Vân giật mình tỉnh giấc. Vân quay nghiêng người sang bên trái, cô nàng giật mình và xửng xốt khi thấy Duy đang nằm ngay sát bên cạnh, hơi của hắn phả ra cả mặt của Vân, và chỉ một chút nữa thôi là Vân đã hôn hắn. Vân còn thấy tên này cởi cả áo ra để ngủ nữa. Vân kinh hãi quá nên hét lên thật to.
_Á……..!!
Duy mở choàng mắt khi nghe tiếng hét của Vân. Cô nàng lùi tít về phía cuối giường. Vân uất ức hét Duy.
_Tên kia anh làm gì thế hả. Tại sao anh lại ngủ ở trên giường cùng với tôi là thế nào….??
Duy lười biếng vảo Vân.
_Cô có im miệng đi không hả, ở trong căn phòng này có mỗi một cái giường, cô bảo tôi phải ngủ ở đâu bây giờ….??
_Ngủ ở đâu là việc của anh, việc đó thì liên quan gì đến tôi. Anh còn không mau xuống….!!
Duy cười khẩy bảo Vân.
_Lẽ ra cô phải mừng vì được ngủ cùng với tôi mới đúng, không phải chúng ta là vợ chồng chưa cưới à…??
Vân tức giận quát Duy.
_Tên kia, tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi và anh không có liên quan gì tới nhau rồi kia mà, sao anh còn nhắc lại những điều vô nghĩa đó làm gì….!!
Duy ngồi dậy, anh chàng tiến sát gần người Vân. Cô nàng hãi quá liền lấy cái gối đánh túi bụi vào người của Duy. Anh chàng gạt tay của Vân ra rồi kéo cô nàng nằm xuống giường. Vân cố gắng đẩy Duy tránh xa người của mình ra, cô nàng hét lên thật to.
_Đồ biến thái, anh muốn làm gì tôi thế hả….??
Duy nheo nheo mắt bảo Vân.
_Làm những gì mà các cặp vợ chồng khác hay làm với nhau, cô không thấy mình hỏi như vậy là hơi thừa à….??
Vân tức quá vì không làm gì được hắn, cô nàng run rẩy hết cả người. Duy nằm đè lên người của Vân, hắn hôn Vân cuồng nhiệt chưa hết một bàn tay của hắn thò cả vào trong lớp áo của Vân.
Vân uất ức nên nước mắt đã trào cả ra, cô nàng nhìn Duy đầy căm thù. Duy thỏa mãn nên buông Vân ra. Vân nằm im như một xác chết, hai bàn tay của Vân nắm chặt xuống cái láp giường. Một ý chí chạy trốn lại nung nấu trong lòng của Vân. Cô nàng nghĩ.
_Mình không thể nào chịu đựng được một thằng chồng biến thái, độc ác và ác quỷ này đâu. Chúa ơi, nhưng làm sao mà mình trốn ra được khỏi đây….!!
Duy bước xuống giường, hắn âu yếm hỏi.
_Em yêu, em có muốn tắm chung không…???
Vân căm hờn nói.
_Đồ điên, anh hãy tắm một mình và chết luôn ở trong ấy đi….!!
Hắn nheo nheo mắt trêu Vân.
_Sao em lại độc mồm nguyền rủa chồng chưa cưới của mình chết thế hả, em không sợ mình trở thành góa bụa hay sao….??
Vân ớn quá, cô nàng bịt hai tai của mình lại, rồi lấy chăn chùm kín đầu. Duy cười khẩy không nói gì, anh chàng cầm cái khăn bông rồi đi vào phòng tắm.
Vân nghe tiếng nước chảy, cô nàng chồm dậy. Vân lò dò đi từng bước ra cửa, mắt nhòm qua cái lỗ tròn tròn. Vân thấy hai anh chàng vệ sĩ đã bỏ đi đâu đó rồi. Cô nàng mừng húm vì mình sắp cô cơ hội trốn thoát ra khỏi đây.
Vân đi thật nhẹ nhàng vào trong để lấy cái túi sách của mình. Vân muốn xác định rõ là cái tên kia đang tắm ở trong phòng, nếu không hắn mà đột nhiên ra đây thì thế nào mình cũng bị bắt lại.
Đúng là hắn đang tắm nhưng Vân lại hét thật to lên.
_Á…..!!
Cô nàng đỏ hết cả mặt vì cánh cửa phòng tắm làm bằng kính nên trong suốt. Vân đã nhìn thấy nhứng thứ mà mình không nên nhìn. Vân kêu khổ, tại sao người ta lại thiết kế ra cái căn phòng quái quỉ này làm gì kia chứ, chúa ơi, còn gì là đôi mắt của con nữa.
Vân cầm cái túi sách của mình, rồi bỏ chạy thật nhanh ra cửa. Cô nàng tiện tay khóa luôn cửa phòng phía sau lưng của mình lại. Vân nguyền rủa.
_Tên kia cho ngươi chết, hứ, đồ khốn kiếp….!!
Vân ngó trước ngó sau, rồi vội vàng bước trên hành lang. Cô nàng giật mình đánh thót một cái khi trông thấy bóng dáng của hai anh chàng bảo vệ. Vân nhanh trí vội núp ngay sau cánh cửa của một căn phòng dùng làm phòng chứa đồ.
Vân thấy ở đây có treo hai bộ quần áo đồng phục của nhân viên phục vụ phòng của khách sạn. Vân xoa xoa vào cằm, cô nàng khẽ nở một nụ cười.
Vân lấy một bộ đồ rồi cởi bỏ bộ quần áo đang mặc ở trên người ra, cô nàng gập thật gọn bộ bộ đồ của mình. Vân đút nó vào trong túi xách rồi mặc bộ đồ kia vào người.
Cô nàng cũng vấn tóc và đội mội cái mũ màu trắng lên đầu, trông Vân bây giờ rất giống một cô nàng phục vụ phòng.
Vân hít một hơi thật dài rồi mở cửa bước ra, cô nàng nhìn trước nhìn sau, thấy không có ai để ý đến hành động lén lút của mình, cô nàng khẽ thở phào một cái rồi bước đi.
................................
Vân đi được mấy bước, cô nàng nghe có tiếng quát.
_Cô kia, sao cô lại không đi làm việc của mình đi hả….??
Vân hốt hoảng tưởng là ai đó đã nhận diện ra mình. Vân không dám quay đầu lại, bà quản lý khách sạn thấy cô nhân viên không có phản ứng gì với mệnh lệnh của mình, bà quát thật to lên.
_Chị kia, chị có muốn làm việc ở đây nữa không hả, nếu muốn làm tiếp thì đi lên tầng năm lau dọn phòng đi….!!
Vân hít thật sâu rồi quay người lại, cô nàng kinh sợ lắm nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh. Cô nàng lễ phép nói.
_Dạ, cháu xin lỗi cô. Nhưng cô có thể cho cháu biết cháu phải dọn dẹp phòng nào không ạ….??
Bà quản lý bước gần đến chỗ của Vân. Bà ta nhìn Vân từ đầu xuống chân, Vân run rẩy hết cả mình, cô nàng chỉ sợ bà già này nhận ra mình đã đi cùng cái tên ác quỷ kia. Bà hất hàm hỏi Vân.
_Cô mới vào đây làm à…??
Vân cố nuốt những nỗi sợ hãi ở trong lòng. Con nhỏ nắm chặt lấy chéo áo của mình, con nhỏ bình tĩnh trả lời.
_Vâng, cháu mới được nhận vào làm hôm nay….??
Bà quản lý nhìn tên của Vân được in trên ngực áo, bà hỏi.
_Cô là Phạm thị Hồng Hoa à, sao cái tên này tôi nghe quen thế…??
Vân lại giật mình đánh thót một cái, cô nàng lấp liếm trả lời.
_Vâng, tất nhiên rồi. Vì cháu nghĩ ở đây đông người như thế này lẽ nào lại không có người trùng tên và trùng họ với nhau….!!
Bà quản lý kia vẫn còn ghi ngờ nhưng thấy khuôn mặt trẻ con và đáng yêu của Vân, bà cũng hơi mủi lòng nên bảo Vân.
_Cháu hãy mang xô, giẻ lau và mấy thứ linh tinh kia lên tầng bảy phòng 13 rồi quét dọn đi, nếu khách hàng mà có bất cứ phàn nàn nào thì cháu chết với cô….!!
Vân vâng dạ, rồi bỏ đi. Cô nàng kêu khổ vì không biết làm thế nào bây giờ. Vân quay lại mấy lần mà bà già kia cứ nhìn Vân mãi làm cho Vân thấy khó cơ hội lỉnh đi.
Vân đi khuất vào một hành lang. Con nhỏ núp thật kỹ rồi khẽ hé mắt nhìn ra. Thấy bà quản lý kia đang nói chuyện với hai anh chàng bảo vệ. Tim của Vân lại đập nhanh như là tiếng trống đánh trận thời kỳ Chiến Quốc. Vân run run nghĩ.
_Kiểu này thì mình sẽ không thể nào trốn thoát được mất….!!
Duy tắm xong, anh chàng quấn một cái khăn ngang người rồi bước ra khỏi phòng tắm. Duy vừa đi vừa lau mai tóc ướt của mình. Anh chàng trêu Vân.
_Thế nào hả em yêu, em có muốn tắm không…??
Duy nói hai ba lần mà Vân vẫn không trả lời mình thế nào. Anh chàng bước lại gần giường rồi cười khì bảo Vân.
_Em sao thế, không lẽ em lại ngủ rồi à…??
Cái chăn phủ lên một cái gối rất to và dài nên Duy tưởng là Vân đang nằm ở trên giường, anh chàng tốc cái chăn sang một bên. Duy sửng xốt vì không hề có Vân ở đây. Anh chàng chột dạ liền gọi.
_Vân… cô ở đâu rồi, mau ra đây đi vì tôi không muốn chơi trò chốn tìm với cô đâu….??
Duy vừa lục tìm Vân khắp phòng vừa gọi tên của con nhỏ nhưng vô ích. Duy bóp chặt hai tay vào nhau, anh chàng lẩm bẩm.
_Chỉ còn hai chỗ mình chưa tìm cô ta đó là tủ quần áo và gậm giường. Nếu ngay cả hai chỗ đó mà mình cũng không tìm thấy được cô ta thì điều đó có nghĩa là cô ta lại tìm cách trốn thoát mất tiêu rồi…!!
Duy liền cúi xuống gậm giường anh chàng hét.
_Con nhỏ kia cô có ra khỏi đó mau không hả, nếu cô mà không ra thì đừng có trách tôi không nương tay với cô….!!
Duy vén cái tấm nệm trải giường lên để nhìn cho rõ, nhưng anh chàng thấy nó trống không. Ý nghĩ về việc Vân đã bỏ trốn càng ngày càng mãnh liệt. Duy hy vọng là mình có thể tìm thấy Vân ở trong tủ quần áo nhưng cũng vô ích vì nó cũng trống không.
Duy ngồi bệt ở mép giường, anh chàng vuốt mặt mình một cái cho tỉnh táo. Hai tay chống vào cằm, Duy vừa bực mình vừa thích thú vì tính cách của cô vợ chưa cưới của mình. Anh chàng lẩm bẩm.
_Con nhỏ kia nếu lần này mà tôi tìm được cô tôi sẽ sích luôn cô ở trong phòng để xem lúc đó cô làm sao mà trốn thoát….!!
Duy đi ra mở cửa nhưng nó lại bị khóa từ bên ngoài nên Duy đành chịu và không làm cách nào mở được. Anh chàng tức giận nói.
_Con nhỏ chết tiệt kia, cô hãy chờ đấy, cô càng làm như thế này tôi lại càng muốn chơi với cô….!!
Duy gọi điện cho phòng tiếp tân anh chàng yêu cầu họ mau mang chìa khóa dự phòng lên đây để mở cửa phòng cho mình.
...........................
Duy trừng mắt nhìn hai anh chàng vệ sĩ.
_Tôi đã bảo hai anh canh chừng ngoài cửa cơ mà, tại sao cô vợ của tôi lại có thể xổ lồng bay ra ngoài được là thế nào…??
Hai anh chàng vệ sĩ kia cúi mặt xuống không dám nói gì hay dám phản ứng lại lời của Duy vì anh chàng này nói đúng, họ đã không làm tròn bổn phận và trách nhiệm của mình.
_Chúng tôi xin lỗi vì một chút sơ xuất mà xảy ra chuyện này. Tôi nghĩ là cô ấy vẫn chưa thể nào đi xa hay rời khỏi đây được đâu vì bọn tôi chỉ đi khỏi vị trí này có mấy phút thôi….!!
Duy vui mừng hỏi.
_Nếu thế các anh chia nhau đi tìm cô ấy về đây cho tôi. Tôi sẽ phát cho hai anh mấy tấm hình của cô ấy. Các anh muốn làm thế nào thì làm nhưng phải tìm bằng được cô ấy cho tôi, nếu không hai anh nên sách đồ của mình về nhà đi thì hơn….!!
Hai anh chàng kia nhăn nhó vì xin việc bây giờ đâu phải dễ, nhất là cái khách sạn này. Hai anh chàng vâng dạ rồi bước đi. Duy ôm đầu kêu khổ. Anh chàng sợ gia đình của Vân vào đây, anh chàng biết phải ăn nói với họ như thế nào, không lẽ bảo họ là Vân lại trốn thoát mất rồi.
Vân núp sau bức tường của một hành lang. Con nhỏ thấy hai anh chàng vệ sĩ kia đi hỏi từng người và dơ tấm hình của mình ra cho họ xem. Vân ớn lạnh nghĩ.
_Chắc là cái tên kia đã phát hiện ra mình trốn nên hắn mới cho người đi tìm mình. Hắn lại còn cho người ta xem hình của mình nữa chứ, làm sao mà mình thoát được ra ngoài bây giờ….!!
Vân cười toe toét, con nhỏ vừa nghĩ ra được một ý rất hay. Vân mở túi sách của mình, con nhỏ lấy cái một chiếc khăn dùng làm băng khẩu, con nhỏ đeo dây vào hai bên tai. Bây giờ Vân nghĩ.
_Đố có ai nhận ra được mình, he he he…Tên kia tôi thử xem anh sẽ tìm ra tôi bằng cách nào….!!
Vân ung dung bước ra khỏi chỗ núp. Con nhỏ đi rất khoan thai trông giống như một người vô tội, mà không phải là một người đang cố trốn thoát….!!
Hai anh chàng bảo vệ kia đã hỏi gần hết mọi người mà không thấy. Anh chàng Hoan trông thấy bà quản lý khách sạn đang đứng một chỗ và đang nhìn cái gì đó. Anh chàng bước gần đến rồi hỏi.
_Cô làm ơn cho cháu hỏi, cô có trông thấy cô gái này hay không…??
Bà quản lý giật mình hỏi anh chàng vệ sĩ.
_Cô gái này tôi vừa gặp lúc nãy nhưng cô ấy làm gì hay sao mà bị các cậu truy lùng….!!
Anh chàng vệ sĩ kêu khổ bảo bà quản lý.
_Cô ấy là vợ chưa cưới của cậu chủ chúng ta, họ cãi nhau nên cô gái bỏ đi. Chúng tôi có nhiệm vụ canh chừng cô ấy nhưng trong một phút bất cẩn cô ấy đã lỉnh đi đâu mất. Cô biết là cô ấy bây giờ đi đâu không…??
Bà quản lý liền chỉ cho anh chàng Hoan hướng mà Vân vừa đi. Anh chàng mừng quá liền gọi điện ngay cho anh chàng kia và mấy người khác nữa. Vân đang đi, cô nàng bị anh chàng vệ sĩ kia xô vào người. Anh ta nhìn Vân từ đầu tới chân, Vân lại giật mình và hốt hoảng. Mồ hôi đã rịn ra cả trán của cô nàng, đôi tay của Vân run run. Trông cô nàng lúc này rất giống một người đi ăn trộm vừa bị bắt quả tang.
Hoan hất hàm hỏi Vân.
_Cô có thấy một cô gái mặc đồng phục giống như cô đi lên trên tầng bảy không…??
Vân e hèm, cô nàng cố biến đổi giọng của mình.
_Có thưa anh, cô ấy còn hỏi tôi phòng 13 là phòng nào nữa mà anh tìm cô ấy làm gì…??
Anh chàng vệ sĩ liền chìa tấm ảnh của Vân ra rồi hỏi.
_Có đúng là cô gái này không…??
Vân khịt khịt mũi đáp.
_Đúng là cô ấy…..!!
Anh chàng vệ sĩ kia liền chạy ngay lên cầu thang. Anh chàng đang cố bắt kịp một cô gái trong tưởng tượng.
Vân phì cười nhìn theo, con nhỏ vừa đi khuất thì anh chàng vệ sĩ thứ hai cũng vừa tới. Vân cố nín cười để đi tiếp. Con nhỏ chạy thật nhanh xuống tiền sảnh. Vân nghĩ.
_Mình chỉ cần ra khỏi cổng của khách sạn là thoát. Mình hy vọng là không có ai tìm ra mình….!!
Vân nghe có tiếng nói ở đằng sau lưng.
_Không hiểu tại sao cậu chủ của chúng ta lại bắt chúng ta tập trung hết xuống tiền sảnh là thế nào….!!
Vân hốt hoảng, con nhỏ lẩm bẩm.
_Hắn mà làm thế này thì mình chết vì thế nào hắn cũng tìm ra mình. Làm thế nào đây hả trời….!!
Vân định bước ra khỏi cửa, cô nàng bên cạnh liền lôi luôn Vân đi. Cô ta bảo.
_Hoa, tớ tưởng hôm nay cậu nghỉ. Không phải hôm qua cậu gọi điện cho tớ và nhờ tớ xin nghỉ cho cậu là gì, cậu nói cậu có việc bận nên không thể đi làm được, sao hôm nay cậu còn tới đây….??
Vân kêu khổ, tại sao bây giờ lại lòi ra một con bé bạn của cô gái chủ nhân của bộ đồng phục này là thế nào. Vân ú ớ không biết trả lời cô bạn kia thế nào cả. Con nhỏ bí quá đành bảo.
_Cậu có thể buông tay của mình ra được không vì mình cần đi vệ sinh một tí…!!
Cô bạn gái kia chưa kịp nói gì thì có loa thông báo của bà quản lý.
_Đề nghị tất cả các cô nhân viên phục vụ phòng và công nhân vệ sinh tập trung tại tiền sảnh của khách sạn trong vòng năm phút. Không ai được phép vắng mặt hay viện lý do để không đến nếu không sẽ bị đuổi việc ngay lập tức….!!
............................
Vân giật mình, con nhỏ vội gỡ tay của mình ra khỏi tay của cô bạn gái kia. Vân lí nhí nói.
_Cậu cứ đi tập trung đi nhé, mình cần phải ra đây một chút….!!
Cô bạn kia ngơ ngác không hiểu, về vóc dáng thì có đôi nét giống nhưng ánh mắt và giọng nói thì khác hẳn, không lẽ con nhỏ kia không phải là bạn của mình. Vân chạy thật nhanh ra cửa khách sạn, anh chàng gác cửa hỏi Vân.
_Em không nghe thông báo gì hay sao mà còn chạy ra đây….??
Vân vội dừng lại, con nhỏ không dám chạy nữa.
_Dạ, em có chuyện gấp lắm nên không thể tập trung với mọi người được….!!
Anh chàng gác cửa không hiểu là có chuyện gì quan trọng đến nỗi con nhỏ này bất chấp cả việc bị đuổi không cho làm ở đây nữa chứ.
_Anh nghĩ là em nên quay vào tập trung với mọi người đi thì hơn vì cậu chủ có lệnh là không cho phép bất cứ ai mặc đồng phục nhân viên được rời khỏi đây….!!
Vân chết sững, cô nàng kêu lên ở trong lòng.
_Thế là hết làm sao mà mình có thể thoát được khi không được phép bước ra khỏi cánh cửa kia….!!
_Anh làm ơn mở cửa cho em đi mà, nhà em có chuyện gấp lắm, em không thể nào chậm trễ được….!!
Anh chàng kia lắc đầu bảo Vân.
_Anh xin lỗi nhưng lệnh là lệnh, anh không thể nào làm trái được….!!
Vân tiu ngỉu quay vào. Cô bạn gái lúc nãy đang hớt hải chạy theo Vân. Cô gái hỏi Vân.
_Cậu còn làm gì ở đấy mau theo tớ vào trong đi, bà quản lý đang điểm danh từng người kìa. Cậu có biết là nếu mình mà mất việc ở đây là cả hai chúng ta đều bị đói không hả….??
Vân bị lôi đi như một cái bịch bông. Vân nhăn mặt lại và nguyền rủa Duy không tiếc lời.
_Tên độc ác, sao hắn không buông tha cho mình kia chứ, không phải là hắn cũng ghét mình hay sao. Tại sao hắn cứ cố sống cố chết bắt mình lại cho bằng được. Không lẽ hắn ghét mình tới mức hắn muốn giữ mình ở bên cạnh hắn để hành mình cho bõ ghét….!!
Vân cũng sợ vì mình mà cô gái của bộ đồng phục này bị mất việc. Vân tuy nghịch ngợm nhưng con nhỏ là một người tốt và không thích phiền lụy người khác. Vân đang tưởng tượng ra cảnh cô gái kia khóc hết nước mắt khi nhận lệnh bị xa thải.
Vân rầu rầu cả người, nhưng cũng cố bước theo cô bạn gái. Vân chỉ mong là tên kia không nhận ra mình. Vân lo sợ vì nếu hắn mà bắt mình cởi bỏ cái khăn này ra thì thế nào mình cũng bị bắt.
Duy đút hai tay vào túi quần, anh chàng vừa uống cà phê ở một cái bàn được đặt trên bục cao, vừa nhìn bọn nhân viên của mình.
Vân và cô gái kia đến sau cùng nên đứng ở cuối hàng. Duy nhìn khắp một lượt rồi nói.
_Tôi tập trung mọi người ở đây vì cần tìm một người, tôi yêu cầu cô gái đó bước ra đây ngay lập tức nếu để tôi mà phải tự đi kiểm tra từng người thì cô ta chết…!!
Bàn tay của Vân khẽ rung lên nhưng con nhỏ gan lì nhất định không chịu ra. Duy quét ánh mắt của mình lên từng hàng một, anh chàng khẽ nhếch mép lên, anh chàng trừng mắt quát tiếp.
_Tôi đã nói hết lời mà cô vẫn còn cố tình không chịu ra nếu cô còn gan lì như thế thì tôi sẽ chơi với cô….!!
Duy đặt ly cà phê của mình xuống bàn đánh cạch một cái. Anh chàng ung dung bước xuống từng hàng một. Bọn nhân viên không hiểu gì cả, tại sao anh chàng này lại có cái ý nghĩ kỳ cục là muốn nhìn mặt từng người một là thế nào. Nhưng họ cũng không dám có ý kiến. Những cô gái trẻ đỏ bừng cả mặt khi Duy đi qua chỗ của họ vì anh chàng này đẹp trai quá, họ ao ước được anh chàng này để mắt đến hay là chỉ mỉm cười với họ thôi cũng được nhưng anh ta lại lạnh như băng.
Dù họ có ước ao thì cũng không dám trèo cao vì họ là ai nào, họ chỉ là tầng lớp bình dân trong khi anh ta một công tử con nhà tỷ phú. Nhà của anh ta quản lý không biết bao nhiêu khách sạn thì làm sao anh ta nhìn ngó đến họ được.
Vân thấy anh ta sắp đi ngang qua chỗ của mình, con nhỏ liền xích gần đến cái cánh cửa bên cạnh. Vân lợi dụng lúc mọi người đều tập trung và chú ý tới Duy con nhỏ định lẻn đi nhưng xui cho cô nàng, cô bạn gái kia hỏi.
_Hoa, cậu lại muốn đi đâu nữa….??
Vân bực cả mình, con nhỏ gắt nhẹ cô bạn gái.
_Cậu có thể im đi dùm mình không. Cậu cứ đứng yên ở đây mình cần phải làm một số chuyện nên không thể ở thêm được nữa đâu…!!
Bà quản lý bước đến bà gõ cho Vân một cái đánh cốp vào đầu bà ra lệnh.
_Im lặng hết đi, hai đứa có biết bây giờ là lúc nào không hả mà còn dám nói chuyện, có tin là tôi đuổi hai người đi luôn không…??
Vân gồng mình lên vì tức, sao lần nào có cơ hội thoát thân, mình cũng bị làm phiền và bị phá hỏng là thế nào.
...............................
Vân giả vờ ôm lấy bụng của mình, con nhỏ thì thào bảo bà quản lý.
_Cô làm ơn cho cháu đi vệ sinh một tí, cháu đã đau bụng từ nãy tới giờ rồi….!!
Bà quản lý quan sát Vân thật kỹ. Dưới con mắt của một người chuyên làm sếp và giao việc cho người khác bà cảm nhận con nhỏ này rất khác người, trông nó chẳng có chút nào giống người giúp việc hay phục vụ phòng ở đây mà trông nó giống một con bé làm văn thư hơn. Bà lên tiếng hỏi.
_Cô đã làm ở đây lâu chưa…??
Cô bạn gái kia trả lời.
_Dạ, cả hai chúng cháu làm ở đây đã được gần một năm rồi….!!
Bà quản lý nhìn cô gái. Bà không lạ con nhỏ này vì ngày nào bà cũng gặp và giao việc cho nó. Bà hất hàm hỏi cô gái.
_Đây là bạn của cháu à…??
Cô gái lễ phép trả lời.
_Vâng, thưa cô….!!
Duy đã đi gần hết bốn hàng rồi mà vẫn không tìm được Vân, anh chàng cảm thấy chán nản vì chỉ còn hai hàng nữa thôi. Anh chàng vừa đi vừa lẩm bẩm.
_Nếu mà mình không tìm được cô ta ở đây thì coi như mình thua và phải chịu ăn mắng oan từ bà mẹ khó tính của mình….!!
Duy gồng mình lên vì tức, anh chàng điên tiết khi bị con nhỏ Vân chơi cho một vố rõ đau như thế này. Anh chàng nghĩ.
_Xem ra những ngày tháng sau này sẽ có rất nhiều chuyện khôi hài xảy ra. Có lẽ cuộc sống của mình nhờ nó cũng sẽ bớt buồn chán đi….!!
Bà quản lý bảo Vân.
_Cô đúng là không có phép tắc gì cả, cô có biết là cậu chủ của chúng ta sắp đi ngang qua đây rồi không hả, cậu ấy đã yêu cầu tất cả nhân viên đứng im ở đây để cậu ấy kiểm tra. Bây giờ cô tự ý rời khỏi vị trí của mình mà không xin phép thì cô sẽ bị xa thải ngay lập tức. Cô nên cố chịu đựng thêm chút nữa rồi đi vệ sinh vẫn chưa muộn mà….!!
Vân sa xầm mặt xuống, con nhỏ nguyền rủa tên Duy.
_Tên ác quỷ kia, anh đừng có mơ là tôi cho anh bắt lại mình. Mặc kệ mấy cái nguyên tắc vớ vẩn của anh. Tôi cứ chuồn đi trước đấy xem anh làm gì được tôi…!!
Vân nhăn nhó bảo bà quản lý.
_Cháu xin lỗi nhưng mà cháu không còn chịu được nữa rồi, cháu phải đi đây….!!
Vân nói xong, cô nàng quay gót bước đi nhưng bị bà quản lý tóm lại. Bà bực mình quá nên bà quát lên thật to mà quên mất rằng Duy đang đứng gần ở đấy.
_Con bé này, tôi đã bảo là cô phải chờ cơ mà sao cô còn cố tình làm trái lệnh của tôi hả…..??
Duy và tất cả mọi người ở đây đều giật mình. Họ đều quay lại nhìn bà quản lý và Vân. Vân thấy tất cả đang quan sát mình, người của con nhỏ như bị đông cứng lại. Vân khẽ liếc Duy một cái. Vân vội cụp ngay mắt xuống. Con nhỏ kêu khổ, kiểu này thế nào tên kia cũng bước lại đây cho mà xem.
Duy bước lại thật anh chàng bực mình hỏi bà quản lý.
_Có chuyện gì hay sao mà cô lại quát ầm lên thế…??
Bà quản lý khúm núm nói.
_Tôi xin lỗi vì cô nhân viên này cứ cãi nhau làm cho tôi bực mình nên không kiềm chế được sự nóng giận của bản thân….!!
Duy quan sát Vân từ đầu đến chân. Vân co rúm lại vì sợ, con nhỏ hốt tên này còn hơn cả là ma quỷ nữa. Duy hất hàm ra lệnh.
_Cởi bỏ cái khăn trên mặt của cô xuống….!!
Vân kinh hoàng vì như thế có khác nào bảo.
_Cô chìa tay ra cho tôi trói….!!
Vân lắc đầu rồi khịt khịt mũi nói.
_Xin lỗi anh tôi nghĩ là không nên vì tôi đang bị cảm, tôi sợ nếu mình mà tháo băng ra mọi người ở đây sẽ lây bệnh của tôi….!!
Duy phá ra cười thật to, anh chàng cười như chưa bao giờ được cười. Tất cả mọi người ở đây lại được một phen sửng xốt vì họ không hiểu gì cả, lúc nãy anh ta lạnh như băng sao đột nhiên anh ta lại cười như điên là thế nào.
Duy huýt sáo một tiếng, ba anh chàng vệ sĩ mặc đồng phục đen đứng vây quanh Vân. Mọi người đều sợ hãi và lo lắng cho cô gái đeo băng khẩu kia.
Duy cười khẩy bảo Vân.
_Thế nào hả em yêu, chơi chò trốn tìm với anh đã đủ chán chưa…??
Vân tái mặt, vì không ngờ là hắn lại nhận ra mình nhanh như thế. Nhưng cô nàng vẫn cố chối.
_Anh này nói lạ thật, ai là em yêu của anh hả mà tại sao anh lại dám ăn nói với tôi như thế, anh không sợ mọi người ở đây cười chê à…??
Duy nhếch mép lên, hắn bước lại gần Vân, chỉ bằng một động tác hắn nắm cứng lấy con nhỏ rồi tiện tay giật luôn cái khăn ở trên mặt, chưa hết hắn cũng giật luôn cái mũ ở trên đầu của Vân.
Hắn ôm siết lấy Vân. Hắn nghiến răng lại, rồi hắn nói vào tai của Vân.
_Khi nào về phòng của mình tôi sẽ cho cô chết. Cô đã làm cho tôi phải khổ sở và vất vả để đi tìm cô. Cô hãy chuẩn bị tinh thần mà đón nhận những gì mà mình gây ra đi….!!
Duy vác luôn Vân trên vai của mình, Vân kêu to.
_Buông tôi xuống, đồ xấu xa kia. Anh đang làm gì đấy hả…??
Mọi người nhìn hai người không khác gì xem hai diễn viên đang diễn trò ái tình trên sân khấu. Bà quản lý kinh ngạc đến nỗi bà không còn tin vào mắt của mình nữa.
_Chúa ơi, con nhỏ đó là vợ của anh chàng Duy hả, nếu thế thì khổ cho mình rồi vì mình dám đánh cô ta và không biết cô ta có trả thù mình vì mình dám chửu cô ta nữa hay không…??
Nhưng kinh ngạc nhất vẫn là cô bạn gái kia vì cô ta cứ tưởng Vân là bạn của mình nhưng hóa ra lại không phải. Họ giải tán ai về công việc nấy nhưng họ vẫn ngoái đầu nhìn theo bóng dáng của hai người. Các cô gái trẻ đều ước mong được thay vào vị trí của Vân hiện giờ nhưng họ đều hiểu ước mơ chỉ là ước mơ mà thôi.
....................
(Còn Nữa..)
Home
Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 18
|
16/7/10 |


Không có nhận xét nào: