
Nhật Vy đánh em à? Vậy em muốn anh làm j`?-hắn nhỏ nhẹ
-Hạ Quân! Hức! Hạ Quân! Anh…anh đừng tiếp xúc vs bạn ấy nữa, bạn ấy, bạn ấy có thể làm hại anh đấy! Em ko mún anh bị cô ấy hại đâu!
-Vậy à! Dc! Anh sẽ ko tiếp xúc vs cô ấy nữa
-Anh nói thật ko? Anh hứa vs em rồi đấy!-cô ả cười thầm, đưa tay quẹt những dòng nc’ mắt, khuôn mặt ngây ngô làm hắn muốn xé ra thành từng mảnh, nỗi căm thù dc nén lại và bao phủ bởi những lời mật ngọt thốt ra từ đầu lưỡi. Hắn đứng đó vs ả, ôm ả vào lòng vỗ về, nhưng trong lòng của hắn trống rỗng, chỉ còn lại những hình ảnh rời rạc của nó, những hình ảnh bị xóa ngòa như màn mưa ngày nó bị đánh-cái ngày hắn mới cảm nhận dc tình cảm của hắn dành cho nó, đau khổ khi nhìn thấy nó đau khổ, vui mừng khi nó bình an…
--------*-*-------
-Tại sao vậy Hạ Quân? Tại sao lại là Lệ My vậy anh? Tại sao em chẳng thể nào có một chỗ trong lòng anh? Tại anh mà em đã đổi thay, anh phải có trách nhiệm chứ! Tại sao?
Mưa đã bắt đầu rơi. Bầu trời tuông những giọt nc’ mắt hòa chung dòng vs những giọt nc’ mắt trên mặt nó. Màn mưa nặng trịch kéo những đám mây u ám, đen quánh đến. Cơn mưa trôi cuốn tất cả, liệu cơn mưa có thể trôi cuốn những nỗi buồn của nó? Liệu mưa có thể làm cho nó quên một mối tình đầu. Nc’ mắt hòa nhịp vs dòng mưa…
--------*-*-------
-Nhật Vy! Anh xin lỗi! Tại sao lúc đó anh ko đuổi theo em cơ chứ. Sao hết lần này tới lần khác anh lại để vuột mất em khi em đang ở trong tầm tay anh? Anh ngu ngốc quá phải ko? Anh không hiểu tại sao anh lại hành động thế nữa? Anh ko bik…Anh xin lỗi em!
Cơn mưa! Cũng lại là cơn mưa ưu buồn đó. Cơn mưa dẫn họ lại gần nhau, cơn mưa cũng lại là ng` chứng giám họ xa nhau. Có thể nào, cơn mưa là ng` chứng kiến khi họ lại về bên nhau? Hạt mưa nặng trịch vẫn rơi xuống, nặng nề, đều đặn dội lên mái hiên nhà, gió thổi bật vào các song cửa, giọt mưa đáp xuống trên những cánh hoa, dòng nc’ nhẹ nhàng luồn lách vào những góc tối nhất của cái thành phố rộng lớn này!
----------*-*----------
-Mày làm vậy có ác quá ko Lệ My? Con nhỏ Nhật Vy nói đúng, mày là kẻ có lỗi mà mày lại đòi ng` khác phải ân hận vì lỗi lầm ko phải của họ. Nhưng mày còn con dg` để quay lại ko? Nếu mày quay lại thì mọi ng` sẽ chê bai mày khi bik dc sự thật. Mày ác lắm con nhỏ xấu xa kia! Mày lợi dụng họ, mày ko thật lòng vs họ mà mày đòi họ thật lòng vs mày à? Mày có nên quay lại ko? Quay lại, mày sẽ dc j`? Đi tiếp, mày chắc sẽ dc j` ko?
Một lương tâm đang cắn rứt ư? Vậy thì, lương tâm ấy sẽ đi về đâu? Có thể nào có con dg` quay lại cho những ng` lầm lỗi? Có bao h những ng` ấy chịu quay đầu? Có bao h…
Mưa vẫn rơi, rơi, xuống những mái nhà, luồng vào các ngóc ngách, thấm vào tâm hồn của con ng`, hòa vào nỗi đau…
Hối hận h này, có muộn quá chăng?
Cuối cùng thì ngày của buổi form cũng đã đến. Hắn và Lệ My sóng bước bên nhau. Cả 2, một ng` vest trắng lịch lãm, một ng` váy hồng dễ thg. Hắn vẫn nuôi hy vọng tìm kiếm nó trong đám đông bát nháo vs những chiếc mặt nạ khó đoán ng` kia. Nhưng đi bên hắn lại là Lệ My! Hắn đang cờh đợi điều j` ở con ng` này chứ? Hắn đang chờ đợi một điều j` đó xảy ra từ Lệ My. Một điều mà hắn cũng chẳng rõ. Nhưng, con ng` này chẳng có biểu lộ j` của sự việc mà hắn đang chờ đợi cả. Hắn sóng bước cùng Lệ My, mọi ng` xung quanh đều trầm trồ, ganh tị, một cặp đôi hoàn hảo! Chỉ riêng một ng` đứng lặng lẽ một góc mà quan sát. Có thể là do ko nhấc nổi một bước chân do men rượu đã ngấm. Nhưng cũng có thể là do một điều j` đó níu giữ chân ng` đó lại. Một tí hơi nồng sặc lên mũi.
--------------*-*------------
Nó vẫn ngồi đó quan sát hắn-một nơi mà chẳng aj để ý tới. Một chiếc ghế đá cạnh sân trường, nơi khuất bóng dưới một tán cây um tùm, cạnh bên một con dg` dẫn vào khu rừng đen ngòm như muốn nuốt chửng xung quanh. Nó lặng lẽ quan sát từng cử chỉ hành động của hắn. Lòng hơi đau. Nó tự hỏi lòng tại sao nó cứ luôn trốn tránh? Nó là kẻ hèn nhát, hèn nhát cả trong tình yêu, hèn nhát đối vs tất cả mọi thứ trong cuộc sống. Hôm qua nó mơ, mơ một giấc mơ màu hồng, mơ thấy có một vị hoàng tử đến đón nó, khung cảnh lãng mạn, mơ mà nó cứ có cảm giác như thật. Một vị hoàng tử ư? Dù j` thì đó cũng chỉ là giấc mơ thôi, hoàng tử chỉ dành cho những công chúa, mà nó ko phải là một công chúa. Nó mãi mãi ko phải là một công chúa. Mắt nó hơi nhòe đi, một phần vì men rượu, một phần vì những giọt nc’ mắt đã mấp mé khóe mi. Hôm nay, chẳng aj có thể nhìn ra một cô nàng mọt sách, khù khờ, câm lặng thg` ngày. Hôm nay là ngày đặc biệt. Nó tự nhủ mình phải đặc biệt. Đặc biệt cho riêng mình, chỉ riêng mình thôi vì ng` mà nó mún đặc biệt trong mắt chẳng bao h nhìn nó đâu. Nó lấy hết tiền tiết kiệm của nó để mua một bộ váy trắng, bộ váy trắng xòe rộng. Có một chiếc nơ thắt ngang eo tôn lên vẻ thanh mảnh cảu nó. Một cái mặt nạ làm bằng lông chim trắng muốt. Khuôn mặt dc trang điểm kĩ càng làm nỗi bật lên làm khuôn mặt nó trở nên bí hiểm lạ thg`. Đôi mắt đen sâu thẳm nỗi buồn vẫn luôn hướng về một ng`…
---------*-*-----------
-Lệ My!-hắn lên tiếng thay cho ngàn h im lặng trc’ đó
-Vâng!-cô ả ngước đôi mắt đen ngòm nhìn hắn, giọng vẫn dịu dàng
-Em có muốn đi dạo đâu đó ko?
-Sao vậy anh?-nhỏ tỏ vẻ hoài nghi nhưng trong lòng hí hửng vô cùng
-Không! Chỉ là hỏi em muốn ra khỏi chỗ đông đúc này ko thôi?
-Uh`m! Chỗ này đúng là ồn ào thiệt. Chả có chút riêng tư j` hết!-cô ả nhấn mạnh chữ riêng tư có ý đồ
-Em muốn đi chỗ này ko?
-Chỗ nào anh?
-Chỗ nào đến đó sẽ bik!
-Vâng!-cô nàng có linh cảm xấu
---------*-*----------
-Em có chắc là em ko làm j` Nhật Vy ko?
-Sao anh lại nhắc chuyện này?-ả hơi sợ khi nghe hắn hỏi vậy
-Chỉ là cho chắc thôi! Vì anh thấy Nhật Vy có thể làm j` em đâu?
-A`! U`m…-ả hơi ngắt ngứ, hắn nhìn sâu vào mắt ả làm ả như có một dòng điện chạy xuyên ng`-thì hôm đó em đi ngang qua bàn của bạn ấy, lỡ làm rơi cuốn tập của bạn ấy nên…
-Chỉ có vậy thôi à?-hắn ko ngờ Lệ My lại tệ hại đến vậy. Nói dối trắng trợn
-Uh`! Em cầm tập lên nhưng nó đã bị vấy bẩn, em phủi ra rồi xin lỗi rối rít nhưng bạn ấy vẫn im lặng, em ko bik làm j` nên đành đặt tập xuống bàn rồi quay trở về bàn của em.
-Thôi ko nói chuyện này nữa!-hắn chuyển chủ đề vì ko mún nghe những lời dối trá-anh mún cho em xem một thứ!
-Lại là thứ j` thế?-ả hỏi rồi bik mình lỡ lời
-Em ko xem thì thôi!-hắn phớt lờ
-Xem! Xem!-ả vội vàng chữa lại, ko thể để hắn bik dc
Hắn vẫn chờ đợi một sự quay đầu của Lệ My-một sự hối hận thật sự từ chính con ng` ấy. Nhưng những ý nghĩ đó của hắn bắt đầu phai mờ trong tâm trí.
-Cái j` đây Hạ Quân?-ả giả vờ sợ cái bóng tối của khu rừng mà cứ ôm dính Hạ Quân
-Em thấy cái j` phía trc’ ko?-hắn nói và cố né tránh khéo léo cái ôm của ả.
-Anh mún nói là căn nhà đó hả?
-Uhm`! Anh dẫn em lại đó nhé!
-Nhưng…chỗ đó tối quá!
-Có anh mà-hắn nói ngắn gọn thay vì những lời hoa mĩ như lúc trc’
Hắn dẫn Lệ My lại căn nhà gỗ, nơi lưu giữ cho hắn những kỉ niệm thật đẹp về ả. Hắn dẫn ả lại đây để tìm một chút hy vọng cuối cùng-một tí ánh sáng mở ra con dg` thoát cho tội lỗi này! Sự việc đến thế này là do hắn, do hắn đã iu nhầm ng`, do hắn đã ko bảo vệ dc tình yêu của mình, do hắn nhu nhược, ko bảo vệ nổi ng` mình iu, vì hắn ngu ngốc nên đã n` lần để tuột mất tình yêu dù nó đã ở trong tầm tay.
-Đây là j` vậy anh?-ả cất tiếng khi hắn và ả đã đứng yên vị trong căn nhà tối tăm, trong đầu ả đang hiện lên những hình ảnh ko mấy tốt đẹp, những ý nghĩ tăm tối choáng ngợp đầu óc ả.
Hắn ko nói j`, chỉ lẳng lặng rút tay ra khỏi vòng tay của ả rồi tiến lại gần cái bàn ở góc căn phòng. Chẳng mấy chốc, căn nhà dc thắp sáng bởi ánh lửa chập chờn của cây nến đặt trên bệ. Hắn ko nhìn ả mà nhìn lại cây piano đặt giữa phòng. Hắn bắt đầu câu chuyện của bản thân mình, dù ả có nghe hay ko, nhưng dĩ nhiên, ả ko thể nào ko nghe.
Hắn bắt đầu từ cuộc sống khi mất mẹ, đến khi gặp ả, rồi iu ả, rồi khi ả ra đi, rồi cuộc sống của hắn đã thay đổi thế nào sau khi ả ra đi, rồi khi ả quay về, hắn đã vui mừng khôn xiết, nhưng…hắn dừng lại ở chỗ này, nhìn vào ả
-Em thật sự muốn quay lại vs anh à? Em thật sự iu anh à? Em có thật sự muốn vậy ko? Em nhìn thẳng vào mắt anh này: Em thật sự có muốn vậy ko?-hắn hỏi lấn tới, hai tay siết chặc lấy vai của ả, ả cố tránh né cái nhìn của hắn, ko nói j`!
-Vâng!-sau khi lấy dc bình tĩnh thì ả lại tiếp tục vở diễn mà chẳng thể nào bik nó sẽ đi đến đâu.-Tại sao anh lại hỏi vậy? Hay là anh ko iu em?-ả lại làm mắt rưng rưng lệ…cá sấu.
-Vâng! Tôi ko iu cô-một kẻ dối trá!
-E dối trá ư? Em chưa bao h nói dối anh bất cứ điều j`!-ả ko bik tại sao hắn lại làm thế nhưng ả vẫn cứ tiếp tục vở diễn vô vị khi mà tất cả mọi ng` đều bik sự thật.
-Cô ko nói dối tôi bất cứ điều j` à? Hay là cô nói dối n` quá đến nỗi ko bik dc đã thành thật vs tôi dc bao nhiêu?-hắn gần như hét vào mặt nó dù đã cố kìm chế bản thân bình tĩnh tột độ.
-Anh nói j` vậy? Anh có sao ko?-ả hơi hoảng, những giọt nc’ mắt chẳng thể nào rơi nữa, vì kể cả giọt nc’ mắt cũng đâu phải là sự thật. Ả đưa tay định lấy 2 bàn tay áp vào má hắn.
-Cô là kẻ lừa dối, đừng đụng vào tôi, đồ dơ bẩn.-hắn lùi lại một bước để tránh sự đụng chạm vs ả.
-Anh….anh…-cô ả cứng họng, chỉ lắp bắp dc mỗi một từ
-Anh anh j`? Cô có xem tôi ra j` đâu? Đồ độc ác! Đồ bẩn thỉu! Cô quá độc ác, cô ko phải là Lệ My tôi đã từng iu.
-Đã từng ư?-ả bất ngờ vs từ đã từng của hắn, ả cứ nghĩ hắn iu ả, ko, iu cái cô tên Lệ My kia, vẫn còn iu.
-Đúng! Khi cô quay về, tôi đã lầm tưởng là vẫn còn iu cô, nhưng ko phải vậy, tình cảm đó đã trở thành kí ức từ lâu rồi.
-Vậy, vậy ra, anh anh ko còn iu tôi! Vậy tại sao anh lại làm cho tôi…
-Tôi chỉ mới bik dc điều đó sau khi tôi iu một ng` con gái…
-Một ng` con gái? Aj? Là aj có thể phá hỏng…
-Phá hỏng ư? Phá hỏng kế hoạch của cô chứ j`? Một kế hoạch vĩ đại nhỉ? Một kế hoạch trả thù, chiếm tài sản. Hay còn kế hoạch j` nữa?-hắn nhếch mép, một nụ cười đã lâu ko xuất hiện nơi hắn, nó đã biến mất từ khi nó xuất hiện trong cuộc đời hắn, nay lại xuất hiện vì một ng` con gái hắn đã iu say đắm-Cô bik ko? Cô gái tôi iu ko thua kém cô đâu, đừng tưởng mình vĩ đại, cô ấy đẹp lắm, cô ấy có đôi mắt rất đẹp, cô ấy có tài năng hơn cả cô, cô ấy như một thiên sứ, thiên sứ xuống đây ban cho tôi hạnh phúc. Cô ấy trông mong manh dễ vỡ, trong trắng, thanh khiết chứ ko như một kẻ đã bị vấy bẩn như cô.
-Ra…ra là…anh…đã bik hết rồi ư?
-Lẽ ra tôi đã cho cô cơ hội để dc tha thứ, nhưng cô đã làm tôi quá thất vọng vs những lời dối trá thoát ra cửa miệng một cách nhẹ nhàng như thế.
-Ha ha ha!-ả cười nắc nẻ như có chuyện j` vui lắm-Anh cũng thông minh nhỉ? Tôi cứ tưởng kế hoạch của tôi đã thành công chứ. Ra là kết quả đây! Ng` con gái anh iu là aj nhở? Làm tôi nghĩ nhầm là Nhật Vy đó, con nhỏ xấu xí đó mà dc anh xem là thiên sứ sao dc?
-Dc đấy! Tôi iu Nhật Vy!
Có thể nói nghe trộm là một việc làm ko tốt, nhưng đối vs trường hợp của nó bây h, nghe trộm thật sự là một liều thuốc hữu hiệu cho tình yêu của nó. Nhưng, cũng như hắn, nó ko dám đối mặt vs tình yêu của cả 2. Lại chạy, nó chạy mà cảm giác lâng lâng, chân nó như chạy trên mây, đầu óc nó tràn ngập màu hồng, nhưng nó lại cứ chạy, ko cần bik nó chạy đi đâu, nó chỉ chạy và chạy (cái này là tại t/g thik cho tụi nó chạy nên cho tụi nó chạy thôi). Hình như là nó đang chạy ra phía bìa rừng, bìa rừng, nơi tưởng chừng an toàn thì lại là nơi nguy hiểm.
--------*-*-------
-Ha ha! Anh đang nói j` thế? Anh có bik mình đang nói j` ko hả? Cái con nhỏ đó mà là thiên thần như anh nói à?-ả cười chế giễu
-Tại cô ko bik thôi, mà ng` như cô có quan tâm tới aj khác đâu mà bik nhở?-hắn nói mỉa mai
-Để xem, anh ko bik tôi có thể làm j` đâu!
Ả nói xong thì chạy sâu vào khu rừng, hắn đuổi theo nhưng dc một lúc rồi mất dấu. Hắn quay lại buổi tiệc và tìm kiếm nó dù là hơi muộn. Hắn đi trong dòng ng` nháo động tuy rằng đang mở khúc nhạc ballad êm dịu. Hắn tìm và tìm, nhưng khi đã mệt nhoài đôi chân, căng cả con mắt mà chẳng thấy nó đâu. “Có thể mình chưa may mắn lắm!”-hắn tự nhủ rồi tiếp tục tìm kiếm. Điện thoại của hắn rung lên, vội vàng bật máy mà trong lòng hắn luôn cầu mong là nó hoặc ít nhất là thông tin j` đó của lũ bạn của hắn về nó, hắn đã dặn dò chúng nó kĩ lắm, nếu thoáng gặp nó thì phải gọi cho hắn, nhưng hắn bik thế nào tụi chúng nó chỉ lo đến cô gái trc’ mặt tụi nó thôi! =.=!
-Alo!
-Tôi Lệ My đây!
-Lại là cô à? Cô mún j`?-hắn nói trong sự bực bội
-Làm j` anh nóng thế? Hạ nhiệt xuống nào, nếu ko, thiên sứ của anh sẽ phải chịu khổ đó!-ả cười khẩy
-Cô nói cái j`?-hắn sốt ruột khi nghe 2 từ thiên sứ
-Anh ko nghe rõ à? Thiên sứ của anh đang ở trong tay tôi. Cách cư xử của anh quyết định xem tôi sẽ đối xử vs cái thứ…oh`, xin lỗi, vs nàng thiên sứ này thế nào nhé!
-Cô đang ở đâu?
-Làm j` sốt xắn thế? Cứ từ từ để tôi diễn tả cho mà nghe nhé!
-…
-Nơi đây gió mát trăng thanh, gió cũng n` mà trăng cũng n`. Nơi đây có nhiều cây lắm, gió thổi xào xạc những tán cây như những một bản nhạc vậy, anh bik bài nhạc này thg` hát ở đâu ko? Bài nhạc kêu hồn đấy! Ha ha! Anh sợ chứ? Cô thiên sứ của anh dũng cảm lắm đấy, cô ta vẫn còn giương giương đôi mắt căm thù nhìn tôi này, thú vị ghê! Tôi nghĩ chắc đôi mắt anh nhìn tôi cũng ko khá hơn đâu nhỉ?
-Thật ra là cô đang ở đâu?-lòng hắn như có lửa đốt
-Vui ko? Tôi đang ở vách núi Death. Anh mún cứu cô ta thì cứ việc lại đây. Sau 30’ mà anh chưa lại thì coi như cô ta là của tôi nhé! Thỏa thuận thế nhé! Mà anh cần nghe tiếng nói của nàng trc’ ko?-ả cười tự đắc rồi đưa cái điện thoại lại gần nó, nó ko nói j`, hết mặt khinh bỉ nhìn ả. Ả cười thik thú, đưa tay bóp chặc mặt nó, nó ko làm j` dc vì bị những con nhoz làm lính cho ả trói chặt. Ả đưa chân đá vào bụng nó một cái đau điếng. Nó cười khẩy
-Đáng khinh bỉ!-nó lên tiếng chế giễu. Tiếng của nó dc hắn thu hết trong cái điện thoại bé xíu. Bây h hắn đã thật sự tin rằng nó đang gặp nguy hiếm. Ả cúp ngay điện thoại, nhưng hắn vẫn kịp nghe tiếng hỗn loạn của những cái đánh túi bụi vào nó-vì chẳng còn aj khác có thể bị đánh ở đây nữa!
Vách núi Death! Nó thuộc địa phận ngôi trường này. Chỉ cần men theo hướng thượng nguồn của con suối là đến dc. Nơi đó khá nguy hiểm và hiếm có ng` nào dám lại đó vì khung cảnh chẳng khác j` nghĩa điạ cả! Nghe đồn lúc xây dựng ngôi trg` này có rất n` ng` chết ở đó, đa số là các công nhân xây dựng vì ko bik rõ dg` đi bị lạc hay là cố tìm kiếm thứ j` đó trên mảnh đất có Long Mạch đi qua. Vách núi dựng đứng làm chùn bước bất kì nhà thám hiểm nghiệp dư nào. Dưới vách núi là một thung lũng sâu rộng là ko có lối thoát. Chưa aj dám xuống đó cả, mà có xuống thì chưa aj lên dc bao h.
Hắn hơi có phần chộn rộn trong lòng khi nghĩ đến vách núi đó nhưng khi nghĩ đến nó thì hắn chẳng còn sợ nữa, trong đầu hắn chỉ còn việc là cứu nó
Sau khi đã gọi điện điều động lực lượng cứu hộ-tức là lũ bạn của hắn (chú ý: toàn hot dog í nhầm hot boy ko à ^^!), hắn đã tức tốc đến nhanh địa điểm hẹn. Ông trời đã ủng hộ hắn bằng việc cho mây ko che trăng nữa, tạo ánh sáng cho cả lũ và dịu gió lại. Nhưng dù trời có sáng lên và dg` đi ngắn lại thì sự hỗn loạn trong lòng hắn vẫn chẳng thể nào nguôi dc. Sau khi băng rừng lội suối thì, chẳng bik bắt dc bao nhiêu con cá thì cả bọn cũng đến nơi. Thật ko may, lúc này trời lại trở gió, gió thốc vào đám ng`, cảm giác như như bị gió cuốn theo. Những mảng lá cây khô bị gió cuốn bay lên, bụi tung mù mịt như một màng ngăn cách giữa 2 bên trong khi cả 2 bên đang ghìm nhau. Không khí càng trở nên căng thẳng…
-Đến sớm nhỉ? Chưa đầy 20’! Coi bộ anh cũng sung sức lắm rồi!
-Nhật Vy đâu?
-Oh la la! Gấp gáp thế cơ à? Cứ từ từ nói chuyện đã!
-Tôi ko có chuyện j` để nói vs cô. Tôi hỏi lại: Nhật Vy đâu?-đến bây h tính kiên nhẫn của hắn gần như đạt tới đỉnh điểm
-Nhưng tôi thì có đấy!
-Lại là chuyện hồi xưa chứ j`? Hay là định oán hận tôi vì để cô làm việc j` đó ở bên Mỹ? Xem lại mình đi, cô ko đủ tư cách nói chuyện vs tôi!
-Vậy ra là tôi ko đủ tư cách nói chuyện vs anh à?-ả ngoắc tay cho đồng bọn, cả nhóm lôi xềnh xệch Nhật Vy trên mặt đất, lúc này, nó đã bất tỉnh, những vết xước trên ng` đang rỉ máu-Bây h thì đủ tư cách rồi chứ-ả cười mỉm. Thật đáng sợ!
-Thật ra là cô mún j`?-tính kiên nhẫn của hắn hoàn toàn biến mất sau khi nhìn thấy nó nằm trên mặt đất vs tay chân bị trói như thế, hắn chắc chắn là nó đã bị hành hạ từ trước.
-Mún j` à? Tôi chỉ mún lấy lại sự công bằng cho tôi thôi!
-Đối vs cô, tôi để cô thế này là công bằng lắm rồi, mà cô cũng ko xứng đáng dc nói từ công bằng ở đây!-hắn bước chân về trc’ định chạy về phía Nhật Vy.
-Đâu dễ thế!-ả dứt lời thì cả bọn ô hợp đã bao xung quanh nhóm ng` của hắn. Nhóm ng` của hắn lập tức xoay lưng lại vs nhau, phòng thủ. Tất cả đã sẵn sàng cho một trận chiến.
Gió càng ngày càng mạnh như muốn thổi bỏ tất cả những j` trên lưng “Tử thần”. Đám mây che mất mặt trăng từ từ dịch chuyển, để ánh sáng chiếu xuống vách núi Death. Ánh trăng chiếu xéo vào khuôn mặt của hắn, trải dài trên ng` nó, ánh trăng hắt vào cây dao trên tay ả, sáng lóa. Không khí căng thẳng đến ngộp thở. Một dg` sáng sắt lẻm xượt ngang đôi mắt đang căng hết cỡ của hắn, dg` sáng len lỏi xé tan không khí này. Tiếp sau dg` sáng đó là nhửng dg` sáng khác. Những lưỡi dao phản chiếu ánh trăng lóe lên từ tay ả và đồng bọn đã khởi đầu cho cuộc chiến. Bên hắn tuy đánh tay ko nhưng do aj cũng là cao thủ nên cũng khó khăn khi đối diện vs dao. Thế trận 2 bên đồng đều 1-1. Lũ bạn của hắn thì đụng trúng các sư tỉ nên trận đấu diễn ra hơi khó khăn. Hắn và Lệ My thì vẫn chưa động thủ vs nhau. Cô ả dửng dưng như ko có vẻ j` là khó khăn khi đối mặt vs hắn cả. Vì sao ư? Cô ả đang miết qua miết lại lưỡi dao sắt bén trên mặt nó. Hắn ko thể nào lại gần dc. Thách thức-đó là những j` có trong mắt cô ả.
(Mời Bạn Đọc Tập Cuối Ngày Mai..)
Cuối cùng thì ngày của buổi form cũng đã đến. Hắn và Lệ My sóng bước bên nhau. Cả 2, một ng` vest trắng lịch lãm, một ng` váy hồng dễ thg. Hắn vẫn nuôi hy vọng tìm kiếm nó trong đám đông bát nháo vs những chiếc mặt nạ khó đoán ng` kia. Nhưng đi bên hắn lại là Lệ My! Hắn đang cờh đợi điều j` ở con ng` này chứ? Hắn đang chờ đợi một điều j` đó xảy ra từ Lệ My. Một điều mà hắn cũng chẳng rõ. Nhưng, con ng` này chẳng có biểu lộ j` của sự việc mà hắn đang chờ đợi cả. Hắn sóng bước cùng Lệ My, mọi ng` xung quanh đều trầm trồ, ganh tị, một cặp đôi hoàn hảo! Chỉ riêng một ng` đứng lặng lẽ một góc mà quan sát. Có thể là do ko nhấc nổi một bước chân do men rượu đã ngấm. Nhưng cũng có thể là do một điều j` đó níu giữ chân ng` đó lại. Một tí hơi nồng sặc lên mũi.
--------------*-*------------
Nó vẫn ngồi đó quan sát hắn-một nơi mà chẳng aj để ý tới. Một chiếc ghế đá cạnh sân trường, nơi khuất bóng dưới một tán cây um tùm, cạnh bên một con dg` dẫn vào khu rừng đen ngòm như muốn nuốt chửng xung quanh. Nó lặng lẽ quan sát từng cử chỉ hành động của hắn. Lòng hơi đau. Nó tự hỏi lòng tại sao nó cứ luôn trốn tránh? Nó là kẻ hèn nhát, hèn nhát cả trong tình yêu, hèn nhát đối vs tất cả mọi thứ trong cuộc sống. Hôm qua nó mơ, mơ một giấc mơ màu hồng, mơ thấy có một vị hoàng tử đến đón nó, khung cảnh lãng mạn, mơ mà nó cứ có cảm giác như thật. Một vị hoàng tử ư? Dù j` thì đó cũng chỉ là giấc mơ thôi, hoàng tử chỉ dành cho những công chúa, mà nó ko phải là một công chúa. Nó mãi mãi ko phải là một công chúa. Mắt nó hơi nhòe đi, một phần vì men rượu, một phần vì những giọt nc’ mắt đã mấp mé khóe mi. Hôm nay, chẳng aj có thể nhìn ra một cô nàng mọt sách, khù khờ, câm lặng thg` ngày. Hôm nay là ngày đặc biệt. Nó tự nhủ mình phải đặc biệt. Đặc biệt cho riêng mình, chỉ riêng mình thôi vì ng` mà nó mún đặc biệt trong mắt chẳng bao h nhìn nó đâu. Nó lấy hết tiền tiết kiệm của nó để mua một bộ váy trắng, bộ váy trắng xòe rộng. Có một chiếc nơ thắt ngang eo tôn lên vẻ thanh mảnh cảu nó. Một cái mặt nạ làm bằng lông chim trắng muốt. Khuôn mặt dc trang điểm kĩ càng làm nỗi bật lên làm khuôn mặt nó trở nên bí hiểm lạ thg`. Đôi mắt đen sâu thẳm nỗi buồn vẫn luôn hướng về một ng`…
---------*-*-----------
-Lệ My!-hắn lên tiếng thay cho ngàn h im lặng trc’ đó
-Vâng!-cô ả ngước đôi mắt đen ngòm nhìn hắn, giọng vẫn dịu dàng
-Em có muốn đi dạo đâu đó ko?
-Sao vậy anh?-nhỏ tỏ vẻ hoài nghi nhưng trong lòng hí hửng vô cùng
-Không! Chỉ là hỏi em muốn ra khỏi chỗ đông đúc này ko thôi?
-Uh`m! Chỗ này đúng là ồn ào thiệt. Chả có chút riêng tư j` hết!-cô ả nhấn mạnh chữ riêng tư có ý đồ
-Em muốn đi chỗ này ko?
-Chỗ nào anh?
-Chỗ nào đến đó sẽ bik!
-Vâng!-cô nàng có linh cảm xấu
---------*-*----------
-Em có chắc là em ko làm j` Nhật Vy ko?
-Sao anh lại nhắc chuyện này?-ả hơi sợ khi nghe hắn hỏi vậy
-Chỉ là cho chắc thôi! Vì anh thấy Nhật Vy có thể làm j` em đâu?
-A`! U`m…-ả hơi ngắt ngứ, hắn nhìn sâu vào mắt ả làm ả như có một dòng điện chạy xuyên ng`-thì hôm đó em đi ngang qua bàn của bạn ấy, lỡ làm rơi cuốn tập của bạn ấy nên…
-Chỉ có vậy thôi à?-hắn ko ngờ Lệ My lại tệ hại đến vậy. Nói dối trắng trợn
-Uh`! Em cầm tập lên nhưng nó đã bị vấy bẩn, em phủi ra rồi xin lỗi rối rít nhưng bạn ấy vẫn im lặng, em ko bik làm j` nên đành đặt tập xuống bàn rồi quay trở về bàn của em.
-Thôi ko nói chuyện này nữa!-hắn chuyển chủ đề vì ko mún nghe những lời dối trá-anh mún cho em xem một thứ!
-Lại là thứ j` thế?-ả hỏi rồi bik mình lỡ lời
-Em ko xem thì thôi!-hắn phớt lờ
-Xem! Xem!-ả vội vàng chữa lại, ko thể để hắn bik dc
Hắn vẫn chờ đợi một sự quay đầu của Lệ My-một sự hối hận thật sự từ chính con ng` ấy. Nhưng những ý nghĩ đó của hắn bắt đầu phai mờ trong tâm trí.
-Cái j` đây Hạ Quân?-ả giả vờ sợ cái bóng tối của khu rừng mà cứ ôm dính Hạ Quân
-Em thấy cái j` phía trc’ ko?-hắn nói và cố né tránh khéo léo cái ôm của ả.
-Anh mún nói là căn nhà đó hả?
-Uhm`! Anh dẫn em lại đó nhé!
-Nhưng…chỗ đó tối quá!
-Có anh mà-hắn nói ngắn gọn thay vì những lời hoa mĩ như lúc trc’
Hắn dẫn Lệ My lại căn nhà gỗ, nơi lưu giữ cho hắn những kỉ niệm thật đẹp về ả. Hắn dẫn ả lại đây để tìm một chút hy vọng cuối cùng-một tí ánh sáng mở ra con dg` thoát cho tội lỗi này! Sự việc đến thế này là do hắn, do hắn đã iu nhầm ng`, do hắn đã ko bảo vệ dc tình yêu của mình, do hắn nhu nhược, ko bảo vệ nổi ng` mình iu, vì hắn ngu ngốc nên đã n` lần để tuột mất tình yêu dù nó đã ở trong tầm tay.
-Đây là j` vậy anh?-ả cất tiếng khi hắn và ả đã đứng yên vị trong căn nhà tối tăm, trong đầu ả đang hiện lên những hình ảnh ko mấy tốt đẹp, những ý nghĩ tăm tối choáng ngợp đầu óc ả.
Hắn ko nói j`, chỉ lẳng lặng rút tay ra khỏi vòng tay của ả rồi tiến lại gần cái bàn ở góc căn phòng. Chẳng mấy chốc, căn nhà dc thắp sáng bởi ánh lửa chập chờn của cây nến đặt trên bệ. Hắn ko nhìn ả mà nhìn lại cây piano đặt giữa phòng. Hắn bắt đầu câu chuyện của bản thân mình, dù ả có nghe hay ko, nhưng dĩ nhiên, ả ko thể nào ko nghe.
Hắn bắt đầu từ cuộc sống khi mất mẹ, đến khi gặp ả, rồi iu ả, rồi khi ả ra đi, rồi cuộc sống của hắn đã thay đổi thế nào sau khi ả ra đi, rồi khi ả quay về, hắn đã vui mừng khôn xiết, nhưng…hắn dừng lại ở chỗ này, nhìn vào ả
-Em thật sự muốn quay lại vs anh à? Em thật sự iu anh à? Em có thật sự muốn vậy ko? Em nhìn thẳng vào mắt anh này: Em thật sự có muốn vậy ko?-hắn hỏi lấn tới, hai tay siết chặc lấy vai của ả, ả cố tránh né cái nhìn của hắn, ko nói j`!
-Vâng!-sau khi lấy dc bình tĩnh thì ả lại tiếp tục vở diễn mà chẳng thể nào bik nó sẽ đi đến đâu.-Tại sao anh lại hỏi vậy? Hay là anh ko iu em?-ả lại làm mắt rưng rưng lệ…cá sấu.
-Vâng! Tôi ko iu cô-một kẻ dối trá!
-E dối trá ư? Em chưa bao h nói dối anh bất cứ điều j`!-ả ko bik tại sao hắn lại làm thế nhưng ả vẫn cứ tiếp tục vở diễn vô vị khi mà tất cả mọi ng` đều bik sự thật.
-Cô ko nói dối tôi bất cứ điều j` à? Hay là cô nói dối n` quá đến nỗi ko bik dc đã thành thật vs tôi dc bao nhiêu?-hắn gần như hét vào mặt nó dù đã cố kìm chế bản thân bình tĩnh tột độ.
-Anh nói j` vậy? Anh có sao ko?-ả hơi hoảng, những giọt nc’ mắt chẳng thể nào rơi nữa, vì kể cả giọt nc’ mắt cũng đâu phải là sự thật. Ả đưa tay định lấy 2 bàn tay áp vào má hắn.
-Cô là kẻ lừa dối, đừng đụng vào tôi, đồ dơ bẩn.-hắn lùi lại một bước để tránh sự đụng chạm vs ả.
-Anh….anh…-cô ả cứng họng, chỉ lắp bắp dc mỗi một từ
-Anh anh j`? Cô có xem tôi ra j` đâu? Đồ độc ác! Đồ bẩn thỉu! Cô quá độc ác, cô ko phải là Lệ My tôi đã từng iu.
-Đã từng ư?-ả bất ngờ vs từ đã từng của hắn, ả cứ nghĩ hắn iu ả, ko, iu cái cô tên Lệ My kia, vẫn còn iu.
-Đúng! Khi cô quay về, tôi đã lầm tưởng là vẫn còn iu cô, nhưng ko phải vậy, tình cảm đó đã trở thành kí ức từ lâu rồi.
-Vậy, vậy ra, anh anh ko còn iu tôi! Vậy tại sao anh lại làm cho tôi…
-Tôi chỉ mới bik dc điều đó sau khi tôi iu một ng` con gái…
-Một ng` con gái? Aj? Là aj có thể phá hỏng…
-Phá hỏng ư? Phá hỏng kế hoạch của cô chứ j`? Một kế hoạch vĩ đại nhỉ? Một kế hoạch trả thù, chiếm tài sản. Hay còn kế hoạch j` nữa?-hắn nhếch mép, một nụ cười đã lâu ko xuất hiện nơi hắn, nó đã biến mất từ khi nó xuất hiện trong cuộc đời hắn, nay lại xuất hiện vì một ng` con gái hắn đã iu say đắm-Cô bik ko? Cô gái tôi iu ko thua kém cô đâu, đừng tưởng mình vĩ đại, cô ấy đẹp lắm, cô ấy có đôi mắt rất đẹp, cô ấy có tài năng hơn cả cô, cô ấy như một thiên sứ, thiên sứ xuống đây ban cho tôi hạnh phúc. Cô ấy trông mong manh dễ vỡ, trong trắng, thanh khiết chứ ko như một kẻ đã bị vấy bẩn như cô.
-Ra…ra là…anh…đã bik hết rồi ư?
-Lẽ ra tôi đã cho cô cơ hội để dc tha thứ, nhưng cô đã làm tôi quá thất vọng vs những lời dối trá thoát ra cửa miệng một cách nhẹ nhàng như thế.
-Ha ha ha!-ả cười nắc nẻ như có chuyện j` vui lắm-Anh cũng thông minh nhỉ? Tôi cứ tưởng kế hoạch của tôi đã thành công chứ. Ra là kết quả đây! Ng` con gái anh iu là aj nhở? Làm tôi nghĩ nhầm là Nhật Vy đó, con nhỏ xấu xí đó mà dc anh xem là thiên sứ sao dc?
-Dc đấy! Tôi iu Nhật Vy!
Có thể nói nghe trộm là một việc làm ko tốt, nhưng đối vs trường hợp của nó bây h, nghe trộm thật sự là một liều thuốc hữu hiệu cho tình yêu của nó. Nhưng, cũng như hắn, nó ko dám đối mặt vs tình yêu của cả 2. Lại chạy, nó chạy mà cảm giác lâng lâng, chân nó như chạy trên mây, đầu óc nó tràn ngập màu hồng, nhưng nó lại cứ chạy, ko cần bik nó chạy đi đâu, nó chỉ chạy và chạy (cái này là tại t/g thik cho tụi nó chạy nên cho tụi nó chạy thôi). Hình như là nó đang chạy ra phía bìa rừng, bìa rừng, nơi tưởng chừng an toàn thì lại là nơi nguy hiểm.
--------*-*-------
-Ha ha! Anh đang nói j` thế? Anh có bik mình đang nói j` ko hả? Cái con nhỏ đó mà là thiên thần như anh nói à?-ả cười chế giễu
-Tại cô ko bik thôi, mà ng` như cô có quan tâm tới aj khác đâu mà bik nhở?-hắn nói mỉa mai
-Để xem, anh ko bik tôi có thể làm j` đâu!
Ả nói xong thì chạy sâu vào khu rừng, hắn đuổi theo nhưng dc một lúc rồi mất dấu. Hắn quay lại buổi tiệc và tìm kiếm nó dù là hơi muộn. Hắn đi trong dòng ng` nháo động tuy rằng đang mở khúc nhạc ballad êm dịu. Hắn tìm và tìm, nhưng khi đã mệt nhoài đôi chân, căng cả con mắt mà chẳng thấy nó đâu. “Có thể mình chưa may mắn lắm!”-hắn tự nhủ rồi tiếp tục tìm kiếm. Điện thoại của hắn rung lên, vội vàng bật máy mà trong lòng hắn luôn cầu mong là nó hoặc ít nhất là thông tin j` đó của lũ bạn của hắn về nó, hắn đã dặn dò chúng nó kĩ lắm, nếu thoáng gặp nó thì phải gọi cho hắn, nhưng hắn bik thế nào tụi chúng nó chỉ lo đến cô gái trc’ mặt tụi nó thôi! =.=!
-Alo!
-Tôi Lệ My đây!
-Lại là cô à? Cô mún j`?-hắn nói trong sự bực bội
-Làm j` anh nóng thế? Hạ nhiệt xuống nào, nếu ko, thiên sứ của anh sẽ phải chịu khổ đó!-ả cười khẩy
-Cô nói cái j`?-hắn sốt ruột khi nghe 2 từ thiên sứ
-Anh ko nghe rõ à? Thiên sứ của anh đang ở trong tay tôi. Cách cư xử của anh quyết định xem tôi sẽ đối xử vs cái thứ…oh`, xin lỗi, vs nàng thiên sứ này thế nào nhé!
-Cô đang ở đâu?
-Làm j` sốt xắn thế? Cứ từ từ để tôi diễn tả cho mà nghe nhé!
-…
-Nơi đây gió mát trăng thanh, gió cũng n` mà trăng cũng n`. Nơi đây có nhiều cây lắm, gió thổi xào xạc những tán cây như những một bản nhạc vậy, anh bik bài nhạc này thg` hát ở đâu ko? Bài nhạc kêu hồn đấy! Ha ha! Anh sợ chứ? Cô thiên sứ của anh dũng cảm lắm đấy, cô ta vẫn còn giương giương đôi mắt căm thù nhìn tôi này, thú vị ghê! Tôi nghĩ chắc đôi mắt anh nhìn tôi cũng ko khá hơn đâu nhỉ?
-Thật ra là cô đang ở đâu?-lòng hắn như có lửa đốt
-Vui ko? Tôi đang ở vách núi Death. Anh mún cứu cô ta thì cứ việc lại đây. Sau 30’ mà anh chưa lại thì coi như cô ta là của tôi nhé! Thỏa thuận thế nhé! Mà anh cần nghe tiếng nói của nàng trc’ ko?-ả cười tự đắc rồi đưa cái điện thoại lại gần nó, nó ko nói j`, hết mặt khinh bỉ nhìn ả. Ả cười thik thú, đưa tay bóp chặc mặt nó, nó ko làm j` dc vì bị những con nhoz làm lính cho ả trói chặt. Ả đưa chân đá vào bụng nó một cái đau điếng. Nó cười khẩy
-Đáng khinh bỉ!-nó lên tiếng chế giễu. Tiếng của nó dc hắn thu hết trong cái điện thoại bé xíu. Bây h hắn đã thật sự tin rằng nó đang gặp nguy hiếm. Ả cúp ngay điện thoại, nhưng hắn vẫn kịp nghe tiếng hỗn loạn của những cái đánh túi bụi vào nó-vì chẳng còn aj khác có thể bị đánh ở đây nữa!
Vách núi Death! Nó thuộc địa phận ngôi trường này. Chỉ cần men theo hướng thượng nguồn của con suối là đến dc. Nơi đó khá nguy hiểm và hiếm có ng` nào dám lại đó vì khung cảnh chẳng khác j` nghĩa điạ cả! Nghe đồn lúc xây dựng ngôi trg` này có rất n` ng` chết ở đó, đa số là các công nhân xây dựng vì ko bik rõ dg` đi bị lạc hay là cố tìm kiếm thứ j` đó trên mảnh đất có Long Mạch đi qua. Vách núi dựng đứng làm chùn bước bất kì nhà thám hiểm nghiệp dư nào. Dưới vách núi là một thung lũng sâu rộng là ko có lối thoát. Chưa aj dám xuống đó cả, mà có xuống thì chưa aj lên dc bao h.
Hắn hơi có phần chộn rộn trong lòng khi nghĩ đến vách núi đó nhưng khi nghĩ đến nó thì hắn chẳng còn sợ nữa, trong đầu hắn chỉ còn việc là cứu nó
Sau khi đã gọi điện điều động lực lượng cứu hộ-tức là lũ bạn của hắn (chú ý: toàn hot dog í nhầm hot boy ko à ^^!), hắn đã tức tốc đến nhanh địa điểm hẹn. Ông trời đã ủng hộ hắn bằng việc cho mây ko che trăng nữa, tạo ánh sáng cho cả lũ và dịu gió lại. Nhưng dù trời có sáng lên và dg` đi ngắn lại thì sự hỗn loạn trong lòng hắn vẫn chẳng thể nào nguôi dc. Sau khi băng rừng lội suối thì, chẳng bik bắt dc bao nhiêu con cá thì cả bọn cũng đến nơi. Thật ko may, lúc này trời lại trở gió, gió thốc vào đám ng`, cảm giác như như bị gió cuốn theo. Những mảng lá cây khô bị gió cuốn bay lên, bụi tung mù mịt như một màng ngăn cách giữa 2 bên trong khi cả 2 bên đang ghìm nhau. Không khí càng trở nên căng thẳng…
-Đến sớm nhỉ? Chưa đầy 20’! Coi bộ anh cũng sung sức lắm rồi!
-Nhật Vy đâu?
-Oh la la! Gấp gáp thế cơ à? Cứ từ từ nói chuyện đã!
-Tôi ko có chuyện j` để nói vs cô. Tôi hỏi lại: Nhật Vy đâu?-đến bây h tính kiên nhẫn của hắn gần như đạt tới đỉnh điểm
-Nhưng tôi thì có đấy!
-Lại là chuyện hồi xưa chứ j`? Hay là định oán hận tôi vì để cô làm việc j` đó ở bên Mỹ? Xem lại mình đi, cô ko đủ tư cách nói chuyện vs tôi!
-Vậy ra là tôi ko đủ tư cách nói chuyện vs anh à?-ả ngoắc tay cho đồng bọn, cả nhóm lôi xềnh xệch Nhật Vy trên mặt đất, lúc này, nó đã bất tỉnh, những vết xước trên ng` đang rỉ máu-Bây h thì đủ tư cách rồi chứ-ả cười mỉm. Thật đáng sợ!
-Thật ra là cô mún j`?-tính kiên nhẫn của hắn hoàn toàn biến mất sau khi nhìn thấy nó nằm trên mặt đất vs tay chân bị trói như thế, hắn chắc chắn là nó đã bị hành hạ từ trước.
-Mún j` à? Tôi chỉ mún lấy lại sự công bằng cho tôi thôi!
-Đối vs cô, tôi để cô thế này là công bằng lắm rồi, mà cô cũng ko xứng đáng dc nói từ công bằng ở đây!-hắn bước chân về trc’ định chạy về phía Nhật Vy.
-Đâu dễ thế!-ả dứt lời thì cả bọn ô hợp đã bao xung quanh nhóm ng` của hắn. Nhóm ng` của hắn lập tức xoay lưng lại vs nhau, phòng thủ. Tất cả đã sẵn sàng cho một trận chiến.
Gió càng ngày càng mạnh như muốn thổi bỏ tất cả những j` trên lưng “Tử thần”. Đám mây che mất mặt trăng từ từ dịch chuyển, để ánh sáng chiếu xuống vách núi Death. Ánh trăng chiếu xéo vào khuôn mặt của hắn, trải dài trên ng` nó, ánh trăng hắt vào cây dao trên tay ả, sáng lóa. Không khí căng thẳng đến ngộp thở. Một dg` sáng sắt lẻm xượt ngang đôi mắt đang căng hết cỡ của hắn, dg` sáng len lỏi xé tan không khí này. Tiếp sau dg` sáng đó là nhửng dg` sáng khác. Những lưỡi dao phản chiếu ánh trăng lóe lên từ tay ả và đồng bọn đã khởi đầu cho cuộc chiến. Bên hắn tuy đánh tay ko nhưng do aj cũng là cao thủ nên cũng khó khăn khi đối diện vs dao. Thế trận 2 bên đồng đều 1-1. Lũ bạn của hắn thì đụng trúng các sư tỉ nên trận đấu diễn ra hơi khó khăn. Hắn và Lệ My thì vẫn chưa động thủ vs nhau. Cô ả dửng dưng như ko có vẻ j` là khó khăn khi đối mặt vs hắn cả. Vì sao ư? Cô ả đang miết qua miết lại lưỡi dao sắt bén trên mặt nó. Hắn ko thể nào lại gần dc. Thách thức-đó là những j` có trong mắt cô ả.
(Mời Bạn Đọc Tập Cuối Ngày Mai..)

Không có nhận xét nào: