- cậu đang đợi ai vậy? tiếng 1 cậu nhok 5t vang lên
- uhm! Mình đợi mẹ mà lâu quá ak! 1 cô bé trả lời!
- vậy mình đứng đây đợi cùng cậu lun nhé! Cậu bé mỉm cười tinh nghịch với cô bé.
- Uhm! Cậu tên là gì? Cô bé e dè hỏi
- Mọi người gọi mình là bi! Còn cậu?
- Mọi người gọi mình là pé na~ ( đây là tên của thương hồi nhỏ)! cô bé trả lời!
- Mưa to quá! Sao mẹ cậu lâu tới vậy? cậu bé hỏi!
- Mình kũng không bik nữa! hôm nay là sinh nhật của em gái mình chak mọi người đang vui vẻ và quên mất mình! Không ai nhớ tới mình cả! cô bé rơm rớm nước mắt
- Đâu phải không có ai nhớ tới cậu đâu! Cậu còn có mình mà! Cậu bé cười tươi làm cô bé đỏ mặt
- Uhm! Cảm ơn cậu! cô pé lí nhí!
- Cậu đợi mình 1 chút nhé! Cậu bé đề nghị
- Thế cậu có bỏ rơi mình ko?

- Không đâu! Mình hứa đấy! cậu đợi mình 1 lát thui!
Nói rồi cậu bé bỏ đi! Cậu vẫy vẫy tay tạm biệt với cô bé nhưng không quay mặt lại. 1 phút, 2 phút….. 10 phút….. 15 phút trôi qua cậu bé vẫn không quay trở lại, cô bé bắt đầu sợ. cô sợ cậu ấy lại bỏ rơi mình như mọi người bỏ rơi cô! Nước mắt bắt đầu rơi lã chã nhưng cô bé vẫn hướng theo phía cậu bé đi, cô mong rằng có thể nhìn thấy lại cậu. 30 phút trôi qua, cậu bé vẫn không quay lại! cô bé khóc nức nở:
- bi! Bi lại bỏ pé na đi rồi! bi không giữ lời hứa! huhuhuhu!
Cô bé cứ không như vậy mà không cảm nhận có 1 bàn tay nhỏ bé đang đặt lên vai cô và nói:
- ngốc! sao pé na lại khóc? Người đó hỏi
- Huh? Cô pé quay lại và không ai khác đó chính là cậu bé.
- Sao pé na khóc? Cậu pé nhẹ nhàng hỏi!
- Pé na tưởng bi bỏ rơi rồi! tưởng bi không giữ lời hứa! cô bé vừa nói và quệt nước mắt
- Làm sao mà bi có thể bỏ pé na được, đúng không? Pé na ăn không? Cậu bé nói và chìa ra 2 cây kem! Pé na ăn cây nào? Kem dâu hay kem socola?
- Pé na ăn kem socola! Cô bé nói và cầm lấy cây kem từ tay cậu bé
Cả 2 ngồi măm kem. Bên ngoài trời vẫn chưa dứt mưa mà càng ngày càng to hơn! Bỗng có 1 chiếc xe màu đen sang trọng dừng lại trước cửa trường mẫu giáo! Một phụ nữ bước ra từ trong xe, cô bé thấy vậy liền vội vàng chạy ra, cậu bé cũng chạy ra theo. Cô bé ôm chầm lấy người phụ nữ:
- mẹ! sao mẹ lâu đến đón pé na zậy?? cô pé hỏi
- mẹ xin lỗi! con chờ mẹ lâu chưa? ủa ai kia? Mẹ nó mỉm cười với nó và chỉ tay ra chỗ cậu bé.
- Cháu chào cô! Cháu là bi! Cháu là bạn của pé na ak! Cậu pé nói.
- Ngoan quá! Thôi muộn rồi! pé na ơi! Chúng ta về thôi! Mẹ cô pé nói.
- Chào bi nhé! Hẹn mai gặp ở cổng trường nhé! Cô bé mỉm cười tinh nghịch với cậu bé và cũng được cậu bé đáp lại.
- Ok! Pp pé na!
- Pp bi!
Nói rồi, cô bé cùng mẹ lên xe đi thẳng. sáng hôm sau, mọi người thấy trước cổng trường mẫu giáo có 1 cô bé đang đứng đó! Cho dù các cô giáo bảo thế nào cô be cũng không vào! Cô giáo đe doạ cô pé:
- pé na ngoan! Vào lớp đi nếu không cô sẽ gọi điện cho mẹ pé na đấy!
- uh! Cô vào trước đi! Con mún đợi 1 người
- nhưng đã đến giờ vào lớp rồi! pé na phải vào lớp chứ! Cô giáo nói
- 10 phút nữa cô nhé! Con chỉ đợi thêm 10 phút nữa thôi! Cô bé năn nỉ
- Haizzzzzzzzzzzzzzz! Tuỳ con nhưng phải nhanh lên đấy! cô giáo bất lực và bước vào trong trường. chỉ còn mình cô pé đứng đợi bỗng….
--------------------------------
bỗng…. có 2 bàn tay bịt mắt cô bé
- Đoán xem ta là ai? 1 người bịt mắt cô bé. Khuôn mặt cô bé lúc nãy bùn thui nhưng bây giờ đã tươi tỉnh trở lại!
- Bi phải hok? Cô bé đoán
- Sao bik hay vậy? cậu bé buông tay ra và khều khều cô bé! Pé na k0 đi học hả? sao lại đứng đây? cậu bé hỏi
- đợi bi chứ sao! tưởng bi quên pé na rồi chứ? Cô bé nói giọng giẫn dỗi!
- thôi! Cho bi xin lỗi, bi phải đi mua cái này nên đến muộn nè! Nói rồi cậu bé đưa 1 cây kem ra trước mặt cô bé! Pé na ăn không?
- Đương nhiên là ăn rồi! bi hỏi kì quá! Cô bé cầm lấy cây kem và bắt đầu ăn! Ui kem ngon quá! Cô bé nở 1 nụ cười cực dễ thương khiến cậu bé đỏ mặt( vì đang nhìn người ta mà)
- Uhm! cậu không vào học ak? cậu bé hỏi
- Uhm! đứng đây chơi 1 chút đã! Cô bé mỉm cười
- Uhm!
Cô bé và cậu bé đang ăn kem và nói chuyện rất vui vẻ thì cô giáo của cô bé bước ra:
- pé na ơi! Vào lớp thôi! Muộn rồi!
- ơ! 1 tí nữa đi cô! Cô bé mè nheo
- không được muộn lắm rồi pé na! cô giáo nói
- thôi pé na vào học đi! Sáng mai mình gặp nhau nha! cậu bé nói!
- Uh! vậy cũng được! pp bi nha! Cô bé nói và đi theo cô giáo vào lớp
cậu bé vẫy tay cô bé và bước đi! cậu mỉm cười khi có được 1 người bạn như cô bé, cậu rất thích nụ cười cười của cô ấy! theo cậu bé, nụ cười của cô bé có thể làm tan chảy băng và đem lại sự ấm áp cho người khác ( khiếp! suy nghĩ y hệt ông cụ non)! cậu bé đâu có bik rằng vì cứ suy nghĩ ngẩn ngơ đến cậu nên cô bé không học được gì! cả 2 đứa nkon nít cứ nhớ nhau qua lại như người lớn vậy! nhưng cả 2 nhok đều không bik rằng 2 đứa sắp phải rời xa nhau.
1 tháng sau khi quen bik với cậu bé, cô bé rất vui, hôm nay đang chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng papa gọi cô bé:
- pé na ơi! xuống đây papa có chuyện mún nói với con!
Cô bé bước xuống nhà, papa thì đang ngồi ở phòng khách, cô bé chạy đến ôm cổ papa:
- papa! Papa gọi con có việc gì thế ạ? Cô bé hỏi
- uh! Papa có việc phải công tác ở Mĩ! để các con ở nhà papa không an tâm, papa và mama đã quyết định cả nhà ta sẽ chuyển đến Mĩ sinh sống! khi nào papa xong việc chúng ta sẽ trở về!
- ơ! Cô bé ngạc nhiên! Cô không mún qua Mĩ 1 tí nào cả! cô mún ở đây và ở đây có cậu bé của cô! nếu cô đi thì cậu ấy chắc phải bùn lắm!
- sao vậy pé na? papa hỏi!
- dạ! khi nào chúng ta đi ạ? Cô bé hỏi! cô đang cố không cho nước mắt tuôn rơi! Cô lẩm bẩm: “ nước mắt! tao xin mày! Mày đừng chảy ra! đừng để papa trông thấy! papa sẽ bùn lắm! làm ơn đi! Tao xin mày đó! đừng… đừng chảy ra làm ơn!”
- vì là công việc gấp nên chúng ta phải đi sớm! sáng mai lúc 10h chúng ta sẽ đi! Pé na có bùn không? Papa hỏi!
- dạ! hơi hơi thôi ạ! Thôi pé na bùn ngủ quá! Pé na đi ngủ đây! Papa ngủ ngon nhé!
Nói rồi cô bé bước lên phòng, lòng cô bé nặng trĩu, cô phải đi vậy thì cô phải xa bi ư? Không! Cô bé không muốn thế nhưng nếu ở lại thì cô sẽ phải xa bố mẹ! cô cũng không muốn như vậy! cô bé cứ suy nghĩ rồi thiếp đi lúc nào không hay! Sáng hôm sau, cô bé đang say giấc nồng thì có tiếng mama gọi:
- pé na ơi! Pé na!
- oa! Dạ! có chuyện gì vậy mama! Cô bé bước xuống nhà!
- Uh! Pé na đi với mama tới trường xin nghĩ và pé na tạm biệt bạn bè lun nhé! Mama nói
- Vâng! Cô bé uể oải đáp!
1 lúc sau, cô bé cùng mẹ đến trường! tới trước cổng trường, cô bé đã thấy cậu bé đứng đó! Khi cậu bé nhìn thấy cô bé bước xuống xe:
- pé na! pé na! cậu bé rối rít gọi
- mama! Con ra với bạn nhé! Cô bé nói
- ừ! Nhanh lên nhé! Chúng ta sắp phải đi rồi!
- dạ!
nói rồi cô bé đi đến chỗ cậu bé đang đứng! khi nhìn thấy cậu bé, cô bé rất rất muốn khóc! Muốn được cậu bé an ủi! nhưng cô làm vậy thì mama sẽ bùn, nghĩ vậy nên cô bé cố nuốt những giọt nước mắt vào trong:
- pé na sao vậy? sao bi cảm thấy pé na có vè bùn bùn! Cậu bé nói! Khi nghe cậu bé nói vậy cô bé oà khóc:
- huhuhu!
- Có…có chuyện gì vậy? sao pé na lại khóc?? Cậu bé cuống quít
- Pé na….pé na, pé na phải sang Mĩ! Không ở đây với bi được! nói rồi cô bé lại khóc tiếp
Cậu bé không nói gì, nhìn mặt cậu ai cũng thấy có 1 nỗi buồn đang xuất hiện! cậu cũng muốn khóc như cô bé nhưng nếu cậu khóc, cô bé sẽ buồn thêm nên cậu không khóc! Cậu không muốn cô bé thấy cậu khóc:
- pé na… pé na đừng khóc nữa! pé na khi nào về? cậu bé hỏi!
- pé na không biết! papa nói khi nào xong việc thì sẽ về! pé na…pé na không muốn đi! Pé na muốn ở bên bi nhưng ở đây không có ai cả! cô bé thút thít
- ngốc! cậu bé mắng cô bé! Cậu đi về thì cậu sẽ đi tìm mình mà! Có gì đâu! Chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi! Pé na ngốc ạ!
- Thật à? Cô bé ngu ngơ hỏi lại!
- Thật! nhưng bi muốn ra 1 điều kiện cho pé na! nói đến đây cậu bé đỏ mặt!
- ừ! Bi nói đi! Cô bé nói
- bi mún pé na đừng cười với bạn trai nào khác ngoài bi có được không? Cậu bé nói mà cúi mặt xuống đất! đôi tai cậu đỏ ửng
- uhm! Pé na hứa! nhưng bi cũng không được cười với ai khác ngoài pé na nhé!
- Okie! Móc nghéo nhé! Cậu bé đề nghị
- Uhm! Cô bé móc ngón tay vào ngón tay cậu bé và nở 1 cười! nhưng pé na sẽ nhớ bi lắm! cô bé lại bắt đầu khóc! Cậu bé khẽ lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô bé và mắng yêu:
- Ngốc! pé na phải mạnh mẽ lên chứ! Phải mạnh mẽ khi không có bi ở bên cạnh nhé!
- Uhm! Pé na hứa! bỗng….
- Pé na ơi! Đến giờ rồi! chúng ta đi thôi pé na! mama gọi
- Hả! mama ơi! 1 tí nữa thôi! Cô pé nói
- Không được! muộn rồi chúng ta phải đi ngay!
- Pé na phải đi rồi! tạm biệt bi nhé! Pé na nói
Cậu bé không nói gì, cậu quay người bước đi! Tay giơ lên vẫy chào cô bé nhưng cậu không hề quay lại! cậu không muốn cô bé nhìn thấy khuôn mặt đang đẫm nước mắt của mình! Sẽ không lâu nữa đâu! Chúng ta sẽ gặp lại nhau pé na ạ! Cậu pé nói thầm với chính mình!Chap 7: thiên thần hay ác quỷ???
Như mọi hôm, hôm nay thương lại phải ca bài ca gọi các em dậy nhưng ko có đứa nào chịu dậy hết! tức mình, thương vác nguyên cái loa phóng thanh đặt vào từng phòng! Xong rồi ung dung ngồi dưới bàn ăn và bắt đầu nói… hic! Nhưng ở trên lầu nhi, trúc và linh mún thủng màng nhĩ vì bà chị chơi kiểu mới này! vệ sinh cá nhân sạch sẽ, nhi và linh bước xuống bàn ăn! Chưa ngồi ấm chỗ thì đã bị thương phán 1 câu:
- cho 2 đưa 5 phút để giải quyết bữa sang đó!
- Choy! chị chơi kiểu gì kì zậy? 5 phút sao ăn kịp! linh kêu trời!
- Đáng đời! ai biểu thích nướng cho lắm vào! 5 phút là còn du di cho 2 đứa lắm rồi! nhanh lên! muộn rồi đó! Thương đáp
- Thôi có mấy phút thì sao mà ăn kịp! lên trường rồi ăn lun linh! Nhi nói và với tay lấy cái cặp
- Nhưng lỡ bị mấy tên kia phá đám thì sao? Linh phải ngược lại
- Thì giết chúng chứ sao? hỏi vớ vẩn! nhi bay tới kí đầu linh 1 phát
- Đau! chị nhi nói đúng, em sẽ giết bọn chúng! Keke! Linh mỉm cười
- mới sáng sớm mà đòi giết ai thế? Trúc ở trên lầu bước xuống!
- khiếp! bà ngủ còn hơn chị em tôi nữa! thôi đi học! muộn rồi! nhi nói
- chị thương! Hôm nay đi xe riêng nhé! đợi tài xế lâu lắm! mà lâu rồi em không được phóng nữa! linh nũng nịu
- uhm! Trúc đi với nhi nhé! Thương nói
- uhm!
- Yeahh! Đi thôi! Linh nói và hùng hồn bước ra khỏi cửa đầu tiên! mọi người hí hoáy đi lấy xe. bỗng có 1 chiếc xe màu đỏ, kiểu thể thao dừng trước mặt thì ra đó là linh:
- Em đi trước nhé!
Nói xong không kịp đợi ai nói gì linh đã phóng xe đi! Cô đi với tốc độ kinh hồn! các xe trên đường đều phải đứng lại và dạt qua 1 bên vì sợ có tai nạn! két!!!!!!!!!!!! tiếng thắng xe gấp ở cổng trường! “ kekeke! Mình vẫn chưa xuống tay!” linh thầm nghĩ. khoảng 2, 3 phút sau, thương, nhi, trúc cũng đến nơi! mọi người cất xe và đi lên lớp! linh đã tót lên lớp từ lúc nào rồi! linh chán định ra rủ mọi người xuống canteen tìm thứ bỏ bụng! đi qua 1 đám kon gái! Oái! lại có đứa gạt chân linh nhưng linh nhà ta mừ! hem sao hết! quay lại định cho cái tên vừa chọc mình 1 trận thì cái tên đó đã cuống quít xin lỗi:
- oh! Xin lỗi bạn nhé! Mình lỡ chân1 bạn có sao không?
- biết điều đấy! linh trả lời!
- mình…mình có thể kết bạn với cậu được không? Tên đó nói ( chú ý tên đó là kon gái đấy nhé!)
- tại sao cậu lại muốn kết bạn với tôi? Linh nhìn tên đó dò hỏi
- vì..vì tôi thấy cậu là người tốt! tên đó nói, có vẻ ấp úng
- thôi được cậu tên gì? Linh lên tiếng
- mình là hoàng nguyễn tố phương
- được rồi! cậu đến canteen với mình không? Linh lên tiếng và mỉm cười
- uhm đi! Phương nói
giới thiệu đôi chút về hoàng nguyễn tố phương: là 1 cô gái xinh đẹp, đáng yêu nhưng bên trong thì….. đọc truyện rồi bik kakaka
Nói rồi linh và phương cùng đi ra ngoài, linh vừa đi vừa nói chuyện với phương. Đi ra đến cửa thì đột nhiên phương la lên:
- linh! Cẩn thận
Rầm! linh tông vào 1 người đang đi vào lớp:
- nè! Mắt mũi để đâu vậy?
- cái này tui phải hỏi bà mới đúng! thì ra người đó là quân
- hứ! ông ăn nói có duyên quá ha! Linh ngang ngược
- thì ba sai chứ tui sai hả? quân kũng không kém
- ông sai! Thứ nhất: thấy tui đang đi thì tránh ra ai mướn ông đi làm tui bị té. Thứ hai: ong là kon trai mà cứ thích đôi co với con gái! Giống gay quá! Linh nói với vẻ đắc thắng
- cô…..
- linh! Cô lại làm gì anh quân của chúng tôi thế? 1 nhỏ trong lớp ngoe quẩy bước đến
- tôi cho cô 3 giây để biến! không nhanh thì đăng kí phòng ở bệnh viện đi nhé! Linh nói mà không thèm quay lại! cô nàng kia sợ quá nên chuồn thẳng! kekeke! Ông làm gì được tui, quân? Linh nghênh mặt
- dí cô được không? Nói rồi quân định chạy tới oánh linh nhưng linh đã nhanh chân chạy biến đi, phương thì không nói gì và đi xuống canteen.
---------------------------------------
giới thiệu nhân vật mới nè:
-hoàng nguyễn tố phương: là 1 cô gái xinh đẹp, đáng yêu nhưng bên trong thì… là 1 con người cực kì độc ác! rất thích duy, đến bên cạnh linh để tiếp cận duy và phá rối tình cảm của 2 người!
http://images.blogskins.com/skin_ima...ttyXiaoXun.jpg
- ngô thuỳ nhã ly: 1 cô gái xinh đẹp, đai đen karate. được phương kíu trong 1 lần đi chơi biển ( ly hem bik bơi) nên từ đó mọi việc phương nhờ vả đều làm theo!
ai đụng đến phương là đụng đến nhã ly này! đó là châm ngôn của cô
---------------------------------------------
Linh và quân đuổi nhau lên lớp 10A1 thì thấy thương đang đi xuống, linh bay ra ngay sau lưng thương:
- chị thương! Kíu em với! hắn bắt nạt em! hắn ỉ em hiền nên bắt nạt đó
- ghê quá! Em mà hiền chị chết ngay lập tức! thương bĩu môi trêu linh
- chị….! Thôi không giỡn nữa! chị kíu em với! linh năn nỉ
- một mình em đủ làm cậu ta vào bệnh viện mà! Sao lại nhờ chị? Thương nheo nheo mắt hỏi
- thì thế! Em vẫn còn mún trêu cậu ta nên chưa mún hắn chết sớm! kakaka! Linh cười
- sặc! thua em lun òy đó! Thương nói
- trời! linh mà lại! linh vênh mặt lên
- linh! Tui tóm được bà rùi nhé! Kekeke! chạy đâu cho thoát! Quân bay tới tóm lấy tay linh
- tui cho ông 2 phút để buông tay tui ra! nếu ko…. hậu quả ông tự bik nhé! Linh nói và cười!
- tui thách cô đó! Quân cũng không vừa
- nhớ nhé! đừng có hối hận! linh nói và chuẩn bị…..
- linh! Em không thấy đói à? Nhi và trúc đi đến
- xuống canteen hem linh? Trúc hỏi
- dạ đi liền! bốp! 1 cú đánh vào bụng được linh dành cho quân và linh chạy biến theo mấy bà chị! Bye bye nhok! Linh vừa chạy vừa vẫy tay
linh chạy đến bên các chị của mình và cùng nhau đi xuống canteen! tới canteen, phương thấy linh đang đi đến liền vẫy và gọi:
- linh! ở đây nè!
Linh vẫy tay đáp lại và kéo mấy bà chị ra chỗ đó, linh giới thiệu:
- các chị! Đây là hoàng nguyễn tố phương bạn mới của em! Phương đây là các chị của mình. chị này là….
- Thôi! cậu khỏi mình bik rồi! rất vui được gặp các chị! Phương mỉm cười và đứng lên. nhi, trúc đều vui vẻ mỉm cười và gật đầu chào phương. mọi người đi lấy thức ăn! họ vừa ăn vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ! riêng thương, cô cảm thấy cô gái này rất khó hiểu, nhìn vẻ bề ngoài thì cô ấy đáng iu nhưng thương lại cảm thấy cô ta rất sắc sảo, khó mà bik được cô ta đang nghĩ gì
- Chị thương! Chị thương! Làm gì mà ngồi ngẩn tò te ra vậy? linh vẫy vẫy tay trước mặt thương!
- À! Không có gì! Em ăn tiếp đi! Thương nói
- Em ăn xong nãy giờ rồi! linh bĩu môi nói! Thôi! Chuồn lẹ đi! Trước khi điếc tai
- Là sao? Chị hem hỉu! thương hỏi lại
- Thế chị không thấy mấy tên nhok đó đang đi vào à? Hay chị thích ồn ào! Linh quay lại tròn xoe mắt nhìn thương
- Bậy nào! Hoạ điên mới thix ồn ào! Thôi chúng ta đi! Thương nói và bước đi, mấy người khác thấy vậy cũng đi theo! Thương đi ngang qua chỗ khánh thì bị khánh kéo lại và nói:
- Ra chơi! Gặp nhau trên sân thượng
- Tại sao tôi lại phải đến? thương hỏi lại
- Không phải mỗi mình cô mà tất cả chị em cô! Và nếu cô không tới thì tất cả mọi chuyện sẽ……! tôi nghĩ cô nên suy nghĩ cẩn thận, tiểu thư hưng thịnh phát ạ! Khánh nói và mỉm cười nhưng chỉ là cười nhẹ qua thôi! Bọn kon gái đứng đấy, thấy khánh cười lăn ra xỉu hết cả đám!
- Anh…anh! Hừ đợi đấy! tôi sẽ cho anh bik tay! Đi thôi! Thương nói rồi bỏ đi.
Duy, nam, quân thấy lạ tại sao khánh lại nói chuyện với thương, xưa nay khánh đâu ưa gì kon gái đâu. Duy khều khánh:
- nè! Cậu có bị sao hem zậy?
- sao là sao? Khánh ngơ ngác hỏi lại
- thì tự nhiên cậu đi nói chuyện với nhỏ thương rồi lại cười nữa chứ! Nam nhảy vào
- à! Thôi để tớ nói cho các cậu bik chuyện này nhé! Khánh nói
- okie! Anh khánh nói đi! Quân bay vào
- nhưng có đám fan này thì sao mà nói được! khánh chỉ tay vào mấy đứa hám zai.
- À! Dễ thôi! Duy nói và bước đến chỗ bọn kon gái và nói! Bọn anh có chuyện cần nói riêng với nhau! Các em có thể đi chỗ khác được không? Duy nói và nở 1 nụ cười cực dễ xương
- V…â…n..g! bọn kon gái đang ngất ngây vì nụ cười đó! 1 lúc sau thì tản hết
- Thấy tài của duy này chưa? Duy nghênh mặt
- Chảnh quá cha nội ơi! Ngồi xuống đi! Khánh, cậu nói đi! Nam
- Là vầy nè: thương, nhi, linh đều là kon gái kưng của tập đoàn hùng mạnh nhất thế giới hưng thịnh phát đấy! khánh
- T…h..ậ…t…………h…e…m……..z…ạ? duy lắp bắp
- K…h…ó………..t…i…n! nam thêm vào
- Thông tin của anh chính xác chứ? Quân nói
- Chính xác 100% đấy! khánh nói
- Hèn gì! Bọn họ không sợ thế lực của bọn kon thanh, thảo. dám chơi bọn mình nữa chứ! Tức quá! Phải trả thù! Duy nói
- Tớ nghĩ ra 1 cách! Khánh nói
- Cách gì? Cả đám nhao lên hỏi
- Bắt bọn họ làm osin cho chúng ta…. Khánh nói
- Hay đấy! duy và nam nói
- Nhưng lỡ bọn họ hem chịu thì sao? Quân nói
- Thì chúng ta tiết lộ thông tin của họ ở đây lên mạng, nhà báo…. Họ nếu mún giữ gìn danh tiếng thì phải okie thui! Khánh
- ừ ha! Anh khánh thông minh thật
bỗng chuông reo vào lớp, cả đám kéo nhau đi vào! Học sau 3 tiết thì được ra chơi. Linh và phương lên rủ mọi người ra sân sau chơi:
- chị trúc! Chị thương, nhi đậu ạ?
- Kiếm chị làm gì? Thương và nhi bay ra hỏi
- Không có gì! Rủ các chị xuống ra sân sau chơi thôi! Phương nói
- À! Chị có việc cần nói với linh và nhi, mọi người ra trước đi, tụi mình ra sau! Thương nói
- Uh! Trúc nói và kéo tay phương đi
Thương kéo linh, nhi lên sân thượng, linh hỏi:
- có chuyện gì mà phải lên đây vậy?
- tên khánh bik chúng ta là con gái kưng của chủ tịch tập đoàn hưng thịnh phát rồi! thương nói
- hả??? sao lại như thế được? chúng ta giấu kĩ lắm mà! Nhi nói
- ai mà bik được! hắn hẹn chúng ta lên đây để nói về việc đó nè! Thương nói
- các cô đúng hẹn nhỉ? Tên duy từ đây bay ra nói
- tốt lắm! khánh thêm vào
- các anh mún gì? Nhi hỏi
- chak các cô đã bik lí do chúng tôi gọi các cô lên đây rồi chứ? Nam nói
- bik! Thì sao? Thương quát lên
- chúng tôi mún các cô làm osin cho chúng tôi! Quân nói
- vì sao chúng tôi lại phải nghe lời các anh?? Linh nói
- nếu không thì chuyện là con gái kưng của chủ tịch tập đoàn hưng thịnh phát đến học ở đây sẽ được tung lên mạng cung với những hình ảnh của vụ đánh nhau very hấp dẫn của các cô! Duy bay ra
- các anh…..! thương nói
- tôi cho các cô 5 phút suy nghĩ! Khánh nói
thương, nhi, linh ra 1 góc đứng nói:
- làm sao bây giờ? Làm osin cho bọn họ mất mặt lắm! nhi nói
- nhưng nếu không thì chúng ta sẽ die đấy! thương thêm vào
- nhưng em hem mún đâu! Linh nói
- làm sao bây giờ! Nhi nói! Chị thương, chị thông minh lắm mà mau nghĩ cách đi!
- Chị chịu thôi! Thương nhăn mặt
- Còn linh? Nhi nói
Linh sau 1 hồi đăm chiu suy nghĩ và…..
- a! em nghĩ ra cách rồi! linh reo lên
- cách gì…cách gì? Thương và nhi cuống quít
- như vầy nè………………………………………………………………………………………………… đó! Các chị thấy thế nào? Linh hớn hở khi nói ra kế hoạch của mình
- bái phục! bái phục! nhi nói
- không sợ bọn họ nữa rồi! em thông minh thật! cách đó mà cũng nghĩ ra! Thương nói
- choy! Linh mà lị!
- thôi chị hai! nổ quá! Nhi lên tiếng
- hứ! linh
- các cô thảo luận xong chưa? Duy từ đâu bay vào hỏi
- rồi! thương nói
- thế các cô mún thế nào? Khánh hỏi
- osin hay bẽ mặt? nam chêm vào
- anh tin là tôi cho anh đo đất ngay bây giờ không? Im lặng chút coi! Nhi quát nam
- đồ bạo lực! quân nói
- anh thix bạo lực hem? Tôi cho anh thưởng thức ngay! Linh bẻ tay rôm rốp
- thôi! Các cô chọn cái nào? Khánh lên tiếng!
- không chọn cái nào cả! nhi nói
- là sao? Ý các cô là gì? Duy hỏi
- tụi tôi hem mún làm osin cho các anh! được chưa? Thương nói
- vậy thì các cô cứ yên tâm! Ngày mai trang nhất tờ báo nổi tiếng nhất sẽ nói về các cô đấy! khánh nói
- oh! Tôi không nghĩ vậy đâu? Nhi nói
- vậy là sao? Nam hỏi
- tôi có tin hấp dẫn hơn cái tin đó đấy! thương nói
- cô nói gì thì nói thẳng ra lun đi! cứ úp úp mở mở thế ai mà hiểu được! duy gắt lên
- thế này! Ngày mai trang nhất tờ báo nổi tiếng nhất sẽ là:…….. linh nói lấp lửng….. tập đoàn nhà họ trần, họ dương và họ đoàn sẽ tuyên bố phá sản!
- HẢ….???????????? CÔ NÓI CÁI GÌ? cả 4 người cùng hét lên
- Các anh có vấn đề về tai à? Nói thế mà cũng không nghe! Nhi nói! Nói lại nhé: TẬP ĐOÀN NHÀ HỌ DƯƠNG, HỌ TRẦN VÀ HỌ ĐOÀN……
- TUYÊN BỐ………… thương típ lời
- PHÁ SẢN! linh nói nhẹ nhàng như không! Thế nào? Nếu các anh dám đưa tin lên thì…..
- Các cô dám ko? Quân lên tiếng nhưng mồ hôi mẹ mồ hôi con đang chảy rần rần trong người
- Có chuyện gì tôi lại không dám cơ chứ! Nhi nghinh mặt
- Cô… duy lắp bắp
- Sao cháu? Linh lên tiếng
- thế nào các anh còn dám đưa tin nữa không? Thương hất mặt về phía khánh
- coi như bọn tôi nhường các cô lần này! lần sau thì các cô đừng hòng mà thắng được nha! Khánh nói
- hừ! chảnh quá! Có bao giờ thắng được đâu mà nói! Linh thêm vào
- cô…cô! Duy nói
- sao! tức không chịu nỗi nên lắp bắp lun hả? nhi nói
- ai thèm cơ chứ! Quân tử trả thù mười năm chưa muộn! nam thêm vào
- oh! zậy à! Nhưng các anh có phải là quân tử đâu mà nói! Linh bon chen
- thế nào? Chúng tôi đã nói rồi: đụng vào chúng tôi thì các người chết chak! lần sau nhớ đừng gây sự với chúng tôi nữa không thì….. hậu quả thế nào các anh tự bik! Thương nói
- thui! Pp mấy nhok nhé! tụi chị đi đây! Linh nói và đẩy 2 người chị của mình đi!
- Pp! nhi nói thêm và đi thẳng
Trên sân thượng bi giờ là 4 khuôn mặt hầm hầm của 4 chàng trai:
- sao cậu nói là mấy đứa đó sẽ chịu phục tùng chúng ta cơ chứ! Duy hầm hầm
- ai biết đâu bọn họ lại chơi chiêu sock như vậy chứ! Đúng là không thể nào xem thường bọn họ được!
- tức quá! Hotboy như mình lại thua kon gái mới đau chứ! Nam ôm đầu
- làm như có mỗi anh tức không bằng, cả em nữa nè! họ chơi độc thiệt!
trong khi linh, thương, nhi đi xuống sân sau thì hắt xì liên tục, linh lên tiếng:
- chak 3 tên kia đang mắng chúng ta đấy!
- mắng gì vậy? phương và trúc xen vào
- sao các cậu không đợi tụi mình ở sân sau? Nhi thắc mắc
- đợi các cậu để lên phong hiệu trưởng uống trà cả lũ à? Vào lớp rồi đấy! trúc nói
- oh! Sao nhanh vậy? linh lên tiếng
- hỏi tớ tớ bik hỏi ai? Thôi về lớp mau nếu vẫn còn iu đời! phương nói
- yes sir! Linh đưa tay lên giống như trong quân đội!
- đi thôi chị hai! Phương nói và kéo linh đi! Tạm biệt các chị nhé!
- Ppp!
Nói rồi cả lũ chạy, ai về lớp người đó! Qua những tiết học đầy những cam go và thử thách( eo! Có nói quá không nhỉ?) thì cũng đến lúc ra về! vừa nghe chuông reo, học sinh vội xách cặp chạy thẳng chẳng để ý gì đến thầy cô nữa! linh và phương đang đi xuống thì nghe tiếng nói thánh thót như hổ gầm của bà kô hiệu trưởng:
- các em iu quý! Ngày mai là halloween, nhà trường sẽ tổ chức 1 bữa tiệc hoá trang! Các em phải có mặt đầy đủ! Thiếu thì… hố hố( giọng cười amn rợ của pà hiệu trưởng) xách cặp và bye bye ngôi trường lun nhé! Bây giờ các em có thể về! nhớ những gì cô nói đấy! see you again!
- YEAHHHHHHHHHHHHHHHHH! Bọn học sinh đồn loạt reo lên, kon gái thì hí hửng vì ngày mai có thể diện thật đẹp trước mặt các hoàng tử! bọn kon trai thì mún lấy lòng các công chúa! Linh, thương, nhi thì:
- Lại tiệc! chán thế không biết! haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
- Có gì mà bùn thế? Phương hỏi linh!
- Chán quá! Lại tiệc tùng! Linh thở dài
- 1 nơi ồn ào! Thương thêm vào
- Hay khỏi đến? nhi nói
- Sao mà được! pà kô lúc nãy nói sẽ đuổi học những ai không đến mà! Linh chán nản
- Em quên chúng ta là ai hả? nhi nheo nheo mắt hỏi!
- Đúng rồi! linh reo lên! Chị nhi thông minh quá! Iu chị nhi nhất!
- Thôi! Ráng mà đi đi! Mới vào trường đừng có huênh hoang quá! Không tốt đâu! Thương phán 1 câu như tạt ngay gáo nước lạnh vào người linh
- Chị thương! 1 lần thôi! Linh nhõng nhẽo
- Không! Ráng đi đi! Đi 1 lát rồi chuồn! ukie? Thương nói
- Vâng! Thế cũng được!
----------------------------------------------
and chap 7!

Không có nhận xét nào: