
Aaaaaaaaa! Tiếng la của hắn vang dội trong khu rừng cạnh con suối-chính là chỗ nó ngủ đấy!-Cô là ng` hay cẩu thía?
-Ai biểu anh ko thả tôi ra?
Đến đây thì aj cũng bik một sự thật là nó đã cắn hắn. Vì để thoát thân thôi mà ^^! Nhưng chơi chiêu cẩu xực thì hơi wa’. Làm j` dữ thế chỉ là ng` ta đang tận (hưởng)….tuỵ vì buổi dạ hội thôi!-hắn vội vàng chỉnh lại dù đang mún nói tận hưởng cảm giác im dịu đó.
-Tận tuỵ á? Có khi anh chỉ mún kiếm ng` đi cùng để bỏ mấy kon nhỏ loi choi thôi!-nó đáp thẳng toẹt nhưng vì trúng tim đen nên hắn im re, dù sao thì hắn cũng có í đó.-Nhưng đâu cần có cặp đi. Còn đeo mặt nạ nữa chứ, anh sợ j`?
Nó nói cũng đúng. Nhưng hắn vẫn mún nó đi, thử xem cô nàng nhà quê? này thía nào? Chắc chưa từng đi form.
-Nhưng dù sao…cô cũng đi chứ?-hắn nhìn nó dò xét.
-Ko!
-Sao vậy? Ko dám đi hay cô sợ mình ko bik đi form nên ngại?-hắn thách thức
-Mún nghĩ sao thì nghĩ!-nó bắt đầu bực, nó ghét form, ồn ào, lẻ loi, ko có váy T.T (chắc là lí do chính đây mà)
-Cô đi hay ko là chuyện của cô nhưng tôi nói cho cô bik tôi sẽ bắt cô phải đi cho bằng dc.
-Tôi là j` mà anh wan tâm lắm thế?
-Một con ng` thú vị!-Hắn nháy mắt
Sir! Nó chẳng thiết. Con ng` như hắn thật phiền phức, có khối con gái mún dc một góc của tình cảm hắn dành cho nó mà ko cho, lại đeo theo nó, mệt. Sao lại ân cần thân thiết vs nó dzậy? Câu trả lời…vẫn còn là một bí ẩn…Trời ơi! Tốt nhất là chuồn thôi, ngồi kế kẻ điên như hắn thì nó chắc cũng điên theo thôi.
-------------*-*-------------
Trường luôn luôn có những trò độc trong form, vs những trò ngẫu hứng của thầy phụ trách (ông này thg` nổi cơn điên bất tử). Nó trốn lun trong nhà chẳng thèm bén mảng ra ngoài! Nhưng dù j` thì nó cũng có đi đâu khác ngoài trg` học và chỗ làm đâu?
Nhưng cấp này hình như nó ko thấy hắn xuất hiện vậy nhỉ? Mà sao nó phải wan tâm chứ? Nó bị gì dzậy ka`?
-------------------*-*-------------------
Kia hắn kìa! Đi kế bên là một cô nàng rất xinh! Chả bik là aj nữa? Hắn cười? Khi đi vs cô nàng này hắn cười nhiều quá!
Hắn cùng cô nàng kia đang đi về phía nó kìa. Ơ nhưng nơi nó đứng có aj xung quanh đâu nhỉ? Thôi chắc họ định tâm tình, nó ghét ỉ ôi lắm nên đi trước khi nghe những lời tâm tình ướt át đó. Khi đi ngang qua hắn và cô nàng thì bị hắn kéo lại.
-Cô thấy bé này xinh ko?-hắn hỏi nó chi nhở?
-Xinh hay ko thì anh cũng chọn rồi, hỏi tôi làm chi?
-Xem cô có khiếu thẩm mĩ ko?
-Sir!-nó quay đi thì lỡ ghe hắn nói vs cô ả ỏng ẹo
-Em thấy trg` này có j` khác ko?
-Ko! Em thấy rất vui vì anh vẫn còn chấp nhận em!
-…
-Em xin lỗi vì đã ra đi như vậy! Em cũng vì bị ba anh ép buộc nhưng khi qua bên đó rồi thì em mới nhận ra là em cần anh. Em iu anh mà ko nhận ra! Em xin lỗi nha!
-Hắn đặt một nụ hôn vào môi cô nàng, cô nàng cũng vòng tay luồn vào tóc hắn đáp lại nụ hôn nồng cháy đó. Nó nên đi thôi nhưng cô nàng đó là aj nhỉ? Cách đối xử vs cô nàng đó của hắn ko giống cách hắn vẫn làm vs các cô gái khác. Thôi nghỉ suy nghĩ đi, quay về lớp thôi.
-------------*-*------------
“Sau h tan học, gặp nhau ở cánh rừng bên trái của trg`, có việc cần giải quyết.”
Aj gửi vậy nhỉ? Tên ng` nhận là nó mà? Nó chẳng bik là aj? Có nên đi ko nhỉ? Chắc nên đi (đúng là tò mò hại thân)
---*-*---
-Chào các em! Thầy xin giới thiệu một ng` bạn mới chuyển trg` vào lớp chúng ta. Bạn Châu Lệ My!-là nàng đó. Nó ngước mắt lên và hơi sững lại khi thấy ng` đó là cô nàng đi chung vs hắn hồi nãy. Cả lớp xôn xao vì cô bạn mới đến: xinh đẹp, nhà giàu, theo thông tin từ toà soạn cạp cạp của bọn trong lớp thì cô nàng này đi học nhạc ở Mĩ 2 năm và h trở về VN để tìm một ng`-nó bik đó là aj rồi. Vậy là nó đã hiểu mối quan hệ của hắn và Lệ My rồi. Ng` iu cũ à? Nó cảm thấy hơi bu`n! Sao lại bùn nhỉ? Chẳng lẽ hắn quan trọng vs nó đến nỗi nó phải để tâm sao? Thôi bỏ đi, ko quan tâm nữa! Cô Lệ My j` đấy đang chào cả lũ chim sẽ chích choè trong lớp. Giọng cô nàng này hay thiệt, nghe xong khó quên..
Nàng về bên hắn thiệt rồi! nàng nói iu hắn nhưng vì lúc đó ko nhận ra tình cảm của nàng dành cho hắn, nàng quay lại đây là để tìm hắn. Nếu như là 2 năm về trc’ thì có lẽ hắn sẽ rất vui, nhưng sao khi nghe nàng nói câu này hôm nay, hắn lại cảm thấy bình thg`. Hắn vẫn còn iu nàng cơ mà? Hắn hôn nàng nhưng ko có một tí cảm xúc j` gọi là ngọt ngào của 2 ng` iu nhau cả? Nàng cũng thay đổi, nàng ko còn là cô gái kín đáo như lúc trc’ nữa, nhưng dù j` thì nàng vẫn còn nét đẹp của ngày xưa, cái nét đẹp mà hắn vẫn hằn mơ ước có dc, cái nét đẹp đã làm hắn mê mẩn, cái nét đẹp đã làm hắn đau hết 2 năm nay. Nhưng sao bây h, khi hắn đã có dc nó rồi thì hắn lại thấy nó quá tầm thg`. Vậy cái j` mà hắn cảm thấy đặc biệt nhỉ? Hắn bik có thứ j` đó đặc biệt vs hắn, nhưng ko phải là nàng sao? Vậy là thứ j`….
------*-*------
-Giải quyết nó càng nhanh càng tốt cho tao, tốt nhất là trước vũ hội đi!-cô gái mím chặt môi, suy nghĩ
-Tụi em làm nhanh thôi, chị mún cảnh cáo hay hạ luôn?
-Cảnh cáo thôi!
-Chị ra mặt ko?
-Uhm, tao mún giấu mặt vì chắc nó bik mặt tao rồi, tao ko mún nó chen chân vào kế hoạch của tao nghe chưa. Tốt nhất để tao ra lời cảnh cáo, tao mún tự tay mình làm nó đau kìa! Con nhỏ đáng ghét.
-Chị ác thiệt! Ko ngờ chị dùng tới cách này, bình thg` chị dùng cách đơn giản hơn mà?
-Con nhỏ này ko dùng cách đơn giản dc vì chuyện ko phải về phía nó mà về phía…
-Em bik rồi! Em sẽ cố gắng, bye chị nha!
---------*-*-------
Lại là hắn, đúng là chạy trời ko khỏi nắng, nhưng lẽ ra nó phải có chút bực bội chứ, sao nó lại cảm giác yên bình thế này?
-Này! Cô ko bik cách chào ng` lớn là như thế nào à?
-Cháu chào ông!-nó nói chĩa lại
-Làm j` già thía! Mà cô ko thèm gọi lịch sự là anh-em dc à?
-Vậy thì anh cũng đâu có hơn tôi đâu. Dc kêu anh rồi còn đòi j` nữa?
-Thì kêu anh theo tuổi thôi nhưng xưng tôi thì hơi kì đó nha em!-hắn hơi nhấn chữ em lên
-Mệt! Cái cô My mỳ j` đấy ko đi theo anh à?-nó buột miệng hỏi?
-Sao? Ghen à?
-Mắc j` tôi phải ghen? Tại thấy trống trống cái khoảng bên cạnh anh thôi?
-Vậy em mún lắp đầy ko? Bằng em đấy?
-Cho ko cũng ko thèm!-thật sự thì nó vui khi hắn nói thế…
-Sao lúc nào cũng hằn học vs anh thế? Cười lên tí đi.
-Mắc mớ j` phải cười?-thật sự thì nụ cười vẫn chưa có thể quay về vs nó.
-Em suy nghĩ về việc đi form vs anh ko?-hắn lỡ miệng
-Chả phải anh có cô nàng Lệ My rồi sao?
Nó nói đúng nhưng ko hỉu sao hắn ko mún đi vs nàng. Hắn vẫn còn nhớ về nàng, hắn iu nàng đấy nhưng tại sao?
-Nhưng anh muốn em đi chung vs anh-hắn nói rồi kéo nhỏ và đặt một nụ hôn vào môi nhỏ, hắn cũng ko bik tại sao làm vậy, chỉ là mún vậy thôi. Bỗng! Cảm giác hắn đang tìm kiếm đây mà! Cảm giác của hắn là nó à? Cảm giác ngọt ngào bí ẩn, cảm giác như đang bay…
Còn về phần nó, trước hành động bất ngờ của hắn, nó chả có cách nào thoát ra khỏi vòng tay của hắn. Nhưng vòng tay của hắn thật vững chãi, cảm giác dc bảo vệ, vòng tay ấm áp, nó thật sự ko mún thoát ra khỏi vòng tay này…
-Anh! Anh ko còn iu em nữa sao?-My xuất hiện vs 2 dòng nc’ mắt, hắn buông nó ra và đuổi theo nàng khi nàng bỏ chạy. Còn nó thì đứng đó, một dòng nc’ mắt rơi. Tại sao? Tại sao nó lại khóc. Cảm giác đó, cảm giác từ hắn…Nhưng nó cảm giác mất mát, hơi hụt hẫng, nó bị sao thế nà? Tại hắn, cút đi tên đáng ghét…Nó quay về lớp như ng` thất thần, giọt nc’ mắt đã khô, tại sao nó đau? Nó đã iu rồi sao? Không thể dc, ko thể mình bị xoáy vào tình yêu. T/y chỉ là giả dối thôi! Nó ko thực đâu, mà nếu có thực đi nữa, cũng chẳng còn phần của nó đâu…
-----------*-*----------
Hắn đã đuổi kịp nàng rồi, nàng khóc, hắn đứng sau nàng mà ko bik nói j`! Hắn đã sai? Hắn làm nàng khóc rồi, hắn ko thể phạm lỗi lần nữa. Nhưng còn nó thì sao? Lúc hôn nó…nó ko hề đẩy ra. Giữa nó và nàng hắn sẽ chọn aj? Nàng ư? Hắn bước tới, vòng tay qua ôm nàng, xoay nàng lại, lấy tay lau đi những giọt nc’ mắt còn vương trên má, hắn hôn nàng. Ko một cảm giác…
-------*-*------
-Xử lẹ nó cho tao! Chiều nay nó và kẻ đó đã đi wa’ xa mối quan hệ có thể rồi!
-Chiều nay giải quyết nha chị, dù j` thì cuối tuần cũng form rồi, hôm nay là thứ 3 rồi!
-Dc! Làm cho gọn đừng để aj bik nha
Tan trường! Nó đến chỗ hẹn. Khi đến nó chẳng thấy aj, vs lại trời cũng sập tối. Trời chuyển mưa rồi, những hạt mưa li ti đã bắt đầu rơi…
-Mày là con nhỏ đã cướp Hạ Quân của chị tao à?-một con nhỏ sau tán cây lên tiếng
-Chị xử nó đi! Đừng để nó cản đường chị.
-Im lặng nào!-một cô gái trong bóng tôi lên tiếng nhưng có vẻ cô ấy ko mún cho nó thấy mặt-mày thân thiết vs Hạ Quân cỡ nào rồi?
Nó linh cảm điều chẳng lành khi đến đây mà!
-Khỏi nói tao cũng bik! Tốt hơn là mày tránh xa Hạ Quân ra nếu ko mún nhận hậu quả của việc làm ngu ngốc này.
-Việc j` tao phải tránh?-tự ái của nó nổi lên cao-mà chính thằng kon trai chưa chắc là của mày đang bám theo tao đó chứ!
-Mày! Chị làm nhanh đi chị!
-Đứng sang một bên để tao tự giải quyết!-nhỏ quay sang nó, giọng mỉa mai-Ra mày cũng bik nói à?
-Tao đâu có câm!
-Mày bik hậu quả của việc mày làm ko?
-Tao bik rõ mấy hạng ng` như tụi mày! Vs lại iu thg j` Hạ Quân, mày chỉ mún tài sản của hắn thôi.
-Mày ko ngốc như tao nghĩ nhưng mày ngốc vì đã đụng phải tụi tao…-dứt lời, cả tốp con gái, chắc hẳn là dân anh chị bao xung quanh nó. Nó bik ko có chuyện lành xảy ra rồi, tẩu vi thg. sách nhưng chạy thì nhục lắm. Kiểu này là tiến thoái lưỡng nang rồi…-Mày ko uống rượu mời mà mún uống rượu phạt chứ đừng đổi lỗi cho tao nha! Ha ha ha ha…-tiếng cười chưa dứt thì nó có cảm giác vật j` đập mạnh sau cổ nó, nó ngã xuống, tâm trí nó hơi hoảng nhưng ko làm sao đứng dậy nổi. Nó chết mất, có vật j` đó đập mạnh vào đầu nó. Bàn tay nó đau lắm…Mắt nó mờ đi, nó rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, tiếng cười của nó vang vọng vào đầu nó, tiếng cười, mọi kí ức khi xưa-những vết thg chưa lành đã lại bị xé toạt…
-Mày là cái thá j` chứ? Tao thấy mày đi làm osin đi còn hay hơn đó!
-Hôm nay mày ko nghe lời à?
-Tôi bận thiệt mà! Mà các bạn cũng đâu có trực nhiều đâu?
-Sir! Vì mày mà tụi tao bị phạt nà.
-Nhưng hôm nay đâu phải ngày tui trực, các bạn ko trực thì tại các bạn mà!
-Hứ! Còn lí sự à? Đánh nó cho tao. Cả hội nhàu vô, 2 đứa nắm 2 tay của nó, đức kia tát thẳng vào mặt nó, đấm vào bụng nó, máu nó chảy dài trên má, những tiếng cười sang sảng bên tai nó, lại thêm một cú đánh nữa, đau, hình như tay nó bị rạch thì phải? nó đau khắp mình mẩy…
-Đừng làm cao quá nha cưng! Mày là cái j` mà bắt tụi này trực. Mà tao nhớ ngày nào mày cũng trực mà? Sao hôm nay ko trực? Định phản à?-nhỏ giật ngược tóc nó ra sau, lướt lưỡi dao trên má nó rồi rạch một dg` trên mặt nó, kéo tiếp cây dao xuống cổ nó, nó đau lắm…
-Tụi tao chơi đủ rồi, thả nó ra đi! À mà mày nhớ làm một con osin tốt chút nha!-nhỏ hất tóc bỏ đi và quăng cây dao lại trước mặt nó. Nó nằm đó, đến khi tỉnh dậy thì nó vẫn ở đó, chẳng có aj xung quanh cả, lẻ loi, cô độc, nó cầm cây dao lên rồi về nhà…
---------*-*--------
Hôm nay, cũng vậy, tại sao nó cứ phải chịu khổ như thế này chứ? Nó đau, nó có cảm giác lâng lâng, thần kinh như tê liệt, nó mún thiếp đi. Mưa từng giọt rơi trên má nó, mưa nặng hạt hơn rồi, giọt nc’ mưa xối thẳng vào vết thg của nó, xót quá! “Có aj ko? Có aj ở đó ko? Có aj cứu tôi ko, cứu tôi ra khỏ cái bóng tối đặc nghẹt này đi”-nó kêu lên trong im lặng, nó sợ lắm, sợ bóng tối lắm, nỗi cô đơn, đau đớn, đau, cơn mưa cứ xát thêm nỗi đau vào vết thg của nó, đau!...
-Ông đi với con nhỏ kia đi lun đi. Quay về đây làm chi?-mẹ nó thét lớn.
-Bà tưởng là bà tốt lắm sao? Bà cũng dạng như tôi thôi. Tôi bị ba mẹ ép mới cưới bà. Và bây h là vì con Vy nên tôi mới chịu đựng tới h này.
-Vậy sao? Hay là ông ko nỡ xa cái nhà này-nơi đã nuôi ông sống đến h này? Ông thừa bik con Vy ko phải là con của ông mà! Hứ! Hồi đó khi tôi có bầu con Vy, ba mẹ tôi cho tôi cưới ông chỉ là để che cho cái thai hoang thôi. Ông hiểu rõ điều đó mà vẫn cưới tôi đủ bik ông ko tốt lành j`.
-Bà ko kém j` đâu! Bà đàng hoàng làm sao có chửa hoang dc! Kon Vy là con hoang…là con hoang…là con hoang…
-Ko! Ko phải đâu, ko phải đâu…-nó nói trong cơn mê, nc’ mắt nó cứ trào ra, miệng thì vẫn lãi nhãi những từ ngữ rời rạc
-Nhật Vy! Nhật Vy tỉnh đi, Nhật Vy..-một giọng nói kêu tên nó trong hoảng loạn, giọng nói nghe thân quen lắm, giọng nói nó mún dc giữ mãi…là aj vậy?-Nhật Vyyyyyy!!!-ấm quá! Cảm giác ấm quá! Của aj vậy? Nó chết rồi sao?
-Nhật Vy! Sao lại thế này hở Nhật Vy??? Tỉnh lại đi Nhật Vyyy-giọng nói nghẹn ngào nhưng vẫn ấm áp. Nó cảm nhận dc sự ấm áp quanh cơ thể, nhưng nó ko tài nào mở mắt ra dc. Đau! Những vết thg khi nãy vẫn chưa hết xót.
-Hạ Quân!-nó kêu trong vô thức, giọng nói íu ớt khó khăn lắm mới thốt ra dc.
-Anh đây! Em sao rồi?
-Hạ Quân!-nó ko nói dc j`, chỉ kêu dc tên của hắn
-Aj đã làm việc này? Nhật Vy! Nhật Vy…-hắn thét lên khi thấy nó mềm nhũn trong tay hắn. Nó lại rơi vào cơn mê sản. Trong cơn mê, nó đã khóc, nhưng có một dòng nc’ mắt ấm nóng hơn cứ liên tục chảy trên má nó…
------------*-*-----------
Nó tỉnh dậy, cả ng` đau điếng. Dòng nc’ trên má đã khô nhưng dòng n’ mắt trong lòng thì vẫn tiếp tục chảy. Nó nghiêng đầu nhìn về phía bàn tay đang bị aj nắm chặt. Hắn đã ở bên nó sao? Nó khẽ mỉm cười khi nhìn hắn ngủ gật bên giường. Cảm giác yên bình, lâu rồi nó ko cảm nhận dc, có lẽ đây là hạnh phúc. Nhưng có thể chỉ do nó tưởng tượng thôi, nó thik cảm giác này. Hắn ko thuộc về nó! Thế giới của hắn ko thể có nó. Thế giới của nó, hắn ko thể hiểu. Hắn và nó sẽ không bao h thuộc về nhau? Nó quay đầu, nhìn thẳng lên trần nhà cao lồng lộng, lộng lẫy vs những chùm đèn pha lê. Suy nghĩ! Nó nhớ về hôm bị đánh. Hắ đã cứu nó ư? Nó ko nhớ j` về buổi hôm đó, chỉ nhớ cảm giác đau buốt tận xương, cảm giác lạnh lẽo xé toạt ko gian, nhưng xen đó, nó cảm giác dc sự an toàn. Bị đánh sao mà an toàn? Nó lại nhìn sang hắn, hắn ngủ thật yên bình, khuôn mặt nhăn nhó, lạnh lẽo hay đểu đểu mà nó thấy hằng ngày biến mất. Hắn bây h lột bỏ tất cả mặt nạ thg` ngày, đây mới là con ng` thật của hắn! Đẹp trai (đương nhiên goj`, đến chik vẫn còn mê trai…đẹp), manly, những lọn tóc đen phủ trên trán hắn, lòa xòa che phân nữa khuôn mặt, chiếc mũi cao, làn da trắng, đôi môi đỏ, hoang dại, lông mi dài và cong, nếu hắn là con gái thì chắc dc bầu làm miss world. Nó đưa bàn tay dc băng trắng đến tận các ngón tay định chạm vào khuôn mặt hoàn mỹ của hắn nó ko thể. Không phải vì đau đớn đến ko chạm dc, chỉ là nó ko làm dc. Nó hạ tay xuống, gỡ các ngón tay đan chặt vào nhau nắm chặt tay của nó của hắn. Nó từ từ, một cách nhẹ nhàng nhưng khó khăn bước xuống giường.
---------*-*----------
Nó bước từ từ trên dãy hành lang tầng 2 nhà hắn, nó ngắm tất cả những căn phòng mà nó đi qua. Cuối cùng nó rẽ vào căn phòng ở cuối dãy phòng tầng 2. Ngôi nhà theo kiểu kiến trúc quý tộc cổ, duy chỉ có khu vực căn phòng cuối cùng này mang một vẻ đẹp hoang sơ, pha tí cổ kính. Bức tường kết thúc dãy phòng có một bức tranh một ng` phụ nữ có khuôn mặt thánh thiện. Nhìn sơ qua thì bức tranh cũng rất bình thg`, nhưng ko hiểu sao bức tranh có một sức hút vs nó. Ng` phụ nữ đẹp, đẹp nhất là đôi mắt, đôi mắt sâu thẳm thoáng nỗi buồn, sao nó thấy đôi mắt này giống một ng`-là hắn. Phía dưới bức tranh có một vật j` nhỏ xíu lấp lánh. Nó đưa tay lấy ra xem, là một sợi dây chuyền, sợi dây mảnh mai nhưng ko dễ dàng đứt, mặt sợi dây chuyền rất đơn giản, chỉ là một thanh thánh giá, nhưng điểm nhấn của sợi dây chính là viên ngọc màu lam ở giữa thánh giá và những đường tẻ đi từ viên ngọc đó, những đường tẻ mỏng manh, sắc sảo. Những đường tẻ cũng màu lam, cả viên ngọc lẫn các dg` li ti đều ánh lên một thứ ánh sáng kì lạ, huyền ảo. Nó đưa sợi dây chuyền lên cao để đón những dg` nắng hiếm hoi hắt qua khe cửa nhỏ len vào nhà, ánh sáng hắt vào làm cho sợi dây chuyền như có thêm ma lực. Ánh sáng hắt thẳng vào mắt nó, nó như đang nhìn vào một thế giới khác lạ…
-Đó là của mẹ anh!-hắn đứng sau nó từ nãy bây h mới lên tiếng.
-Bà ấy thật đẹp-giọng nói nó nhẹ tênh
-Bà ấy đã mất từ khi anh còn nhỏ. Bà ấy là một bà mẹ tuyệt vời.
-Một ng` mẹ tuyệt vời?
-Đúng! Một ng` mẹ tuyệt vời.-cả 2 lại chìm vào im lặng. Ko phải là sự im lặng đến run ng` khi mới quen nhau, đó là sự im lặng của sự suy nghĩ, của sự lắng nghe tiếng gọi của con tim, sự im lặng của quá khứ, của hiện tại…
-Anh cho em xem cái này!-hắn nắm nhẹ bàn tay nó kéo đi, nó rụt tay lại, hắn thấy thế nên ko làm tới nữa, bình thg` là dễ j` để yên. Hắn quay lưng bước đi chầm chậm, nó đi theo sau, cả 2 vẫn giữ không khí im lặng. Nó ko kịp để trả lại sợi dây chuyền. Hắn dẫn nó vào căn phòng ở góc của căn nhà-căn phòng có những dây hồng quấn quanh cửa sổ. Nó hơi bất ngờ khi trong nhà của hắn lại có căn phòng thế này. Căn phòng đẹp quá! Những cánh hồng dày còn đọng những giọt sương sớm, ánh nắng lướt nhẹ lên những lá cây…Hắn đứng hướng mặt ra ngoài căn phòng, ánh nắng xuyên nhẹ một bên mặt làm tôn rõ vẻ đẹp bí ẩn từ đôi mắt của hắn. Nó tiến lại gần nhưng khi còn cách hắn 5 bước chân thì nó dừng lại, nó chỉ đứng từ sau lưng để ngắm nhìn hắn. Đột nhiên hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt nó làm nó hơi rối rồi nhanh chóng chuyển hướng mắt vào một đóa hồng kế bên.
-Chuyện j` đã xảy ra hôm qua?
-…
-Em chỉ cần nói aj đánh em hôm qua thôi cũng dc!
-Để làm j`? Chuyện j` cũng xảy ra rồi.
-Sao em cứ lạnh lùng vs anh vậy? Anh xin lỗi về nụ hôn hôm qua!
-Nó chẳng là j` cả!-nó nói nhưng trong lòng rất đau, hắn cũng ko hơn j` nó.
-À um…-lại im lặng. Ko thể chịu nổi sự im lặng nữa, hắn tiến lại phía nó, lấy sợi dây chuyền từ trong tay nó và đeo lên cổ nó. Nó hơi lùi lại trước hành động của nó nhưng dù j` cũng là ng` bị thg, nó ngã ra sau. Hắn vội đưa tay vòng qua eo nó ko để cho nó ngã nên tạo nên một tư thế rất ư là lãng mạn. Mặt nó hơi đỏ, hắn cũng đỏ nhưng hắn tưởng nó bệnh nên ẳm lun cho về giường, nó thì ko còn khả năng chống cự, đau ê ẩm
Sợi dây chuyền là của mẹ anh.-hắn trầm ngâm-Mẹ anh mất chỉ để lại duy nhất cho anh thứ đó, kỉ vật duy nhất, đẹp ko? Mẹ anh đã nói là hãy tặng nó cho…
-Sao anh lại kể vs tôi?-nó ngắt ngang lời hắn, nó ko mún bik về hắn nữa-Cám ơn vì đã cứu tôi, tôi sẽ kiếm cơ hội đền đáp sau, h tôi xin phép ra về-nó cố lấy giọng lạnh lùng nhất, ko bik sao nó rất sợ ở gần hắn, cảm giác sợ nhưng ko phải sợ hắn, nó sợ chính bản thân mình. Nó nói xong và bước ra khỏi cửa, như những lần trước, nó ra đi nhưng hắn ko đuổi theo. Có lẽ hắn nghĩ thế nào nó cũng quay trở về bên hắn, nhưng hắn ko bik rằng, nó đã quyết định sẽ ko bao h gặp lại hắn nữa, nó sẽ trở về quê, vùng đất của quá khứ của nó. Nó ko chắc mình sẽ quên hắn nhưng nó sẽ thử, dù j` thì hắn cũng nhanh chóng quên nó thôi, có bao nhiểu điều khác đang chờ đợi nó và hắn ở phía trước. Có khi nào con đường của nó và hắn sẽ hội chung một hướng?...
Nó bước chậm trên những bậc đá xem giữa thảm cỏ thành một con đường đi ra khỏi nhà hắn. Những bậc đá này nó đã đi qua nhiều lần, nhiều lần hơn so vs nó nghĩ. Nó nhớ lần đầu, nó thề sẽ ko để đi vào căn nhà này lần nào nữa, nó sợ mình bị những trò lừa phỉnh của con ng` nhưng bây h thì sao? Bây h nó lại chính là kẻ lừa phỉnh chính bản thân mình. Nó có thể sống thật vs bản thân mình một ngày nào đó ko? Thật sự thì nó rất mún ở lại, ở lại ngôi nhà này, ở lại cùng vs hắn, nhưng hắn chỉ xem nó như là một món đồ chơi thì sao? Có thể lắm chứ…
-------*-*-------
Nó đã quyết định trở về cái nơi mà đó đã từng chạy trốn, nó thấy, dù ở đây hay nơi nào khác thì nó vẫn là nó, cuộc đời của nó ở nơi nào cũng giống nơi nào, vậy thì chạy trốn làm chi? Hãy nói rằng quyết định của nó là đúng! Quyết định của nó là đúng? Nó ngồi thừ trên chiếc giường của mình mà suy nghĩ. Nó thấy nó thật ngộ, nó đi đến đây vì một sự cố và cũng vì một sự cố tương tự, nó lại mún quay trở về! Trở về và ở lại vs nó…Nó thấy thật bùn cười khi để một ng` con trai xáo động cuộc sống của nó như thế này. Thật trớ trêu sao! Nó bik iu cơ đấy? Một ng` kiêu hãnh như nó mà phải quỵ lụy sao? Nó phải ra đi trước khi lún sâu vào vũng lầy này-vũng lầy do chính nó tạo ra.
--*-*--
Hôm sau, nó ko đi học, nó đã nộp giấy phép xin nghĩ học rồi, hôm nay nó tranh thủ lúc hắn đi học để đến nhà hắn, nó bik dù bê bối thế nào hắn cũng ko về nhà này trong khi đang đi học đâu nên nó ko sợ chạm mặt hắn. Nó ko bik nó đến đây làm j`? Nhà hắn chỉ có một quản gia thôi, mấy ng` khác hắn đã cho nghỉ hik rồi. Nó bấm chuông và ông quản gia cho vào vì quen mặt nó rồi. Sau khi cho nó vào, ông quản gia quay trở về phòng của ổng để…ngủ. Nó đi khắp lượt các căn phòng và vào gian bếp. Nó nhớ buổi trời mưa, hôm đó nó và hắn vẫn còn ghìm nhau lắm, so vs hôm đó thì mối quan hệ giữa nó và hắn đã thân thiết hơn, ko bik có phải nó tưởng tượng ko nhưng hắn đã thay đổi cách thay đổi vs nó, ko còn sống chết như lúc đầu. Nó thì làm sao còn ghét hắn dc cơ chứ? Ko ko, nó ghét hắn, ghét cái cách hắn làm xao động cuộc sống của nó, ghét cái cách hắn đối xử vs nó…Nó chấm dứt cái suy nghĩ của nó khi…Ôi kìa! Hắn đang ở sau lưng nó đấy!
-Em đang làm j` đó?-hắn mỉm cười nhìn nó, có phần hơi ngờ hoặc trong đôi mắt, nhưng nhiều hơn là niềm vui khi thấy nó ở đây
-Đền ơn!-nó chẳng bik lấy lí do j` khi đến nhà hắn thía này nên bịa đại vậy. Dù j` nó cũng nên báo đáp ơn cứu mạng của hắn nhưng lí do bị đánh thì cũng chủ íu là do hắn, còn một phần nhỏ là do cái lòng tự ái của nó cao quá làm chi!
-Đền ơn j` mà chọn lúc ng` ta ko có ở nhà mà đi thía?-hắn châm chọc
-Tại ko thik thấy mặt một con khỉ điên-cuối cùng thì 2 ng` này lại đấu khẩu qua lại vs nhau, đúng là thói nào tật nấy.
-Ơ! Khỉ điên thì ko trách dc hành động điên phải ko?-hắn nói xong thì đi vòng ra phía sau nó và bất ngờ ôm nó trong tay, thì thào bên tai nó điều j` đó mà dù có bị thg nó cũng phải đỏ mặt và quay mặt ra sau, mặt đối mặt, mắt chiếu mắt vs hắn, nhếch mép một cái và “bốp…” sau đó là những tiếng chửi rủa lien hồi và hắn dc hưởng một cơn mưa xuân đặc biệt-chỉ bắn vào mặt
-Đồ điên!-nó kết thúc cơn mưa.
-Ơ! Điên mà, ko trách dc phải hem?-mặt ngu ngơ!!!!
-Ko aj điên như vậy, mà điên sao ở đây? Ko vào trại à?-nó hếch mặt lên.
-Ơ! Sao lại trách ng` điên hả vợ iu?-hắn lại cười, chỉ hắn cười thôi nha, nó mà cười chắc trời sập wa’ =.=!
-Aj là vợ iu hả? Tên điên!-nó dỗi rồi, nó dỗi trong lòng thôi, nó thik nghe hắn nói như vậy, dù rằng chỉ là đùa thôi, hắn nói sao nhỉ? Hắn nói là: “Em iu! Trông em thế này giống vợ chồng mới cưới ghê nhỉ? Mình đi hưởng tuần trăng mật đi nhỉ?” sau đó, nếu ko đánh hắn thì sợ hắn hỉu lầm nên đành phải đánh hắn vậy, nhưng “thật tâm trong tim em cũng đau lắm”.
-Tại sao em lại ko mún gặp anh?-sau một tràng giả nai, hắn nghiêm túc lại và nhìn thẳng vào đôi mắt của nó. Nó ko dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy nên quay đi, ko nói j`. Để cải thiện tình hình, nó quay vào trong bếp, vớ tay lấy một số món đồ và bắt đầu nấu một bữa ăn thật sự.
-Sao anh ở nhà vào h này?-nó chuyển chủ đề
-Tại ở trg` ko có j` chơi nên về nhà!
-Sao lại ko có j`? Anh lúc nào cũng có ng` chơi cùng mà! Hay bị cô Châu Lệ My đá rồi, bùn tủi hả?-nó châm chọc nhưng ko bik rằng lời châm chọc đó làm lòng hắn thắt lại, thật ra, hắn ko bik nữa, hắn ko thik Lệ My cứ bám hắn như thế, có thể hồi xưa hắn thik cảm giác theo đuổi hơn bị bám đuổi. Theo đuổi và bám đuổi?-Mệt! Yêu vs chả đương, tất cả đều có một kết cục đau khổ cả thôi, đau thì n` mà hạnh phúc ngọt ngào thì hiếm.
-Em iu rồi sao mà bik?-hắn hơi ngớ ra vs ý nghĩ nó đã có ng` iu
-Ko!-trả lời ngắn gọn nhưng làm hắn thở phào nhẹ nhỏm-tại sao tôi phải nói vs anh!-nó nói lấp lửng làm hắn mừng hụt, mặt hắn tái mét lại-Tôi chỉ iu một ng`, từ đó đến h, chỉ duy một ng`!-nó nhìn xa xăm rồi hướng ánh mắt lại chỗ hắn, hắn ngồi đó, bất động vì shock. Nó iu rồi!!!
-Là aj?-hắn hỏi từng tiếng, mặt đanh lại nhìn đáng sợ
-Liên quan j` anh ko?-nó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt đầy căm phẫn của hắn-anh có phải là j` của tôi đâu mà đòi trói buộc tôi?-đôi mắt hắn đủ để nó bik hắn đang nghĩ j`! Hắn kéo tay nó lại, đẩy nó ngửa ra chiếc bào kế bên, nó có thể cảm nhận dc hơi thở dồn dập sát bên tai nó
-Em là của anh, kẻ khác ko bao h dc đụng đến em, hiểu chưa?-hắn nhấn mạnh từng lời một như thể mún ăn tươi nó vậy đó! Nó hiểu rõ vấn đề hiện tại nhưng làm sao nó để hắn khiển dc? Nó chỉ là món đồ chơi của hắn thôi.
-Anh ko thể nào khiển tôi dc đâu! Tôi ko liên quan j` tới anh hết hiểu chưa?-nó cười nửa miệng-Những j` tôi nợ anh, tôi sẽ trả, từng thứ một…
-Em nợ anh nhiều lắm em bik ko? Em đã dám cả gan ăn cắp đồ của anh nữa chứ!-hắn vẫn ko buông tha
-Tôi ko ăn cắp đồ j` của anh hết!-nó nói chắc
-Có! Một thứ rất quan trọng!
(Còn Nữa...)

Không có nhận xét nào: