
Thứ quan trọng nhất của hắn đã bị nó lấy đi rồi, thứ quan trọng đó là con tim của hắn đấy! Ko có tim sao sống, nhưng nó lấy đi rồi nên mạng sống của hắn là của nó rồi! Nhưng đằng sau cái đam mê tình cảm đó là một kí ức, một kí ức đau buồn nhưng khó có thể vứt bỏ. Con ng` có thể vứt đi kí ức ko? Đối vs hắn bây h, Lệ My chỉ là một kí ức,. Nhưng hắn có thể vứt bỏ một kí ức mang tên Lệ My ko?
-Thứ j` tôi ko bik nhưng bây h hãy tránh xa tôi ra!-nó phá vỡ bầu không khí chẳng mấy tốt lành này, hít nhiều tổn thọ wa’! Vs lại giái thoát khỏi cái tư thế…này. Nhưng hình như lời nói của nó ko tác dụng j` thì phải T.T, hắn vẫn giữ nguyên tư thế cũ và nhìn nó chằm chằm, ko còn là ăn tươi nuốt sống nữa mà ánh mắt thèm thuồng, chết nó goj`, thế này thì sao nó chịu nổi, phải thoát ra thôi, nếu ko tim nó càng làm nó lộ tẩy quá! Ánh mắt của hắn là sao chứ? Khó tả thiệt???-Này! Tôi nói ko nghe j` à?-nó gắt gỏng
-Đi form vs anh nha!-hắn xuống giọng
-Never and never!!!
-Nếu ko thì em đừng hòng ra khỏi đây!
-Dc! Tôi sẽ vào trg`, anh phải tìm dc tôi, OK?
-OK!-hắn hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng đồng ý. Còn nó thì ko bik tại sao mình lại đồng ý (Cô ơi! Cô đồng ý mà còn thử thách ng` ta mà cũng gọi là đồng ý sao?). Hắn giữ đúng lời là để nó thoát khỏi cái tư thế...chỉ hắn có lợi này. Hắn vừa nhích ng` ra thì ngay lập tức, nó lách ng` và đứng sau lưng hắn, nhướng ng` lên và thì thầm vào tai hắn: “Anh tưởng tôi sẽ đi thật à?” khiến mặt hắn tím tái nhưng trước khi hắn hó hé j`, nó đã đánh gọn ra tới cửa phòng ăn. Thấy hắn quay lại nhìn thì nó bất giác chạy mà ko bik vì sao nó lại phải chạy, chỉ là chân nó tự chạy thôi. Hắn đuổi theo, màn rượt đuổi chập thứ bao nhiu của 2 kẻ rắc rối này bắt đầu…
--------*-*--------
Hôm sau, nó lại trốn biệt tăm!! Hắn vào trg` và ko thấy nó, lết về nhà thì cũng ko thấy nó! Sao mà hắn thấy nó ở nhà hắn dc cơ chứ? Nó đủ thông minh để ko bị gặp hắn lần nữa =.=! Hắn lại ko có số máy của nó, ko bik địa chỉ nhà của nó, chỉ bik chỗ làm thêm của nó nhưng h này mà đi làm thêm cái j`? Haizz! Hắn ko bik vì sao mà nó lại nghỉ học? Có phải do hắn ko nhỉ? Nhưng hắn làm j` đâu nhỉ? Hắn vô (đối vs nó thì có thêm chữ “số”) tội mà!
Nó lại nằm ì trên chiếc giường nho nhỏ, trong căn phòng nho nhỏ, trong ngôi nhà nho nhỏ, nhưng lại trong một thành phố to thật to. Kế bên nó là một li coffee thật to! Hôm qua nó chẳ ngủ dc tí j` mà sang nay lại uống coffee. Thật chẳng chịu nổi nữa rồi! Nó chả bik làm sao vs hắn-đồ lãng tử, “sẽ có ngày mi chết một cách lãng nhách cho mà xem”-nó nhủ thầm. Nó trù ẻo cả ng` mà nó lỡ dại khờ mà thg, con nai tơ như nó dễ bị dụ lắm (có nên nói là cáo 9 đuôi gặp phải sư tử chúa ko nhỉ?). Nó quyết định ra đi thì nó ko mún gặp hắn nữa! Vs lại những kẻ đánh nó… Nó lại suy nghĩ bâng quơ rồi! Hắn thì liên quan j` chứ? Nhưng tại hắn cứ trêu ghẹo nó nên nó mới bị hiểu lầm chứ. Hắn, giác quan thứ sáu cho nó bik là hắn cũng có cảm tình vs nó. Nó nhanh chóng xua đi ý nghĩ đó vì nó bik hắn vs Lệ My…Lệ My!!! Nó ngồi ngẩn ra rồi cặp mắt nó đanh lại, hai tay siết chặt cái gối (tội wa’), hai hàm răng nghiến lại, cả ng` nó run lên bần bật. “Là ả đó, là ả đó…”-đầu óc nó vang lên và lặp lại duy nhất câu đó. Lệ My…
Nó lại trốn hắn nữa rồi! Hôm nay là một ngày mưa, không phải là mưa tầm tã, đó là kiểu mưa phùn, mưa lất phất đủ làm cho mặt đất ẩm mốc, không khí khô khốc thg` ngày nay đã dịu lại. Nó bước ra ngoài dạo phố. Đây là lần đầu tiên nó ra ngoài dạo phố từ sau lần đụng xe ở chiếc cầu nhỏ-nơi hắn và nó gặp nhau lần đầu tiên. Nó hơi buồn vì cảnh sắc của trời. Lòng nó nhẹ bâng, những bước đi tưởng chừng như ko trọng lực, mắt nó hướng về phía trước, vô hồn. Nhưng dù vô hồn đến mấy thì thứ ngay trước mặt nó cũng khiến cho nó ko thể ko nhìn-là hắn!
------------------*-*------------------
-Em đi đâu?-hắn hỏi dồn khi thấy nó xách vali đi.
-Về!
-Về đâu?
-Về đâu mặc xác tôi.-nó lạnh lùng
-Sao lại cầm vali thế kia? Em định đi đâu?-hắn hỏi mà trong lòng bất an
-Đi chơi ko?-nó hỏi. mắt nhìn vào hắn dò xét. Thấy hắn hơi sựng lại.-Không đi thì thôi vậy!-nó lách ng` toan bỏ đi thì hắn níu lại.
-Đi!-hắn trả lời nhưng trong lòng thì vẫn ngu ngơ???
------------*-*-------------
-Này! Chơi cái này đi!-nó kéo tay hắn đi trong công viên giải trí.
-Em cứ như trẻ con ấy!-hắn cười vs nó nhưng trong lòng là một cơn gió lạnh
-Anh ko đi nữa thì thôi!-nó lại dỗi, khuôn mặt mang 2 cái đít chai 0 độ và mái tóc sến một cây của nó bây h đã dc tháo bỏ, nhường chỗ cho một khuôn mặt xinh đẹp, rạng rỡ như nắng mai, mái tóc xõa bay trong gió, đôi mắt long lanh hạnh phúc, nụ cười luôn nở trên môi, tươi tắn. Khuôn mặt dỗi hờn, phụng phịu hồng lên dưới ánh nắng nhẹ một ngày mưa.
-Đi! Đi mà!-hắn vẫn ko hiểu thái độ của nó nhưng dù sao đi nữa thì bây h là lúc tim hắn đập mạnh nhất, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nụ cười của nó, nụ cười đẹp làm sao, hắn mún giữ lấy nụ cười này mãi mãi. Nhưng hắn vẫn thấy nó vẫn luôn luôn là một điều bí ẩn. Nhưng h hắn ko mún nghĩ j` nữa, hắn mún trân trọng từng giây phút bên nó.
-Thôi! Em mệt rồi, chúng ta đi uống chút j` nhé!
-Em mún uống j`?
-Những j` có trong bar!
-Bar? Em ko đùa chứ?-mặt hắn hơi nhăn lại khi nghe nó nói thế
-Anh mún nghĩ sao thì nghĩ!-nói xong, nó quay lưng đi về phía cửa hàng nc’ giải khát. Hắn còn hơi ngờ ngợ nhưng rồi cũng đi theo nó.
---*-*---
-Em là một kẻ đáng ghét lắm anh bik ko?-nó ngẩn mặt lên nhìn vòm lá, nó và hắn đã đi chơi vs nhau gần cả ngày rồi, trời cũng vừa sập tối, những ngôi sao phía xa từ từ mọc lên.
-Đáng ghét? Em nói vậy là sao?
-Thì là đáng ghét. Nếu ko đáng ghét thì tại sao mọi ng` lại ghét em?
-Ai ghét em? Nhưng dù ai ghét em thì anh vẫn ko ghét em.
-Anh mà ko ghét em thì phải chiều theo ý em nha!
-Là sao?
-Uống hết đi!-nó chỉ tay vào một…thùng bia ở cạnh cái ghế đá mà 2 ng` đang ngồi
-Ac! Sao uống hết? Uống hết là anh ko đưa em về dc đâu!
-Ko uống thì là ghét em rồi!
-À ừm! Để anh uống!-hắn hơi sợ khi phải uống cả sông bia thế này. Nhưng nó cứ chì nài hoài hắn ko nỡ!!! (the`ng này dại gái số 1)
-Phải vậy chứ!-nó cười mà thật ra trong lòng chẳng mún cười chút nào. Ánh mắt tràn gập nỗi buồn nhưng hắn chẳng nhận ra vì men rượu cay-“rượu chia tay anh nhé!” nó thầm nói
-Lệ My! Lệ My!-hắn bất giác kêu tên Lệ My trong cơn say
-Tại sao lúc nào cũng Lệ My? Tại sao ko phải là em cơ chứ?-từng giọt nc’ mắt lăn dài trên gò má, đọng lại trên bờ môi của nó.
-Xin lỗi! Anh xin lỗi! Xin lỗi em…
-Xin lỗi j` chứ? Đừng bao h nói lời xin lỗi vs em…Anh chẳng bik Lệ My là ng` thế nào đâu. Nhưng dù cô ta có làm j` thì em vẫn ko làm j` cô ta đâu, vì anh…
-Xin lỗi! Lệ My! Xin lỗi! Anh…
Mắt nó đã nhòe nc’, tai nó ù đi, nó ko muốn nghe nữa, nó đứng dậy và đi ra ngoài, có một bàn tay nắm chặt lấy bàn tay của nó. Nó quay lại, nắm lấy bàn tay đó, áp vào má, cảm giác ấm áp chưa từng cảm nhận. Nó cuối xuống khẽ đặt một nụ hôn vào môi hắn, nụ hôn chan hòa cùng nc’ mắt
-Em iu anh! Iu anh nhiều lắm, anh bik ko?
-------------*-*--------------
Hắn tỉnh dậy khi trời đã sáng. Hắn quay qua quay lại nhưng chẳng bik mình đang ở chỗ nào? Một nơi toàn màu hồng và xanh, một nơi tạo cho mọi ng` cảm giác thoải mái nhưng cũng tạo cảm giác nỗi buồn nhẹ lâng lâng. Hắn đang ở nhà aj đây? Hắn nhìn quanh căn phòng và dừng lại nơi chiếc bàn nhỏ màu kem sữa, trên bàn đó có một vật vs những dg` gân xanh-là dây chuyền của mẹ hắn. Dưới sợi dây chuyền là một bức thư:
“Hạ Quân!
Em xin lỗi vì ra đi không nói trước vs anh. Mà có nói thì chắc anh cũng ko giữ em lại đâu nhỉ? Em về quê nhà, có thể sẽ ko bao h trở lại thành phố này nữa! Cám ơn anh vì hôm qua. Em có làm sẵn li ca` fe, anh uống rồi hãy về, uống say thế thể nào đầu óc cũng ko tỉnh táo đâu.
Em trả lại anh sợi dây chuyền, em nghĩ nó rất có ý nghĩa vs anh phải ko? Anh thật hạnh phúc khi có một ng` mẹ tuyệt vời như thế. Anh là ng` đầu tiên tạo cho em cảm giác vui vẻ khi ở bên. Cảm ơn anh vì tất cả!”
Hắn lao ra khỏi phòng rồi lục tung cả căn nhà, hắn thấy li ca` fe còn ấm nên nó chắc chưa đi lâu đâu. Nhưng căn nhà trống không, hắn lại lao ra khu vườn sau nhà, rồi lại lao ra khu vườn sau nhà. Kiếm tìm và trống không, đó là những j` hắn đạt dc. Hắn lại phóng như bay ra khỏi con hẻm nhỏ, bắt một chiếc taxi và đi nhanh ra bến xe. Khi bóng chiếc taxi đã bị nuốt chửng trong dòng xe cộ lũ lượt qua phố, một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ một quán nhỏ đối diện con hẻm, đúng hơn là một lời thì thào, tâm tình: “Tạm biệt!”
----------------*-*----------------
Hắn gần như lục tung tất cả những nơi nó có thể đến dù bik rằng đó là vô vọng. Thất vọng và buồn bã, hắn rẽ vào quán kem mà nó đã làm thêm ở đó. Hắn ngồi đó, mặc kệ những ánh mắt hay những lời mời đầy cảm hứng từ các cô gái xing quanh. Nếu là bình thg`, hắn chắc hẳn sẽ đi tán tỉnh aj đó, hay ít nhất là một cái liếc mắt cực kì quyến rũ tặng cho các cô nàng í. Nhưng bây h, hắn đã ko còn tâm trạng để ý những j` xung quanh mình nữa. Hôm wa, hắn đã thấy nó xách vali đi rồi mà tại sao lúc đó hắn lại ko nghĩ đến việc này cơ chứ? Hắn cảm nhận dc nó khác ngày thg`, nhưng tại sao hắn ko nghĩ đến việc này chứ? Tại sao hắn lại ko giữ nổi ng` con gái mình yêu thg? hắn luôn đối xử vs nó đặc biệt hơn những ng` khác, hắn thay đổi kể từ khi nó xuất hiện trong cuộc đời hắn, hắn luôn muốn thấy nó bên cạnh mình, hắn iu nó! Tại sao hắn ko nhận ra điều này sớm hơn, để rồi khi nó ra đi, rời bỏ hắn thì hắn mới bik dc sự thật đó? Thật tàn nhẫn, ông trời thật trớ trêu, ông thik trêu ngươi con ng`, hay đơn giản hơn là ông thik thú khi cuốn hắn vào vòng xoáy của một cuộc đời đau khổ, của sự mất mát. 5 tuổi mất mẹ-ng` iu thg hắn nhất, 2 năm trước bị bạn gái lừa dối để rồi 2 năm sau quay lại vs dáng vẻ thay đổi nhanh chóng, Nhật Vy-ng` con gái hắn iu-iu thật lòng, vì sự ngốc nghếch để rồi lại mất nàng. Hắn sẽ còn phải chịu những mất mát nào nữa đây?
Hắn ngồi trong quán kem, chả kêu j` nhưng ng` phục vụ lại mang cho hắn một ly kem to-một ly kem socola, bên trên là một đường viền kem dâu hình trái tim vs chữ HQ và một dấu ?. Là aj vậy nhỉ? Hắn hơi tò mò định đi xem là aj thì cô phục vụ vừa nãy quay lại.
-Em đang thắc mắc phải ko?-cô cười đùa vs hắn
-….
-Của Nhật Vy đấy!-cô ngồi xuống cái ghế đối diện hắn
-Nhật Vy ư?-hắn như bừng tỉnh, nhìn thẳng vào cô gái ngồi đối diện, cô chắc cỡ 25 tuổi thôi, cô có nét đẹp hiền dịu, trông cô chẳng có j` là đùa cả.
-Uhm`! Cô ấy nói là khi em đến hãy làm cho em thứ này đấy.-cô chỉ tay vào li kem trên bàn-Cô ấy nhờ chị nói vs em là hãy sống tốt và kiếm dc một nữa thật sự nhé. Cô ấy còn nói rằng…-cô hơi ngập ngừng
-Cô ấy nói j`? Chị nói nhanh đi!-hắn thúc giục
-ah um…-cô hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng nói-cô ấy nói cậu nên suy nghĩ kĩ trước khi quen Lệ My
-Là sao?
-Cô ấy ko nói! Cô ấy quan tâm cậu lắm đấy, từ đó h, cô ấy ít khi nói hay thg` lờ đi xung quanh, cô ấy sống trong sự cô độc, mà h cô ấy lại đối vs cậu…thôi chị đi làm đây, kẻo bị trừ lương nữa!-nói rồi cô vụt đi vì bik mình nói hơi n` rồi. Để lại hắn ngồi ngơ ngẩn nhưng ko còn kiểu hồn lên cung trăng nữa, cỡ mây xanh thôi. Hắn suy nghĩ về lời của nó (nhờ chị phục vụ nhắn lại) mà quên mất thời gian, đến khi tỉnh lại thì trời cũng vừa sập tối. Hắn định về nhà nhưng cuối cùng hắn lại quay về nhà nó. Căn nhà nhỏ xíu, không gian chật hẹp nhưng ấm cúng vô cùng, ko như nhà hắn tuy nguy nga lộng lẫy với nhiều đồ đạc tiện lợi nhưng lạnh lẽo, trống rỗng, ko một cảm giác iu thg trong căn nhà chỉ có tiền đó. Hắn đi giáp căn nhà để ngắm những đồ đạc nhỏ nhắn do nó bày xếp. Hắn dừng lại ở lịch làm việc của nó, một ngày khoanh đỏ-ngày chủ nhật tuần này-đó là ngày của buổi dạ hội. Lòng hắn như nhen nhóm một hy vọng nào đó rằng nó sẽ quay lại vào buổi dạ hội, nếu ko tại sao nó lại khoanh đỏ ở ngày này? Hắn lại đứng lại lâu rồi đi nhẹ nhàng lên phòng ngủ của nó, hắn ngã cả ng` lên giường để tận hưởng sự ấm áp nhưng trong lòng hắn thì vẫn còn bao nhiểu rối ren.
-------------*-*-------------
Hôm sau tỉnh giấc, hắn vẫn thấy trong ng` trống rỗng vs ý nghĩ đầu tiên cảu ngày mới là nó đã đi rồi, nhưng rồi hắn tự an ủi mình là nó sẽ xuất hiện trong buổi form của trường. Hắn lê cái thân 1m90 xuống bếp để kiếm đồ ăn sáng, chả còn j`! Nhưng rất mừng là còn mấy gói ca` fe uống liền T.T! Trong lúc đang đun sôi nc’ thì ng` đưa thư gửi cho nó một bức thư mà hắn là ng` nhận!!! Tò mò! Hắn mở ra xem. Là thư của gia đình nó gửi đến. Hắn định ko dọc nhưng vì cái tính hại thân nên đành “ngậm ngùi” mở ra xem, xem chứ trong lòng hắn ban đầu cắn rứt lắm, nhưng sau khi mở thư thì lòng dạ chó tha đi goj`.
“Nhật Vy à!
Sao lâu nay con ko liên lạc về nhà? Ba nhớ con lắm! Con có khỏe ko?
Tuy ba ko phải là ba ruột của con nhưng ba rất thg con, con có hiểu ko? Con ra đi vì sao ba bik, nhưng xin con hãy suy nghĩ lại đi, hãy quay về nhé con!”
Hắn hơi bất ngờ vs bức thư này! Có n` điều về nó mà hắn chưa bik nhưng hắn đã bik chắc chắn một điều: NÓ CHƯA RỜI KHỎI ĐÂY
Ngọn lửa hy vọng nhen nhóm trong lòng hắn nay lại bùng cháy dữ dội hơn hẳn. Vs lòng tin rằng nó vẫn còn ở đây, hắn quay trở về nhà và đi học bình thg` để chờ đợi. Sự chờ đợi lại càng làm tim con ng` hồi hộp hơn khi ngày mai là ngày cảu buổi vũ hội. Mặc kệ những lời xì xào của đám con gái, hắn mon men lên sân thg. nơi hắn hiểu dc câu nói của nó: “Hãy suy nghĩ trc’ khi quyết định quen Lệ My!”
--------*-*--------
-Này! Tụi bây làm sao cho buổi form của tao thật thành công hiểu chưa? Hạ Quân sẽ phải cuối đầu dưới chân tao. Gia sản của hắn sẽ thuộc về tao, lúc đó tụi mày cũng ko thiếu phần đâu, đừng lo!
…..
-Nếu còn cản trở j` nữa thì xử luôn đi! Giải quyết làm sao mà còn hỏi à? Nhật Vy tao xử làm sao thì cứ việc làm thế vs những đứa khác. Đó là một bài học cho chúng nó, dám cảm trở việc của chị.
Hắn ko thể nào nghe nổi nữa, đầu hắn quay cuồng, lòng hắn quặn lại. Hắn ko thể ngờ Lệ My lại là hạng ng` đó. Uổng phí cho sự hâm mộ của hắn vs Lệ My, uổng phí cho một tình yêu của hắn. Vậy ra ng` đã đánh Nhật Vy là Lệ My a`? Lệ My mún quay trở về bên hắn chỉ là do ham muốn tài sản à? Nhật Vy gửi lời nhắn lại vs hắn là vì lí do này sao? Lại là một giọng nói kéo hắn ra khỏi những câu hỏi-là giọng của nó!
Có một thứ j` đó kéo hắn lại, ko cho hắn phóng vụt ra khỏi chỗ nấp để chạy lại phía nó. Hắn chỉ ngồi đó và nhìn nó, nghe cuộc hội thoại giữa nó và Lệ My:
-Ah! Nhật Vy dó à? Sao cấp này ko đi học vậy?
-h này mà còn kiểu đó à?-nó hắng giọng
-Bạn sao thế?
-Đừng giả nai nữa! Tôi đâu có ngu để ko bik ý định của cô
-Ra là cô đã bik à!-cô ả nhanh chóng thay đổi bộ mặt của mình-Nếu đã bik, vậy thì cũng nên bik điều một tí, im lặng và tự mình rút lui đi.
-Tôi cũng nói cho cô bik, những j` tôi mún có, tôi sẽ có!
-Mày…mày còn lớn họng à? Mày chưa sợ sao?
-Cóc j` tao phải sợ? Mày tưởng tao là ng` nhát gan đến thế à?
-Hình như tao đã đánh giá thấp mày thì phải!
-Cám ơn! Nhưng Hạ Quân ko ngốc như mày nghĩ đâu, trước sau j` anh ấy cũng bik thôi!
-Con ng` đó à! Tình yêu luôn làm hắn lu mờ ý chí. 2 năm trước cũng vậy. Hắn iu tao, tao chẳng iu hắn, tiền của cha hắn còn tốt hơn tình yêu của hắn, hắn buồn, hắn sụp đổ, cha hắn kêu tao quay lại, tao cóc thèm, thế là cha hắn trở mặt, bỏ đói tao ở bên Mỹ, mày bik tao làm sao để sống ko? Tao làm kiếp đỉ đó! Vì thế, tao phải trả thù, trả thù cha con hắn.
-Ra là con đỉ trả thù à? Hèn wa’ nhỉ? Chính mày mới là ng` có lỗi mà đòi trả thù. Thật nhục nhã!
-Mày!-Lệ My vung tay lên định đánh Nhật Vy thì bị Nhật Vy nắm lấy cổ tay cô ả, ả hơi bất ngờ, Nhật Vy tặng cho cô ả một cái tát. Không gian xung quanh như đứng lại, Nhật Vy thả tay cô ả ra, một giây đứng lặng giữa 2 ng`. Hắn từ nãy h ngồi im theo dõi vội lao ra, như một đoạn phim quay chậm giữa 3 ng`, một tam giác, tam giác tình yêu. Hắn nhìn nó, Lệ My nhìn hắn, mắt ả chực trào những giọt nc’ mắt, còn nó, nó chẳng nhìn aj, hay là chẳng dám nhìn vào aj, thế rồi, nó quay lưng bỏ chạy trc’ khi những giọt nc’ mắt của nó bắt đầu rơi. Nó lao vội xuống những bậc cầu thang, chạy nhanh qua dòng ng` hỗn loạn này, nc’ mắt của nó ko cầm dc nữa rồi. Nó tưởng chừng như nó chẳng còn là nó nữa, nó khác quá rồi, hay chỉ là quay trở về con ng` ban đầu của nó, đầy đủ những cảm xúc, một ng` đa cảm, hỉ nộ ái ố.
----------*-*---------
Tại sao hắn ko đuổi theo nó? Tại sao chân hắn chẳng chịu chạy? Một lần nữa, hắn đã để nó đi! Để rồi lại hối hận? Chỉ còn hắn ở trên sân thg., cùng vs Lệ My. Lệ My nhàu vào lòng hắn, ôm chầm lấy hắn, khóc thút thít và kể lể, than vãn những lời dối lừa, những từ ngữ khiến ng` bik chuyện cảm thấy kinh tởm
-Hạ Quân! Hạ Quân! Nhật Vy, Nhật Vy! Bạn ấy đánh em, Hạ Quân! Bạn ấy thù hằn lắm, em đâu có lỗi j` vs bạn ấy đâu! Hạ Quân, bạn ấy…-nó khóc nấc, trong lòng thì ả chắc chắn rằng Hạ Quân sẽ giúp ả, Hạ Quân “iu” ả mà!
( Còn Nữa.........)

Không có nhận xét nào: