Hoàng và Vũ cũng kinh ngạc không kém khi gặp Vân ở đây.
Vũ kinh ngạc vì con bé đi xin làm người giúp việc cho anh mà lại có tiền ngồi đây ăn uống là thế nào, anh không thể nào hiểu nổi.
Còn Hoàng kinh ngạc vì anh tưởng Vân là một con bé không nhà, không tiền, nhưng xem ra anh đã nhận xét nhầm thì phải, con bé này dám đóng kịch với anh là thế nào.
Cả hai cùng thốt ra khi nhìn thấy Vân.
_Lạ thật….!!
Vũ và Hoàng quay ra nhìn nhau, Vũ hỏi Hoàng.
_Mày quen biết con nhỏ này à…??
Hoàng bảo.
_Cô ta chính là con bé mà tao hay kể cho mày nghe đấy, con bé chanh chua mà tao lỡ tông xe vào khi nó băng qua đường mặc dù lúc đó đèn giao thông vẫn còn xanh, tao đã bị con nhỏ này chơi ác khi nó bảo mọi người tao là chồng chưa cưới của nó, chưa hết nó còn đòi tao cho sống chung nữa đấy….!!
Vũ thích thú quá, anh cười lên sung sướng, ít ra thằng bạn mồm mép của anh cũng bị một con nhỏ trị, ha ha ha, anh cười thầm ở trong lòng, cho mày chết tên kia, ai bảo mày hay bắt nạt tao làm gì, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Hoàng thấy thằng bạn mình cười lên khùng khục vì sung sướng, anh bực mình quá khẽ hét.
_Thằng kia, mày có câm đi không hả, thế còn mày, mày cũng quen cô ta à…??
Vũ cố nín cười bảo.
_Cô ta tới nhà tao xin làm người giúp việc nhưng tao không nhận, mặc dù trí nhớ của tao không có chỗ cho đàn bà nhưng con nhỏ này đặc biệt quá nên tao không quên nó được…!!
Hoàng nheo nheo mắt trêu Vũ.
_Không phải là mày cảm con nhỏ kia rồi chứ, sao mày không nhờ cô ta giả làm người yêu của mày luôn đi, vừa tiện cho mày tìm hiểu cô ta vừa tiện cho mày yêu cô ta…??
Vũ đang uống cốc cà phê, nghe Hoàng gợi ý, anh đã ho lên sặc xụa và người anh có bao nhiêu gai ốc đều nổi hết lên, híc, ngay cả những cô gái dịu dàng anh còn không thèm để ý, anh có ngu đâu mà đi giây vào con nhỏ chanh chua và đanh đá này, thậm chí người hay ép anh lấy vợ như mẹ anh cũng không chấp nhận cô ta nữa là anh.
Vũ mai mỉa hỏi Hoàng.
_Mày có phúc hơn tao vì chẳng phải cô ta đã nhận mày làm chồng chưa cưới của cô ta là gì, sao mày không chạy lại kia mà ôm lấy cô ta đi, sao lại để cô ta ngồi với một người đàn ông khác là thế nào…??
Hoàng cũng tức cả mình, anh quát Vũ.
_Tao có thèm vào, trời ạ, thiếu gì con gái mà tao phải chọn cô ta, tao chỉ có gặp cô ta có hai tiếng thôi là tao đã ớn cả đời rồi, nếu mà phải gặp cô ta hàng ngày chắc là mày không còn nhìn thấy tao ở trên đời này nữa đâu…!!
Hai anh chàng lắc đầu ngán ngẩm, họ đều sợ Vân.
Vân ngồi nghe họ vô tư bàn luận về mình, nó điên tiết tay nó bóp chặt lấy cái thìa, lúc nãy nó đói lắm nhưng phải nuốt cục tức ở trong bụng nên tự nhiên nó không còn cảm thấy đói nữa, nó cần phải cho hai tên kia biết, nó là ai mà dám nói xấu nó thế hả.
Vân điên cả mình, nó bảo Khoa.
_Anh cứ ăn đi nhé, tôi sang đây chào bạn của mình một chút….!!
Khoa ngạc nhiên hỏi.
_Cô đói lắm cơ mà, sao không lo ăn đi, chút nữa rồi hãy sang chào bạn của cô không hơn à…??
Vân nghĩ cục tức chắn ngang cổ thế này thì làm sao mà nuốt cho nổi, mình mà không xả ra có khi mình sẽ chết vì nghẹn mất.
Nó tươi cười bảo Khoa.
_Không sao đâu anh, tôi chỉ sang đó một chút thôi…!!
Không đợi Khoa có đồng ý hay không, nó liền đứng dậy và bước sang cái bàn bên cạnh, nó nhìn hai nạn nhân của mình, nó giả vờ ngạc nhiên hỏi.
_Chào hai anh, tình cờ thật, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây…!!
Vũ và Hoàng sửng sốt nhìn nó, họ kêu khổ, kiểu này con nhỏ đã nghe hết hai anh nói xấu về nó và nó sang đây để tính sổ với hai anh đây mà.
Hoàng lúng túng bảo.
_Cô cũng đi ăn ở đây à….??
Vân tự nhiên kéo ghế ngồi xuống, nó cười cười, nó nói.
_Sao anh không gọi gì đi, hay là để em gọi giúp cho nhé….!!
Vũ và Hoàng còn chưa kịp nói gì, nó liền gọi anh bồi bàn lại và bảo.
_Phiền anh cho tôi xem thực đơn…!!
Anh chàng liền đưa cho nó, Vân gọi thật nhiều món, chưa hết nó chơi toàn món cay, xong đâu đấy, nó cảm ơn anh chàng và không quên nháy mắt với anh ta một cái, anh chàng lảo đảo bước đi vì nó đẹp quá.
Vũ và Hoàng cả hai tròn mắt ra mà nhìn nó, con nhỏ này đúng là thủ đoạn quá, nó định làm thủng túi tiền của hai anh và nó cũng muốn nói hai anh là con trai mà cay như ớt, ý của nó là muốn ám chỉ hai anh là đàn bà đây mà, vì chỉ có đàn bà mới đi nói xấu người khác sau lưng.
Vân tươi cười mời hai người.
_Kìa hai anh sao không ăn đi, em đã phải vất vả lắm mới chọn được mấy món này, em hy vọng là hai anh thích, coi như đây là quà ra mắt sau khi chúng ta quen nhau…!!
Thấy hai người cứ nhìn nó chằm chằm, trên nét mặt biểu hiện sự kinh ngạc, tức tối và khó hiểu, nó phì cười, nó nghĩ cho chết, từ sau mà để tôi gặp phải hai người và nghe hai người nói xấu tôi nữa thì tôi sẽ nặng tay hơn chứ không đơn giản như thế này đâu.
Nó đứng lên, nó giả vờ xin lỗi nó bảo.
_Hai anh cứ từ từ mà ăn đi nhé, em phải về bàn của mình đây, chúc hai anh ngon miệng….!!
Trước khi đi nó cười nhưng cái răng của nó nghiến lại, nó nói tiếp.
_Em hy vọng lần sau nếu có gặp lại, anh em mình sẽ vui vẻ với nhau hơn, chào hai anh nhé…!!
Khoa cũng kinh ngạc không kém hai anh chàng kia, anh cũng lắc đầu với hành động của Vân, nhưng anh lại thích thú mỉm cười, anh nghĩ anh nên tìm hiểu hơn về con nhóc này.
Vân quay lại bàn của mình, nó nhìn Khoa cười, nó bảo.
_Mình ăn thôi anh…!!
Nói xong câu đó, nó cắm cúi xuống ăn vì bây giờ cái đói mới thật sự hành hạ nó, nó vừa ăn vừa mỉm cười sung sướng, mắt của nó thỉnh thoảng liếc nhìn sang bàn bên cạnh, nó thấy hai cái mặt nhăn như khỉ của hai anh chàng kia là nó lại mỉm cười.
Nó vừa ăn vừa cười nên suýt chút nữa là nó bị sặc, nó vội lấy cốc nước để uống cho đỡ nghẹn và lấy tay vuốt cổ của mình.
Anh chàng Khoa buồn cười quá, con bé này đúng là trẻ con, nó đi ăn với một người đàn ông mà nó như đi ăn với bạn của nó là thế nào.
Vân không hề chú ý gì tới anh chàng Khoa đang ngồi trước mặt của nó, tất cả tinh thần và giác quan của nó đang nhìn hai anh chàng bên cạnh.
Hoàng và Vũ nhìn nhau mà cười khổ, họ chỉ uống mỗi người một cốc nước là đứng cả lên, mặc dù thức ăn ở trên bàn bày la liệt nhưng họ không hề động đũa, họ trả tiền và bước ra ngoài để đi về.
Vân nhìn theo mà môi nó nở một nụ cười thật tươi, nó vắt chéo hai tay ở trên bàn, nó nói mấy câu tiếng hoa, nó hạnh phúc vì nó đã cho họ được một trận, nhưng nó thấy mình cũng hơi quá đáng và cảm thấy tội nghiệp cho họ.
Nó kết thúc bữa ăn của mình, nó bảo Khoa.
_Chào anh, tôi đã suy nghĩ kỹ lại rồi, tôi không thể nào làm ở chỗ của anh được đâu, tôi giúp anh coi như vì bữa ăn này vậy….!!
Nó đứng lên và định đi, nhưng Khoa bảo nó.
_Cô quên là cô đã ký vào bản hợp đồng rồi à…!!
Vân kinh ngạc hỏi Khoa.
_Anh nói gì lạ thế, anh chỉ bảo tôi là theo anh, tôi có thời gian đâu để ký vào bản hợp đồng nào…!!!
Khoa cười cười bảo.
_Cô không nhớ là tôi nhờ cô thay tôi ký vào một tờ giấy à…??
Vân thờ ơ nói.
_Đúng anh có nhờ tôi ký vào một tờ giấy nhưng đó chỉ là giấy tờ làm ăn của anh, nó đâu có phải là bản hợp đồng của tôi…!!
Khoa nheo nheo mắt trêu nó.
_Nhưng đó là bản hợp đồng của cô, tôi đã in ra làm hai bản, bản mà cô ký chỉ là bản phụ thôi, vì cô đã ký nên bắt đầu từ ngày mai cô sẽ làm trợ lý cho tôi…!!
Vân kinh ngạc, nó ngồi thụp xuống, mắt nó nhìn Khoa đầy tức tối, nó hét.
_Tôi không ngờ anh lại thủ đoạn như thế, anh đi bắt nạt một con bé trẻ con như tôi là thế nào, mà có ông chủ nào kỳ lạ như anh không hả, người ta đã không thích làm thì thôi, tại sao anh lại đi ép người khác phải làm cho anh…??
Khoa không lý gì đến mấy câu chửu khéo của Vân, anh bảo.
_Cô mà không đến làm tôi sẽ chiếu theo luật bắt cô phải bồi thường thì khổ, nên sáng mai cô biết điều mà đi làm cho sớm…!!
Thật ra Vân đâu có ký vào cái hợp đồng nào, Khoa chỉ bảo nó lấy chữ ký mẫu thôi, nó vì ngốc nên mới bị anh dọa như thế mà nó cũng tin.
Vân tức quá, nó tức tối hỏi Khoa.
_Anh nghĩ là anh dọa được tôi sao, nói cho anh biết tôi sẽ không đi làm vào sáng mai đâu…!!!
Khoa thờ ơ bảo Vân.
_Vậy chúng ta gặp nhau ở tòa án nhé, lúc đó cô đừng trách là tôi không nương tay với cô…!!
Vân sợ, nó thân cô thế cô, tiền tiêu hàng ngày nó phải vất vả lắm nó mới kiếm đủ, nó lấy tiền đâu mà thuê luật sư và hầu tòa, chưa hết nếu nó thua, nó cũng lấy tiền đâu mà bồi thường hợp đồng cho Khoa.
Nó ôm đầu, nó ngu quá, tại sao trước khi ký nó không đọc kỹ là cái gì mà chỉ nhìn cái tiêu đề thôi là nó đã ký đánh xoẹt một cái, bây giờ có hối hận cũng đã muộn rồi, đúng là bút xa gà chết.
Nó rầu rầu hỏi Khoa.
_Vậy anh muốn tôi làm gì anh mới hủy hợp đồng kia cho tôi…??
Khoa cố nín cười để làm cho bộ mặt của mình được nghiêm túc, anh hắng giọng bảo nó.
_Bắt đầu từ ngày mai cô phải đến văn phòng của tôi sớm và đợi ở trong đó, tôi sẽ giao việc cho cô…!!
Vân buồn rầu bảo.
_Nếu tôi hủy hợp đồng, tôi sẽ phải đền cho anh bao nhiêu…??
Khoa cố tỏ ra vẻ quan trọng, anh suy nghĩ một lúc rồi bảo.
_Khoảng gần năm mươi triệu….!!
Khoa vừa dứt lời, Vân hét lên.
_Cái gì, anh có đùa tôi không, tôi chỉ giúp anh trong thời gian ngắn hạn thôi, tại sao tôi phải đền cho anh nhiều thế…??
Khoa bảo Vân.
_Cô có biết luật không hả, khi đã ký vào rồi thì hai bên phải có những thỏa thuận với nhau như thế mới đảm bảo công bằng và không bên nào bị thiệt, sao lúc ký vào cô không đọc kỹ, bây giờ cô lại trách tôi là thế nào…!!
Vân chán nản quá, hic, năm mươi triệu, hu hu hu, nó phải mất ít nhất là bốn hay năm năm nó mới trả hết nợ, ôi chúa ơi, đấy còn chưa tính tiền ăn, tiền phòng và những thứ linh tinh khác, thôi đi làm đi cho rồi.
Nó muốn khóc lắm, cái mặt của nó xị xuống, nó không ngờ vụ đi xin việc làm này lại gặp tai họa như thế này, nếu mà nó biết trước thà là nó ở nhà ngủ còn sướng hơn.
Khoa càng ngắm nó, anh càng buồn cười, thật ra anh giữ nó ở lại bên mình chỉ để cho vui thôi, anh cũng không chắc là nó có thể giúp gì cho anh trong các thương vụ làm ăn nữa hay không, nhưng nếu mỗi ngày đến công ty mà được vui vẻ như thế này thì cũng đáng.
Anh cười bảo.
_Thế nào cô đã quyết định chưa…??
Vân thở dài nói.
_Tôi đồng ý, sáng mai tôi sẽ đi làm sớm…!!
Hôm nay Vân ăn mặc hơi khác với mọi ngày một chút, vì hôm nay là lần đầu tiên nó làm việc ở một văn phòng của một công ty lớn, nó ngán ngẩm quá, nó không muốn đến đó một chút nào, cả đêm hôm qua, nó nguyền rủa tên Khoa không tiếc lời, nó tự nhủ với lòng nó sẽ cho tên kia biết tay của nó, hứ, cứ tưởng ép được nó vào làm là thắng nó à, nó là một con bé đâu phải dễ để bắt nạt, chờ đấy tên kia, tôi sẽ cho anh cảm thấy hối hận vì đã thuê tôi.
Bác bảo vệ thấy nó, bác hỏi.
_Cháu lại tới đây làm gì, mà lại vào buổi sáng sớm này nữa chứ…??
Vân ngán ngẩm bảo bác.
_Dạ, vì hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của cháu, nên cháu phải chăm chỉ một chút…!!
Bác bảo vệ kinh ngạc, sao Khoa lại nhận một con bé như thế này vào làm việc, cậu ta đã đuổi không biết bao nhiêu người mà theo ông còn giỏi và có kinh nghiệm hơn cả con nhỏ này, ông nghĩ hay là có nhầm lẫn gì ở đây.
Bác bảo vệ nghi ngờ hỏi nó.
_Cháu nói thật chứ, nhìn cháu thế này mà người ta cũng thuê hay sao…???
Vân thấy bác không tin mình, nó không trách nhưng cảm thấy hơi bực, nó bảo.
_Sao bác không đi hỏi giám đốc của bác là tại sao anh ta lại muốn thuê một con nhóc như cháu…???
Bác bảo vệ cười ruồi bảo.
_Cháu nói thế bằng đánh đố bác, bác mà hỏi không khéo lại bị đuổi việc cũng nên…!!
Vân cười mát hỏi bác.
_Nếu thế bác để cháu hỏi cho vì cháu đang thích bị đuổi việc mà không được đây….!!
Bác bảo vệ nhìn Vân mà sửng sốt, ngay từ lần gặp đầu tiên bác đã có ấn tượng với con nhóc này, nó là một con bé mạnh mẽ, bốc đồng và có vẻ hơi ngốc.
Bác buồn cười quá, bác nheo nheo mắt trêu nó.
_Chúc cháu bị đuổi việc thành công nhá, bác chưa gặp ai mà ngày đầu tiên đi làm lại mong bị đuổi việc như cháu cả….!!
Vân nghĩ bác mà biết được lý do tại sao thì bác sẽ không còn dám trêu nó như thế nữa, nhưng mà thôi nó đâu cần phải nói điều đó ra.
Nó chào bác và đi vào trong.
Nó hỏi anh chàng bảo vệ phòng của tên Khoa, anh ta thấy nó chỉ là một con nhóc, anh ta bảo nó.
_Em hỏi phòng của giám đốc làm gì…??
Vân ngán ngẩm bảo anh chàng bảo vệ.
_Em hỏi vì em đến đây để làm việc chứ còn làm gì nữa…??
Anh ta há hốc mồm ra vì kinh ngạc, anh ta cũng như bác bảo vệ ở cổng không thể nào tin được là Khoa lại đi thuê một con nhóc làm việc cho mình.
Vân thấy ai cũng nhìn mình như một con thú lạ nó bực cả mình, nó nghĩ nếu không phải tên kia dọa nó phải trả cho anh ta năm mươi triệu tiền bồi thường thì nó thèm vào đến đây.
Nó tức khí nói với anh chàng bảo vệ.
_Sao anh còn không chỉ cho em phòng của giám đốc đi, anh còn nhìn em mãi làm gì, bộ trông em lạ quá hả…??
Anh ta còn chưa kịp nói gì thì Khoa đến, anh vừa nhìn thấy Vân là anh mỉm cười, anh bước đến và bảo anh chàng kia.
_Anh cứ đi làm việc của mình đi, còn cô bé này cứ để tôi lo…!!
Anh chàng bảo vệ vâng một tiếng và bỏ đi nhưng cũng không quên quay lại nhìn Vân một cái đầy khó hiểu.
Vân nhìn ánh mắt của anh chàng, nó bực cả mình, hai tay của nó siết lại, cái mặt của nó hầm hầm, trông nó lúc này như muốn đánh nhau với ai.
Khoa phì cười hỏi.
_Cô đi làm mà như thế hả, gặp sếp của mình cũng không thèm chào, chưa hết sao cái mặt của cô lại trông như thế kia…??
Vân tức ói máu, nó khẽ gắt Khoa.
_Dạ, thưa sếp, sếp có thể cho tôi biết hôm nay sếp muốn tôi làm gì cho sếp không ạ…??
Khoa cười lên thích thú, anh nghĩ từ nay công việc của anh sẽ không còn nhàm chán nữa, vì anh có một cô nhân viên trẻ con và dễ thương như thế này để chọc phá thì cũng hay đấy.
Anh nói.
_Cô đi lên văn phòng với tôi, và từ sau trở đi gặp tôi là phải chào, cái miệng của cô cũng nên cười lên, nếu không họ lại tưởng tôi thuê phải một con điên thì khổ…!!
Vân nghĩ không sao, mình sẽ làm cho anh ta phát tức mà sa thải mình, như thế mình không hề vi phạm hợp đồng và mình cũng không cần phải trả anh ta tiền, he he he, có cách rồi, môi nó nở một nụ cười, vì nó vừa nghĩ ra được một cách rất hay để bị đuổi việc.
Khoa nhìn vẻ mặt sung sướng của Vân, anh cố nín cười, anh đưa cho nó một tờ giấy và bảo.
_Cô đọc xong nếu có gì thắc mắc thì hỏi tôi, còn nếu cô đồng ý thì ký vào…!!
Vân cầm lấy tờ giấy, nó tò mò muốn xem tên này lại giở trò gì ra với nó, nó bắt đầu đọc, trong đó anh ta yêu cầu nó.
_Thứ nhất: Không được cãi lại lời của ông chủ (tức là anh ta), phải làm đúng những gì mà anh ta yêu cầu.
_Thứ hai: Nó không được có bất cứ hành động phá rối nào, nếu không nó sẽ bị phạt thêm tiền, và số tiền ấy tùy vào những thiệt hại mà nó gây ra.
_Thứ ba: Nó không được phép tự ý bỏ việc, kể cả khi mệt nó cũng phải báo lại cho anh ta.
_Thứ tư: Nó phải cho anh ta số điện thoại di động, số điện chỉ nhà mà nó đang sống và những thứ khác mà anh ta yêu cầu.
Đọc xong tờ giấy này, nó cảm thấy đây đúng là một bản hợp đồng khổ sai, vậy là cái kế hoạch phá rối của nó tan thành mây khói.
Nó ngán ngẩm bảo Khoa.
_Tôi không đồng ý với những điều mà anh viết trong này đâu…!!
Khoa ngước mắt nhìn Vân, anh hỏi nó.
_Cô không đồng ý ở điểm nào…??
Vân trả lời ngay.
_Tất cả các điều khoản này…!!
Khoa thờ ơ hỏi Vân.
_Tại sao….??
Vân tức quá, xem ra anh ta chẳng coi ý kiến của nó ra gì nên anh ta mới hỏi nó bằng cái giọng lạnh lùng và thờ ơ như thế kia.
Nó bực mình hỏi.
_Anh nói là trước khi ký kết hợp đồng giữa ông chủ và nhân viên của mình thì hai bên phải thỏa thuận sao cho hợp tình hợp lý và hai bên đều có lợi đúng không, vậy tại sao anh lại đi ép tôi là thế nào….???
Khoa thích thú ngồi nghe Vân nói, anh nghĩ con nhỏ này cũng lý luận kinh đấy, nhưng mà chơi với anh nó không thắng nổi đâu.
Anh nhếch mép lên bảo Vân.
_Đúng là tôi có nói như thế, nhưng là trước khi cô ký vào cái hợp đồng kia, cái này chỉ là giao kèo giữa tôi và cô thôi, vì tôi hiểu cô mà, có phải là cô đang tìm cách phá tôi hay làm cho tôi tức để sa thải cô không, tôi phải đề phòng mọi trường hợp chứ…!!
Vân tròn xoe mắt nhìn Khoa, vậy là anh ta đã đoán được hết mọi suy nghĩ của nó, kiểu này thì làm sao mà nó thoát được.
Thấy Vân còn ngồi thừ để suy nghĩ, Khoa nói thêm.
_Hay là cô trả tôi tiền bồi thường luôn cũng được, cô sẽ không phải tới đây làm việc hay là ký thêm vào cái giao kèo này, thế nào cô chọn bồi thường hay là ký vào đây…???
Vân chưa bao giờ gặp tình huống nào như thế ở trong đời cả, mới nghe thì cứ tưởng anh ta tốt bụng với nó lắm, nhưng anh ta đang dồn nó vào đường cùng.
Nó run run cầm cây bút, nó nhắm mắt lại, nó ký tên của nó vào tờ giấy.
Khoa cố nhịn cười, cả đời của anh chưa có phút giây nào vui thú như thế này cả.
Cầm tờ giấy trên tay, và xem lại chữ ký của Vân, Khoa hài lòng bảo.
_Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ làm việc ở đây, và làm theo những chỉ thị của tôi….!!!
Vân đành nói.
_Vâng, bây giờ anh muốn tôi làm gì…???
Khoa giao cho nó một chồng hồ sơ, anh ra lệnh cho nó.
_Cô phải dịch và đánh máy lại toàn bộ cái này trong ngày hôm nay…!!
Vân choáng váng, anh ta định hành xác của nó hay sao mà giao cho nó nhiều thế.
Nó kinh hãi bảo Khoa.
_Anh bắt tôi phải làm hết từng này hay sao…??
Khoa bắt đầu cắm cúi xuống làm việc, anh bảo nó.
_Đúng thế, và nhớ là phải báo cáo cho tôi vào chiều nay, cô đi làm việc của mình đi vì tôi còn nhiều chuyện phải làm lắm…!!
Vân kêu khổ, nó biết là cái tên này muốn trả thù nó đây mà, có ông chủ nào bắt nhân viên của mình giải quyết một đống công việc trong ngày đi làm đầu tiên không hả trời.
Mặc dù than thân như thế thôi, nhưng nó biết là nó phải dựa vào sức mình, vì không ai có thể giúp được nó.
Nó ôm chồng hồ sơ, nó tìm cho mình một cái bàn trống, chưa hết nó cướp luôn cái Laptop của tên kia.
Nó cười khì, nó bảo Khoa.
_Xếp thông cảm, vì em phải đánh máy và in ra nên em cần cái này…!!
Khoa bực cả mình, nhưng anh phải chịu thua nó, thành ra nó dùng Laptop của anh, còn anh phải đùng desktop để làm việc.
Vân thích trí cười, cho anh chết, ai bảo ngu đi thuê tôi làm gì.
Nó giở hồ sơ thứ nhất ra, nó bắt đầu đọc, đọc đến đâu nó bắt đầu đánh máy đến đấy, mắt của nó nhìn hồ sơ ở trước mặt, tay của nó gõ trên bàn phím.
Nó say sưa làm việc, nó cũng không quan tâm tới thời gian trôi qua nhanh hay trôi qua chậm.
Nó cứ thế làm, nó cũng không ngước mắt lên nhìn Khoa cái nào, anh đầu tiên mải làm việc của mình, đến khi anh làm xong anh nhìn lên, anh thấy Vân tay thì gõ, mắt nhìn hồ sơ, miệng của nó cười toe toét, anh không hiểu gì cả, tò mò anh bước lại xem, anh muốn biết nó đang giở trò gì.
Khoa hỏi Vân.
_Cô đã làm xong chưa, mà sao lại ngồi chơi game là thế nào…??
Vân mắt vẫn nhìn màn hình, tay của nó vẫn gõ trên bàn phím, nó bảo anh.
_Tại sao tôi lại không được chơi…??
Khoa tức quá, anh liền gập cái Laptop lại, anh quát.
_Cô định trêu tức tôi đấy hả, cô có biết là cô vừa ký vào hợp đồng không…??
Vân cười cười hỏi Khoa.
_Đúng, tôi đã ký thì sao…??
Khoa thấy nó chẳng coi lời của anh ra gì cả, anh nhếch mép lên, anh xé một tờ giấy ra, anh định viết hay ghi cái gì đấy thì Vân đưa cho anh một tập giấy và bảo.
_Tôi đã đánh máy và dịch xong cho anh rồi đây…!!
Khoa kinh ngạc, cả một chồng hồ sơ thế kia, nó có làm cả ngày cũng không xong, sao chỉ trong vòng có mấy tiếng mà nó đã hoàn thành là thế nào.
Anh nghi ngờ hỏi nó.
_Cô có chắc là mình làm cẩn thận không đấy…??
Vân nheo nheo mắt bảo Khoa.
_Anh không tin khả năng của tôi à, vậy tôi sẽ nói lại ý chính cho anh nghe nhé…!!
Khoa ngồi xuống cái ghế của mình, anh nói.
_Cô nói đi, tôi đang nghe đây….!!
(Còn Nữa...)
Home
Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 7
|
6/7/10 |


Không có nhận xét nào: