bỗng khánh chạy vụt ra khỏi lớp, đến chỗ cổng trường thì bị quân kéo lại hỏi:
- anh khánh! Anh đi đâu mà vội thế? Mà sao mặt mũi anh bầm tím và chảy máu thế hả? quân làm 1 lèo
- anh mún đến nhà thương! Khánh nói với giọng gấp gáp
- ủa! mà anh đến nhà thương làm gì? Quân ngu ngơ hỏi lại vì theo anh nghĩ thì khánh đang đi đến bệnh viện ( pó chíu)
- nhà bạn gái anh chứ không phải nhà thương- bệnh viện đâu! Em tránh ra! Khánh nói và chạy típ
- haizzz! Chán cái ông này, có bạn gái là chạy luôn hem thèm nhớ đến anh em gì hết! mà sao ổng lại bị thương vậy nhỉ? Quân mang một dấu chấm hỏi to đùng trên đầu vào trường.
về phần khánh, anh chạy như bạy đến nhà thương. Khánh bẫm chuông mãi thì mới thấy nhi ra mở cổng, khánh nghic rằng nhi sẽ cho khánh 1 trận như linh, anh vội vàng:
- nhi! Cô làm ơn cho tôi vào thăm thương đi mà! rồi cô muốn đánh, muốn **** tôi thế nào cũng được!
- anh nói gì tôi không hiểu? ai đánh mắng anh gì ở đây? Nhi hỏi lại! mà sao người anh te tua hít zạ?
- ak! Không có gì! Tôi muốn vào thăm thương, được chứ? Khánh hỏi
- uhm! Anh vào đi! Ak mà anh có thể ở đây 1 lát được không? tự nhiên bà kô kêu tôi lên trường ngay mà không biết có chuyện gì cả! anh ở được không? Nhi nhìn khánh

- uhm! được! khánh nói
- để tôi đưa anh vào. Đi theo tôi!
Nhi nói và bước đi, khánh lẽo đẽo theo sau lưng, tới phòng của linh:
- anh vào đi! chị ấy vẫn chưa tỉnh đâu! Tôi lên trường rồi tí nữa về nói chuyện với anh sau! Tôi đi đây! Nhi nói và bước xuống nhà
- ……………. Khánh không nói gì mà đẩy cửa bước vào phòng thương, trái tim anh đau buốt vì thấy người con gái anh yêu thương phải chịu như vậy. anh ngồi xuống cạnh thương và khẽ nắm lấy tay cô, anh thì thầm:
- Bx phải mau tỉnh lại đó, ox nhớ bx nhìu lắm! cho ox xin lỗi nhé! Bx iu, mau tỉnh lại đi!
- ………………….
Khánh cứ ngồi đó thì thầm, còn thương thì vẫn chưa tỉnh, vẫn tiếp tục hôn mê. Nhi thì đang trên đường đến trường, cô vừa bước vào trường thì nghe giọng nói của ai đó vang lên:
- hahaha! cuối cùng thì anh khánh cũng thuộc về tay tôi rồi, con nhỏ thương đó bây giờ chắc đang nằm nhà khóc lóc thôi! Thì ra đó là giọng của my đang nói chuyện với 1 cô gái nào đó lạ hoắc.
nhi ngạc nhiên: “ quái lạ, tại sao lại có liên quan đến khánh và chị thương nhỉ? chẳng lẽ my với khánh là lí do chị thương như vậy, hừ nghe xem họ nói gì đã”. để cẩn thận vì chuyện này có thể liên quan tới tình cảm của khánh và thương nên nhi lôi điện thoại ra và ghi âm cuộc nói chuyện của 2 cô gái đang ngồi phía trước:
- bà làm thế nào mà hay vậy? tôi nghĩ anh khánh chắc phải thix nhỏ thương đó lắm chứ! từ khi nhỏ chuyển vào trường thì anh ấy thay đổi hẳn. từ 1 kool boy ít nói bữa nay lại nói rất nhìu là đằng khác
- kekeke! dễ ợt! tôi bik hai người bọn họ có hẹn với nhau. Tôi đợi đến lúc nhỏ thương đó đang đi tới thì hôn anh khánh, nó nhìn thấy và bỏ chạy. hahahahha……. My cười
- uhm! Công nhận bà ghê thật! nhỏ lạ mặt nói
- tôi là ai cơ chứ? Lê Nguyễn Hà My cơ mà. My vênh mặt lên.
Sau khi ghi âm được đoạn đối thoại trên, nhi gửi cho nam một bản sao với nội dung tin nhắn là: “đừng xoá! giữ nó cho tôi! Anh biết nhà tôi chứ? đến ngay bây giờ được không?”. Nhi bước ra hùng dũng từ chỗ nấp:
- thì ra mọi chuyện đều là do cô gây ra! Nhi hằn học nói với my
- cô…cô dám nghe lén chúng tôi! My tức giận nói
- hừ! cô được lắm! để coi khi khánh biết tin này thì sẽ như thế nào nhỉ? Nhi mơ màng
- cô…anh khánh sẽ không tin cô đâu! Đó chỉ là lời nói suông thôi! Cô có bằng chứng không thỳ bảo? my hếch mặt lên trời
- bằng chứng ư? vậy cí này đủ làm bằng chứng không? Nhi giơ lên chiếc điện thoại và mở đoạn ghi âm lúc nãy cho my nghe. sắc mặt my từ hồng hào (đắc thắng) chuyển qua tím ngắt vì sợ hãi.
- Cô…cô dám ghi âm! My lắp bắp
- tại sao tôi lại không dám cơ chứ? Nhi mỉm cười đắc thẳng. sau đó cô nghiêm mặt lại nói
- tôi không ngờ cô là con người như vậy! bỉ ổi, đê tiện chỉ để có được người mình yêu mà không từ 1 thủ đoạn, tôi thấy tội cho khánh vì đã làm bạn với 1 người như cô!
- Liên quan gì đến cô cơ chư? việc của tôi và anh khánh thì mặc xác tụi tôi! My nói nhưng giọng vẫn còn run run
- Đúng! chuyện của cô với khánh thì tôi chẳng cần quan tâm nhưng việc này có liên quan đến hạnh phúc của chị tôi nên tôi không quan tâm không được! việc này nhất định phải làm rõ. Cô đi theo tôi
- Đi đâu? tại sao tôi lại phải đi? My hỏi
- Đi làm rõ việc này! Nói rồi nhi kéo my đi 1 cách không thương tiếc. cô mở cửa xe cho my bước vào và mình cũng leo lên lái bằng 1 tốc độ kinh hồn, my sợ hãi ngồi co rúm lại. chiếc xe dừng lại ở 1 ngôi biệt thự to lớn và cực kì lỗng lấy khiến my sững người lại, cô lắp bắp:
- Đây là đâu? tại sao cô đưa tôi đến đây?
- Đây là nhà tôi! Cô vào đi!
Nhi nói và bước vào chẳng may để quên điện thoại trên ôtô, my nhìn thấy liền đợi nhi đi xa 1 chút, cô chồm lấy điện thoại và xoá cái đoạn ghi âm vừa nãy rồi ung dung đi vào nhà. Nhi đứng nép vào 1 bên và đã nhìn thấy tất cả việc làm của my, cô cười rồi bước vào nhà. Lên gần đến phòng thương, nhi bỗng nghe thấy tiếng hét + với tiếng đồ đạc vỡ, cô liền phóng như bay vào phòng, my chạy theo nhi sát gót. vừa mở cửa vào phòng nhi đã nghe thấy tiếng thương gọi:
- nhi, em đuổi hắn ta ra khỏi đây cho chị! Nhanh đi
- chị thương! Nhi chạy đến bên thương và ôm cô vào lòng, khánh thì vẫn đứng ở góc phòng, ánh mắt anh nhìn về phía xa xa nhưng ẩn chứa 1 nỗi buồn rất lớn
- chị thương! Mọi chuyện không phải như chị thấy đâu! Chị….. nhi đang nói thì bị thương ngắt lời
- đến em cũng bênh hắn ta sao? Chị thật không ngờ đó! Thương nói và nhìn nhi
- em không bênh khánh! Em chỉ nói đúng sự thật mà thôi! Nụ hôn đó của khánh và my đều do cô ta sắp xếp để chia rẽ chị và khánh thôi! Nhi nói và nhìn về phía my
- tô..i……tôi…. my lắp bắp
- MY! CÓ THẬT NHƯ VẬY KHÔNG? Khánh lao đến chỗ my
- Anh khánh…. Em! Anh đừng tin cô ta, cô ta nói dối đó! Nè! Cô có bằng chứng không mà nói tôi *** hại anh ấy và thương hả~ nhi nói nhưng trong lòng đang mỉm cười vì đoạn ghi âm đã bị xoá rồi
- Cô đòi bằng chứng ư? Được để tôi cho cô xem nhé! Nhi nói và lôi điện thoại ra gọi cho nam:
- Nam! Anh đến nhà tôi chưa?
- Tôi đang ở dưới nhà cô nè! Mau mở cửa đi!
- Uhm! Đợi tôi 1 lát
Nói rồi nhi cúp máy và nói:
- mọi người đợi 1 lát nhé! Bằng chứng có ngay đây! Nhi nói và lao ra khỏi phòng, cô xuống dưới và mở cửa cho nam
- wow! Không ngờ nhà cô đẹp thế! Nam khen
- quá khen! Cũng pình thường thôi mà! Nhi nói! Điện thoại của anh đâu? Mà đoạn ghi âm đó còn chứ?
- Đương nhiên rồi! có cần tôi bật cho cô nghe không? Nam nói và giơ giơ cái điện thoại
- Khỏi cần bật cho tôi nghe! Anh chỉ cần bật cho khánh và chị thương nghe được rồi anh vào đi! Nhi nói và mở cửa phòng cho nàm vào
- Anh cho họ xem bằng chứng đi! Nhi nói
- Uhm! Nam nói và bật đoạn băng đó lên cho khánh và thương nghe. Khi nghe xong, mặt khánh hầm hầm tức giận, anh quay ra định giơ tay tát my nhưng bụ ai đó giữ tay lại. thì ra là thương, khánh ngạc nhiên:
- Sao em lại giữ tay anh ( đổi kiểu xưng hô roài!)
- Anh đừng đánh cô ấy! chỉ vì yêu anh nên cô ấy mới như vậy thôi! Thương nói
- Được! coi như vì em anh không đánh cô ấy! còn cô, khánh nhìn qua phía my, từ nay tôi không muốn thấy mặt cô nữa! cô cút đi!
- Anh…anh! My nói và chạy ra khỏi phòng.
Nam và nhi thấy tình hình đã yên liền chuồn ra khỏi phòng để cho 2 người còn lại còn hàn huyên tâm sự nữa chứ! kekeke
- anh! Tại sao người anh lại bầm tím tùm lum vậy! thương hỏi và đưa tay chạm vào những vết thương ấy!
- anh không sao! Khánh mỉm cười
- đứa nào dám đanh anh ra nông nỗi này! Nói đi, em sẽ giết hắn! thương nói giọng hùng hổ
- kaka! Là em gái em đó! Khánh
- là linh ak? Thương hỏi lại khánh! Nó dám đánh anh, em sẽ méc papa tội nó đánh nhau! Kakaka
- thôi đi bx, em mà cũng biết méc ak? Khánh mỉm cười trêu thương
- anh làm như chỉ có anh không vậy! thương chu miệng trông dễ thương vô cùng
- haha! Hết giận anh rồi sao cô bé! Khánh cười
- em… không em vẫn còn giận đó! Thương nói và quay sang 1 bên
- được rồi! em ráng chịu đấy nhé! Nói rồi khánh quay mặt thương đối diệnn với mặt mình và đặt lên đó 1 nụ hôn ngọt ngào!
----------------------------------------------------------------------------
end chap 12
Chap 13: thử thách bắt đầu
Phần A: buổi đi chơi vui vẻ
Linh bước đi trên đường, tay thì cầm cây kem vừa đi vừa nhấm nháp, cô vừa đi vừa nhảy vui vẻ như 1 con sơn ca. đang đi, linh đụng phải 1 tên và cả 2 cùng té lăn quay. Tên kia thì tội ngiệp hơn, dính nguyên cây kem trên mặt, linh đứng dậy và bắt đầu quát:
- nè! Mắt anh là đồ để trang trí hả?? ơ sao lại là anh? Linh ngạc nhiên
- không là tôi thì là ai? Người đó không ai khác chính là duy. Trời ơi! Cây kem của cô! Duy la thất thanh
- cái gì? Kem của tôi! Sao cơ? Ơ….. hahahaha………… linh bò lăn bò càng ra cười khi nhìn thấy mặt duy lúc này…
- cô…cô! Duy nổi sùng, anh quát lên. Tại ai mà tôi bị vậy hả! đụng ai chứ cô thì khỏi nói cũng bik tôi xui thế nào. Duy nhăn nhó
- haha….. t..ô..i…..x..i..n..l..ỗ…i! linh cố gắng mới nói được hết câu, nói xong cô lại típ tục bò ra mà cười.
- cô…cô……….. xin lỗi mà không có thành ý gì hết! duy gắt lên
- thôi! Cho tôi xin lỗi mà! Linh mãi mới ngưng được cười nhưng xem xét khuôn mặt của linh thì cô đang cố nín cười.
- hừ! dễ dàng vậy sao? Duy nhìn linh rồi mỉm cười đầy ẩn ý!
- chứ anh muốn tôi làm gì nữa? linh ngây ngô nhìn duy hỏi
- keke! Đi rồi biết! nhưng bây giờ cô phải đứng đây đợi tôi! Tôi đi rửa mặt cái đã!
Duy nói, liếc linh 1 cái sắc lẻm rồi bước đi, linh đứng đó đợi. 1 lát sau, duy cưỡi trên con BMW màu đỏ chói, duy gọi linh:
- nè! Cô không định lên xe hả?
- có chứ! Linh nói rồi mở cửa xe lao lên.
Duy phóng đi với 1 tốc độ kinh hồn nhưng đối với linh thì chẳng ăn nhằm gì cả, duy thì cứ nghĩ linh sẽ sợ nhưng kết quả hết sức bất ngờ, linh thản nhiên như không có chuyện gì to tát cả. duy cụt hứng, anh dừng xe lại và quay qua linh:
- tôi muốn cô chở tôi!
- Huh! tại sao tôi lại phải chở! Linh hỏi ngược lại với vẻ mặt ngây ngô
- nhiều chuyện quá, tôi bảo cô chở thì cô cứ chở đi! Duy nói, anh mở cửa xe và đi vòng qua phía linh ngồi. linh nhanh nhẹn bước xuống và nói với quân:
- tôi chở cũng được thôi! Nhưng tôi không biết đi đâu cả!
- cô cứ chở đi! đến nơi tôi sẽ nói cho cô biết mà dừng lại! duy nói và chui vào xe
- ukie! Nhưng tôi nói trước, tôi lái mà anh thấy sợ thì cứ nói nhé! Không cần phải tỏ ra anh hùng đâu! Linh nói và bước vào xe
- hứ! cô tưởng tôi là ai hả? duy nghênh mặt
- cứ chờ đó rồi xem! Linh nói và bắt đầu khởi động.
chiếc xe lao đi như tên bắn, duy thì hết hồn hết vía, anh bám chặt vào thành ghế, miệng không ngừng hét:
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
- Kaka! sợ rồi sao? Linh mỉm cười đắc ý nhìn duy
- A..i…….n..ó..i….?????????????????????????? duy lắp bắp, mặt không còn giọt máu
- Kaka! Sợ rồi thì cứ nói làm gì mà phải giấu! linh nói
- Ai….nói…..? duy cãi! A! đứng lại! cô đi qua mất rồi kìa! Duy nói và chỉ tay về nơi định đến.
Linh vòng xe lại và chạy đến nơi cần đến, xe dừng lại ở dưới 1 ngọn đồi, linh xuống xe với một tâm trạng háo hức! cô muốn xem thử chỗ duy chỉ là nơi nào mà thần bí thế! Cô xăm xăm đi lên đồi nhưng bị duy kéo giật lại:
- nè! Cô đi đâu thế? Duy hỏi trong khi tay vẫn giữ tay linh
- tôi muốn lên trên đó! Linh nói và chỉ tay lên đồi
- lên đó dễ dàng vậy sao? Duy nói
- thế phải làm như thế nào mới lên được? linh quay qua hỏi duy
- hôn tôi 1 cái! Duy nói thản nhiên như không
- ANH LẠI LÊN CƠN AK? Không cho lên thì thôi! Đây không thèm! Xí! Linh nòi và quay ngắt lại định bỏ đi thì bị duy kéo giật lại
- Nè! Giận rồi ak? Duy hỏi
- Không thèm! Linh quay mặt đi giận dỗi
- Nói giỡn thôi! Tôi phải bịt mắt cô lại rồi mới đưa lên kia được! duy nói và chỉ tay lên đồi
- Uh….
Sau 1 hồi suy nghĩ, linh đồng ý, duy bịt mắt cô lại và dẫn cô đi từng bước, từng bước thật chậm lên đồi, sau khi đã yên vị trên 1 chỗ có thể coi là nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh trên đồi. duy nhẹ nhàng mở dải khăn bịt mắt của linh xuống, một ngọn đồi ngập tràn chong chóng, đủ loại, đủ màu sắc, kích cỡ khác nhau ( như vầy nè):
| Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 640x425. |
hoặc là:
| Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 640x480. |
Linh thốt lên khe khẽ:
- đẹp quá!
- Thế nào? Tôi nói không sai về nơi này chứ! Duy ngồi xuống và hỏi
- Đẹp thật! làm sao mà anh có thể tìm ra 1 nơi đẹp như vậy? linh ngồi xuống bên duy và hỏi
- Keke! Chuyện đó cô không cần biết! duy nói
- Không ngờ 1 tên ngốc như anh lại tìm ra được 1 nơi như vậy! đẹp quá! Linh kêu lên
- Đây là nơi tôi hay đến khi có chuyện vui hoặc buồn, tôi thường tâm sự cùng với chong chóng và tung 1 cánh chong chóng lên trời để nó mang theo ước nguyện hoặc nỗi buồn của mình! Duy nói
- Anh tâm lí thật! ủa mà anh nói với tôi làm gì vậy? linh quay sang nhìn duy và thấy duy đang nhìn mình bằng ánh mắt rất trìu mến! hai đôi mắt gặp nhau, cùng nhìn nhau trong vòng 5s rồi cùng đỏ mặt quay đi chỗ khác. Linh thì lẩm bẩm:
- Hic! Tại sao khi nhìn thấy ánh mắt của hắn mình lại cảm thấy rất ấm áp, tim thì tự nhiên đập loạn xạ, mặt mũi thì đỏ bừng….. chẳng lẽ….. chẳng lẽ… mình thích hắn hả trời??
- Ê! Cô làm sao vậy? tự dưng ngồi lẩm bẩm 1 mình như người điên vậy? duy khều khều linh
- Cái gì? Anh nói ai điên hả! anh muốn chết ak? Linh quay sang nhìn duy bằng 1 ánh mắt đáng sợ khác hẳn với ánh mắt hồi nãy
- Hehe! Cô điên chứ ai? ở đây chỉ có tôi và cô, tôi không nói cô thì hoá ra tôi nói tôi ak? Có thế mà cũng không biết! ngốc quá! Duy cười nhìn linh
- Uhm! Ngốc thật…. AAAAAAAAAAAAAAAAA tên kia, sao anh dám nói tôi ngốc hả? tôi giết anh!
Nói rồi linh bật dậy chạy lại chỗ duy, duy ù té chạy. duy chạy, linh đuổi theo. Hic! Vì sức con gái có hạn nên linh bị trặc chân, cô ngối xuống ôm chân nhăn nhó, duy thấy thế nên chạy lại chỗ linh và cuống quýt xin lỗi:
- xin lỗi! tôi không cố ý trêu cô đâu!
- Hichic! Đau quá…. Huhuhu! Linh và nước mắt bắt đầu rơi
- Tôi…. Tôi xin lỗi mà! Cô đưa đây tôi xem cô bị thương như thế nào… duy và cầm lấy chân linh xem xét………………
Ngay lập tức linh chụp lấy áo duy và hét lên:
- kakaka! Tôi bắt được anh rồi… kaka nah tưởng tôi là đưa dễ khóc đến thế sao? Linh cười
duy thì bị chụp lấy áo từ phía sau, theo vật lí mà nói thì con người ta có quán tinh nên duy bị té và tình trạng hiện giờ của hai người là 4 mắt nhìn nhau “ đắm đuối”, linh bắt đầu đỏ mặt, duy thì bị sức quyến rũ của linh cuốn hút nên anh không cưỡng lại được và anh đang dần cúi mặt xuống sát mặt linh. Khoảng cách của hai người bây giờ chỉ còn là 2 cm, linh thì nhắm mắt lại, duy thì càng ngày càng cúi xuống và bất ngờ………………… tiếng chuông điện thoại của linh reo vang, linh hoảng hồn đẩy duy ra và nghe điện thoại. duy ngồi 1 chỗ và đang đỏ mặt nghĩ lại cảnh lúc nãy, chỉ cần 1 chút nữa thôi thì sẽ có một nụ hôn tuyệt vời xảy ra, duy tức giận:
- hừ! chỉ tại cái điện thoại chết tiệt! sớm không reo, muộn không reo, lại reo ngay vào lúc hấp dẫn nhất! thật đáng ghét
- nè! Anh lẩm bẩm gì vậy? linh đã nghe xong điện thoại và quay lại hỏi duy
- không…không có gì! Duy xua tay chối biến
- vậy thì anh đưa tôi về đi! Chị tôi gọi rồi!
linh nói, cô đi xuống đồi và đến bên chỗ chiếc xe, duy cũng vậy, anh leo lên xe và chở linh về. trên đường về, hai người không nói với nhau 1 câu nào. Cả hai đều đang suy nghĩ lung tung nhưng chủ yếu đều là về chuyện lúc nãy. Bất giác, tiếng duy vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của linh:
- đến nhà cô rồi đó! Sao chưa chịu xuống xe?
- Ak! Tôi xuống ngay đây! Linh nói và luống cuống mở cửa xe, bước xuống. cô bước và nhà ngay lập tức và quên mất 1 câu cảm ơn dành cho người đã đưa mình về.
Sau khi vào nhà, linh lên phòng và nằm ngay lên giường suy nghĩ về chuyện lúc nãy, bỗng tiếng nhi vang lên ngoài cánh cửa:
- linh ơi! Ra ăn cơm đi em!
Nãy giờ toàn nghĩ đến chuyện lúc nãy nên bây giờ đã tối mà linh vẫn không hay, linh lên tiếng:
- chị với chị thương cứ ăn đi! Em không đói.
- Uhm! Nếu đói thì xuống ăn nhé! Nhi nói, tiếng bước chân vang lên, nhạt dần, nhạt dần. linh biết nhi đã đi xuống lầu nên nằm suy nghĩ tiếp, bỗng điện thoại cô reo vang báo có tin nhắn đến.
- Heo! Ngày mai cô có rãnh không? Là tin nhắn từ duy
- Sao chổi đáng ghét! Có việc gì? Linh replly
- Tôi có chuyện muốn nói với cô! Ngày mai, 5h ở ngọn đồi chong chóng nhé!
- Uhm! Tôi sẽ đến! sao chổi thúi!
- Cô nhất định phải đến đó! Ngủ ngon heo mập
- Sao chổi hem thơm cũng ngủ ngon và mơ thấy ác mộng kakaka
Linh thắc mắc: “ tên đó muốn nói chuyện gì với mình vậy nhỉ! Đồ sao chổi đáng chết, dám gọi mình là heo mập…….” linh mang theo những suy nghĩ của mình vào giấc mơ.
Còn về phần duy, anh đã phải cố gắng lắm mới nhắn tin hẹn linh ở ngọn đồi chong chóng vì anh muốn…………….. tỏ tình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Phần B: nước mắt
Sáng hôm sau, phương đi từ cổng trường vào, cô đi ngang qua căn nhà hoang phía sau trường học thì bỗng nghe thấy tiếng nói. Tò mò không biết ai đang nói chuyện nên cô đứng lại và nhìn vào bên trong. Ba người con trai là hotboy của trường đang ngồi nói chuyện với nhau. Duy lên tiếng trước:
- mình có chuyện muốn nói với mấy cậu…… duy ngập ngừng
- chuyện gì vậy? nam nhổm người dậy bon chen
- chuyện này rất quan trọng đối với cậu phải không? Khánh hỏi và mỉm cười ranh mãnh
- ừ…thì…. Mình…muốn………. duy đỏ mặt lắp bắp, anh đưa tay lên gãi đầu nhìn rất kute
- có gì thì nói luôn đi! bạn bè với nhau có gì đâu mà ngại! nam vỗ vai duy
- mình…mình muốn tỏ tình với linh……. dường như gom hết đượ dũng khí, duy nói 1 lèo, nói xòng thì cúi mặt xuống, hai vành tai anh đỏ bừng.
phương ở ngoài đã nghe hết, cô nắm tay lại thành nắm đấm, môi mím chặt chứng tỏ cô đang rất tức giận! cô muốn bỏ đi ngay lập tức nhưng hình như còn muốn biết thêm điều gì đấy nên ở lại nghe tiếp.
duy vừa nói xong thì khánh mỉm cười, bởi vì anh đã biết trước rằng duy thích linh. Nam thì há hôc miệng ngạc nhiên, anh lắp bắp:
- cậu…cậu nói thật ak? Khánh làm ơn véo mình 1 cái để…………………………
chưa đợi nam nói hết câu, khánh nhéo ngay mặt nam 1 cái rất đau, khiến nam la oai oái vì đau.
- vậy là mình không nằm mơ! trời ơi! Có nằm mơ mình cũng không ngờ có ngày duy lại biết yêu 1 ai đó! Mà lại yêu 1 mụ chằn tinh nữa….. nam thao thao bất tuyệt, anh nhìn xuống thì bắt gắp ánh mắt rực lửa của duy nên im bặt
- cậu ngậm mồm lại cho mình! Duy rít lên
- thì mình ngậm rồi đó! tại cậu bắt mình nói chứ bộ! nam gân cỗ cãi
- hừ! để đó tí mình xử cậu! các cậu làm ơn cho mình lời khuyên đi! Duy năn nỉ
- thì cũng như mấy lần cậu tỏ tình với mấy em khác đó! Khánh phán ngang 1 câu
- trời! nói vậy mà cũng nói! những lần đó toàn mình chơi không, với lại họ nói trước rồi chỉ đợi mình đồng ý hay không thôi! Duy nói
- uhm thì cầm 1 bó hoa thật đẹp, chọn 1 khung cảnh thix hợp và thật lãng mạn, quỳ xuống và nói: anh yêu em! Nam mơ màng, anh diễn tả theo lời nói bằng hành động của mình! bốp, 1 chiếc dép bay thẳng vào mặt nam, chủ nhân của nó chính là duy
- sến quá ông ơi! Duy bĩu môi chê bai
- thế cậu muốn nói với cô ấy ở đâu? Khánh hỏi
- uhm! ở 1 nơi mà chỉ có hai đứa mình biết! nơi đó không thể nói được!
- vậy khi nào cậu định nói? Nam hỏi, vừa hỏi vừa xoa xoa mặt mình
- chiều nay nhưng mình vẫn chưa biết làm thế nào cả! duy gãi đầu
phương thì đã nghe đủ, những điều muốn biết đã được cô nhớ, cô bỏ đi nhưng trông khuôn mặt vẫn còn hầm hầm tức giận. cô ra bãi đậu xe và lái xe thẳng đến nhà ly.
Còn về phần 3 chàng trai của chúng ta, họ luyên thuyên 1 hồi rồi bỏ đi, trước khi đi, khánh đã tặng duy 1 câu:
- đừng nghe theo lời bất kì ai! Hãy nghe theo trái tim của cậu! khánh vỗ vai duy rồi bỏ đi.
Duy đứng đó ngẫm nghĩ 1 lúc rồi cũng bước đi.
Phương lái xe đến nhà ly, cô kể tất cả mọi chuyện cho ly nghe và hỏi:
- theo cô, tôi nên làm gì đây? Tôi không thể để anh ấy thuộc về con bé đó
- tôi cũng chẳng biết nữa! nhưng không thể nhờ người đánh nó được! con đó võ vẽ đầy mình đấy! ly nói
- cô sợ nó ak? Phương cười mỉa mai
- sợ! có thể có nhưng cũng có thể không! Ly nói mắt vẫn mơ màng xa xa
- tôi chẳng cần quan tâm, thế cô có giúp tôi không? Phương nhìn ly hỏi
- đương nhiên! Nhưng cô muốn làm thế nào? Ly quay qua hỏi phương
- tôi đang suy nghĩ! Um……. Phương nằm xuống giường ly, ra chiều nghĩ ngợi lắm
- tôi nghĩ ra kế này nhưng không biết có được không! Ly nói, tức thì phương bật dậy và hỏi:
- kế gì? Nói mau đi! Phương nhìn ly
- chúng ta làm thế này………………………………………………………………………
- tuyệt! tôi nghx xong lần này là anh ấy sẽ thuộc về tôi! Cám ơn cô rất nhiều, tôi đi đây! Phương nói và đi ra khỏi phòng ly.
chỉ còn mình ly ở đó, cô nằm suy nghĩ và tự hỏi: “ mình làm thế là đúng hay sai?”
giờ ra chơi, linh đang đi xuống canteen thì bị duy kéo ra sân sau, linh la lên oai oái:
- sao chổi! thả tui ra!
- Tui không thả! Bà im lặng đi 1 tý được không? Duy nói và vẫn kéo linh đi, đến 1 nơi vắng vẻ, duy mới buông tay linh ra, linh hằn học:
- Ông kéo tui ra đây làm gì? Đói mún chết!
- 5h chiều bà phải đến đấy! bà mà không đến thì tui không nhìn mặt bà lun! Duy chơi 1 lèo
- Rồi rồi! ông nói nhiều quá! Chắc chắn tui sẽ đến! được chưa? Linh nói với vẻ chán nản
- Nhớ đấy! duy nói và bước đi!
Linh thì bay thẳng vào canteen nhưng vừa cầm được ổ bánh mì, đang định đưa lên miệng gặm thì chuông reo vào lớp. linh tức mình, vừa đi vừa rủa duy. Quân ngồi học thì ngạc nhiên bởi vì thấy linh cứ lẩm bẩm suốt không thôi! Quân lên tiếng:
- bà làm gì mà lẩm bẩm suốt thế? Không chán ak?
- Không liên quan gì tới ônG! Linh nói và khuyến mãi cho quân 1 cái liếc xéo.
Quân thấy tình hình không được ổn định nên biết thân biết phận ngồi im lặng nghe cô giảng bài ( chăm quá).
Chiều hôm đó, linh đi đến chỗ hẹn với bộ trang phục rất ư là cá tính: quần lửng trắng, áo phông trắng, áo khoác lửng màu vàng nhạt, 1 chiếc dây chuyền to bản……
Cô lái xe đến ngọn đồi chong chóng, đợi 1 lúc thì điện thoại của cô reo, là 1 số lạ gọi đến:
- alo! Ai đấy? linh hỏi
- cô có phải là bạn của anh dương ấn quân không?
- Phải! có chuyện gì không?
- Anh quân bị tai nạn hiện đang được đưa vào bệnh viện rồi! người đó nói
- Bệnh viện nào? Linh hỏi dồn, cô đang rất lo lắng cho quân
- Bệnh viên………………………………………………….. người đó nói
- Được rồi, tôi đến ngay!
- Cô đừng nói cho gia đình của quân nhé, anh ấy chỉ bị thương nhẹ thôi! Anh ấy nói không muốn gia đình lo lắng.
- Uhm! Tôi tới ngay! Linh nói và cúp máy, cô leo lên xe và chuẩn bị đi thì thấy xe duy đang đi tới, vừa thấy linh, duy đã hỏi
- Nè! Cô đi đâu đấy?
- Tôi tới chỗ quân… quân…. Linh đang định nói thì nhớ lại lời của người vừa nãy, nên cô không nói gì và lái xe đi thẳng. duy gọi theo:
- Quân làm sao? Tôi còn có chuyện muốn nói với cô, cô ở lại đi! Duy nhìn linh với ánh mắt nài nỉ.
- Không được! tôi phải đi gặp quân gấp, chuyện đó để lần khác nói đi! Linh nói và chuẩn bị đi thì duy gọi lại:
- Cô mà đi thì chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa đâu! Duy nói, anh hi vọng cô sẽ ở lại nhưng thay vào đó là 1 sự phũ phàng:
- Xin lỗi! nhưng bây giờ tôi phải đi gấp, tôi …. Tôi xin lỗi! nói rồi linh phóng xe chẳng thẳng.
Duy ở đó, anh lên đồi và ngắm nhìn chong chóng quay, anh cười buồn rồi tự nói với chính mình:
- vậy là trong lòng cô ấy, quân quan trọng hơn mình! Mình là 1 thằng ngốc khi tin rằng cô ấy cũng có tình cảm với mình! Anh nói và nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, trái tim anh như bị xé tan ra thành hàng ngàn mảnh, anh đau, đau lắm! những giọt nước mắt cứ rơi, rơi 1 cách vô thức, những cánh chong chóng bay lên, cố gắng mang theo nỗi buồn của duy nhưng không biết nó có thể làm cho anh bớt đau được không?
---------------------------------------------------------------------
end chap 13! chap này chỉ mới bắt đầu cho những nỗi đau của duy và linh thôi!

Không có nhận xét nào: