Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 26

Cơn mưa và bầu trời tối đen đã ngăn cản bước chân của Vũ. Anh chàng đành ngậm ngùi bảo anh tài xế.

_Anh làm ơn cho xe quay lại vì trời tối nhanh quá nên tôi không thể ra đó vào lúc này…!!

Cơn mưa dai dẳng không chịu dứt, từng đoàn người vẫn nối đuôi nhau tạo thành một tập thể đang biểu tình ở ngoài đường, ai cũng lụng thà lụng thụng trong những chiếc áo mưa xanh đỏ tím vàng.

Con đường đã có dấu hiệu thông thoáng hơn, mọi người ai cũng vội vã muốn về nhà thật nhanh nên mơi có chuyện xô đẩy và dồn nén lại một cục như thế này.

Vũ dựa người ra sau ghế, đôi mắt liếc nhìn những người xung quanh. Vũ thở dài, cuộc sống vẫn nối tiếp nhau và không bao giờ dứt nhưng trái tim của Vũ vẫn dừng lại ở thời điểm tám năm về trước.

Vũ nghĩ trái tim của mình có lẽ đã chết thật rồi nên nó mới không đập nhanh hay loạn nhịp trước bất cứ ai nữa. Tại sao trên đời này lại sinh ra mọt cô gái như Hoa để rồi lại cướp mất cô ấy đi.

Vũ đau khổ vì Vũ nghĩ chỉ mình Hoa là người phù hợp và hoàn hảo với Vũ mà thôi. Nay cô ấy mất rồi thì có lẽ suốt cả cuộc đời này Vũ sẽ phải chịu cảnh cô đơn và không có ai chia sẻ, chăm lo những lúc Vũ buồn hay những lúc Vũ ốm đau.

Chiếc xe tắc xi lăn bon bon trên đường, anh chàng tài xế thở dài không nói gì. Anh ta cũng cảm thấy mệt mỏi vì suốt ngày phải chạy xe mà nhất là trong những ngày mưa như thế này. Trời về chiều làm cho mọi thứ như nhuốm màu buồn bã và không khí như trùng xuống hắn nó không còn tươi sáng và ồn ào như ban sáng nữa.

Vũ không muốn trở về nhà của mình. Anh chàng muốn quay lại siêu thị để tiếp tục làm việc. Vì nếu phải về nhà và đối diện với bốn bức tường màu trắng lạnh lùng thì Vũ thà ở lại làm việc thật khuya tại siêu thị của mình còn hơn. Ít ra công việc cũng làm cho đầu óc và tâm trí của Vũ bận rộn, nó không còn chỗ trống để nhớ tới những chuyện không nên nhớ nữa.

Bó hoa hồng nhung vẫn nằm bên cạnh cái ghế xe đằng sau mà Vũ đang ngồi. Nhìn từng cánh hoa màu đỏ đang rung lên rung xuống theo từng nhịp xe và theo từng cái ổ gà mà chiếc xe đang đi lên. Vũ lắc đầu thở dài, bàn tay khẽ vuốt những chiếc lá trơn bóng. Vũ thì thầm.

_Không biết cô ấy có hiểu là tao đang muốn tặng cho cô ấy hay không. Hay cô ấy lại giận dỗi tao vì tao không thể nào tới nơi được. Tao hy vọng là cô ấy không giận mà phải vui lên vì tao lúc nào cũng muốn tặng hoa cho cô ấy…!!

Anh chàng lái xe tắc xi hỏi lại Vũ.

_Anh có muốn tôi lái xe vào tận trong siêu thị của anh luôn không….??

Vũ nhìn con đường mưa đang ướt sũng và từng vũng nước màu đen do đất đá và những chiếc xe cộ để lại. Vũ lại nhìn bộ quần áo sạch sẽ và đôi giày bóng loáng của mình. Anh chàng thở dài bảo anh lái xe.

_Anh làm ơn cho tôi xuống trước cổng của siêu thị….!!

Anh lái xe bóp còi rồi bật đèn xi nhan bên phải. Anh ta lái xe rất điệu nghệ, chiếc xe khẽ quay vòng rồi dừng ngay cạnh cái cổng siêu thị màu xanh.

Bây giờ vẫn còn sớm và đúng vào giờ người ta đi làm về nên người ta đi mua hàng hóa ở siêu thị rất đông. Vũ bước xuống xe anh chàng trả tiền cho anh tài xế. Vũ cầm lấy bó hoa hồng nhung để sau xe của mình rồi bước vào trong.

Hoàng và Trúc sau khi lái xe một vòng cuối cùng cũng đến cái khách sạn Hoàng Vi nơi mà Trúc đăng ký phòng ở một tuần. Trúc bước luôn xuống xe mà không cần Hoàng phải mở cửa cho mình.

Trúc không thèm chờ Hoàng, còn nhỏ bước vào trong khách một mình. Hoàng bực cả mình vì cái tính bất lịch sự và táo tợn của Trúc. Anh chàng lẩm bẩm.

_Đúng là một con ngựa non háu đá. Tôi ước có ngày cô sẽ phải hối hận cho cái tính bồng bột và cố tỏ ra bất cần ai của cô….!!

Trong khi Hoàng còn lẩm bẩm nói chuyện một mình, con nhỏ đã vào hẳn bên trong tiền sảnh của khách sạn rồi. Trúc bước lên cầu thang, Trúc vừa đi vừa chạy. Con nhỏ đi nhanh quá nên tí nữa là va vào một chị đang đi xuống. Trúc lí nhí nói.

_Em xin lỗi chị….!!

Chị kia chưa kịp có phản ứng gì, con nhỏ lại chạy biến đi thật nhanh. Trúc quẹo phải, con nhỏ đếm từ cánh cửa thứ nhất đến cảnh cửa thứ ba là phòng của con nhỏ. Trúc lôi một chiếc chìa khóa trong túi quần ra.

Trúc khẽ xoay cái khóa cửa một cái rồi mở rộng hai cánh cửa sang hai bên. Trúc đi vào trong phòng, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn kể từ lúc Trúc đi. Điều đó có nghĩa là người ta vẫn chưa dẹp phòng cho Trúc. Trúc không hài lòng lắm vì ở đây làm ăn cẩu thả quá. Trúc lẩm bẩm.

_Mà việc đó thì cũng có liên quan gì tới mình nữa đâu. Vì hôm nay mình dọn đi rồi mà….!!

Trúc lôi một cái va ly màu xanh nhạt trong gậm giường ra. Trúc kéo khóa rồi mở rộng hai cánh cửa tủ chứa quần áo. Trúc cẩn thận xếp từng cái áo và cái quần vào va ly. Trúc nhìn quanh và đi kiểm tra một lượt. Trúc muốn kiểm tra xem mình có quên gì không. Con nhỏ hài lòng vì không quên gì cả.

Trúc lôi cái va ly theo mình ra khỏi phòng. Trúc khóa cửa lại rồi đi xuống lấu. Khoa không muốn vào trong khách sạn nên anh chàng vẫn ở trên ô tô đợi Trúc. Hoàng đang phân vân là mình có nên gọi điện cho bố mẹ để thông báo là Trúc đang ở đây không.

Lưỡng lự một hồi, cuối cùng Hoàng quyết định gọi điên cho mẹ. Hoàng lôi cái điện thoại trong túi áo khoác ra. Anh chàng bấm số di động ở nhà rồi chờ máy.

Bà Kim đang ngồi nói chuyện với chồng ở trong phòng khách, bà nghe có tiếng chuông điện thoại bàn. Bà liền bảo chồng.

_Anh chờ em một chút vì hình như có ai đó đang gọi điện cho nhà mình thì phải….!!

Bà bước thật nhanh lại rồi cầm lấy. Bà lịch sự hỏi.

_Xin hỏi ai đấy…??

Hoàng ngập ngừng bảo mẹ.

_Là con đây….!!

Bà Kim vui mừng hỏi Hoàng.

_Hoàng đấy hả con. Con biến đi đây mà bây giờ mới gọi điện cho mẹ là thế nào, không lẽ con định để mẹ đăng báo tìm con hay sao…??

Hoàng cười khổ bảo bà Kim.

_Mẹ thông cảm cho con đi vì con bận nhiều chuyện quá nên không có thời gian gọi điện thoại cho mẹ….!!

Bà Kim gắt Hoàng.

_Con thì lúc nào mà chả nói thế. Con cho mẹ hỏi Trúc đã đến chỗ của con chưa…??

Hoàng đưa mắt nhìn vào trong khách sạn. Hoàng thấy bóng dáng của Kim đang đi xuống cầu thang, đằng sau con nhỏ là một chiếc va ly màu xanh nhạt. Hoàng chán nản nói.

_Cô ta đang ở cùng với con….!!

Bà Kim vừa vui mừng vừa kinh ngạc, vì không ngờ con nhỏ Trúc lại có thể tìm được Hoàng nhanh như thế và vì hai đứa bây giờ đang ở cùng với nhau. Như thế không phải bà đang có hy vọng là chúng nó sẽ nên đôi hay sao.

Bà Kim dặn dò Hoàng.

_Con nhớ là phải chăm sóc và bảo vệ Trúc đấy nhé. Con mà để cho con bé Trúc có chuyện gì xảy ra là không xong với mẹ đâu. Con nên nhớ là mẹ vẫn còn chưa xử và chê trách con cái tội bỏ nhà đi đâu đấy….!!

Hoàng ngán ngẩm nói.

_Nếu con mà biết mẹ bắt ép con lấy một con nhóc làm vợ thì thà rằng con đi tu ngay từ đầu còn hơn….!!

Bà Kim cười to lên ở trong máy, bà trêu Hoàng.

_Con nghĩ là con trưởng thành hơn con bé Trúc hay sao. Mẹ nghĩ hai đứa mà lấy nhau là hợp lắm rồi, vì nó trẻ con, con cũng trẻ con. Hai cái tính trẻ con gộp lại biến thành một cái hay và có nhiều trò để xem như thế cuộc sống sẽ bớt buồn chán và cô đơn đi….!!

...................

Hoàng lẩm bẩm bảo mẹ.

_Con xin lỗi nhưng con nghĩ là mẹ đang đùa bỡn với hạnh phúc của con trai mẹ đấy. Con nghĩ là mẹ nên bảo gia đình của Trúc sang đón cô ấy về và kết thúc giao ước đó đi vì con và cô ta không hề hợp nhau đâu….!!

Bà Kim không lý gì đến yêu cầu của Hoàng. Bà ân cần nói.

_Mẹ nghĩ là con đang muốn tìm hiểu thêm về con bé Trúc đúng không. Con đừng cô dấu lòng của mình làm gì vì ngay từ lần đầu tiên gặp con nhỏ mẹ đã linh cảm là con và Trúc rất hợp nhau….!!

Hoàng giật mình vì không ngờ mẹ lại hiểu Hoàng đến thế. Anh chàng cứ tưởng mình có thể thắng và đang điều khiển được mẹ hóa ra bản thân của Hoàng lại chính là người bị điều khiển. Cái lưới mà mẹ giăng ra to quá nên Hoàng không tài nào thoát nổi.

_Cứ cho là con tìm hiểu cô ta vì tò mò đi nhưng điều đó đâu có nghĩa là con muốn kết hôn với cô ta. Mẹ thừa biết là con rất tôn trọng cuộc sống cá nhân của mình cơ mà….!!

Bà Kim nháy mắt cho ông Tùng biết là Hoàng đang gọi điện về nhà. Ông bước nhẹ nhàng trên nền gạch men sáng bóng, ông khẽ bảo bà Kim.

_Bà đưa điện thoại cho tôi….!!

Bà Kim cười tươi bảo Hoàng.

_Con cứ thử tìm hiểu kỹ con người của Trúc đi rồi hãy tuyên bố như thế vì mẹ tin là con sẽ phải nhanh chóng rút lại lời nói của mình một cách vội vàng ngay thôi….!!

_Con thì chẳng tin những gì mà mẹ nói. Không lẽ bản thân con muốn gì con lại không biết….!!

Ông Tùng cầm điện thoại, ông khẽ e hèm một cái rồi bảo thằng con trai bướng bỉnh.

_Thế nào hả con trai, đi chơi và rung rẩy bên ngoài chán chưa. Con có về để lo việc kinh doanh của gia đình nhanh không hả. Hay là con muốn bố phải đích thân bay sang Việt Nam để đón con về….??

Hoàng giật mình khi nghe giọng nói của bố. Anh chàng kêu khổ vì ông Tùng là một người tuy có đôi lúc tỏ ra dễ dãi với Hoàng nhưng thực ra ông là một người cha rất nghiêm khắc với con. Ông có thể rất thả lỏng trong cách dạy con cái cũng có thể rất chặt khi ông tức giận.

_Con xin lỗi bố nhưng con không thể bỏ công việc của con ở đây để bay sang bên ấy được. Con hứa là khi nào làm xong thì con sẽ về nhà ngay….!!

Ông Tùng đe dọa.

_Bố lúc nào cũng nghe con hứa này hứa nọ nhưng con có bao giờ làm được đâu. Bố không thể nào buông lỏng cho con muốn làm gì thì làm nữa. Con mau thu xếp công việc của mình ở bên ấy rồi bay về đây ngay lập tức. Con đã nghe rõ lời của bố chưa hả…??

Hoàng cố cãi.

_Con làm sao mà thu xếp mọi chuyện trong một thời gian ngắn được. Công việc của con bây giờ mới đang trong quá trình tiến hành, bố bảo con phải bỏ hết tất cả những thứ mà con phải mất bao nhiêu công sức và tâm huyết của mình hay sao. Bố mà làm như thế chẳng khác nào bảo con đi đốt bỏ mồ hôi nước mắt của mình….!!

Ông Tùng biết Hoàng là một người tham công tiếc việc, anh chàng đam mê nghệ thuật đến nỗi sẵn sàng từ bỏ tất cả để vẽ nên những công trình kiến trúc và thiết kế nên những căn nhà thật đẹp. Ông Tùng tuy có hài lòng vì Hoàng có thể đặt ra và sống đúng với mục tiêu và lý tưởng của bản thân. Nhưng nếu đam mê quá mà bỏ bê đi những thứ quan trọng khác trong cuộc đời là không được.

_Bố biết con coi công việc là lẽ sống và mục đích của con nhưng con cũng phải có trách nhiệm với bản thân và hạnh phúc của con đi chứ. Bố mẹ cũng đã già cả rồi. Con thấy năm nay bố mẹ ít ra cũng đã hơn sáu mươi, gần bảy mươi đến nơi, không lẽ con định để cho bố mẹ chết già và phải lo lắng cho mãi hay sao…??

Hoàng thở dài, anh chàng lại liếc nhìn Trúc thêm một lần nữa. Bố nói đúng vì dù sao năm nay Hoàng cũng đã 29, 30 tuổi rồi nếu còn chần chờ không lập gia đình nữa thì có lẽ anh chàng sẽ bắt bố mẹ chờ thêm mười năm nữa mất.

Trúc lôi cái va ly màu xanh đến quầy tiếp tân. Con nhỏ đưa chìa khóa phòng mà con nhỏ đã đăng ký cho chị nhân viên rồi nói.

_Chị làm ơn cho em trả lại phòng và cho em xin lại CMND của mình….!!

Chị kia cầm lầy chiếc chìa khóa phòng trên mặt bàn. Chị hỏi tên của Trúc.

_Em cho chị biết tên của em…??

Trúc liền đọc tên của mình. Chị ta kiểm tra trên máy tính rồi mỉm cười bảo con nhỏ.

_Em đã ở đây được hai hôm nên chị sẽ tính tiền cho hết ngày hôm nay là ba hôm vì em lỡ đăng ký hết cả ngày hôm nay rồi….!!

Trúc không có phản ứng gì, con nhỏ hỏi chị nhân viên.

_Chị nói số tiền em cần phải trả là bao nhiêu…??

Chị kia nhìn trên màn hình máy tính rồi đọc cho Trúc nghe. Con nhỏ mở bóp tiền của mình. Trúc trả đúng số tiền mà chị kia đọc. Sau khi hoàn tất hết mọi thứ, Trúc cầm lấy cái thẻ CMND của mình. Con nhỏ nói.

_Cảm ơn chị nhiều….!!

Chị kia cũng mỉm cười lịch sự đáp lại.

_Chúc em một ngày vui vẻ và hẹn gặp lại….!!

Trúc phì cười vì cái tính hay tếu của chị nhân viên. Bây giờ là xẩm tối rồi còn một ngày vui vẻ gì nữa mà có cho tiền mình cũng không bao giờ quay lại đây đâu.

Trúc bước ra cửa, cảnh cửa tự động mở ra đóng lại khi có người đến gần thật là tiện lợi. Hoàng vẫn chưa kết thúc cuộc gọi của mình. Anh chàng lễ phép trả lời ông Tùng.

_Bố mẹ đừng lo lắng quá, con hứa là sẽ hoàn thành công việc ở đây một cách nhanh chóng nhất để về bên ấy. Còn chuyện tình cảm con không thể nào hứa chắc với bố được vì cái này còn phụ thuộc vào duyên phận nữa….!!

Ông Tùng hài lòng bảo Hoàng.

_Ừ, con muốn làm gì thì làm nhưng cũng phải biết đừng đúng lúc đấy. Bố biết là khi ép con làm theo ý của bố mẹ là làm khó con nhưng con phải hiểu bố mẹ làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho con mà thôi….!!

Hoàng ngán ngẩm, việc đó thì anh chàng hiểu nhưng bố mẹ nào cũng lấy cái lý do này ra để làm khó con cái thì ai mà chịu nổi. Hoàng mặc dù không được thoải mái lắm nhưng anh chàng vẫn nói.

_Con hiểu và thông cảm cho bố mẹ nhưng con cầu xin là từ nay chuyện tình cảm của con và Trúc cứ để cho mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên được không, vì con không muốn mai sau chúng con phải đưa nhau ra tòa hay là hối hận cả đời vì không hợp nhau đâu….??

Ông Tùng gật gù bảo Hoàng.

_Con cứ làm như con nói đi, bố mẹ hứa là không xen vào chuyện kết hôn của con nữa. Vì bố mẹ của Trúc đã gặp bố mẹ để nói chuyện về tương lai của hai đứa rồi, họ cũng muốn cho hai đứa có thời gian tìm hiểu nhau để hiểu hơn về đối phương và không cảm thấy bỡ ngỡ và hụt hẫng khi kết hôn với nhau….!!

Hoàng nghĩ.

_Việc tìm hiểu vẫn chưa có dịp thì kết hôn cái nỗi gì, nếu mình tuyên bố là không muốn kết hôn với cô ta ngay bây giờ thì họ lại thất vọng về mình. Thôi thì cứ làm như vậy đi có lẽ hay hơn….!!

Trúc bước ra xe của Hoàng, con nhỏ mở cốp xe, rồi cố gắng nâng cái va ly màu xanh nhạt nặng trĩu của mình lên. Hoàng trông thấy con nhỏ đang dùng cái sức mảnh khảnh của mình để làm một việc quá sức như thế. Hoàng không đành lòng nên vội vàng bảo ông Tùng.

_Con chào bố nhé, khi nào con về nhà thì con sẽ điện thoại cho bố sau. Bố nói lại với mẹ là mẹ yên tâm đi vì con sẽ chăm sóc tốt cho con nhỏ Trúc….!!

Trúc nghe Hoàng nhắc đến tên của mình ở trong máy. Con nhỏ ngạc nhiên hỏi Hoàng.

_Anh đang gọi điện cho ai đấy. Đừng nói với tôi là anh đang gọi điện cho bố mẹ của anh và thông báo cho họ biết tôi đang ở đây với anh đấy….??

Hoàng cúp máy, anh chàng mở cửa xe rồi bước luôn xuống. Hoàng chỉ cần nâng nhẹ một cái là chiếc va ly nằm ngọn ở trong cốp xe rồi. Hoàng hất hàm bảo Trúc.

_Còn không mau lên xe đi, hay là cô thích tắm mưa ở đây…??

...............

Vân thấy thằng nhóc ngủ ngẹo cả đầu sang một bên. Đôi tay của nó buông thỏng sang hai bên và người của nó trực ngã ra khỏi ghế. Vân sợ thằng nhóc bị ngã xuống đất nên con nhỏ khẽ xốc lấy nách của nó rồi nhẹ nhàng kéo vào lòng của mình.

Vân để đầu của thằng nhóc dựa vào vai của mình.Vân bế nó như một người mẹ bế con. Duy say sưa ngắm Vân, anh chàng không tài nào dứt ra được, có lẽ người phụ nữ yêu trẻ nào cũng làm được như Vân vì chỉ có tình thương người ta mới sẵn sàng san xẻ cho bất cứ ai.

Vân sợ nó bị lạnh nên con nhỏ khẽ hỏi Duy.

_Anh có thể cho tôi mượn cái áo khoác của anh được không…??

Duy cầm lấy cái áo khoác rồi đưa nó cho Vân. Con nhỏ khẽ đắp lên người của thằng bé. Nó mở to mắt ra nhìn Vân rồi ngượng ngịu hỏi.

_Mẹ của em đến chưa…??

Vân dỗ dành.

_Em cứ ngủ cho ngoan đi khi nào mẹ em đến chị sẽ gọi em dậy….!!

Thằng bé khẽ dụi đầu vào vai của Vân, đôi mắt của nó từ từ nhắm lại, miệng của nó khẽ ngáp ngủ một cái rồi nó chìm sâu vào trong giấc mộng. Vân nghe được những tiếng thở nhịp nhàng của nó, có lẽ thằng nhóc đã buồn ngủ lắm rồi nên chỉ khẽ cựa quậy rồi nó nằm im luôn.

Duy phì cười bảo Vân.

_Có lẽ mai sau cô nên thi vào ngành mẫu giáo vì nó rất phù hợp với cô….!!

Vân mơ màng nhìn ra xa. Con nhỏ khẽ mỉm cười bảo Duy.

_Tôi là con một nên từ nhỏ tôi luôn mong muốn có một đứa em cho vui cửa vui nhà. Nhớ những lúc đi học về nhà chỉ có một mình, không có ai để cãi nhau và chia sẻ những chuyện buồn trong ngày tôi cảm thấy cô đơn và buồn chán….!!

Vân nói tiếp.

_Tôi rất thích trẻ con vì chúng đáng yêu và ngây thơ. Nhà tôi cách nhà trẻ của Phường cũng không xa nên ngày nào tôi cũng đến đó chơi đùa cùng bọn trẻ, tôi còn thay cô giáo dạy chúng nó hát hay là dạy chúng đánh vần….!!

Duy nhìn nụ cười hạnh phúc và trong sáng của Vân. Anh chàng ước mình cũng có thể tìm được một niềm vui và hạnh phúc trong mọi điều và trong mọi công việc khi bản thân thực sự cố gắng muốn thực hiện nó cho bằng được.

Duy chịu thua Vân ở cái tính hay nhìn thấy những điều tốt đẹp và tươi sáng vào những điều nhỏ nhoi trong cuộc sống, có lẽ vì thế con nhỏ luôn vui vẻ và luôn vô tư làm theo những gì mà mình thích, chẳng phải nó đã bỏ nhà ra đi ngay sau khi biết mình bị ép lấy Duy hay sao. Vân cũng là người nói thẳng và nói thật những suy nghĩ của bản thân ra mà không cần phải dấu giếm điều gì.

Duy thì lại khác anh chàng luôn phải nói những gì mà anh chàng cho là đúng và phù hợp với từng hoàn cảnh, chỉ có khi ở gần bên mẹ và bên Vân, Duy mới là chính mình. Duy chưa bao giờ làm những điều như là làm với Vân. Duy đã hành dộng một cách độc tài và có hơi chút gia trưởng đối với Vân, đây là lần đầu tiên con người trẻ con và có hơi chút muốn kiểm soát người khác trong Duy trỗi dậy.

Nếu còn ở bên Vân thêm nữa thì có lẽ anh chàng phải quay lại cảm giác của một đứa trẻ lên bảy. Trong lòng của Duy đang dao động dữ dội vì Duy nửa muốn duy trì con người hiện tại của mình, nửa lại muốn quay về những ký ức tuổi thơ tươi đẹp mà anh chàng đã chôn sâu xuống mấy tấc đất ở sau nhà kia.

Duy thở dài bảo Vân.

_Tôi không có được những phút giây vui vẻ như cô, cuộc sống của tôi gắn liền với hai từ “trách nhiệm”. Tôi đi đâu và làm gì cũng có người dòm ngó và dõi bước theo nên tôi phải cẩn thận trong từng lời ăn và tiếng nói của mình. Không biết từ bao lâu rồi, tôi biến thành một người lạnh lùng và không còn cảm xúc với bất cứ thứ gì nữa….!!

Vân kinh ngạc vì không ngờ cuộc sống của anh chàng Duy này lại buồn tẻ và nhạt nhẽo như thế. Đầu tiên Vân nghét Duy vì anh ta độc tài và không hề quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Nhưng bây giờ thì Vân hiểu rồi, anh ta là một con chim bị nhốt trong chiếc lồng vàng của mình nên không thể sổ cánh bay một cách tự do và thoải mái như Vân.

Vân nhẹ nhàng vỗ vào tay của Duy, con nhỏ an ủi Duy như một người bạn tốt.

_Anh đừng có buồn quá vì không ai muốn cuộc sống của mình bị buồn chán và không được làm những gì mình thích nhưng tôi nghĩ cũng có nhiều người ước được như anh lắm….!!

Duy giật mình vì ngay cả với mẹ, Duy cũng chưa bao giờ tâm sự hay nói thật ra những suy nghĩ buồn chán và yếu đuối của bản thân tại sao Duy lại đi nói cho Vân biết.

Anh chàng Duy không hiểu Vân nói như thế là ý làm sao nên vặn hỏi lại con nhỏ.

_Cô nói gì tôi không hiểu, cuộc sống buồn tẻ và có quá nhiều trách nhiệm như thế thì có gì là vui chứ…??

Vân giải thích cho Duy hiểu.

_Anh có biết những đứa trẻ lang thang ngoài đường như thế này vì không có nhà và không có nơi nào để đi hay không. Nó giương đôi mắt buồn phiền và thèm muốn được như chúng ta, nó mong nó có thể có ai đó cho nó ăn, chăm sóc cho nó khi nó ốm và bảo vệ cho nó khi có ai đó bắt nạt nó. Nó chẳng có gì cả nên nó mới ước được như chúng ta. Tôi và anh may mắn được sinh ra và lớn lên bên cha mẹ. Chúng ta được yêu thương, được bảo vệ và chăm sóc….!!

Vân thở dài bảo Duy.

_Khi tôi bỏ nhà ra đi, đã bao đêm tôi khóc thầm vì tôi cũng lang thang như một con khùng ở ngoài đường. Tuy tôi chỉ có một chút nếm trải cảm giác không nhà và không có cái gì để ăn khi bụng đói thôi, tôi đã muốn khóc và sợ hãi lắm rồi. Thế mà một đứa trẻ chỉ có sáu bảy tuổi thì có thể làm được gì, tôi còn sức và còn có kiến thức để đi xin việc làm, còn bọn trẻ đó chỉ có thể đi xin ăn hay đi làm những công việc như bán báo hay đánh giày mà thôi. Cuộc sống của chúng nó mới đáng thương làm sao…!!

Vân rơi lệ, con nhỏ đang cảm nhận nỗi đau của những đứa trẻ mồ côi và không nhà. Duy sửng xốt ngồi nghe Vân nói và kinh ngạc vì con nhỏ có thể dễ dàng rơi lệ khi nói đến một câu chuyện thương tâm của một người khác. Duy mỉm cười hỏi Vân.

_Vậy thì theo cô, tôi và cô may mắn hơn bọn trẻ mồ côi ở điểm nào ngoài cha mẹ giàu có, được nuôi dạy tử tế ra thì còn điểm gì khác nữa…??

Vân nhìn Duy đầy tin tưởng con nhỏ mơ màng nói.

_Tại sao lại không. Anh có thể dùng tài năng và trí tuệ của mình để tạo dựng nên nhiều quỹ hỗ trợ cho những đứa trẻ mồ côi và cho những người nghèo ở khắp nơi như thế không phải anh đang sống có ích và đang giúp cho đời đấy hay sao….!!

Duy giật mình vì đó là điều mà anh chàng chưa bao giờ nghĩ ra và chưa bao giờ thấy hết được ý nghĩa của việc làm từ thiện do những quỹ hỗ trợ mà ông nội của Duy lập ra. Anh chàng vẫn tuân thủ theo quy tắc của ông nhưng Duy làm điều đó với một thái độ thờ ờ và lãnh đạm. Chưa bao giờ Duy đặt hết tâm huyết, niềm tin và tấm lòng của mình vào những đồng tiền mà Duy cho người xuất ra để đi cứu trợ cho trẻ em nghèo hay quỹ khuyến học mà Duy đã ký như lúc này.

Duy nhắm mắt lại, anh chàng hít một hơi thật sâu. Vân đã cho Duy một cái nhìn khác về ý nghĩa cuộc sống. Có lẽ Vân nói đúng người ta không nên quá chú ý đến những nỗi đau và buồn chán của bản thân mà nên mở rộng lòng mình ra đối với những khó khăn và những đau khổ của người khác thì hay hơn.

Đôi môi của Duy từ từ mở rộng ra, trên khuôn mặt của Duy một nụ cười rạng rỡ mà anh chàng chưa bao giờ có. Khuôn mặt của Duy lúc này bừng sáng như ánh bình minh, Duy nhìn Vân rồi hỏi.

_Cô có muốn chung tay góp sức với tôi trong chuyện này hay không…??

Vân nhìn sững vào khuôn mặt hạnh phúc của Duy. Vân ngây người ra ngắm Duy, con nhỏ không ngờ là cũng có những lúc Duy có thể mỉm cười thánh thiện và hiền từ như thế này. Tim của Vân đập thật nhanh vì trông Duy quyến rũ quá nhất là nụ cười của Duy.

Vân bẽn lẽn nói.

_Tại sao anh lại đi hỏi tôi vì tôi có biết làm gì đâu…!!

................

Duy nheo mắt hỏi Vân.

_Tại sao cô lại coi khinh khả năng của bản thân thế. Với một người biết nhiều ngôn ngữ và nhiệt tình như cô thì có thể làm tốt điều này hơn bất kỳ ai…!!

Vân không tin vào khả năng của mình lắm, mặc dù con nhỏ yêu thích và quý trẻ em nhưng phải đứng ra làm một người quan trọng trong một tổ chức nào đó thì thà là một người bình thường góp nhặt những việc nhỏ nhoi cho mọi người còn hơn.

Vân tự biết lượng sức của mình vì con nhỏ kinh nghiệm không có, kiến thức bản thân về kinh tế và chính trị cũng không thì làm được gì. Vân từ tốn bảo Duy.

_Tôi biết là anh muốn động viên tôi nhưng tôi hiểu mình còn non nớt và yếu kém lắm nên anh nên tìm một người nào khác có đủ kinh nghiệm và có tiềm năng hơn tôi để hợp tác cùng thì hơn…!!

Duy hơi thất vọng vì Vân từ chối hợp tác cùng mình. Duy nhìn thằng nhóc ngủ say sưa trong lòng của Vân. Duy khẽ thở dài nói.

_Cô lẽ nào lại muốn bỏ mặc tôi một mình với một đống công việc không có một niềm vui đó hay sao. Đã bao lâu rồi tôi cũng không biết nữa, tôi đã đánh mất đi niềm vui và hứng khởi của mình đối với công việc và sinh hoạt hàng ngày. Tôi nghĩ chúng thật nhạt nhẽo và chán nản. Ngày nào tôi cũng phải làm đi làm lại những công việc trong một lập trình có sẵn và không bao giờ thay đổi. Tôi nghĩ mình có thật sự trưởng thành và có khả năng gánh vác một sản nghiệp to lớn của gia đình hay không…??

Vân chăm chú lắng nghe từng lời nói của Duy. Đây là lần đầu tiên Duy và Vân có thể ngồi im nghe hai người nói về bản thân mình. Vân an ủi Duy.

_Tôi nghĩ là anh cũng sẽ tìm được cho mình một người có thể hiểu được anh và san sẻ với anh những lo toan và vất vả trong cuộc sống thôi, chỉ cần anh chịu mở lòng của mình ra thì thế nào cũng có người sẵn sàng làm điều đó cho anh….!!

Duy nhìn Vân như ngắm một bức tượng bằng thạch cao. Anh chàng đang ngẫm nghĩ lại những lời mà Vân đang nói. Duy thấy Vân nói đúng nhưng nói là một chuyện còn thực hành theo nó lại là một chuyện khác. Duy có thể tin tưởng được ai đây và ai có thể sẵn sàng làm điều đó cho Duy.

Mười tám năm qua mới có người nói cho Duy biết điều này và có thể khuyên bảo Duy nên làm những gì một cách trân tình như Vân đang làm. Duy tò mò hỏi Vân.

_Cô có thể trở thành một người bạn của tôi được không vì nói thật từ bé tới giờ tôi chưa hề có bạn thân, những người bạn học cùng trường với tôi, tôi chưa bao giờ thật sự nói chuyện với họ và coi họ là bạn bè của mình….!!

Vân ngơ ngác không hiểu. Vì cuộc sống của Duy khác với cuộc sống của Vân quá. Con nhỏ có một người bạn thân từ hồi còn bé đó là Thu và không biết bao nhiêu bạn học. Vân và bạn bè của mình có thể nói và buôn đủ thứ chuyện trên đời.

Vân chưa bao giờ thấy cuộc sống của ai lại buồn tẻ và chán nản như cuộc sống của Duy. Vân tự hỏi là hắn đã sống và làm việc như thế nào trong suốt mười tám năm qua khi không có bạn bè và không có ai san sẻ những khúc mắc trong cuộc sống, không lẽ hắn có thể tự giải quyết những khó khăn của bản thân bằng sức mạnh của mình.

_Chẳng lẽ anh lại không có ai là bạn hay sao, nếu thế cuộc sống của anh chắc phải nhạt nhẽo và buồn chán lắm. Tôi chỉ xa bạn của mình có hơn hai tháng thôi mà đã buồn não cả lòng rồi mặc dù ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện điện thoại với nhau thế mà anh có thể chịu đựng trong suốt mười tám năm qua thì anh thật tài giỏi….!!

Nghe giọng nói của Vân không có chút nào là giễu cợt cả mà chứa đựng sự thông cảm và chia sẻ. Duy tin tưởng bảo Vân.

_Không phải là tôi không muốn kết bạn nhưng cô cũng biết rồi đấy, tôi sinh và lớn lên trong một gia đình thế phiệt. Gia đình tôi nắm gần như toàn bộ khách sạn của một thành phố và những nơi khác nên mọi người đều biết tôi là ai. Tôi đi đâu và làm gì họ cũng đều chú ý đến tôi. Đầu tiên tôi cũng có được cho mình những người bạn thật tốt nhưng cuộc sống của họ khác xa với tôi quá, tôi không muốn dùng tiền và quyền lực của gia đình làm bàn đạp cho sự tiến thân của cá nhân mà tôi muốn đi lên bằng chính sức lao động của mình….!!

Duy ngừng lại mấy giây rồi nói tiếp.

_Tôi không muốn lãng phí thời gian vào những thứ vô bổ và vô ích đó như là ăn chơi hay tổ chức tiệc tùng. Tôi chán ngán tất cả, nhìn những ánh đèn xanh đỏ đang chạy lên chạy xuống trên sàn nhảy. Tôi đau cả đầu, và cảm thấy mình sẽ trở thành một kẻ sa đọa khi chỉ biết hưởng thụ những gì mà ông bà và bố mẹ vất vả kiếm ra. Từ đó tôi xa rời họ và xa rời luôn những giờ đi chơi vô ích đó. Tôi lao vào học như điên, tất cả thời gian và tâm huyết của bản thân tôi đều ở trường, thư viện và nhà sách….!!

_Cô có thấy một kẻ học như điên mà không bao giờ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc như tôi không. Tôi có tất cả tiền bạc, sức khỏe, học giỏi. Nói chung trong ánh mắt của người khác tôi không thiếu gì cả nhưng từ sâu thẳm trong trái tim của mình tôi biết là tôi vẫn còn thiếu rất nhiều mảnh ghép. Ước mơ từ bé của tôi là trở thành một người làm nghệ thuật nhưng bây giờ tôi lại trở thành một người có bằng về kinh tế….!!

Vân thấy Duy không hề hài lòng hay tự hào khi nói về những thứ mà mình có hay đang thành công. Anh chàng thất vọng và chán nản thấy rõ. Vân vỗ một cái thật đau vào vai của Duy làm cho anh chàng giật mình. Cô nàng hăng hái bảo Duy.

_Anh là một thằng ngốc hay sao mà không biết phân chia thời gian của mình…??

Duy ngạc nhiên hỏi Vân.

_Cô nói gì tôi không hiểu, làm việc gì thì phải tập trung vào việc đó thì mới thành công được chứ…??

Vân mỉm cười, con nhỏ từ tốn nói.

_Ai bắt anh phải giành toàn bộ thời gian cho nó đâu. Mỗi ngày anh chỉ cần giành mấy tiếng cho nó thôi, coi như là thỏa nguyện ước mơ của mình cho đỡ nghiền, nếu anh có thể tin tưởng để giao phó công việc hiện tại của mình cho ai đó thì anh có thể rảnh giang làm những gì mà mình thích rồi….!!

Duy bật cười thật to trước lời đề nghị ngô ngê của Vân.

_Cô có ngốc lắm không hả, cô có biết để giao sản nghiệp và mọi thứ của mình cho người khác đâu có dễ dàng gì. Có khi vì việc này cô sẽ mất luôn đi một người bạn tốt hay là gia đình của cô sẽ không còn một xu dính túi vì bị lừa hay công ty phá sản không…??

Vân cười tươi nói ngay.

_Tôi biết anh là một người có trách nhiệm với gia đình nên không thể nào vì hạnh phúc và những ước mơ của bản thân mà làm hại đi hạnh phúc và ước mơ của mọi người vào anh đâu nên anh hãy cố mà phát huy tinh thần vì mọi người của anh đi nhé…!!

Duy vỡ lẽ hóa ra con nhỏ chỉ thử lòng của Duy thôi. Duy mỉm cười hỏi Vân.

_Cô có muốn làm một người đặc biệt của tôi không…??

Vân ngơ ngác không hiểu hai từ “đặc biệt” là gì. Con nhỏ thắc mắc hỏi gì.

_Anh nói như thế là nghĩa làm sao. Tôi không hiểu ý của anh…??

_Rất đơn giản cô có muốn làm một người tri kỷ suốt đời của tôi không…??

Vân trả lời Duy ngay lập tức.

_Tôi không muốn làm một người tri kỷ cả đời của anh mà tôi chỉ muốn làm một người bạn bình thường của anh thôi…!!

Duy nhướng mắt lên hỏi Vân.

_Tại sao cô lại không đồng ý làm một bạn tri kỷ của tôi. Không lẽ cô chê tôi không xứng với cô…??

Vân kêu khổ, con nhỏ bảo Duy.

_Anh không hiểu gì cả. Trở thành một người bạn tri kỉ cả đời đâu có dễ, tôi sợ mình không thể nào hoàn thành tốt vai trò và trách nhiệm đó nên tôi mới từ chối anh. Vấn đề không phải là xứng và không xứng mà là có phù hợp hay không, anh đã hiểu ý của tôi chưa…??

Duy lắc đầu nói.

_Đấy là suy nghĩ của riêng cá nhân của cô. Còn đối với tôi, tôi rất mong cô sẽ là một người có thể san sẻ và chia bớt những suy nghĩ những thắc mắc trong cuộc sống của tôi. Vì cô cho tôi một cái nhìn khác và một đánh giá mới mẻ về mọi vấn đề mà tôi luôn đóng khuôn nó lại trong một mớ những suy luận của mình. Cô như mở mang thêm cho tôi một tầm nhìn mới nên tôi mới cần cô ở bên tôi…!!

Vân giật mình vì nếu Duy bảo Vân làm như thế không khác gì bảo Vân phải kết hôn với Duy.

(Còn Nữa..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info