ngài là IVAN nhé …..

Những cánh mai lớt phớt trong gió..

Cô bé trút hơi thở cuối cùng trên vòng tay hắn…

Ngay bây giờ linh hồn của cô bé đã thuộc về hắn nhưng hắn cảm thấy”một cái gì đó le lói trong tim hắn”………..

Đặt cô bé xuống

_ Giao kèo được thành lập, ta…sẽ cho cô bé một nửa mạng sống của ta nhưng điều kiện là cô bé thuộc về ta mãi mãi..
Khi công chúa nhỏ tỉnh lại , thì chẵng có ai cả , trong không khí chỉ phản phất một lời nói” khi gió đến , hoa mai lại nở , ta sẽ đến đón nàng”
----------------
Chìm sâu vào kí ức

------------------

gió nổi lên , những cánh mai xinh đẹp bay lất phất, một chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú xuất hiện….và…nàng yêu chàng


-----------------------
[5 năm sau]
Tại lâu đài đỗ nát….
_Gương thần , ta bất tử phải không
_phải , thưa ngài
_ vậy có ai sẽ giết được ta không
_ có , thưa ngài
_ai?
_ người con gái ngài đang chờ đợi
_haha , ta không tin , làm sao có thể như thế được……..

---------------------------

[ hiện tại]
_ tại sao nàng phản bội ta ?-hắn giận dữ nhìn nàng
_ ta ….ta ..không có

Khi nàng trở về lâu đài cổ nát , hoàng tử và dân trong thàng đã ở trong lâu đài , họ đập nát những thứ họ thấy được và đốt cháy vườn hoa “ của nàng”. Giờ đây , họ cầm vũ khí chỉa về hắn…mà người cầm đầu lại là “chàng”….

“chàng ốm hơn trước và chững chạc lên rất nhiều”……….sao mà xa lạ quá

_ mọi người hãy dừng lại , hãy nghe tôi giải thích, “iVan không phải là người xấu”, đừng hiểu lầm…

_”ivan?”…..krill qua đây với ta , nàng đã bị hắn gạt rồi. Chính hắn đã phái quái vật tấn công lâu đài của chúng ta , chính hắn đã cướp nàng đi . Hắn là một con quỷ , hắn đã trộm xác của một..hoàng tử…phía tây, làm thân thể của mình , đừng bị mê hoặc bời lời nói của hắn .

Nàng như rơi xuống vực sâu không tìm thấy lối thoát, quay về phía hắn nàng hỏi
_ những lời của Hoàng tử nói có thật không ?
_Nàng đã phản bội ta…-ánh mắt lạnh như băng , nhìn về phía nàng , “Nàng đã chỉ cho bọn người đó vào lâu đài”

Nàng cố gào to

_ Ta không có

Mặc kệ chàng đứng đó nhìn nàng , mặc kệ những ánh mắt dò xét xung quanh, nàng và hắn nhìn nhau , tưởng chừng như thế giới chỉ có 2 người.

_ta không tin , nàng luôn nói dối, nàng là đồ phản bội….

Nức nở nhìn hắn

_ ta không có , đã bảo là ta không có

-công chúa , đã bị con quỷ đó mê hoặc rồi
-phải
- đây không phải công chúa của chúng ta
-uh

Chàng đưa tay về phía nàng
_ivan qua đây với ta , hãy chứng minh cho họ thấy nàng là công chúa của họ

Nàng vẫn đứng đó , đứng về phía hắn , trốn tránh ánh mắt của chàng

“vút “, trong đám thần dân , có một người phóng cây lao về phía nàng[đó là quỷ, không phải công chúa]



[ khi mặt trời xuống núi, màn đêm sẽ tới
Tình yêu của ta cũng sẽ tìm đến với ta
Bước chân ta còn nhanh hơn cả trái tim nừa
Hôm nay cũng vậy , đang hướng về em]

=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=.=


Ôm chặt lấy nàng ,hắn nói
_ nàng là người phản bội , ta sẽ….không …………….yêu nàng……. nữa

Hắn xiết chặt nàng trong vòng tay lạnh lẻo ,
……………..mặc cho chàng đứng đó………….,
máu đã thấm ướt chiếc áo choáng đen

--------------------
Mong lại nhìn thấy nụ cười của em
Dù nó không thuộc về ta
Lời nói dối, mong em hạnh phúc
Nếu có kiếp sau “ hãy yêu tôi ”
------------------------



Nhanh quá , nàng chẳng thấy gì cả ngoại trừ việc hắn đột ngột ôm lấy nàng rồi
từ từ ngã xuống đất
“ máu , ở đâu thế? hắn bị thương à?”
_không , Ivan là quỷ mà , làm sao mà ……- nàng khóc, lầm bầm những câu nói kỳ hoặc

_iVan , ngươi sẽ không chết phải không? ngươi có thể điều khiển quái vật mà , làm sao có thể chết vì một ngọn giáo chứ


Chiếc mặt nạ rơi xuống, mọi người kinh tởm vì thấy gương mặt xấu xí , chẵng ai giám đến gần.

_ uhm…ta…sẽ không chết…, vì ta còn phải trị nàng về tội giám ……phản bội ta- hắn mỉm cười với nàng

Ôm chặt hắn trong tay ,

“hức , hức..” Hắn nấc lên máu trào ra, ngày một nhiều . Chiếc váy trắng của nàng giờ đã bị máu vây bẩn

Ánh mắt nàng dại đi , dần dần mất hết cảm giác

_ta ,….. không có dẫn họ tới đây , ta…cũng không có ý định bỏ trốn……ta……

_ừm….-hắn nhép môi một cách yếu ớt

Chàng vẫn đứng đó nhìn nàng một cách đau đớn

_đi đi , nàng…được tự do – hắn bảo

_không , ngươi sẽ không ……chết – nàng khóc nức nở

_chẳng phải nàng luôn muốn, được trờ về với hoàng tử sao?hắn đứng ở đó , qua đó đi , nàng sẽ được hạnh phúc . Nơi của hắn có mặt trời mà nàng thích , ở với ta …chỉ toàn là bóng tối mà thôi

_ ta đã quen với bóng tối , ta cũng không con thích ánh mặt trời nữa….chính ngươi làm ta trở nên như thế , ngươi….phải chịu trách nhiệm

Hắn lại cười

_”bắt một con quỷ chịu trách nhiệm à? Nàng điên rồi”

…”hộc”……………..

Những ngón tay màu đỏ , nhẹ nhàng lau khô giọt nước mắt

_ta……không hề yêu nàng……từ đầu..đến cuối đều là giả dối , hắn nói đúng , chính ta đã sai quái vật…….


---------------------------------------------------
_Gương thần , ta không ăn linh hồn con người nữa …..có được không?
_ngài sẽ chết , thưa ngài
_vậy có cách nào không ăn mà có thể sống không?
_có ,thưa ngài
_cách gì?
_nếu tìm được trái tim một người con gái yêu ngài , ngài sẽ có thể…không cần phải ăn nữa
_uh
_tôi, có thễ hỏi tại sao ngài không muốn ăn linh hồn con người nữa không?
_vì ta không muốn bị cô ấy ghét………nên………- hắn quay lưng bước đi , bỏ lại chiếc gương thần…….lặng lẽ nhìn theo…

“rắc…rắc…..” mặt kiếng đang vỡ tung ra……

_chủ nhân , tại sao người lại như vậy chứ ?Khi người con gái yêu ngài xuất hiện là lúc ngài phải chết , thế nên ngài không cần phải ăn linh hồn con người nữa………..
---------------------------------------------------


_Tay hắn lạnh, lạnh quá , tại sao hắn không nói nữa?
“à , Krill biết rồi, ngươi mệt rồi hả? ngươi ngủ à ?
Đừng ngủ chứ, vì ngủ …là sẽ không tỉnh lại được nữa
Dậy , dậy đi-nàng ôm cái xác lay giống như một người điên , miệng không ngừng lẩm bẩm

_tại sao lại đỡ mũi giáo đó ? tại sao lại trả tự do cho ta

Giá như ngươi nói “hoàng tử nói dối”! Giá như ngươi nói ngươi yêu ta !

Thì ta còn có lý do ở bên cạnh ngươi
Cầu xin ngươi mà , hãy nói đi , cầu xin ngươi. lLàm ơn cho ta một lý do không rời khỏi , làm ơn tỉnh lại đi . Ngươi đang lừa ta phải không ? nếu là trừng phạt ta thì ngươi thành công rồi đó . Mau chóng chấm dức trò đùa này đi . Mau thức dậy …………

_krill – hoàng tử hét lớn , nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng thất vọng
Giật mình , nàng ngước nhìn chàng . Bỏ hắn xuống , nàng khó khăn rút ngọn giáo đỏ trong tim hắn ra

Nàng không khóc nữa , không còn nước mắt mà rơi, cạn rồi!
Đôi mắt vô hồn nhìn chàng rồi mỉm cười .”Thà lúc này , nàng khóc thì chàng còn có thể tha thứ nhưng đằng này lại cười , một nụ cười như hàng ngàn giọt nước mắt.”
“chàng đã đến rồi ư ?”
“cám ơn , vì đã không để em chờ đợi vô ích”


“tách, tách, tách”- máu từ chiếc váy chảy xuống

“nhưng đã từ lâu , người em đợi không còn là chàng nữa
Và trong mắt em , giờ đây cũng không còn là chàng nữa …
Em đã yêu một người khác ……
Em đã yêu một con quỷ , một con quỷ đã từng giết hại thần dân của mình
Đừng bao giờ tha thứ cho em …”

“phập”
_”k..hông”- chàng không tin vào những gì đang diễn ra nữa .
Ngọn giáo kia đã nằm nơi trái tim nàng , lạnh lùng và ….đau đớn
Giây phút đó, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh một cây mai , một đứa trẻ và hắn……..
--------------------
Kí ức trở lại nơi vốn dĩ ……………nó phải ở đó
-------------------------------

ngã xuống trước mặt chàng , Nàng mấp máy

_” anh à , nếu em cũng chết thì em sẽ được gặp hắn phải không?”

Trút hơi thở cuối cùng , trong lòng nàng vẫn chỉ có hắn

Chàng khóc, khóc một cách đau đớn .

“tại sao nàng lại tàn nhẫn như vậy chứ ?”

Nàng đâu có biết , vì nàng chàng đã vất vả như thế nào …….

Ngày nhớ , đêm mong , cố hết sức …đễ có thể gặp lại nàng …..

Nhưng chàng nhận được gì ?

_ không , nàng sẽ không bao giờ gặp được hắn , nàng sẽ ở thiên đàng ấm áp , hắn sẽ ở địa ngục tối tăm hai người sẽ không bao giờ được gặp lại nhau.

Sau cái chết của nàng công chúa , hoàng tử thay đổi trờ thành một người hung bạo và xấu xa .”Chàng hạ lệnh


“nàng được chôn ở nơi cao nhất, hắn bị đưa đến nơi tối tăm nhất của vương quốc”
…………….“ đến chết họ cũng không thể ở bên nhau”…………….



Xuân qua đông đến thu lại tàn…………
Đã bao mùa gió thổi , mai đã hai lần thay lá (2 năm sau á)
………………………………….
…………………………………..

Dưới cây mai già xuất hiện một người con gái , đem lòng yêu vị vua ( lên làm vua ời) lạnh lùng hung bạo


Nàng không có xuất than cao sang , nhưng bằng trái tim ấm áp , nàng đã cảm hóa được chàng

Họ kết hôn và sống hạnh phúc với nhau trong vương quốc……..



------------------------------------dỉ nhiên là không thể hết ở đây--------------------------------



Vào ngày quốc vương kết hôn…………
đêm hôm đó, gió thồi mạnh , mưa ..rất lớn ……….
“ ầm , ầm”- sét đánh vào nơi cao nhất của vương quốc………..
Ngôi mộ bị nức ra , chiếc hòm lăn …………lăn mãi…lăn mãi………

“vì người đó đã tìm được hạnh phúc
nên em sẽ đến với chàng
dù là thiên đường hay địa ngục
em vẫn sẽ tìm thấy chàng”

cứ thế lăn đến nơi tận cùng của vương quốc và dừng lại ở đó.

--------------------
Mong lại nhìn thấy nụ cười của em
Dù nó không thuộc về ta
Lời nói dối, mong em hạnh phúc
Nếu có kiếp sau “ hãy yêu tôi nhé”
------------------------


The end…………
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info