Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 4

Nghe cái giọng khinh khỉnh của Hoàng, Vân bực cả mình, chân của nó lại đau nhói lên, nó nghĩ mình mà lấy tiền của cái thằng cha này thì dễ dàng cho hắn quá, mình phải làm cách nào cho hắn ngày nào cũng phải gặp mặt mình và mình hành hắn cho bõ ghé, a ha, có cách rồi.

Nó đưa đôi mắt và khuôn mặt buồn rầu lên, nó bảo:

_Anh có biết là, vì anh mà tôi bây giờ phải ra đường sống không hả, tôi đã không có nhà cửa, tôi phải dựa vào sức mình mà sống, nay anh lại đâm xe vào tôi thế này, tôi sẽ sống ở đâu, và ai sẽ chăm sóc cho tôi, sao anh lại độc ác thế, anh tưởng chỉ có vài đồng tiền bồi thường của anh là tôi sẽ để cho anh yên hả, cái tôi cần bây giờ không phải là tiền của anh, mà là đôi chân của tôi, nếu nó mà bị làm sao, tôi sẽ làm nghề gì để sống, và ai sẽ thuê tôi, anh đã thấy mình quá tàn nhẫn chưa, anh đi bắt nạn một con bé thân cô thế cô như tôi, hu hu hu, cũng phải vì nhà anh giàu có, anh đi đâu cũng có người đưa người rước, còn tôi, tôi không có ai cả, nên anh đâu có hiểu được hoàn cảnh của tôi, và tôi cũng nói cho anh biết, đừng có nói cái giọng khinh đời của anh với người khác, tôi mong có ngày anh sẽ bị quả báo vì điều đó…!!!

Sau khi sạc cho tên kia một hồi, nó khóc nấc lên, hu hu hu, bây giờ cảm giác trong nó hỗn độn, nó vừa tủi thân vì bị bệnh không có ai chăm sóc và hỏi thăm, nó vừa giận bầm gan cái tên kia, đã đâm xe vào nó không nói vài câu dễ nghe thì thôi, hắn còn dám dùng tiền để mua đôi chân của nó nữa chứ.

Nó ghét bọn công tử nhà giàu, hứ, cái bọn khinh người, sao họ không hiểu, họ giàu đâu phải là tiền của họ đâu, mà là tiền của bố mẹ của họ chứ, thế mà dám vênh lên với nó là sao.

Nó ngán ngẩm quá rồi, nó nghĩ thà là nó bị què, hay nằm bệnh viện một mình còn hơn bắt cái tên kia chăm sóc cho nó, vì có lẽ nó sẽ chết vì tức giận khi nhìn thấy cái mặt của tên kia hơn là tên kia vì nó mà chết.

Nó không thèm bảo như thế nào nữa, nó quay mặt vào trong, nó nhắm mắt lại, nó muốn ngủ để quên đói và quên đau.

Nhưng Hoàng đâu có để cho nó yên, dám mắng anh và nguyền rủa anh, anh làm sao mà chịu nổi, anh quát:

_Con bé kia…!! Đã bị đau rồi, sao không nằm im và cái miệng cũng im luôn đi, sao lại nói ra những lời lăng nhục người khác thế hả, cô có biết là mình là người sai luật chứ không phải là tôi không hả, cô đi qua đường khi đèn giao thông vẫn còn xanh, tôi gây tai nạn cho cô đâu phải là do tôi cố tình, tôi thấy cô bị vậy, tôi có lòng tốt đưa cô vào đây, và tôi còn lịch sự bồi thường tiền cho cô, cô còn muốn gì nữa, hứ, đồ kiêu ngạo, biết thế tôi để cho cô chết luôn…!!!

Vân thấy anh ta mắng lại mình, nó tức quá, nó quay ra, nó cố ngồi dậy, cái mặt của nó nhăn lại vì đau, anh ta còn không thương xót nó, anh ta cười khẩy bảo:

_Cho cô chết, đã đau rồi, còn không nằm im, cựa quậy và giãy rụa cho lắm vào, vết thương nó hành cho, cô biết điều thì ngoan ngoãn làm theo những gì tôi nói đi, nếu không cô chẳng được gì mà còn bị thiệt vào thân…!!!

.........................

Nó gồng mình lên, nó nghĩ, mình đã muốn buông tha cho hắn, thế mà hắn lại dám quát mắng mình, được rồi, hắn muốn chơi với mình, mình cũng sẽ chơi lại hắn cho bõ ghét, có tức giận hay cãi nhau với hắn cũng hay đấy, ít ra hàng ngày mình sẽ không còn cảm thấy nhàm chán nữa.

Nó vênh mặt lên, nó hỏi:

_Anh đồng ý bồi thường cho tôi chứ gì…??

Hoàng chán nản bảo:

_Đúng thế, cô muốn gì sao không nói ra mau đi…??

Vân cười thật ngọt, nó bảo:

_Tôi chỉ yêu cầu anh một việc…!!

Hoàng thấy nó không chịu trả lời cho anh, mà cứ ấp úng kiểu đó khiến cho anh bực mình hỏi:

_Việc gì…??

Vân trả lời ngay:

_Cho tôi tới nhà anh sống…!!!

Hoàng suýt chút nữa là ngã ngửa ra đằng sau, anh kinh ngạc hỏi nó:

_Cô nói như vậy là sao, tôi không hiểu, tôi tưởng tôi chỉ cần bồi thường tiền cho cô là xong chứ…??

Vân mắt rơm rớm nước mắt, nó nói:

_Anh cũng biết là tôi không có chỗ nào để đi cả, vì anh mà cơ hội tìm việc làm và tìm nhà của tôi tan thành mấy khói, nên anh phải có trách nhiệm chăm sóc cho tôi cho đến khi tôi lành lặn thì thôi…!!

Hoàng ngán ngẩm hỏi:

_Vậy là tôi sẽ phải chăm sóc cho cô đến hết đời hay sao, nếu tôi mà phải làm điều đó thì tôi thà chết đi còn hơn, cô cũng đừng mong tôi đáp ứng yêu cầu này của cô…!!

Vân trừng mắt lên bảo Hoàng:

_Vậy là anh định vứt tôi ra đường à, tôi không ngờ trông mặt mũi anh sáng sủa thế kia mà tâm địa của anh lại độc ác như vậy…!!

Hoàng tức giận quát:

_Con nhỏ kia, ăn nói cho cẩn thận, cô bảo ai là tâm địa độc ác hả, cô có muốn ăn tát không, cô đừng tưởng tôi gây tai nạn cho cô hay cô bị thương mà không dám đánh cô, cô đúng là một con nhỏ láo toét, bố mẹ cô không biết dạy cô phải ăn nói với người lớn như thế nào hả…??

.......................

Hoàng và Vân còn gân lên cãi nhau nữa, nếu không có tiếng gõ cửa.

Họ ngừng chiến vì muốn xem ai đến vào giờ này, họ nhìn ra cửa, họ thấy bác sĩ và cô y tá bước vào.

Ông bác sĩ khoảng 45, 47 tuổi, ông nhìn nó, ông hỏi:

_Cháu đã thấy đỡ chưa…??

Vân mắt vẫn còn lệ, nó bảo:

_Dạ, cháu vẫn còn thấy đau lắm, nhưng mà đau thể xác không bằng đau mồm…!!

Ông bác sĩ và cô ý tá phì cười, hai người không hiểu nó nói như vậy là có ý gì, ở đây họ chỉ chữa chân cho nó, chứ có chữa mồm cho nó đâu.

Ông kinh ngạc hỏi nó:

_Cháu bị làm sao nữa à, bác thấy mồm cháu vẫn bình thường mà, có bị làm sao đâu…??

Vân nhìn Hoàng một cái còn sắc hơn dao cạo, nó bảo:

_Dạ, vì cháu vừa phải găng miệng của mình ra mà nói, nên bây giờ hơi đau…!!

Hoàng nghe nó mai mỉa mình, anh càng bực, và hối hận vì lòng nhân đạo của mình, anh nghĩ biết thế mình bỏ mặc cho cô ta muốn ra sao thì ra, mình chỉ cần đưa cô ta vào đây, thuê người chăm sóc cho cô ta và trả tiền viện phí là xong, cần quái gì đến thăm cô ta, để nghe cô ta xài xể, và chửu rủa mình thế này, đúng là ngu dại mà.

Ông bác sĩ mỉm cười, vì ông đã hiểu rồi, chắc là vừa cãi nhau với anh chàng kia chứ gì, mà con bé này cũng kinh thật, nó đã bị cái chân đau kia hành rồi, mà nó còn có sức để cãi nhau, xem ra con bé này cũng khỏe và ương bướng quá.

Ông hỏi Hoàng:

_Cháu là gì của cô bé này…??

Hoàng vẫn còn chưa kịp nói gì, Vân bảo ngay:

_Dạ, anh ấy là chồng chưa cưới của cháu…!!!

Ông bác sĩ và cô y tá kinh ngạc nhìn Hoàng, họ không ngờ đôi oan gia này lại là vợ chồng.

Hoàng suýt tí nữa lại ngã ngửa ra sau, sao con bé này hay nói những câu làm cho anh bị xốc và giật mình thế nhỉ.

Mắt của anh mở to ra mà nhìn nó, còn mồm của anh há hốc ra, anh nhìn nó không chớp, sao cón bé này nó nói dối mà không chớp mắt thế kia, thậm chí nó còn mỉm cười với anh nữa chứ.

Ông bác sĩ hỏi Hoàng:

_Cháu đã làm thủ tục đăng kí cho vợ của cháu chưa…??

Ông bác sĩ vừa dứt, Vân nhìn Hoàng, nó nói bằng cái giọng âu yếm, nó bảo:

_Kìa anh, sao anh không trả lời bác sĩ đi, anh đã đăng kí nằm viện cho em chưa…??

..........................

Hoàng định giải thích anh không là gì của con nhóc này cả, nhưng Vân hình như đoán được những điều Hoàng sắp nói hay sao, mà nó bảo ông bác sĩ.

_Bác sĩ thông cảm, anh ấy vì lo cho vợ sắp cưới quá nên không còn tâm trí đâu mà lo cái vụ đó nữa…!!!

Ông bác sĩ có vẻ dễ dãi, và hiểu được tâm trạng của Hoàng, vì ai sắp cưới mà vợ của mình lại bị như thế này, ai mà lại không lo và buồn lòng kia chứ, anh ta không thấy vợ mình bị què mà bỏ là tốt bụng và có lòng thành lắm rồi, ôn nghĩ mình nên động viên anh ta và ăn nói nhẹ nhàng với anh ta thì hơn.

Ông cười bảo:

_Lúc nữa cháu xuống đăng ký cho vợ đi nhé…!!

Hoàng cười khổ, bây giờ anh mà bảo, anh không có quan hệ gì với con nhóc này, thế nào họ cũng chửu anh là đồ bạc bẽo, vì vợ của anh bị như thế này anh liền bỏ cô ta, để chạy theo một người đàn bà khác, nếu ai mà biết được chuyện này, anh còn mặt mũi nào mà sống ở trên đời này nữa.

Anh nhìn Vân với anh mắt căm thù, và bực mình, anh không ngờ nó lại giở cái chiêu này ra với anh, kiểu này anh muốn thoát ra khỏi nó, xem ra không được nữa rồi, nó muốn hành anh đây mà.

Anh chán nản quá, anh sẽ phải làm gì với con nhóc đanh đá này đây, anh mà bỏ đi và không quan tâm tới nó, mấy bác sĩ và y tá ở đây thế nào cũng hỏi con nhóc kia, nó lại bảo anh là người tệ bạc, thấy nó bị thương, anh không muốn có một người vợ như vậy nên bỏ rơi nó rồi, hic, anh nghĩ đến những lời bàn ra tán vào của họ mà ngán.

Anh cố nặn ra được một nụ cười, anh nói với ông bác sĩ đang khám cho Vân.

_Dạ, cháu sẽ đăng ký cho cô ấy ngay…!!!

Ông bác sĩ cười, và trấn an Hoàng:

_Cháu yên tâm đi, vợ của cháu không bị gãy chân thật đâu mà lo, cái chân của cô ấy sẽ lành nay mai thôi, lúc đó hai cháu có thể lấy nhau như những người bình thường…!!!

Cả Vân và Hoàng mừng quá hỏi:

_Có thật thế không hả bác sĩ…??

Ông bác sĩ thấy đôi trẻ mừng quá lên như thế ông phì cười, ông nghĩ bọn này mong lấy nhau quá đây mà.

Nhưng ông có biết đâu, Hoàng mừng vì anh mong thoát nó sớm, anh không muốn nó hành anh cả đời, nếu không anh sẽ phải vào nhà thương điên mất.

Còn Vân mừng vì nó không muốn nó bị què, nó sợ nó không có cơ hội làm những điều mà nó thích với cái chân bị thọt, nó nghĩ đơn giản, nó sẽ làm cho tên kia phát điên và phát khùng lên nếu cái chân của nó bị gãy, nhưng xem ra trò chơi này sẽ phải sớm kết thúc vì cái chân của nó không bị làm sao cả, mặc dù vậy nó vẫn mừng, vì ít ra nó cũng có thể hành tên kia tới hơn một tháng lận.

Ông khẽ cười bảo:

_Đúng thế, chậm nhất là một tháng, hay là gần hai tháng thôi…!!!

Hoàng cười thật tươi, anh nhìn Vân một cái, anh nhếch mép lên, anh nói với ông bác sĩ;

_Cám ơn bác sĩ nhiều…!!

Ông bác sĩ và cô ý ta sau khi khám và xem lại vết thương cho Vân, ông ghi bệnh án của nó vào hồ sơ và kê đơn thuốc cho nó, ông dặn nó đôi điều, rồi cả hai đi ra khỏi phòng, bây giờ chỉ còn lại Hoàng và Vân ở lại.

.............................

Hoàng mắt nhìn Vân tóe lửa, anh quát:

_Con nhỏ kia, ai là chồng chưa cưới của cô hả…??

Vân tỉnh bơ nói:

_Anh là chồng chưa cưới của tôi chứ còn ai nữa…!!

Mặt của Hoàng nhăn lại, anh khinh thường nói:

_Tôi mà là chồng chưa cưới của cô, chắc mắt của tôi bị mù hay trái tim của tôi đã chết nên mới chọn một người vợ như cô…!!!

Vân không hề cảm thấy bực mình, mà ngược lại, nó cười thật tươi vì làm cho Hoàng tức, vì mấy lời vừa rồi của anh chẳng hề làm cho nó bực mình hay cáu gắt gì cả.

Nó nói thật dịu dàng:

_Sao thế anh yêu, không lẽ em đau bệnh thế này, mà anh nỡ lòng nào bỏ em thật sao..??

Hoàng tức quá, anh quát:

_Cô có câm đi không hả, hay là tôi phải lấy cái gì để bịp miệng của cô lại…!!

Vân le lưỡi trêu Hoàng, nó xoa xoa vào bụng của mình, nó bảo Hoàng:

_Anh có thể mua cái gì cho tôi ăn không, vì tôi đói quá rồi…??

Hoàng kinh ngạc, anh lắc đầu, nó hành anh chán, bây giờ nó lại dám nhờ nạn nhân của nó mua gì cho nó ăn nữa, nó coi anh là cái gì nhỉ, con dối của nó hay sao.

Anh chán quá, anh đứng dậy, lấy mấy quả táo, và mấy bịch sữa, anh đưa cho nó.

Vân cầm lấy bịch sữa mà Hoàng đưa, nó nhìn quả táo trên tay của Hoàng, nó hỏi:

_Sao anh không gọt nó đi, không lẽ anh bắt tôi ăn cả vỏ…??

Hoàng tức mình gắt:

_Cô không ăn mặc cô, tôi làm như thế này là tốt với cô rồi, cô mà còn làm cao lên, tôi sẽ bỏ mặc cô, lúc đó đứng có hối hận…!!

Vân nói với Hoàng bằng cái giọng thương hại, nó bảo:

_Tội nghiệp cho anh, anh là công tử con nhà giàu mà, làm sao anh có thể gọt được táo, thôi anh đưa cho tôi con dao, tôi tự gọt lấy vậy…!!

Hoàng nghe nó khích bác, tự ái của anh nổi lên, anh liền cầm lấy con dao nhỏ, anh bắt đầu gọt quả táo, nhưng đúng là anh không biết gọt thật, anh gọt thế nào mà nó cứ trượt mãi, mấy lần anh suýt bị dao cắt vào tay, anh kêu khổ, vì ở nhà anh, những việc như thế này anh có bao giờ phải làm đâu, anh mà muốn ăn thì chỉ cần mở tủ lạnh ra là có rồi.

Vân thấy ngứa cả mắt, nó quát:

_Đưa đây, tôi tự làm lấy, nhìn anh làm lúc nữa, chắc là tôi đau tim mất…!!

Vân cầm lấy con dao và quả táo mà Hoàng đang gọt dở, nó chỉ cần xoay quả táo hai ba vòng là nó gọt xong, chưa hết, nó bổ quả táo ra cũng rất nghệ thuật.

Mấy quả táo còn lại, nó cũng làm như thế, xong đâu đấy nó bỏ ra một cái đĩa nhỏ, nó bắt đầu ăn và uống sữa, nó chìa ra cho Hoàng và bảo:

_Anh có ăn không…??

Hoàng nhìn nó làm, anh thích thú nhìn nó xoay vòng quả táo, anh nghĩ con nhỏ này cũng khéo tay đấy.

Thấy nó mời mình, anh không muốn ăn nên bảo:

_Không, cô ăn đi…!!

Hoàng hỏi nó, khi thấy nó ăn ngon miệng quá, kiểu này chắc là nó đói lắm đây.

_Cô có muốn ăn thêm gì nữa không…??

Vân cười buồn bảo:

_Anh sẽ mua cho tôi khi tôi nhờ anh chứ…??

Hoàng bực mình, vì nó dám nghi ngờ lòng tốt của anh.

_Cô muốn ăn gì sao không nói ra mau đi, còn lắm mồm như thế làm gì..??

Vân sung sướng quá, vậy là có người muốn mua gì cho nó ăn thật, nó ngẫm nghĩ mình nên ăn gì bây giờ nhỉ, à, nó nhìn Hoàng, nó cười toe toét, nó bảo:

_Anh có thể mua cho tôi một tô phở, mấy cái bánh mỳ, hai bịch sữa, một chai nước khoáng, và mấy túi kẹo mút không…??

Hoàng nhìn nó từ đầu xuống chân, anh muốn đánh giá xem nó nặng cỡ nào, sao nó ăn lắm thế, anh phì cười, nó bị ốm đau thế này mà ăn nhiều như thế, chắc là lúc khỏe mạnh con bé này ăn phải khiếp, anh lắc đầu, anh bảo:

_Cô chờ ở đây, tôi sẽ bảo người mua cho cô…!!!

Vân cười bảo:

_Chỉ cần anh cho người mua cho tôi là được, chờ thêm lúc nữa cũng không sao…!!

Hoàng nói:

_Cô đã suy nghĩ về lời đề nghị của tôi chưa…??

Vân trả lời, mà mắt không hề nhìn Hoàng, vì nó còn đang bận ăn, nó bảo:

_Tôi đã nói rồi, tôi không cần tiền của anh, mà tôi cần anh chăm sóc cho tôi cho đến khi tôi lành lặn…!!

Vân ngẫm nghĩ lại lời của Hoàng nói, nó thấy như vậy là quá tuyệt cho nó rồi, vì nó vừa được trả tiền, vừa có người chăm sóc và có nhà để ở, nếu nó mà làm găng quá thì đúng là nó chẳng có lợi gì thật.

_Tôi đồng ý, hy vọng anh làm đúng với những gì mà anh nói…!!

Hoàng cười bảo:

_Tất nhiên rồi, thôi cô nghỉ ngơi đi, tôi có việc bận rồi, tôi về trước đây…!!!

Vân không nói gì, nó đang nghĩ lại về cuộc đời của nó, nó sẽ phải ở nhà ăn không ngồi rồi một tháng, nó đang tính trong thời gian đó nó sẽ làm gì, nó nghĩ nó nên lên mạng tìm cái gì đó để làm, nếu không nó sẽ điên lên mà chết mất.

Vân chờ khoảng 20 phút thì có người mang đồ ăn cho nó, nó nhìn cái túi bóng đầy, nó mở ra xem, nó cười, anh ta mua cho nó nhiều quá, nó cảm thấy hơi hối hận vì nó lỡ xài xể Hoàng ghê quá, anh ta cũng tốt bụng đấy chứ, và nó cũng cảm thấy mình hơi quá đáng vì nó là người đi sai luật, anh ta đã trả tiền viện phí cho nó và chăm sóc cho nó đến khi lành bệnh, lẽ ra nó là người phải cám ơn anh ta mới đúng, nhưng nó lại dám chửu anh ta không thương tiếc, nó nghĩ nếu Hoàng đến đây thăm nó nữa, nó sẽ xin lỗi Hoàng.

Nhưng Hoàng không hề đến thăm nó lần nào nữa, anh đã thuê một bà khoảng 45, 46 tuổi chăm sóc cho nó, tiền viện phí và mọi thứ khác anh đều trả cho nó đầy đủ.

Nó có hỏi bà Thoa – người chăm sóc cho nó về Hoàng, nhưng ngay cả bà ta cũng không biết Hoàng là ai, thân thế của anh ta là dấu hỏi chấm to đùng trong đầu nó.

Nó nhờ bà Thoa mua cho nó một quyển vở và một cây bút nó tì giấy lên bàn, nó muốn viết thư về cho gia đình, nó không muốn họ lo cho nó, nó chỉ cần thông báo nó vẫn khỏe mạnh, và đang sống tốt là được, nó dấu điện chỉ và nơi nó đang sống vì nó không muốn ai tìm ra nó cả.

Trong thư nó viết:
”Bố mẹ và ông kính yêu của con…!!

Con biết là bây giờ bố mẹ và ông đang lo cho con lắm, nhưng mọi người yên tâm đi vì con vẫn còn rất khỏe mạnh, con đã đến được thành phố mà con yêu thích, con cũng tìm được việc làm và chỗ ở cho mình, nói chung là cuộc sống tự lập của con tạm ổn, lúc đầu mới xa mọi người con cảm thấy sợ lắm, con đã tủi thân và khóc rất nhiều, con cảm thấy mình thật ngu dại khi bỏ nhà ra đi, nhưng nay con đã tập dần quen với cuộc sống mới, con cảm thấy dễ chịu hơn.

Mỗi sáng sớm con thức dậy, con luôn tự hỏi là mọi người đang làm gì, có nhớ đến con và lo lắng cho con không, còn con, con nhớ mọi người và yêu mọi người lắm, nhưng con không thể nào về được, bố mẹ và ông hãy hiểu và tha thứ cho con, đừng tìm con và lo lắng cho con nữa, con tự biết mình phải làm gì.

Con hay nhìn về phương trời xa, con nhớ quê nhà, nhưng trong tim của con không muốn quay về, vì nó vẫn chưa tìm được một người mà con có thể gởi trao cả cuộc đời, bố mẹ và ông có thể chấp nhận cho con, khi con tìm được tình yêu của cuộc đời mình không…??

Con viết thư này con chỉ muốn bố mẹ và ông biết con đang sống tốt và con sẽ không làm điều gì khiến bố mẹ và ông buồn lòng đâu, nên con mong mọi người hãy sống vui vẻ và yên lòng vì ở nơi phương xa này con luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp cho mọi người.”

Nó viết xong lá thư, nó gập lại và cho vào một cái phong bì, nó nhờ bà Thoa đi gửi thư cho nó, vì với cái chân đau và ngồi trên xe lăn như thế này, nó không thể di chuyển được.

Bà Thoa cầm lá thư của nó, bà ra khỏi bệnh, bà bắt một chuyến xe buýt và gởi lá thư của nó ở một cái bưu điện gần nhất.

Một mình trong bệnh viện, nó cảm thấy hơi chán, nó mân mê cái điện thoại trên tay, nó muốn gọi cho ai đó, nó nghĩ ngay đến con bé Thu, bạn thân của nó, nhưng nó sợ, mình mà gọi cho nó bây giờ, cả hai sẽ không cầm được nước mắt mất, nhưng nó buồn và cô đơn quá, nó cần có ai đó để tâm sự.

Nó bấm số của Thu, nó chờ.

Thu bắt máy ngay khi trên màn hình hiện lên số của con bạn thân, nó đã cố gọn cho Vân không biết bao nhiêu lần nhưng không lần nào nó chịu bắt máy cả, may quá, nó lại gọi cho mình, mình phải cố dò xem nó đang ở đâu mới được.

Thu khóc, nó hỏi với giọng run run:

_Vân hả, mày đang ở đâu đấy…??

Vân cũng khóc, nó bảo:

_Mày và các bạn ở trong lớp vẫn khỏe mạnh và sống vui vẻ chứ…/?

Thu quát:

_Con kia, sao tự nhiên mày lại bỏ đi là thế nào, mày có biết vì mày mà tao và các bạn trong lớp lo cho mày lắm không hả, bố mẹ và ông nội của mày đã đi tìm mày suốt, chưa hết họ còn đăng cả báo tìm mày đấy, không lẽ mày không đọc báo hay lên mạng hả, hay là mày biết mà không chịu về…???

(Còn Nữa...)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info