Khoa giật mình vì có điện thoại bàn. Anh chàng cầm lên nghe.
_ A lô, chào sếp. Em là Vân đây….!!
Khoa cáu quá nên quát phủ đầu Vân luôn.
_Cô đang làm cái gì thế hả còn không mau về công ty để bắt đầu làm việc đi…!!
Vân khẽ liếc nhìn Duy khi thấy anh chàng đang khoanh tay và đang quan sát mình. Vân gãi gãi đầu.
_Em xin lỗi sếp, nhưng sếp có thể cho em nghỉ hôm nay được không, tại vì nhà em có chuyện nên em không thể nào đi làm được…!!
Khoa cười khẩy hỏi Vân.
_Cô lại viện cớ chứ gì, nói thật cho tôi biết đi cô đang lang thang hay vui chơi ở đâu hả, tại sao những mệnh lệnh và yêu cầu của tôi không có tác dụng với cô là thế nào…??
_Xếp thông cảm, hôm nay em bận công chuyện thật mà….!!
Khoa đập bàn cái dầm. Vân mặc dù chỉ nghe trên điện thoại di động của mình thôi mà cũng giật cả mình.
_Xếp không thể nào thông cảm cho em được hay sao, người ta bận người ta mới xin phép nghỉ sao sếp cứ bắt bí người khác mãi thế….!!
_Cô mà bận cái gì, tôi cho cô mười phút cô phải về ngay công ty cho tôi…!!
Vân kêu khổ, bị nhốt như tù nhân ở đây thì đi cái nỗi gì, trừ phi mình có phép thuật hay cái tên ác quỷ kia tha cho mình.
Duy tước chiếc điện thoại trên tay của Vân. Anh chàng tươi cười nói ở trong máy.
_Chào anh, tôi là chồng chưa cưới của cô ấy. Anh làm ơn cho cô ấy nghỉ vì hôm nay gia đình của cô ấy lên thăm để bàn chuyện của hai chúng tôi nên cô ấy không thể nào đi được đâu…!!
Vân kinh ngạc và căm hận tên Duy này, tại sao hắn phải quảng cáo cho Khoa biết hắn là chồng của mình chứ, đồ độc ác, không biết Khoa sẽ nghĩ gì về mình đây. Tại sao cái số của con lại đi gắn với hắn làm gì.
Khoa thấy lùng bùng hết cả lỗ tai. Anh chàng không tài nào tin ngay được. Con nhỏ Vân có tí tuổi đầu mà cũng đòi kết hôn là sao. Khoa cảm thấy đây đúng là một trò đùa của số phận.
_Xin lỗi tôi không hiểu cậu nói gì vì chuyện cô ấy nghỉ thì có liên quan gì tới chuyện kết hôn của cô ấy đâu….!!
Duy khiêm tốn giải thích. Anh chàng nhướng cao người lên vì Vân đang muốn giật lại cái điện thoại của mình.
_Tại sao lại không liên quan, chiều nay gia đình hai bên họp mặt với nhau. Nếu mà vắng Vân thì chúng tôi làm sao bàn chuyện kết hôn được. Anh là một ông sếp tốt chắc sẽ không phá hỏng hạnh phúc và chuyện riêng tư của nhân viên chứ…??
Khoa cười khẩy bảo anh chàng Duy.
_Cậu hãy nói với Vân là cứ nghỉ đi, còn chuyện công việc tôi sẽ bắt cô ấy làm bù sau cũng được…!!
Duy nheo nheo mắt trêu Vân.
_Cám ơn anh rất nhiều. Chào anh, chúc anh một ngày làm việc vui vẻ…!!
Khoa thẫn thờ đặt cái điện thoại của mình xuống bàn. Trong lòng của anh chàng tự nhiên đau nhói và trái tim của anh chàng đang rung lên.
Cả buổi chiều hôm ấy Khoa như người mất hồn. Khoa không tài nào tập trung vào làm việc được như mọi khi, đôi mắt của Khoa cứ liếc nhìn chiếc bàn mà Vân hay ngồi. Bây giờ anh chàng cảm thấy nhớ cô nàng Vân.
Khoa không hiểu tại sao hôm nay của mình lại bị như thế này. Khoa cảm thấy bồn chồn lo lắng và hay cáu giận vô cớ. Khoa chán nản vì không thể nào làm được cái gì. Anh chàng gọi điện cho bà Liên và thông báo cho bà biết là mình sẽ về nhà sớm. Đây là lần đầu tiên Khoa rời công việc để về nhà khi giờ tan ca thì phải mấy tiếng nữa mới tới.
Khoa tự hỏi có phải do Vân đi lấy chồng nên Khoa buồn bã như thế này không…??
Vân cáu tiết quát Duy.
_Anh có biết là mình bất lịch sự lắm không hả, tại sao anh lại dám cướp đồ của người khác và xen vào chuyện riêng tư của người khác là thế nào…??
Duy không trả lại điện thoại cho Vân ngay mà anh chàng còn mở máy ra kiểm tra một hồi. Duy chăm chú nhìn vào màn hình, anh chàng mỉm cười. Vân thấy lạ liền bước đến xem. Cô nàng đỏ mặt, rồi tiện tay giật ngay lại.
.................................
Cô gái phục vụ phòng mang thức ăn lên cho hai người. Vân vừa nhìn thấy là xà xuống ăn, vì cô nàng đã đói lắm rồi nên không còn ngại ngùng gì hết.
Duy ngồi trên chiếc bàn cạnh giường ở góc phòng. Anh chàng nhìn cô vợ của mình đang ăn ngon lành, anh chàng phì cười. Anh chàng nghĩ.
_Cô vợ của mình cũng dễ thương và trẻ con quá. Nhưng mà xem ra mình và cô ấy sẽ có nhiều chuyện để làm với nhau đây….!!
Duy ngồi đối diện với Vân. Anh chàng nheo nheo mắt hỏi Vân.
_Thế nào vừa miệng với cô chứ…??
Vân mỉm cười nói.
_Cũng ngon. Khi nào tôi ăn xong, anh sẽ thả tôi ra chứ…??
Duy cầm một đôi đũa lên. Anh chàng gắp cho Vân một cọng rau, miệng anh chàng trả lời Vân.
_Sao cô vội thế, mà bố mẹ và gia đình của chúng ta vẫn chưa đến đây cơ mà. Tôi làm sao mà yên tâm để thả cô đi được, nhỡ đâu cô trốn đi mất tiêu thì sao…!!
Vân đang ăn ngon miệng, tự nhiên cô nàng hết muốn ăn. Vân thở dài buông đũa, rồi uống một ít nước ở trong ly. Vân đứng dậy, chầm chầm bước đến bên cửa sổ. Vân mở rộng cánh cửa bằng gỗ cho gió lùa vào phòng. Làn gió thổi tung mái tóc và bộ quần áo trên người của Vân. Vân nhắm mắt lại, rồi hít một hơi thật sâu, cô nàng đang cảm thấy bối rối và lo lắng. Vân trốn nhà đi mà không có được sự cho phép của gia đình nên Vân không biết sẽ phải đối diện với người thân của mình như thế nào.
Duy đã đứng đằng sau của Vân từ khi nào rồi. Anh chàng đứng im không nói gì. Duy quan sát từng sắc thải biểu cảm trên nét mặt của Vân. Đây là khoảng lặng duy nhất giữa hai người kể từ khi gặp nhau. Họ chỉ ở bên nhau có mấy tiếng ngắn ngủi nhưng hai người đã có nhiều ấn tượng sâu đậm về nhau.
Dù họ có ghét nhau thì chuyện đính ước giữa hai người là sự thật, họ phải tìm cách để giải quyết chuyện này nếu không muốn mai sau phải hối hận hay tiếc nuối.
Duy quan tâm hỏi Vân.
_Cô đang suy nghĩ gì à mà sao cô lại thần người ra như thế…??
Vân buồn buồn bảo Duy.
_Tôi đang lo vì tôi không biết phải đối diện với gia đình của mìn như thế nào. Anh cũng biết rồi tôi đã trốn đi mà không được phép của họ….!!
Vân siết chặt lấy cái rèm cửa, rồi quay phắt lại quát Duy.
_Tất cả cũng tại anh. Nếu không phải lấy anh thì tôi đâu đến nỗi biến thành một đứa con bất hiếu và nếu không phải tại anh thì tôi đâu bị gian giữ ở đây. Anh còn không mau thả tôi ra….!!
Duy hai tay đút vào túi quần, hắn đứng sát vào người của Vân.
_Xin lỗi cô nhưng mà tôi không có lỗi gì trong chuyện cô bỏ nhà ra đi hay cô bị giam giữ ở đây. Nếu muốn trách cô hãy trách mình ngốc thì hay hơn….!!
Vân bực cả mình, liền đẩy Duy lùi về phía sau. Cô nàng chống hai tay vào sườn rồi ra lệnh cho Duy.
_Đề nghị anh tránh xa tôi hai mét, anh mà lại gần tôi thì đừng trách tôi độc ác….!!
Duy thích thú cười thật to.
_Cô nghĩ là mình có thể làm gì được tôi. Cô thử nói cho tôi nghe xem nào…!!
Vân liền vớ lấy một cái gối thật to ở trên đầu giường rồi dơ lên đầy đe dọa.
_Anh cứ thử bước lại gần tôi xem. Tôi sẽ đánh cho anh bầm dập lên thì thôi…!!
Duy càng cười to hơn. Anh chàng ôm lấy bụng của mình, vừa cười anh chàng vừa bảo Vân.
_Cô có biết là nếu đánh cái gối mà cô đang cầm có thể làm cho người khác bị thương thì bọn con gái như các cô sẽ không bao giờ chơi đùa với nó….!!
Vân quan sát khắp phòng để tìm vật khác, nhưng cô nàng vội ngừng ngay cái ý nghĩ độc ác ở trong đầu. Vân run run đặt trả cái gối ở chỗ cũ. Cô nàng khoanh tay trước ngực rồi vênh mặt lên.
_Tôi không cần nó tôi cũng có thể xử được anh, anh đừng có khinh thường và đánh giá thấp bản lĩnh của tôi….!!
Duy lại quan sát Vân từ đầu xuống chân. Vân co rúm người lại vì anh chàng Duy này đang nhìn Vân với một ánh mắt thèm thuồng cứ như một con sói đang nhìn một con thỏ.
Duy thấy Vân sợ hãi như vậy, Duy lại phá ra cười thật to. Anh chàng nói.
_Dù sao phụ nữ vẫn là phụ nữ, cô nên van xin hay cầu khẩn tôi thì hơn vì cô càng cố tỏ ra mạnh mẽ tôi càng phải làm cho cô yếu đuối hơn….!!
Hoàng và Vũ lôi nhau đi ăn. Hai anh chàng vừa lái xe vừa nói chuyện rôm rả. Vũ ngán ngẩm bảo Hoàng.
_Mày có tin là tao vì con nhỏ Vân mà gặp toàn chuyện xui xẻo không hả…??
Hoàng thích thú hỏi Vũ.
_Ủa, mày gặp nó khi nào mà tao không biết…??
_Gặp ở siêu thị của tao. Và điều nực cười hơn, tao được nó nhận làm chồng chưa cưới….!!
Hoàng phá ra cười thật to, anh chàng sung sướng vỗ vai thằng bạn thân.
_Tao xin chúc mừng mày. Cầu cho mối duyên tình của hai người được nên đôi và hạnh phúc…!!
Vũ quay sang nhìn Hoàng với ánh mắt tức giận và cau có. Vũ dọa.
_Thằng kia mày có câm miệng đi không hả, tao mà không bận lái xe thì tao cho mày chết….!!!
Hoàng thôi cười, anh chàng quan tâm hỏi.
_Tại sao khi không nó lại nhận mày làm chồng chưa cưới làm gì, không lẽ con nhỏ đó không có ai để phá nên chọc mày cho vui….!!
Vũ thở dài bảo Hoàng.
_Thật ra nguyên nhân đầu tiên là do tao, vì lúc đó Lan bám tao và làm phiền tao ghê quá nên tao mới lợi dụng sự có mặt của con nhỏ Vân, tao nhờ nó đóng giả làm vợ chưa cưới của mình để đuổi cô ả kia đi. Nhưng tao không ngờ được là vì thế mà tao bị làm phiền suốt từ tối hôm qua tới giờ….!!
_Vân gọi điện hay đến siêu thị tìm mày à….??
Vũ khẽ vuốt mái tóc của mình ra đằng sau, anh chàng vuốt mặt mình thêm một cái nữa cho tỉnh táo rồi trả lời Hoàng.
_Vân không gọi điện hay đến siêu thị làm phiền tao mà ông bác sĩ của bệnh viện gọi điện cho tao suốt từ sáng tới giờ để hỏi tin tức của con nhỏ Vân. Hôm qua nó bị bệnh nên tao đưa vào đó, không ngờ nó chốn mất tiêu thành ra tao là người duy nhất mà ông bác sĩ kia biết…..!!
Hoàng không hiểu gì cả, chuyện con nhỏ Vân bị bệnh thì có liên quan gì tới tên này mà hắn phải đứng ra chịu trách nhiệm là thế nào, không lẽ nó cũng giống như mình gây ra tai nạn cho con nhỏ Vân.
_Mày đừng có nói với tao là vì mày mà con bé Vân phải nhập viện, nếu thế thì cái số của mày xui xẻo rồi….!!
Vũ ngắt lời của Hoàng.
_Mày điên hay sao, nó bị bệnh là do bản thân của nó chứ có liên quan gì tới tao đâu, chẳng qua là tối hôm qua lúc tao đang trên đường về nhà thì gặp nó đi dạo rồi nó nhăn mặt lại kêu đau bụng dữ dội tao hoảng quá nên bế xốc nó lên rồi đưa vào bệnh viện. Mày bảo lúc đó nhìn nó xanh xao và sắp xỉu vì đau đến nơi tao lại bắt nó tự đi làm thủ tục nhập viện cho mình hay sao nên tao đành phải làm thay cho nó….!!
Hoàng gật gù anh chàng đã hiểu gần như toàn bộ câu chuyện.
_Sao mày không gọi điện cho con nhỏ Vân để hỏi lý do vì sao nó chốn viện và bảo nó nên quay lại bệnh viện để người ta còn khám cho nó….!!
Vũ nghĩ đến đoạn cãi nhau với Vân lúc sáng, anh chàng siết chặt cái vô lăng tay lái.
_Mày đừng bao giờ nhắc đến con nhỏ đó trước mặt của tao nữa, mày có biết khi tao tình cờ gặp nó vào sáng nay lúc nó đang đón xe buýt, nó bảo gì với tao không. Nó bảo là từ nay tao đừng bao giờ làm phiền nó hay là muốn gặp mặt của tao nữa….!!
Hoàng không nhịn được cười, anh chàng nheo nheo mắt trêu Vũ.
_Mày và con nhỏ đó có duyên ghê, chỉ trong vòng có mấy tiếng đồng hồ mà tình cờ gặp không biết bao nhiêu lần. Mày đúng là một tên ngốc, sao không lợi dụng lúc cô nàng đau bệnh mà xin luôn số điện thoại của cô nàng đi….!!
Vũ dùng tay trái của mình, anh chàng gõ cho Hoàng một cái vào đầu rồi quát.
_Tao đã bảo mày câm họng rồi cơ mà, tên kia hay là mày muốn tao xử mày luôn tại đây. Mày mà còn trêu tao thêm một lần nào nữa thì chúng ta không ăn và không uống gì nữa, mày đã nghe rõ chưa hả….!!
Hoàng cười khì bảo Vũ.
_Dạ, em biết rồi anh hai, chẳng qua là em lo cho hạnh phúc của anh nên em mới gợi ý cho anh như vậy, sao anh lại cáu với em. Anh mà cứ găng lên mãi như thế anh không sợ mình bị ế hay sao….!!
Vũ cáu quá anh chàng phanh xe đánh két một cái rồi quay sang tóm cổ áo của Hoàng. Vũ trừng mắt lên anh chàng hét.
_Thằng kia, tao đã bảo bao nhiêu lần rồi là nếu mày muốn trêu đùa thì cũng phải tùy trường hợp tại sao mày lại chọn đúng lúc tao đang cáu giận là thế nào, mày có phải là bạn của tao không hả….!!
Hoàng nặn ra được một khuôn mặt thật dễ thương, anh chàng cười khì khì rồi giả vờ năn nỉ.
_Dạ, đại ca tha cho em, em hứa là từ nay sẽ không trêu đại ca nữa. Đại ca là một người đại từ đại bi, đại ca trách một người như thằng em làm gì đúng không…??
Vũ mặc dù đang tức nhưng cũng phải phì cười khi trông thấy cái mặt giả nai của Hoàng. Anh chàng thở dài và bó tay cho cái tính hay đùa của thằng bạn.
Vũ và Hoàng chọn được cho mình một nhà hàng quen. Vũ thích nhất là thức ăn và âm nhạc ở đây. Anh chàng yêu nhạc của Trịnh Công Sơn. Hoàng bực mình bảo Vũ.
_Tại sao họ không mở được loại nhạc nào khác hay sao mà tối ngày cứ phải là nhạc Trịnh là thế nào…??
Thấy thằng bạn dám chê thần tượng và sở thích âm nhạc của mình. Vũ nhăn mặt lại gắt Hoàng.
_Mày thì biết cái gì, đây là một tuyệt phẩm của tạo hóa ban cho con người, mày cứ thử nhắm mắt và nghe thử xem, mày sẽ cảm nhận được hết cái hay của nó, đến lúc đó tao sợ mày lại mê loại nhạc này thì sao….!!
Hoàng cười khẩy bảo Vũ.
_Thảo nào bọn con gái nó mê mày là phải, đúng là già cỗi, chúa ơi mày mới gần ba mươi tuổi thôi mà, mày vẫn còn trẻ thì nên chọn loại nhạc cho phù hợp với tuổi tác của mình chứ….??
Có một tiếng nói bên cạnh.
_Không lẽ nói như anh thì cứ phải là già mới nghe được loại nhạc này, tôi còn trẻ nên không nghe được à….??
Hai anh chàng giật mình quay sang nhìn. Đây đúng là một cô gái Tomboy chính hiệu, áo quần rộng thùng thình chưa hết cái mũ lưỡi chai của cô nàng cũng in những hình nhân cổ quái, cô nàng đội lật ngửa nó ra đằng sau.
Hoàng và Vũ kinh ngạc nhìn con nhỏ không chớp mắt. Họ không thể nào tin được là có một cô gái như vậy ở trên đời. Cô ta co cả chân lên ghế để ăn mà không ngồi buông chân xuống một cách bình thường như mọi người, cái đầu của con nhỏ gật gật trông như một là một cái hình nhân bay trong gió.
Hoàng thích thú hỏi con nhỏ.
_Vậy theo cô tôi thuộc loại người gì….??
Con nhỏ vừa ăn vừa trả lời.
_Anh thuộc loại người vừa ngây thơ vừa có một chút vấn đề về não vì theo như tôi biết anh chỉ suốt ngày chỉ có công việc và công việc nên không cảm nhận được hết cái hay và cái dở ở đời….!!
Hoàng bực cả mình, tại sao cô ta vừa mới gặp mặt mình mà đã chê bai mình một cách không thương xót là thế nào, đúng là một con nhỏ khó ưa.
Vũ bàng quang ngồi nghe hai người này đối đáp với nhau. Anh chàng cảm thấy con nhỏ này xem ra không giống như hình thức bề ngoài mà nó có một kiến thức sâu sắc đấy.
_Con nhỏ kia cô ăn nói cho cẩn thận, ba tuổi nhóc con mà dám có thái độ bất kính với người lớn là thế nào…!!
Con nhỏ quay ngược lại cái mũ của mình. Con nhỏ đập bàn một cái dầm, cô nàng chống hai tay vào sườn. Con nhỏ chỉ thẳng vào mặt của Hoàng rồi quát.
_Tên kia anh tưởng mình là ai tại sao anh dám bỏ trốn mà không nói với tôi một lời nào, anh tưởng là tôi muốn lấy anh lắm hả, tên chết tiệt hôm nay tôi sẽ cho anh nếm mùi đau khổ mà tôi đã phải chịu đựng….!!
Hoàng há mồm ra vì kinh ngạc, anh chàng bây giờ đã hóa thành đá rồi. Anh chàng không thể nào tin được cô vợ mà người mẹ thân yêu chọn cho mình lại là một con nhóc và lại dữ dằn như thế này hay sao.
Vũ đầu tiên kinh ngạc và sửng xốt không kém gì Hoàng nhưng anh chàng lại sung sướng mỉm cười khi nhìn thấy khuôn mặt đơ ra của Hoàng.
Vũ cười thầm ở trong lòng.
_He he he, cho mày chết, ai bảo mày dám trêu tao. Ha ha ha…. Cuối cùng cô vợ mà mày trốn suốt bao nhiêu ngày qua nay đã xuất hiện rồi, tao muốn biết là mày sẽ làm được gì và giải quyết như thế nào…!!
(Con nua..)


Không có nhận xét nào: