Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 12

Đã đến giờ đóng cửa mà Vân vẫn không quay lại. Vũ dơ cái đồng hồ của mình lên để xem giờ, anh giật mình vì đã gần 10 giờ rồi.

Vũ cười khẩy, kiểu này là anh lại bị con nhỏ chết tiệt kia chơi xỏ. Chúa ơi, sao anh không để ý tới thái độ của nó trước khi nó đi chứ, không phải nó nhìn anh một cái thật đểu và cười khúc khích là gì.

Vũ ngồi thừ ở đấy, anh ôm đầu. Cả ngày hôm nay anh phải ra sức để làm việc, vừa mới giải quyết chuyện làm ăn xong, thì anh lại phải giải quyết họa từ trên trời rơi xuống.

Anh mệt mỏi bảo mấy nhân viên của mình.

_Chắc là cô ta không quay lại đâu, phiền mọi người trả hết mọi thứ vào chỗ cũ, rồi chúng ta đóng cửa lại để ra về…!!



Họ gật đầu và làm theo, mặc dù trong lòng họ hơi tức và hơi cảm thấy khó hiểu cho hành động kỳ lại của Vân. Cô ta bắt người khác chọn cho cô ta một đống, chưa hết tất cả cũng đã được tính toán xong, sao cô ta không đem về nhà của mình mà lại bỏ đi đâu mất.

Vũ cầm chiếc chìa khóa xe ô tô, anh mở cửa và bước vào xe.

Vũ ôm đầu vì cơn đau nhức lại hành hạ anh, cứ mỗi lần anh bị stress hay căng thẳng là thần kinh của anh lại căng như dây đàn.

Vũ lái xe ra con đường chính, anh nới rộng cái cà vạt ở cổ cho thoải mái. Vũ lúc này chỉ muốn nhanh về nhà để tắm rửa và nghỉ ngơi.

Vũ đang đi anh thấy thấp thoáng bóng dáng của một con nhóc đang đi dạo trên vỉa hè, anh đèn chiếu lên người nó, anh giật mình vì kia không phải là con nhóc hay sao.

Vũ ngập ngừng nửa muốn bỏ đi cho xong, nửa muốn dừng xe lại để trị cho nó một trận vì nó dám trêu tức anh. Nhưng anh lắc đầu nghĩ thôi thì mặc xác nó đi nếu mình mà còn gặp hay nói chuyện với nó nữa thì chỉ chuốc họa vào thân mà thôi, đúng là một con nhỏ chanh chua.

Vân muốn đi dọa cho tâm hồn thanh thản, lúc nãy nó trêu tức và làm cho Vũ một vố tuy có hơi vui sướng lúc đầu, nhưng mọi cảm giác sung sướng lại trôi qua nhanh.

Vân hay thở dài vì nó nhớ nhà và nhớ người thân trong gia đình, có lẽ nó là một người ngoài thì cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật ra nó là một con nhỏ yếu đuối.

Mắt của nó nhìn hai hàng cây to bên đường, chân của nó bước đều. Tâm trí của nó đang suy nghĩ vẫn vơ, nó đâu hay có một cái cây to trước mặt.

Thấy nó đi mà tâm hồn để đâu đâu, Vũ buồn cười quá. Anh chưa kịp hét lên để thông báo cho nó biết là có một cái cây trước mặt thì cái trán của nó đã bị sưng cả lên rồi.

Vân đập đánh bốp một cái vào thân cây, chưa hết nó ngã cả ra đất, chỉ tội cho cái trán và cái mông của nó sẽ bị đau tới mấy ngày hôm sau.

Vũ khúc khích cười khi thấy oan gia của mình bị thương như thế kia. Vân đứng dậy, cái mặt của nó nhăn nhó, tay của nó vuỗi vuỗi cái quần. Sờ lên cục u ở trên trán, Vân kêu khổ, nếu mai cái trán của mình mà bị sưng lên hay tím bầm thì ai còn dám vác mặt đi làm nữa, đúng là xui xẻo hết chỗ nói.

Vân thấy có ánh đèn xe ô tô chiếu vào mình, nó liền quay lại xem là ai mà đểu thế, mình bị như thế này mà người ta lại chiếu sáng mình cho thiên hạ xem là thế nào.

Vân quay sang nhìn, vừa trông thấy người ngồi ở đằng sau tay lái và anh ta còn gập cả người xuống để cười nó nữa chứ.

Vân bực mình bước lại, nó quát.

_Tên kia, anh cười cái gì hả, đúng rồi cứ cười đi, cười cho đã vào…!!

Vũ cố nín cười để hỏi nó.

_Tại sao tôi lại không được cười, không lẽ ngay cả chuyện này tôi cũng phải xin phép cô…??

Vân tức đáp.

_Mặc xác anh cười hay là không cười, nhưng sao anh lại cười đúng vào lúc tôi bị ngã là thế nào…??

Vũ tỉnh bơ nói.

_Cô này lạ nhỉ, không may tôi lại muốn cười vào đúng lúc này không lẽ cô bắt tôi phải cố nín nhịn hay sao…??

Vân mỉa mai bảo Vũ.

_Anh muốn trả thù tôi chứ gì, anh đúng là đồ nhỏ mọn…!!

Vũ cười cười đáp.

_Tôi thấy người nhỏ mọn là cô mới đúng, cô giúp tôi được có chút chuyện, tôi đã có lòng trả ơn cho cô thế mà cô lại dám chơi tôi, hại tôi đến bây giờ mới được về nhà….!!

Vân khẽ nheo nheo mắt, cái trái của nó nhăn lại và cái chân của nó như muốn trùng cả ra, nó nhún mình đáp.

_Vâng, tôi là người nhỏ mọn, chào anh và hy vọng chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau…!!

Vân bước đi thẳng nhưng khốn nỗi, nó bước hụt vì vỉa hè cao hơn lòng đường nên nó lại bị ngã chỏng kềnh ra đấy. Mặt của nó đập bốp xuống nền xi măng, hai tay của nó dang rộng ra và cái chân của nó khẽ co lên.

Vũ lại được phen cười thật to, anh cười như chưa bao giờ được cười. Hình như cơn đau đầu của anh không cần thuốc cũng đã khỏi rồi.

Vân đau quá, nó bật khóc khi bị làm trò cười cho cái tên kia. Vân cố đứng dậy, nhưng nó loạng choạng muốn ngã, cơn choáng váng của nó vẫn còn chưa hết vì nó đã khỏi ốm đâu.

Vân căm tức cái tên Vũ vô tình và máu lạnh kia, chúa ơi sao hắn lại tàn ác đến thế, dù cho hắn có ghét mình thì khi thấy mình bị ngã đau như thế này hắn phải chạy lại đỡ mình dậy và hỏi han mình vài câu chứ, đằng này hắn lại sung sướng cười như điên thế kia, không lẽ hắn tưởng mình đang diễn hài cho hắn xem.

Vân bước lại, nó liền mở cửa xe của Vũ, chưa hết nó trèo luôn vào. Vân nhăn nhó bảo Vũ.

_Anh có thể trở dùm tôi về nhà hay không vì cái chân của tôi đau quá mà tôi cũng không còn sức để đi về nhà nữa vì tôi đói quá rồi…!!

Vũ sửng xốt, sao nó còn dám nhờ vả anh nữa là thế nào. Anh định đuổi nó xuống đi cho xong, nhưng khi nhìn thấy cái trán bị xưng và bộ quần áo dính toàn bụi của nó, anh đành thở dài bảo.

_Nhà của cô ở đâu để tôi đưa về…??

Vân liền đổi ý, nó bảo Vũ.

_Anh có thể mời tôi một bữa coi như là trả ơn tôi giúp anh được không…??

Vũ lại há hốc mồn ra vì kinh ngạc, chúa ơi, nó còn là con gái không nhỉ, lúc nãy mình trả ơn cho nó thì nó lại không thèm lấy, bây giờ nó lại muốn mình mời nó ăn nữa chứ, không được mình ghét đi ăn với con gái lắm, đuổi nó xuống đi cho xong.

_Xin lỗi cô nhưng tôi không thể đi ăn cùng cô được thay vào đó tôi sẽ cho cô tiền để cô đi ăn một mình…!!

Vân hai tay siết chặt vào nhau, đây là điều nhục nhã nhất mà nó từng phải chịu đựng, anh ta đúng là một tên khốn.

Vân không nói gì, nó liền bước xuống, nhưng đi được hai bước nó liền quay lại, nó đá hai phát vào thân cây bên đường , nó rủa.

_Cho mày chết, hy vọng lần sau tao không còn gặp hay trông thấy mày nữa…!!

Vũ tức cả mình, nó đang chửu khéo mình đây mà. Anh hỏi nó.

_Này cô, thế cô không lấy tiền để đi ăn à…??

Vân đi thẳng nó không thèm bảo Vũ như thế nào, nhưng nó liền ôm ngay lấy bụng của mình mà rên rỉ.

Vũ đang khởi động xe để đi, anh nhìn thấy nó như vậy, anh nghĩ chắc con nhỏ kia nó muốn trêu đùa mình nữa chứ gì, mặc xác nó, mình không có hứng thú hay dảnh rỗi để chơi với nó.

Vũ đi được một đoạn xa rồi mà con nhỏ kia vẫn cứ ôm lấy bụng và không chịu đứng lên, anh bực cả mình vì anh không thể nào bỏ đi khi chưa biết nó bị làm sao, kể cả nó lừa anh cũng được như thế khi trở về nhà anh mới ăn ngon ngủ kỹ.

Vũ cho xe lùi lại, anh bước xuống xe khi đến gần nó.

Anh lo lắng hỏi.

_Cô bị làm sao thế…??

Anh khẽ đặt tay lên vai của nó, Vân nhăn nhó vì đau, cái trán của nó đã lấm tấm mồ hôi và cái mặt của nó thì xanh như tàu lá chuối.

Vũ thấy thế hốt hoảng quá, anh hỏi nó dồn dập.

_Cô bị đau ở đâu à, sao trông sắc mặt của cô yếu thế…??

Vũ vừa dứt lời, nó run run bảo.

Tôi…tôi cũng không biết nữa, chỉ là cái bụng của tôi đau dữ dội quá…!!

Nói xong câu đó nó lả dần ra. Vũ hoảng hồn anh vội bế xốc nó trên tay của mình. Anh đặt nó vào xe, và cài dây an toàn cho nó, anh phóng xe đến bệnh viện gần đó.

Vừa đi anh vừa trấn an nó.

_Cô cố chịu đau một chút, tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện gần đây…!!

Vân đau quá, nó không thể trả lời hay nói gì với Vũ. Tay của nó ôm chặt lấy cái bụng của mình, mồ hôi đã tuôn ra ướt đẫm cả áo, đôi môi của nó run run.

Vân nắm chặt lấy tay của Vũ mà không chịu buông ra, nó sợ hãi lắm, mặc dù đau nhưng nó vẫn cố nói với anh.

_Anh…anh sẽ không bỏ tôi mà đi về chứ…??

Vũ thấy nó bị như thế này trong lòng của anh cảm thấy thương xót, anh an ủi nó.

_Ừ, anh sẽ không về đâu, em cứ yên tâm mà vào phòng bệnh đi…!!

Hai cô ý tá và ông bác sĩ đẩy cái xe của Vân vào trong. Vũ đứng ở ngoài chờ, anh thấy lo lắng, lau mấy giọt mồ hôi chảy trên má, anh ôm đầu ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

Vũ sợ không khí bệnh viện và anh cũng sợ luôn cả mùi thuốc. Ký ức tuổi thơ của anh là nỗi ám ảnh không bao giờ nguôi, anh nhớ đến người bạn học đã chết của mình.

Anh và con nhỏ đó thích nhau đã lâu, đến khi anh học đại học thì cô bạn của anh đột nhiên trở bệnh. Khi anh phát hiện ra cô bạn gái của mình bị ung thư giai đoạn cuối anh đau khổ tột cùng, ngay cả một câu anh thích em anh cũng không kịp nói thì cô ấy đã bỏ anh đi.

Anh coi đó mà mối tình đầu khó phai của mình, anh tự hỏi có phải vì như thế nên anh không thể yêu hay thích ai, anh luôn so sánh các cô gái khác với con nhỏ đó, anh không thấy ai có thể sánh được hay là bằng được cô ấy cả.

Cũng cái không khí bệnh viện và mùi thuốc này cho anh cảm giác đau thương, anh không bao giờ đặt chân đến bệnh viện trừ phi nhà anh có người thân ốm đau, thế mà hôm nay anh vì một con nhỏ không quen biết, anh lại phải đến đây.

Anh tự an ủi mình là mình làm như thế này cũng vì tình người mà thôi, không lẽ anh có thể vô tâm bỏ mặc một người ốm đau ở đường.

Vũ ngồi chờ mà trong dạ bồn chồn, anh đang suy nghĩ mông lung ở trong đầu thì có tiếng của bác sĩ.

_Cậu là người thân của cô bệnh nhân này à…??

Vũ cười mệt mỏi nói.

_Vâng, cô ấy có bị làm sao không hả bác sĩ…??

Ông ta giở sổ bệnh án ra, ông khẽ hếch cái kính cận dày cộm của mình lên, ông bảo.

_Cô ấy có triệu chứng bị đau dạ dày thời kỳ đầu…!!

Vũ lo lắng hỏi.

_Nếu thế cô ấy sẽ không bị biến chứng hay chuyển sang bệnh khác chứ…??

Ông bác sĩ trả lời anh như một nhà giáo giảng bài cho học sinh.

_Cô ấy sẽ không sao nếu biết cách điều chỉnh ăn uống và uống thuốc đầy đủ…!!

Vũ cảm ơn bác sĩ, anh hỏi.

_Tôi có thể làm hồ sơ nhập viện cho cô ấy và đóng tiền viện phí cho cô ấy ở đâu…???

Ông bác sĩ liền bảo Vũ.

_Cậu đi đến cuối hành lang, rẽ phải là đến…!!

Vũ quay gót bước đi, sau khi hoàn thành xong cái thủ tục rườm rà kia. Vũ còn phải mua sữa và vài thứ khác cho Vân.

Vũ lắc đầu kêu khổ, anh tự hỏi mình là gì của nó, chúa ơi, bạn bè cũng không phải người thân cũng không, thật nực cười anh và nó là kẻ thù của nhau, sao anh lại phải đi giúp đỡ cho nó.

Vân vẫn còn đau, nó nghĩ chắc là anh chàng Vũ kia đã về nhà rồi. Nó cảm thấy cô đơn và buồn tủi quá, sao nó cứ hay ốm đau thế này, nó bị gãy chân, cảm cúm nay là căn bệnh đau dạ dày, mà ông bác sĩ bảo mình mới chớm đau thôi, mình chỉ cần điều chỉnh cái thói quen ăn uống không có giờ giấc và ăn vô tội vạ là được.

Vân còn đang suy nghĩ mông lung thì Vũ vào, anh quan tâm hỏi nó.

_Cô không sao chứ, đã thấy đỡ đau chưa…??

Vân kinh ngạc vì nó tưởng Vũ đã đi rồi, nó nghi ngờ hỏi.

_Sao anh còn ở đây, không phải là anh đã về nhà rồi sao…??

Vũ mai mỉa bảo Vân.

_Vâng, tôi cũng muốn về nhà rồi, nhưng ai kia nắm tay tôi chặt quá làm tôi không dứt ra được để mà đi…!!

Vân không chấp chỉ cần anh ta ở lại với nó là nó mừng hết biết rồi, trách móc anh lỡ anh ta tức giận rồi bỏ về luôn thì sao.

Vân cười toe toét hỏi Vũ.

_Anh mua cho tôi cái gì vậy, tôi có thể ăn được không…??

Vũ trừng mắt lên quát Vân.

_Cô vừa phải thôi, cô không biết mình bị gì hay sao mà hơi một là ăn và ăn là thế nào…??

Vân nhăn mặt lại vì đói, cơn đau vẫn còn chưa tan nhưng với nó đói quan trọng hơn.

Vân năn nỉ Vũ.

_Anh làm ơn đi mà tôi đói lắm rồi tôi phải ăn nếu không tôi chết mất…!!

Vũ rủa Vân.

_Sao cô cứ mở miệng ra là chết, sao cô không chết luôn đi…!!

Vân liền giật ngay lấy cái túi mà Vũ mang vào, nó reo lên khi trông thấy cái bịch sữa.

Cắm cái ống hút vào cái lỗ, nó hút đánh xoẹt một cái, xong rồi nó mỉm cười thật tươi.

_Cảm ơn anh nhiều lắm vì đã chịu ở lại và đưa tôi vào đây…!!

Vũ há hốc mồm ra để nhìn nó, anh lắc đầu, con nhóc này đúng là trẻ con, sao mỗi lần nó trông thấy thức ăn giống như một con mèo thèm thịt mỡ là thế nào.

Anh thấy con nhỏ này người của nó mi nhon như thế kia thì nó ăn bao nhiêu sao lúc nào nó cũng kêu đói, hay người nó là một cái thùng rỗng kêu to.

Vũ lắc đầu, anh bảo nó.

_Tôi đã làm thủ tục nhập viện và đóng tiền viện phí cho cô rồi, nên cô cứ yên tâm mà ở đây, tôi cần phải về nhà để tắm rửa và nghỉ ngơi…!!

Vân nghe Vũ nói là anh sẽ về, nó cảm thấy hơi buồn, nhưng anh giúp cho nó như thế này là đã quá tốt rồi, nó không nên đòi hỏi hơn.

_Vâng, chào anh và cảm ơn anh về tất cả…!!

Vũ không nói gì, anh khép cửa và bước ra để đi về.

Vân vì nằm có một mình ở trong bệnh viên nên cô nàng chán nản quá liền bò dậy.

Vân đi từng bước ra cửa, nó nghĩ chi bằng mình đi về nhà đi cho xong. Ở đây thêm lúc nữa chắc là mình sẽ hóa điên lên mất, chuồn về nhà để ngủ là cái tốt nhất.

Nói là làm, Vân liền khép ngay cửa lại và bước đi. Vân thấy mọi người cũng đã chuẩn bị đi ngủ hết cả rồi, cái không khí bệnh viện về khuya này làm cho Vân cảm thấy rờn rờn, vì bệnh viện thì tất nhiên phải có người chết , Vân hoảng hốt không biết phòng chứa xác chết ở chỗ nào. Cả người của nó đều run lên vì lạnh và cái mặt của nó sợ đến mức đã biến sang màu xanh rồi. Vân nhìn trước nhìn sau rồi bước đi.

Ra được đến cổng của bệnh viện, nó liền chạy một mạch. Trời đã về khuya như thế này, Vân không tìm thấy có cái xe ôm hay tắc xi nào để đón về nhà cả. Vân cũng sợ người ta mà biết nó trốn viện thì tiêu, nhưng ép nó ở đây thêm lúc nữa làm sao mà nó chịu nổi.

Vân ôm đầu đứng ở cổng, nó đang phân vân giữa việc đi và việc ở. Vân nghĩ thôi thì quốc bộ một đoạn rồi thấy cái xe nào thì mình đón về nhà luôn. Vân đi bộ khoảng mấy phút nó thấy có một bác xe ôm đang co ro đứng trên vỉa hè, bác vừa trông thấy Vân, bác liền hỏi nó.

_Cháu có cần đi xe ôm không, lên đây bác chở cho….??

Vân đang cần xe để về nhà, nó mừng quá liền nó ngay.

_Vâng, nhưng bác phải tính rẻ cho cháu đấy nhé, vì cháu cũng không còn nhiều tiền đâu…!!

Bác xe ôm cười cười, bác bảo nó.

_Ừ, bác sẽ tính rẻ cho cháu nên cháu yên tâm đi…!!

Bác đưa cho nó một cái mũ bảo hiểm. Vân cầm lấy và đội nó vào đầu. Hai người đi lòng vòng một đoạn là tới nhà của Vân, cô nàng trả tiền cho bác xong liền bước ngay về nhà.

Khổ thân cho Vân, hôm nay nó định đi mua sắm thức ăn và quần áo cho mình, vì gặp Vũ và trêu đùa với Vũ mà nó chẳng mua được cái gì cả. Bây giờ cơn đói lại bắt đầu hành hạ nó. Vân hoảng quá nếu tình trạng này mà kéo dài thì căn bệnh mới chớm đau dạ dày của nó sẽ ngày càng tồi tệ hơn, nghĩ đến lúc nó phải nằm trên bàn mổ là nó run cả mình.

Vũ vừa về đến nhà, anh mệt nhoài cả người, vứt cái áo khoác và cái cặp sang một bên, anh nằm thẳng cẳng ở trên giường. Bây giờ anh muốn ngủ lắm, nhưng anh phải hoàn thành xong cái nhiệm vụ tắm rửa, ăn cơm kia rồi mới thanh thản và không cảm thấy bứt rứt để lên giường.

Đã chuẩn bị mọi thứ cho mình xong anh còn chưa kịp làm gì thì điện thoại của anh reo vang. Vũ chán nản cho lên tai nghe.

Lan từ lúc chia tay với Vũ ở siêu thị, cô ta điên lên, cô ta nghĩ mình sẽ phải tìm cách và tính từ bây giờ, mình cần làm cho Vũ cảm thấy hối hận vì dám lờ mình và dám không để ý đến tình cảm của mình.

Cô ta rủ mấy anh chàng mà si mê mình đi vũ trường để giải sầu, vừa mới uống được hai chai rượu cô ta buồn buồn nói lảm nhảm rồi gọi điện cho Vũ.

_A lô, Anh Vũ hả, anh có thể đến đây với em được không…??

Vũ đang điên cả mình, anh chỉ muốn được nghỉ ngơi và ngủ thế mà cô ta lại dám gọi điện làm phiền anh chưa hết hình như cô ta lại uống rượu và đi vũ trường thì phải vì anh nghe được cái mùi rượu trong giọng nói và âm nhạc quá to ở trong máy.

Vũ ngán ngẩm bảo.

_Xin lỗi cô nhưng tôi không rảnh, chào cô….!!

Lan cười khẩy bảo Vũ.

_Anh là một thằng khốn, không lẽ anh không thể nể mặt tôi vì anh mà đã làm không biết bao nhiêu chuyện để đến đây hay sao…??

Vũ tức khí gắt.

_Cô ăn nói cho cẩn thận, từ xưa tới nay tôi chưa nhờ cô hay khiến cô làm gì cho tôi cả….!!

Lan cũng tức không kém.

_Phải rồi, bây giờ anh có vợ đẹp rồi thì cần gì đến một cô gái như tôi nữa….!!

Vũ đã cáu lắm rồi, anh nghĩ mình mà còn nói chuyện hay giây dưa với cô ả này nữa thì có lẽ mình phải uống thêm thuốc may ra mới ngủ được.

_Chúc cô vui vẻ, và cô nên nhờ là từ nay về sau đừng có gọi điện thoại cho tôi nữa….!!

Vũ bực mình nên anh không cần biết mình có bất lịch sự hay không, anh cúp máy một cái rất thô bạo. Lan cười khẩy, trong lòng của cô ta càng nung nấu quyết tâm chiếm Vũ cho bằng được, cô ta là thế không ăn được thì đạp bỏ, cô ta nhất quyết không nhường cho bất cứ ai cả.

Anh chàng đi cùng Lan đã si mê cô nàng từ lâu rồi nay thấy cô nàng bị như thế này, trong đầu của anh ta có một ý nghĩ thoáng qua, lợi dụng lúc cô nàng quay đi chỗ khác anh ta liền bỏ một viên thuốc màu hồng nhạt vào ly rượu của Lan.

Lan vì đang chìm trong nỗi thống khổ nên không hay biết gì cả, cô ta bị anh chàng kia khích cho vài câu thế là cô ta lại điên lên và cho rượu lên môi uống.

Anh ta nhìn Lan uống cạn gần hết ly rượu anh ta mừng thầm và trong ánh mắt của anh ta ánh lên cái nhìn đầy xấu xa và bỉ ổi.

Lan đã say mềm cả người nên cô ta gục xuống bàn để ngủ nhưng miệng của cô ta đang nói cái gì đó. Anh chàng Công kia liền nháy mắt cho mấy thằng bạn đi cùng, anh ta bảo.

_Chúng mày cứ vui chơi đi nhé, tao có việc với con nhỏ này rồi…!!

Mấy thằng công tử kia cười hô hố bảo Công.

_Ừ, chúc mày vui vẻ…!!

Công dìu Lan ra xe của mình, cô nàng vẫn còn ú ớ ở trong miệng. Lan là một cô gái kiêu kỳ, cô ta cậy mình có chút nhan sắc nên hay tìm cách bỡn cợt với tình ái, cô ta luôn chơi bời với toàn bọn công tử nhà giàu, trong đó có Công. Anh chàng này không phải là thích Lan chỉ vì con nhỏ dám sỉ nhục và trêu đùa anh trước mặt của nhiều người nên anh mới chơi cho nó một vố như hôm nay.

Công lái xe đến một cái khách sạn quen mà anh hay đưa các cô gái vào đây. Anh đi thẳng lên phòng của mình mà không cần phải bảo cô gái ở quầy tiếp tân câu nào.

Lan đã mềm nhũn trong vòng tay của Công rồi, cô nàng cảm thấy cả thân thể của mình nóng như lửa đốt, cô ta tự xé từng cái quần áo của mình ra một, rồi ôm chầm lấy Công

(Còn Nữa..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info