Tìm việc làm !!! hẹn hò chán chê giờ phải tìm việc làm thôi
Thế mà !
Nó lang thang cả ngày trời cũng ko tìm đc công việc thích hợp
100tr haizzzzzzz
Đến 10tr nó còn ko có nhưng chảng lẽ pó tay sao, nó ko cam tâm mà cũng tại tên sao chổi đó hại nó
Nghĩ đến hắn tự dưng nó lại cười 1 mình, hình như nó đã ko còn ghét hắn như trc nữa
Vừa suy nghĩ vừa đi nó đang ko biết mình đang đứng ở chổ văng hoe nào thì bổng nhiên 1 chiếc xe phóng vụt qua, chặn trc mặt nó 1 tốp ng mặc đồ đen bước ra
- là con pé này thưa đại ka
- đúng là nó chứ
- các ng định làm gì, giọng nó run run
- ko có gì chỉ có chút chuyện cần hỏi cô e chút thôi, ngoan ngoãn đi theo cô sẽ ko mất mát gì
bắt cóc ah …. Nó lùi lại mấy bước thủ thế co giò chạy nhưng ko kịp nữa, 1 tên từ phía sau đã chụp thuốc mê nó. Mọi thứ mơ hồ xám xịt.
- Quân ! nó khẽ gọi trước khi chìm vào giấc ngũ
Khi tĩnh dzậy nó thấy mình đang ở trong 1 căn nhà tối om, đầy bụi bặm, nó đang bị trói chặt ko nhúc nhích đc
Đám người bắt cóc nó đang túm tụm lại bàn bạc
Bắt cóc tống tiền, ko lẽ thân phận của nó đã bị bại lộ, chúng đã biết nó là con gái độc nhất của đại gia Trang Chấn Thành
- Mày chắc nó là bạn gái tên họ Lâm đó
- Chắc thưa đại ca, nó là Như Kỳ bọn e đã điều tra kĩ rồi mấy hôm trước tụi nó còn hẹn hò, rồi hôn nhau đắm đuối nữa
Nghe đến đây nó thoáng đỏ mặt
- Hừm, thằng họ Lâm đó có chịu bỏ 1 khoản tiền ra để chuộc con nhỏ này ko, giàu như nó thiếu gì con gái
- Đk yên tâm, thằng đó giàu nhưng lạnh như tảng băng trôi nó chưa từng hẹn hò với bất kỳ đứa con gái nào, còn con pé này là ngoại lệ đó ạ
- Vậy liên lạc với nó đy
Nó chợt thở dài, ra là vậy ng chúng muốn tống tiền là tên sao chổi đó, nhưng chúng bắt nhầm ng rồi, nó đâu phải bạn gái của tên đó, hắn sẽ ko đến cứu nó đâu.
Nhưng mà có thật nó là người đầu tiên hắn hẹn hò ???
……..
Biệt thự nhà họ Lâm
- mọi thứ đã chuẫn bị xong, mời thiếu gia lên xe
lão quản gia cung kính cúi đầu
hắn bước ra
- Thưa thiếu gia, cậu có điện thoại
- Có chuyện gì
- Người đó nói là việc gấp cần nói trực tiếp với thiếu gia
- Đưa điện thoại đến đây
- ….
- Mày là Lâm Hoàng Quân
- Hắn nhăn mặt : phải ! có chuyện gì
- Bạn gái của mày, Như Kỳ hiện đang ở trong tay tao, nếu mày còn muốn nhìn thấy mặt nó thì trong vòng 3 ngày hãy chuẩn bị 5 tr USD tiền chuộc, ko đc báo cảnh sát và cũng đừng có giở trò gì nếu ko con nhỏ sẽ mất mạng.
Tút …. tút …
Đoàng, như sét nổ ngang tai, hắn chết sững bên cái điện thoại
Như Kỳ bị bắt cóc, con khỉ đó đang gặp nguy hiễm
Bỗng lòng ngực hắn đau nhói, tim hắn như bị bóp nghẹn
Ko thể như thế đc, phải bình tĩnh
- Quản gia, gọi điện thoại ngay đến trường, hỏi xem Trang Như Kỳ có ở đó ko, làm ngay bây giờ
Giọng hắn đầy giận dữ
- Vâng thưa thiếu gia
…..
- Ko có Trang tiểu thư ở trường, KTX cũng ko có ạ
- Đã tìm kỹ chưa, hắn nôn nóng
- Dạ đã tìm khắp mọi nơi
Con nhox ko có ở trường thì đi đâu đc chứ, hắn gọi cầm điện thoại gọi cho con nhox
- số máy quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc đc …..
điện thoại ko liên lạc đc, có chuyện gì với con nhox đó, bị bắt cóc thật sao
- gọi ngay cho cảnh sát, huy động toàn bộ lực lượng tìm ngay con nhox đó, dù phải xới tung cái SG này lên cũng phải tìm ra
- tuân lệnh thiếu gia
......................
chapter 16
Đến tối …
- vẫn ko có tin tức gì sao ????
- thưa thiếu gia, đã tìm hết mọi nơi nhưng ko thấy
Trong lòng hắn như có chiếc búa ngàn cân vừa tàn nhẫn giáng mạnh.
Reng …. Reng
Hắn vội vã nhấc máy
- đừng phí công tìm kiếm nữa con pé đang ở trong tay tao nghe giọng 1 chụt nhé he he
- …. Buông tôi ra, các ng ko có quyền bắt tôi
Đúng là giọng cái con khỉ đó rồi, nỗi lo sợ đang bủa vây hắn
- các ng ko đc làm gì cô ấy
- chuẩn bị tiền đi, 2 ngày sau tao sẽ thông báo địa điễm giao tiền
……..
5 tr USD số tiền ko là gì với hắn nhưng hắn biết dù có giao tiền con nhox cũng ko toàn mạng, nỗi khiếp sợ nhen nhóm trong ng hắn
- Hãy gọi những thám tử giỏi nhất đến đây, cả cảnh sát, quân đội nữa, bằng mọi giá phải cứu đc ng….
- Vâng thưa thiếu gia
…..
Ngày thứ 2
Hắn như đang ngồi trên đống lữa, hắn đã nghĩ ra bao nhiêu cảnh tượng kinh khủng nhất xãy ra với con nhox
Ko đc chỉ có hắn mới đc hành hạ con pé đó, ko ai có quyền đc đụng tới ng con nhox dù là 1 sợi tóc
- Lâm Hoàng Quân, anh ra đây cho tôi
- Anh giấu NK ở đâu, tại sao ko tôi ko tìm thấy cô ấy
Giọng Thành Duy oang oang khắp biệt thự họ Lâm
- Vô lễ, dám xông vào đây làm phiền thiếu gia, lôi ngay ra ngoài
Mấy tên vệ sĩ kéo Duy ra ngoài
- Để cho hắn vào
Hắn biết ng này …. Phạm Thành Duy con trai ông vua địa ốc Phạm Thanh Phong, nhưng tại sao lại biết NK. Quan hệ gì với con pé đó
- Cậu là gì của con pé đó, hắn nhíu mày
- Là bạn thân nhất của NK
- Bạn thân ???
- LHQ anh nói đi, anh đã làm gì NK, tai sao sau khi hẹn hò với anh cô ấy lại biến mất
- Ko làm gì hết
- Thế NK đâu?
- Bị bắt cóc!
- Cái gì, TD la toáng lên
- Kẽ nào dám bắt cóc NK, tại sao lại bắt cô ấy
- Vì tôi, chúng muốn tống tiền tôi, hắn khổ sỡ ôm đầu
- Vì anh, vậy tại sao a còn ở đây, còn ko mau đi cứu cô ấy
- Mọi chuyện ko đơn giản như cậu nghĩ đâu, đến bây giờ vẫn ko xác định đc chúng giữ cô ấy ở đâu
Giọng hắn đầy vẽ bất lực
Lần đầu tiên thiếu gia LHQ bất lực
Điều có thể làm bây giờ là : Chờ
Ngày thứ 3
Cả hắn và TD đều ở trong trại thái phập phồng lo sợ
Cuối cùng 1 tia hi vọng cũng lóe lên
- Đã xác định đc vị trí thưa thiếu gia. Đó là 1 nhà kho bỏ hoang ở Bình Chánh
- Lập tức đến đó
...................................
| Chapter 17 Trong cái nhà kho bụi bặm Nó đang bị cột chặt trên chiếc ghế, tay nó bắt đầu tê cứng. Người nó mệt nhoài ko còn tí sức lực nào, nó biết với tình trạng bây giờ nó ko thể bỏ trốn - Đại ca! gọi điện thoại thông báo địa điểm giao tiền chứ - Hà hà, gọi đi Bàn tay nó toát mồ hôi lạnh, dù là tiểu thư nhà danh giá nhưng dưới vòng tay bảo vệ của ba nó, nó chưa tùng bị bắt cóc Tự dưng nó cảm thấy sợ, nó muốn khóc …. Nhưng nó ko chịu đầu hàng đâu, tự an ủi bản thân ko việc gì phải sợ, bầy giờ chỉ trông chờ ng khác đến cứu chi bằng hãy tự cứu lấy mình. 1 ý nghĩ lóe lên trong đầu nó - hix , mấy anh ơi - cái j`???? nó hít 1 hơi, thu hết can đảm - em … em .. mún đi vệ sinh - cái gì mày tính giở trò gì với tụi tao sao - hix mấy anh trói e 3 ngày nay, e nhịn hết nỗi rồi, mà e là con gái yếu đuối đâu thể giở trò gì đc, mấy anh đông như thế này cho vàng e cũng ko dám trốn tên trùm đắn đo suy nghĩ, nó nói cũng có lí, dù con nhỏ bỏ trốn với cũng ko chạy thoát đc, nhìn nó mỏng manh thế kia mà - thằng kia hắn quát lên ra lệnh - mày đi theo nó, ko đc để nó bỏ trốn - dzạ đại ka hắn dẫn nó ra bên ngoài ngôi nhà, vẫn trói chặt tay nó cơ hội đến rồi nó cố làm vẻ khó khăn - trói tay e thế này sao e ….. - ko cởi đc ah, vậy để anh giúp. Tên bắt cóc hý hững đê tiện, con pé rõ xinh, ko xực thì phí của quá, thế là hắn cúi đầu xuống nó ko bỏ lỡ cơ hội trời cho 1 phát lên gối trúng thẳng mặt tên bắt cóc - cho mày chết nè Hắn lão đảo bất tỉnh Nó phi 1 lèo bỏ chạy - đứng lại ……. Con tin bỏ trốn bắt lấy nó Tiếng bọn bắt cóc. .. nó sợ quá chỉ cô gắng chạy thật nhanh vào rừng cố gắng chạy hết mức có thể nó ko thể để bị bắt lại đc…. |
Chapter 18
Bên ngoài căn nhà
1 lực lượng hùng hậu đang bao vây khắp khu vực này
- thưa thiếu gia, trinh sát cho biết bọn bắt cóc đáng rất náo loạn, có thông tin Trang tiểu thư đã bỏ trốn
- cái gì ????
Cả hắn và TD cùng lên tiếng
Cái con nhox đó bỏ trốn sao. Trơi ơi ngốc hết chổ nói mà
- anh còn đứng đây làm gì mau đi tìm cô ấy đi
tiếng TD nói làm hắn sực tĩnh
đúng rồi bây giờ phải tìm ra con nhỏ trc bọn bắt cóc
- lập tức hành động, 1 đội truy bắt bọn bắt cóc, 1 đội tản ra đi tìm, ko đc bỏ sót bất cứ nơi nào, phải tìm ra con nhox trc bọn bắt cóc
- tuân lệnh thiếu gia
trong khu rừng
trăng đang lên chiếu rọi khắp nơi, ánh sáng mờ mờ ảo ảo, lá cây xào xạc, tiếng côn trùng kêu như 1 dàn đồng ca
nếu ko bị bắt cóc và đang phi hết tốc độ có lẽ nó sẽ thả sức ngắm nghía cảnh thơ mộng này
chạy đc 1 quảng rất xa, ko còn nghe tiếng bước chân chạy đuổi theo Nó vấp phải 1 cành cây
uỵch…., nó ngã lăn quay
hôm nay nó đã trở thành 1 vận động viên maratong thật vĩ đại
nhưng lúc này nó cảm thấy nó quá bé nhỏ trước mọi thứ
sinh ra trong nhung lụa chưa bao giờ nó chịu khổ thế mà giờ đây….
nó nhớ ba nó, nhớ tên sao chổi, nhớ TD ng bạn đầu tiên của nó
nó khóc …. Nó ước giá như bây giờ có ai an ủi nó, ôm nó vào lòng, bảo vệ cho nó
- Quân !
Nc mắt cứ đua nhau trào ra
Chợt có tiếng bước chân, rất nhiều rất đông
Ko lẽ bọn bắt cóc tìm đến nơi rồi, nó chợt rùng mình, ko đc phải chạy tiếp
Nó lại bắt đầu chạy, giờ nó đã thấm mệt, nó chạy hết sức nhưng tiếng bước chân đang ở ngay sau nó
Càng lúc càng gần, ruột gan nó đang đánh lô tô, tay chân nó cuống cuồng
- Đứng lại, ko đc chạy
Nó quay đầu nhìn lại thì thấy 1 tốp người tay cầm đèn pin. Còn có cả chó nữa đang ở sát sau lưng nó, nó cố sức chạy thật nhanh
Chợt có 1 bàn tay chụp đc nó, nhấc bổng nó lên
- ko ko thả tôi ra, ko đc bắt tôi……
nó cố gắng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay cứng như gọng kiềm đó
Có hơi thở phả vào sau gáy nó
rất quen thuộc
- Quân…. Anh ở đâu mau đến cứu tôi
Nó cố hết sức hét lên, tay chân giãy giụa, chợt bàn tay đang ôm nó siết chặt
Tất cả chỉ trong vài giây, nó cố sức cắn thật mạnh vào bàn tay đang ôm chặt vai nó
- á cô có biết cô đang cắn ai ko hả ??
cái giọng này….
Là tên sao chổi
Bây giờ nó đã nhìn rõ khuôn mặt đó dưói ánh trăng làm càng nó thêm mờ ảo
Nước mắt tủi thân cứ thế ùa ra
Nó úp mặt vào ng hắn khóc như 1 đứa trẻ
- ko sao rồi đừng khóc nữa cô pé
nó khóc rấm rức mà ko biết, đằng sau có 1 ánh mắt đau khổ đang nhìn nó
...............
Chap 19
Sau chuyện nó bị bắt cóc
Giờ đây nó bị giám sát gần như 24/24
Đi học thì tên sao chổi đi cùng
Vào lớp thì có TD kè kè
Ko khác gì tù nhân
có 2 điều làm nó bất ngờ đó là :
tên sao chổi đến cứu nó, dù nó chẳng là cái đinh gì với hắn, nhưng điều này làm nó suy nghĩ rất nhiều
típ theo là TD, bộ mặt hết sức lo lắng ngày hôm đó nhưng hôm này lại lạnh tanh còn làm lơ nó nữa, tuy nhiên vẫn cứ im lặng đi cạnh nó
- này TD
- sao?
- Giận gì K ak, sao lúc nãy làm lơ
- Ko có
- Thật ko có sao
Hắn cười toe
- ko có thiệt mà, im im để NK bắt chuyện trước thôi he he
- thiệt ko giận gì chứ
- ah mà có, giận lắm nên giờ NK đi chơi với D đi
- đi đâu ???
- đi theo D he he
thế là D kéo nó đi, đang đi trên lề đường chợt có 1 chiếc xe lao thẳng đến chổ nó với tốc độ kinh hồn
- cẩn thận
nó chưa biết có chuyện gì thì đã bị ôm chặt trong vòng tay TD
lại có ai muốn xữ nó nữa sao, mà cái tên TD này sao ôm nó mãi ko chịu buông
- này !! buông ra đc chứ
- aa . xin lỗi tại ng NK mềm quá như ôm gấu bông ý he he
- wanh chết giờ
nó và TD vào 1 quán nc
- NK tìm đc việc chưa ???
- Chưa, thất nghiệp rồi . nó ỉu xìu trả lời
- NK biết gì về chứng khoán ko?
- Biết chút ít nhưng có chuyện gì
- Vậy vào công ty này làm thử đi. Nói xong TD đưa nó 1 tờ danh thiếp
- Nhà ng quen của D, nhưng ko phải vì quen biết mà họ nhận đâu, NK phải có năng lực kìa
- Uhm, kỳ biết rồi cảm ơn TD nhé
Nó cười 1 cái rồi cầm tay TD rối rít cảm ơn mà ko thấy 1 thoáng đỏ mặt của TD
Đang toe toét nó ko thấy 1 đứa con gái đang tới chổ nó
Ào !!!!!!!!!!!!!
Nước từ trên đầu nó chảy xuống ướt hết ng nó
- Tiểu Thiên, e làm cái trò gì vậy
Tiếng TD vang lên lạc cả giọng
Nó ngước lên nhìn, 1 con pé có đôi mắt phượng tuyệt đẹp đang gườm gườm nhìn nó
- đồ con gái quê mùa, ai cho mày đc cầm tay anh TD của tao
Nó cứng họng !!!!
hix nhìn thì nhỏ nhỏ xinh xinh mà dzữ quá
- Tiểu thiên e đi về nhà ngay
- Anh, tại con nhỏ này mà anh ko thèm chơi với e, biết dzậy lúc nãy tung chết nó rồi
- Trời đất. nó kêu thầm trong bụng , trợn tròn mắt nhìn
Thì ra kẻ lúc nãy phóng xe xém vào ng nó là con pé này, chút xíu nữa nó đi gặp tổ tiên rồi …
- Em thật quá đáng, về nhà anh sẽ nói chuyện với e
- Xin lỗi NK nhé, D về trc
Thế rồi D cầm tay con nhỏ lôi đi, con nhỏ ko quên chiếu cho nó 1 tia nhìn hắc ám
Trời ơi, sao mà lắm chuyện rắc rối thế này,
Có ng ghét nó đến mức mún nó chết, ko biết ly nc lúc nãy có thuốc độc ko nữa, mà cũng may trong quán nc vắng ng chứ nếu ko nó chỉ còn nc độn thổ
...................
Chap 20
Ngày hôm sau nó đến lớp.
- NK ah đừng giận nhé, D xin lỗi lắm lắm lun
- Uhm ko sao. Mà pé đó là ai thế
- Hix, ng quen của D thôi, nó hơi quá đáng nhưng ko có ác ý đâu
ều, mém tung chết ng ta mà ko có ác ý
- Thôi chuyện qua rồi đừng nhắc đến nữa.
- Mà NK nè, D có chuyện muốn nói
- Chuyện gì ???
Đột nhiên D cầm tay nó
- Duy ….
Nó đang bất ngờ vì hành động của D thì đột nhiên có 1 bàn tay túm lấy nó kéo đi
- Đi theo tôi
Cái giọng độc tài này ko ai khác ngoài oan gia của nó : LHQ
Nó bị kéo đi ko thương tiếc, còn TD thì đứng trơ ra đó
- Cô làm cái trò gì mà ngày hwa tôi tìm cô ko thấy
- Làm gì tìm tôi
- Bộ cô muốn bị bắt cóc nữa ah
- Tại ai mà tôi như thế
- Cô ….
Hắn kéo nó ép vào tường 2 tay chặn trước mặt nó
Ko lẽ lại hắn sắp xữ nó
- Xin lỗi
cái gì tai nó nghe nhầm sao, hắn xin lỗi nó
- Cái gì tôi nghe ko rõ
- Mặc kệ cô
Hắn quát lên rối quay ng đi
Ý ý phải ko dzậy, hắn đang đỏ mặt. còn xin lỗi nó nữa
Thẹn quá hắn làm liều
- Đi ăn trưa
Rồi kéo nó xền xệt như kéo bao cát, nó chỉ biết cười rồi đi theo
Nam Vương biết xấu hổ!!
Tới nhà ăn
Mọi ánh mắt đều đang nhìn nó
Đám nịnh thần thấy hắn đến liền chạy tới
- Thiếu gia, con pé này là ….
- là osin của ta
- oh ….
Cả đám ồ lên, mấy đứa con gái khoanh tay cười khẩy nhìn nó
- Nhưng các ng mà dám bắt nạt con pé này thì biết tay ta nghe rõ chưa
Cả bọn trố mắt ngạc nhiên
Nó cũng ngạc nhiên
Hắn đang bảo vệ nó
Bất chợt hắn quát lên
- Nhìn cái gì mà nhìn, nghe ko rõ ak
- Dzạ rỏ rồi ak
Cả đám dù bất ngờ nhưng cũng phải nghe theo nếu ko thì khó sống với tên này
Ai cũng sợ hắn, trừ nó ra tên này cứ quát lên như thế, chứ thật ra trẻ con lắm he he
- Còn cô nữa nhìn gì lo mà ăn đi, ng gì càng ngày càng giống khỉ
Nó cười, đúng là trẻ con
(Còn Nữa..)


Không có nhận xét nào: