Cô Dâu Bỏ Trốn Tập 10

Vân một mình cất bước trên đường, nó đang cố vắt óc ra để nghĩ cách trả lời bà Hoa sao cho hợp tình hợp lý, nhưng nó không tìm ra cách nào cả.

Hôm qua nó đã viết thư về nhà, hàng tuần nó đều gửi một lá thư, nó muốn bố mẹ và ông của nó yên tâm về nó.

Một mình cô đơn và phải chống trọi với cuộc sống đầy biến động này nhiều lúc làm cho nó mệt mỏi, nhưng nó không thể nào đầu hàng được, nó cần thời gian để thích nghi dần.

Nó lang thang khắp nơi vì hôm nay là chủ nhật nên nó được ở nhà, bà Hoa đã mời nó tới nhà của bà chơi, nó ngán ngẩm nghĩ đến lúc phải trả lời là không với bà nhưng nó không còn cách nào khác, vì nếu nó ở lại, tên kia lại khinh nó và hiểu lầm là nó thích anh ta thì khổ.

Vân thấy có một cái công viên rất to gần bên đường, nó liền tạt sang, vì trời nóng như thế này mà có một chỗ để nghỉ ngơi và tránh cái nắng như thiêu thì còn gì bằng.

Vân tìm cho mình một cái ghế đá trống để ngồi, nó nhìn xung quanh nhưng nó đành thất vọng vì người ta đã ngồi kín cả rồi.

Vân nghĩ kiểu này mình đành ngồi trên nền gạch cạnh cái bồn hoa kia. Vân đang định ngồi xuống, nó thấy có một anh chàng đang đọc sách và bên cạnh anh ta vẫn chưa có ai ngồi.

Vân thận trọng tiến lại từng bước, vì anh ta cúi xuống và đang say sưa đọc nên không biết là nó đang nhìn mình.

Vân lên tiếng hỏi.

_Tôi có thể ngồi ở đây được chứ…??

Anh ta giật mình ngước mắt lên, vừa nhìn thấy con nhỏ trước mắt mình là mũi của anh ta nhăn lại như ăn phải ớt và cái miệng của anh hơi trề ra, anh ta mai mỉa bảo nó.

_Không dám, cô cứ tự nhiên…!!!

Vân cũng không ngờ là mình lại gặp phải Hoàng ở đây, khỉ thật, sao số của nó xui thế không biết.

Vân không thèm bảo Hoàng thế nào, nó liền ngồi ngay xuống. Vân lấy tay lau mồ hôi trán, nó cúi xuống đấm nhẹ vào cái chân bị nhức mỏi vì đi bộ.

Vân hỏi Hoàng với vẻ quan tâm.

_Hôm đó anh và Vũ ăn ngon chứ…..??

Hoàng hận nó vẫn còn chưa tan, anh đã cố để quên thế mà nó lại dám nhắc lại với anh thế này.

Hai tay của anh siết lại, cuốn sách vị vò nát trong tay anh mà anh cũng không biết.

Vân thấy Hoàng nhắm mắt lại, nó nhìn xuống tay anh thấy cuốn sách xắp bị nhàu đến nơi, nó liền giật lấy và giở ra xem.

Vân vừa nhìn thấy tựa đề của cuốn sách, nó sung sướng quá vội hỏi Hoàng.

_Anh mua nó ở đâu, anh có thể chỉ cho tôi được không…??

Hoàng cảm thấy con nhỏ này đúng là có vấn đề, hôm trước nó chơi xỏ anh, hôm nay nó cười đùa với anh, sao tính cách của nó lúc nắng lúc mưa là thế nào.

Hoàng đã ghét nó sẵn nên anh thờ ơ hỏi.

_Cô cần biết để làm gì…??

Vân say sưa bảo Hoàng.

_Vì tôi đã lùng mua nó từ lâu lắm rồi mà không được, anh đã đọc xong chưa, nếu anh đọc xong rồi anh có thể cho tôi mượn được không…??

Hoàng ngạc nhiên tại sao một con nhóc lại có hứng thú với cuốn sách đòi hỏi phải suy ngẫm nhiều như thế này, lẽ ra nó phải chọn cho mình mấy cuốn truyện tình cảm nhẹ nhàng của tuổi teen chứ.

_Cô mượn sách của tôi về để đọc hay chỉ để chiêm ngưỡng cho vui…!!

Vân đang vui vì tìm được cuốn sách mà mình yêu thích nên nó không để ý tới lời nói pha chút châm biếm của Hoàng.

_Tất nhiên là để đọc rồi vì tác giả của cuốn sách này là thần tượng của tôi…!!

Hoàng tò mò hỏi.

_Cô đã đọc những tác phẩm nào rồi mà trông cô có vẻ có hứng quá, nếu cô mà lừa tôi là tôi biết ngay vì ông này cũng là tác giả yêu thích của tôi…!!

Vân kể ra một loạt, chưa hết nó còn bình phẩm hay dở của cuốn sách cho Hoàng nghe, nó hăng say bình luận với Hoàng như hai người đang bình luận về bóng đá.

Cả hai không ngờ là càng nói chuyện họ càng thấy mình có quá nhiều điểm chung từ sở thích đọc sách, xem phim, nghe nhạc thậm chí cả khiếu ăn uống, họ kinh ngạc nhìn nhau rồi cùng quay ra hai hướng khác nhau

Vân mặc kệ Hoàng có đồng ý cho mình mượn sách hay không, nó vẫn cầm lấy cuốn sách và bảo.

_Cảm ơn anh vì cho tôi mượn sách, tôi sẽ hoàn trả cho anh sớm…!!

Hoàng kinh ngạc, vì anh đã nói gì đâu, sao con nhỏ này chưa chi đã nói như thể anh đã đồng ý rồi là thế nào.

Hoàng cười khẩy bảo Vân.

_Tôi chưa thấy có ai vô duyên và chai mặt như cô, người ta vẫn chưa đồng ý hay cho phép tại sao cô lại dám cầm cuốn sách của người khác là thế nào…??

Vân giả vờ thương hại và hối lỗi.

_Tôi xin lỗi, tại tôi tưởng anh là một con người tốt bụng, và hai nữa gia đình anh lại giàu có nên tôi mới dám mượn sách của anh, tôi mượn sách rồi tôi sẽ trả chứ có phải tôi cướp luôn của anh đâu mà anh bảo tôi là chai mặt, anh có thấy mình hơi quá đáng không hả…??

Hoàng đã được nếm mùi đau khổ vì miệng lưỡi của Vân nên anh đành cố nuốt giận vào lòng.

Hoàng đứng lên, anh không muốn nói chuyện hay nhìn thấy mặt của con nhóc này nữa.

Vân thấy Hoàng định đi về, nó liền hỏi.

_Anh có thể cho tôi biết là tôi có thể trả cuốn sách này cho anh theo cách nào không…??

Hoàng chán nản lắc đầu, anh bảo Vân.

_Thôi cứ giữ lấy mà đọc vì trong thư viện của nhà tôi có rất nhiều sách thuộc loại này…!!

Vân mặc dù thích cuốn sách thật, nhưng nhận ơn từ một người như Hoàng, nó không thích nên nó cương quyết bảo Hoàng.

_Nếu thế thì tôi đành phải trả anh cuốn sách này, tôi không muốn anh lại coi khinh tôi…!!!

Vân đưa cuốn sách ra trước mặt của Hoàng, anh nhìn cái tay đang cầm cuốn sách của Vân, anh cười khẩy hỏi nó.

_Cô mà cũng biết nói câu này à, tôi đã nói là không cần đến nó nữa thì cô cứ cầm lấy đi sao còn lắm mồm và lôi thôi làm gì…!!

Vân càng nghe Hoàng nói, nó càng tức.

_Này anh, anh có thấy mình nhỏ mọn quá không hả, anh đã bao nhiêu tuổi rồi mà cứ tìm cách gây sự và cãi nhau với một con nhóc như tôi…!!

Hoàng bực cả mình, anh không thèm bảo nó thế nào nữa, anh bước đi luôn.

Vân đâu chịu buông tha cho Hoàng dễ dàng thế, thấy Hoàng bỏ đi, nó cũng bước theo, thành ra Hoàng đi trước, nó lẽo đẽo theo sau, Vân đếm từng bước chân của mình, thậm chí nó còn dơ nấm đấm lên dứ dứ ở đằng sau gáy của Hoàng nữa, nó lấy tay bịp miệng mình lại vì buồn cười.

Hoàng nghe có tiếng bước chân ở đằng sau, anh vội quay ngay lại, anh thấy con nhóc đang che miệng cười, chưa hết nó và anh đang đứng đối diện với nhau.

Bầu trời đã về trưa, cái nắng nóng lúc này đã dâng cao, những tán lá cây đang hắt lên những tia sáng chói chang và những cơn gió đang thổi nhẹ qua hai người.

Vân cười cười hỏi Hoàng.

_Chồng của em có thể mời em một bữa ăn được không…??

Hoàng tròn xoe mắt ra vì kinh ngạc, anh kêu khổ, con bé này đúng là nó chẳng coi anh ra cái gì thật, nó chỉ coi anh là một con dối của nó thôi, vì nó không những chửu anh, chơi xỏ anh và bây giờ nó còn đòi anh mời nó ăn cơm nữa chứ, chúa ơi sao trên đời này lại có một con nhóc không biết liêm sỉ như nó.

Hoàng vừa tức giận và vừa mai mỉa Vân.

_Cô không thấy là mình hơi kỳ lạ hả, tôi không thấy có người con gái nào như cô cả, sao cô lại dám bắt ép tôi mời cô ăn là thế nào, cô không thể nào tự mình đi được hay là cô không có tiền trả…!!

Vân vuốt vuốt cái mũi của mình, nó khoanh tay lại, cuốn sách đung đưa trong tay của nó.

_Dạ, cả hai anh ạ, vì em lỡ không mang theo tiền và…!!

Vân nheo nheo mắt trêu Hoàng.

_Không lẽ em không thể nhờ chồng chưa cưới của mình mời mình ăn một bữa hay sao, anh mà keo kiệt như thế này thì ai mà dám lấy anh…!!!

Hoàng ôm đầu, cái mặt của anh bắt đầu nhăn lại, anh bỏ đi trước, Vân cười khoái trí, nó liền nắm ngay lấy tay của Hoàng, vừa đi nó vừa âu yếm bảo Hoàng.

_Anh yêu mình đi ăn luôn nhé, vì em đã đói lắm rồi…!!

Hoàng hất tay của Vân ra, anh càng cố thì nó càng nắm chặt lấy thầm chí nó còn ôm chặt lấy khủy tay của anh.

Hoàng đành chịu thua, anh dở khóc dở cười, chúa ơi, có ai bị rơi vào tình huống như anh không hả trời.

Vân trong lòng thì tức và căm hận Hoàng lắm vì hắn làm cho cái chân của nó đến bây giờ vẫn còn đau, hắn còn dám sỉ nhục và nói xấu nó nữa, nên nó quyết tâm làm cho cái tên này điên đầu và phát rồ lên vì nó thì thôi.

Vừa nắm tay của Hoàng, nó vừa đi vừa nhảy lên như một con nhóc được cha của mình dắt đi dạo công viên trông hai người giống cha con hơn là người yêu.

Hoàng lắc đầu kêu khổ, tên Vũ bạn của anh nói đúng anh và nó là oan gia, mặc dù không muốn và không thích gặp nhau nhưng ông trời lại chơi ác cứ bắt ép anh phải gặp nó. Hoàng ngán ngẩm con nhóc này lên đến tận cổ rồi.

Anh chán nản hỏi nó.

_Cô muốn ăn gì….??

Vân xoa xoa vào bụng của mình, nó bảo Hoàng.

_Tôi thích rất nhiều món, nhưng thôi chào anh…!!

Nói xong câu đó, Vân liền buông tay của Hoàng ra, trước khi quay gót đi, nó bò lăn ra để cười.

Hoàng nhìn Vân đầy tức tối, thì ra nó lại chơi xỏ anh, anh muốn điên cả đầu và hai bàn tay của anh bóp chặt lại với nhau, bây giờ Hoàng muốn cho Vân vài cái tát lắm, nó làm cho anh khổ sở từ nãy giờ, anh cứ tưởng nó ép anh mời nó đi ăn thật, hóa ra nó chỉ muốn chơi anh mà thôi.

Vân le lưỡi ra để trêu Hoàng.

_Em suy nghĩ lại rồi, em không thể nào chịu đựng nổi một ông chồng như anh đâu, anh vừa keo kiệt, miệng lưỡi lại như đàn bà, em mà lấy anh hóa ra là hai người đàn bà lấy nhau à, thiên hạ mà biết họ lại khinh thường em không có mắt chọn chồng thì khổ, chào anh nhé anh yêu, em hy vọng anh sẽ tìm được một người con gái có thể sửa được cái tính đó của anh…..!!

Vân vừa đi vừa chạy vì nó sợ Hoàng sẽ đuổi theo và cho nó một trận, trên môi nó nở một nụ cười thích thú, he he he, nó sung sướng vì đã cho cái tên ngu ngốc kia một vố thật đau.

Hoàng bất lực nhìn theo Vân, anh tái mặt, anh chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế này cả, con nhỏ kia nếu để tôi gặp cô thêm một lần nữa, tôi cần phải cho cô biết cô sẽ nhận được những gì mà cô nói với tôi ngày hôm nay, cô dám khinh tôi là đàn bà hả, ha ha ha, anh cũng phá ra cười như điên, nhưng chỉ được hai câu là anh ngừng ngay lại, trong đầu của anh hiện lên một kế hoạch, cái mặt của anh giãn ra và cái miệng của anh khẽ nhếch lên.

Vân chạy một mạch và không dám quay đầu lại, nó chỉ sợ Hoàng đuổi theo nó ở đằng sau thì khốn.

Chạy được một đoạn khá xa, Vân phải dừng lại để thở, cái chân của nó rã ra vì chạy bộ và vì vết thương sau tai nạn của nó vẫn còn chưa lành hẳn.

Lấy tay quẹt mồ hôi trán, tuy là hơi mệt mỏi nhưng tinh thần của nó rất phấn chấn vì nạn nhân của nó hôm nay là Hoàng, kẻ mà nó căm hận nhất đời đã bị nó xử.

Vân mỉm cười cất bước, nhìn mọi người vội vàng lái xe về nhà để ăn cơm trưa hay chỉ đơn giản là tránh cái nắng nóng, trong lòng của nó cảm thấy hơi cô đơn và buồn bã.

Vân đưa mắt nhìn mọi người xung quanh, nó đứng lặng ở đấy, niềm vui lúc nãy của nó tan biến đi đâu hết cả, nỗi đau phải xa nhà và là một kẻ lang thang đang chiếm hết tâm trí của nó.

Vân thở dài nghĩ, bao giờ mình mới có thể về nhà và liệu mình có tìm được một người đàn ông mà mình tin tưởng để gửi gắm trái tim hay không.

Vân quá đói và quá mệt để đi về nhà, nhìn thấy có một chuyến xe buýt đang đến, nó liền dơ tay ra vẫy vẫy, rồi trèo luôn lên khi chiếc xe dừng lại.

Vân hỏi chị soát vé về trạm sắp tới và hỏi xem nó có thể xuống ở đâu, nó yên tâm vì nó cách nhà cũng không xa lắm, chọn cho mình được một chỗ trống, nó ngồi xuống. Vân nhìn mọi người xung quanh, ngồi được một lúc, cái mắt của nó díp lại, nó ngủ ngà ngủ ngật ở trên xe.

Đến khi chiếc xe dừng lại, chị soát vé phải gọi và lay nó hai ba lần nó mới tỉnh giấc.

Vân giật mình đứng lên và hỏi chị.

_Chị làm ơn cho em hỏi em đang ở đâu….??

Chị soát vé phì cười bảo nó.

_Đây là bến đỗ của xe buýt, em nên bắt chuyến khác để về nhà, vì chiếc xe này không đi nữa đâu…!!

Vân kêu khổ vì ngủ quên mà nó bị lỡ cả chuyến xe, nó cảm ơn chị và bước xuống.

Mắt của nó hoa cả lên vì nắng và cái đầu của nó như bị ai vò vì đau, còn cái bụng của nó lại xôi lên vì đói.

Vân nhìn xung quanh, ngoài xe và xe ra nó không còn trông thấy cái gì khác nữa, nó ngán ngẩm và buồn thay cho cái số của nó, không biết đây là chỗ nào.

Vân lê bước ra đường, ánh nắng hắt lên đầu và lên người của nó, nó lấy tay che đầu lại, vừa đi nó vừa chạy, nó chỉ mong mình có thể về nhà ngay vào lúc này. Vân sờ tay vào túi quần, nó đang ước lượng xem mình còn bao nhiêu tiền để thuê xe về nhà hay là đi ăn, nhưng xui cho nó vì hình như nó chỉ còn vài xu lẻ.

Vân nhăn mặt lại vì lo và vì sợ, nó cảm thấy tình trạng của nó lúc này không khác lúc đầu nó đến đây là mấy, không tiền, không nhà và không biết đường.

Vân ôm đầu đứng ở đấy, nó ngồi xuống cái ghế chờ xe buýt, nó co chân lên và nhìn mọi người đi ra đi vào. Vân dựa vào cái bảng quảng cáo và mắt của nó nhắm lại, mặc dù nó muốn về nhà nhưng nó không còn sức để mà lê nữa rồi.

Vân run run mở cái điện thoại ra, nó cần gọi cho Thu – bạn thân của nó.

Nhưng mà xui cho nó, Thu chắc là đang bận nên không bắt máy. Vân cố gọi hai ba lần mà cũng không được, Vân ngán ngẩm nghĩ, mình đúng là vô duyên, có mỗi con bạn tuy là ở xa nhau nhưng trong lúc mình gặp chuyện buồn hay khó khăn như thế này thì nó lại đi đâu mất.

Vân cúp máy và đút nó luôn vào túi. Vân nghĩ hay là mình nhờ Khoa đi đón vì ngoài hắn ra mình không nghĩ được ai khác nữa cả.

Vân còn chần chừ chưa quyết thì có một ông người nước ngoài bước lại và hỏi nó bằng tiếng Pháp.

_Cô làm ơn chỉ cho tôi viện bảo tàng lịch sử ở chỗ nào được không…??

Vân giật mình nhìn lên, miệng của nó cười tươi, nó liền đáp lời.

_Xin lỗi, nhưng tôi cũng là người lạ ở đây nên tôi không biết nó ở đâu cả, phiền ông đi hỏi người khác…!!

Ông ta cũng mỉm cười đáp lại Vân, ông không ngờ là có thể gặp được một cô bé có thể hiểu được mình đang nói gì.

_Cháu có thể hỏi giúp tôi được không, vì đây là lần đầu tiên tôi sang Việt Nam để du lịch nên tôi sợ là họ không hiểu tôi đang nói gì…??

Vân cười cười, nó quay sang hỏi người bên cạnh, nhận được câu trả lời rồi, nó liền nói cho ông người nước ngoài kia biết.

Ông cười tươi và hạnh phúc vì mình đã tìm được điện chỉ nơi mà ông cần đến, ông liền bo cho nó tiền, nhưng nó từ chối không nhận, ông mỉm cười bảo nó.

_Cháu hãy nhận đi cho ta vui vì không ai tốt như cháu cả…!!

Vân từ chối mãi mà ông kia không từ bỏ cái ý định muốn cho Vân tiền, nó đành phải nhận, tuy nhiên nó chỉ lấy của ông một ít đủ để đi xe về nhà thôi.

Vân bảo ông khách.

_Cháu sẽ nhận nhưng cháu chỉ lấy từng này thôi, nếu ông mà ép cháu quá thì cháu xin lỗi cháu phải từ chối…!!

Ông khách mỉm cười đáp lại lời của nó, sau khi ông bỏ đi theo một hướng mà nó đã chỉ. Vân đứng lên rời khỏi trạm xe buýt, nó đang có ý định tìm một chiếc xe nào đó để về.

Vân trở về căn gác nhỏ của mình, vừa đi về đến đầu ngõ, Vân thấy có một chiếc xe ô tô đang đi vào. Nhìn màu xe và kiểu xe, Vân giật mình lẩm bẩm.

_Chiếc xe này sao giống của tên Khoa thế nhỉ, không lẽ hắn đến đây để tìm mình…!!

Nhưng Vân đã đoán sai, chiếc xe đó tuy có giống về màu sắc và kiểu xe nhưng không phải của Khoa mà là của một người khác.

Vân lướt qua chiếc xe khi nó dừng lại, chỉ cần người đó không phải là Khoa thì Vân quan tâm làm gì.

Vân đi được hai bước, Vân nghe có tiếng gọi và hỏi mình.

_Cô là Vân đúng không…??

Vân giật mình trả lời người đàn ông trước mặt.

_Vâng, nhưng làm sao mà anh biết tên của tôi…??

Người đàn ôn cười cười, anh ta bảo Vân.

_Bà chủ của tôi mời cô tới nhà chơi…!!

Vân càng kinh ngạc hơn vì Vân không biết bà chủ của anh chàng kia là ai, và tại làm sao anh ta biết mặt của Vân. Vân còn đang ngơ ngác vì không hiểu, anh chàng đã nói tiếp.

_Bà chủ Hoa muốn tôi tới đây đón cô…!!

Vân à lên coi như đã hiểu, thì ra anh chàng này là tài xế của nhà bà Hoa, thảo nào anh ta biết tên và mặt của Vân.

Vân cười khì bảo anh ta.

_Vâng, anh chờ tôi một chút, tôi cần phải vào nhà để lấy một số thứ…!!

Anh ta mỉm cười đáp lại lời của Vân, anh ta bảo.

_Cô cứ tự nhiên, tôi chờ cô ở ngoài này, khi nào cô xong thì lên tiếng nhé…!!

Vâng gật đầu rồi chạy vào nhà. Thật ra, Vân cũng chẳng có cái gì để lấy hay để thay, nhưng Vân không yên tâm mà bỏ đi được vì gần cả ngày hôm nay không về nhà nên Vân cần kiểm tra xem có mất cái gì không.

Ngồi trên xe, Vân và anh chàng tài xế không ai nói với ai câu nào. Anh chàng tập trung vào lái xe, còn Vân nhìn ra hai bên đường. Cả ngày hôm nay, Vân không có cái gì vào bụng cả, cơ thể của nó như muốn lả cả ra, chân tay của nó phát run vì đói.

Vân nhắm mắt của mình lại, người của nó khẽ dựa vào cái ghế xe.

Anh chàng tài xế vì mải tập trung vào lái xe nên không để ý gì tới Vân. Khi chiếc xe lăn bánh vào cổng, anh ta quay sang để bảo Vân là đã đến nơi, nhưng anh chàng phải phì cười vì Vân đang say sưa trong giấc mộng.

Anh ta lắc đầu và cố lay Vân dậy, nhưng không có tác dụng. Vân do vừa đói, vừa mệt, cộng thêm bị cảm từ hôm qua đến giờ nên nó đã thiếp đi lúc nào không hay. Số thuốc mà Khoa mua cho Vân, Vân không hề uống hay dở ra xem, vì nó vốn là một con bé lười uống thuốc, nên mỗi lần nó bị bệnh, bố mẹ và ông của nó phải ép nó lắm nó mới nhắm mắt mà nuốt cho trôi, nay nó sống một mình, không ai quản và cũng không có ai biết để làm cái việc đó.

Cơ thể của nó nóng lên, hình như là nó bị xốt, cái mặt đỏ lên, mồ hôi lấm tấm ở trên trán của nó.

Anh chàng tài xế vừa động vào vai của nó, anh ta phải rụt ngay tay lại vì người của nó như là cái lò than.

Anh ta hốt hoảng vội gọi tên Vân thật to, làm cho Vân giật mình thức giậy. Vân lấy tay dụi mắt, nó hỏi anh ta.

_Đã đến rồi hả anh….??

Anh ta bước xuống mở cửa xe cho nó và bảo.

_Đến rồi, cô xuống đi, bà chủ đang đợi cô ở trong nhà…!!

Vân lảo đảo bước xuống, cái đầu của nó đau nhức và hơi lạnh như thấm vào cơ thể của nó. Vân vội ôm lấy mình, nó cố đi vào trong, nhưng hình như đôi chân không còn nghe theo lời của nó nữa, nó khụy dần xuống.

Mặc định


Khoa đang ở trong phòng của mình, cả ngày hôm nay anh không phải gặp con nhỏ Vân nên đầu óc của anh thanh thản, anh đang tận hưởng không khí bình yên và riêng tư, nhưng nó bị phá vỡ khi anh nghe có tiếng gõ cửa dồn dập.

Khoa bực cả mình, sao anh không có phút giây nào yên thế nhỉ, đang muốn được yên thân thì lại bị làm phiền.

Khoa bước xuống đất, anh đi ra mở cửa. Anh hỏi cô giúp việc của mình.

_Có chuyện gì hay sao mà chị gõ cửa phòng của tôi gấp gáp thế….??

Chị kia thở dài bảo.

_Cô Vân bị cảm nặng quá nên bà nhờ cậu đưa cô ấy đi bệnh viện…!!

Khoa lo lắng hỏi Hồng.

_Cô ấy bây giờ ở đâu…??

Hồng lễ phép trả lời Khoa.

_Cô ấy đang ở trong phòng khách…..!!

Khoa mặc dù ghét Vân, và không muốn gặp mặt nó, nhưng vì anh mà nó bị cảm, anh lo nó mà bị làm sao anh sẽ ăn năn vì hối hận mất.

Khoa vào phòng của mình lấy cái áo dài tay, anh khoác vào và vội đi xuống lầu.

Vân nằm trên ghế xô pha, mắt của nó đỏ lại vì xốt, nó cảm tưởng mọi thứ như đang quay xung quanh nó, giống như người ta bị say xe hay say sóng do đi thuyền.

Bà Hoa nắm lấy tay của nó bà âu yếm hỏi nó.

_Cháu cảm thấy trong người thế nào, cháu chờ một chút, Khoa sẽ đưa cháu đi bệnh viện ngay bây giờ…??

Vân cố mỉm cười và trấn an bà Hoa.

_Cháu không sao đâu, cháu chỉ cần nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay ấy mà….!!

Bà Hoa thấy Vân bị xốt như thế này mà nó vẫn còn bướng nên bà gắt.

_Cháu nên đi khám đi thì hơn, cháu tưởng bệnh cảm mà không chết người hả, không lẽ cháu không đọc báo hay là xem phim, người ta nói chỉ cần để quá, nó mà biến chứng ra căn bệnh khác thì khổ…??

Vân sợ nhất là không khí của bệnh viên, hơn một tháng ở trong ấy, nó cảm thấy như một cái nhà tù, nó nghét mùi thuốc và sự ngột ngạt của những con người bệnh tật. Vân nhắm mắt lại vì sợ, tại sao nó cứ bị ốm đau như thế này.

Khoa bước xuống, thấy nó nằm dài ra đấy. Anh quan tâm hỏi han nó.

_Cô không sao chứ….??

Vân cười khẩy bảo Khoa.

_Tôi không sao, cảm ơn anh vì đã quan tâm…!!

Khoa tức khí nghĩ, con nhỏ kiêu kỳ kia, tôi quan tâm và lo lắng cho cô, cô không cám ơn tôi và cảm động vì lòng tốt của tôi thì thôi sao cô dám mai mỉa tôi là thế nào. Khoa cố nén giận lại để không quát Vân, vì dù sao con nhỏ cũng vì anh nên mới thành ra thế này.

_Cô đứng lên đi tôi sẽ đưa cô đi khám….!!

Vân nhất quyết không đi đâu cả, nó nghĩ đơn giản chỉ là do nó đói quá mà thôi.

_Không cần đâu, tôi chỉ muốn có cái gì bỏ vào bụng thôi, híc, cả ngày hôm nay tôi không có cái gì để ăn cả….!!

Bà Hoa kinh ngạc hỏi nó.

_Cháu đã làm gì mà cả ngày hôm nay không ăn uống gì là sao…??

Vân cười khổ bảo bà Hoa.

_Dạ, không có gì chỉ là cháu mải đi chơi quá nên bị lạc đường….!!

Bà Hoa phì cười, bà bảo Hồng.

_Cháu nấu cái gì ngon ngon cho con nhóc này nhé, nó không muốn đi khám bệnh thì mình gọi bác sĩ đến đây cũng được…..!!

Bà Hoa dặn dò Hồng vài câu, bà bảo Khoa.

_Sao cháu còn đứng đó, còn không mau gọi bác sĩ Hùng tới đây đi, bà nói cho cháu biết nếu Vân mà bị làm sao bà sẽ không tha cho cháu đâu …!!

Khoa kêu khổ, anh lại bị bà mắng vì con nhỏ kia, bây giờ anh đâm ra ghen tị với nó. Bà chỉ gặp con nhỏ có một lần mà bà đã yêu thương và coi nó hơn cả anh.

Khoa ngán ngẩm, anh bấm số và gọi cho ông bác sĩ kia.

(Con Nua..)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info