Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 15

Vân bị xốc và kinh ngạc tột độ, con nhỏ cảm tưởng mọi thứ như bị gãy vụn xung quanh mình.

Vân không còn tin vào tai của mình nữa. Vân bịp tai lại và mắt nhìn anh chàng trước mặt của mình. Con nhỏ lắp bắp hỏi.

_Anh…anh đùa tôi đúng không, làm gì có chuyện phi lí như vậy được, tôi không quen biết anh và anh cũng không quen biết tôi làm gì có chuyện chúng ta là vợ chồng chưa cưới, thật là khôi hài. Anh mau hạ cửa kính xe cho tôi xuống….!!

Anh ta lấy một tấm hình rồi đưa cho Vân, anh ta hất hàm bảo Vân.

_Cô hãy tự mình xem đi…!!



Vân run run cầm lấy. Con nhỏ sửng xốt vì đây là hình của nó, tại sao cái tên kia lại có trừ phi.

Vân ôm đầu kêu khổ, con nhỏ đã tốn không biết bao nhiêu công sức mới trốn thoát và sống xót cho đến bây giờ tại sao tên chồng chết tiệt này lại xuất hiện ở đây làm gì, mà có chắc hắn là chồng của mình không, biết đâu đây chỉ là một trò lừa đảo để mình xa vào bẫy thì sao.

_Anh lừa tôi đúng không, anh không thể nào là chồng của tôi được….!!

Anh ta bực mình liền lầy thếm mấy tờ giấy và cả lá thư của ông nội của Vân nữa. Nét chữ này thì không thể nhầm được, chưa hết còn có cả một tấm hình chụp ảnh gia đình của Vân. Anh ta còn mang cho Vân xem một album ảnh toàn là ảnh của Vân. Vân bực mình hết sức. Con nhỏ nghĩ.

_Chắc đây là một trò của ông nội mình đây mà, thảo nào mình tìm mãi cũng không thấy cuốn album của mình ở đâu, hóa ra ông mình gởi cho hắn. Ông mình đúng là không biết thương cháu gái gì hết, ông định bán mình đi luôn hay sao mà làm cái trò hôn nhân vớ vẩn này….!!

_Tôi không cần biết và tôi cũng không tin anh. Vì vậy phiền anh mở cửa để tôi đi cho, nếu không tôi sẽ gào to lên và gọi cảnh sát bây giờ…!!

Anh chàng yêu cầu Vân.

_Tôi muốn cô hủy đám cưới này cho tôi vì tôi không thể nào đồng ý lấy một con nhỏ như cô được….!!

Vân mặc dù vẫn chưa tin và không muốn tin tên này là chồng của mình nhưng nghe anh ta nói muốn hủy hôn. Vân mừng quá, con nhỏ cười thật tươi rồi nói luôn mà không cần suy nghĩ đến một giây.

_Được tôi đồng ý, nếu anh không yêu cầu tôi, tôi cũng muốn làm điều này từ lâu rồi nếu không tôi đâu bỏ nhà đi chốn làm gì. Vậy là chúng ta đã thỏa thuận xong, coi như từ nay tôi và anh không quen và cũng không biết….!!

Anh chàng kinh ngạc, anh ta cứ tưởng là sẽ rất khó khi yêu cầu cô vợ của mình hủy bỏ hôn ước của hai gia đình nhưng điều này lại vượt ngoài mong đợi của anh chàng. Tự nhiên anh ta lại muốn kéo dài trò chơi này.

_Cô không hối hận khi từ chối một người như tôi chứ…??

Vân bĩu môi nói.

_Dạ, tôi không dám, anh đi mà tìm người nào có thể thích anh và muốn lấy anh còn tôi….

Cô nàng bắt chéo hai tay trước ngực rồi nói tiếp.

_Tôi không thích loại công tử bột như anh…!!

Anh chàng kia tái mặt, anh ta mở cửa và tống Vân ra ngoài.

_Chào cô, tôi cũng không hy vọng gặp lại cô nhưng chúng ta cần phải gặp nhau thêm một lần nữa vì chúng ta còn có một số vấn đề cần thảo luận với nhau…!!

Vân được thoát ra ngoài. Vân mừng quá, vừa đi cô nàng vừa lẩm bẩm.

_Toi mạng rồi chúa ơi mình phải làm sao khi đối diện với sự thật này đây. Nhưng mà may quá không phải là hắn không hề muốn có cuộc hôn nhân này hay sao vậy là mình không cần phải chốn chui chốn nhủi nữa và có thể về với gia đình rồi. Tuyệt quá đi….!!

Vân quên luôn cả nỗi sợ hãi khi tưởng bị bắt cóc như vừa rồi, trên môi của cô nàng nở một nụ cười thật tươi, bao nhiêu buồn phiền và lo lắng ở trong lòng như tan biến vì cái gai của cô nàng đã được tháo bỏ.

_Này cô….!!

Vân giật mình quay lại, nụ cười trên môi của Vân tắt ngấm khi thấy hắn ta đứng trước mặt mình. Vân lo lắng hỏi.

_Anh còn muốn gì nữa…??

Hắn ta ngắm Vân từ đầu tới chân. Mặc dù tấm hình của Vân suốt ngày ở trong túi quần của mình nhưng nay được gặp mặt và nhìn thấy người thật như thế này, anh ta muốn ngắm cho thật kỹ.

Có thể nói về nhan sắc Vân sẽ là một người vợ mà nhiều người thèm muốn và ao ước còn về tính cách thì anh chàng không biết. Có một điều là anh chàng không muốn lấy vợ và không thích những loại phụ nữ hay vây quanh mình. Anh ta là một tên công tử lạnh lùng và có một lòng tự trọng quá cao nên cách nhìn người của anh ta cũng khác.

Ngay khi được bố mẹ thông báo là mình có một người vợ được đính ước từ nhỏ, anh chàng đã bị xốc cực độ và không thể nào tin nổi là đã thế kỷ nào rồi mà còn có chuyện bố mẹ đặt đâu con cái ngồi đấy như thế. Anh chàng đã nói thẳng thừng với bố mẹ của mình.

_Con nhất định không bao giờ chấp nhận cuộc hôn nhân gượng ép và không có tình yêu này đâu, bố mẹ nên tìm cách mà từ chối người ta đi…!!

Bà Jenny Phạm và ông John đã phải nói hết lời, mặc mẹ khóc lóc và van xin. Anh chàng cũng nhất định không lay chuyển nhưng bà nội của anh chàng đe dọa làm cho anh chàng phải nhượng bộ.

Tuy chỉ là tạm thời nhưng anh chàng là một người thông minh nên đã nghĩ ra được cái bản giao ước kia vì anh chàng biết khi bố mẹ của cô vợ tương lai đọc nó thế nào cũng không thích và không đồng ý gả con gái của họ.

Vấn đến thứ hai anh chàng cần làm là tìm cách để cho cô gái mà anh ta phải lấy từ chối kết hôn với mình. Anh ta sang đây là để nghỉ ngơi và dò tìm về Vân. Anh chàng định đi cùng mẹ của mình nhưng nghĩ như thế nào anh chàng lại muốn đi sau nên khi đi cùng ra sân bay anh chàng biến mất mà chỉ nhắn tin cho mẹ của mình và bảo bà đi trước.

Bà Jenny Phạm tuy hơi tức nhưng cũng đành nén để bước lên máy bay. Chờ cho mẹ mình đi rồi, anh chàng đổi chuyến bay thay vì đến nhà của Vân, anh chàng lại đổi đến thành phố mà Vân đang sống. Anh chàng chỉ muốn được nghỉ ngơi một ngày và đến khách sạn của gia đình để kiểm tra.

....................

Cuộc gặp mặt hai bên gia đình kết thúc. Bà Jenny Phạm vì lo lắng cho cậu con trai nên gọi điện để hỏi thăm và muốn biết thằng con trai của mình đang ở đâu.

Duy bắt máy ngay sau tiếng tút đầu tiên.

_A lô con nghe đây…!!

Bà Jenny quát.

_Con trốn đi đâu đấy hả, con có biết vì con mà mẹ bị đau đầu và phải mất mặt với người ta không…??

Duy hối lỗi nói.

_Con cũng biết thế nhưng con không muốn gặp họ vào lúc này…!!

_Con thì hay rồi chỉ tội cho bà mẹ này của con phải chườm mặt ra để chịu thay cho con….!!

Duy trêu mẹ của mình.

_Đây không phải là điều mà mẹ mong ước bao lâu nay hay sao, mẹ ép con kết hôn với con gái của người ta bây giờ được gặp mặt thì mẹ phải mừng mới đúng chứ…!!

Bà Jenny thờ dài bảo Duy.

_Gia đình của Vân thì mẹ đã gặp rồi còn con nhỏ nó trốn mất tiêu rồi nên mẹ làm sao mà gặp được nó ngay cả gia đình của nó cũng không biết bây giờ nó đang ở đâu nữa là huống chi là mẹ….!!

Duy kinh ngạc hỏi mẹ của mình.

_Mẹ nói như vậy là sao không lẽ cô ta trốn vì không muốn kết hôn với con…!!

Bà Jenny lắc đầu nói.

_Nó cũng như con thôi, cả hai đều không muốn cuộc hôn nhân này, nhưng có vẻ con bé mạnh mẽ hơn con khi nó dám bỏ nhà ra đi. Mẹ bắt đầu thích nó làm con dâu của mẹ rồi, vì chỉ có những đứa như thế mới trị nổi con….!!

Duy tức khí nói.

_Mẹ lúc nào cũng chỉ bênh người ngoài, mẹ thì biết gì về cô ta mà chưa chi mẹ đã khen cô ta rồi. Bây giờ mẹ định tính sao, cô ta đã bỏ đi thì chúng ta nên hủy hôn đi cho rồi, con cũng không cần phải tới đó nữa….!!

Bà Jenny quát lên ở trong máy.

_Xin lỗi nhé con trai, cả hai bên gia đình đã quyết định vẫn tiến hành làm đám cưới cho hai đứa như ban đầu mà không có một chút thay đổi nào hết. Mẹ còn chưa xử con vì cái tội dám làm cái bản giao ước vớ vẩn kia, mẹ mà gặp con bây giờ thế nào mẹ cũng cho con vài cái vụt….!!

_Mẹ làm thế mà nghe được à, mẹ có biết là bây giờ cô ta ở đâu mà kết hôn, nhỡ đâu cả đời cô ta cũng không về thì mẹ định để cho con trai của mẹ mòn mỏi đợi chờ cô ta trong vô vọng hay sao….!!

_Đó không phải là điều mà con muốn hay sao, con chẳng đã từng tuyên bố là cả đời này không lấy ai là gì, vậy thì con và con nhỏ Vân cứ chơi đùa với nhau đi, mẹ và bố của con có thể chờ được hai đứa…..!!

Duy dọa.

_Vậy là mẹ không muốn có cháu bế hay có cháu để nối dõi tông đường, như vậy cũng hay con chấp nhận điều này….!!

Bà Jenny chột dạ, đúng rồi sao bà lại quên mất điều này, bà chỉ có mỗi mình Duy là con trai trưởng trong nhà, nhà bà lại vắng nên bà mong Duy sớm lấy vợ để bà còn có cháu bế cho vui cửa vui nhà. Đúng là nếu bà gân lên với nó, bà càng thua nó hơn mà thôi.

Thấy mẹ của mình không nói gì. Duy cười cười hỏi.

_Kìa mẹ, sao mẹ không nói gì thế….!!

_Con im miệng đi, việc đó cứ thế mà làm. Mẹ tin là Vân sẽ sớm về nhà thôi, mà nếu nó không chịu vệ mẹ sẽ thuê thám tử đi tìm nó. Con phải tới đây vào ngày mai để chào gia đình của Vân. Đó là lệnh con mà làm trái những lời vừa rồi của mẹ, thì con liệu hồn đấy….!!

Bà Jenny cúp máy. Duy thừ người ra để nghĩ. Anh chàng không thể nào tin được là cô vợ tương lai của mình lại bỏ chạy khi biết phải lấy chồng. Nhưng mà cũng hay đấy, xem ra trong trò chơi này, cô ta và mình ngang sức với nhau.

Duy đi dạo trên vỉa thì va phải vào Vân. Anh chàng kinh ngạc và sửng xốt khi thấy có một cô gái giống hệt Vân ở trong bức hình. Đầu tiên Duy không tin là có người lại giống nhau đến thế, cô gái này có vẻ xinh hơn ở trong ảnh nhiều nhưng không phải là mẹ đã nói là Vân bỏ chốn khỏi nhà hay sao. Biết đâu cô ta là Vân thì sao.

Anh chàng cố gặn hỏi mà Vân nhất định không chịu nói, cực chẳng đã anh chàng liền dùng cái cách như là muốn bắt cóc kia. Khi xác định được cô gái trước mặt của mình là Vân rồi, anh chàng cảm thấy số phận của mình và cô gái này có một sự trùng lặp đến khó tin.

Duy vừa nghe điện thoại của mẹ và biết được là Vân không có nhà, gia đình của Vân tìm Vân đã lâu rồi mà không gặp, thế mà anh chàng vừa đặt chân lên thành phố này lại gặp ngay cô nàng ở ngoài đường.

Anh chàng còn kinh ngạc hơn khi cô nàng thẳng thừng từ chối kết hôn của mình trong vòng chưa đầy một giây. Lòng tự trọng của anh chàng bị tổn thương nặng, mặc dù anh chàng sang đây là muốn hủy hôn nhưng khi được đồng ý một cách dễ dàng anh chàng lại đâm ra chán và muốn chơi tiếp với Vân.

Vân thấy tên này cứ nhìn mình mãi mà không chịu nói gì, Vân bỏ đi luôn. Nhưng anh ta gọi giật Vân lại.

_Cô có thể dùng bữa cùng tôi chứ…??

...........................

Xin lỗi anh nhưng tôi không muốn dùng bữa với anh và tôi cũng còn công việc cần phải làm….!!

Anh chàng khẽ nhếch mép lên rồi bảo Vân.

_Tôi không thể nào dùng bữa với vợ chưa cưới của mình được hay sao….!!

Vân bịt tai lại, con nhỏ hét.

_Đề nghị anh ăn nói cẩn thận cho, lúc nãy anh chẳng bảo là tôi không phải là vợ của anh là gì, chúng ta đã đồng ý hủy hôn ước rồi nên chúng ta không có quan hệ gì nữa, anh cứ coi tôi như một người lạ là được rồi….!!

Duy hai tay đút vào túi quần. anh chàng nghĩ.

_Con nhỏ này thật là ương bướng, mình bắt đầu bực mình rồi. Cô tưởng là tôi muốn có quan hệ hay muốn giây dưa gì với cô hay sao….!!

Duy bảo anh chàng vệ sĩ.

_Phiền anh đưa cô chủ của mình vào trong khách sạn này cho tôi. Không cần biết anh dùng cách nào, tôi chỉ cần biết là anh hoàn thành nhiệm vụ của mình là được rồi…!!

Duy nói xong bỏ đi luôn.Vân không hiểu gì cả, lợi dụng cơ hội không có ai để ý đến mình. Vân định phóng vọt ra cổng nhưng không may cho cô nàng. Anh chàng vệ sĩ chắn trước mặt, anh ta lễ phép nói.

_Phiền cô chủ đi theo tôi vào trong….!!

Vân tức quá liền hét to lên.

_Anh mau tránh ra cho tôi, nếu không anh đừng trách tôi độc ác….!!

Vân xông vào đánh anh chàng, nhưng Vân cảm thấy tay của mình tê dại, con nhỏ đánh vào người của anh chàng vệ sĩ mà như đánh vào cục đá. Vân nhăn mặt lại vì đau.

Anh chàng kia vẫn kiên nhẫn bảo Vân.

_Xin mời cô theo tôi….!!!

Vân nhất định không chịu đi. Anh chàng vệ sĩ định cầm tay của Vân lôi vào nhưng Duy quát.

_Không được đụng vào cô ấy, anh đi làm việc của mình đi….!!

Anh chàng kia dạ một tiếng rồi bỏ đi.Vân muốn xạc cho tên kia một trận nhưng Vân nghĩ mình cần thoát ra khỏi đây mới là quan trọng, con nhỏ vừa chạy được hai bước, cái mũ áo khoác ở đằng sau bị tóm chặt lấy. Vân bị lôi giật về phía sau.

Duy cười cười bảo Vân.

_Em yêu mình lên phòng trên kia rồi nói chuyện. Em không thấy là người ta đang nhìn mình à…??

Vân nhìn xung quanh đúng là có nhiều người đang nhìn hai người nhưng con nhỏ không quan tâm.

_Anh buông tôi ra để cho tôi đi….!!

Duy không nói gì, anh chàng lại vác Vân lên vai mặc cho Vân giãy dụa và kêu gào. Duy quát.

_Cô có câm đi không hả, cô có tin là tôi sẽ ném cô như một bao gạo xuống đất không…??

Vân uất quá nước mắt của cô nàng đã lăn dài trên mi. Vừa đánh nó vừa quát.

_Buông tôi ra, anh đang giở trò gì thế hả. anh có biết là mình đang vi phạm đời tư và nhân quyền của người khác không…??

_Cô nên nhớ cô là vợ của tôi. Chồng vác vợ trên vai của mình có gì là sai….!!

_Anh im đi ai là vợ của anh….!!

Mấy cô nhân viên hỏi Duy.

_Cậu chủ có chuyện gì vậy….!!

Duy mỉm cười bảo họ.

_Cô vợ của tôi bị đau chân nên tôi vác cô ấy lên phòng….!!

Họ ngạc nhiên nhìn Vân. Vân vội bảo với họ.

_Mọi người làm ơn cứu tôi hay gọi cảnh sát đi. Tên này không phải là chồng của tôi đâu….!!

Nhưng họ đều không nhúc nhích hay di chuyển mà tất cả đều sửng xốt nhìn hai người. Vân thấy họ vô tình như vậy, con nhỏ gào lên.

_Mọi người làm gì vậy sao không gọi cảnh sát hay giúp tôi đi mà còn đứng ở đó làm gì…??

Duy gắt.

_Tôi bực cô lắm rồi đấy, cô càng gào to lên thì tôi càng hành cô nên cô biết điều thì im cái mồm đi…..!!

Vân đấm vào sau lưng của Duy, Vân mong hắn buông mình xuống nhưng Duy không buông. Hắn ném Vân xuống giường, rồi trừng mắt lên quát.

_Con nhỏ kia, cô có biết là mình đánh người khác đau lắm không hả….??

Vân bật dậy rồi chạy ra cửa nhưng xui cho cô nàng vì hai cánh tay của hai anh chàng vệ sĩ đã chặn mất lối.

..................

Vân căm hận hỏi Duy.

_Anh làm như thế này là có ý gì, anh có biết tội giam giữ và bắt cóc người khác sẽ bị tội gì không hả…???

Duy ung dung bưng một tách trà, anh chàng nhấm từng ngụm như mấy tao nhân ngày xưa cùng nhau uống trà và ngâm thơ. Vân ngứa mắt, cô nàng cãi nhau và quát tháo nhiều nên khát nước. Không cần ai phải mời Vân bưng một cốc nước rồi cho lên miệng, cô nàng tu một hơi.

Duy ngắm nhìn Vân một cách thích thú. Con nhỏ này đúng là không giống những cô gái khác mà anh chàng đã từng gặp. Mình nên vui đùa với nó trước khi thả cho nó đi, nếu mà kết thúc cuộc chơi ở đây thì hơi chán.

Duy liền nhấc điện thoại và bấm số. Bà Jenny đang ngồi trong phòng khách sạn của mình, nghe tiếng chuông điện thoại bà liền bắt máy.

_Mẹ, con là Duy đây….??

Bà Jenny ngạc nhiên hỏi Duy.

_Con gọi cho mẹ làm gì, không phải lúc nãy mẹ con mình vừa nói chuyện với nhau hay sao…??

Duy dựa người vào chiếc bàn cạnh tường, anh chàng khẽ co một bên chân lên. Mắt của anh chàng đang quan sát từng cử chỉ và hành động của Vân, miệng trả lời mẹ của mình.

_Mẹ có tin được không, con đang giữ cô vợ của mình ở trong phòng khách sạn của gia đình….!!

Bà Jenny vừa kinh ngạc vừa sung sướng hỏi Duy.

_Con đùa mẹ đúng không, làm sao có chuyện trùng hợp như vậy được, hay là con nhầm Vân với một cô gái nào khác….!!

_Mẹ tưởng là mắt của con mù hay sao, chính cô ta cũng thừa nhận mình là Vân. Con trai của mẹ bị cô ta đánh cho ê ẩm cả người đây này….!!

Bà Jenny cười to lên ở trong máy. Bà thích thú bảo.

_Làm sao mà con tìm được nó. Vừa mới gặp nhau mà hai đứa đã đánh nhau rồi cơ à, xem ra hai đứa có duyên ghê, mẹ sẽ gọi điện cho gia đình của Vân. Có lẽ chiều này mọi người sẽ vào trong đó….!!

Duy ngán ngẩm bảo bà Jenny.

_Mẹ nên nói khéo với họ một chút vì con không muốn mình bị hiểu lầm…!!

Bà Jenny trêu.

_Thế nào hả ông con trai, con đã cảm người ta rồi à…??

Duy bực mình ngắt lời của mẹ.

_Mẹ cho con xin đi, bây giờ là lúc nào rồi mà mẹ còn đùa được. Con tìm được cô ta có nghĩa là chuyện hôn nhân này không thể nào hoãn được phải không mẹ…??

_Còn thế nào nữa, con đã tìm được nó thì phải kết hôn nhanh chứ, không lẽ con không muốn hay lại giở trò gì ra nữa, con không sợ bà lại lên cơn đau tim rồi chết luôn hay sao….??

_Mẹ đừng lấy bà nội ra để dọa con vì con nhật định không lấy cô ta đâu, người gì mà dữ như quỷ và to mồm phát khiếp….!!

Bà Jenny gắt.

_Con thì đứa nào mà chả chê, mẹ nói cho con biết con muốn làm sao thì làm khi gặp gia đình của Vân còn phải ăn nói cho lễ phép một chút, con mà còn làm mất mặt mẹ nữa là không xong với mẹ đâu….??

_Con biết rồi, vì mẹ yên tâm đi, đây sẽ lần cuối cùng con gặp mặt gia đình của cô ta….!!

Bà Jenny quát.

_Con dám ăn nói như thế hả. Con đúng là đồ vô phép tắc….!!

_Con chào mẹ….!!

Duy nói xong liền cúp máy. Vân nghe anh ta nói từ nãy tới giờ, con nhỏ điên lên.

_Tên kia, ai cho phép anh khinh thường người khác như vậy hả, hứ, đồ công tử bột, dù có cho tôi vàng tôi cũng thèm vào lấy anh, nên anh làm ơn hạ bớt cái kiêu của mình lại cho tôi nhờ, nếu không anh lại giống như mấy con diều đứt dây, cứ lơ lửng mãi mà không biết đường xuống….!!

................

Duy bóp thật chặt vào hai bả vai của Vân.

_ Cô nên biết ăn nói giữ mồm và giữ miệng một chút vì tôi không dễ dàng bỏ qua cho những người mà dám xúc phạm tôi đâu….!!

Vân gạt tay của Duy ra khỏi vai của mình.

_Thế còn anh thì sao, ai cho anh cái quyền được bắt cóc và ép người khác phải làm theo ý của anh….!!

Duy khoanh tay lại, hắn hếch mặt lên rồi bảo Vân.

_Vì tôi là chồng của cô nên đương nhiên tôi có cái quyền đó…!!

Vân cười khẩy bảo Duy.

_Thật là nực cười, tôi không bao giờ lấy một người mà tôi không yêu. Tôi chưa yêu ai và vẫn còn chưa nến trải nụ hôn đầu tiên thì làm sao mà đồng ý lấy anh được….!!

Duy kinh ngạc và thích thú hỏi Vân.

_Cô đang nói đùa đúng không, một người như cô mà cũng chưa có người yêu và vẫn chưa hôn ai thì khó tin quá….!!

Vân bực mình ngắt lời của Duy.

_Anh tin hay không tin thì có liên quan gì tới tôi. Anh còn không mau bảo hai anh chàng vệ sĩ kia tránh ra cho tôi đi về….!!

Duy nhìn thẳng vào mắt của Vân mà hỏi.

_Cô nói thật cho tôi biết đi, cô đã yêu ai và hôn ai rồi đúng không…??

Vân đẩy Duy tránh xa mình ra. Con nhỏ đi ra cửa, nó cầu xin hai anh chàng vệ sĩ.

_Hai anh làm ơn tránh ra cho em đi vì em sắp muộn giờ làm rồi….!!

Hai người kia không nói gì. Vân kêu khổ, sao hôm nay mình gặp toàn xui xẻo thế này, hết cãi nhau với Vũ và Khoa, bây giờ lại bị cái tên trời đánh tự xưng là chồng chưa cưới kia bắt cóc và giam giữ ở đây.

Duy lôi Vân lại phía mình, anh chàng gặn hỏi.

_Cô nói đi….!!

_Tôi đã nói với anh rồi, sao anh còn lắm mồm thế. Thả tôi ra mau….!!

Duy cười cười rồi lôi Vân lại, anh chàng đặt môi của mình lên môi của con nhỏ. Hai anh chàng vệ sĩ kia vội quay mặt ra hướng khác. Vân chưa từng hôn ai nên cô nàng chỉ biết đứng im chịu trận, mặt của Vân đỏ lên và tim đập rất nhanh. Nước mắt lăn dài trên má, Vân cố đẩy Duy ra.

Lưỡi của anh chàng lùa cả vào răng của Vân, một hơi nóng bốc lên ở trong cổ họng. Vân bị ôm chặt vào người, cô nàng bí thế liền dậm cho Duy một phát thật đau vào chân.

Duy buông Vân ra, anh chàng thỏa mãn hỏi.

_Cô thấy thế nào, tuyệt đấy chứ…??

Vân quẹt môi của mình, con nhỏ vằn mắt lên quát Duy.

_Anh đúng là đồ biến thái, anh mau trả lại nụ hôn đầu của tôi đây….!!

Duy giả vờ thở dài bảo Vân.

_Xin lỗi nhưng hôn nhau thì làm sao mà trả lại được, hay là cô hôn lại tôi như thế cho công bằng…!!

Vân uất quá, con nhỏ xông lại đánh túi bụi vào người của Duy. Duy nắm lấy tay của Vân. Anh chàng dọa.

_Cô mà còn đánh tôi nữa thì tôi không chỉ là hôn cô đâu mà còn làm hơn thế nữa, thế nào cô có muốn tôi làm như thế không…??

Vân hơi ớn nên vội rời xa người của Duy ra. Môi của con nhỏ run run. Vân xuống giọng cầu xin Duy.

_Anh làm ơn thả tôi ra vì sếp của tôi đang chờ….!!

Duy nhướng mắt lên điều tra Vân.

_Sếp của cô là ai và cô đang làm gì…??

Vân chưa bao giờ bị bắt nạt như thế này, từ xưa tới nay chỉ có Vân bắt nạt người ta nên con nhỏ cảm thấy uất ức, và một nỗi hờn giận đang trào lên ở trong lòng. Vân nghĩ tên này đúng là đồ xấu xa và độc ác, có chết mình cũng nhất định không bao giờ lấy hắn.

_Tôi làm trợ lý cho một công ty ở gần đây….!!

Duy ngắm nhìn Vân từ đầu đến chân để xác định xem một con nhỏ vắt mũi chưa sạch thế này thì làm được gì.

_Cô lại nói dối tôi đúng không, một con bé con như cô thì làm sao trở thành một trợ lý được….!!

_Mặc xác anh, còn không mau thả tôi ra…!!

Duy đẩy Vân sát vào tường, anh chàng nói từng tiếng một.

_Tôi yêu cầu cô nghỉ việc ngay lập tức….!!

Vân sửng xốt và run sợ khi thấy Duy đứng quá gần mình, từng hơi thở của Duy phả ra mặt của Vân. Cô nàng ngửi được cả mùi nước hoa toát ra từ thân thể của Duy. Vân quay mặt sang hướng khác, bàn tay của cô nàng cố đẩy Duy ra xa.

_Tại sao tôi phải nghỉ việc, anh có biết là tôi sẽ phải trả bao nhiêu tiền khi bỏ ngang xương không hả…??

_Cô cứ nghỉ việc đi còn việc đó để tôi lo….!!!

Vân chưa bao giờ được nếm trải cảm giác sợ hãi nào như thế này ở trong đời. Vân trào cả nước mắt ra, nhưng miệng vẫn nói cứng.

_Tôi không bao giờ và không thể nào bỏ việc được….!!

Duy thấy Vân khóc, anh chàng lấy tay của mình lau hai dòng lệ đang chảy trên má của Vân, rồi dịu dàng hỏi.

_Tại sao cô lại không muốn bỏ việc….??

_Tôi không muốn người ta khinh mình và tôi cũng không muốn nhờ vả anh hay muốn nhận ơn từ anh…..!!

Duy nhếch mép lên hỏi Vân.

_Có phải vì anh chàng giám đốc của cô đẹp trai quá nên cô không thể nào dứt lòng ra đi được chứ gì…??

Vân lấy tay quẹt nước mắt, cô nàng vênh lên nói.

_Đúng thế, anh ấy rất đẹp trai nên tôi không thể nào dứt được. Tôi trả lời như vậy đã thỏa mãn câu hỏi của anh chưa….??

Duy cười khẩy bảo Vân.

_Nếu thế thì cô càng phải nghỉ và phải nghỉ ngay lập tức….!!

Vân điên máu quát Duy.

_Anh là gì của tôi mà dám yêu cầu tôi làm hết cái này tới cái khác cho anh là thế nào. Tôi không phải là một con rối của anh….!!

_Nhưng bắt đầu từ hôm nay cô sẽ là con rối của tôi….!!

Vân sửng xốt hỏi Duy.

_Anh nói như vậy là sao. Tôi không hiểu gì cả…??

_Rất đơn giản, vì tôi muốn chúng ta kết hôn với nhau….!!

_Anh đang đùa tôi đúng không, lúc nãy anh nói muốn hủy hôn ước với tôi cơ mà, tại sao bây giờ anh lại thay đổi quyết định của mình. Mà dù anh có muốn tối cũng không bao giờ đồng ý đâu….!!

Duy trừng mắt lên nhìn thẳng vào mắt của Vân. Anh chàng dí sát mặt của mình vào mặt của Vân.

_Cô có không muốn cũng không được, vì tôi là một người khi đã muốn có được cái gì thì phải có cho bằng được….!!

Vân cảm thấy đất dưới chân mình như đang lún sâu xuống, cái hố địa ngục đang chờ mình. Vân run run nói.

_Dù anh có ép, tôi cũng không bao giờ khuất phục anh đâu….!!

_Cô cứ làm những gì mà mình thích còn tôi cũng sẽ làm những gì tôi thích. Chúng ta cứ đấu với nhau đi xem ai sẽ gục xuống trước….!!

Duy nói tiếp.

_Cô cũng nên chuẩn bị tinh thần đi vì chiều nay gia đình của cô sẽ tới đây…!!

Nhắc đến gia đình, Vân cảm thấy tội lỗi. Mình đã bỏ nhà ra đi lâu như vậy rồi, chắc bố mẹ và ông nội lo cho mình lắm, tất cả cũng tại cái tên chết tiệt kia, hắn làm cho mình phải rời bỏ mái ấm gia đình. Mình phải làm sao bây giờ, mình không thể nào lấy hắn, chúa ơi, mới ở bên hắn có mấy phút thôi, cả người mình như muốn chết mấy lần rồi, nếu phải ở bên hắn cả đời thì làm sao mà mình chịu nổi.

Ai có thể cứu mình ra khỏi tình trạng này không…?? Khuôn mặt của Vân rầu rầu, cô nàng đang đau khổ. Duy thích thú ngắm nhìn, trong ánh mắt của Duy ánh lên một sự thỏa mãn.

Duy muốn trêu đùa cô vợ chưa cưới của mình. Con nhỏ này thật là láo toét, nó dám chửu rủa mình không tiếc lời, mình phải giữ nó lại ở bên cạnh để trị cho nó bớt cái tính đanh đá và hung hăng kia đi.

Nhưng mình có sai lầm không khi giữ một con bé như nó ở bên mình. Duy khẽ vuốt mái tóc ra đằng sau.

Vân và Duy không ai nói với ai câu nào.Vân xoa xoa vào cái bụng đói, mặt của cô nàng nhăn lại.

_Anh có thể cho tôi đi ăn được không vì tôi đã đói lắm rồi…???

Duy giật mình, anh chàng mải cãi nhau và gây sự với Vân nên quên mất.

_Cô chờ một chút. Tôi sẽ gọi người mang thức ăn lên….!!

Vân định nhân cơ hội đi ăn để trốn thoát không ngờ cái tên chết tiệt kia lại ép ăn ở đây. Vân tiu nghỉu hỏi Duy.

_Anh định không thả cho tôi đi thật à…??

Duy cười cười bảo Vân.

_Đúng thế, và có khi cô sẽ phải ở luôn với tôi trong căn phòng này cũng nên….!!

Vân quát.

_Anh quá đáng vừa thôi, tôi đã xuống nước năn nỉ anh mà anh không buông tha cho tôi là thế nào…!!

_Cô làm ơn hạ bớt cái giọng của mình xuống, nếu không tôi lại trừng phạt cô bây giờ…!!

Vân nhìn đồng hồ, đã quá giờ làm việc vào ban chiều. Vân nhăn mặt lại vì khổ, kiểu này đành phải gọi điện xin lỗi Khoa và nói dối là mình bị ốm nặng nên phải ở nhà vậy.

(Còn Nữa..)

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info