Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 20

Bữa ăn của Vũ không hề diễn ra trong im lặng anh chàng phải một phen giật mình vì chiếc điện thoại thân yên đang vang lên một bài hát giáng sinh quen thuộc. Vũ chán nản mở máy.

Anh chàng không hiểu số này là của người nào mà lại gọi cho mình. Vũ định không nghe nhưng anh chàng tự nhủ.

_Biết đâu người này gọi cho mình vì có chuyện quan trọng cần bàn thì sao. Mình nên nghe đi thì hơn….!!

Vũ cầm điện thoại rồi áp vào tai, anh chàng lịch sự hỏi.

_Xin hỏi ai đang gọi cho tôi đấy….??

Đầu dây bên kia sau hai giây ngập ngừng cuối cùng cũng lên tiếng.

_Em xin lỗi vì làm phiền anh nhưng anh có thể nói chuyện với em một chút được không…??

Vũ giật mình vì đây không phải là giọng nói của Lan đây sao. Cô ta lại muốn gì nữa mà lại gọi điện cho mình thế này.

Vũ thay đổi thái độ lúc nãy bằng một giọng chán nản. Anh chàng vặn hỏi Lan.

_Cô muốn gì….??

Lan ôm gối nằm ở trên giường. Cô ả đang buồn và đang cô đơn, cô ả muốn có người san sẻ và người đầu tiên mà cô ả nghĩ đến là Vũ. Cô ả liền cầm lấy cái điện thoại của mình rồi gọi cho Vũ ngay lập tức.

Lan ngập ngừng hỏi Vũ.

_Anh…Anh có thể đi ăn cùng em không ….??

Vũ ngán ngẩm nói.

_Thành thật xin lỗi cô vì tôi đang đi ăn cùng bạn bè. Nếu không còn gì nữa thì tôi cúp máy đây…..!!

Lan hơi tiếc nuối vì cô ả không bao giờ có cớ hội được tiếp cận hay gần gũi với Vũ. Anh chàng luôn tìm cách tránh xa hay lảng tránh cô ả. Cô ta hờn rỗi hỏi Vũ.

_Chắc anh đang đi ăn cùng cô vợ chưa cưới của mình chứ gì. Hạnh phúc ghê há…??

Vũ cáu tiết khẽ gắt Lan.

_Tôi có đi ăn cùng ai hay hạnh phúc hay không thì liên quan gì đến cô, không lẽ tôi làm gì hay đi ăn cùng ai cũng phải xin phép và cảm thấy có lỗi với cô. Cô nên nhớ chúng tay ngay cả bạn bè cũng không phải, tất cả mọi thứ đều là do cô tự nhận vơ về mình mà thôi…..!!!

Lan siết chặt cái điện thoại của mình trong bàn tay, cô ả căm thù nói.

_Anh đừng quên dù gì tôi cũng đã nói là tôi không bao giờ từ bỏ anh một cách dễ dàng. Tôi sẽ làm mọi cách để anh biến thành của tôi. Nếu anh không muốn con nhỏ vợ chưa cưới của anh gặp bất cứ chuyện gì thì hãy đống ý làm người tình của tôi đi….!!

Vũ cảm thấy ghê tởm, anh chàng chưa bao giờ thấy một cô gái nào trơ chẽn và đểu như cô ả Lan này. Vũ đã vượt quá mức chịu đựng của mình. Anh chàng quát.

_Cô quá đáng vừa thôi. Cô là dân giang hồ hay sao mà dám đi dọa nạt này nọ. Tôi thật hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn, lẽ ra tôi phải cho cô ăn vài cái tát mới phải. Tôi nói thật cho cô biết, cô càng làm vậy thì tôi càng ghét cô hơn mà thôi. Tôi không bao giờ muốn nghe hay muốn nhắc đến tên của cô nữa, vì vậy làm ơn đừng bao giờ gọi điện quấy rầy tôi….!!

Vũ tức quá anh chàng liền cúp luôn máy. Lan nhăn mặt lại vì tiếng một tiếng cạch vang lên thật to. Cô ả nghiến chặt hai hàm răng của mình lại, nỗi hờn ghen đang sôi xục ở trong lòng, cả người của cô ta như muốn bốc hỏa. Cô ta lẩm bẩm nói một mình.

_Anh hãy chờ đấy, nếu anh không thuộc về tôi thì con nhỏ kia cũng đừng hòng có được anh. Nó chỉ là một con nhóc thì làm sao nó có thể địch được với tôi. Tôi phải làm cho nó chịu nhục một cách thậm tệ, và phải rời xa anh ngay lập tức…..!!

Cô ta tức giận ném cái gối xuống giường. Cả một bàn phấn trang điểm bị cô ta gạt hết tất cả xuống đất. Cô ta uất hận vì bị Vũ cho ra rìa. Cô ta tự hỏi là mình hờn ghen như thế này là vì Vũ không yêu mình hay chỉ đơn giản là muốn chiếm được Vũ.

Cô ả cười một cách thật man dại. Cô ả nói.

_Dù là vì lý do gì thì mình cũng phải làm cho cái tên kia phải chịu quỳ gối xuống van xin mình tha thứ và cầu xin mình yêu hắn thì thôi….!!

Ánh mắt của cô ả ánh lên những tia nhìn oán độc và căm thù. Cô ả nhìn trừng trừng ra cửa sổ, cô ả bóp nát quả cam đang cầm trên tay rồi ném nó bay đánh vèo một cái qua song sắt cửa xổ.

Chỉ tội nghiệp cho bác làm vườn. Bác đang tập trung làm việc thì bị một vật gì đó rơi đánh bốp một cái vào đầu. Bác giật mình vội buông cái cuốc và nhìn thật kỹ xem là vật gì.

Bác kinh ngạc vì không biết quả cam này bay ra từ đâu. Bác lẩm bẩm.

_Cũng may chỉ là quả cam nếu là viên đá hay viên sỏi thì còn gì là đầu của mình nữa. Người nào mà bất cẩn và vô duyên hết sức….!!

Nỗi tức giận và căm hờn của Lan tràn hết cả ra mọi thứ, cô ả đập phá gần hết đồ đạc trong nhà rồi quát lên thật to.

_Con bé Hoa đâu rồi. Mau lên đây tao bảo….!!

Hoa đang nấu ăn và dọn dẹp trong bếp nghe tiếng gọi thất thanh của cô chủ. Con nhỏ hãi quá vội thưa.

_Dạ, em ở đây….!!

Con nhỏ chạy thật nhanh lên lầu hai. Con nhỏ sợ hãi nhất là cô chủ khó tính và hay bắt chẹt những người làm trong nhà này.

Con nhỏ run run gõ cửa rồi bước vào trong. Hoa kinh hãi khi nhìn thấy những vảnh vỡ vụn của đồ đạc bị đập phá. Lan tóm lấy áo của Hoa rồi tiện tay cô ả tát cho Hoa một cái để xả bớt giận trong người ra.

Cô ả nghiến răng nói.

_Mày quét dọn hết chỗ này cho tao. Tao mà thấy còn sót bất cứ thứ rác nào ở trong phòng khi tao quay lại là mày chết với tao. Mày đã nghe rõ chưa hả….??

Hoa bật khóc vì cái tát của cô ả đâu có nhẹ, mắt của con nhỏ nổ đom đóm và con nhỏ đếm được không ít sao. Con nhỏ uất ức và tủi hận nhưng không dám có hó hé hay cãi lại mà lí nhí nói.

_Dạ, em biết rồi ạ…..!!

Lan trước khi rời khỏi phòng còn quay lại trừng mắt nhìn Hoa thêm một lần nữa. Cô ả mỗi lần gặp chuyện gì bực tức hay là cáu giận ai ở bên ngoài. Cô ả luôn lôi Hoa ra làm cục xả của mình.

Hoa cố gắng nín nhịn cho xong nhưng qua chuyện này còn nhỏ gồng mình lên vì sức chịu đựng của con nhỏ đến đây là hết. Con nhỏ vừa làm vừa khóc. Nước mắt của một con bé nghèo khổ và quê mùa nhưng chịu khó rơi đầy trên má.

Hoa lấy tay quẹt nước mắt của mình, con nhỏ nghĩ.

_Hết ngày hôm nay sau khi nhận lương mình sẽ xin nghỉ làm ở đây rồi tìm một gia đình nào đó tử tế hơn. Ở đây mình chỉ có bị đánh và bị chửu suốt ngày, mình đi làm thuê cho họ chứ có phải là nô lệ của họ đâu mà họ có cái quyền chà đạp lên nhân phẩm của mình. Cô ta đúng là một con quỷ cái. Cầu mong cho cô chết sớm hay bị trời trừng phạt cho những hành vi độc ác của cô ta….!!

Con nhỏ rủa chán rồi lại tiếp tục làm nốt công việc của mình.

Lan đeo cái túi xách làm bằng da trên vai, mắt đeo một cái kính màu hồng, mái tóc uốn quăn. Trông cô ta rất sành điệu và rất bốc lửa. Cô ta đang thu hút tất cả mọi ánh nhìn về phía mình.

Cô ta bước đi như một người mẫu chính hiệu, khẽ hất mái tóc của mình ra phía sau. Cô ả đã làm thẫn thờ không biết bao nhiêu trái tim của những quý ông trong cái quán bar này.

Có một bàn tay khẽ đặt lên vai của cô ta lúc cô ta đang nâng ly rượu lên môi uống.

Cô ả giật mình quay lại khi nhìn rõ là kẻ nào rồi, cô giật mình đánh thót một cái, ly rượu trên tay sóng sánh suýt đổ.

.......................

Công mỉm cười âu yếm hỏi Lan.

_Chào em, hôm nay em lại có nhã hứng đến đây cơ à. Tại sao em không gọi anh đi uống cùng mà lại đi một mình cô đơn như thế này…??

Cô ả căm thù nhìn Công đầy tức giận và ghê tởm.

_Anh còn không mau cút đi hay là tôi phải gọi bảo vệ đến bắt anh vì tôi quấy rối và làm nhục tôi….!!

Công không lấy thế làm buồn hay sợ hãi mà anh chàng ngồi luôn xuống. Hắn ta nhìn Lan một cách đầy thèm muốn và si mê, hắn nhìn Lan mà không cần dấu giếm hay cảm thấy ngượng ngùng. Hắn muốn cho Lan biết điều này nên miệng của hắn suýt xoa.

_Công nhận hôm nay em đẹp thật. Anh có thể mời em một ly và lúc nữa ra nhảy với anh được không….??

Lan kinh tởm bảo Công.

_Cám ơn anh nhưng anh hãy biến đi cho tôi nhờ vì mỗi lần nhìn thấy cái bản mặt dâm dục của anh là tôi lại phát tởm….!!

Công tái mặt nhưng hắn càng muốn trêu đùa với Lan hơn vì cô ta càng xỉ nhục hắn bao nhiêu hắn lại càng muốn làm cho Lan phải đau khổ bấy nhiêu.

_Anh nghĩ là em từ nay từ chối anh e là không được vì chuyện trên giường của chúng ta anh đã chụp mấy bức hình làm kỷ niệm không biết em có nhã hứng muốn xem nó hay không….??

Ly rượu ở trên tay đổ nghiêng xuống làm ướt cả cái váy màu hồng của cô ta. Cô ả run run hỏi Công.

_Anh…anh không làm cái trò bỉ ổi thế chứ….??

Công cười thật đểu bảo Lan.

_Sao em lại nói là bỉ ổi phải nói là thông minh mới đúng chứ. Vì thân hình của em đẹp quá anh chỉ muốn lưu lại một chút gì đó cho mình thôi mà….!!

Lan nghiến răng căm hờn nói.

_Tôi đề nghị anh xóa nó ngay lập tức nếu không tôi sẽ kiện anh ra tòa vì tội hiếp dâm và dám dùng những thứ bẩn thỉu đó để đe dọa tôi….!!

Công ung dung rót cho mình một ly rượu, anh chàng cầm cái ly rồi nhầm nháp từng tí một. Công nheo mắt bảo Lan.

_Em hãy làm những gì mà mình thích. Nhưng anh không đảm bảo là những tấm hình đó không bị tung lên mạng hay là….!!

Anh ta nhếch mép lên nhìn Lan trừng trừng rồi nói tiếp.

_Hay là không được gửi cho anh chàng Vũ mà em đang đeo đuổi đâu….!!

Lan giật mình đánh thót một cái, cô ta lo sợ nhất chính là điều này. Mụch đích chiếm đoạt Vũ cho riêng mình cô ta vẫn chưa làm xong. Cô ta không thể để bất cứ lý do gì ngáng chân của cô ta được.

Cả người của cô ta run lên vì hận và vì tức. Cô ta căm thù Công tột độ nhưng hắn đang nắm được điểm yếu của cô ta, nên cô ta đành nhượng bộ hỏi Công.

_Anh muốn tôi phải làm gì cho anh thì anh mới buông tha và trả những bức hình đó cho tôi….??

Công mân mê đùi và nhìn Lan một cách thật đểu rồi nói.

_Chỉ cần cô đồng ý làm người tình của tôi trong vòng một tháng thì tôi sẽ buông tha cho cô….!!

Lan cười khẩy, cô ả gạt tay Vũ ra khỏi đùi của mình. Cô ả cay cú nói.

_Ai đảm bảo là anh sẽ giữ đúng lời hứa của mình vì nhỡ đâu anh được voi đòi tiên thì sao….??

Công thờ ơ đáp lời của Lan.

_Nếu thế cô hãy chờ tôi sẽ làm gì cho cô đi vì người chịu thiệt trong chò chơi này chỉ là cô mà thôi….!!

Lan căm hận Công tột độ. Cô ả chỉ muốn xông lại cho tên Công vài phát tát và bóp cổ cho hắn chết ngay tại chỗ nhưng cô ta phải cố nén.

_Tôi đồng ý với điều kiện đó của anh nhưng anh phải làm một bản giao ước cho tôi. Vì tôi không tin anh sẽ giữ đúng lời hứa của mình….!!

Công khẽ nhếch mép lên. Anh ta thầm thì ở trong dạ.

_Cô tưởng có thể dùng bản giao ước đó để bắt tôi làm theo yêu cầu của cô sao. Dù sao đó chỉ là một tờ giấy nháp mà thôi, nó có giá trị quái gì đâu nhưng tôi sẽ ký và làm theo yêu cầu đó của cô vì chỉ có như thế cô mới xa vào bẫy của tôi….!!

Hắn tươi cười rồi lôi Lan ra sàn nhảy. hắn cô ý ôm sát và sờ vào mông của Lan. Lan nhắm mắt thật chặt lại, cơ thể của cô ta run rẩy và đóng băng lại khi ở trong vòng tay của Công. Cô ta khinh ghét bản thân mình vì không ngờ một con người cáo già và chuyên môn đi lừa tình của kẻ khác như cô ta nay lại bị một kẻ cao tay hơn biến thành trò chơi của hắn.

Công thì thầm vào tai của Lan.

_Đêm nay cô ở lại với tôi chứ….??

Lan viện cớ để từ chối Công.

_Xin lỗi anh nhưng tôi có việc bận rồi….!!

Công cười khẩy rồi siết thật chặt cơ thể của Lan vào người mình. Hắn ta gằn từng tiếng.

_Cô nghĩ là mình có cái quyền đó hay sao. Cô đừng quên là bây giờ cô bị biến thành cái gì….!!

Lan bị nghẹt thở vì Công siết mạnh quá. Cô ta nói như là người bị bóp cổ.

_Anh…anh làm ơn buông tôi ra vì tôi không thể thở được….!!

Công không những không buông ra mà hắn còn siết mạnh hơn, hắn đe dọa.

_Cô đừng tìm cách chạy trốn hay có ý hại tôi vì tôi không phải là kẻ dễ chơi đâu nên hãy ngoan ngoãn làm theo lời của tôi đi thì hơn….!!

Lan khiếp sợ nên vội đáp.

_Vâng, em biết rồi anh hãy làm ơn đi, em không chịu được nữa rồi…!!

Công nới lỏng tay của mình ra, nhưng một bàn tay của hắn thọc sâu vào lớp áo đằng sau lưng, miệng của hắn cắn nhẹ vào tai của Lan. Hắn mơn trớn hỏi.

_Thế nào hả em yêu mình đi chứ…??

Cơ thể của Lan như bị hóa đá, cô ta khinh hoàng vì những ngày sắp tới cuộc sống của cô ta không còn yên lành nữa rồi. Cô ta sẽ phải chịu đựng tên xấu xa và đê tiện này suốt một tháng mà chưa chắc hắn sẽ buông tha cho Lan một cách dễ dàng.

Lan là một con cáo già có thể bây giờ cô ta chịu thua Công nhưng điều đó đâu có nghĩa là cô ta không thể nào không tìm ra được cách trả thù lại Công. Trong đầu của cô ta thoáng hiện ra hình bóng của Dũng. Cô ta nghĩ.

_Hãy tận hưởng những phút giây như thế này đi vì không bao lâu nữa đâu chính tôi sẽ cho anh câm luôn và phải giành hết cả cuộc đời của mình ở trong bệnh viện….!!

Cô ta đang muốn dùng thân thể của mình để làm một cuộc trao đổi với Dũng. Anh ta là một tên giang hồ đã si mê và muốn có được Lan lâu rồi nhưng cô ta không bao giờ để ý đến hắn ta nay nếu được cô ta gợi ý thì anh chàng sẽ sướng phát điên lên mà làm theo bất cứ yêu cầu nào của cô ta.

Lan đã lấy lại được bình tĩnh và phong độ hàng ngày của mình. Cô ả cười khẩy bảo Công.

_Đi thì đi anh tưởng tôi sợ anh sao….!!

Công kinh ngạc khi nhìn vào ánh mắt đầy nham hiểm của Lan. Anh ta mặc dù có cảm thấy hơi lo ngại và có ý đề phòng ở trong dạ nhưng anh ta tin tưởng vào mấy bức ảnh bẩn thỉu kia. Anh ta có ngờ đâu, anh ta không còn nắm dược con dao đằng chuôi nữa mà anh đang cầm con dao đằng lưỡi.

Lan bỏ đi trước. Công lẽo đẽo theo sau. Cô ta hất hàm hỏi Công.

_Anh định đưa tôi đến khách sạn nào….??

Công không thể nào tin được là tại sao cô ta lại có thái độ dửng dưng đến phát sợ như thế này. Đây đâu phải là thái độ của một cô gái bị bắt ép làm chuyện xấu xa với một người đàn ông mà đây là thái độ ban phát cho một kẻ khác.

Công tự nhiên cảm thấy ớn lạnh. Anh chàng công tử bột bắt đầu thấy mình không được thông minh và sáng suốt khi đi chơi đùa với một con người sâu hiểm như Lan.

.........................

Vân điên tiết quát Duy.

_Anh làm như thế này có khác gì anh xâm phạm vào quyền công dân của người khác. Mau thả tôi ra ngay….!!

Duy lắc đầu bảo Vân.

_Xin lỗi, nhưng chìa khóa tôi không có sẵn ở đây chỉ khi nào bố mẹ và người thân của chúng ta tới nơi tôi mới thả cho cô đi được….!!

Vân tái mặt hỏi lại Duy.

_Ý của anh nói là họ sắp vào đây rồi hay sao….??

Duy bực mình bảo Vân.

_Không lẽ lúc nãy tôi nói cô bị điếc hay sao mà không nghe tiếng….!!

Vân dùng tay trái ôm lấy đầu của mình, con nhỏ nhăn mặt lại vì lo sợ.

Vân lắp bắp van xin Duy.

_Anh làm ơn buông tha cho tôi đi vì tôi không thể gặp họ vào lúc này được….!!

Duy tỉnh bơ trước nỗi lo lắng của Vân, anh chàng nheo mắt nói.

_Đó là việc của cô vì điều đó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tôi chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi….!!

Vân ngồi bệt xuống cái ghế bên cạnh, cô nàng rầu rầu nét mặt, ánh mắt buồn thảm. Vân im luôn cô nàng như bị hóa đá. Trong đầu của Vân lúc này có muôn vàn ý nghĩ thoáng qua. Vân không biết sẽ phải đối diện với bố mẹ và ông nội như thế nào đây. Họ có bị xốc hay là tha thứ cho mình hay không hay họ lại đau khổ và thất vọng khi gặp mình.

Vân thở dài vì con nhỏ hiểu. Họ thất vọng và đau buồn vì mình là đúng. Ai bảo mình bỏ nhà ra đi mà không nói lại với họ một lời. Biết họ đăng báo tìm mình mà mình cũng không chịu về nhà.

Con nhỏ nhăn nhó bảo Duy.

_Anh…anh làm ơn mở khóa còng tay cho tôi vì….!!

Vân đỏ bừng cả mặt con nhỏ không dám nói tiếp. Duy thấy lạ nên hỏi vặn Vân.

_Cô muốn gì sao không nói tiếp đi….!!

Vân ấp úng nói.

_Vì tôi cần đi vệ sinh nên anh làm ơn….!!

Duy cũng đỏ mặt và lúng túng anh chàng cảm thấy khó xử vì nếu đi cùng Vân vào phòng vệ sinh thì không hay lắm mà thả con nhỏ ra, anh chàng lại không yên tâm.

Duy trừng mắt lên dọa nạt Vân.

_Tôi sẽ mang cô vào trong đó rồi khóa một tay của cô lại vào cái thanh sắt. Khi nào cô đi xong thì gọi tôi.

Vân càng đỏ mặt hơn, con nhỏ tức giận gắt Duy.

_Anh làm như thế là có ý gì, tôi đâu phải tội phạm vượt ngục mà anh đối xử với tôi một cách quá đáng như thế. Anh không thấy mình hơi độc tài và độc ác hả…??

Duy cốc cho Vân hai cái vào đầu thật đau. Anh chàng vằn mắt lên đe dọa Vân.

_Cô im miệng ngay cho tôi. Cô mà còn lảm nhảm là tôi không cho cô đi bây giờ…??

Vân há hốc mồm ra vì con nhỏ bị kinh ngạc tột độ, chúa ơi nếu hắn mà làm như thế thật thì mình làm sao mà chịu nổi không lẽ mình lại đi vệ sinh ra ngay tại đây. Vân xấu hổ quá con nhỏ cầu xin Duy.

_Vâng, tôi sẽ không trốn đi đâu. Anh làm ơn nhanh lên….!!

Duy lôi Vân vào trong anh chàng cởi một bên khóa ở cánh tay của mình rồi khóa luôn vào thanh sắt bên cạnh. Anh chàng nheo mắt bảo Vân.

_Cô mà có ý định gì đen tối thì cô chết với tôi….!!

Vân rủa thầm trong bụng.

_Tên chết tiệt kia, anh tưởng tôi là ai. Siêu trộm hay sao mà mở được cái còng tay như thế này chưa hết đây là lầu hai dù tôi có thoát khỏi nó thì không lẽ tôi biết bay…..!!

Duy bỏ ra ngoài, anh chàng khép cửa lại rồi lôi mấy tờ báo ra đọc. Vân cảm thấy bức bối, cô nàng muốn tắm nhưng cái tay bị còng như thế kia thì tắm như thế nào được. Vân bực mình đá hai phát vào cái bồn làm bằng sứ, hậu quả bàn chân trái của Vân đau điếng. Cô nàng kêu lên một tiếng.

_Á…..!!

Duy đang chăm chú đọc báo, anh chàng nghe thấy tiếng kêu của Vân. Duy vội bỏ tờ báo xuống bàn rồi chạy lại gõ cửa phòng tắm, anh chàng quan tâm hỏi.

_Cô không bị làm sao chứ….??

Vân đau quá cô nàng ngồi bệt xuống sàn gạch men. Vân nhăn nhó trả lời Khoa.

_Tôi….tôi không sao….!!

_Tôi có thể vào được chưa….??

Vân ấp úng nói.

_Anh có thể vào được rồi….!!

Duy liền mở cửa rồi bước vào trong. Thấy cô vợ chưa cưới của mình ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt nhăn nhó trông thật tội. Duy lo lắng hỏi.

_Cô bị làm sao thế mà trông sắc mặt của cô lại tái xanh như thế kia….??

Anh chàng nhìn xuống cái chân đau của Vân. Vân không ngớt xuýt xoa và ôm cứng lấy nó. Duy bực mình hỏi Vân.

_Cô đi đứng như thế nào mà lại bị đau như thế hả…??

Vân uất ức nói.

_Tôi đi đứng như thế nào thì có liên quan gì tới anh. Anh cần gì phải tỏ ra tức giận lẽ ra người tức giận ở đây là tôi mới đúng….!!

Duy mở khóa rồi dìu Vân ra bên ngoài. Cô nàng vừa đi được hai bước lại kêu á một tiếng. Duy liền bế ngay lấy Vân, anh chàng trừng mắt bảo cô nàng.

_Cô mà còn làm như thế này với tôi nữa là cô chết với tôi….!!

Vân gắt Duy.

_Buông tôi xuống, anh đang làm gì đấy hả…??

_Cô im miệng đi đã bị đau chân rồi lại còn lắm mồm nữa là thế nào, cô có tin là tôi dùng băng dính gián miệng của cô lại luôn không….??

Vân sợ hãi im miệng luôn vì con nhỏ hiểu tên này nói được là làm được. Duy nhẹ nhàng đặt Vân ngồi ở mép giường, anh chàng cúi xuống vén quần của Vân lên. Vân đỏ bừng cả mặt, cô nàng vội rụt bàn chân đau của mình lại rồi lắp bắp nói.

_Không sao đâu tôi có thể tự lo cho mình được….!!

Duy mặc dù lo lắng cho Vân nhưng ngoài mặt anh chàng vẫn lạnh lùng như thường. Duy quát.

_Tôi đã bảo cô im miệng rồi cơ mà, cô mà nói thêm một lời nào nữa là chết với tôi…!!

Vân tức khí muốn bóp cổ cái tên kia cho hắn nghẹn họng luôn, sao hắn có thể độc tài như thế kia chứ, nói cũng không cho người ta nói. Vân nhắm chặt mắt lại, cô nàng cố chịu đựng mà không có phản ứng gì nữa.

Duy cầm bàn chân hơi bị sưng của Vân, Vân nhăn mặt lại vì đau. Duy thấy vậy anh chàng lí nhí nói.

_Xin lỗi cô nhưng từ lần sau nếu cô có trút giận lên cái gì thì hãy tìm vật nào mềm mềm một chút đừng bạ đâu cũng đánh có ngày cô lại phải vào bệnh viện vì cái tính điên khùng này đấy….!!

Vân không nói lại Duy câu nào. Anh chàng thấy cô nàng không dám đáp lại hay cãi với mình nữa anh chàng phì cười vì khuôn mặt phụng phịu và đôi môi mím chặt lại của Vân. Anh chàng lẩm bẩm.

_Chắc con nhỏ đang uất ức lắm đây. Nhưng cho nó chết ai bảo nó gân lên với mình làm gì, mình cần phải trị cho nó mềm người ra thì thôi…!!

Duy bôi thuốc cho Vân, anh chàng quan tâm nói.

_Cô nên nằm xuống nghỉ ngơi đi vì trông cô cũng mệt mỏi lắm rối. Cô cũng nên chuẩn bị tinh thần để tiếp gia đình của mình đi, lúc nãy mẹ tôi có gọi điện cho tôi.Mẹ nói là họ đang trên đường tới đây….!!

......................

Vân nằm xuống giường, cô nàng nhắm mắt lại một giọt lệ lăn dài trên má. Cô nàng đang khóc vì tủi cho thân phận của mình.

Duy giật mình hỏi Vân.

_Tại sao cô lại khóc tôi có bắt nạt hay làm gì cô đâu…!!

Vân thở dài bảo Duy.

_Tôi hạnh phúc vì sắp gặt mặt được người thân của mình nên có hơi xúc động một chút…!!

Duy cười cười bảo Vân.

_Nếu thế cô phải cám ơn tôi mới đúng vì nhờ tôi cô mới có được cơ hội đoàn tụ với gia đình….!!

Vân vắt một tay lên trán, cô nàng nhìn thẳng lên trần nhà. Chùm bóng đèn đung đưa là cho Vân hoa cả mắt, cô nàng vội nhắm ngay mắt lại. Vân khẽ mấp máy môi.

_Anh có thể yên lặng để cho tôi ngủ một chút được không vì tôi muốn được yên tĩnh một mình….!!

Duy không nói gì, anh chàng bước lại cái bàn gần đó rồi cầm tờ báo lên. Anh chàng cần đọc nốt mấy trang còn dang dở.

Vân chìm sâu vào trong giấc ngủ, lần này Vân ngủ thật say. Duy đọc xong tờ báo anh chàng quay lại nhìn Vân. Duy nghe được những tiếng thở đều, anh chàng phì cười nói.

_Con bé này đúng là đáng yêu như trẻ con hết giận rồi lại làm lành, cãi nhau chán lại lăn ra ngủ….!!

Duy bước gần lại. Duy nhìn thật kỹ vào nét mặt của Vân khi cô nàng ngủ. Bàn tay khẽ lướt nhẹ qua trên đôi môi đỏ hồng của Vân. Duy rùng mình vội rụt tay lại, anh chàng cảm thấy xấu hổ cho hành động lén lút của mình.

Duy vuốt mặt và vuốt tóc, anh chàng lẩm bẩm.

_Mình biết làm gì với cô vợ chưa cưới này đây. Mình không thể dễ dàng từ bỏ nó được vì mình muốn chơi đùa với nó nhưng nếu phải sống cùng với nó thì e rằng không được tiện cho lắm…..!!

Máy bay mà chở bốn người vừa hạ cánh xuống sân bay. Hành lý và mọi thứ được hai anh chàng nhân viên của khách mang hết ra xe. Hai anh chàng hì hục xếp tất cả lên cốp xe rồi mời mọi người.

_Dạ cháu mời cả nhà lên xe….!!

Ông Chương, ông Chung và bà Nhung vội vàng bước vào trong. Bà Jenny bảo anh chàng tài xế.

_Anh lái xe đi đi, chắc là chúng nó đang chờ ở đó…!!

Anh chàng kia cung kính trả lời bà chủ.

_Vâng, cả hai cô cậu đang chờ mọi người….!!

Anh chàng khẽ mỉm cười khi nghĩ hành động trốn thoát của Vân nhưng không dám nói cho bà Jenny vì Duy đã căn dặn là không được bép xép bất cứ thứ gì.

Bà Jenny gắt.

_Sao cậu không đi đi hay là tôi phải tự mình lái xe lấy….!!

Anh chàng kia hốt hoảng vội nói.

_Tôi xin lỗi, tôi sẽ làm ngay đây….!!

Bà Jenny lôi điện thoại của mình ra rồi gọi vào điện thoại bàn trong phòng khách của Duy.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Duy. Anh chàng bước đến cái bàn bên cạnh rồi nhấc ống nghe lên.

Duy lịch sự hỏi.

_Xin hỏi ai đấy….??

Bà Jenny Phạm nói ngay.

_Là mẹ đây, con và Vân vẫn ở khách sạn đấy chứ…??

Duy khẽ liếc nhìn Vân một cái anh chàng lễ phép trả lời.

_Vâng, cô ấy và con vẫn còn ở đây. Mẹ và mọi người đã gần đến nơi chưa…??

Bà Jenny cười bảo Duy.

_Mẹ còn đang trên đường đi nhưng chỉ mất hơn mười phút nữa thôi là tới nơi….!!

Duy cười khì trêu mẹ của mình.

_Chắc là mẹ đang mong gặp mặt con dâu của mình lắm nhưng con báo trước là mẹ sẽ phải thất vọng vì cô ta không được như mong ước của mẹ đâu….!!

Bà Jenny bực mình quát Duy.

_Con có im miệng đi không hả, con có biết là con mà ăn nói kiểu đó nữa thì mọi người ở đây sẽ buồn lòng lắm con có biết không….??

Duy hối lỗi nói.

_Con xin lỗi nhưng con chỉ nói sự thật thôi mà….!!

_Vậy là con trai của mẹ đã quyết định từ hôn…??

Duy hơi lặng người đi một giây, anh chàng cảm thấy hơi chán khi phải xa Vân. Duy cũng chưa hiểu được tình cảm của mình vì dù sao hai người vẫn chưa có nhiều thời gian ở bên nhau.

Duy cười đáp.

_Mẹ muốn con phải làm gì từ hôn hay chấp nhận cuộc hôn nhân này….??

Bà Jenny bực mình vì kiểu ăn nói nước đôi của Duy.

_Con nói thế mà nghe được à. Việc của con thì con phải tự quyết lấy chứ…!!

_Mẹ nói có thật không, nếu thế mẹ bảo họ về đi vì con trai của mẹ không hề muốn gặp họ hay có liên quan gì tới họ hết….!!

Bà Jenny điên tiết quát to.

_Thằng kia khi nào tới nơi thì mẹ sẽ cho con vài cái tát. Con càng ngày càng không gia gì rồi đấy….!!

Duy nịnh mẹ.

_Con chỉ đùa mẹ thôi mà, mẹ cần gì phải nóng tính như thế…!!

_Chuyện này mà con còn đùa được hả. Mẹ không cần biết lúc nữa mọi người tới nơi con mà còn ăn nói kiểu đó nữa là không xong với mẹ đâu, con nghe rõ lời của mẹ chưa hả…??

Duy ngoan ngoãn đáp.

_Dạ, con nghe rồi….!!

Duy chào mẹ mình rồi cúp máy. Bà Jenny cầm cái điện thoại trên tay, đầu của bà bốc hỏa vì tức giận. Bà bực mình lẩm bẩm.

_Thằng con trai chết tiệt, nó mà dám làm mất mặt của mình trước ông bà thông gia là nó chết với mình. Đúng là điên cả đầu vì con cái…!!

Ông Chung và bà Nhung đi một xe riêng nên không nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi. chỉ có ông Chương ngồi chung xe với bà Jenny nên ông nghe được hết. Ông cười hỏi bà Jenny.

_Xem ra thằng cháu rể của bác cũng ương bướng và nóng tính đấy nhỉ….??

Bà Jenny hối lỗi nói.

_Cháu xin lỗi, cháu không thể nào chịu đựng được nó hơn nữa nhất định lúc nữa cháu phải xử và dạy lại nó….!!

Ông Chương hiền từ bảo bà Jenny.

_Kệ chúng nó đi vì nếu chúng nó không có cá tính thì còn đâu là chúng nó nữa…!!

Bà Jenny phì cười vì câu triết lí của ông Chương nhưng bà cũng nhẹ lòng vì ông Chương không có biểu hiện chê trách cho những câu ăn nó xấc xược của thằng con trai. Bà Jenny thở dài nói.

_Cháu biết bác là người độ lượng nên không để ý tới thái độ bất lịch sự của nó nhưng cháu cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ thay cho nó vì cháu là mẹ của nó mà không biết dạy con….!!

Ông Chương vỗ về bà Jenny.

_Nếu thế bác cũng phải xin lỗi cháu trước vì con bé Vân nhà bác cũng không khác gì thằng Duy con trai của cháu bao nhiêu. Bác sợ nó còn ăn nói mạnh miệng hơn thằng Duy nhiều….!!

Bà Jenny và ông Chương bật cười to vì họ có hai người thân thật hay. Bà Jenny nói trong tiếng cười.

_Nếu hai đứa chúng nó mà nên đôi thì ngày nào chúng nó cũng cãi nhau và có chuyện hài hước để xem….!!

Ông Chương an ủi bà Jenny.

_Bác nghĩ là chuyện đó chưa chắc xảy ra đâu vì con bé Vân tuy to mồm và không sợ ai nhưng biết đâu Duy lại trị được nó thì sao vì trong chuyện này không phải ai cũng là nhất….!!

Bà Jenny gật gù bảo ông Chương.

_Bác nói phải vì thằng Duy có thể giữ được con bé Vân suốt mấy tiếng đồng hồ mà con bé Vân không thể trốn thoát và phản kháng lại thì xem ra cô nàng đang dần bị khuất phục đây….!!

Ông Chương và bà Jenny cùng mỉm cười thú vị cho đôi trẻ. Cả hai người đều đang tự hỏi là chúng nó đã làm gì với nhau trong thời gian chúng nó ở bên nhau.

.........................
Bà Nhung cứ nắm chặt lấy tay của ông Chung trên suốt đoạn đường đi. Trong lòng của bà vừa hồi hộp vừa lo lắng bà không biết phải làm gì để trấn an những suy nghĩ ở trong đầu.

Ông Chung phì cười hỏi vợ.

_Em làm gì mà như là sắp bị kết án thế…??

Bà Nhung ngước đôi mắt buồn lên nhìn ông Chung rồi trả lời.

_Em lo quá anh ạ, em sợ mình sẽ không giữ nổi bình tĩnh đến khi gặp mặt nó mất….!!

Ông Chung khẽ vỗ nhẹ vào vai của vợ rồi kéo bà ngả vào vai của mình. Ông an ủi.

_Em đừng lo lắng quá rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Không phải chúng ta sắp được gặp mặt đứa con gái yêu rồi hay sao….!!

Bà Nhung lại sụt sịt khóc, bà chán nản nói.

_Sao chiếc xe này không đi nhanh lên được nhỉ. Em ước mình có đôi cánh để bay đến chỗ của nó ngay bây giờ…!!

Ông phì cười bảo bà Nhung.

_Nếu em mà làm được điều ấy thì thế gian này còn có chuyện gì để mà nói nữa …!!

Bà Nhung bực mình bảo chồng.

_Anh không thể nào tâm lý hơn được hay sao. Người ta đang lo muốn chết thế mà anh lại dội ngay một gáo nước lạnh vào mặt thì ai mà chịu nối….!!

Ông Chung vội nói ngay.

_Anh chỉ đùa em thôi mà, anh không muốn em lo lắng quá lại thành bệnh thì khổ. Em không sợ mình sẽ gục ngã xuống trước khi gặp mặt được con hay sao….!!

Bà Nhung cố mỉm cười bảo chồng.

_Em biết rồi. Em cũng cần phải khỏe mạnh để tí nữa hỏi tội nó và cho nó vài cái tát cho thỏa những gì mà nó gây ra cho em. Con bé này láo quá, từ bé đến giờ em có bao giờ dạy nó nổi loạn đâu. Em không biết nó là con gái hay là con trai nữa. Anh thấy cái tính cách nghịch ngợm và táo tợn như con trai của nó không. Sau chuyện này em cần phải dạy bảo lại nó mới được….!!

Ông Chung mỉm cười nói.

_Anh nghĩ là em không còn có cơ hội đó đâu vì chuyện này chúng ta đành phải nhờ chồng của nó thôi. Không phải là chúng nó sắp kết hôn với nhau rồi hay sao…??

Bà Nhung lo sợ vì với cái tính cách ương bướng và không biết sợ ai của Vân. Con nhỏ sẽ làm bẽ mặt bà với gia đình của bà thông gia. Bà than thầm.

Ông Chung nhìn khuôn mặt rầu rầu và lo lắng của vợ. Ông trấn an.

_Em đừng lo ngại về tính cách của nó quá vì theo anh thấy nhiều khi như vậy lại hay….!!

Bà Nhung sửng xốt nhìn chồng, bà tưởng ông Chung bị điên. Con gái đanh đá như thế thì chỉ chuốc khổ vào thân chứ có gì là hay đâu mà ông này lại mừng là thế nào.

_Ông có được ổn định về thần kinh không hả. Ông không phụ tôi dạy bảo nó thì thôi sao ông lại đi ủng hộ nó trong chuyện này là sao…??

Ông Chung giải thích.

_Em không thấy là con bé Vân tuy hay ăn nói ngang bướng nhưng nó là một đứa biết điều và thông minh, nó sẽ tự biết phải làm gì để điểu chỉnh cuộc sống của nó nên chúng ta không cần phải bận tâm về nó quá….!!

Bà Nhung bực mình bảo ông Chung.

_Đàn ông các anh thì biết cái gì. Con gái khi đi lấy chồng là phải đến nhà họ sống, có được ở bên cha mẹ của mình đâu. Nó phải bắt đầu một cuộc sống mới, những thói quen mới, anh tưởng họ sẽ chấp nhận nó ngay đấy hả, đấy là còn chưa tính tới những mối quan hệ chằng chịt của gia đình nhà chồng…!!

Ông Chung nghe bà Nhung giải thích một hồi, ông cũng cảm thấy đau cả đầu. Ông nheo mắt trêu vợ.

_Nếu em lo cho nó như thế thì em giữ nó lại luôn bên mình đi hay bảo anh chàng kia ở giể nhà mình cũng được…!!

Bà Nhung cáu quá liền bẹo cho ông chồng một cái vào vai, bà gắt.

_Đây là lúc để anh đùa à. Anh còn không mau nghĩ ra cách gì đi chứ. Nếu cái tình trạng này mà kéo dài mãi thì em sẽ bị stress thêm mà thôi….!!

Ông Chung ôm vợ vào lòng, ông âu yếm nói.

_Em không nên lo lắng quá làm gì, vì có những chuyện bổn phận làm cha làm mẹ như chúng ta cũng không thể nào giải quyết hay là xen vào được. Em hãy thả lỏng cơ thể và xóa bỏ đi những lo toan vụn vặt đó ra đi. Con bé Vân không còn là đứa con gái bé bỏng của chúng ta nữa mà nó đã là một cô bé 16, 17 tuổi rồi. Em phải biết chấp nhận điều này nếu không anh sợ em sẽ ngã quỵ mất….!!

Bà Nhung rơi lệ. Lúc mới sinh nó ra bà mong nó nhanh lớn khôn nhưng khi nó trưởng thành rồi bà lại mong nó bé lại. Cảm giác được quan tâm và chăm sóc nó không thể nào phai nhanh được. Bà nghĩ ông Chung nói đúng bà phải dần làm quen với việc nó sẽ đi đến một nơi khác để sống mà không phải là nhà của bà.

Chỉ nghĩ đến lúc phải xa nó là bà lại buồn nẫu cả người. Trong nhà sẽ vắng đi tiếng cười trong trẻo và khỏe mạnh của nó. Bà khóc thật to lên làm cho ông Chung giật mình, ông hốt hoảng hỏi.

_Em bị làm sao thế mà tự nhiên là gào lên như thế này…??

Bà Nhung nấc lên, bà ấp úng nói.

_Tại vì em buồn quá anh ạ, nó mà đi lấy chồng thì chỉ còn ba người lớn trong gia đình thôi….!!

Ông Chung bực cả mình vì bị một phen kinh sợ. Ông lại tưởng bà vợ bị đau ở đâu. Ông đúng là bó tay cho đàn bà, khi vui họ cũng khóc mà khi buồn họ cũng khóc. Người ta nói không sai, đàn bà là những cơn bảo nhỏ, họ thay đổi hướng đi liên tục nên không biết đường nào để mà dò.

_Em có bị điên hay không, sao tự nhiên lại khóc như thế hả. Em làm anh hết cả hồn….!!

Bà Nhung chỉ khóc nấc lên, bà không buồn đáp lại lời của ông Chung. Ông vụng về bảo vợ.

_Thôi nào, có bà mẹ nào như em không, con gái còn khỏe mạnh, em mà khóc như thế ai đi qua lại tưởng là nhà đang có tang đấy….!!

Bà Nhung nhìn ông Chung trừng trừng. Ông Chung kêu khổ vì ông lỡ lời nên ăn nói xui xẻo. Ông cười khì nịnh vợ.

_Em không cần phải mắng anh đâu vì anh biết lỗi rồi, anh hứa là sẽ im lặng cho đến hết đoạn đường đi….!!

Bà Nhung nguýt ông Chung một cái rồi bà hứ lên một tiếng. Bà quay người đi hướng khác mà không thèm nhìn vào mặt của ông Chung nữa. Ông vội vàng cầm lấy tay của vợ, ông tha thiết cầu xin.

_Anh xin em đấy chúng ta không nên giận nhau vào lúc này vì anh không muốn bà thông gia buồn lòng, và con bé Vân không khóc khi biết chúng ta cãi nhau…!!

Bà Nhung giật ngay tay của mình lại, bà nghiến răng nói.

_Không phải là anh đang cầu mong nhà mình có tang à, anh còn cầu xin em làm gì. Đúng là người độc miệng, em chưa thấy ai ăn nói vô duyên như anh….!!

Ông Chung ra vẻ tội nghiệp nói.

_Thôi mà em, anh đã cầu xin em rồi thì em phải biết tha thứ cho anh chứ….!!

Bà Nhung vẫn không thèm bảo ông Chung thế nào, bà xa xầm nét mặt xuống. Mắt của bà nhìn thằng.

Ông Chung cũng buồn bã ngồi im. Ông hy vọng lúc nữa khi tới nơi bà ấy sẽ hạ hỏa xuống nếu không ông biết phải ăn nói như thế nào với mọi người đây.

Chiếc xe đang đi bỗng chạy chậm dần rồi cuối cùng đi vào cổng của một cái khách sạn thật to và thật sang trọng.

Ông Chung thì thầm bảo bà Nhung.

_Hình như là chúng ta đã tới nơi….!!

Bà Nhung càng hồi hộp hơn, bà run run nói.

_Anh ạ, chân tay của em đã rã cả ra rồi. Em sợ là mình không thể nào bước đi được nữa…!!

Ông Chung cầm lấy tay của vợ rồi nhẹ nhàng bảo.

_Em cứ bình tĩnh mọi chuyện cứ để anh lo. Nếu em không đi được thì để anh dìu em…!!

Vân vẫn còn ngủ say sưa nên không biết là gia đình của mình đã tới. Anh chàng Duy cứ đi ra đi vào vì sốt ruột. Anh chàng cảm thấy hơi lo lắng vì bản giao ước mà anh chàng giao cho ông luật sư đã có không ít những điều khoản không hay ở trong đó không biết họ có tức giận mà mắng anh chàng hay không.

Bà Nhung run run bước đi lên lầu cầu thang, bà hồi hộp quá nên thân thể của bà cũng run theo. Ông Chung phải nắm lấy tay của bà và dìu bà đi lên.

Ông Chương cũng mong muốn nhanh chóng được gặp mặt đứa cháu gái của mình sau bao nhiêu ngày xa cách. Khi Vân bỏ đi ông cũng cảm thấy hối hận vì ép cháu gái của mình đi lấy chồng. Nhưng ông là một con người biết nhìn trước tính sau nên trong chuyện này ông tin là mình không tính sai khi chấp nhận cuộc hôn nhân này.

Người ông nội đã chết của Duy là bạn thân thời thơ ấu của ông Chương. Hai người đã chơi với nhau cho đến khi ông Cường đi theo gia đình sang bên kia làm ăn.

Họ tuy xa nhau nhưng vẫn giữ mối liên lạc, hai ông hứa là sau này khi nào sinh con gái và con trai thì sẽ gả cho nhau. Nhưng cả hai ông lại sinh ra hai thằng con trai thành ra mối hẹn ước đó chuyển sang cho đứa cháu gái.

Cái chết của ông Cường là một sự mất mát lớn trong cuộc đời của ông Chương vì họ coi như anh em ruột thịt. Mặc dù gia đình của ông Cường giàu có gấp vạn lần nhà ông Chương nhưng mối giao hảo giữa hai gia đình không vì thế mà mất đi ngược lại còn thắm thiết hơn xưa.

Bà Thủy – bà nội của Duy là người chủ động gọi điện sang cho ông Chương để nhắc về lời giao ước ngày xưa. Ông kinh ngạc vì không ngờ là họ vẫn còn nhớ và muốn Vân trở thành cháu dâu của mình.

Ông đã bàn chuyện này với bố mẹ của Vân, lúc đầu hai người phản đối chuyện này dữ lắm vì họ lo Vân vẫn còn ít tuổi quá và hai nữa nó còn trẻ con nên làm sao mà gánh vác nổi trách nhiệm của một người vợ và một người con dâu trong gia đình. Ông phải dùng đến hạ sách là lấy bệnh tật của mình ra để ép hai người. Cuối cùng bố mẹ của Vân cũng phải đồng ý.

Ông mỉm cười vì ông cũng muốn gặp mặt thằng cháu giể. Mặc dù đã xem qua trên ảnh nhưng nếu được gặp trực tiếp và nói chuyện với nó thì vẫn hay hơn.

Cả bốn người tiến đến một căn phòng đẹp nhất và sang trọng nhất của khách sạn. Hai anh chàng vệ sĩ gật đầu chào rồi lễ phép nói.

_Dạ, mời tất cả vào trong….!!

Anh vệ sĩ kia mở cửa cánh cửa phòng cho rộng ra để bốn người bước vào trong phòng. Bà Nhung gần như ngã quỵ xuống vì con tim của bà đang hoạt động và đập nhanh quá mức bình thường.

Duy vội đứng lên, anh chàng nhìn ba người thân của Vân. Anh chàng thấy bố mẹ của Vân vẫn còn trẻ quá, bà Nhung- mẹ của Vân trông rất giống con nhỏ.

Duy lễ phép nói.

_Cháu xin chào cả nhà. Cháu là Duy….!!

Cả ba người đều nhìn Duy chằm chằm. Họ thấy Duy là một anh chàng rất phong độ, đẹp trai, nam tính và rất lạnh lùng. Khi nhìn vào đôi mắt sâu của anh chàng họ phải vội nhìn ngay đi chỗ khác, vì chàng ta như muốn nhìn xuyên thấu tâm gan của người khác khi đối diện với mình.

Bà Nhung run rẩy hỏi Duy.

_Con bé Vân nhà bác đâu rồi sao bác không thấy…??

Duy lễ phép đáp.

_Dạ, cô ấy đang ngủ ở trong kia….!!

Bà nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh thần kinh của mình. Bà rắn rỏi bảo Duy.

_Cháu có thể đánh thức nó dậy hay không vì bác có chuyện cần nói với nó…??

Ông Chương ngay từ cái nhìn đầu tiên đã ưng ngay thằng cháu giể này. Ông Chung cũng có nhận xét giống ông Chương, hai người cùng nhìn nhau rồi cùng mỉm cười. Vì xét về hoàn cảnh gia đình và vẻ bề ngoài của anh chàng thì không còn gì để chê trách nữa. Họ chỉ phân vân về tính cách của anh chàng mà thôi.

Bà Nhung không có gì phàn nàn về ngoại hình của Duy nhưng bà vẫn không chấp nhận được cái vẻ ngoài lạnh lùng và dám đề nghị bà ký vào cái bản giao ước kia. Bà mà không nể ông bố chồng thì tên nhóc này đừng hòng dễ dàng lấy được con gái của bà.

Bà Jenny sai mấy cô phục vụ phòng mang thức ăn và nước uống lên cho mọi người. Bà ân cần bảo.

_Cháu mời cả nhà uống nước và ăn trái cây trước khi tắm rửa để ăn cơm và nghỉ ngơi. Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian để nói chuyện với nhau mà….!!

Bà Nhung hối lỗi nói.

_Em xin lỗi chị nhưng em hồi hộp lắm rồi nên cần phải nói chuyện với con gái của mình ngay….!!

Bà Jenny cũng làm mẹ nên bà hiểu vì Duy chỉ biến mất có mấy tiếng mà bà đã lo lắng như thế rồi nói chi đến việc Vân biến mất gần nửa tháng trời.

Duy bước ngay vào trong, anh chàng tiến gần đến chiếc giường mà Vân đang nằm. Anh chàng khẽ lay Vân giậy.

_Vân, tỉnh ngủ đi vì gia đình của cô đã tới nơi rồi….!!

Vân gạt tay của Duy ra khỏi người mình, con nhỏ ngái ngủ nói.

_Anh làm ơn cho tôi ngủ thêm một lúc nữa thôi….!!!

Duy bực mình quát Vân thật to.

_Cô mà còn không dậy là tôi tạt nước lạnh vào người của cô bây giờ…!!

Vân giật mình, con nhỏ mắt nhắm mắt mở rồi hốt hoảng nói.

_Anh làm ơn đừng làm thế, tôi sẽ dậy ngay đây….!!!

Vân bật người dậy như lò xo, con nhỏ nhảy đánh bộp một cái xuống đất. Vân đạp cả chân lên người của Duy, anh chàng nhăn mặt lại vì đau. Vân thấy Duy tức giận nhìn mình, con nhỏ hãi quá vì tưởng anh chàng sắp đánh mình tới nơi nên con nhỏ cầu xin.

_Anh làm ơn tha cho em. Em không phải cố ý dặm lên chân của anh đâu….!!

Duy tức quá anh chàng gắt.

_Cô thì lúc nào mà chả nói thế. Đi vào trong phòng tắm rửa mặt cho tỉnh ngủ đi…!!

Vân ngoan ngoãn làm theo, con nhỏ chạy vù vào trong. Vân vặn vòi nước rồi hấng nước trong đôi bàn tay của mình, con nhỏ rửa mặt thật nhanh rồi chạy ra cũng nhanh không kém.

Đôi bàn chân ướt làm cho Vân trượt pa tanh trên sàn nhà. Vân lao mình về phía trước, Duy hốt hoảng quá vội ôm chặt lấy Vân. Một tiếng dầm thật to làm cho bốn người và hai cô phục vụ đang ngồi trong phòng khách giật mình.

Kết quả Vân nằm lên trên còn Duy nằm im ở bên dưới. Anh chàng nhăn nhó vì bị ngã đau. Duy cảm thấy choáng váng, thân thể ê ẩm và hình như đôi bàn tay của mình đang ôm chặt lấy cơ thể của Vân.

Vân và Duy đỏ bừng cả mặt vì họ đang môi chạm môi, chóp mũi của Vân chạm nhẹ vào chóp mũi của Duy. Ánh mắt của họ đang nhìn thẳng vào nhau.

Sáu người cùng chạy vào trong để xem chuyện gì đang xảy ra. Họ kinh hoàng và sửng xốt khi trông thấy cái cảnh này. Bà Nhung thật không thể nào tin được đứa con gái yêu quý của mình lại đi ôm cứng và nằm đè lên trên thằng con giể Duy. Bà vừa cảm thấy số hổ và ngại ngùng với bà thông gia vì không biết dạy con. Trời ạ, chúng nó vẫn còn chưa cưới xin sao lại dám làm cái trò này.

Bà Jenny cũng kinh ngạc không kém gì bà Nhung, bà cũng không ngờ thằng con trai lạnh lùng và nói là không thích phụ nữ kia lại ôm cứng lấy Vân. Bà nghĩ.

_Xem ra thằng này thích con bé Vân rồi thì phải nên nó mới làm như thế kia. Nếu thế thì mình càng mừng vì không cần phải ép uổng nó nữa….!!

Ông Chung và Chương tròn xoe mắt nhìn hai đứa. Ông Chung khẽ e hèm một tiếng. Vân và Duy mới giật mình không nhìn nhau nữa. Vân cố đứng dậy nhưng khổ nỗi tóc của con nhỏ dài quá nên Duy nằm đè cả lên mấy sợ tóc của Vân ở dưới đầu. Vân đau nhói rồi bị giật ngay lại. Môi của cô nàng chạm thật mạnh vào môi của Duy. Duy sững sờ vì cái cảm giác này.

Vân nhắm tịt mắt lại, con nhỏ chống hai tay dưới đất rồi lại cố gắng đứng lên. Chân trái của Vân vẫn còn đau, cô nàng nhăn cả mặt lại khi phải cố gắng hết sức mà vẫn không đứng lên được. Duy thấy vậy, anh chàng khẽ đẩy Vân nằm sang một bên, anh chàng vùng đứng dậy rồi lôi cô nàng đứng lên theo.

Sáu người đứng bất động nhìn hai đứa. Bố mẹ và ông của Vân cũng như bà Jenny cứ tưởng sẽ phải chứng kiến cảnh cãi cọ và gây lộn của hai đứa chứ, không ngờ họ lại được xem những pha lãng mạng như thế này.

Vân kinh hoàng hết cả người vì con nhỏ không tin được là hắn lại lao ra cứu mình khi mình sắp bị ngã. Con nhỏ lí nhí nói.

_Cám ơn anh nhiều….!!

Duy ê ẩm hết cả mình mẩy, anh chàng nhăn nhó gắt Vân.

_Cô có thể bớt cái tính hậu đậu của mình đi không hả…??

(Con Nua..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info