Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 17

Hoàng ngây dại như một người điên, anh chàng nhận được tin này như là bị sét đánh ngang tai.

Hoàng cảm tưởng mọi cảm giác của mình như đang bị đóng băng lại. Anh chàng lắp bắp hỏi con nhỏ.

_Cô… cô đang nói đùa tôi đúng không…??

Con nhỏ vẫn chống hai tay vào sườn, nó cười khẩy bảo Hoàng.

_Không sai tí nào, tôi là vợ chưa cưới của anh….!!

Hoàng chỉ một chút xíu nữa thôi là ngã cả ra ghế, anh chàng ngắm cô vợ chưa cưới của mình từ đầu xuống chân. Anh chàng ngán ngẩm vì con nhóc này mới học cấp ba là cùng, tuy nó có là mỹ nhân đi chăng nữa, mình cũng không thể nào lấy một con nhóc làm vợ, chúa ơi, còn tính cách dữ dắn của nó nữa chứ, làm sao mà mình chịu nổi. Mẹ mình có bị điên hay không khi ép mình lấy một con nhỏ như thế này. Hoàng tự hào vì mình đã trốn đi nhưng mà làm sao nó lại tìm ra được mình.

Con nhỏ chìa một cây bút và một tờ giấy ra trước mặt của Hoàng, nó ra lệnh.

_Anh ký vào đây cho tôi….!!

Hoàng kinh ngạc anh chàng nhìn con nhỏ rồi nhìn xuống tờ giấy ở trên bàn. Hoàng cầm lên, anh chàng đọc đến đâu anh chàng bò lăn ra cười đến đấy.

Hoàng hỏi con nhỏ.

_Cô có chắc là mình muốn làm điều này hay không…??

Con nhỏ tỉnh bơ đáp.

_Tôi vất vả bám theo anh sang tận đây là muốn làm điều này. Tôi mong anh mau ký vào, vì chỉ có làm như thế tôi và anh mới không bao giờ phải gặp mặt nhau hay làm phiền nhau nữa…!!

Trong tờ giấy con nhỏ yêu cầu Hoàng ký giấy hủy hôn ước giữa nó và Hoàng. Hoàng đầu tiên tưởng nó bắt Hoàng phải đống ý kết hôn với nó, anh chàng không ngờ là con nhỏ lại là người chủ động làm điều này.

Hoàng nheo nheo mắt trêu con nhỏ, tờ giấy được đặt ở trước mặt.

_Cô không muốn chúng ta bàn luận hay thảo luận gì hay sao mà vội kết thúc sớm như vậy…??

_Tôi không muốn có bất cứ điều gì liên quan hay dính líu tới anh cả. Tôi còn cả một con đường dài phía trước cần đi, và một điều quan trọng tôi không muốn kết hôn với một người yêu công việc hơn cả mọi thứ như anh. Tôi nghĩ mình thà bị ế còn hơn là lấy anh….!!

Hoàng tái mặt, anh chàng cáu tiết gắt con nhỏ.

_Này cô kia, sao cô lại dám ăn nói với tôi như thế hả, dù cô không muốn kết hôn với tôi thì cô cũng phải ăn nói cho cẩn thận một chút chứ, cô mà càng làm già tôi lại không ký vào tờ giấy kia bây giờ….!!

_Tôi nghĩ là anh sẽ không bao giờ làm như thế vì anh đã bỏ chạy sang đây khi mẹ anh bắt anh phải kết hôn với tôi còn gì, tôi chỉ làm đúng theo nguyện vọng của anh thôi, lẽ ra anh phải cám ơn tôi mới đúng, anh không cần phải lên giọng với tôi như thế đâu…!!

Con nhỏ giục.

_Anh còn không mau ký vào….!!

Hoàng bấm cây bút đánh tạch một cái. Anh chàng khẽ liếc nhìn con nhỏ một cái, anh chàng thấy con nhỏ đang cầu mong anh ký cho nhanh. Tự nhiên Hoàng cảm thấy do dự, anh chàng nghĩ.

_Mình có nên ký vào hay không, vì xem ra con nhỏ này cũng đặc biệt đấy nó dám bay một mình sang tận đây để tìm mình vì một lý do duy nhất là muốn hủy hôn. Tại sao mình không thử chơi đùa với nó một chút rồi hãy ký vào tờ giấy này….!!

Anh chàng buông cây bút xuống bàn. Con nhỏ tức khí hỏi Hoàng khi thấy anh chàng không chịu ký.

_Tên kia, anh làm gì thế hả, sao còn không ký mau lên….!!

Hoàng bắt chéo hai tay vào nhau anh chàng tra vấn.

_Tại sao cô lại biết tôi đang ở đây và tại sao cô lại tìm ra tôi một cách dễ dàng như thế….!!

Con nhỏ đứng mãi cũng mỏi chân, nó bưng một ly nước lên rồi tu một hơi, nó từ tốn trả lời.

_Khi biết mình phải lấy anh tôi đã rất tức giận nên đã cãi nhau với cha mẹ của mình. Tôi đã tìm hết mọi cách để lay chuyển nhưng bố mẹ và gia đình của tôi vẫn nhất quyết bắt tôi phải lấy anh. Tôi bực cả mình liền dò tìm điện chỉ của nhà anh, tôi muốn gặp mặt của anh để thương thuyết về vấn đề hôn nhân của hai chúng ta…..!!

Con nhỏ dừng lại một chút rồi kể tiếp.

_Nhưng tôi không ngờ là anh lại bỏ đi mất rồi, nên tôi đành phải chờ anh về rồi tính tiếp. Tôi chờ anh trong vòng một tháng mà không thấy tin tức gì của anh cả. Tôi nghĩ mình phải tự đi điều tra lấy. Tôi đến nhà gặp mẹ của anh, qua bà tôi biết anh có một người bạn ở Việt Nam. Tôi xin điện chỉ của anh Vũ bạn của anh rồi bay sang đây. Tôi phải mất hai ngày mới dò ra được điện chỉ mà bác Hà mẹ của anh cho. Khi tìm đến nhà của anh Vũ, tôi lại ngại không dám vào. Nhưng mà may mắn cho tôi khi tôi thấy anh ấy lái xe đi làm, tôi liền thuê một chiếc xe tắc xi, tôi bảo anh chàng tài xế bám theo anh Vũ. Tôi thấy anh ấy đến một cái siêu thị thật to thì dừng lại, tôi trả tiền cho anh chàng tài xế. Tôi cũng bước vào trong siêu thị rồi hỏi cô nhân viên phòng của anh Vũ. Tôi đã phải ngập ngừng và chờ đợi suốt từ sáng đến trưa mà không dám đến gặp anh ấy. …!!

Con nhỏ trừng mắt nhìn Hoàng một cái rồi con nhỏ tiếp tục câu chuyện pha chút thám tử của mình.

_Khi anh vừa bước vào cửa, tôi đã rất kinh ngạc và cảm thấy mình thật may mắn, vì không ngờ là anh lại vác xác tới đây. Tôi định chạy ngay lại và hỏi anh là tại sao anh lại bỏ đi một cách hèn nhát như thế nhưng tôi thấy đông người quá nên lại thôi. Tôi định là khi nào anh ra về tôi sẽ bám theo anh để hỏi chuyện với anh.

_Tôi thấy anh bước vào phòng của anh Vũ, tôi lại phải chờ. Khi anh mở cửa đi ra tôi tưởng anh đi về, tôi bỏ tờ tạp chí đang cầm ở trên tay xuống bàn, tôi đứng lên và bước theo anh. Hai anh đi trước còn tôi thuê một bác xe ôm chở theo sau. Hai anh vào sau tôi vì hai anh còn bận cất xe còn tôi chỉ việc trả tiền và ngồi đợi sẵn anh ở đây. Đó là toàn bộ câu chuyện của tôi….!!

Hoàng sửng xốt và kinh ngạc tột độ, anh chàng phải ngắm lại con nhỏ từ đầu tới chân để xác định xem nó có nói dối hay là mình có bị hoa mắt không. Chúa ơi con nhỏ này đúng là gan cùng mình. Nó mới có tí tuổi đầu mà dám một mình bay sang một nơi lạ hoắc, rồi còn giở trò làm thám tử nữa chứ.

Vũ mỉm cười, anh chàng nâng ly bia lên môi rồi nhấp một ngụm. Anh chàng ngĩ.

_Xem ra tên Hoàng kia gặp phải đối thủ rồi, cô bé đúng là rất dũng cảm mình hy vọng hai đứa này có thể nên đôi vì theo mình không ai hợp với Hoàng hơn con nhóc đang ngồi trước mặt mình đây.!!

.................

Anh đã nghe toàn bộ câu chuyện của tôi rồi nên anh làm ơn ký dùm cho tôi…!!

Hoàng ngồi thừ người ra để nghĩ.

_Nếu mình mà không kí vào thì điều đó có nghĩa mình thừa nhận mình muốn kết hôn với nó trong khi mình không muốn bị ràng buộc vào hôn nhân. Còn nếu mình ký vào thì hai bên đều có lợi, nó cũng như mình đều không thích cuộc hôn nhân này nhưng nhỡ đâu mẹ mình và gia đình của nó không chấp nhận thì sao. Mình và nó nên tìm hiểu kỹ về nhau rồi quyết định cũng chưa muộn màng cơ mà….!!

Hoàng nghiêm túc bảo con nhỏ.

_Tôi biết cô và tôi đều không muốn có cuộc hôn nhân này, nhưng đây không phải là chuyện chúng ta muốn hay không muốn là được. Tôi đề nghị chúng ta cho nhau thời gian để tìm hiểu về nhau, nếu thấy hợp tôi và cô sẽ suy nghĩ tiếp về vấn đề này, còn nếu không chúng ta sẽ kết thúc cho nhanh. Cô thấy ý của tôi thế nào…??

Con nhỏ ngồi nghiền ngẫm ý kiến của Hoàng. Con nhỏ hiểu là mình chỉ đơn thương độc mã kết thúc cuộc hôn nhân này, chưa chắc bố mẹ đã đồng ý và nghe theo nguyện vọng của mình, thôi thì nghe theo ý kiến của hắn đi cho rồi vì mình cũng đâu có thiệt hại gì, mình sẽ làm cho hết nhẽ để mai sau khỏi phải hối hận và hối tiếc.

_Tôi không phản đối ý kiến của anh. Nhưng tôi nói trước dù anh có thích tôi hay là tôi thích anh thì chúng ta cũng sẽ không bao giờ kết hôn với nhau. Tôi đã nói rồi tôi không muốn lấy một người coi trọng sự nghiệp của mình hơn mọi thứ ở trên đời. Nếu anh đồng ý với điều này của tôi thì chúng ta sẽ bước vào thỏa thuận với nhau….!!

Hoàng cười khẩy nghĩ.

_Con nhỏ kiêu ngạo kia, cô tưởng là mình có thể điều khiển được tôi hay sao. Để xem khi kết thúc trò chơi này tôi thua hay là cô…!!

Hoàng dơ tay của mình ra, anh chàng muốn bắt tay như hai người bạn. Con nhỏ không chút ngại ngùng liền chìa bàn tay nhỏ nhắn và xinh xắn của mình ra nắm lấy bàn tay của Hoàng. Anh chàng hơi giật mình một chút khi bàn tay của nó chạm vào bàn tay của anh chàng.

Hoàng hỏi con nhỏ.

_Coi như thỏa thuận của chúng ta đã xong. Tôi đang thắc mắc là gia đình của cô có biết cô bay sang đây để tìm tôi và hiện tại cô đang ở đâu…??

Con nhỏ thở dài bảo.

_Tôi chỉ nói là mình có công chuyện cần giải quyết, trong thư tôi cũng đã viết rõ là tôi sang đây tìm anh. Còn chỗ ở…!!

Con nhỏ gãi gãi đầu nó nói tiếp.

_Tôi đang sống ở trong một khách sạn nhỏ gần đây….!!

Hoàng trừng mắt quát con nhỏ.

_Ai cho phép cô ngủ ở khách sạn hả. Lúc nữa cô phải đọn đồ ra khỏi đó ngay lập tức….!!

Con nhỏ độp lại Hoàng.

_Anh bảo tôi phải dọn đồ đi đâu bây giờ, không lẽ anh bảo tôi ra ngoài đường ngủ à….??

Hoàng bối rối không biết trả lời con nhỏ như thế nào. Vũ cười thật gian, anh chàng trả lời thay cho thằng bạn.

_Đơn giản thôi, em chỉ cần dọn về nhà của hắn là xong….!!

Cả con nhỏ và Hoàng đồng thanh la lên.

_Cái gì….!!

Vũ bật cười thật to, anh chàng giải thích.

_Tôi nói thế không đúng à, hai người thử nghĩ mà xem. Dù gì trên danh nghĩa hai người cũng là vợ chồng chưa cưới mà hai người lại đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau thì sống chung nhà có gì là lạ đâu. Con nhỏ này lại không có chỗ nào để ở. Nó muốn ở khách sạn mà mày lại không cho còn gì không lẽ mày muốn nó bay luôn về nước, nếu mà muốn nó về thì mày phải ký vào tờ giấy kia đã chứ, không phải là nó sang đây vì mụch đích này à….!!

Nghe Vũ phân tích một hồi, con nhỏ và Hoàng đều cảm thấy đúng. Hai người ngồi thừ ra để nghĩ nhưng đúng là không còn cách nào khác cả.

Nếu gia đình bên kia đã biết con nhỏ sang đây thế nào bà mẹ của Hoàng cũng gọi điện hỏi thăm và yêu cầu anh chàng chăm sóc cho con nhỏ. Con nhỏ mà xảy ra chuyện gì có khi vì việc này mà gia đình hai bên từ bạn biến thành thù cũng nên.

Hoàng nhăn mặt lại vì anh chàng đã quen sống độc thân và muốn được yên tĩnh một mình rồi nay phải rước thêm con nhỏ này vào nhà làm cho anh chàng cảm thấy hơi bất tiện.

Con nhỏ trả lời dứt khoát.

_Thôi anh ký vào cho tôi, tôi sẽ bay ngay về nước vào ngày mai. Chúng ta cũng không cần phải đau đầu về quan hệ của mình làm gì…!!

Hoàng chán nản bảo con nhỏ.

_Cô không nên nóng tính như thế, mặc dù tôi không mong muốn cô bước vào nhà của mình. Nhưng đành vậy, khi nào ăn xong tôi sẽ đưa cô tới khách sạn mà cô đang ở rồi thu dọn hành lý về nhà của tôi….!!!

Con nhỏ ngượng ngùng bảo Hoàng.

_Tôi cảm thấy rất bất tiện , thôi anh cứ để cho tôi ở khách sạn thì hơn. Nhà của anh chỉ có hai người tôi thấy không ổn cho lắm….!!

...................

Hoàng nheo nheo mắt trêu con nhỏ.

_Tôi tưởng cô dũng cảm và gan lì lắm chứ vì cô dám một mình bay sang đây, rồi tìm tôi như truy lùng một tên tội phạm. Chưa hết vừa mới gặp tôi cô đã chửu phủ đầu rồi còn gì….!!

Con nhỏ ỉu xìu trả lời Hoàng.

_Tôi nghĩ trong trường hợp của tôi ai cũng làm như vậy cả thôi. Nếu không chẳng lẽ vì anh bỏ đi không về mà tôi phải đợi chờ anh cả đời hay sao….!!

_Tôi thì lại nghĩ chỉ có mình cô là người duy nhất hành động điên rồ như thế này….!!

Con nhỏ tức khí đáp.

_Đúng, tôi là một kẻ điên rồ đó, vậy anh làm ơn ký dùm cho tôi….!!

Hoàng cũng bực mình không kém, anh chàng cầm tờ giấy lên, rồi ký đánh doẹt một cái. Anh chàng đưa cho con nhỏ.

_Thế nào cô đã thỏa mãn chưa. Tôi đã làm đúng như yêu cầu của cô rồi đấy….!!

Con nhỏ sung sướng quá, nó nở một nụ cười thật đẹp rồi ríu rít cầm lấy tay của Hoàng. Con nhỏ ôm chầm lấy Hoàng và khẽ hôn lên má của anh chàng một cái. Niềm vui của nó bây giờ giống như là ai đó đang cho nó quà.

Hoàng bàng hoàng và sửng xốt hết cả người, mặt của anh chàng đỏ lên và tim đập rất nhanh. Anh chàng không thể nào tin được sao chỉ có một cái ôm và một cái hôn nhẹ lên má thôi mà làm cho anh chàng thẫn thờ hết cả người là thế nào.

Con nhỏ làm xong cái hành động trẻ con và vô tư ấy. Nó liền đứng lên và định bỏ đi. Vũ thấy thằng bạn ngây người ra như là bị trúng tà. Vũ phì cười lẩm bẩm.

_Thằng ngốc đã cảm người ta rồi sao còn không giữ người ta lại, mà để người ta bỏ đi là thế nào, không lẽ nó lại muốn hối hận về mai sau….!!

Vũ khẽ huých nhẹ vào sườn của Hoàng làm cho anh chàng bừng tỉnh. Hoàng không biết làm gì vào lúc này vì anh chàng tự nhiên muốn giữ con nhỏ lại nhưng với lý do gì đây.

Vũ bực cả mình, anh chàng liền nói thay hộ Hoàng.

_Cô định bỏ đi thật hay sao, dù gì cô cũng nên cho hai người thời gian để tìm hiểu về nhau chứ, cô mà đi bây giờ tôi nghĩ cũng không giải quyết được gì. Có khi vì việc này bố mẹ và gia đình hai bên lại bắt hai người kết hôn nhanh với nhau cũng nên….!!

Con nhỏ đang đi vội khựng lại hỏi Vũ.

_Anh nói như vậy là sao….??

Vũ thấy con nhỏ đã chịu lắng nghe mình, anh chàng khôn khéo đang tìm cách giúp thằng bạn ngu ngốc và khờ khạo của mình giữ con nhỏ lại.

_Cô cũng biết là ngay từ đầu Hoàng đã phản đối cuộc hôn nhân này nên nó mới bỏ đi, cô cất công sang tận đây tìm nó, cô yêu cầu nó ký vào tờ giấy kia thì đương nhiên một người ghét hôn nhân như hắn sẽ ký vào tờ giấy đó. Nhưng mà cô lấy gì để đảm bảo bố mẹ của cô sẽ động lòng khi trông thấy nó. Họ ép hai người kết hôn là mong hai người có thể làm thay đổi nhau vì họ hiểu cả hai không thích nhau nên muốn nhanh kết thúc. Cô không thấy là ý của người lớn lại hoàn toàn trái ngược với điều này à.

_Cô đến được đây và biết được điện chỉ của hắn thì không lẽ gia đình của hai bên lại không biết, họ thấy cô bay về nước ngay thì thế nào họ cũng bay sang đây tìm Hoàng và yêu cầu anh chàng kết hôn với cô. Lúc đó cô và nó có thể từ chối không làm theo hay sao….!!

Con nhỏ ngán ngẩm ngồi xuống. Nó đưa đôi mắt trong veo lên hỏi Vũ.

_Anh bảo tôi phải làm gì bây giờ…??

Vũ thấy con nhỏ đã mắc bẫy của mình, trong lòng của anh chàng sung sướng lắm nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm trang bảo con nhỏ.

_Cô cứ giữ lấy tờ giấy ấy phòng trường hợp cô và nó không thể nào thích nhau hay hòa hợp được với nhau thì cô hãy dùng nó như là bằng chứng để từ hôn với nó. Còn bây giờ cô nên theo về nhà của nó đi thì hơn. Hai người nên ấn định thời gian để thử thách tình cảm của mình là bao nhiêu rồi quyết định chia tay mãi mãi….!!

Con nhỏ quay sang hỏi Hoàng.

_Anh thấy ý của anh Vũ thế nào…??

Vũ khẽ liếc Hoàng một cái. Ý của anh chàng bảo.

_Thằng ngu kia mày mà làm hỏng cơ hội này là coi như cuộc đời của mày vứt bỏ nên hãy lựa lời mà nói….!!

Hoàng gãi gãi đầu của mình. Anh chàng bối rối nói.

_Tôi đồng ý….!!

_Nếu thế coi như tôi và anh đã thỏa thuận với nhau xong. Bây giờ tôi phải đi lấy hành lý của mình đây….!!

Hoàng đứng lên, anh chàng bảo con nhỏ.

_Để tôi đi cùng cô….!!

_Còn anh Vũ thì sao không lẽ anh định bỏ anh ấy một mình….??

Vũ cười tươi nói.

_Hai người cứ đi đi vì tôi đã ăn uống được gì đâu….!!

Hoàng và con nhỏ chào Vũ rồi cùng nhau bước ra cửa. Vũ nhìn theo bóng dáng của hai người, anh chàng lẩm bẩm.

_Thế là anh chàng kia đã tìm được cho mình một cái gông để đeo vào cổ. Mong sao chúng nó hạnh phúc….!!

Vũ gọi anh bồi bàn lại, anh chàng nhờ anh ta mang thức ăn của mình lên. Anh chàng vừa ăn vừa nghe nhạc. Trong lòng của anh chàng một nỗi buồn mênh mông đang xâm chiếm lấy tâm hồn vì hôm nay là ngày giỗ của cô bạn gái hồi học cấp ba.

....................

Vân quá mệt mỏi, cô nàng không còn chịu đựng hơn được nữa. Đôi mắt díp cả lại. Vân mặc kệ Duy ngồi trên bàn ở một góc của căn phòng. Cô nàng trèo ngay lên giường rồi lăn ra ngủ.

Vân ngủ rất ngon và rất say sưa, cô nàng quên hết những phiền muộn của bây giờ và sắp tới mà mình phải đối diện. Vân tự nhủ với bản thân là mình chỉ cần thư giãn và hãy để cho đầu óc thanh thản vào lúc này thôi. Hãy cố mà quên hết đi, Vân đã làm được, cô nàng nằm im, bàn tay đặt lên trán, cô nàng chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Duy bước lại, anh chàng ngồi ở cạnh giường. Nhìn cô vợ của mình ngủ thật ngon, anh chàng lắc đầu.

_Con bé này đúng là trẻ con hết biết, cãi nhau chán với mình nó lại lăn quay ra ngủ được, mà mình cũng mệt mỏi quá rồi. Mình cũng cần phải ngủ một giấc….!!

Anh chàng nằm luôn xuống bên cạnh Vân. Hai anh chàng vệ sĩ nhìn vào trong phòng, họ thấy cậu chủ của mình và cô chủ đang nắm tay ngủ với nhau ở trên giường họ phì cười rồi khẽ khép cửa lại.

Gia đình của Vân được bà Jenny Phạm thông báo tình hình của Vân và lý do vì sao mà Duy có thể tìm được Vân. Bà Nhung xa lệ, bà mừng quá.

_Tạ ơn trời phật cuối cùng con cũng có thể gặp lại đứa con gái của mình…!!

Nước mắt trên má vẫn còn chưa khô nhưng trên đôi môi của bà một nụ cười hạnh phúc đang ngự trị , bà nắm lấy tay của chồng, bà hối thúc.

_Chúng ta phải đi ngay vào với nó nếu không em sẽ chết vì nôn nóng mất…..!!

Ông Chung cũng mừng không kém gì vợ. Ông âu yếm bảo bà Nhung.

_Từ từ đã nào, chúng ta cần phải xắp xếp lại vài thứ rồi mới đi được….!!

Bà Nhung đã nôn nóng và hồi hộp lắm rồi nên bà gắt.

_Em không cần biết chúng ta phải đi ngay bây giờ, anh muốn làm gì thì làm, anh phải nhanh lên nếu không em sẽ đi trước mà không cần có anh….!!

Ông Chương bảo con dâu.

_Con yên tâm, con bé Vân không trốn được đâu mà con lo. Bố nghĩ nếu mà thằng Duy tìm được con bé Vân thì không khi nào nó lại dễ dàng thả cho con bé đó đi….!!

Bà Nhung vẫn chưa yên tâm. Gần nửa tháng đợi chờ tin tức của con gái yêu trong vô vọng và mỏi mòn, bà không muốn mất nó thêm một lần nữa. Bà buồn buồn nói với bố chồng.

_Con biết là mình hơi vội vàng nhưng trong lòng của con cứ nóng như là lửa đốt nên con phải đi ngay bây giờ, chỉ khi nào gặp mặt được nó thì may ra con mới yên tâm….!!

Bà Jenny cũng cười bảo bà Nhung.

_Chị đừng nôn nóng quá, mọi thứ em đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi. Chúng ta sẽ ở khách sạn của nhà em nên mọi người không cần phải lo lắng về chỗ ăn hay chỗ ở…..!!

Bà Nhung run run ngồi xuống cái ghế xô pha, bà bưng một ly nước. Bà muốn uống để lấy bình tĩnh, bà không biết là khi gặp Vân bà sẽ mắng chửu nó hay là ôm nó vào lòng cho thỏa lòng mong nhớ.

Bà quá hồi hộp, chân tay của bà run rẩy nên bà không giúp gì được trong việc thu xếp hành lý mà để cho ông Chung phải làm một mình.

Họ đã thu xếp hết mọi chuyện trong một thời gian ngắn nhất rồi bốn người kéo nhau ra nhà ra hai chiếc xe ô tô chờ sẵn.

Để hành lý sau cốp xe, bà Jenny bảo anh chàng tài xế.

_Anh hãy lái xe cho cẩn thận vì đường cũng hơi xa, tôi không muốn gặp bất cứ chuyện gì trên đường đi đâu….!!

Anh chàng kia vâng dạ rồi lái xe đi. Bà Nhung dựa hẳn vào người của ông Chung. Bà thầm thì nói.

_Không biết con bé Vân bây giờ trông như thế nào, em sợ nó lại gầy và ốm yếu hơn trước thì sao….??

Ông Chung vỗ nhẹ vào vai của vợ, ông an ủi.

_Em đừng lo quá, anh nghĩ là nó có thể tự chăm sóc cho mình. Em không thấy là những lá thư mà nó gửi về nhà, nó đều nói là vẫn sống tốt hay sao…??

_Biết đâu nó chỉ nói như thế để cho chúng ta an tâm về nó thì sao…??

_Em chỉ suy đoán mò thôi. Anh nghĩ chỉ lát nữa là chúng ta gặp lại nó rồi, em cần gì phải lo lắng quá lên như thế….!!

Bà Nhung dùng khăn tay của mình để lau hai giọt lệ đang chảy trên má. Bà cầu trời.

_Con chỉ cầu xin cho đứa con gái của con còn khỏe mạnh, con không muốn gặp lại nó trong một thể xác yếu đuối và bệnh tật….!!

Ông Chương và bà Jenny đi chung một xe. Trên đường đi hai người nói chuyện rất nhiều về tương lai của hai đứa. Bà Jenny mỉm cười bảo ông Chương.

_Cháu nghĩ con bé Vân nhà bác và thằng Duy nhà cháu là một đôi trời sinh, vì chúng nó vừa ương bướng, vừa cố chấp và rất trẻ con….!!

Ông Chương cười đáp lại lời của bà Jenny.

_Bác cũng nghĩ thế, chúng ta sắp gặp được hai đứa chúng nó rồi. Mà không biết bây giờ hai đứa đó đang làm gì….???

(Còn Nữa..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info