Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 23

Căn phòng trở nên yên ắng khác thường, hai mẹ con không ai nói với ai lời nào. Vân không biết nói gì mẹ nên con nhỏ chọn cách im lặng và chờ bà Nhung lên tiếng trước.

Bà Nhung đưa mắt quét xung quanh căn phòng ngủ của Vân. Bà hài lòng vì nó to đẹp hơn gấp trăm lần căn phòng bé nhỏ của Vân ở nhà. Bà không trê trách gì về hoàn cảnh gia đình và gia thế của nhà Duy. Cái bà lo bây giờ là tình cảm của hai đứa và suy nghĩ của Vân đối với cuộc hôn nhân gượng ép này.



Tay mân mê từng cái cốc bằng sứ. Bà Nhân thích nhất là đồ gốm vì người cha mà sinh ra bà là một thợ nhân làm gốm có tiếng. Bà đã được làm quen và quen với mùi đất sét nồng nồng ngay từ thuở lên năm nên bà đâm ra nghiện những đồ vật bé nhỏ như thế này.

Trong phòng ngủ và trong phòng khách của gia đình bà đã tự tay trưng bày trên bàn và trong tủ kính. Ông Chung luôn trêu đùa cái tính yêu thích những thứ làm bằng đồ gốm như trẻ con của bà Nhung.

Ông thường bảo bà.

_Em cứ như là vẫn còn con nít lắm hay sao mà đến nhà ai chơi em cũng reo lên thích thú và săm soi những đồ vật làm bằng xứ của người ta, em còn hỏi người ta thật cặn kẽ là người ta mua ở đâu, giá bao nhiêu nữa chứ. Nhiều lúc anh cũng cảm thấy phiền cho cái tính vui quá mức của em….!!

Bà Nhung phồng mồm và phụng phịu như trẻ con. Bà bảo ông Chung.

_Thế tại sao ngày xưa anh không tìm hiểu kỹ rồi đi lấy một cô gái chín chắn và nghiêm chỉnh làm vợ được không, việc gì anh phải lấy một cô gái trẻ con và hay hờn dỗi như em về làm vợ làm gì, không lẽ anh không sợ em làm cho anh điên đầu hay sao…??

Ông Chung phì cười bảo bà Nhung.

_Em thì lúc nào mà chả lý luận được, nếu đã thuộc về duyên phận thì ai nói trước được điều gì, có thể cái tính cách hay hờn dỗi của em với người khác là không đáng yêu và không có duyên nhưng với anh thì lại khác, anh thấy em như thế mới đáng yêu và mới đáng cho anh lấy em về làm vợ….!!

Bà Nhung đỏ bừng cả mặt, bà khẽ nguýt ông Chung một cái rồi gắt.

_Anh chỉ có được nước là khéo nịnh. Em nói cho anh biết từ lần sau anh mà còn chê bai cái tính hay hờn dỗi và đam mê đồ gốm của em nữa là em không tha cho anh đâu. Anh đừng tưởng anh là chồng của em thì có quyền kiểm soát sở thích và suy nghĩ của em theo anh. Bây giờ phụ nữ đã có được quyền bình đẳng như đàn ông nên anh hãy liệu chừng mà ăn nói cho phải phép….!!

Bà chống hai tay vào nách rồi nói từng tiếng một như một vị sếp nữ quát và ra lệnh cho nhân viên nam của mình.

_Anh đã nghe rõ những lời mà em nói với anh chưa hả..??

Ông Chung vừa tức vừa buồn cười cho cái tính hay ra oai của vợ đối với mình. Vì cái tính này đôi khi ông thấy cuộc sống vợ chồng của hai người cũng bớt buồn chán đi nhưng nhiều lúc ông bực cả mình vì đang lúc ông muốn được yên thân thì bà vợ không biết điều của ông cứ vênh cổ lên cãi lại ông thành ra nhà lại có thêm chuyện để bàn tán và không khí thêm ồn ào náo nhiệt.

Vân và bà Nhung nếu đi cùng nhau người ta lại lầm tưởng là hai chị em. Vì Vân giống hệt bà Nhung, tuy bà Nhung đã hơn ba mươi tuổi rồi nhưng trông bà vẫn còn trẻ và vẫn còn thon gọn như thời con gái nên có nhiều người nhẫm lẫn khi hỏi bà Nhung.

_Hai người cách nhau bao nhiêu tuổi mà tôi trông hai người giống nhau đến thế…??

Bà Nhung bẽn lẽn trả lời họ.

_Tôi là mẹ của nó nên đương nhiên tôi phải hơn nó nhiều tuổi rồi…!!

Con nhỏ Vân lí lắc trêu mẹ.

_Tại vì trông mẹ trẻ quá nên người ta mới hiểu lầm. Mẹ có biết là bạn bè của con chúng nó đều trêu con vì bố mẹ kết hôn quá sớm không. Con không hiểu mẹ yêu bố như thế nào mà chỉ chớm vào tuổi 17 mẹ đã đi lấy chồng rồi, sao mẹ không bảo bố chờ thêm ba năm nữa rồi cưới có phải hơn không…??

Bà Nhung cốc cho Vân một cái thật đau vào đầu, bà tức khí nói.

_Còn con đấy, con cứ đến tuổi của mẹ xem. Lúc đó mẹ lại sợ con đòi mẹ cho đi lấy chồng trước năm 17 tuổi đấy, mẹ nói cho con biết con lo mà học hành đi, con mà dám yêu đương hay léng phéng chơi bời là không xong với mẹ đâu…??

Vân xoa xoa hai cái vào cái đầu đau do mẹ cốc đâu có nhẹ, con nhỏ gắt gỏng.

_Mẹ không đánh con vào chỗ khác được hay sao, mẹ cứ đánh vào đầu của con lỡ bay mất hết trí thông minh của con thì sao. Lúc đó con sẽ trở thành một đứa trẻ si ngốc, không lẽ mẹ muốn con trở thành một kẻ tật nguyền như thế….??

Bà Nhung triết lý.

_Nếu ai bị cốc vào đầu cũng trở thành si ngốc thì hay quá rồi còn gì vì không còn những đứa trẻ cứng đầu cứng cổ và khó dạy như con nữa. Mẹ rõ ràng sinh con là con gái tại sao tính cách và lối hành xử của con lại như con trai là thế nào. Con cần phải chấn chỉnh ngay cho mẹ nếu không mẹ sẽ còn đánh con thêm nữa….!!

Vân vừa đi vừa đá mấy viên sỏi ở dưới đất, sự tức giận truyền cả ra bàn chân rồi từ bàn chân truyền ra viên sỏi nên nó bay đánh vèo một cái vào người của bác quản phó ở phường nơi mà Vân đang sinh sống.

Bác kêu một tiếng á thật to, bác tức giận hỏi xung quanh.

_Ai vừa làm gì tôi đấy hả, có ra ngay đây không thì bảo. Nếu để tôi phải cất công đi tìm và đi điều tra thì người đó chết….??

Vân hãi quá, không ngờ hành động vô thức trong lúc tức giận của mình lại gây ra họa. Vân ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh. Vân thấy họ đều đưa mắt nhìn người bên cạnh, tất cả đều im lặng như tờ. Vân nghe được hơi thở của từng người, họ đều nhìn dán mắt vào Vân. Ý họ như ngầm bảo.

_Con nhỏ Vân kia sao còn không mau ra tạ tội với ông ấy đi, nếu để ông ấy phải làm như những gì ông ấy nói thì hình phạt không có nhẹ đâu nhé….!!

Bà Nhung liền lôi ngay Vân lại, rồi lí nhí nói với bác quản phó.

_Cháu xin lỗi chỉ vì con bé nghịch ngợm này mà bác bị đau. Cháu lôi nó ra đây, bác muốn đánh chửu gì thì cứ tự nhiên vì cháu không có can thiệp gì vào đâu….!!

Vân tức ứa máu, không ngờ bà mẹ trẻ con của mình lại bỏ mặc mình không xin tha cho thì thôi lại khuyến khích người ta xử mình thêm. Con nhỏ lễ phép nói.

_Cháu xin lỗi, cháu không cố ý đá vào bác đâu, chẳng qua là do cháu ngứa chân nên lỡ lầm bay vào bác….!!

Bác quản phó trừng mắt lên nhìn Vân. Bác đe dọa.

_Cháu dám ăn nói với cái giọng không biết lỗi đó hả. Đây là công cộng nên có nhiều người qua lại, cháu vừa đi vừa đá như thế thì không trúng vào người này cũng trúng vào người kia nhỡ đâu cháu gây ra tai nạn cho họ thì sao. Bác cấm cháu từ nay không được vô ý như thế nữa, nếu không bác sẽ lôi cháu lên phường rồi lập biên bản lưu tên của cháu lại. Cháu mà vi phạm thêm một lần nữa bác sẽ tạm giam cháu trong một đêm hay đi quét rác công cộng một tuần….!!

Bác chống hai tay vào sườn rồi vắn mắt lên nhìn Vân. Bác gằn từng tiếng.

_Cháu đã nghe rõ chưa hả….??

.......................................

Vân mặc dù không phục nhưng vẫn phải cúi đầu xuống nghe bác quản phó dạy bảo. Bác dạy bảo cho Vân một hồi rồi phóng xe đi tiếp. Mọi người xung quanh nheo mắt trêu con nhỏ Vân.

_Thế nào hả cháu, đã nhận ra được lỗi lầm của mình chưa, từ nay về sau đừng có làm như thế này nữa nếu không bác ấy không tha cho cháu đâu….!!

Vân phồng cả mồm lên vì tức nhưng con nhỏ phải xìu ngay xuống để nói.

_Dạ, cháu biết rồi lần sau cháu sẽ sửa….!!

Trên đường đi về nhà Vân không thèm nói với mẹ Nhung một câu nào. Con nhỏ đang giận mẹ về chuyện dám bỏ mặc con gái không cứu lại động viên cho thiên hạ xử con của mình.

Bà Nhung thấy Vân trầm tư không nói gì, bà biết Vân giận nên khẽ huých nhẹ vào cánh tay của Vân. Bà giả vở thở dài bảo Vân.

_Con không sao đấy chứ, vì trông con lúc này giống như là một trái bóng làm bằng cao su chỉ cần mẹ trích nhẹ một cái là con bị nổ tung ra. Thế nào con có cần mẹ làm như thế hay không…??

Vân tức giận, con nhỏ quay phắt sang bảo bà mẹ trẻ con của mình.

_Mẹ có phải là mẹ của con không hả, mẹ đã không bảo vệ con thì thôi. Mẹ làm ơn tránh xa và không nói chuyện lại dùm con, vì chỉ cần nghe mẹ nói thêm một lời nào nữa là con lại phát điên. Lúc đó con không đảm bảo là có thể nói được những câu tử tế đâu…??

Bà Nhung thấy Vân đang nổi giận tam bành như một bà cụ non bà buồn cười đến chảy cả nước mắt, bà phì cười bảo Vân.

_Con có biết bây giờ trông con giống một bà mẹ ghẻ không và tại sao con dám ăn nõi hỗn láo với mẹ như thế hả. Con có tin là mẹ cho con ăn thêm mấy cái cốc nữa hay không…??

Vân muốn cho người mẹ thân yêu của mình vài cái bẹo vào người lắm. Vân đau cả đầu vì bà mẹ trẻ con của mình, ai đời đã gần ba lăm, ba sáu rồi mà bà mẹ này lúc nào cũng cười đùa và ăn nói như trẻ con. Thậm chí mẹ còn giận dỗi với bố hơn cả con gái trong gia đình.

Mẹ của Vân là một nấu ăn dở tệ và không biết quản lý gia đình, bà tuy có yêu Vân nhưng cử chỉ chăm sóc thì vụng về như một cô dâu trẻ mới về làm dâu và lần đầu làm mẹ.

Vân lớn lên trong sự chăm sóc dịu dàng và ân cần của cha nhiều hơn là của mẹ. Mẹ của Vân có yêu con gái đến đâu bà cũng làm cho Vân bực mình thêm vì bà luôn ăn mặc như là còn thanh niên thuở thiếu thời nên con nhỏ rất ngại ngùng khi mời bạn bè về nhà.

Bạn bè của Vân rất yêu quý bà Nhung vì với cái tính cách trẻ con và vẫn còn giữ mãi cái đức tính thuở mười tám nên bà dễ dàng hòa đồng và nói chuyện rất hợp gu.

Kỷ niệm về mẹ ùa về trong tâm trí của Vân. Con nhỏ phì cười khi nghĩ đến những hành động điên rồ của bà mẹ mình. Vân tự hỏi là sau khi mình bỏ nhà ra đi như thế này bà mẹ của mình có lo lắng cho mình hay không.

Đây là lần đầu tiên bà Nhung đánh Vân và cũng là lần đầu tiên bà làm tròn và đúng bổn phận của một người làm mẹ. Vân kinh ngạc hỏi bà Nhung.

_Hôm nay con thấy mẹ khác lạ lắm không lẽ nhờ hành động bỏ nhà ra đi của con mà mẹ thay đổi được tính cách trẻ con của mình…??

Bà Nhung thôi không còn sờ mó những cái tách và cái chén nữa mà bà ngồi xuống giường gần bên Vân. Bà tức giận bảo con nhỏ.

_Con im miệng đi, con mà còn dám ăn nói trả treo với mẹ nữa là mẹ sẽ xử con tiếp bây giờ….!!

Vân ôm chầm lấy bà Nhung, con nhỏ cười khì bảo.

_Con biết là mẹ yêu con mà, mẹ làm sao mà đánh con gái của mẹ nữa đúng không…??

Bà Nhung ôm chặt lấy Vân. Bà yêu nó quá, ngày xưa bà đã không nghiêm khắc dạy bảo nó cho tử tế mà hay nuông chiều nó thành ra nó mới hư hỏng như thế này. Bà lẩm bẩm bảo Vân.

_Bắt đầu từ hôm nay mẹ sẽ dùng kỷ luật sắt đối với con nên con hãy chuẩn bị tâm lý dần đi là vừa…!!

Vân giả vờ sợ sệt bảo mẹ.

_Mẹ làm con hốt hoảng quá, không biết mẹ yêu quý của con định xử phạt con như thế nào đây, mẹ có thể nói để con tham khảo được không…??

Bà Nhung thấy Vân chẳng coi những lời đe dọa của mình vào đâu cả bà bực mình quát.

_Con bé này, con dám khinh thường những lời nói của mẹ như thế hả, mẹ nói cho con biết mẹ đã đồng ý gả con đi rồi đấy. Bây giờ mẹ sẽ cho con nếm mùi đau khổ khi đi lấy chồng sớm là như thế nào và con cũng sẽ nhận được bài học vì cái tính cách nghịch ngợm và không biết điều của con….!!

Bà trầm giọng nói tiếp.

_Mẹ thấy chỉ có mỗi mình Duy là trị được con thôi vì con có biết nghe lời của ai đâu, bố con thì hơi một tý là bênh con. Ông nội của con thì lúc nào cũng cười nên làm sao mà dạy bảo con được. Mẹ mừng vì ít ra trên đời này còn có một người khắc chế được một đứa bất trị như con….!!

Vân kinh ngạc và uất ức hỏi mẹ.

_Mẹ định bán con gái cho quỷ sa tăng đấy à, nếu mẹ mà làm thế thì mẹ cho phép con đi tu còn hơn. Con đã nói nói với mẹ bao nhiêu lần rồi là con không thích bị cưỡng ép làm những chuyện con không thích cơ mà….!!

Bà Nhung khẽ phát một cái thật đau vào mông của Vân, bà gắt.

_Con tưởng con là ai hả, con nên nhớ con là con của mẹ nên mẹ có quyền sai bảo con làm những việc mà mẹ cho là đúng đắn, không lẽ ngay cả cái quyền đó mẹ cũng không có….!!

Vân phân trần.

_Không phải là con không cho phép mẹ làm điều đó, con biết là bố mẹ và ông chỉ muốn tốt cho con thôi khi gán ghép con với hắn. Nhưng mà con không yêu hắn thì con lấy hắn thế nào được. Không lẽ chỉ vì nhà hắn giàu và vì lời hứa ngày xưa mà mọi người nỡ hại cả đời của hai đứa trẻ bất hạnh hay sao….!!

Vân nói với một giọng thật chán nản và buỗn bà, con nhỏ đang cố khơi dậy tấm lòng thương con của một người mẹ. Nhưng bà Nhung lại vô tình bảo Vân.

_Con đừng cố thuyết phục mẹ làm gì, nếu con không phục hay còn điều gì thắc mắc thì nên đi hỏi và nói chuyện trực tiếp với ông của con là hơn….!!

Vân kêu khổ, vì bắt ông nội thay đổi những gì mà ông đã ban ra còn khó hơn là lên trời. Ông luôn coi trọng danh dự và lời hứa của mình còn hơn là những thứ như là quyền quý và của cải trong nhà. Vân phải làm gì để thuyết phục ông nội hủy bỏ cái đám cưới không có tình yêu này.

Vân ước giá mà mình có được một người yêu thì hay biết mấy vì lúc đó con nhỏ sẽ nói là vì yêu người khác rồi nên không thể kết hôn với Duy được nhưng nếu chuyện này mà lộ ra thì không hay lắm. Mình phải làm sao đây hả trời.

Trong khi Vân đang nói chuyện và than phiền về thân phận như cá nằm trên thớt của mình. Vũ lại đang lang thang ngoài đường, cú điện thoại của Lan làm cho Vũ càng thêm chán nản và thêm u sầu.

Tiết trời vào mùa mưa nên lúc nào cũng xám xịt, những đám mây không còn trong xanh nữa mà nó đang ngoằn ngòe những sợi dây đen xì nằm vắt ngang qua bầu trời.

Vũ cảm thấy mệt mỏi, cơ thể như muốn rã cả ra và trong tâm trí của Vũ đang hiện dần lên hình bóng của Hoa – người yêu thời học sinh của anh chàng.

..............................

Thế đã hơn tám năm trôi qua kể từ ngày Hoa mất, Vũ vẫn thui thủi một mình. Vũ không muốn yêu ai thích ai nữa nhưng tình cảm là chuyện không thể nào nói trước được. Vũ cũng ước mơ tìm được cho mình một người có thể san sẻ và hiểu được tâm tư của Vũ.

Nhưng đó là mơ ước của mai sau còn hôm nay Vũ cần mua hoa để ra thăm mộ của Hoa. Vũ mua loại hoa hồng nhung mà Hoa thích nhất. Vũ còn nhớ là mỗi lần nhìn thấy người ta bày bán loại hoa này ở trên đường thế nào Hoa cũng xà xuống để mua vài bông về nhà.

Hoa say sưa miêu tả các sắc hoa cho Vũ nghe rồi mỉm cười một mình. Vũ nhớ nhất là nụ cười có chiếc răng khẩy rất duyên của Hoa, anh chàng cứ nhìn ngắm người ta mãi đến khi người ta đỏ mặt thẹn thùng quay ra chỗ khác, Vũ mới giật mình và tự chữa thẹn bản thân bằng cách hỏi một câu vu vơ.

_Thời tiết hôm nay đẹp nhỉ…??

Mỗi lần như thế Hoa lại được một trận cười thật to. Vũ đỏ bừng cả mặt vì xấu xố, kỷ niệm thuở học trò thật đáng yêu và tinh nghịch biết bao. Điều đó đã lấy đi của Vũ không biết bao nhiêu nước mắt và bao nhiêu máu trong tim khi cô bạn học cùng lớp trong suốt sáu năm ra đi không bao giờ trở lại nữa.

Ngước mắt lên nhìn bầu trời trên cao. Vũ thì thầm.

_Hoa, bây giờ em đang ở đâu. Có biết là anh vẫn không làm sao quên được em hay không, anh ước mơ có thể gặp được em dù chỉ một lần trong giấc mơ của mình mà thôi. Tại sao em lại không cho anh cơ hội để làm được điều đó. Có phải em ghét anh hay hận anh vì anh ngu ngơ và dại khờ khi không nói rõ tình cảm của mình cho em biết nên anh và em đành ôm hận đến muôn kiếp sau không …??

Trên khóe mắt của Vũ một dòng nước mắt rỉ ra. Vũ vội lấy tay quẹt ngay đi vì anh chàng sợ người ta nghĩ mình bị khùng. Vũ móc điện thoại của mình ra. Vũ tìm số của Hoàng trong danh bạ điện thoại khi tìm được rồi Vũ ấn nút và cho lên tai nghe.

Chờ đợi điện thoại của thằng bạn thân là một cực hình đối với Vũ vì không biết Hoàng làm gì mà mãi vẫn chịu nghe máy. Con nhỏ Trúc- vợ tương lai của Hoàng quát Hoàng.

_Tên kia sao anh không chịu nghe điện thoại đi. Anh có biết nhạc chuông của anh thật là kinh khủng không hả…??

Hoàng bực cả mình vì anh chàng đang mải tập trung vào lái xe nên không muốn nghe máy vào lúc này. Hoàng định tìm một chỗ khuất nào đó để đậu xe rồi nghe điện thoại sau cũng chưa muộn.

Nhưng con nhỏ Trúc này lại không biết điều, nó cứ luôn cằn nhằn làm cho Hoàng điên tiết bảo Trúc.

_Cô làm hạ cái giọng của cô xuống. Tôi nghĩ lúc này giọng của cô còn to hơn cả chuông điện thoại của tôi….!!

Trúc cáu tiết cầm luôn điện thoại của Hoàng lên rồi mở máy ra. Nhìn thấy tên của Vũ trên màn hình. Trúc nhắc.

_Anh nên nghe máy luôn đi vì anh Vũ đang gọi cho anh kia kìa, không lẽ anh định để cho anh ấy chờ anh đến tối hay sao…??

Hoàng nghe Trúc nói là Vũ gọi điện cho mình, anh chàng liền cầm luôn lấy. Một tay lái xe, một tay cầm điện thoại. Hoàng lịch sự hỏi Vũ.

_Cậu gọi cho mình có việc gì không mà chúng ta vừa mới chia tay được ít phút không lẽ đã có việc gì xảy ra cho cậu mà cậu gọi cho mình gấp gáp như thế….??

Vũ nghe Hoàng hỏi một lô một lốc những câu hỏi không đầu không đuôi của Hoàng. Vũ bực mình ngắt lời của Hoàng.

_Cậu im miệng và làm ơn phanh lại cho mình nhờ. Cậu làm gì mà tớ chưa hỏi cậu được câu nào thì cậu lại hỏi mình một đống như phủ đầu người khác là thế nào…??

Trúc đưa đôi mắt hiếu kỳ ra nhìn mọi người và phố xa xung quanh. Trúc thấy cái gì cũng lạ và cũng hiếu kỳ. Con nhỏ muốn biết người ta làm gì và sinh sống như thế nào, có khác biệt lắm với bên kia hay không.

Có một điều Trúc không được hài lòng khi ở đây lắm là thành phố này bụi bặm và nhiều xe cộ quá, con đường thì nhỏ như là cái hạt mít nên suốt ngày ách tắc.

Nhìn mọi người đi xe trong những chiếc áo mưa xanh đỏ tím vàng. Trúc phì cười vì trông họ như những hình nộm di động. Trúc nhăn cả mặt lại vì lo lắng, con nhỏ không ngờ họ lại phóng xe và vượt ẩu như thế kia, không lẽ họ không sợ chết và gây tai nạn cho người khác hay sao.

Trúc bực mình lẩm bẩm.

_Họ đúng là những kẻ vô ý thức, đi thì phải đúng tuyến và phải tuân thủ luật lệ giao thông chứ, sao họ đi cứ như là chỉ có mình họ lưu thông ở trên đường là thế nào…??

Hoàng đáp lại lời của Vũ trong một tiếng phanh xe gấp, chiếc xe đang lăn bánh ngon lành bỗng giật khục một cái vì một tên điên phóng xe trước mũi xe ô tô của Hoàng như xin mời anh chàng đâm cho tên kia một phát.

Trúc sợ hãi quá nên hét lên thật to. Con nhỏ đạp luôn lên thắng xe trên bàn chân phải của Hoàng.

_Chúa ơi…!! Anh có nhìn đường không hả. Muốn chết thì tự đi mà đâm vào đâu đó đi. Tại sao lại chọn chúng tôi là thế nào…??

Vũ thấy chói hêt cả tai khi nghe tiếng hét thất thanh của Trúc vọng lại ở trong máy. Vũ kinh hoàng tưởng Trúc và Hoàng bị tai nạn xe ô tô. Anh chàng gấp gáp hỏi.

_Hai người có bị lám sao không…??

Hoàng hết cả hồn, anh chàng phải nín thở và hít thật sâu trong hai giây rồi mới trả lời Vũ.

_Bọn mình không bị làm sao. Lúc nãy không biết cái tên điên nào phóng xe vượt trước bọn mình, may mà phanh kịp nếu không đã tông vào người ta rồi…!!

Vũ thở phào nhẹ nhõm vì bạn bè của mình không sao. Vũ quan tâm hỏi.

_Thế còn Trúc, cô ấy không bị làm sao chứ…??

Hoàng thấy con nhỏ đang cau có nhìn theo bóng dáng của tên điên lúc nãy. Anh chàng lắc đầu bảo Vũ.

_Cô ấy không sao…!!

Vũ vui mừng nói.

_Cậu nên lái xe cẩn thận vì trời mưa nên họ đi xe cẩu thả lắm. Nếu mà Trúc có xảy ra chuyện gì thì cậu không chịu trách nhiệm nổi đâu. Lúc đó bố mẹ của con nhỏ sẽ sang đây và thế là số phận của cậu từ nay chấm dứt…!!

Hoàng bực mình bảo Vũ.

_Cậu có thôi ăn nói xui xẻo đi không hả. Nói mau cậu gọi điện cho mình làm gì…??

Vũ đang đứng dưới một tấm mái tôn của một cửa hàng bán thực phẩm và văn phòng. Mưa to quá làm cho Vũ không đi đâu được, anh chàng lại không mang theo ô nên đành đứng trú tạm ở chỗ này.

Vũ chán nản bảo Hoàng.

_Tớ gọi cho cậu chỉ muốn hỏi thăm là cậu và Trúc đã đến khác sạn mà Trúc đang ở thôi….!!

Hoàng phì cười bảo Vũ.

_Cậu đúng là đồ rỗi hơi. Thế còn cậu đã ăn xong chưa…??

Vũ nhìn những hạt mưa thật to đang rơi xuống đường, từng người đi qua đi lại thật vội vàng và hấp tấp. Những vũng nước bắn tung tóe khi những chiếc xe ô tô và xe máy đi qua. Cô bé đi xe đạp bị nước của chiếc xe ô tô bắn hết cả lên người khi cô bé đi đúng vào lúc chiếc xe phóng thật nhanh qua.

Vũ thấy thương hại cho cô bé rồi lẩm bẩm.

_Tại sao mưa to như thế này không vào trú mưa mà đi bộ trong thời tiết như thế này làm gì…??

.............................

Duy đứng dựa vào cửa phòng khách, anh chàng đang rơi vào trạng thái trầm tư mặc tưởng. Duy không biết phải ăn nói và trả lời bố mẹ và ông nội của Vân như thế nào đây.

Hai từ “Kết hôn” là một cụm từ quá xa lạ và không thích hợp trong hoàn cảnh này. Duy làm sao mà kết hôn khi trong tâm tư và tình cảm của mình Duy chưa thể nào chấp nhận nổi Vân và không tài nào yêu nổi một con nhỏ đanh đá và chanh chua như con nhỏ Vân.

Nếu để chơi đùa thì chơi đùa với Vân là một niềm hứng thú còn nếu để kết hôn thì đây đâu phải là một trò chơi. Duy không muốn mai sau hai đứa đưa nhau ra tòa li dị vì một lý do có thể nhìn thấy ngay từ đầu đó là không hợp nhau.

Duy phải làm gì để người thân của hai bên gia đình không ép Duy và Vân kết hôn ngay vào lúc này mà cho hai đứa thời gian tìm hiểu nhau rồi mới quyết định có nên lấy nhau hay không.

Ông nội của Vân ngồi quan sát Duy từ nãy giờ. Ông ngắm Duy cho thật kỹ, ông hài lòng vì ngay từ khi nhận được bức hình của Duy ông đã muốn có một thắng cháu giể như thằng cháu Duy này rồi.

Nhìn phong độ và dáng đứng đầy tự tin của Duy, ông mỉm cười và an tâm trong dạ vì với tính cách cứng cỏi và tự tin đầy tài năng như thế này mới có thể đứng vững và chèo chống với cuộc đời. Vân sẽ tìm được một người lý tưởng để bảo vệ và che chở cho con nhỏ trong những lúc vấp ngã và những lúc đau ốm.

Ông Chương không còn gì thắc mắc nữa, ông càng nhìn Duy ông càng hài lòng với quyết định gả Vân cho gia đình của Duy. Trong khi Vân hy vọng ông nội sẽ từ bỏ ý định ép uổng mình lấy Duy thì ông nội lại càng thích Duy hơn.

Hai ông cháu hai suy nghĩ khác nhau về Duy. Trong con mắt của Vân, Duy là một tên độc tài, đáng ghét và gia trường thì trong con mắt của ông Chương, Duy là một chàng trai tài năng, có bản lĩnh và đáng tin cậy để ông giao đứa cháu gái mà ông yêu quý và cưng chiều cho.

Bà Jenny xin phép bố con ông Chương.

_Cháu xin lỗi nhưng cháu phải đi tắm rửa đây. Hai người cứ nói chuyện tự nhiên….!!

Ông Chương gật gù bảo bà Jenny.

_Ừ, cháu đi đi, bác còn phải nghỉ ngơi thêm chút nữa mới đi tắm gội được…!!

Bà Jenny mỉm cười rồi bước luôn đi vào trong phòng tắm ở bên trong phòng cạnh phòng ngủ của Vân. Bà đi qua chỗ Duy đứng, bà khẽ nheo mắt lại, bà trêu thằng con trai.

_Thế nào hả con trai đã chuẩn bị hết những thứ cần nói ở trong đầu ra chưa. Đừng nói với mẹ là con đang bày trò để không phải kết hôn với Vân nhé vì mẹ nghe nói con nhỏ là một con bé có nhiều người theo đuổi lắm, con không sợ là con chỉ cần buông lỏng Vân ra một chút là con người hót con nhỏ đi ngay à…??

Duy đang chìm trong suy tư nên chỉ nghe được loáng thoáng lời của mẹ nói.Anh chàng thờ ờ đáp lời của bà Jenny.

_Nếu cô ta mà có người hót đi hay có người yêu rồi thì càng mừng cho con vì con sẽ không cần phải kết hôn với người ta nữa, như thế không phải hay hơn à…??

Bà Jenny nhìn thật sâu vào đôi mắt sâu thẳm của thằng con trai. Trong ánh mắt của Duy ánh lên những tia nhìn đầy cương nghị và ương bướng, anh chàng là một con ngựa hoang và một tên lãng tử thích phiêu du một mình một thuyền.

Bà Jenny tự hỏi là liệu Vân có trói buộc nổi đứa con trai ngỗ ngược và ương bướng của bà hay không. Bà tuy sinh ra Duy nhưng cũng không thể nào hiểu nổi Duy đang nghĩ gì và đang muốn gì.

Bà cảm tưởng mình là một người làm công và một người họ xa của Duy vì trong cách anh chàng nói chuyện với mẹ của mình như là một vị cha xứ truyền đạo cho dân trong giáo hội. Bà Jenny thấy mình làm gì cũng sai và chưa bao giờ làm hài lòng Duy.

Bà Jenny chưa có cơ hội được nói chuyện riêng với Vân vì mọi chuyện xảy ra nhanh quá từ việc Vân bị mẹ đánh rồi Duy bế luôn con nhỏ vào phòng thành ra bà đành nén việc nói chuyện và tìm hiểu Vân vào dịp khác.

Bà muốn quan sát và tìm hiểu xem Vân liệu có phải là một nửa của Duy hay không. Nếu nó là một con nhỏ kênh kiệu và không biết điều thì bằng mọi cách bà sẽ phá hủy cái đám cưới này bằng được.

Bà tuy bắt ép Duy lấy Vân cho bằng được, nhưng bà là một người mẹ thương con, bà không muốn trông thấy cảnh Duy và Vân suốt ngày đánh nhau và cãi nhau vì cuộc hôn nhân không có tình yêu này.

Nếu hai đứa phải dùng cách đưa nhau ra tòa để kết thúc cuộc sống hôn nhân gượng ép thì có lẽ suốt cuộc đời Duy sẽ không muốn lấy vợ mất và như thế thì còn đâu ước vọng bế cháu và mong có người nối dõi tông đường của bà và ông John nữa.

Bà càng nghĩ bà càng đau cả đầu. Bà lẩm bẩm.

_Tại sao mọi chuyện lại thành ra như thế này cơ chứ. Hôn nhân là gì mà cứ phải chuyển qua chuyển lại như là hàng hóa, và liệu mình có sai lầm khi đồng tình ép Duy lấy Vân hay không…??

Bà Jenny bây giờ cũng nghi ngờ chính khả năng và phán đoán của mình. Bà đã giao động cho cái quyết định sắt đá là phải ép Duy lấy Vân cho bằng được. Nếu Duy mà biết được điều này thì có lẽ anh chàng sẽ lợi dụng ngay cơ hội đẻ trốn thoát cái lưới mà bà Jenny đang bủa vây xung quanh Duy.

Duy thấy bà Jenny cứ đứng ngây ra một chỗ, bà đang lẩm bẩm cái gì đó ở trong miệng. Duy vừa tò mò muốn biết mẹ mình đang nghĩ gì vừa muốn hiểu bà đang âm mưu gì tiếp theo.

_Mẹ đang làm gì đấy con tưởng là mẹ cần phải đi tắm rửa…??

Bà Jenny giật mình, bà mỉm cười khỏa lấp và cố nói cho xuôi để Duy khỏi nghi ngờ những ỹ nghĩ mới chớm nở ở trong đầu của mình.

_Mẹ chỉ đang tính là tối nay cả nhà chúng ta sẽ ăn gì thôi. Vì mẹ không biết là bố mẹ và ông nội của Vân thích gì để gọi….!!

Duy xoay bà Jenny đối diện với mình, anh chàng soi thật kỹ vào ánh mắt bối rối của mẹ rồi vặn hỏi.

_Mẹ đang nói dối con đúng không vì khuôn mặt và ánh mắt của mẹ đang thể hiện và viết hai chữ to đùng là “nói dối” kìa kìa…??

Bà Jenny gạt tay của Duy ra khỏi vai của mình, bà gắt.

_Con có thôi cái tính tò mò của mình đi không hả, mẹ nói cho con biết là con không nên tin vào mấy cái linh cảm vớ vẩn của con vì có ngày con phải hụt hẫng là mình đang đoán sai bét cả….!!

Duy khoanh tay lại. Duy đang chiêm ngưỡng mẹ mình như một con chiên ngoan đạo.

_Con nghĩ là mình đang đoán đúng chẳng qua là mẹ không dám thừa nhận đấy thôi, mẹ nên nhớ là con không hề nói oan cho mẹ bao giờ….!!

Bà Jenny biết là nếu mình còn đứng ở đây nói chuyện thêm với Duy nữa thì thế nào bà cũng nói toẹt hết những suy nghĩ của mình nên bà tìm cách bỏ đi cho nhanh.

Bà phán.

_Mẹ phải đi tắm đây có gì thì chúng ta nói chuyện này sau…!!

Bà Jenny bỏ đi vào trong phòng tắm, bà khép cửa lại. Bà bắt đầu gột rửa hết những bụi bặm trong một quãng đường không hề ngắn mang lại. Hai mẹ con của Vân nói chuyện say sưa về quãng thời gian Vân đi vắng, con nhỏ hỏi mẹ về Thu và các bạn học của mình.

Trời đã tạnh mưa được một lúc rồi. Vũ đưa bàn tay của mình ra, anh chàng muốn xác định là mưa đã tạnh hẳn hay chưa. Vũ mỉm cười vì trời đã tạnh hẳn rồi.

Không khí sau cơn mưa trong lanh và mát hẳn, mọi thứ xung quanh được nước mưa gột rửa hết những bụi bặm bám vào. Nắng rồi lại mưa đó là quy luật của trời đất.

Vũ vẫy tay gọi một chiếc xe tắc xi màu trắng. Vũ leo lên rồi bảo anh chàng tài xế.

_Anh làm ơn đưa tôi ra nghĩa trang gần đây…!!

Anh chàng tài xế hỏi Vũ nghĩa trang nào rồi phóng xe đi. Cơn mưa dứt mọi người lại đổ xô ra đường và con đường trở nên quá tải, xe cộ cứ ngày càng đông hơn trong khi diện tích của nó không hề phình to ra được một tẹo nào nữa.

Anh chàng tài xế chán nản bảo Vũ.

_Xin lỗi anh nhưng chúng ta sẽ phải dành ở đây ít nhất là ba mươi phút nữa thì may ra chúng ta mới rời đi được….!!

Vũ thở dài thông cảm bảo anh chàng tài xế.

_Không sao đâu vì anh cũng đâu có muốn thế mà ở đây hình như đã thành quy luật rồi thì phải vì cứ hễ mưa là lại ách tắc đường…!!

Anh chàng tài xế cười không nói gì. Họ chăm chú nhìn ra hai bên đường, nhìn mọi người khổ sở nhích lên từng bước một như là đang tập đi bước nhỏ.

Chiếc xe tắc xi bị đoàn người đi xe vây kín vào giữa. Tất cả tạo nên một bức tranh lập thể thật là đông. Vũ không muốn nhìn ra ngoài đường nữa mà anh chàng nhắm chặt mắt của mình lại. Vũ muốn thư giãn đầu óc của mình cho thanh thản vì căn bệnh đau đầu kinh niên đang tung hoành.

Lan bước ra khỏi khách sạn trong một trạng thái hoàn toàn là một kẻ chiến thắng, trên môi của cô ta một nụ cười hiểm ác và khinh bi hiện ra.

Cô ta cười khẩy rồi lẩm bẩm.

_Hãy tận hưởng những phút giây sống an nhàn và lầm tưởng vì kiểm soát của mình đi vì chính bàn tay của tôi sẽ cho anh xuống địa ngục….!!

Cô ta đeo cái kính màu đen lên mắt, rồi khẽ vẫy tay một cái một chiếc xe tắc xi màu đen đang đi trên đường dừng ngay lại khi trông thấy một vị khách là nữ.

Lan mở cửa rồi bước vào trong xe. Cô ả yêu cầu anh chàng tài xế lái xe đưa ta đến một cái nhà hàng cách cái khách sạn mà cô ta vừa bước ra không xa.

Trong đầu của cô ta bao nhiêu toan tính hỗn độn được cô ta lập ra một cách chi tiết. Cô ta đang tính toán những thiệt hơn khi giao dịch làm ăn với Dũng. Nhưng tính ra thì cô ta cũng đâu có thiệt thòi gì.

Cô ta bực cả mình vì chiếc xe tắc xi mà cô ta đang đi gặp phải những đoạn đường kẹt xe nên nhích lên từng bước. cô ta làu nhàu bảo anh chàng tài xế.

_Anh không thể nào chọn con đường nào sáng xủa hơn hay sao mà cứ nhất định phải là con đường quỷ quái này….??

Anh chàng tài xế kia mặc dù rất khó chịu trước một cô gái có vẻ bề ngoài quyến rũ nhưng tính cách thì khó chịu và cau có này. Anh ta nhũn nhặn trả lời.

_Xin lỗi cô nhưng con đường nào thì cũng như vậy thôi….!!

Lan chán nản không nói gì hơn nữa. Cô ta móc điện thoại ra rồi gọi cho Dũng. Đây là lần đầu tiên cô ta chủ động làm điều này vì từ xưa đến này chỉ có Dũng là gọi cho Lan. Cô ta thậm chí không thèm nghe hay thèm nhắn tin trả lời cho Dũng.

Dũng hôm nay nhận được cái vinh dự này vì cô ta có việc cần nhờ đến hắn ta. Dũng mừng như là trúng xổ xố khi nhìn thấy tên của Lan hiện lên trên màn hình.

Lan mỉm cười rồi nói thật ngọt ngào.

_Chào anh, lâu quá rồi mình không gặp nhau. Anh có rảnh không vì em có chuyện cần nói với anh…??

Dũng sung sướng nói ngay.

_Có chứ, anh lúc nào cũng rảnh nhất là khi được gặp một người đẹp như em….!!

Lan cảm thấy kinh tởm và cười khẩy vì thái độ xốt sắng của Dũng đối với mình. Cô ả khôn khéo nói.

_Anh có thể đến cái quán mà mình gặp nhau lần trước được không…??

Dũng nhìn đồng hồ rồi trả lời Lan.

_Anh sẽ đến đó trong vòng mười lăm phút nữa, thế nào anh không bắt em đợi anh lâu đấy chứ…??

Lan thờ ơ bảo Dũng.

_Anh cứ từ từ mà đi vì em đang bị đóng đinh ở đường nên chưa chắc em có thể đến trước được anh đâu….!!

Dũng không nói gì, hắn ta si mê và mê mệt Lan lâu rồi. Đối với hắn đàn bà chẳng là gì cả nhưng với Lan thì lại khác, hắn ta không thể nào cưỡng lại nổi sức hút của Lan nên luôn tìm mọi cách tiếp cận và làm cho Lan vừa lòng thậm chí kể cả những việc xấu xa.

Hắn ta đúng là một kẻ dại gái số một thế giới, trong khi hắn hết lòng hết dạ với Lan. Lan lại không coi Dũng ra gì mà chỉ coi Dũng là một công cụ của mình mà thôi. Tuy phải đi với một kẻ mà Lan ghét nhưng trong nhiều trường hợp và trong những chuyện như thế này Dũng tỏ ra là một kẻ rất hữu dụng.

Dũng vội bỏ cây gậy chọc bi da xuống bàn. Hắn ta bảo bọn đàn em.

_Chúng mày cứ vui đùa đi vì tao còn có chuyện cần làm…??

Một tên đầu đinh lễ phép hỏi Dũng.

_Anh định đi gặp chị Lan à. Nếu thế chắc là chị ấy đang đợi anh ở đấy, anh nên nhanh lên nếu không người đẹp mà giận hờn thì anh chỉ có nước phải gãy lưỡi may ra mới năn nỉ nổi….??

Dũng không nói gì, hắn đang vội nên không có thời gian trả treo với tên đàn em. Trong đầu và trong tâm trí của hắn chỉ có hình bóng và tiếng nói êm dịu của Lan ngự trị mà thôi.

(Con Nua..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info