
Chap 5: Phím dương cầm
Khó khăn lắm hắn mới thoát khỏi đám con gái. Nhưng nó đã biến mất goj`. Chẳng bik làm j` nữa nên hắn trốn lun, tránh rắc rối. Hắn đi ra con suối, nơi có một căn phòng cũ, chứa một cây đàn dương cầm cũ-hắn dành cho nàng nhưng ko dc. Hắn thường lại đó mỗi khi buồn. Hắn bước đi trên nền cỏ, men theo con suối rồi bất chợt dừng lại.
Hắn thấy một cô gái, tóc thẳng và xõa trong gió, những ánh nắng xen kẽ làm ánh lên mái tóc dài và đen lấp lánh. Ánh nắng làm cho mặt cô ấy sáng bừng lên. Đôi mắt to hướng xuống dòng suối làm cho cô càng thêm đẹp. Đôi mắt mơ màng ấy như muôn ngàn giọt nc’ long lanh tích lại. Cô bước xuống nước, làn nước trong xanh lượn vào trong như quấn lấy cô, nc’ long lanh, cô cũng long lanh. Một sự kết hợp hoàn hảo, như một phiến băng pha lê ngay giữa dòng nc’, quý báo và dễ vỡ. Ánh mặt trời soi xuống và ánh lên càng thêm lóng lánh.
Hắn bước tiếp và…
Crac! Hắn giẫm nhầm một cành cây khô dưới đất. Cô gái vụt chạy về phía bên kia dòng suối. Hắn đuổi theo cô gái. Càng đuổi, hắn càng vào sâu vào rừng cây. Cô gái nhanh nhẹn len qua các nhánh cây rồi biến mất vào các tán cây. Bây h hắn lại đang đứng trước căn phòng gỗ dành cho nàng. Hắn hơi lưỡng lự rồi quyết định bước vào.
----------*-*------
Căn phòng này đã cũ lắm rồi. Ánh sáng xen wa từng khe gỗ vào phòng. Ánh nắng hắt nhẹ, một phần vì nhiền cây xung quanh làm khu vực tối thêm, một phần vì căn phòng kín ko bao h mở cửa sổ. Ko aj lui lại đây nên nó trở nên hoang vắng. Hắn miết nhẹ ngón tay trên cây đàn dương cầm. Phủi ghế rồi ngồi xuống, nhấn tay vào nốt đô rồi những âm thanh từ cây đàn reo lên. Âm thanh ko hay, khô khốc như xoáy sâu vào không gian tĩnh lặng của căn phòng. Hắn chẳng bao h đàn dc bài nhạc này, hắn ko bắt kịp nhịp thở của gió, bắt kịp những âm thanh nhanh nhảu của những con chim bên ngoài…Hắn ngưng đàn và nhìn xoáy sâu vào bài nhạc mà nàng đã đàn-bài nhạc làm xao lòng hắn. Hắn ko bao h dám đàn bài đó. Hắn sợ nó sẽ quay về cùng vs kí ức đau buồn.
Hắn bước ra cửa và bước đi. Đi chậm thôi, chậm thôi….
--------*-*---------
Nó chạy vào một căn phòng cũ kĩ lắm.
-Sao hắn lại ở đó. Sao lúc nào cũng gặp hắn thế? Nó hỏi mình khi ngồi yên trong căn phòng để trốn hắn. Ngồi vào một góc nhỏ của căn phòng có một cây đàn.
Hắn bước vào làm nó giật mình. Hắn đàn-một bài nhạc hay nhưng ko có hồn. Nó tranh thủ buột lại tóc và đeo lại cặp kính khi hắn đàn. Nó ngước lên và nhìn thấy hắn-khóc. Chẳng hiểu tại sao hắn khóc. Nó ghét nc’ mắt lắm. Nó sợ nc’ mắt thì đúng hơn. Hắn đàn dc phân nửa bài nhạc thì ko đàn nữa. Nó chờ hắn ra khỏi thì nó bước ra, bây h nó mới nhìn lại cây đàn và bài nhạc trên đó. Ko phải bài nhạc hắn đàn hồi nãy. Nó nghĩ hắn đang sáng tác nhạc nhưng ko dc như ý. Ko đâu. Sao hắn lại khóc. Thế thì có j` phải khóc đâu? Nó chẳng bik nhưng lại ngồi xuống tay lướt nhẹ trên phím đàn-những nốt nhạc ban nãy âm vang nhưng ko phải khô khốc nữa, nó có sức sống. Bài nhạc như hòa mình vào khung cảnh bên ngoài. Gió, bài nhạc như gió thoảng quanh, nhẹ nhàng.
Lâu lắm rồi nó ko đàn. Nó có năng khiếu nhiều môn. Nhưng nó ko thik thế. N` ng` sẽ trông chờ vào nó làm dc những thứ họ muốn. Nó ko muốn bị bó buộc. Nó chỉ chơi cho nó, nó có tài “lẻ” thui.. Nó ko phải là thiên tài hay là một ng` hoàn hảo về tất cả các mặt trong cuộc sống. Nhưng nó đỏ để mọi ng` phải ngưỡng mộ. Nó ko mún thế. Nó ko mún n` ng` bik về nó. Nổi tiếng đi kèm vs tai tiếng. Chán!
------------*-*-------------
Có tiếng nhạc. Hắn đứng sựng lại để thưởng thức. Hắn nghe rõ tiếng nhạc phát ra từ căn phòng đó-căn phòng mà hắn mới bước ra. Aj đàn nhỉ? Ko có aj hik mà? Hắn quay lại căn phòng. Ko mở cửa, hắn nhìn qua khe cửa. Là nó. Hắn hơi ngỡ ngàng. Sao nó lại ở đây? Nó đàn bản nhạc của hắn-hay. Hắn ko bik bài nhạc của mình sai chỗ nào mà khi nghe nó đàn lại khác xa của hắn đàn thế? Hắn mở cửa bước vào vs sự hốt hoảng trên khuôn mặt của nó. Rõ ràng là hắn đã đi rồi nó mới đàn cơ mà. Sao hắn lại…
Nó ngưng đàn và đứng bật dậy khỏi ghế, lùi về đề phòng, dè chừng như gặp phải điều j` đáng sợ lắm. Hắn tiến, nó lùi. Căn phòng căn ra, không khí ngột ngạt, căn như dây đàn. Nó sẩy chân và té nhào xuống sàn, theo thói wen, nó quơ tay xem có thể bám vào cái j` ko? Và “thứ” nó vơ dc là hắn. Hắn hơi bị chúi về phía nó và cũng lỡ vấp chân vào mảnh gỗ nhô lên phía dưới và té nhào. Hắn và nó cùng té xuống, hắn đè lên chân nó và tí nữa thui hắn đã ôm lun nó rồi. Tay hắn bị xước vào khe gỗ và chảy một dg` máu cũng hơi bị dài. Chân nó bị hắn ém xuống sàn thì một mảnh dằm gỗ đâm vào chân, ko phải là một mảnh dằm nhỏ, phải gọi là một mảnh gỗ thì đúng hơn. Máu chảy, đau, mặt nó trắng bệch ra.
Hắn ngồi dậy và đỡ nó lên. Hắn vô tình đưa cánh tay bị xước về phía nó. Máu, nó sợ, hay tay ôm lấy đầu, mắt mở căng ra, úp mặt xuống đầu gối, những kí ức đã nằm yên sau lớp vỏ bảo vệ như vỡ tung, miệng nó lun lắp bắp từ xin lỗi. Hoảng loạn, nó rán hết sức, vùng chạy ra khỏi căn phòng, chạy men theo bờ suối, nó mò xuống suối.
Nó úp mặt xuống nc’, nhờ dòng nc’ để cho nó tỉnh lại, thoát khỏi cơn mê hiện tại.
Rất lâu goj` kí ức đã nằm yên.
.....................
Chap 6: Sự thật
Chắc mình post tự sáng tác, tự đọc, tự nhận xét dzậy. Chẳng aj xem cả
Hắn tức tốc chạy theo sau khi nó vụt chạy đi. Hắn thấy nó ngồi trên dòng suối và chẳng khác j`…một kon chuột mắc mưa. Nhưng mưa đâu mà mắc? Hắn tiến lại gần, đặt tay vòng qua vai nó định đỡ nó đứng dậy nhưng hành động đó lại làm nó giật nảy mình và lùi lại. Nó ngước mặt lên nhìn hắn và từ từng đứng dậy:
-Xin lỗi!-nó nói nhỏ
Nói xong nó quay lưng lại và bỏ đi. Nó thừa bik là hắn chẳng bị j` n`. Ướt! Nó cảm thấy có cái j` đó dính dài vào má của nó. Tóc, tóc nó ko ướt n` nhưng nó bị bung ra khỏi đồ buột tóc rồi. Gió lại đến, mún kéo mái tóc của nó đi. Bình thường thì nó sẽ nắm nhanh lấy lọng tóc đó và buộc lại trước khi có aj đó nhìn thấy. Nhưng lần này, nó đi như thất thần, chẳng thèm ngó ngàng gì đến mái tóc đang tung nhẹ trong gió. Nhưng nó ko phải là ng` thất thần duy nhất. Hắn giật mình khi nghĩ đến sự thật này-ko ko phải đâu, kon nhỏ xấu xí đó mà…-hắn xua nhanh cái ý nghĩ đó nhưng hắn vẫn mún kiểm chứng xem có phải là nó. Hắn bước nhanh qua mặt nó và lấy cái mặt kính của nó. Nó hoàn hồn và nhanh tay giữ lại cái mặt kính của mình. Nhưng sức nữ nhi làm sao mà bằng nam nhi, cặp đít chai chỉ ra khỏi khuôn mặt nó sau đó đúng 3s.
Là nó-thiên thần hồi nãy. Thật sự thì hắn ko nghĩ rằng nó là cô gái hồi nãy nhưng bây h hắn thật sự tin-ko tin cũng ko dc. Hắn đứng lặng ng` ngắm nó. Nó ngước lên và khi 2 mắt chạm nhau-nó cũng đứng lặng. Đôi mắt của hắn-một đôi mắt đẹp nhất mà nó từng thấy. Đôi mắt to với những sợi mi dài và cong. Đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm. Đôi chứa đựng sự cô đơn-nỗi cô đơn hằn sâu.
2 ng` cứ thế nhìn nhau, nhìn mà chẳng bik mình đang làm j`.
----------------*-*------------
Tách!
Mỉm cười-nụ cười ác độc, nụ cười hoàn thành một nhiệm vụ, nụ cười nữa miệng của một kẻ ghen tị.
-----------------*-*------------
-Ra là nó à?-một cô nàng tóc cắt ngắn lên tiếng
-Hình tao chụp rõ vậy mày còn ko tin à?
-Nhỏ này coi cũng dc hả mày?
-Coi dc cái đầu mày, ko thấy nó định chôm anh Quân của mình à?
-Tao chỉ nhận xét thôi mà mày…
Bla bla bla bla
-2 đứa mày im hết coi-con nhỏ có mái tóc dài, nhuộm đỏ và mặt mày make up lòe loẹt từ nãy h im lặng thét lớn. Cả 2 đứa kia im bặt đủ bik nhỏ này là trùm của nhóm tam tỉ này-Đưa tao hình-nó tiếp và đưa tay lấy cái hình trên tay kon nhỏ tóc ngắn.
Mắt nhỏ bừng sáng và tiếp đó là một nụ cười ranh mãnh.
-Linh mày cười j` vậy?
-Tao bik làm j` mày goj` Nhật Vy ạ…
Sau khi tỉnh giấc mộng sau đôi mắt của của 2, nó trở về vẻ mặt lạnh lùng vốn có và hắn thì đứng chết trân, tỉnh lâu wa’ mà. Nó về phòng y tế và xin nghỉ tiết. Nó phải băng cái chân cái đã, nó còn phải xem xét xem nó có bị trúng gió j` ko mà bị hắn hút mất hồn như vậy. Nhưng cô y tá đã đi có việc rồi nên nó phải tự băng thôi. Nó tự băng dc nhưng nó hơi choáng vì sự việc hồi nãy nên tay chân cứ lúng ta lúng túng, chẳng làm nên việc j`.
Hắn cũng bước vào phòng y tế để băng lại cái tay? Ko đâu, lúc đánh nhau thì hắn còn bị nặng hơn nữa cơ mà. Hắn chỉ mún kiếm nó thôi. Hắn nghe nói là nó ko về lớp sau h nghỉ trưa nên đi tìm. Đi kiếm ng` ngay giữa ban ngày mà ko sợ nó bị giết-dễ dàng dc “tặng” lửa hận thù ghen tị từ những cô gái FC Hạ Quân. Hắn thấy nó ở trong phòng y tế loay quay mãi.
Hắn bước vào thì thấy nó đang vật vã vs cái chân. Hắn tiến đến định giúp thì nó rụt cái chân lại và đứng dậy:
-Tay anh có sao ko?-nó hỏi trong khi mắt hướng về tủ thuốc, tính thg ng` của nó ko bỏ dc, dù j` thì nó cũng làm hắn bị thg nên nó ko thể ko hỏi han dc dù bik rằng chuyện này rất khó vs nó.
-Cô băng dc cho tôi à?-hắn khiêu khích.
Nó tiến tới và nắm lấy cái tay bị thg của hắn về phía mình và kéo hắn ngồi xuống cái ghế gằn đó để băng lại cho hắn. Vết thg ko sâu lắm. Nó băng khéo léo đến nỗi hắn ko tưởng dc nó là ng` lóng ngóng trong việc băng bó hồi nãy. Các ngón tay mềm mại của nó mơn nhẹ trên bàn tay của hắn làm hắn hơi xuyến lòng, nhưng chỉ hơi thôi nha. Xong, nó quay lại vs vết thg của mình.
Tay nó rung lên khi nhìn thấy vết thg của nó. Hơi sâu nhưng ko cần may, nó lại nhớ đến cảnh của quá khứ nhưng nó gắn lấy bình tĩnh và tự động viên mình cố lên. Thấy nó vậy, hắn kéo nó lại định băng bó thì nó rút ngay chân ra và phán một câu cộc lốc
-Ko cần.
Hắn vẫn cứng đầu và bắt xoa thuốc rửa lên vết thg cho nó. Cảm giác xót làm nó ko thể nào phản kháng nữa. 2 bàn tay nó bám chặt vào mặt nệm, môi bặm lại, nhưng cố gắng ko than lấy một tiếng-than vãn là hèn.
Hắn thấy nó vậy nên cố gắng nhẹ tay và làm nhanh hơn tí nữa. Xong! Băng quấn cũng đẹp đấy, chắc có n` kinh nghiệm băng bó cho mình-nó nghĩ thầm-Cao Hạ Quân aj ko bik là playboy số I và đánh nhau là trùm, bọn gấu trong trường cũng phải gọi một tiếng anh 2 mà.
-Cám ơn!-nó nói và bước ra khỏi phòng
Nó thấy hắn cũng thú vị. Phải gọi là thú vị hơn n` ng` khác thì đúng hơn. “Mệt goj`, leo lên sân thg. Mà ngủ thôi. Cúp tiết thì cũng đã cúp rồi.” – lười số 1 có khác. Nó ngủ cho đầu óc tỉnh táo hơn sau những sự việc vừa qua.
-Sung sướng nhỉ? – Hắn phá vỡ cảnh thanh tịnh của nó.
Nó ko mún nói n` vs hắn nên:
-Ngủ đi!
- Ngủ chung vs “bé” hả?
-Ở đây ko có pé. Nếu mún thì kiếm chỗ khác mà chơi nha “cưng”
Hắn bật cười rồi nằm xuống bên cạnh nó…ngủ. Giấc ngủ yên bình đến vs cả 2. Lần đầu tiên hắn và nó ngủ trước mặt ng` lạ một cách tự nhiên như thế. Đúng là lạ wa’. Lạ hơn nữa là “tụi nó” ngủ tới xẩm tối mà vs:
-Anh làm j` tôi thế?
-Đồ kon gái dâm tặc-hắn tức tưởi sán lại.
-Nói thế là sao hả? Tôi chưa xử anh thì thôi chứ đừng có mà nói thế à?
Chuyện là dzầy: ngủ say wa’, cặp đôi này càng “xóa mờ” khoảng cách và đích đến cuối cùng là nàng dc ôm trọn trong vòng tay chàng và gác luôn cái đầu kim tỉ lên tay chàng làm tay chàng “tê tái”. Còn nàng thì nghĩ chàng nổi máu 35 í ko 70 nên…
-Đồ điên.
-Đồ dê già.
-Khỉ
-Đi ra xa khỏi tôi.
Và thế là nàng đã cho chàng những “thương” rất nồng nhiệt (thg cho roi cho vọt mà). Còn chàng thì thg hoa tiếc ngọc nên ngồi đó ngắm hoa rơi lên ng`.
Cả 2 ng` đang tận hưởng những “giây phút lên mây” thì nàng bỗng bị thần tuyết ghé thăm rồi sau đó là thần tốc độ. Nhưng thần tốc độ ko ngăn dc cái miệng của nàng thốt ra “lời vàng tiếng ngọc cho chàng” trước khi vụt chạy đi.
Chàng thì đang chìm đắm và “iu thg” nên ko đi theo nàng dc nhưng hồn thì vẫn thả theo nàng để thì thầm những lời ngon ngọt: “cô sẽ bik tay tôi”
..................
Nó đang đứng trong một tiệm thức ăn dành cho các cặp tình nhân trong một con dg` ko nhỏ lắm cũng ko lớn lắm trong thành phố. Nó là nhân viên chế biến kem và bánh ngọt.
Công việc ko khó khăn mấy nhưng phải đi làm đúng h vì phải làm bánh cho rất nhiều khách. Hoa tay của nó cũng ko thiếu cho việc trang trí bánh và kem chỉ có điều…
“Ko dc ăn đâu…
Đã bảo ko dc ăn mà…
Mày ăn mà ko bị trừ lương à?
Ăn n` mập đếy, mày đâu có thik mập đâu nào?
Làm việc đi chứ, ở đó ăn hoài
Thôi dc rồi, bik mày ăn cũng chẳng nhiều, chỉ khoái nhấm nháp thui nên cho mày ăn lun.
Mà mày ăn rồi mày lại bỏ bữa nữa cho mà xem
Hôm nào cũng bỏ bữa, có ngày chết đói…”
Haizz, lý trí của nó cũng ko ngăn dc bản năng của nó. Nó chỉ có cái tội là ăn tạp thôi chứ nó ăn ko nhiều. Bà chủ cũng “tốt bụng” nên nó ăn bao nhiu bả lấy 1/3 tiền thôi nên tháng nào nó cũng bị trừ lương khoảng 222k j` à mà lương nó một tháng dc có 999k thui chứ nhiu. Bà chủ cho số chẵn ớn. Dù j` thì nó cũng ko thiếu tiền. Nó có hi tiêu j` nhiều đâu. Nó ko hứng vs những thứ mua sắm lặt vặt. Ăn thì bỏ bữa liên tục nên chẳng tốn tiền ăn n`. Bệnh thì thường xuyên nhưng chẳng uống thuốc…chết bỏ. Nó chẳng thiết.
Lại có ng` gọi thêm kem nữa, cả bánh kem lun. Ăn j` mà lắm thế ko bik. Trời đã tối rồi, khách đã thưa nên nó rỗi việc sẵn tay đem kem và bánh ra lun. Nhưng ôi giời ơi, sao giời lại bất công thế này?
-------------------*-*----------------
Hắn, hắn đấy, đi đâu cũng tíu tít kon gái xung quanh, tới các quý bà đứng tuổi cũng xơi láng ko chừa aj, ngoài nó…Chắc ko ta, ngoài nó? Chắc dzậy goj`.
Haizzzzz, bên ngoài giời mưa mà bên trong lại nghẹt tiếng ồn thế này. Chán, chắc xin về sớm thôi. Nó lại đưa bánh và đón nhận cặp mắt bất ngờ ngợ của hắn và đáp lại là một khuôn mặt lạnh lùng như thể hồi chìu chẳng có vik. j` xảy ra cả. Nó thấy hắn đứng chết trân như miếng mồi ở giữa cái tổ kiến…mắt long lanh như thế này thì cũng hơi…mắc cười. Nó tranh thủ lúc chưa aj để í tới nó thì nó rút lẹ vào trong và…
-Bà chủ iuuuuu! Cho em về sớm nha-miệng nói ngọt đến tận xương tủy nhưng hiển nhiên trên mặt ko nở nụ cười xin xỏ nào. Bik tính nên bà í chỉ cười goj` ko cần nói là nó nhảy ngay vào phòng thay đồ xọt nhanh cái quần jeans và áo thun trắng rồi vụt ra khỏi cửa.
Nhưng sự đời trớ trêu, vừa ra tới cửa là ào….trời mưa như chưa từng dc mưa. Ko thể quay vào cữa hàng dc, thế thì chẳng khác này tự chui vào hang cọp vô điều kiện khi mà hắn cứ rướn ng` mún đi về phía nó. Rỗi hơi, nó rủa thầm trong bụng cho hắn chết nhưng ng` chết mới là nó.
Nói sao nhỉ? Nó chưa kịp load dữ liệu xem làm j` tiếp theo thì đã thấy hắn đứng kế bên và kéo nó đi. Sao hắn ra nhanh thế nhỉ? Mà kéo nó đi làm j`? Nó rụt tay toan bỏ chạy thì hắn bik trước mưu đồ nên bế xốc nó lên và vác nó như một bao gạo T_T hắn chẳng bik thg hoa tiếc ngọc j` cả. Và j` nữa? Hắn quăng nó vào xe của hắn_xe mui trần. Ặc! Thế này thì khác nào chuột tắm nc’ gạo nhưng nó ko thể nhảy xuống dc. Hắn lái xe như bị Tào Tháo à ko còn hơn thế nữa cơ, rượt. Mưa cứ phất vào mặt nó mà buốt hết cả. Nhưng cuộc “vui” nào cũng phải tàn. Hắn giảm tốc khi quẹo vào ngôi biệt thự của hắn, lại là cái biệt thự chết tiệc đó. Nghĩ đến ngày đó nó lại thấy ức. Chiếc xe đạp của nó…lẽ ra nó ko phải khổ sở đi bộ vậy đâu T_T…nhưng dù j` thì lỗi cũng tại nó hết.
---------*-*----------
Hắn lôi xềnh xệch nó vào trong nhà. Nhà chẳng có aj, chắc mấy cô hần kia bị cọp vồ bay ra khỏi nhà hết rồi. Tội nghiệp thay cho thân phận ng` hầu…của hắn. Ng` hầu ko`n dzậy chắc mấy đứa đi theo hắn bị hắn hành còn dữ. Thế nào cũng vậy mà. Nhưng nó thì sao?
-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!-tiếng thét dài với âm cao của nó làm hắn ngưng hoạt động của mình lại-anh làm j` mà kéo tôi về đây?-nó hậm hực.
-Tôi chưa hỏi tội hùi chìu của cô nữa mà cô mún j`?-hắn cười ranh mãnh-nụ cười báo hiệu điều chẳng lành.
Nó tức tối nhưng chẳng làm dc j` vs coi trâu như hắn. Hắn lôi nó lênh phòng rồi quăng cho nó bộ váy trắng xòe khuyến mãi thêm cái khăn.
-Tắm đi-hắn nói và tay chỉ về phía phòng tắm, hắn đang lấy thêm bộ đồ cho hắn.
Cả 2 ng` cùng là chuột mà.
-Anh tắm trước đi-nó nói như ân cần nhưng thực chất đợi hắn tắm thì nó sẽ chuồn, dầu j` thì cũng ướt goj`.
-Cô cứ tắm đi tôi tự lo cho mình dc-hắn nói xong rồi rút vội.
Nó đứng tức tối nhưng dù j` thì cũng đã ở đây rồi, tắm lun dzậy.
Nó bước vào phàng tắm, ôi trời ơi, phòng tắm còn rông hơn cái phòng ngủ của nó, có một cái bồn tắm nc’ nóng, phải gọi là hồ tắm thì đúng hơn.
Ặc! Nó bước xuống bồn tắm rồi ngâm mình vào đó, suy nghĩ. Sao nó lại ở đây nhỉ? Sao vs hắn nó lại nói n` thế nhỉ? Mọi ng` nói j` nó đều im lặng mà? Sao vậy? Nó ko tài nào hiểu nổi. Đôi mắt của hắn…Thôi kệ nó đi. Nó mệt goj`. Nó vớ lấy cái khăn và quấn vào ng` rồi ôn lun cái váy…á váy. Nó ghét nhất là mặc váy. Nhưng ko thể quấn khăn mà trườn ra trước mặt hắn hỏi xem có cái quần jeans áo thun nào ko à? Chắc nó khùng mới làm như vậy. Thui kệ. Mặc váy đỡ vậy. Có j` về nhà nhanh rồi thay sau.
-----------*-*--------------
Hắn đang nằm trong bồn tắm. Haizzz hắn cũng cùng suy nghĩ vs nó. Tại sao vs nó hắn lại nói n` thế nhỉ? Hắn lại chưa bao h có suy nghĩ sẽ đối xử vs nó như những cô gái khác. Hắn có cảm giác nó ko giống vẻ ngoài vẫn khoát vào. Cảm giác ấm áp ư?
..............
Chap 7: Đối thủ
Hắn tức tốc chạy theo sau khi nó vụt chạy đi. Hắn thấy nó ngồi trên dòng suối và chẳng khác j`…một kon chuột mắc mưa. Nhưng mưa đâu mà mắc? Hắn tiến lại gần, đặt tay vòng qua vai nó định đỡ nó đứng dậy nhưng hành động đó lại làm nó giật nảy mình và lùi lại. Nó ngước mặt lên nhìn hắn và từ từng đứng dậy:
-Xin lỗi!-nó nói nhỏ
Nói xong nó quay lưng lại và bỏ đi. Nó thừa bik là hắn chẳng bị j` n`. Ướt! Nó cảm thấy có cái j` đó dính dài vào má của nó. Tóc, tóc nó ko ướt n` nhưng nó bị bung ra khỏi đồ buột tóc rồi. Gió lại đến, mún kéo mái tóc của nó đi. Bình thường thì nó sẽ nắm nhanh lấy lọng tóc đó và buộc lại trước khi có aj đó nhìn thấy. Nhưng lần này, nó đi như thất thần, chẳng thèm ngó ngàng gì đến mái tóc đang tung nhẹ trong gió. Nhưng nó ko phải là ng` thất thần duy nhất. Hắn giật mình khi nghĩ đến sự thật này-ko ko phải đâu, kon nhỏ xấu xí đó mà…-hắn xua nhanh cái ý nghĩ đó nhưng hắn vẫn mún kiểm chứng xem có phải là nó. Hắn bước nhanh qua mặt nó và lấy cái mặt kính của nó. Nó hoàn hồn và nhanh tay giữ lại cái mặt kính của mình. Nhưng sức nữ nhi làm sao mà bằng nam nhi, cặp đít chai chỉ ra khỏi khuôn mặt nó sau đó đúng 3s.
Là nó-thiên thần hồi nãy. Thật sự thì hắn ko nghĩ rằng nó là cô gái hồi nãy nhưng bây h hắn thật sự tin-ko tin cũng ko dc. Hắn đứng lặng ng` ngắm nó. Nó ngước lên và khi 2 mắt chạm nhau-nó cũng đứng lặng. Đôi mắt của hắn-một đôi mắt đẹp nhất mà nó từng thấy. Đôi mắt to với những sợi mi dài và cong. Đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm. Đôi chứa đựng sự cô đơn-nỗi cô đơn hằn sâu.
2 ng` cứ thế nhìn nhau, nhìn mà chẳng bik mình đang làm j`.
----------------*-*------------
Tách!
Mỉm cười-nụ cười ác độc, nụ cười hoàn thành một nhiệm vụ, nụ cười nữa miệng của một kẻ ghen tị.
-----------------*-*------------
-Ra là nó à?-một cô nàng tóc cắt ngắn lên tiếng
-Hình tao chụp rõ vậy mày còn ko tin à?
-Nhỏ này coi cũng dc hả mày?
-Coi dc cái đầu mày, ko thấy nó định chôm anh Quân của mình à?
-Tao chỉ nhận xét thôi mà mày…
Bla bla bla bla
-2 đứa mày im hết coi-con nhỏ có mái tóc dài, nhuộm đỏ và mặt mày make up lòe loẹt từ nãy h im lặng thét lớn. Cả 2 đứa kia im bặt đủ bik nhỏ này là trùm của nhóm tam tỉ này-Đưa tao hình-nó tiếp và đưa tay lấy cái hình trên tay kon nhỏ tóc ngắn.
Mắt nhỏ bừng sáng và tiếp đó là một nụ cười ranh mãnh.
-Linh mày cười j` vậy?
-Tao bik làm j` mày goj` Nhật Vy ạ…
Sau khi tỉnh giấc mộng sau đôi mắt của của 2, nó trở về vẻ mặt lạnh lùng vốn có và hắn thì đứng chết trân, tỉnh lâu wa’ mà. Nó về phòng y tế và xin nghỉ tiết. Nó phải băng cái chân cái đã, nó còn phải xem xét xem nó có bị trúng gió j` ko mà bị hắn hút mất hồn như vậy. Nhưng cô y tá đã đi có việc rồi nên nó phải tự băng thôi. Nó tự băng dc nhưng nó hơi choáng vì sự việc hồi nãy nên tay chân cứ lúng ta lúng túng, chẳng làm nên việc j`.
Hắn cũng bước vào phòng y tế để băng lại cái tay? Ko đâu, lúc đánh nhau thì hắn còn bị nặng hơn nữa cơ mà. Hắn chỉ mún kiếm nó thôi. Hắn nghe nói là nó ko về lớp sau h nghỉ trưa nên đi tìm. Đi kiếm ng` ngay giữa ban ngày mà ko sợ nó bị giết-dễ dàng dc “tặng” lửa hận thù ghen tị từ những cô gái FC Hạ Quân. Hắn thấy nó ở trong phòng y tế loay quay mãi.
Hắn bước vào thì thấy nó đang vật vã vs cái chân. Hắn tiến đến định giúp thì nó rụt cái chân lại và đứng dậy:
-Tay anh có sao ko?-nó hỏi trong khi mắt hướng về tủ thuốc, tính thg ng` của nó ko bỏ dc, dù j` thì nó cũng làm hắn bị thg nên nó ko thể ko hỏi han dc dù bik rằng chuyện này rất khó vs nó.
-Cô băng dc cho tôi à?-hắn khiêu khích.
Nó tiến tới và nắm lấy cái tay bị thg của hắn về phía mình và kéo hắn ngồi xuống cái ghế gằn đó để băng lại cho hắn. Vết thg ko sâu lắm. Nó băng khéo léo đến nỗi hắn ko tưởng dc nó là ng` lóng ngóng trong việc băng bó hồi nãy. Các ngón tay mềm mại của nó mơn nhẹ trên bàn tay của hắn làm hắn hơi xuyến lòng, nhưng chỉ hơi thôi nha. Xong, nó quay lại vs vết thg của mình.
Tay nó rung lên khi nhìn thấy vết thg của nó. Hơi sâu nhưng ko cần may, nó lại nhớ đến cảnh của quá khứ nhưng nó gắn lấy bình tĩnh và tự động viên mình cố lên. Thấy nó vậy, hắn kéo nó lại định băng bó thì nó rút ngay chân ra và phán một câu cộc lốc
-Ko cần.
Hắn vẫn cứng đầu và bắt xoa thuốc rửa lên vết thg cho nó. Cảm giác xót làm nó ko thể nào phản kháng nữa. 2 bàn tay nó bám chặt vào mặt nệm, môi bặm lại, nhưng cố gắng ko than lấy một tiếng-than vãn là hèn.
Hắn thấy nó vậy nên cố gắng nhẹ tay và làm nhanh hơn tí nữa. Xong! Băng quấn cũng đẹp đấy, chắc có n` kinh nghiệm băng bó cho mình-nó nghĩ thầm-Cao Hạ Quân aj ko bik là playboy số I và đánh nhau là trùm, bọn gấu trong trường cũng phải gọi một tiếng anh 2 mà.
-Cám ơn!-nó nói và bước ra khỏi phòng
Nó thấy hắn cũng thú vị. Phải gọi là thú vị hơn n` ng` khác thì đúng hơn. “Mệt goj`, leo lên sân thg. Mà ngủ thôi. Cúp tiết thì cũng đã cúp rồi.” – lười số 1 có khác. Nó ngủ cho đầu óc tỉnh táo hơn sau những sự việc vừa qua.
-Sung sướng nhỉ? – Hắn phá vỡ cảnh thanh tịnh của nó.
Nó ko mún nói n` vs hắn nên:
-Ngủ đi!
- Ngủ chung vs “bé” hả?
-Ở đây ko có pé. Nếu mún thì kiếm chỗ khác mà chơi nha “cưng”
Hắn bật cười rồi nằm xuống bên cạnh nó…ngủ. Giấc ngủ yên bình đến vs cả 2. Lần đầu tiên hắn và nó ngủ trước mặt ng` lạ một cách tự nhiên như thế. Đúng là lạ wa’. Lạ hơn nữa là “tụi nó” ngủ tới xẩm tối mà vs:
-Anh làm j` tôi thế?
-Đồ kon gái dâm tặc-hắn tức tưởi sán lại.
-Nói thế là sao hả? Tôi chưa xử anh thì thôi chứ đừng có mà nói thế à?
Chuyện là dzầy: ngủ say wa’, cặp đôi này càng “xóa mờ” khoảng cách và đích đến cuối cùng là nàng dc ôm trọn trong vòng tay chàng và gác luôn cái đầu kim tỉ lên tay chàng làm tay chàng “tê tái”. Còn nàng thì nghĩ chàng nổi máu 35 í ko 70 nên…
-Đồ điên.
-Đồ dê già.
-Khỉ
-Đi ra xa khỏi tôi.
Và thế là nàng đã cho chàng những “thương” rất nồng nhiệt (thg cho roi cho vọt mà). Còn chàng thì thg hoa tiếc ngọc nên ngồi đó ngắm hoa rơi lên ng`.
Cả 2 ng` đang tận hưởng những “giây phút lên mây” thì nàng bỗng bị thần tuyết ghé thăm rồi sau đó là thần tốc độ. Nhưng thần tốc độ ko ngăn dc cái miệng của nàng thốt ra “lời vàng tiếng ngọc cho chàng” trước khi vụt chạy đi.
Chàng thì đang chìm đắm và “iu thg” nên ko đi theo nàng dc nhưng hồn thì vẫn thả theo nàng để thì thầm những lời ngon ngọt: “cô sẽ bik tay tôi”
..................
Nó đang đứng trong một tiệm thức ăn dành cho các cặp tình nhân trong một con dg` ko nhỏ lắm cũng ko lớn lắm trong thành phố. Nó là nhân viên chế biến kem và bánh ngọt.
Công việc ko khó khăn mấy nhưng phải đi làm đúng h vì phải làm bánh cho rất nhiều khách. Hoa tay của nó cũng ko thiếu cho việc trang trí bánh và kem chỉ có điều…
“Ko dc ăn đâu…
Đã bảo ko dc ăn mà…
Mày ăn mà ko bị trừ lương à?
Ăn n` mập đếy, mày đâu có thik mập đâu nào?
Làm việc đi chứ, ở đó ăn hoài
Thôi dc rồi, bik mày ăn cũng chẳng nhiều, chỉ khoái nhấm nháp thui nên cho mày ăn lun.
Mà mày ăn rồi mày lại bỏ bữa nữa cho mà xem
Hôm nào cũng bỏ bữa, có ngày chết đói…”
Haizz, lý trí của nó cũng ko ngăn dc bản năng của nó. Nó chỉ có cái tội là ăn tạp thôi chứ nó ăn ko nhiều. Bà chủ cũng “tốt bụng” nên nó ăn bao nhiu bả lấy 1/3 tiền thôi nên tháng nào nó cũng bị trừ lương khoảng 222k j` à mà lương nó một tháng dc có 999k thui chứ nhiu. Bà chủ cho số chẵn ớn. Dù j` thì nó cũng ko thiếu tiền. Nó có hi tiêu j` nhiều đâu. Nó ko hứng vs những thứ mua sắm lặt vặt. Ăn thì bỏ bữa liên tục nên chẳng tốn tiền ăn n`. Bệnh thì thường xuyên nhưng chẳng uống thuốc…chết bỏ. Nó chẳng thiết.
Lại có ng` gọi thêm kem nữa, cả bánh kem lun. Ăn j` mà lắm thế ko bik. Trời đã tối rồi, khách đã thưa nên nó rỗi việc sẵn tay đem kem và bánh ra lun. Nhưng ôi giời ơi, sao giời lại bất công thế này?
-------------------*-*----------------
Hắn, hắn đấy, đi đâu cũng tíu tít kon gái xung quanh, tới các quý bà đứng tuổi cũng xơi láng ko chừa aj, ngoài nó…Chắc ko ta, ngoài nó? Chắc dzậy goj`.
Haizzzzz, bên ngoài giời mưa mà bên trong lại nghẹt tiếng ồn thế này. Chán, chắc xin về sớm thôi. Nó lại đưa bánh và đón nhận cặp mắt bất ngờ ngợ của hắn và đáp lại là một khuôn mặt lạnh lùng như thể hồi chìu chẳng có vik. j` xảy ra cả. Nó thấy hắn đứng chết trân như miếng mồi ở giữa cái tổ kiến…mắt long lanh như thế này thì cũng hơi…mắc cười. Nó tranh thủ lúc chưa aj để í tới nó thì nó rút lẹ vào trong và…
-Bà chủ iuuuuu! Cho em về sớm nha-miệng nói ngọt đến tận xương tủy nhưng hiển nhiên trên mặt ko nở nụ cười xin xỏ nào. Bik tính nên bà í chỉ cười goj` ko cần nói là nó nhảy ngay vào phòng thay đồ xọt nhanh cái quần jeans và áo thun trắng rồi vụt ra khỏi cửa.
Nhưng sự đời trớ trêu, vừa ra tới cửa là ào….trời mưa như chưa từng dc mưa. Ko thể quay vào cữa hàng dc, thế thì chẳng khác này tự chui vào hang cọp vô điều kiện khi mà hắn cứ rướn ng` mún đi về phía nó. Rỗi hơi, nó rủa thầm trong bụng cho hắn chết nhưng ng` chết mới là nó.
Nói sao nhỉ? Nó chưa kịp load dữ liệu xem làm j` tiếp theo thì đã thấy hắn đứng kế bên và kéo nó đi. Sao hắn ra nhanh thế nhỉ? Mà kéo nó đi làm j`? Nó rụt tay toan bỏ chạy thì hắn bik trước mưu đồ nên bế xốc nó lên và vác nó như một bao gạo T_T hắn chẳng bik thg hoa tiếc ngọc j` cả. Và j` nữa? Hắn quăng nó vào xe của hắn_xe mui trần. Ặc! Thế này thì khác nào chuột tắm nc’ gạo nhưng nó ko thể nhảy xuống dc. Hắn lái xe như bị Tào Tháo à ko còn hơn thế nữa cơ, rượt. Mưa cứ phất vào mặt nó mà buốt hết cả. Nhưng cuộc “vui” nào cũng phải tàn. Hắn giảm tốc khi quẹo vào ngôi biệt thự của hắn, lại là cái biệt thự chết tiệc đó. Nghĩ đến ngày đó nó lại thấy ức. Chiếc xe đạp của nó…lẽ ra nó ko phải khổ sở đi bộ vậy đâu T_T…nhưng dù j` thì lỗi cũng tại nó hết.
---------*-*----------
Hắn lôi xềnh xệch nó vào trong nhà. Nhà chẳng có aj, chắc mấy cô hần kia bị cọp vồ bay ra khỏi nhà hết rồi. Tội nghiệp thay cho thân phận ng` hầu…của hắn. Ng` hầu ko`n dzậy chắc mấy đứa đi theo hắn bị hắn hành còn dữ. Thế nào cũng vậy mà. Nhưng nó thì sao?
-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!-tiếng thét dài với âm cao của nó làm hắn ngưng hoạt động của mình lại-anh làm j` mà kéo tôi về đây?-nó hậm hực.
-Tôi chưa hỏi tội hùi chìu của cô nữa mà cô mún j`?-hắn cười ranh mãnh-nụ cười báo hiệu điều chẳng lành.
Nó tức tối nhưng chẳng làm dc j` vs coi trâu như hắn. Hắn lôi nó lênh phòng rồi quăng cho nó bộ váy trắng xòe khuyến mãi thêm cái khăn.
-Tắm đi-hắn nói và tay chỉ về phía phòng tắm, hắn đang lấy thêm bộ đồ cho hắn.
Cả 2 ng` cùng là chuột mà.
-Anh tắm trước đi-nó nói như ân cần nhưng thực chất đợi hắn tắm thì nó sẽ chuồn, dầu j` thì cũng ướt goj`.
-Cô cứ tắm đi tôi tự lo cho mình dc-hắn nói xong rồi rút vội.
Nó đứng tức tối nhưng dù j` thì cũng đã ở đây rồi, tắm lun dzậy.
Nó bước vào phàng tắm, ôi trời ơi, phòng tắm còn rông hơn cái phòng ngủ của nó, có một cái bồn tắm nc’ nóng, phải gọi là hồ tắm thì đúng hơn.
Ặc! Nó bước xuống bồn tắm rồi ngâm mình vào đó, suy nghĩ. Sao nó lại ở đây nhỉ? Sao vs hắn nó lại nói n` thế nhỉ? Mọi ng` nói j` nó đều im lặng mà? Sao vậy? Nó ko tài nào hiểu nổi. Đôi mắt của hắn…Thôi kệ nó đi. Nó mệt goj`. Nó vớ lấy cái khăn và quấn vào ng` rồi ôn lun cái váy…á váy. Nó ghét nhất là mặc váy. Nhưng ko thể quấn khăn mà trườn ra trước mặt hắn hỏi xem có cái quần jeans áo thun nào ko à? Chắc nó khùng mới làm như vậy. Thui kệ. Mặc váy đỡ vậy. Có j` về nhà nhanh rồi thay sau.
-----------*-*--------------
Hắn đang nằm trong bồn tắm. Haizzz hắn cũng cùng suy nghĩ vs nó. Tại sao vs nó hắn lại nói n` thế nhỉ? Hắn lại chưa bao h có suy nghĩ sẽ đối xử vs nó như những cô gái khác. Hắn có cảm giác nó ko giống vẻ ngoài vẫn khoát vào. Cảm giác ấm áp ư?
..............
Chap 7: Đối thủ
-Wow! Đẹp đếy!-hắn thốt lên khi thấy nó đi ra vs cái váy trắng lửng ngang gối, lộ rõ bờ vai xương vs thân hình mảnh khảnh, làm da trắng hồng.
-Đưa tôi về.
-No no no no no! Tôi vs cô chưa giải quyết xong chyện chìu nay mà-hắn cười
-No no no no no! Tôi ko có chuyện j` vs anh hết, anh ko cần đưa tôi về, tôi tự về dc.
-Như lần kia chứ j`
Nó ko đáp chỉ lẳng lặng bước đi ra cửa.
-Cô ko về dc đâu. Trời mưa còn to hơn hồi nãy nữa đấy.-hắn lại cười, sao mà nó ghét nụ cười này thế ko bik
-Anh đừng cười nữa cho tôi nhờ!
-Cô ko cười chứ đừng cấm ng` ta cười chứ!-hắn lại nhận ra một điều là nó ko cười bao h.
Nó ko nói, mắt hướng ra ngoài trời đang tuông ra những hạt mưa buốt giá.Lòng lạnh buốt mà chẳng khóc dc. “Chán! Sao lại kh1c ở đây cơ chứ! Tên khốn kia đứng đó kia kìa” mắt nó lại hướng về phía hắn đang ngồi. Hắn đang nhìn nó lăm lăm, ánh mắt như mún ăn tươi nuốt sống nó vậy. “Chậc! Khó thoát khỏi căn nhà này đây”-nó đánh cái ực xuống cổ rồi tìm cách thoát thân.
-Ăn j` ko?-hắn hỏi nhẹ
Nó vẫn im thinh. Hắn bước ra khỏi cửa khi thấy nó vẫn như thế. “Ko dc! Cô ta trốn mất”-hắn quay lại và kéo tay nó đi.
-Đau!-nó bức xúc khi chìu h bị hắn kéo đi như kon búp bê vậy
-Ko mún chịu đau thì đi theo ko cần tôi phải ép nữa!
Nó rút tay lại và đi theo hắn. Cùi rồi cho lở lun, dù j` thì cũng khó mà ra. Hắn đưa nó lại chỗ phòng ăn và lôi ra trong tủ lạnh cả đống thứ. Nó nhìn mà cũng chả mún ăn j` thêm. Hắn thấy nó đứng như “đất” trồng nên phì cười rồi Are you Ready?....Go. Hắn nhanh tay xắt xắt, thái thái, xào xào,… Và đây là tác phẩm: Một đĩa xào thập cẩm nhìn mà nước dãi chảy thành sông, mùi hương thì khó mà cưỡng lại.
-Ngon lắm đấy cưng.
-Trăm thấy ko bằng 1 thử!-Nó đáp lại dù rằng nó cũng khó cưỡng lại cái mùi thơm này, đúng là heo mà.
Nó và hắn ngồi xuống ăn trong im lặng dù rằng nó đang cố tránh tiếng khen ngon. Nó nấu ăn cũng ko có dở. Thế là nó xuất chiêu để cho hắn ko đắc ý vội.
Nó lôi từ trong tủ lạnh ra vật liệu để làm một cái bánh kem. Đầy đủ vật liệu. “Ha ha bik thế nào cũng vậy mà”. Let’s go…Păng, 10 phút sau, tốc độ nhanh hơn cả nhanh, trước mặt hắn đã có một cái bánh kem bơ tươi. Trang trí rất đẹp mắt, hương vị thì miễn chê mà ko`n miễn khen. Vì sao miễn khen? Hô hô, ngon wa’ khen ko nổi, hồn thả vào cái bánh rồi nên…….Ôi mê lyyyyyy
Hắn bây h chỉ còn là cái xác thôi hehe, thế là nó vội đánh số dze. Lui từng bước từng bước nhưng…
-Heyyyyyyyy, chẹp…
Nguyên một mảng kem vào mặt nó mà nguyên nhân thì aj cũng bik là aj rồi đấy. Nó tức tối và bụp, nó chạy lại và cho cả cái bánh vào mặt hắn.
-Hứ! Chừa.
Cả 2 chẳng aj chịu thua ai nên cứ thế kem bay qua rồi lại bay lại. Đến khi cả 2 thành 2 cái bánh kem di động thì thôi. Lại phải tắm.
-Hừ, để rồi xem-hắn chạy lại và bế nó lên, chạy vội vào phòng, lôi ra 2 cái khăn tắm và vào phòng tắm.
Ủm…..ummmmmm
Trận chiến thứ 2 bắt đầu-trận chiến dưới nc’. Phải gọi là chiến tranh lạnh thì đúng hơn. Chẳng aj nói vs aj câu nào cả, chỉ bik tiến vào và đập. Ướt sũng. Đến khi cả 2 đều mệt goj` thì…sao lên đêy? Liều thôi. Nó tháo lun bộ váy và cho nó tõm xuống bồn tắm. Vơ tay lấy cái khăn và quấn vào ng` trong khi liên tục lấy chân đạp hắn xuống. Cuối cùng thì cũng dừng sau khi nó quấn xong cái khăn.
-Còn bộ đồ nào hem?
-Mặc đồ của anh nha em ^^!
-Mơ, đồ của khỉ aj thèm mặc.
Hắn bước lên và đi về phòng lấy cho nó một cái váy mới.
-Có quần jeans ko?
-Em mặc váy mới dễ thg.
-Đừng gọi chị bằng em thế cưng!-Nó đốp trả-dù j` thì chuyện cần giải quyết đã xong rồi, cho tôi về nhà
-Trời đã tạnh mưa đâu?
-Ko tạnh cũng về.
-OK! Để tôi chở cô về.
-Ko cần-thật ra thì nó ko thik aj béc nhà nó đó mà, chứ thực ra thì nó cũng mún có aj chở về chik mồ.
-Vậy thôi! Dù nà pé, đừng làm nấm lùn bắt ếch nha ^^!
Nó tức tối và đá cho hắn một cái và đi thay đồ xong bước ra khỏi căn phòng của hắn lun. Hắn ko đuổi theo nữa, thời gian còn dài mà. Nó ko thể biến mất dc đâu mà lo.
Nó cầm dù đi ra khỏi cổng biệt thự. “mỏi chân we’’’”. Trong lòng hơi zui zui mà cũng ko zui. Thật là trái ngược wa’ đi mất….
................
Chap 8: Điều chẳng lành
Nó quay lại mặt nạ của mình ngay ngày hôm sau làm hắn lại một phen ngạc nhiên về cách đối xử vs hắn sau khi 2 đứa “tắm chung” như thế. Lạnh như băng, hơn cả băng nữa. Hắn thì vẫn lạnh lùng vs ng` khác nhưng vs nó thì vẫn như hum wa…”Zui wa’ mà nên ko nỡ đối xử tệ vs nó”. Đó là điều làm hắn khó hỉu đếy. Tốt nhất là hum nay cúp đi dzậy. Lên sân thg. ngủ sướng hơn.
Đang nằm yên trên sân thg. thì điện thoại của hắn reo lên. Số máy lạ hoắc. Hắn bấm nghe và khựng lại mất một giây…là nàng.
-----------*-*----------
Nàng báo cho hắn bik là tuần sau nàng sẽ về nc’. Nàng đã suy nghĩ rất n` và nàng mún gặp hắn. Hắn ko bik ý định khi nàng mún gặp hắn nhưng hắn cảm thấy điều chẳng lành. Hắn nghĩ đến nó và hắn cản thấy giữa nàng và nó có một điều j` đó…Và hắn hốt hoảng nhận ra…nó giống nàng. “Đó là lý do hắn đối xử khác vs nó ư? Hay vì một lý do nào khác? Nhưng rõ ràng là nó giống nàng mà?” Sự trở về của nàng có ý nghĩa j` trong chuyện này?
Hắn hơi lo lắng. Nàng đã nói rõ ràng mọi chuyện vs hắn trước khi đi mà, sao h nàng lại quay về?
Mọi suy nghĩ kéo hắn đi về nơi nào chẳng bik…
Lại một ngày nữa trôi wa và nó đã trở lại như ban đầu còn hắn thì bắt đầu đối mặc vs một vấn đề rắc rối.
------------*-*-----------
Một ngày yên bình vs nó: hắn ko làm phiền nó, ko aj đả động j` đế nó, việc học tập suông sẻ, ko thiếu nợ, ko thiếu tiền nhưng sao nó có linh cảm có việc ko hay xảy ra, đối vs nó.
Nó ko ăn cơm vì đã no do mấy cái bánh kem mới làm thử nghiệm. Nó ngồi bó gối trên giường trong khi tay vẫn đung đưa kon gấu bông hồng to sụ.
Lại mưa!
Mưa nhỏ hơn hôm wa. Nhưng cơn mưa hôm qua còn để lại dấu tích cho ngày hôm nay một không khí ẩm ướt kèm theo hơi lạnh. Nó kéo cái chăn che lun lên đầu nhưng vẫn còn cảm giác lạnh. Hôm wa mưa to hơn nhưng nó cảm giác ấm áp hơn hôm nay. Hôm nay nó ở nhà một mình, còn hôm wa, nó ở ngôi biệt thự của hắn. Có j` khác nhỉ? Hôm wa nó đùa vs hắn, còn hôm nay nó lại ngồi yên suy nghĩ. “Có phải hắn làm cho nó cảm giác ấm áp ko?”. Nó lắc đầu nguầy nguậy xua tan đi cái ý nghĩ đó. Ko đâu, cuộc sống của nó chẳng có j` tốt đẹp đâu mà nghĩ rằng nó tốt đẹp. Nó lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng, suy nghĩ về gia đình của nó. Không, nó ko có gia đình nào cả. Chỉ là giả tạo thôi. Cuộc sống ko có j` ngoài sự đau khổ.
Nó bậc nhạc, bài Pain của Three Days Grace, có một câu hát mà khiến nó phải suy nghĩ n`, câu hát đó đúng, đúng vs cuộc đời của nó: “…This life is filled with hurt, when happiness doesn’t work…”
Nó thiếp đi lúc nào ko hay…
Một ngày lại wa đi.
---------------*-*-----------------
Mấy ngày sau, nó tránh mặt hắn bằng mọi cách, hoạt động hết công suất, đầu lun căng ra và ko bao h nghĩ ngơi dù chỉ 1s.
Nhưng chạy trời ko khỏi nắng, nó lại làm cho hắn bị thg lần nữa. Hix, số nó xui thế đấy. Nó chạy vội và đụng phải hắn, làm bộ hồ sơ học tập của hắn rơi tung tóe. Hắn đang mơ màng nên bị bật ngược ra tay quệt vào thành cầu thanh nên bị xước một dg`. Thế là hắn bắt nó phải đền cái tay lẫn bộ hồ sơ kia…dài 11 trang, chép bằng tay. Chết nó rùi! Ko thể chối khi đụng mặt trước công chúng thế này khi mà các cô nàng cứ bu lấy đòi chép và băng bó dùm trong khi hắn cứ đòi phải là nó. Và lời khiêu khích chữ đẹp-xấu, khéo tay-ko khéo tay của hắn làm nó cứ sôi sục lên trong khi nó đang bực bội khi hứng chịu một tuần đầy xui xẻo.
-Ừ thì chép-lời tuyên bố dõng dạc làm cả khu xung quanh xôn xao khi “ng` câm bik nói”-là nó đấy lên tiếng. Chất giọng thì lại cao vút trời thế kia thì khó mà chối. Thôi xin khướt lun vài cái ngày rảnh rỗi vậy. Nó đi theo hắn xuống phòng y tế dưới cả ngàn khẩu đại bác đang thi nhau nổ xung quanh nó. Nhưng lẽ ra ng` bệnh phải đi sau chứ, sao ng` bệnh lại hăn hái đi trước thế này? Rõ là xạo mà.
“-Đồ kon nhỏ “ếch đít chai” mà làm nổi vs hoàng tử của tụi tao à?
-Xấu như ma, có khi hoàng tử chỉ mún chọc nó chơi thôi chứ làm j` nó có tới vinh hạnh dc hoàng tử ưu ái thế.
-Xí! Có bữa cho nhỏ đó một trận mới dc.”
Nó bỏ ngoài tai tất cả những lời nói của lũ chim chích chòe 7 màu kia nói vì chỉ có kẻ trong cuộc mới bik chuyện j` xảy ra vs nó. Hắn đúng là ác quỷ. “Ơ! Sao mà nó ko dc phép đem bộ hồ sơ về nhà mà chép mà phải “đóng ụ” ở nhà hắn cả tuần thế này?-Lời đề nghị ác ôn của tên cẩu ghẻ đó đúng là khó chối thiệt goj`”
-Chép đi, chép nhanh vào!-Hắn ngồi ngoắc nghẻo trên ghế làm nó mún đá một cái nhưng rán đi, nhịn, phải nhịn-Sao chép chậm thía hả? Nhanh lên đi. Tại cô mà tôi nộp trễ bài đó-hắn lên giọng nhưng thực sự thì có nộp j` đâu. Chỉ là vui thôi, mà có nộp thì aj bắt hắn nộp sớm dc. Hắn mún nộp bao h cũng dc. Hix, bị buộc ở vs hắn thế này chắc có ngày die
-Cô làm j` tôi ăn dc hem?-Hắn mĩm cười, kệ hắn, nó ngồi im như chẳng nghe j`.-Ơ? Cô ko nghe à?
Đến lúc này thì nhịn cũng bằng thừa:
-Tôi có phải làm osin cho anh đâu mà sai bảo? Mún thì bảo mấy cô hầu kìa, còn ko thì tự nấu đi, anh nấu dc mà, sao cứ phải làm ng` khác bực mình thế nhỉ? Mà nói cho anh bik, tôi về nhà chép còn nhanh hơn ngồi đây nghe anh sai vặt nhá! Nợ j` trả nấy, tôi có phải nợ là hầu của anh đâu? Đồ khỉ.
Nó tuôn một hàng dài cả thước mà ko cần nghĩ hơi làm hắn phải thở dùm -.-! Sau đó thì là một tràng cười nắc nẻ của hắn vs cách chửi của nó, một ng` ít nói mà…
-Công nhận cô cũng đanh đá dzữ nhỉ? Tưởng cô hiền lắm, ít nói nữa mà ng` khác tưởng là bị câm ka`. À mà hình như cô iu tôi thì phải? Chỉ nói chỵ.n vs mình tôi thôi?
Quê, nó mặt đỏ lừng phừng vì hắn nói wa’ đúng. Phải chữa sượng một tí thôi. Nó có phải là kon nhỏ dễ ăn hiếp đâu?
-Anh cũng như tôi chứ đâu? Có mà anh thik tôi, tôi thg tình nên nói chy.n vs anh cho anh đỡ bùn khổ đó mà. Làm bộ mặt lạnh vs ng` khác mà quậy tôi thế này a`? Tin rằng tôi nói vs FC của anh rằng khi anh ở nhà thế nào ko? Tôi thừa bik cái sỉ của anh to lắm-hehe! Phải thế chứ, Hoàng Tường Nhật Vy mà chịu thua kon chó ghẻ này sao?
Trúng tim đen, hắn hết nói nhưng cũng chẳng bik nói j` hơn. Ơ nhưng…hắn thik nó hồi nào ta? Có thể nó nói cũng đúng…Cả 2 lại rơi vào im lặng. Không khí quanh căn nhà căn như dây đàn khi ng` này nạnh ng` kia, chọt wa, chỉa lại làm hoa cả mắt (t/g).
Booonggggg! Đồng hồ điểm 10h đêm! Ặc, trễ dữ, phải về thôi.
-Tối rồi, tôi về
-Về sớm thế, còn n` mà-hắn chỉ tay vào cái xấp hồ sơ kia
-Mai làm dc mà! Mà thôi, tôi đem về nhà chép-nó tiến lại định lấy xấp giấy. Dễ j` hắn tha cho! Hắn giựt ngay trước khi nó kịp tới
-Mai làm dc mà!-hắn nói y chang câu nó vừa nói. Nó cũng chẳng còn cách nào khác là ngày mai quay lại hang cóc này. Đúng là đời đen như chó mực.
------------------*-*------------------
Ngày mới lại bắt đầu….
-Whoaaa-mới ra là nó ngáp ngắn ngáp dài rồi! Chạy ra làm vệ sinh xong mở tung tủ lạnh kéo ra một gói fast food “nhỏ” thui rồi đi thong thả tới trường.
Đang đi dọc dg` và ăn dc gần 1/3 bọc bánh thì bọc bánh…ko cánh mà bay T_T Mà cái cánh kia chính là hắn. “Nhà giàu j` đâu mà đi ăn giựt thía chứ? Đói wa’! Có bọc bánh nhỏ ko mà cũng mất. Ko thể để mất vậy dc” Nghĩ xong nó nhàu tới và giựt lấy bọc bánh trên tay hắn-dù j` cũng là của nó mà. Cả 2 chẳng aj chịu nhường-như thg` lệ nên cứ đứng giữa dg` mà quẳng wa quẳng lại. Chán! Hắn rút ra một miếng snack đút ngay vào miệng nó. Ko thể cưỡng lại dc nữa, nó nhai ngon lành, hắn đút thêm miếng nữa, nó cũng nhai ngon lành, đến khi hết bọc snack nó mới hoảng hồn khi thấy nụ cười ranh mãnh của hắn! “Thôi chết goj`, tàn đời bổn tiểu thư ta” Nhưng hắn chỉ kéo nó đến trường trước hàng ngàn còn mắt. Nhưng trong số đó có một cặp mắt…
-----------*-*----------
Một ngày trôi wa trong lặng lẽ và những lời chỉ trỏ, khinh miệt, nhưng đêm dài lắm mộng và cơn ác mộng của nó lại đến. Phải cố thôi, còn bữa nay thôi là kết thúc rồi, cố lên-nó tự động viên mình.
-------------*-*-----------
Tốt! cuối cùng thì cũng thoát dc ác mộng! Her her, nó mừng wa’ cha`j nên chuẩn bị ăn mừng nhưng…hụt. Nó bị ép buột goj`. Hix! Hắn lúc nào cũng thik làm theo ý mình…Nhưng cũng chẳng cần làm mặt lạnh vs hắn nữa, vô ích!
Cả một bàn ăn rộng lớn thía này là hắn làm sao trời? Hèn j` hắn biến mất tăm lúc đưa nó đến đây. Thôi kệ! Dù j` thì hắn cũng có lòng thế thì mình ko từ chối nữa. Ăn nào!
Hắn cười thầm-“ko ngờ cô bé này chịu an đấy!”
Buổi ăn diễn ra trong âm thầm lặng lẽ. Nhưng không khí đôi bên đã ko còn căng thẳng như trước tuy vẫn còn:
-Hey! Sao cô quăng cả miếng rau vào mặt tôi thía?
-Ai biểu anh cứ thấy tôi gắp j` là chộp ngay làm tôi chẳng ăn dc j`, thì tôi cho anh ăn rau đấy, món tôi thik nhất!
Bla bla bla bla….Thế rồi cũng hết một đêm dài…
Thông báo mới của trg`: “Trg` tổ chức buổi dạ hội cho toàn thể HS của trg` vào ngày X tháng X năm Y. Các HS đi form, nữ mặc váy dạ hội, nam mặc vest, ko cần phải đi theo cặp. Đặc biệt phải mang mặc nạ!”
-----------------*-*-----------------
Lớp 11A2…..
-Hạ Quân! Anh đi form vs em nha!
-Ko! Đừng đi vs con nhỏ xấu xí đó, đi vs em đi
-Ko! Em cơ…
Bla bla bla…
Đánh nhanh rút gọn! hắn phi nhanh ra khỏi lớp, cúp lun buổi này nhưng cùng lúc đó-vì quá ồn ào, nó cũng chuồn lun cho khoẻ. Nó suy nghĩ nên đi đâu thì đây! Ngủ.
--------------*-*--------------
-Này!-hắn, lại phá giấc ngủ yên bình của nó. Sao lúc nào hắn cũng bik nó ở đâu thía nhỉ? Tốt nhất làm lơ thui…
-Á! Lạnh!-tiếng thét thất thanh làm nó tỉnh ngủ…là của chính nó-làm j` thế?
-Ko uống à?- “Sir uống thì uống chứ! Làm như…” nó thầm nghĩ rồi vs tay lấy cái lon nc’ ngọt, hắn đưa ngược ra phía sau rồi theo đà đó, nó dc ôm trọn trong lòng của hắn! Ngượng, nó vùng ra. Khó thoát lắm pé ơi (cái này t/g mún cũng ko dc hotboy ôm, pé lại mún vùng ra---sự đời trớ trêu T_T, cho pé khỏi ra lun)
-Này! Thả ra-nó cằn nhằn!
-Đi form vs tôi đi, tôi sẽ thả
Thoáng chút phân vân, tốt nhất là ko. Nó lắc mình + đầu ngoầy ngậy. Hắn phì cười-sao lại cười thía chứ! Và siết chặt nó hơn trong vòng tay. Hắn ko mún buông nó ra! Hắn cảm giác dc sự ấm áp và yên bình khi ôm nó trong lòng. Hắn thì càng siết chặc vòng tay hơn khi nó thì vùng vẫy ra, đúng là nó dễ bị dụ thiệt-chỉ cần một lon nc’ ngọt thui >.<. Chẳng thể chịu dc tình cảnh như thế này nữa. Nó cúi mặt xuống thấp gần mặt hắn, gần lại và khi cả 2 chỉ còn 1mm…Da nó chạm nhẹ vào da hắn và… (Mời bạn đọc tiếp tập 3 ngày mai_)
-Đưa tôi về.
-No no no no no! Tôi vs cô chưa giải quyết xong chyện chìu nay mà-hắn cười
-No no no no no! Tôi ko có chuyện j` vs anh hết, anh ko cần đưa tôi về, tôi tự về dc.
-Như lần kia chứ j`
Nó ko đáp chỉ lẳng lặng bước đi ra cửa.
-Cô ko về dc đâu. Trời mưa còn to hơn hồi nãy nữa đấy.-hắn lại cười, sao mà nó ghét nụ cười này thế ko bik
-Anh đừng cười nữa cho tôi nhờ!
-Cô ko cười chứ đừng cấm ng` ta cười chứ!-hắn lại nhận ra một điều là nó ko cười bao h.
Nó ko nói, mắt hướng ra ngoài trời đang tuông ra những hạt mưa buốt giá.Lòng lạnh buốt mà chẳng khóc dc. “Chán! Sao lại kh1c ở đây cơ chứ! Tên khốn kia đứng đó kia kìa” mắt nó lại hướng về phía hắn đang ngồi. Hắn đang nhìn nó lăm lăm, ánh mắt như mún ăn tươi nuốt sống nó vậy. “Chậc! Khó thoát khỏi căn nhà này đây”-nó đánh cái ực xuống cổ rồi tìm cách thoát thân.
-Ăn j` ko?-hắn hỏi nhẹ
Nó vẫn im thinh. Hắn bước ra khỏi cửa khi thấy nó vẫn như thế. “Ko dc! Cô ta trốn mất”-hắn quay lại và kéo tay nó đi.
-Đau!-nó bức xúc khi chìu h bị hắn kéo đi như kon búp bê vậy
-Ko mún chịu đau thì đi theo ko cần tôi phải ép nữa!
Nó rút tay lại và đi theo hắn. Cùi rồi cho lở lun, dù j` thì cũng khó mà ra. Hắn đưa nó lại chỗ phòng ăn và lôi ra trong tủ lạnh cả đống thứ. Nó nhìn mà cũng chả mún ăn j` thêm. Hắn thấy nó đứng như “đất” trồng nên phì cười rồi Are you Ready?....Go. Hắn nhanh tay xắt xắt, thái thái, xào xào,… Và đây là tác phẩm: Một đĩa xào thập cẩm nhìn mà nước dãi chảy thành sông, mùi hương thì khó mà cưỡng lại.
-Ngon lắm đấy cưng.
-Trăm thấy ko bằng 1 thử!-Nó đáp lại dù rằng nó cũng khó cưỡng lại cái mùi thơm này, đúng là heo mà.
Nó và hắn ngồi xuống ăn trong im lặng dù rằng nó đang cố tránh tiếng khen ngon. Nó nấu ăn cũng ko có dở. Thế là nó xuất chiêu để cho hắn ko đắc ý vội.
Nó lôi từ trong tủ lạnh ra vật liệu để làm một cái bánh kem. Đầy đủ vật liệu. “Ha ha bik thế nào cũng vậy mà”. Let’s go…Păng, 10 phút sau, tốc độ nhanh hơn cả nhanh, trước mặt hắn đã có một cái bánh kem bơ tươi. Trang trí rất đẹp mắt, hương vị thì miễn chê mà ko`n miễn khen. Vì sao miễn khen? Hô hô, ngon wa’ khen ko nổi, hồn thả vào cái bánh rồi nên…….Ôi mê lyyyyyy
Hắn bây h chỉ còn là cái xác thôi hehe, thế là nó vội đánh số dze. Lui từng bước từng bước nhưng…
-Heyyyyyyyy, chẹp…
Nguyên một mảng kem vào mặt nó mà nguyên nhân thì aj cũng bik là aj rồi đấy. Nó tức tối và bụp, nó chạy lại và cho cả cái bánh vào mặt hắn.
-Hứ! Chừa.
Cả 2 chẳng aj chịu thua ai nên cứ thế kem bay qua rồi lại bay lại. Đến khi cả 2 thành 2 cái bánh kem di động thì thôi. Lại phải tắm.
-Hừ, để rồi xem-hắn chạy lại và bế nó lên, chạy vội vào phòng, lôi ra 2 cái khăn tắm và vào phòng tắm.
Ủm…..ummmmmm
Trận chiến thứ 2 bắt đầu-trận chiến dưới nc’. Phải gọi là chiến tranh lạnh thì đúng hơn. Chẳng aj nói vs aj câu nào cả, chỉ bik tiến vào và đập. Ướt sũng. Đến khi cả 2 đều mệt goj` thì…sao lên đêy? Liều thôi. Nó tháo lun bộ váy và cho nó tõm xuống bồn tắm. Vơ tay lấy cái khăn và quấn vào ng` trong khi liên tục lấy chân đạp hắn xuống. Cuối cùng thì cũng dừng sau khi nó quấn xong cái khăn.
-Còn bộ đồ nào hem?
-Mặc đồ của anh nha em ^^!
-Mơ, đồ của khỉ aj thèm mặc.
Hắn bước lên và đi về phòng lấy cho nó một cái váy mới.
-Có quần jeans ko?
-Em mặc váy mới dễ thg.
-Đừng gọi chị bằng em thế cưng!-Nó đốp trả-dù j` thì chuyện cần giải quyết đã xong rồi, cho tôi về nhà
-Trời đã tạnh mưa đâu?
-Ko tạnh cũng về.
-OK! Để tôi chở cô về.
-Ko cần-thật ra thì nó ko thik aj béc nhà nó đó mà, chứ thực ra thì nó cũng mún có aj chở về chik mồ.
-Vậy thôi! Dù nà pé, đừng làm nấm lùn bắt ếch nha ^^!
Nó tức tối và đá cho hắn một cái và đi thay đồ xong bước ra khỏi căn phòng của hắn lun. Hắn ko đuổi theo nữa, thời gian còn dài mà. Nó ko thể biến mất dc đâu mà lo.
Nó cầm dù đi ra khỏi cổng biệt thự. “mỏi chân we’’’”. Trong lòng hơi zui zui mà cũng ko zui. Thật là trái ngược wa’ đi mất….
................
Chap 8: Điều chẳng lành
Nó quay lại mặt nạ của mình ngay ngày hôm sau làm hắn lại một phen ngạc nhiên về cách đối xử vs hắn sau khi 2 đứa “tắm chung” như thế. Lạnh như băng, hơn cả băng nữa. Hắn thì vẫn lạnh lùng vs ng` khác nhưng vs nó thì vẫn như hum wa…”Zui wa’ mà nên ko nỡ đối xử tệ vs nó”. Đó là điều làm hắn khó hỉu đếy. Tốt nhất là hum nay cúp đi dzậy. Lên sân thg. ngủ sướng hơn.
Đang nằm yên trên sân thg. thì điện thoại của hắn reo lên. Số máy lạ hoắc. Hắn bấm nghe và khựng lại mất một giây…là nàng.
-----------*-*----------
Nàng báo cho hắn bik là tuần sau nàng sẽ về nc’. Nàng đã suy nghĩ rất n` và nàng mún gặp hắn. Hắn ko bik ý định khi nàng mún gặp hắn nhưng hắn cảm thấy điều chẳng lành. Hắn nghĩ đến nó và hắn cản thấy giữa nàng và nó có một điều j` đó…Và hắn hốt hoảng nhận ra…nó giống nàng. “Đó là lý do hắn đối xử khác vs nó ư? Hay vì một lý do nào khác? Nhưng rõ ràng là nó giống nàng mà?” Sự trở về của nàng có ý nghĩa j` trong chuyện này?
Hắn hơi lo lắng. Nàng đã nói rõ ràng mọi chuyện vs hắn trước khi đi mà, sao h nàng lại quay về?
Mọi suy nghĩ kéo hắn đi về nơi nào chẳng bik…
Lại một ngày nữa trôi wa và nó đã trở lại như ban đầu còn hắn thì bắt đầu đối mặc vs một vấn đề rắc rối.
------------*-*-----------
Một ngày yên bình vs nó: hắn ko làm phiền nó, ko aj đả động j` đế nó, việc học tập suông sẻ, ko thiếu nợ, ko thiếu tiền nhưng sao nó có linh cảm có việc ko hay xảy ra, đối vs nó.
Nó ko ăn cơm vì đã no do mấy cái bánh kem mới làm thử nghiệm. Nó ngồi bó gối trên giường trong khi tay vẫn đung đưa kon gấu bông hồng to sụ.
Lại mưa!
Mưa nhỏ hơn hôm wa. Nhưng cơn mưa hôm qua còn để lại dấu tích cho ngày hôm nay một không khí ẩm ướt kèm theo hơi lạnh. Nó kéo cái chăn che lun lên đầu nhưng vẫn còn cảm giác lạnh. Hôm wa mưa to hơn nhưng nó cảm giác ấm áp hơn hôm nay. Hôm nay nó ở nhà một mình, còn hôm wa, nó ở ngôi biệt thự của hắn. Có j` khác nhỉ? Hôm wa nó đùa vs hắn, còn hôm nay nó lại ngồi yên suy nghĩ. “Có phải hắn làm cho nó cảm giác ấm áp ko?”. Nó lắc đầu nguầy nguậy xua tan đi cái ý nghĩ đó. Ko đâu, cuộc sống của nó chẳng có j` tốt đẹp đâu mà nghĩ rằng nó tốt đẹp. Nó lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng, suy nghĩ về gia đình của nó. Không, nó ko có gia đình nào cả. Chỉ là giả tạo thôi. Cuộc sống ko có j` ngoài sự đau khổ.
Nó bậc nhạc, bài Pain của Three Days Grace, có một câu hát mà khiến nó phải suy nghĩ n`, câu hát đó đúng, đúng vs cuộc đời của nó: “…This life is filled with hurt, when happiness doesn’t work…”
Nó thiếp đi lúc nào ko hay…
Một ngày lại wa đi.
---------------*-*-----------------
Mấy ngày sau, nó tránh mặt hắn bằng mọi cách, hoạt động hết công suất, đầu lun căng ra và ko bao h nghĩ ngơi dù chỉ 1s.
Nhưng chạy trời ko khỏi nắng, nó lại làm cho hắn bị thg lần nữa. Hix, số nó xui thế đấy. Nó chạy vội và đụng phải hắn, làm bộ hồ sơ học tập của hắn rơi tung tóe. Hắn đang mơ màng nên bị bật ngược ra tay quệt vào thành cầu thanh nên bị xước một dg`. Thế là hắn bắt nó phải đền cái tay lẫn bộ hồ sơ kia…dài 11 trang, chép bằng tay. Chết nó rùi! Ko thể chối khi đụng mặt trước công chúng thế này khi mà các cô nàng cứ bu lấy đòi chép và băng bó dùm trong khi hắn cứ đòi phải là nó. Và lời khiêu khích chữ đẹp-xấu, khéo tay-ko khéo tay của hắn làm nó cứ sôi sục lên trong khi nó đang bực bội khi hứng chịu một tuần đầy xui xẻo.
-Ừ thì chép-lời tuyên bố dõng dạc làm cả khu xung quanh xôn xao khi “ng` câm bik nói”-là nó đấy lên tiếng. Chất giọng thì lại cao vút trời thế kia thì khó mà chối. Thôi xin khướt lun vài cái ngày rảnh rỗi vậy. Nó đi theo hắn xuống phòng y tế dưới cả ngàn khẩu đại bác đang thi nhau nổ xung quanh nó. Nhưng lẽ ra ng` bệnh phải đi sau chứ, sao ng` bệnh lại hăn hái đi trước thế này? Rõ là xạo mà.
“-Đồ kon nhỏ “ếch đít chai” mà làm nổi vs hoàng tử của tụi tao à?
-Xấu như ma, có khi hoàng tử chỉ mún chọc nó chơi thôi chứ làm j` nó có tới vinh hạnh dc hoàng tử ưu ái thế.
-Xí! Có bữa cho nhỏ đó một trận mới dc.”
Nó bỏ ngoài tai tất cả những lời nói của lũ chim chích chòe 7 màu kia nói vì chỉ có kẻ trong cuộc mới bik chuyện j` xảy ra vs nó. Hắn đúng là ác quỷ. “Ơ! Sao mà nó ko dc phép đem bộ hồ sơ về nhà mà chép mà phải “đóng ụ” ở nhà hắn cả tuần thế này?-Lời đề nghị ác ôn của tên cẩu ghẻ đó đúng là khó chối thiệt goj`”
-Chép đi, chép nhanh vào!-Hắn ngồi ngoắc nghẻo trên ghế làm nó mún đá một cái nhưng rán đi, nhịn, phải nhịn-Sao chép chậm thía hả? Nhanh lên đi. Tại cô mà tôi nộp trễ bài đó-hắn lên giọng nhưng thực sự thì có nộp j` đâu. Chỉ là vui thôi, mà có nộp thì aj bắt hắn nộp sớm dc. Hắn mún nộp bao h cũng dc. Hix, bị buộc ở vs hắn thế này chắc có ngày die
-Cô làm j` tôi ăn dc hem?-Hắn mĩm cười, kệ hắn, nó ngồi im như chẳng nghe j`.-Ơ? Cô ko nghe à?
Đến lúc này thì nhịn cũng bằng thừa:
-Tôi có phải làm osin cho anh đâu mà sai bảo? Mún thì bảo mấy cô hầu kìa, còn ko thì tự nấu đi, anh nấu dc mà, sao cứ phải làm ng` khác bực mình thế nhỉ? Mà nói cho anh bik, tôi về nhà chép còn nhanh hơn ngồi đây nghe anh sai vặt nhá! Nợ j` trả nấy, tôi có phải nợ là hầu của anh đâu? Đồ khỉ.
Nó tuôn một hàng dài cả thước mà ko cần nghĩ hơi làm hắn phải thở dùm -.-! Sau đó thì là một tràng cười nắc nẻ của hắn vs cách chửi của nó, một ng` ít nói mà…
-Công nhận cô cũng đanh đá dzữ nhỉ? Tưởng cô hiền lắm, ít nói nữa mà ng` khác tưởng là bị câm ka`. À mà hình như cô iu tôi thì phải? Chỉ nói chỵ.n vs mình tôi thôi?
Quê, nó mặt đỏ lừng phừng vì hắn nói wa’ đúng. Phải chữa sượng một tí thôi. Nó có phải là kon nhỏ dễ ăn hiếp đâu?
-Anh cũng như tôi chứ đâu? Có mà anh thik tôi, tôi thg tình nên nói chy.n vs anh cho anh đỡ bùn khổ đó mà. Làm bộ mặt lạnh vs ng` khác mà quậy tôi thế này a`? Tin rằng tôi nói vs FC của anh rằng khi anh ở nhà thế nào ko? Tôi thừa bik cái sỉ của anh to lắm-hehe! Phải thế chứ, Hoàng Tường Nhật Vy mà chịu thua kon chó ghẻ này sao?
Trúng tim đen, hắn hết nói nhưng cũng chẳng bik nói j` hơn. Ơ nhưng…hắn thik nó hồi nào ta? Có thể nó nói cũng đúng…Cả 2 lại rơi vào im lặng. Không khí quanh căn nhà căn như dây đàn khi ng` này nạnh ng` kia, chọt wa, chỉa lại làm hoa cả mắt (t/g).
Booonggggg! Đồng hồ điểm 10h đêm! Ặc, trễ dữ, phải về thôi.
-Tối rồi, tôi về
-Về sớm thế, còn n` mà-hắn chỉ tay vào cái xấp hồ sơ kia
-Mai làm dc mà! Mà thôi, tôi đem về nhà chép-nó tiến lại định lấy xấp giấy. Dễ j` hắn tha cho! Hắn giựt ngay trước khi nó kịp tới
-Mai làm dc mà!-hắn nói y chang câu nó vừa nói. Nó cũng chẳng còn cách nào khác là ngày mai quay lại hang cóc này. Đúng là đời đen như chó mực.
------------------*-*------------------
Ngày mới lại bắt đầu….
-Whoaaa-mới ra là nó ngáp ngắn ngáp dài rồi! Chạy ra làm vệ sinh xong mở tung tủ lạnh kéo ra một gói fast food “nhỏ” thui rồi đi thong thả tới trường.
Đang đi dọc dg` và ăn dc gần 1/3 bọc bánh thì bọc bánh…ko cánh mà bay T_T Mà cái cánh kia chính là hắn. “Nhà giàu j` đâu mà đi ăn giựt thía chứ? Đói wa’! Có bọc bánh nhỏ ko mà cũng mất. Ko thể để mất vậy dc” Nghĩ xong nó nhàu tới và giựt lấy bọc bánh trên tay hắn-dù j` cũng là của nó mà. Cả 2 chẳng aj chịu nhường-như thg` lệ nên cứ đứng giữa dg` mà quẳng wa quẳng lại. Chán! Hắn rút ra một miếng snack đút ngay vào miệng nó. Ko thể cưỡng lại dc nữa, nó nhai ngon lành, hắn đút thêm miếng nữa, nó cũng nhai ngon lành, đến khi hết bọc snack nó mới hoảng hồn khi thấy nụ cười ranh mãnh của hắn! “Thôi chết goj`, tàn đời bổn tiểu thư ta” Nhưng hắn chỉ kéo nó đến trường trước hàng ngàn còn mắt. Nhưng trong số đó có một cặp mắt…
-----------*-*----------
Một ngày trôi wa trong lặng lẽ và những lời chỉ trỏ, khinh miệt, nhưng đêm dài lắm mộng và cơn ác mộng của nó lại đến. Phải cố thôi, còn bữa nay thôi là kết thúc rồi, cố lên-nó tự động viên mình.
-------------*-*-----------
Tốt! cuối cùng thì cũng thoát dc ác mộng! Her her, nó mừng wa’ cha`j nên chuẩn bị ăn mừng nhưng…hụt. Nó bị ép buột goj`. Hix! Hắn lúc nào cũng thik làm theo ý mình…Nhưng cũng chẳng cần làm mặt lạnh vs hắn nữa, vô ích!
Cả một bàn ăn rộng lớn thía này là hắn làm sao trời? Hèn j` hắn biến mất tăm lúc đưa nó đến đây. Thôi kệ! Dù j` thì hắn cũng có lòng thế thì mình ko từ chối nữa. Ăn nào!
Hắn cười thầm-“ko ngờ cô bé này chịu an đấy!”
Buổi ăn diễn ra trong âm thầm lặng lẽ. Nhưng không khí đôi bên đã ko còn căng thẳng như trước tuy vẫn còn:
-Hey! Sao cô quăng cả miếng rau vào mặt tôi thía?
-Ai biểu anh cứ thấy tôi gắp j` là chộp ngay làm tôi chẳng ăn dc j`, thì tôi cho anh ăn rau đấy, món tôi thik nhất!
Bla bla bla bla….Thế rồi cũng hết một đêm dài…
Thông báo mới của trg`: “Trg` tổ chức buổi dạ hội cho toàn thể HS của trg` vào ngày X tháng X năm Y. Các HS đi form, nữ mặc váy dạ hội, nam mặc vest, ko cần phải đi theo cặp. Đặc biệt phải mang mặc nạ!”
-----------------*-*-----------------
Lớp 11A2…..
-Hạ Quân! Anh đi form vs em nha!
-Ko! Đừng đi vs con nhỏ xấu xí đó, đi vs em đi
-Ko! Em cơ…
Bla bla bla…
Đánh nhanh rút gọn! hắn phi nhanh ra khỏi lớp, cúp lun buổi này nhưng cùng lúc đó-vì quá ồn ào, nó cũng chuồn lun cho khoẻ. Nó suy nghĩ nên đi đâu thì đây! Ngủ.
--------------*-*--------------
-Này!-hắn, lại phá giấc ngủ yên bình của nó. Sao lúc nào hắn cũng bik nó ở đâu thía nhỉ? Tốt nhất làm lơ thui…
-Á! Lạnh!-tiếng thét thất thanh làm nó tỉnh ngủ…là của chính nó-làm j` thế?
-Ko uống à?- “Sir uống thì uống chứ! Làm như…” nó thầm nghĩ rồi vs tay lấy cái lon nc’ ngọt, hắn đưa ngược ra phía sau rồi theo đà đó, nó dc ôm trọn trong lòng của hắn! Ngượng, nó vùng ra. Khó thoát lắm pé ơi (cái này t/g mún cũng ko dc hotboy ôm, pé lại mún vùng ra---sự đời trớ trêu T_T, cho pé khỏi ra lun)
-Này! Thả ra-nó cằn nhằn!
-Đi form vs tôi đi, tôi sẽ thả
Thoáng chút phân vân, tốt nhất là ko. Nó lắc mình + đầu ngoầy ngậy. Hắn phì cười-sao lại cười thía chứ! Và siết chặt nó hơn trong vòng tay. Hắn ko mún buông nó ra! Hắn cảm giác dc sự ấm áp và yên bình khi ôm nó trong lòng. Hắn thì càng siết chặc vòng tay hơn khi nó thì vùng vẫy ra, đúng là nó dễ bị dụ thiệt-chỉ cần một lon nc’ ngọt thui >.<. Chẳng thể chịu dc tình cảnh như thế này nữa. Nó cúi mặt xuống thấp gần mặt hắn, gần lại và khi cả 2 chỉ còn 1mm…Da nó chạm nhẹ vào da hắn và… (Mời bạn đọc tiếp tập 3 ngày mai_)

Không có nhận xét nào: