Sự Thử Thách Của Tình Yêu Tập 8


Chap 14: TRỞ MẶT
Linh chạy đến bệnh viên mà người lạ kia gọi cho cô, linh đến nơi nhưng cô phát hiện ra mình đã quên không hỏi quân đang ở phòng nào, cô bay ra hỏi 1 cô y tá đang trực:
- xin hỏi bệnh nhân Dương Ấn Quân đang nằm ở phòng nào?
- Cô là ai?
- Tôi là bạn của cậu ấy!
- Cô đợi cho 1 lát! Nói rồi cô y tá tìm kiếm, 1 hồi sau thì ra thông báo với linh!
- Xin lỗi, ở đây không có ai tên là dương ấn quân cả, chúng tôi chỉ có triệu mạnh quân thôi!
- Sao lại thế? Có người nói là cậu ấy đang ở đây mà? Cô coi lại hộ xem có nhầm lẫn gì không?

Linh nói và chỉ vào cuốn sổ. nhưng sau 1 hồi coi đi coi lại vẫn không có bệnh nhân nào tên là dương ấn quân cả! linh bực mình, cô ra ngoài và lấy điện thoại gọi cho quân ( ngốc thế sao lúc nãy không gọi nhỉ?)
- alo! Ai đó! tiếng nhox quân trong trẻo vang lên làm linh muốn lộn ruột
- tên kia! Ông mới bị tai nạn hả? đang ở đâu vậy? linh quát lên
- ê cái bà kia! Bà thix trù người khác chết lắm hay sao vậy? người ta đang yên đang lành thì bị trù! đồ đáng ghét >------------------------------------------------------------------


Chap 15: ĐAU LÒNG!!!
Linh chạy ra khỏi trường, cô không hiểu tại sao mình lại đau như vậy! trái tim như vỡ ra thành từng ngàn mảnh, cô cứ chạy và chạy, bỗng cô đụng phải 1 người! cả hai cùng té ra đằng sau,, linh thì ngồi bệt xuống đất và khóc, cô khóc như chưa bao giờ được khóc! Bỗng 1 cánh tay ôm lấy linh vào lòng, người đó nhẹ nhàng:
- khóc đi! Hãy cứ khóc nếu em muốn!
nghe giọng nói rất quen nhưng linh chẳng buồn ngẩng lên xemđó là cả! cô ôm lấy người đó và khóc! 1 lúc sau, như nỗi buồn đã được dịu bớt nên linh không khóc nữa, cô ngẩng mặt lên nhìn người đó và thấy là quân, cô vội vàng đẩy quân ra và ngượng nghịu xin lỗi:
- xin lỗi! chắc ông thấy tui quái lắm phải không? Tui xin lỗi nhé!
- Nè! Pà khóc ướt hết vai tui rồi! chỉ nói 1 tiếng xin lỗi là xong sao? Quân hỏi, thực ra khi thấy cô khóc, anh cũng đau lòng lắm chứ bộ! anh muốn biết kẻ nào khiến cô phải khóc. Anh nói như vậy chỉ muốn giúp cô vui lên mà thôi.
- Tôi sẽ mua đền nó cho anh! Cảm ơn đã cho tôi mượn vai!
Nói rồi linh bước đi nhưng mới đi được 2 bước thì bị quân kéo ngược lại, quân lôi xềch xệch nó đi, mặc cho nó thảm thiết kêu gào. Khi tống được linh lên xe, quân mới chịu thả linh ra. Quân lái xe chở linh đến 1 cánh đồng đầy hoa hướng dương:

Linh thì ngạc nhiên, cô không hiểu tại sao quân lại đưa cô đến nơi này, nắm lấy áo quân, linh giựt giựt hỏi:
- ê! Sao lại đưa tôi đến đây?
- Tôi đưa cô đến đây là để giúp cô! Quân nói, anh mở cửa xe và bước xuống. đi theo tôi!
Nói rồi vẫn viễn cảnh lần trước, quân lại lôi linh đi 1 cách không thương tiếc, khi hai người đã an toạ trên ngọn đồi. đứng ở đây có thể nhìn thấy hết toàn cảnh của nơi đầy hoa hướng dương này. Linh vẫn ngạc nhiên không hiểu tại sao quân lại đưa mình đến chỗ này, cô lại lay lay vai quân:
- nói đi! Sao lại đưa tôi đến chỗ này?
- Theo tôi được biết thì hình như bà đang có nỗi buồn phải không? Quân quay sang linh và hỏi
- K…không, tại sao ông lại hỏi vậy? linh lúng túng hỏi lại nhưng cô lại quay mặt đi chỗ khác, cô không muốn quân thấy 1 giọt nước mắt lại chảy trên khuôn mặt cô
- Bà cần gì phải nói dối chứ? Tôi không cần biết có chuyện gì xảy ra với bà, nhưng nếu bà buồn, bà hãy hét thật to, gió sẽ đưa tiếng hét đó tan vào không trung và như vậy nỗi buồn của bà cũng giảm đi được ít nhiều.
- ………… linh không nói gì cả, đột nhiên cô hét lên thật to:
- AAAAAAAAAAAAAAA! TÔI GHÉT CÁC NGƯỜI!!! AAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!! Hét đã linh ngồi xuống và toe toét cười với quân:
- Hi! cảm ơn anh nhé! nhờ ông mà tôi thấy đỡ buồn hẳn!
- Tôi thấy sợ bà luôn! mới lúc nãy còn khóc ướt hết áo tôi, còn bây giờ thì đã toe toét cười rồi. quân mỉm cười trêu linh
- thế mà có người lại bảo tôi hét lên cho đỡ buồn đấy! khi người ta cười thì lại nhiều chuyện! linh liếc xéo quân
- hì! Có gì đâu mà! Quân mỉm cười cầu hoà
thế là hai người ngồi đó, luyên thuyên đủ chuyện trên trời dưới đất nhưng cả hai đều không hề đả động gì tới chuyện linh khóc cả.
còn về phía duy, anh đang đi lang thang trên sân trường thấy phương từ xa chạy tới, khuôn mặt đầm đìa nước mắt, 1 tay thì ôm một bên má! Phương chạy tới chỗ duy và ôm duy khóc nức nở. sau 1 hồi được duy dỗ dành, phương mới nín khóc, duy gạ hỏi:
- có chuyện gì mà làm em khóc vậy?
- hức…hức! phương nấc lên
- có chuyện gì vậy? duy hỏi
- em…em…………. Linh hẹn em ra phía sau sân trường, em không biết linh hẹn ra có chuyện gì nên cứ ra, vừa gặp mặt em, linh đã tát em một cái bảo từ nay phải tránh xa anh ra….. hức hức! phương thút thít
- cái gì! Cô ta dám tát em sao? Duy tức giận
- hic! Em hỏi cô ấy là gì của anh! Cô ấy không nói gì cả chỉ nhìn em với ánh mắt đang sợ rồi nói đã cảnh cáo em rồi nếu không thì đừng trách cô ấy độc ác! Huhhuhu! Em đã coi cô ấy là bạn thân nhất của em mà tại sao cô ấy lại làm như vậy? em đã làm gì sai cơ chứ? Phương lại tiếp tục nức nở
- thôi, em nỉn đi! Duy nói nhưng trong suy nghĩ của anh thì đang rất rối rắm: linh đã bỏ đi kkhi mình muốn nói với cô ấy nghĩa là cô ấy ghét mình, nhưng sao bây giờ lại nói phương tránh xa mình! Mình thật sự không hiểu nổi cô ấy nữa.
- anh! Em chỉ muốn được ở bên anh thôi, tại sao cô ấy lại nở đối xử với em như vậy? huhu! Em buồn quá anh ơi! Phương nói, cô nũng nịu ôm lấy duy
- thôi! Em đừng buồn nữa! anh sẽ không để cô ta làm gì em đâu! Em đừng lo! Duy xoa đầu phương
- anh hứa nha! Tiếp tục nũng nịu
- uhm!
Tối hôm đó, quân chở linh về nhà mình! Í hem phải, quân chở linh về nhà mình để cô thả anh xuống và lấy xe anh lái về nhà! Quân cũng muốn đưa linh về nhà nhưng cô một hai không chịu nên chỉ còn cách này. Quân bước xuống xe, còn linh thì đang định phóng xe đi nhưng bất chợt, quân gọi cô lại:
- linh!
- Có chuyện gì thế? Linh quay sang hỏi quân
- Ak! Tôi muốn bà hứa với tôi 1 việc….. mặt quân đang dần đỏ lên……..
- Chuyện gì vậy? ông không nói nhanh là tôi về đó nha! Linh nhìn quân mà buồn cười
- Tôi…tôi muốn bà hứa với tôi! Từ nay trở đi nếu mà bà khóc mà không có ai bên cạnh thì bà phải gọi cho tui đó nha! Okie không?
- Uh! Được thôi! Linh mỉm cười
- Móc nghéo nha! Quân cười và đưa tay lên
- Ông giống con nít quá!
Linh mỉm cười và đưa tay lên móc nghéo với quân. Duy đi về thấy cảnh đó, anh bực mình: cô ấy nói vậy với phươngn nhưng sao bây giờ lại vui vẻ với quân? Tôi thật sự không hiểu cô muốn gì nữa!
Duy bay đến chỗ linh, quân và nói xỉa:
- chà! Đánh người ta xong, bây giờ ở đây vui vẻ quá ta!
- Anh…. Sao anh lại ở đây? Quân ngạc nhiên hỏi
- Không ở đây thì sao mà thấy cảnh hai người tình tứ được
“ anh ấy nói như vậy là sao? Chẳng phải anh ấy thích phương ak?” suy nghĩ của linh, cô bực mình với cách nói chuyện như vậy của duy nên cô lấy bộ mặt lạnh lùng và nói với duy:
- anh nói vậy là có ý gì?
- Có ý gì thì hai người tự đi mà hiểu! duy nói và dợm bước đi, bỗng nhiên anh quay lại nhìn linh và nói:
- Còn cô! Đừng có ỷ mình biết chút ít võ vẽ mà tuỳ tiện đi đánh người!
- Anh nói vậy là sao? Tôi làm gì anh hả? mọi chuyện anh gây ra chưa đủ cho tôi sao? Linh gắt lên
Bốp….. duy tát linh, quân sững sờ: “ từ trước đến nay anh duy chưa bao giờ đánh con gái mà tại sao bây giờ anh lại đánh linh?”. Quân bay ra và đẩy duy tránh xa linh:
- anh làm cái gì vậy hả? tại sao anh lại đánh cô ấy?
- anh…. Anh dám đánh tôi…. Kiếp trước, tôi có nợ anh sao? Tại sao lúc nào, chính anh cũng đem lại phiền phức cho tôi vậy? những gì anh làm còn chư đủ giày vò tôi sao? Anh là đồ độc ác……
nước mắt lăn dài trên má linh, cô vội vàng quay đi và leo lên xe quân phóng thẳng, nước mắt vẫn nhạt nhoà trên khuôn mặt, cô cứ lái xe mà không biết trời trăng mây gió gì cả. còn về phía quân, anh tức giận thay cho linh, thẫn thờ nhìn theo bóng linh khuất dần, quân quay lại đấm thẳng 1 cái lên mặt duy và hét lên:
- TẠI SAO ANH LẠI LÀM VẬY VỚI CÔ ẤY! KỂ TỪ HÔM NAY THÌ ĐỪNG HÒNG TÔI CHO ANH ĐỤNG ĐẾN CÔ ẤY MỘT LẦN NÀO NỮA!
- Quân…… chẳng lẽ em…. Em thích cô ta ak? Duy lắp bắp hỏi quân, anh cầu trời rằng đây không phải là sự thật……
- Không! Không thích cô…… duy thở phào nhẹ nhõm………. Nhưng tôi yêu cô ấy……. quân lại tiếp tục sự nghiệp hét và bỏ vào nhà, anh lên phòng đóng cửa lại và bay lên giường, duy thì sững sờ 1 lúc rồi cũng đi vào.
Linh thì lái xe về nhà và lao lên phòng, cô đóng cửa lại và khóc, mặc cho nhi ở ngoài kêu la như thế nào nhưng cô cũng không mở cửa. nhi bất lực trước đứa em gái ngang như cua của mình, nhưng cô cũng đang rất lo lắng không hiểu vì sao linh lại khóc, vừa nghe thấy tiếng chuông reo, nhi đxa vội vàng chạy ra ngoài và hi vọng đó là thương. Đúng như cô mong muốn, thương đang đứng trước cổng sau buổi đi chơi với khánh, hai người đang tạm biệt nhau trước cổng thì thấy nhi vội vàng chạy ra và nói:
- chị…chị thương! Con linh… nó … không biết làm sao nữa! tự dưng về đến nhà rồi lăn đùng ra khóc, em gọi thế nào nó cũng không chịu mở cửa.
- sao lại vậy? thương nói và chạy ngay vào nhà, nhi và khánh cũng theo sát gót:
- linh! Mở cửa cho chị đi! Chị thương đây mà! Mở cửa cho chị……
- ……………………… không ai nghe thấy tiếng trả lời của linh mà chỉ nghe thấy tiếng khóc. Thương quay sang hỏi hai người còn lại:
- Hai người có biết chuyện gì xảy ra không?
- Em không biết! nó ra ngoài từ 4h chiều, vừa mới về đã lăn ra khóc rồi! nhi nói
- 4h ư? Ôi thôi! Chẳng lẽ lại là chuyện đó! Khánh la lên….
- Chuyện gì? Thương nói và nhìn khánh bằng con mắt hết sức “trìu mến”
- Ơ….! Chẳng là thế này……………………….. khánh kể hết lại hết tất cả mọi chuyện cho thương và nhi nghe, thương gật gù:
- Vậy là có chuyện gì đó đã xảy ra! Ngày mai chúng ta thử hỏi tên duy kia xem sao?
- Uh! Nhi tán thành
-----------------------------------------------------------------------------
end chap 15!!!! liệu hiểu lầm giữa linh và duy có giải quyết được không? chap sau nhá!!!

Chap 16: TIẾNG SÉT TÌNH YÊU
Bỗng chuông điện thoại của nhi reo vang khiến cả 3 người cùng giật mình, nhi vội vàng nghe điện thoại:
- alo! Ai vậy?
- tui! Trúc nè! Nhi ơi! Tối nay tui qua nhà bà ở được không? Pama tui đi vắng hết rồi! ở nhà 1 mình chán lắm! trúc than thở
- uh! Vậy qua đây đi! Nhi nói và cúp máy.
- Ai vậy nhi? Thương lên tiếng hỏi nhi
- Ak! Trúc ấy mà! Nó kêu tối nay papa và mama đi vắng, chán không biết làm gì nên muốn qua đây ngủ với mình, sáng mai đi học luôn! Nhi nói
Khánh nhìn lên đồng hồ thì thấy đã gần 12h đêm nên anh vội vã ra về:
- thương! Anh nghĩ đến giờ anh phải về rồi!
- uh! Để em ra tiễn anh! Thương nói nhưng cô bị nhi lôi lại 1 cách phũ phàng:
- ui! Em làm gì vậy? sao lại kéo áo chị? Thương nhăn nhó nhinf nhi
- thôi! Chị ở trong nhà đi! Để em tiễn khánh cho! Chứ đợi hai người tiễn nhau thì đến năm sau chắc vẫn chưa về đâu! Nhi nhăn mặt
- l…àm gì có chuyện đó! Thương đỏ mặt cúi xuống và bẽn lẽn nói…… em đúng là đồ nhiều chuyện
- thì em có nói em ít chuyện đâu! Em chứ nói sự thật thôi chứ bộ! ^^ nhi nhăn răng cười
- thôi! Không cần ai phải tiễn hết! mình tự về cũng được! anh về thương nhé! Tui về nhé nhi!
- Anh về nhé! Nhưng có thật không cần em ra tiễn không? Thương lườm khánh
- Thật mà!
- Uh! Vậy thôi anh về nhé! Thương đưa tay lên pipi khánh
- Uh! Anh về đây! Khánh nói
- Mới ở trong nhà thôi mà đã như vậy rồi! chắc ra tới ngoài đường thì đến tết năm sau lun! Nhi nhún vai
- Em nói cái gì thế? Thương lườm nhi sau khi đã tiễn khánh
- Dạ! không có gì ak! Thôi chị đi tắm đi! Đi chơi cả ngày rồi! nhi đẩy thương về phía phòng tắm!
- Uh! Vậy em dọn cái gì ăn ra đi! Chị hơi đói!>< src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/1024x768/2010/02/26/08/79881267190403.jpg" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0">
- keke! Cuối cùng cũng tìm được các em!
Anh chàng mỉm cười nhìn vào biệt thự trước mặt và chuẩn bị bấm chuông thì 1 chiếc xe thể thao mui trần dừng lại trước mặt. từ trong xe, 1 cô gái bước ra, vóc người nhỏ nhắn, xinh xắn. cô bước đến chỗ anh đang đứng và hỏi:
- anh là ai? Tại sao lại đứng đây?
Bình thường thì chỉ cần trả lời là tôi đến thăm chủ nhà nhưng vì ghét giọng điệu hách dịch của cô nàng này nên:
- tôi đứng đây làm gì thì kệ xác tôi! Cô là cái gì mà nhìu chuyện thế hả?
- anh… anh đứng trước cửa nhà người ta, lén lút như ăn trôm í không hỏi thì sao mà được! cô gái hếch mặt lên trời và trả lời
- bộ cô là chủ nhà hay sao vậy? nhiều chuyện chết đi được! anh ta bĩu môi
- anh…. Tôi không phải là chủ nhà nhưng là bạn chủ nhà đó! Vậy bây giờ tôi được phép “ nhiều chuyện” chưa? Cô gái cong cớn
- hứ…. cho dù cô có là chủ nhà đi nữa thì cũng không được nói với tôi như vậy? anh ta gân cổ lên cãi.
- Tại sao không? 1 cô gái đứng dựa ở cổng nãy giờ đã nghe tất cả mọi chuyện? tại sao em không được nói với anh như vậy? vâng, cô gái ấy không ai khác chính là nhi vì nghe thấy tiếng xe dừng lại trước cổng nên cô nghĩ là trúc đã tới nên đi ra đón thì được chứng kiến màn kịch cãi nhau giữa hai người không quen biết.
- Ôi! Nhi đấy ak! Anh nhớ em quá! Chàng trai nói và lao tới ôm nhi.
- Này, buông tay anh ra khỏi bạn tôi ngay lập tức! cô gái còn lại thấy anh chàng này bay ra ôm nhi nên cũng anh hùng bay ra đẩy anh ta khỏi người nhi
- Nè! Cô nhiều chuyện thật đấy nha! Tôi muốn ôm ai thì kệ tôi chứ! Sao cô cứ thích can thiệp vào chuyện của người khác thế nhỉ? Chàng trai quay ra nạt cô gái
- Đúng, anh muốn ôm ai thì ôm tôi chẳng quan tâm nhưng người anh đang ôm là bạn tôi đó! Nói rồi trúc đẩy nhi ra sau lưng mình
- Cô ấy là của tôi…….. chàng trai ương bướng
- Của tôi….. cô gái cũng không vừa………….
- Yaa!!!!!!! Hai người có thôi đi không? Cãi nhau hoài điếc cả tai mà không thấy chán hả? thích cãi thì ra chỗ khác mà cãi, không được đứng trước nhà tôi cãi! Okie
- Uh! Cả hai cùng lí nhí đáp! Nhưng tại cô ta/ anh ta trước chứ bộ! cả hai đều chỉ vào đối phương
nhi lắc đầu chán nản trước hai người này, cô nói:
- trúc! Đây là anh Kiệt, anh họ mình! Chỉ chàng trai.
- Còn đây là trúc, bạn cùng lớp với em! Bây giờ hai người hết thắc mắc chưa….?
- Đây là ông anh họ tài giỏi mà cậu hay kể với mình ak? Trúc la lên ngạc nhiên
- Uh! Nhi gật đầu
- Thế nào? Thấy tôi giỏi quá ak? Kiệt tự đắc
- Thôi đi anh….. nhi cười, cả hai người vào nhà đi! anh kiệt, anh về khi nào vậy? nhi hỏi khi đang trên đường đi vào nhà.
- Uh! Anh mới xuống sân bay lúc nãy, gọi điện cho chú hỏi nơi các em đang ở và chú ấy chỉ anh tới đây nè! Kiệt nói.
Còn trúc thì từ khi biết kiệt là anh họ nhi thì im thin thít, không nói 1 câu gì, lâu lâu lại nhìn trộm anh chàng. Còn anh chàng bik có người thỉnh thoảng lại nhìn mình nên tủm tỉm cười suốt.


lí lịch trích ngang của kiệt:
- tên: Lâm Gia Kiệt
- tuổi: 18t
- nghề nghiệp: học cực giỏi, đang học năm nhất đại học harvard, nhưng lại xin về việt nam học típ để được gần mấy cô em họ! cực handsome, đối xử với con gái rất tử tế, tình tính hiền lành nhưng không dễ bị bắt nạt đâu nhé! rất thương 3 cô em họ iu quái của mình nhưng thương nhất là pé linh....
------------------------------------------------------------------------------
Kiệt vừa bước vào nhà thì thấy thương đang ngồi xem tivi, anh hắng giọng và:
- e hèm!
- Nhi ak! Trúc đến rồi hả? thương nói mà không quay mặt lại nhìn
- Trúc gì mà trúc, ông anh họ iu quý của em đây! Kiệt nói có vẻ giận dỗi.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Anh về khi nào zậy? có mang quà cho em không? Thương nhảy tới ôm kiệt và hỏi tá lá…
- Này! Em chỉ quan tâm đến quà mà hem hỏi han gì ông này hết hả? ôi trời ơi! Sao tôi lại có đứa em họ như vậy hả trời? kiệt than trời than đất
- Than gì đó! Chán cơm bệnh viện bên Mỹ nên tìm về đây để ăn cơm bệnh viện của Việt Nam hả? thương gằn giọng
- À không! Thích ăn cơm do pé linh nấu nhất….á! mà pé linh đâu? Kiệt dáo dác nhìn quanh để tìm cô em iu quý
- ……………………………………………………….. không nghe thấy tiếng thương trả lời, kiệt chỉ nghe thấy tiếng thở dài của thương và ánh mắt buồn buồn nhìn lên phòng linh…
- Thương! Linh bị sao vậy? sao em không trả lời anh? Kiệt nghiêm giọng hỏi
- Anh kiệt! anh lon ton chạy vào mà để cho em với trúc cái vali khủng bố của anh nè! Mệt muốn chết! nhi cắt ngang câu chuyện!
Lúc đó, bầu trời đang rất tong xanh và không gợn 1 bóng mây thế mà tự nhiên lại có người bị sét đánh! Nhưng đây không phải sét do thiên lôi ban tặng mà là do thần tình yêu gửi đến! trúc bị sét tình yêu đánh khi nhìn thấy kiệt, ở ngoài kia thì tối quá với lại kiệt mang trên mặt cái kính râm to đùng nên không thấy được khuôn mặt. còn bây giờ thì cô đang bất động trước khuôn mặt không thể đẹp hơn của kiệt, cô bất giác đỏ mặt, tim thì đập thình thịch, bất giác cô khẽ mỉm cười và nhìn ra phía xa.
Nhưng cô không thể ngờ rằng, nụ cười của cô đã được 1 người nhìn thấy và thế là……… 1 người nữa bị sét tình yêu đánh trúng! Gia kiệt ngẩn ngơ nhìn theo cô, lúc nãy không kịp nhìn kĩ nên anh chàng cũng không biết được cô gái cãi nhau với mình lại là người xinh đẹp như vậy! kiệt nhìn trúc, lâu lâu lại lắc đầu nguầy nguậy! còn thương và nhi thì cứ há hốc mồm nhìn theo hai người này!
Bỗng, ở trên lầu phát ra 1 tiếng hét:
- ĐỒ ĐỘC ÁC!
Kiệt như trấn tĩnh lại ngay vì đây là tiếng hét của cô em iu quý mà! Anh chạy lên lầu theo tiếng hét vừa nãy, ba người kia cũng theo sát gót. Kiệt dừng lại trước cửa phòng linh và gọi:
- linh! Em làm sao vậy? anh kiệt nè, mở cửa cho anh! Kiệt vừa gọi vừa xoay nắm đấm cửa
- …………huhu……. Không có tiếng trả lời kiệt chỉ có tiếng khóc nấc vang lên từng hồi
- Chuyện này là sao? Kiệt quay lại nhìn hai cô em còn lại.
- Anh…..kiêt………..! nhi lắp bắp
- Thương, nhi trả lời cho anh biết! tại sao linh lại như vậy? nó đâu phải là người dễ khóc đâu! Kiệt nhìn thương và nhi
- Em không biết! tự dưng nó ra khỏi nhà, trở về thì như thế này đấy!
thương nói, cô không muốn để cho kiệt biết ai làm cho linh như vậy bởi vì cô biết chắc, thế nào, kiệt cũng cho tên đó 1 trận lên bờ xuống ruộng. kiệt quay lại nhìn về cửa phòng linh bằng con mắt thẫn thờ đến tội nghiệp! trúc nhìn thấy cảnh đó thì cảm thấy xót xa thay cho kiệt.
chap 17: ĐỐI ĐẦU
phần A: LỘ MẶT
sáng hôm sau, thương định qua phòng linh để xem cô thế nào thì nhìn thấy cửa phòng linh hé mở, cô bước vào thì không thấy linh đâu hết, cô tìm khắp nhà nhưng cũng không thấy linh đâu cả! lúc đó, kiệt đang từ trên lầu bước xuống, anh nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của thương nên hỏi ngay:
- thương! Có chuyện gì vậy?
- con….bé…. linh….. nó……… thương lắp bắp, khuôn mặt cô tái mét
- nó làm sao? Kiệt hoảng hốt nhìn thương
- nó….. em không thấy nó đâu hết! thương bật khóc, cô khóc 1 cách ngon lành, tự nhiên cô thấy lo lắng dễ sợ…..
- cái gì? Kiệt gần như muốn điên lên, chia nhau ra tìm thử nó có đi đâu không? Gọi cả nhi với trúc nữa! nhanh lên!
Kiệt rối rít, vừa nói xong với thương là anh xách xe chạy thẳng ra đường. thương thì bay lên phòng gọi hai người còn lại dậy:
- trúc, nhi! Dậy đi! linh biến mất rồi! dậy nhanh.
- Chị thương để em ng………………… cái gì? Linh biến mất? nhi vừa nghe đến câu đó thì dựng ngược lên, cô tung chăn và chạy ra hỏi thương!
- Uh! Nhanh lên, chúng ta chia nhau ra tìm nó đi!
thương nói và chạy xuống dưới. linh tính mách bảo rằng biết đâu sẽ có chút gì đó liên quan tới vụ linh biến mất nên thương chạy ngược lên phòng linh. Đúng như dự đoán, 1 mảnh giấy ghi loằng ngoằng vài chữ được 1 cuốn vở to kềnh đè lên, nếu không để ý kĩ thì chắc cũng khó mà thấy:
- chị thương! Em đi ra ngoài thư giãn 1 tí! Đừng tìm em!
- Chị thương! Đi nào! Nhanh lên! Nhi xộc vào cửa phòng linh gọi thương.
- Chắc không cần tìm nó nữa đâu! Thương nói và chìa tờ giấy ra cho nhi.
Sau 2s, nhi bắt đầu đùng đùng tức giận:
- nó đi mà không nói ai gì cả! làm người ta lo muốn chết!
- thôi mà! Em ấy đang có chuyện buồn nên cũng đừng trách em ấy quá! Trúc nhẹ nhàng đi vào và giựt phăng tờ giấy trên tay nhi.
- Uh! Thôi để chị gọi điện cho kiệt kẻo anh ấy lo! Thương nói và gọi điện cho kiệt:
- Thương! Tìm được linh rồi hả? nó ở đâu thế? Kiệt chơi 1 tràng
- Em chưa tìm được nó………….. thương đang định nói thì có người nhày vào họng cô mà nằm:
- Cái gì? Chưa tìm được nó thì em gọi cho anh làm gì? Mau đi tìm nó đi, anh cúp máy đây! Kiệt đang chuẩn bị cúp máy thì đầu bên kia, giọng oanh vàng thỏ thẻ của thương lên tiếng:
- YAAAA! Anh không để cho em nói gì hết hay sao hả? linh chỉ đi ra ngoài cho đầu óc bớt căng thẳng thôi! Không cần phải tìm nó đâu! Thương
- Vậy ak? Vậy cũng đỡ lo rồi! thôi, anh đi ngắm phố xá 1 tẹo đây! Mấy đứa cứ ở nhà thong thả nhá! Khi nào linh về thì bảo nó gọi điện cho anh! Thế nhá! Kiệt nói và cúp máy cái rụp
- Ơ! Anh kiệt…………….. tít tít! Thiệt hết biết cái ông này! Thương lắc đầu ngoầy ngoậy và mỉm cười nhẹ nhàng
- Chị thương! Chuẩn bị đi học thôi! Nhi ở đâu chui vào nói
- Uh! Nhớ tí nữa nhắc chị xin phép cho linh và hỏi rõ chuyện hôm qua với duy nhé! Thương nói và đi về phòng
- Uh! Nhi cũng lủi về phòng lun!
Trên trường, có 1 cô gái đang nghe điện thoại:
- này có chuyện gì mà gọi cho tôi thế? Giọng phương rít lên
- chẳng lẽ khi nào cô có việc nhờ đến sự giúp đỡ của tôi thì tôi với cô mới gặp mặt được với nhau ak? Tiếng ly vang lên trong điện thoại
- thế cô muốn gì? Phương gắt gỏng, khó chịu! đương nhiên rồi, nếu lỡ may cuộc nói chuyện này được 1 người nào đó nghe được thì phương chết chắc
- tôi chẳng muốn gì cả! tôi chỉ muốn biết cô đã chiếm được duy cho riêng mình chưa? Tiếng ly cười khẩy
- rồi! thì sao? Phương
- thì tôi yêu cầu chị hãy tránh xa chị tôi ngay lập tức, đừng bao giờ nhờ chị tôi giúp đỡ 1 việc gì cả! tiếng vy vang lên ( chap 8)
- cô là ai? Phương hỏi giọng đầy khó chịu
- là em chị ly! Vy nói và cúp máy ngay lập tức, cô quay qua nói với ly bằng giọng hờn trách:
- em đã nói với chị bao nhiêu lần rồi! đừng bao giờ có quan hệ gì với cô ta hết!
- mày biết gì mà nói! Giọng ly vang lên đầy khó chịu, 1 phần vì cô không thể chấp nhận ai nói xấu phương cả - vẫn còn cảm kích ở quá khứ! 1 phần vì bị giật điện thoại không thương tiếc
- biết gì ư? Em biết nhiều hơn chị đó! Vy ngán ngẩm nhìn bà chị mình
- hừ! nếu không có……………….. ly đang định nói thì
- nếu không có phương thì chị chết từ lâu rồi chứ gì? Em ngán cái điệp khúc này của chị lắm rồi! cô ta cứu chị, em dám cá chắc rằng không phải xuất phát từ lòng thương ngươig mà xuất phát từ lòng ghen ghét, muốn tìm 1 người nào đó để phục vụ cho mình một cách tận tâm mà thôi!
- Mày im đi! tao không tin! Cút ngay ra khỏi phòng tao! Ly đùng đùng tức giận, cô bước đến bên cánh cửa và mở nó, à không, chính xác hơn là đạp nó ra khỏi bản lề (><).
- Em sẽ chứng minh cho chị thấy cô ta không tốt đẹp như chị nghĩ đâu!
Vy nói và bước ra khỏi phòng, cô lấy điện thoại và gọi điện cho phương:
- alo! Phương nói
- chị phương! Tôi, vy, em gái của chị ly đây! Tôi có thể gặp chị được không?
- Gặp tôi làm gì? Phương lạnh
- Tôi có chuyện muốn nói với chị!
- Với tôi ak? Hay cô lại định dạy cho khôn cho tôi 1 bài? Hứ! xưa rồi cô em ơi! Phương nói với chất giọng đầy bỡn cợt.
- Tôi nghĩ là mình đang rất nghiêm túc, tôi không hề đùa giỡn gì với chị cả! tôi muốn gặp chị1 vy khẳng định!
- Được thôi! Cô đến hẻm Z…… tôi sẽ cho người đợi cô ở đó!
Ngần ngại với chỗ gặp là 1 con hẻm hẻo lánh, bởi vì không ít lần vy đã đi qua đó nhưng nó đều mang lại cho cô những chuyện không may thôi!
- uh!
Vy quyết định, vì chị của cô nên cô đồng ý, cô cất điện thoại, đi bộ đến chỗ hẹn vì nơi đó rất gần nhà cô. Vy đi trên đường, khi nhìn thấy 1 tên con trai đứng trước hẻm, đầu tóc thì chỗ xanh, chỗ đỏ, ăn mặc thì luộm thuộm, nhếch nhác không thể tả! cô bước đến gần hắn và cũng là lúc hắn hỏi cô:
- cô pé là vy?
- Đúng! Tôi là vy nhưng tôi không phải là cô pé! Vy đốp hắn
- Gì thì gì tôi không quan tâm! Chị phương bảo tôi đến đưa cô đến gặp chị ấy! cô đi theo tôi! Hắn nói rồi bước đi sâu vào trong, vy cũng bước theo!
- Cô đến rồi đấy ak? Vy trông thấy phương đi cùng 1 số tên con trai khác, cô bĩu môi khinh bỉ.
- Đúng! Nhưng tôi muốn nói chuyện riếng với chị! Được chứ? Vy nhìn phương và nhìn bọn kia như ám chỉ!
- Họ là anh em của tôi, cũng như chị cô thôi nên cô cứ nói trước mặt họ đi! phương trả lời!
- Vậy cũng được! tôi muốn chị buông tha chị gái tôi ra, đừng lợi dụng chị ấy vào những việc vớ vẫn của cô nữa! vy nói 1 hơi.
- Ái chà! Ghê nhỉ, cô dám ra lệnh cho tôi đấy ak? Phương nói và nhích lại gần vy.
- Tôi chẳng ra lệnh cho ai cả! nhưng xin cô từ nay đừng bảo chị ly làm những việc đó nữa!
- Tôi chẳng bảo chị cô làm gì cả! tự chị cô làm vì muốn trả ơn cho tôi thôi! Phương nhếch mép
- Chị ấy trả ơn cô như vậy là quá đủ rồi! hãy buông tha chị ấy! vy nói rồi định bước đi nhưng bị hai tên con trai chặn lại!
- Cô tưởng đây là nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi ak? Phương đã đến sau lưng vy tự lúc nào, vy quay lại, run run hỏi:
- Vậy… cô muốn gì?
- Muốn gì ak? Cô nghĩ cô có thứ gì để tôi muốn ak? Người muốn cô là bọn kia! Phương quay mặt nhìn bọn kia và được đáp lại là những cái gật đầu lia lịa của bọn chúng:
- Đúng rồi đấy chị phương! Chị để nó cho bọn em đi! 1 tên nói
- Pé dễ thương quá! 1 tên ở sau lưng vy nói và đưa tay vuốt tóc cô.
- Bỏ ra! Vy gạt cánh tay đó xuống
- Hì hì! Cô em cá tính nhỉ? Nhưng đến lúc chơi với bọn anh thì cũng như con thỏ con nhút nhát sợ sệt thôi! Hahaha! Phải không tụi bây?
- Thằng hải nói chí phải!
- Mày nói đúng quá hải ơi!
- Đấy! bọn mày muốn làm gì nó thì làm, tao không có liên quan gì hết đấy nhé! Phương nói.
- Vâng! Chị cứ yên tâm! Bọn em sẽ tuyệt đối vâng lời chị!
- Bỉ ổi! tôi thật không ngờ cô lại là người như vậy đấy! chị tôi đã thực sự sai lầm khi coi cô như ân nhân! Vy nói, trong mắt cô ánh lên sự khinh miệt.
- Bây giờ biết thì cũng chưa muộn đâu! Phương nói rồi và bỏ đi.
-----------------------------------------------------------
vy phải làm sao đây? liệu việc làm của phương có bị ly phát hiện? phần tới nhé
(Còn Nữa...)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info