Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 28


Vân và Duy tay nắm tay bước lên lầu. Vân lần đầu tiên đến ở ăn một nhà hàng kiểu Pháp sang trọng như thế này nên con nhỏ tò mò đưa mắt nhìn xung quanh. Duy mỉm cười dễ dãi hỏi Vân.

_Cô chưa bao giờ đi ăn nhà hàng nào kiểu này hay sao mà trông cô có vẻ lạ lùng và kinh ngạc như thế…??

Vân đáp.

_Tôi không có đủ tiền để đến đây ăn. Anh cũng biết cuộc sống tự lập của một con bé bỏ nhà ra đi là gì rồi đấy. Tôi phải tiếc kiệm từng đồng xu tôi kiếm ra nếu không tôi chỉ còn nước trở về gia đình hay phải đi ăn xin ngoài đường may ra mới duy trì được cuộc sống hàng ngày….!!

Duy thở dài. Duy chưa bao giờ lo thiếu tiền, anh chàng có thể chi trả và ký vào những tờ hóa đơn với một số tiền khổng lồ. Duy tò mò muốn biết một cuộc sống tự lập và không có tiền như Vân là gì. Duy khâm phục Vân vì một con nhóc mới có 16, 17 tuổi lại có thể tự lo cho mình trong những ngày sống xa ra đình. Con nhỏ này không những có thể tự kiếm ra tiền mà kiến thức về xã hội của nó cũng không đến nỗi tệ lắm. Duy nghĩ.

_Cô vợ của mình cũng là một con người có bản lĩnh và có tính cách. Mình biết với những cô gái như thế này nếu phải sống chung cả đời thì sẽ có nhiều chuyện xảy ra nhưng cuộc sống phải có cá tính và bản lĩnh mới vượt qua được….!!

Lầu hai của nhà hàng được trình bày sang trọng và ấm cúng. Tuy là lần đầu đến đây nhưng Vân đã thích nó mất rồi. Con nhỏ khẽ mỉm cười nói thì thầm với Duy.

_Anh nhìn nơi này có giống nơi nào mà anh đã từng đến hay không. Còn tôi chỉ được trông thấy nó ở trên báo trí và phim ảnh thôi….!!

Duy phì cười vì con nhỏ này không biết dấu diếm sự ngu ngơ của mình mà nói thẳng ra như thế. Anh chàng thông cảm vì không phải cô gái nào cũng có may mắn được sinh ra trong một gia đình giàu có và không phải cô gái nào cũng thích đua đòi hưởng lạc.

Khoa hăng say làm việc nên quên cả thời gian. Bà Liên đã lên phòng ngủ từ khi nào rồi. Hôm nay trời mưa nên không khí mát mẻ giúp bà dễ chìm sâu vào trong giấc mộng.

Khoa mệt mỏi vươn vai. Anh chàng thở phào vì công việc cuối cùng cũng đã hoàn thành xong. Tuy chưa thật sự hài lòng lắm với những thông tin mà Khoa thu thập được nhưng anh chàng cũng đã nắm được sơ qua tình hình của công ty bên đối tác.

Khoa tắt máy tính. Chiếc điện thoại reo vang làm cho Khoa giật mình. Khoa không biết ai lại gọi cho mình vào lúc này. Bạn bè của Khoa không có nhiều lắm vì anh chàng suốt ngày lao đầu vào công việc nên không rảnh lúc nào để đi ăn hay đơn giản uống cà phê với ai đó.

Dung – cô nàng thư kí của Khoa đang ngồi tại một nhà hàng. Cô ta muốn mời Khoa đi ăn cùng nên gọi điện hỏi thăm Khoa. Khoa vừa nhìn thấy số máy di động hiện trên màn hình, anh chàng đã thấy ngán ngẩm hết cả mình. Khoa mặc dù không muốn nghe nhưng như thế thì bất lịch sự quá nên Khoa đành nén lòng cầm máy lên.

Khoa thờ ơ hỏi Dung.

_Cô gọi cho tôi có gì không…??

Dung mừng ra mặt, cô ta hôm nay ăn mặc thật đẹp. Nhìn cách trang điểm và diện đồ của cô ta lúc này giống như cô ta đang định đi dự tiệc hay ăn mừng lễ cưới của ai đó. Cô ta muốn lúc nữa Khoa đến phải nhìn thấy được một vẻ đẹp kiêu sa và sắc nước hương trời của cô ta. Dung phải mất gần mấy tiếng đồng hồ chỉ để trang điểm và làm tóc. Cô ta phải chọn đi chọn lại mấy bộ quần áo của mình mới có được kết quả như thế này.

Dung thu hút nhiều ánh mắt của các chàng trai bên cạnh. Mấy anh chàng cứ liếc mắt ngưỡng mộ nhìn Dung mãi. Cô ta cười thầm vì hôm nay người mà cô ta muốn nhìn cô ta như thế chỉ có Khoa mà thôi. Cô ta hy vọng Khoa sẽ không từ chối lời mời đi ăn cơm của cô ta.

_Anh có thể đi ăn cùng với tôi được không…??

Khoa nhìn đồng hồ đã hơn tám giờ, nghĩa là vẫn còn sớm. Nhưng mặc kệ là sớm hay muộn Khoa cũng không muốn liên quan gì tới Dung vì cô ta không phải là mẫu người phụ nữ mà Khoa thích. Trong trái tim của anh chàng hình bóng của Vân đang dần len lỏi vào. Khoa thở dài nói.

_Tôi xin lỗi nhưng lúc nãy tôi đã ăn cơm với gia đình rồi nên cô hãy đi ăn một mình đi nhé….!!

Dung thất vọng thấy rõ. Đôi môi đang nở một nụ cười thật tươi đã tắt ngấm. Khuôn mặt rầu rầu. Cô ta thấy mình thật uổng công trang điểm và làm đẹp để đến đây. Dạ dày của cô ta đang sôi lên, cô ta không dám ăn uống gì mà ngồi đợi Khoa ở đây, lẽ nào anh không thể vì nể tình Dung phải vất vả và đặt bao nhiêu thành ý để đến đây hay sao.

Dung van nài.

_Anh không thể đi ăn cùng với tôi được hay sao. Tôi đã phải đợi anh gần cả buổi tối rồi. Anh đi ăn với tôi như quan hệ đồng nghiệp và bạn bè bình thường thôi mà sao cũng khó quá thế hả anh…??

Khoa nhắm mắt lại. Anh chàng nghe giọng nói não nề và buồn bã của Dung. Khoa thở dài bảo.

_Thôi được rồi, nhưng tôi nói trước là tôi đã ăn rồi nên chỉ ngồi chơi với cô được thôi….!!

Dung mừng quá, đôi môi lại nở một nụ cười thật tươi. Giọng nói của cô nàng reo vui.

_Anh mau đến đây nhé. Anh có biết nhà hàng của Pháp mà ngày trước chúng ta đã hẹn ăn cùng với đối tác hay không…??

Khoa từ tốn trả lời.

_Tôi biết nhà hàng đó rồi. Cô sẽ tới đó trong vòng mấy phút thôi….!!

Dung lễ phép nói.

_Dạ, anh mau đến nhé. Em đợi anh….!!

Khoa cúp máy. Anh chàng thay cái áo phông mặc ở nhà bằng một cái áo cánh và mang thêm một cái áo khoác ở ngoài màu xanh nhạt.

Khoa mở cửa tủ, anh chàng thở dài vì không biết ăn mặc như thế nào cho phù hợp. Vì nếu sang trọng quá thì anh chàng không muốn. Anh chàng sợ Dung hiểu lầm hành động của mình. Còn nếu anh mặc như một thằng hề, anh chàng lại sợ mọi người xung quanh chê cười. Khoa bực cả mình, anh chàng lẩm bẩm.

_Thôi thì chọn đại một bộ bình thường coi như là đang đi dạo phố thôi vậy…!!!

Sau khi tươm tất trong một bộ quần áo mà Khoa cho là hợp lý nhất cho buổi hẹn ăn cơm này. Khoa lấy chìa khóa ô tô, khép cửa phòng của mình lại. Khoa đi xuống lầu. Khoa định chào bà nội rồi mới đi nhưng ngó xung quanh phòng khách và căn bếp, Khoa không nhìn thấy bà đâu cả. Khoa đoán bà nội có lẽ đã yên giấc rồi.

Khoa gặp Hồng ngoài sân. Anh chàng dặn.

_Nếu bà tôi có hỏi tôi đang đi đâu thì cô bảo là tôi ra ngoài một chút nhé…!!

Hồng gật đầu nói.

_Cậu chủ cứ đi đi. Khi nào bà dậy tôi sẽ chuyển lại lời của cậu cho bà…!!

Khoa không nói gì nữa. Anh chàng tự mở cổng, tiếng khóa kêu lạch cạch làm cho Khoa cảm thấy tim của mình cũng đang kêu lên như thế. Khoa không hiểu tại sao một cảm giác hồi hộp và lo lắng đang tràn ngập lên ở trong lòng.

................

Do con đường bị ách tắc nên Khoa đến hơi muộn so với thời gian ước hẹn. Khoa bực cả mình, anh chàng không ngờ buổi đi hẹn ăn cơm đầu tiên với Dung lại gặp nhiều trở ngại như thế này. Chiếc xe ô tô của Khoa bị chen vào giữa, từng đoàn người nối đuôi nhau tạo nên một bầy cừu trong một trang trại chăn nuôi.

Khoa lẩm bẩm.

_Bây giờ nếu ai bị mất ngủ. Thay vì đếm xem có bao nhiêu cừu, họ nên đếm xem có bao nhiêu chiếc xe đang lưu thông ở trên đường vào lúc này còn hơn. Mình nghĩ ngay cả những người bị mất ngủ nặng cũng dễ dàng yên giấc vì xe cộ không biết đếm bao nhiêu cho xuể….!!

Chiếc xe hơi của Khoa nhích lên từng centimet một. Khoa đau cả đầu vì tiếng ồn của xe cộ và vì không gian chật chội toàn người là người như thế này. Khoa tự hỏi là không biết bao giờ người ta mới mở rộng thêm con đường lưu thông cho xe cộ đi. Nhìn số lượng xe càng ngày càng nhiều mà con đường không giãn nở được ra bao nhiêu, ngay cả vỉa hè giành cho người đi bộ, xe máy và xe đạp cũng chen vô khiến cho Khoa thêm mệt mỏi và không hy vọng có thể đến nhà hàng Pháp mà Dung đang đợi sớm.

Khoa nghĩ.

_Có lẽ mình nên gọi điện cho cô ta và bảo cô ta chờ mình thêm ít phút nữa. Vì con đường bị kẹt cứng xe như thế này thì mình làm sao mà đến đó nhanh được. Mình định bảo cô ta về nhà đi cho xong nhưng cô ta đã phải ngồi chờ mình gần cả buổi tối mình là đàn ông thì phải hành động làm sao cho xứng, không thể giống một kẻ thất hứa như đàn bà được….!!

Khoa bấm số máy di động của Dung. Anh chàng nói luôn khi biết Dung bắt máy.

_Tôi xin lỗi cô nhưng hiện giờ tôi đang bị kẹt xe nên không thể nào đến đó sớm được đâu. Nếu cô không phiền thì ngồi đợi tôi, còn nếu đói quá thì ăn trước đi….!!

Dung hơi thất vọng vì Khoa nói như thế. Cô ta hy vọng Khoa phải nói những lời khác kia. Nhưng mà không sao chỉ cần Khoa đến là được rồi. Dù có phải chờ Khoa cả đêm, cô ta cũng vui lòng làm điều đó. Nếu có ai rơi vào tình trạng mời Khoa đi ăn và đi chơi không biết bao nhiêu lần mà không được, chắc là sẽ hiểu tại sao Dung lại vui lòng chờ đợi.

_Anh cứ từ từ mà đi vì em cũng không đói và không vội lắm đâu….!!

Khoa nhìn xung quanh, anh chàng vội lái xe vì anh công an đã cho phép tuyến đường của Khoa được phép đi. Khoa từ tốn bảo Dung.

_ Chào cô vì tôi phải lái xe nên không nói chuyện được với cô nữa đâu…!!

Dung ngọt ngào nói.

_Vâng, chào anh….!!

Hạnh phúc ngập tràn trong lòng và trên khuôn mặt của Dung. Chỉ mới được Khoa đồng ý đi ăn cùng cô nàng đã vui như bắt được vàng rồi, nếu mai sau Khoa nói lời yêu có lẽ cô nàng sẽ bị ngất vì sung sướng mất.

Ánh mắt long lanh. Dung khẽ nhấp một ngụm cà phê, bàn tay nhẹ nhàng khoắng ly cà phê của mình. Dung mỉm cười ngọt như đường. Dung hít thật sâu, cô ta đang chuẩn bị tinh thần để nói chuyện với Khoa khi anh chàng tới đây.

Dung bẽn lẽn mãi và hay mỉm cười làm cho mấy chàng trai xung quanh phải ngơ ngẩn ra mà ngắm. Họ ngất ngây vì trông cô nàng xinh đẹp và đáng yêu quá. Họ lẩm bẩm.

_Không biết con nhỏ kia đang đợi ai mà cô ta có vẻ vui mừng và háo hức thế nhỉ. Mình có nên sang làm quen với cô ta hay không…??

Vân và Duy chọn một bàn gần cửa sổ như đã định. Vân đưa mắt nhìn xung quanh. Nhìn những vị khách đang nói chuyện và ăn uống rôm rả với nhau. Vân bật cười, con nhỏ vui tươi hỏi Duy.

_Tôi không biết cảm giác của anh khi đi ăn nhà hàng và ăn với gia đình như thế nào nhưng với tôi mỗi cái đều có cái hay của nó…!!

Duy cũng đưa mắt nhìn xung quanh một lượt. Duy mỉm cười đáp lại lời của Vân.

_Với tôi ăn ở đâu cũng như thế thôi. Tôi chỉ cần no bụng của mình là xong. Tôi có thể ăn với gia đình, ở một nhà hàng nào đó hay thậm chí ăn ở trong phòng của mình cũng không làm cho tôi phiền lòng vì chưa món ăn nào thực sự làm tôi thích…!!

Vân khẽ liếc nhìn khuôn mặt chán nản của Duy một cái. Cô nàng phì cười hỏi tiếp.

_Anh đừng có xạo. Ai lại không có sở thích riêng của mình. Từ nhỏ tới giờ, chẳng lẽ không có món ăn nào làm cho anh thật sự thích hay sao…??

Duy lắc đầu đáp.

_Tôi nói thật là tôi chưa bao giờ thật sự thích bất cứ một món gì. Tôi nghĩ mình ăn như người ta sợ không ăn sẽ chết đói, thực phẩm cần cho cơ thể vì nó nuôi sống chúng ta. Cảm giác ngon miệng khi ăn làm cho người ta hưng phấn nhưng với tôi nó là bi kịch…!!

Vân không cãi lý với Duy nữa. Con nhỏ nhăn trán lại vì cái gì Duy cũng không biết và không có hứng thú. Vân kinh ngạc tột độ khi khám phá ra con người thật của Duy. Con nhỏ không ngờ ông chồng tương lai của mình lại chẳng biết một cái gì cả. Anh ta ngoài cái đầu thông minh được trang bị một mớ kiến thức sâu xa và vĩ đại ra thì những kiến thức đối nhân xử thế, kiến thức về những sinh hoạt của đời sống hàng ngày anh ta chỉ đáng nhận những được những điểm không.

Vân giảng đạo.

_Tôi nghĩ anh nên đăng ký học lại lớp mẫu giáo đi vì ở đó bọn trẻ được dạy làm những công việc đơn giản và được cô giáo dạy cho cách kết bạn cũng như hòa đồng với người khác….!!

Duy nhìn nụ cười thích thú và kinh ngạc của Vân. Anh chàng lặng thinh không nói gì. Vân gợi ý.

_Anh có muốn ăn gì thì gọi đi nhé. Tôi chỉ muốn thưởng thức đồ uống ở đây thôi. Lúc nãy khi lên đây tôi trông thấy một tờ áp phích dán mấy tờ tranh minh họa giới thiệu sơ qua về thức ăn và đồ uống ở đây. Tôi nghĩ là nó sẽ rất ngon nên muốn gọi uống thử….!!

Một cô gái ăn mặc theo kiểu tây. Cô ta mặc một cái áo sơ mi cộc tay và một cái váy màu trắng ngang gối, trên đầu đội một chiếc mũ ca nô màu đỏ. Trông cách ăn mặc và trang phục của nhà hàng này rất vui mắt. Vân thích thú nhìn những bước đi uyển chuyển của cô ta về phía bàn của mình.

Cô ta lịch sự chào hai người rồi đưa một tờ menu ra.

_Chào quý khách. Quý khách muốn ăn gì hay uống gì không ạ…??

Vân vẫn còn nhìn cô gái. Vân không trả lời mà giành quyền đó cho Duy. Duy cầm lấy menu, anh chàng đưa nó cho Vân rồi hối thúc.

_Cô ăn gì hay uống gì thì gọi trước đi….!!

Vân nhận nó từ tay của Duy. Cô nàng xem đi xem lại hai ba lần. Vân kinh hoàng vì ở đây món nào cũng mắc và không phù hợp với khẩu vị của cô nàng. Vân ngán ngẩm gọi cho mình một ly nước mà con nhỏ trông thấy trước cửa. Vân cười tươi đọc cho chị bồi bàn nghe. Con nhỏ đấy menu về phía của Duy. Vân nói.

_Đến lượt của anh rồi đấy…!!

Duy ngả người ra sau ghế, anh chàng đọc tờ menu mà như đang nghiên cứu một hợp đồng làm ăn. Vân nhìn phong cách đọc của anh chàng. Con nhỏ lẩm bẩm.

_Anh ta có cần phải chọn kỹ như thế hay không. Đúng là bó tay với anh ta, anh ta không biết là ai mà cũng như anh ta thì phải có bao nhiêu nhân viên phục vụ để đáp ứng yêu cầu của từng này vị khách…!!

Duy ngước mắt nhìn lên. Mặc dù đã xem đi xem lại nhưng Duy cũng không muốn ăn gì và cũng không thích gì cả. Anh chàng gọi hai món đồ ăn nhẹ và một chai rượu ngoại cho mình.

Chị nhân viên nhận lại tờ menu rồi lịch sự nói.

_Cảm ơn quý khách vì đã gọi thức ăn. Quý khách làm ơn một chút. Chúng tôi sẽ mang thức ăn cho quý vị lên….!!

Vân hài lòng và dễ dãi đáp.

_Vâng, chị cứ đi làm nhiệm vụ của mình đi. Bọn em có thể chờ được…!!

......................

Sau khi thoát khỏi những con đường chật cứng và chen lấn nhau. Cuối cùng Khoa cũng đến được nhà hàng mà Dung đang chờ.

Khoa lái xe vào nơi quy định. Anh chàng tắt máy, tút chìa khóa và đóng cửa xe ô tô lại. Khoa nhìn nhà hàng kiểu Pháp ba tầng trước mặt. Cảm giác hồi hộp và lo lắng càng lúc càng tăng. Khoa thở dài, khẽ vuốt mái tóc đen mượt ra đằng sau trán. Khoa bước đi khoan thai vào nhà hàng.

Vân và Duy đang thưởng thức đồ uống và đồ ăn của mình. Vân nhăn cả mặt lại vì một hương vị nồng nồng và chan chát đang tan chảy ở trong cổ họng và trên đầu lưỡi. Con nhỏ vội vớ lấy cốc nước rồi tu một hơi.

Duy khẽ rung cả người lên vì buồn cười. Anh chàng chưa thấy ai ăn uống hấp tấp và trẻ con như con nhỏ này. Ăn gì thì nó cũng phải từ từ và nhấm nháp từng tí một thôi chứ. Đây là một món ăn lạ có phải là món ăn mà nó ăn thường ngày đâu, nó ăn như thể nó đã quen với thức ăn kiểu này từ lâu lắm rồi vậy.

Duy đưa cho Vân một ít khăn giấy ở trên bàn. Anh chàng giục.

_Cô lau miệng của mình đi. Nếu không thích, cô nên gọi cho mình một món khác, đừng có cố ăn. Tôi sợ lúc về cô lại chạy đi chạy lại gần cái bồn cầu thì khổ….!!

Vân đang uống nước lọc. Con nhỏ phụt hết cả ra bàn. Vân ớn lạnh khi tưởng tượng ra cảnh mình ôm cứng lấy cái bồn cầu hôi thối nên có bao nhiêu nước trong mồm Vân không kìm nén được nên văng cả ra.

Duy nhìn sững Vân như nhìn một con nhóc lên năm. Anh chàng nhăn mặt nói.

_Cô có biết làm mình bất lịch sự lắm không hả. Chúa ơi, cô hãy xem cô đang làm gì đây này, toàn bàn thức ăn văng đầy nước do cô thải ra. Cô đúng đồ trẻ con….!!

Vân đỏ bừng cả mặt vì xấu hổ và vì ngượng. Con nhỏ không ngờ mình lại quá khích như thế. Vân ngại ngùng quá, con nhỏ lắp bắp nói.

_Tôi xin lỗi, tôi không cố tình làm như thế đâu, chỉ vì anh nhắc đến cái bồn cầu nên tôi khiếp sợ quá thành ra bắn hết cả nước ra người anh…!!

Duy lắc đầu, anh chàng đứng dậy. Duy chán nản bảo Vân.

_Cô ngồi ở đây đợi tôi. Tôi cần đi vào phòng vệ sinh gột rửa những gì mà cô để lại trên quần áo của tôi…!!

Vân không dám nhìn vào mặt của Duy. Con nhỏ cúi đầu đáp.

_Anh cứ đi đi….!!

Duy bước đi, anh chàng hỏi anh bồi bàn đang thu dọn bát đĩa phòng vệ sinh của nhà hàng. Duy cảm ơn rồi đi theo hướng mà anh chàng kia chỉ.

Vân nhìn theo bóng dáng của Duy. Con nhỏ lẩm bẩm.

_Sao mình lại vô duyên như thế không biết. Mình đúng là không biết xấu hổ là gì….!!

Khoa rút điện thoại ra khỏi túi áo, anh chàng muốn hỏi Dung xem cô ta đang ngồi ở chỗ nào. Khoa choáng váng vì ở đây đông khách quá nên anh chàng sợ mình lại tốn thêm thời gian vô ích để tìm cô ta thay vào đó gọi điện ngay cho cô ta có phải là hay hơn không.

Dung đang ngồi mơ màng và đang tưởng tượng ra những cảnh nói chuyện lãng mạng với Khoa. Cô ta mân mê chiếc điện thoại trên tay, cô ta cũng đang chờ điện thoại của Khoa nên cô ta bắt máy ngay khi Khoa gọi.

_Anh đã đến nơi chưa…??

Khoa đang đứng dưới lầu. Anh chàng nhìn xung quanh một lần nữa. Khoa đáp.

_Tôi đang đứng ở dưới lầu. Cô đang ngồi ở chỗ nào…??

Cô ta mừng quá đến nỗi cái ly trên bàn suýt bị đổ do cô ta đứng lên vội vàng. Cô ta gấp gáp nói.

_Em đang đứng ở trên lầu. Anh có thể lên trên này hay không…??

Khoa đáp đúng hai câu.

_Được rồi…!!

Anh chàng cúp máy luôn. Dung hơi thất vọng vì cung cách nói chuyện cộc cằn của Khoa nhưng không sao vì cuối cùng Khoa cũng đến.

Vân đến sau Dung. Con nhỏ và Dung ngồi cách nhau không xa. Vân không nhận ra Dung vì cô ta ngồi quay lưng lại phía của con nhỏ và do hôm nay Dung thay đổi nhiều quá, từ quần áo đến tóc tai nên Vân không nhận ra cô ta cũng phải.

Vân giật mình vì giọng nói của cô gái ngồi cách Vân ba cái bàn gợi nhớ đến giọng nói của Dung – cô thư ký của Khoa. Vân lẩm bẩm.

_Không biết cô gái kia có phải là Dung hay không nhưng mà giọng nói thì có vẻ quen lắm….!!

Trong khi chờ đợi Duy. Vân đưa đôi mắt thờ ờ nhìn xung quanh. Con nhỏ ngắm nhìn từng vị khách đang ăn uống và đang nói chuyện ở đây. Trong con mắt trong veo của Vân. Vân thấy họ thật sang trọng và có phần hơi quá lố khi cười thật to và cố ý khoe mẽ sự giàu có và kiến thức của mình.

Vân nghĩ.

_Cái xã hội thượng lưu mà Duy đang sống có lẽ cũng không khác những kia là bao nhiêu. Họ có nhiều tiền của nhưng cuộc sống của họ nhạt nhẽo và vô vị quá. Với mình chỉ có tình thân và niềm vui mới là lẽ sống còn nếu không thì mình thà chọn một cuộc sống không giàu nhưng mà hạnh phúc còn hơn…!!

Vân nhìn ra lối cầu thang giành cho những người đi bộ. Con nhỏ đang đánh giá từng người đi lên đi xuống một. Vân tò mò muốn biết những người kia khi đi lên đây để ăn và khi đi xuống sau khi họ ăn xong thì có thái độ như thế nào. Họ có thỏa mãn với thức ăn mà họ đã gọi và số tiền mà họ đã trả hay không.

Vân ngán ngẩm vì buổi đi ăn hôm nay coi như bị hỏng vì con nhỏ đã lỡ làm cho Duy giận và làm bẩn áo của anh chàng mất rồi. Khoa cầm điện thoại trong tay, anh chàng bước lên lầu. Khoa đứng ở giữa lối đi, anh chàng đang cố xác định xem Dung đang ngồi ở chỗ nào.

Khoa và Vân giật mình vì giọng nói của Dung vang lên.

_Anh Khoa em ở đây…!!

Khoa nhìn về phía bàn của Dung. Cô nàng đứng lên, bàn tay khẽ vẫy vẫy. Vân nhìn sững ra cửa, tim của nhỏ đập thật nhanh. Vì không ngờ hôm nay có thể gặp được sếp ở đây. Vân không biết phải đối diện với Khoa như thế nào. Vân sợ bị Khoa mắng chửu vì cái tội dám bỏ công việc để đi chơi như thế này

......................

Khoa đã xác định được chỗ của Dung ngồi, anh chàng khẽ đảo mắt ra xung quanh. Khoa kinh ngạc không kém gì Vân khi giáp mặt con nhỏ ở đây. Trái tim của Khoa đập thật nhanh. Từ sâu trong trái tim của mình Khoa không muốn Vân trông thấy Khoa đi ăn cùng với Dung. Khoa sợ Vân hiểu lầm mối quan hệ giữa Khoa và Dung.

Anh chàng không hiểu tại sao mình lại có suy nghĩ như thế. Nhưng những ý nghĩ đó cứ dồn dập dâng lên trong đầu làm cho Khoa khó xử. Anh chàng đứng chôn chân giữa lối đi. Khoa nửa muốn đến chỗ của Dung nửa muốn quay ra đi về.

Vân sau hai giây kinh ngạc con nhỏ quay mặt đi hướng khác. Đối với Khoa, Vân không biết là con nhỏ coi anh là gì, là bạn hay đơn giản là sếp của mình. Nhưng Khoa là người đầu tiên đã chăm sóc cho Vân khi ốm và là người đầu tiên bắt nạt được Vân.

Tận sâu thẳm trong lòng, Vân biết ơn Khoa và mãi coi anh là một người bạn tốt. Vân bối rối nhìn Khoa thêm một cái nữa, con nhỏ mấp máy môi nhưng không thốt nên lời.

Dung thấy Khoa cứ đứng im một chỗ mà không bước đến bàn của mình. Theo ánh mắt và hướng nhìn của Khoa. Dung ngạc nhiên vì không ngờ con nhỏ Vân cũng ở đây, tự nhiên một nỗi lo lắng và phiền muộn của cô ta dâng lên. Cô ta từng trông thấy cảnh Khoa ôm cứng lấy Vân ở trong văn phòng. Cô ta nghĩ.

_Không biết anh ấy có tình cảm gì với con nhóc này hay không mà tại sao anh ấy lại nhìn nó với ánh mắt tha thiết như thế kia. Không được, mình không thể để cho một con nhóc cướp đi người đàn ông mà mình đã si mê suốt một năm qua…!!

Dung hối thúc Khoa.

_Kìa anh. Tại sao anh còn đứng ở đó….!!

Khoa thở ra một hơi thật dài. Bước chân của Khoa kêu lên những tiếng cộp cộp do đôi giày bằng da nện trên nền gạch. Trong một không gian đầy người như thế này nhưng họ cảm tưởng chỉ có ba người hiện diện và đang quát sát từng hành động và cử chỉ của người kia.

Vân biết là không thể nào tránh mặt được Khoa nên con nhỏ khẽ chào khi Khoa bước đến gần bàn của mình.

_Chào anh. Hôm nay anh cũng đến đây ăn à…??

Khoa nhìn Vân thật kỹ. Những nét buồn rầu và có một chút hối tiếc hiện lên trên khuôn mặt của Khoa. Anh chàng chán nản vì nghe tin Vân đi lấy chồng. Gặp mặt Vân thế này làm cho lòng của anh chàng vui lên một chút vì chẳng phải từ chiều tới giờ Khoa nhớ Vân đến nỗi không làm được gì hay sao.

_Cô cũng đi ăn ở đây à. Cô đi ăn một mình hay là đi cùng với ai…??

Vân chưa kịp đáp lời của Khoa. Duy từ trong buồng vệ sinh nam bước ra. Anh chàng sau khi gột rửa cẩn thận chiếc áo khoác bên ngoài. Duy là một người sạch sẽ nên chỉ hơi bị dơ một chút là anh chàng đã khó chịu rồi nói gì đến chuyện bị Vân phun cả nước ra áo.

Duy rửa mặt cho tỉnh táo, anh chàng soi khuôn mặt trong gương. Duy thở dài lẩm bẩm.

_Con nhóc đó chuyên môn đi gây họa. Từ khi mình gặp nó mình bị nó làm cho thất điên bát đảo, từ những cú ngã do trượt chân, bị bà mẹ nóng tính của nó đánh cho một cái tát và một cái vụt vào mông. Bây giờ nó còn cho mình hứng hết nước của nó nữa chứ, không biết mai sau khi sống cùng nhau nó còn gây ra những chuyện gì nữa….!!

Duy lắc đầu, tuy hơi bực mình nhưng Duy lại thích những điều đó, cuộc sống của anh chàng tẻ nhạt quá nên muốn có thêm những thú vị nho nhỏ và những bất ngờ mà Vân tạo ra. Con nhỏ là một người không mong muốn và không phải là cô gái mà Duy vẫn thường hình dung khi lấy làm vợ nhưng có lẽ điều này không phải là thích mà được vì trái tim tự biết lựa chọn ai phù hợp cho mình. Lý trí và những suy nghĩ lôgic của Duy không có tác dụng trong trường hợp này.

Duy lau khô tay bằng chiếc khăn giấy đút trong túi áo. Anh chàng vứt nó vào thùng rác rồi bước ra bên ngoài. Duy tự hỏi là Vân đang làm gì, con nhỏ đã ăn xong chưa hay lại đang ngồi ngắm nhìn xung quanh.

Duy ngạc nhiên khi trông thấy Vân đang nói chuyện với một chàng trai lạ. Duy có hơi ghen tị vì anh ta cũng phong độ không kém Duy bao nhiêu mà anh ta còn chững trạc và trưởng thành nữa. Không lẽ con nhỏ Vân quen biết với anh ta.

Vân vừa nhìn thấy Duy, con nhỏ cảm thấy hơi ngại nên lúng túng nói.

_Anh đã gột rửa xong rồi đấy à.....??

Khoa nhìn sững Duy. Anh chàng ngắm Duy từ đầu xuống chân. Theo nhận xét ban đầu và sơ qua của Khoa. Duy là một chàng trai khoảng 18, 19 tuổi; đẹp trai và có vóc dáng như một người mẫu; khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu và cái môi lúc nào cũng mím lại, anh chàng này xem ra rất ương bướng và là một người bất cần đời.

Vân thấy Khoa và Duy nhìn nhau không chớp, con nhỏ chẳng hiểu gì cả. Vân giới thiệu cho Duy biết.

_Đây là anh Khoa, sếp của tôi….!!

Vân chỉ vào Duy.

_Còn đây là Duy. Anh ấy là ... là….!!

Con nhỏ ấp úng không biết nói thế nào cho đúng. Duy nghe Vân nhắc đến cái tên Khoa, anh chàng đang sục sôi một sự tức giận và hờn ghen vô cớ vì đây chẳng phải ông sếp mà Vân khen đẹp trai và nhất quyết không chịu nghỉ khi Duy ép hay sao. Thấy ánh mắt dịu dàng của Khoa khi nhìn Vân làm cho Duy càng thêm hờn ghen, Duy đáp thay lời của Vân.

_Chào anh. Hân hạnh được gặp anh. Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy…!!

Dung đã bước đến gần bàn của Vân từ khi nào rồi. Cô ta không muốn Khoa gần gũi với Vân quá. Theo trực giác của một người phụ nữ cô ta không nghĩ Khoa đối xử và coi Vân như những cô nhân viên bình thường khác mà hình như trong lòng của Khoa đang nhen nhóm một mình cảm nam nữ với con nhóc Vân.

Dung đón nhận tin Vân có chồng với một sự vui mừng và tò mò. Cô ta không ngờ con nhóc có tí tuổi đầu này lại lấy chống trước cả cô ta và không ngờ nó lại yêu sớm thế. Cô ta cười toe vì nếu Vân đi lấy chồng và đã yêu người khác thì còn ai đi tranh giành Khoa với cô ta nữa. Cô ta chưa bao giờ hạnh phúc và thanh thản như lúc này.

Khuôn mặt của Khoa tái lại, trái tim của anh chàng như ngừng đập trong vòng mấy giây. Bàn tay run run, Khoa nhìn Duy thật kỹ và nhìn cả Vân nữa. Khoa thở dài vì Vân và Duy đẹp đôi quá, Duy cách tuổi của Vân không xa, họ còn trẻ nên có nhiều sở thích và đam mê giống nhau. Còn Khoa đã gần ba mươi rồi nên so với Vân, Khoa thấy mình không xứng và không thể nào sánh được với Duy.

Sự tự ti làm cho Khoa mãi không cất nổi nên lời. Khoa đứng lặng nhìn hai người, Khoa cứ đứng mãi như thế nếu như không có sự nhắc khéo của Dung thì có lẽ anh chàng lại tưởng đang đứng một mình trong căn phòng ở nhà.

_Chúng ta đừng làm phiền họ nữa. Em và anh về bàn của mình đi thôi…!!

Duy nhìn thật sâu vào đôi mắt của Khoa khi nhìn Vân. Duy thấy lo ngại vì Khoa nhìn Vân giống hệt cách lúc Duy nhìn Vân. Duy giật mình nghĩ.

_Không lẽ anh ta cũng thích con nhỏ này. Nếu thế mình phải làm sao, mình có nên tách Vân ra khỏi Khoa không hay là để cho họ tự do được ở bên nhau. Mình đã hứa là không xen vào đời tư của cô ta nhưng trái tim và lòng của mình lại không muốn điều đó xảy ra. Có phải mình ghen tị vì cô ta mới đồng ý làm bạn với mình nên mình không muốn san sẻ tình cảm này với người khác hay không…!!

(Con Nua..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info