
..Ra chơi ngày thứ ba,Ngọc Hân đi xuống căn teen mua nước thì tình cờ nghe được câu chuyện của hai chị khối 11
_Này!Ông Tâm lớp bà có bạn gái rồi đấy!
_Thiệt ư?Sao tui ko biết ta?.
_Con Vân Anh em gái tui hum qua bảo là thấy ổng đi với bạn gái mà!Nghe nói con đó xấu lắm!
Hân đớ người ra,con bé Vân Anh đã mách lẻo chuyện hôm qua.Hân cố gắng tránh hai cái miệng đang bàn tán về nó.
_Xấu cỡ nào?
_Thì hình như là mắt lé kim,mũi tẹt,người thì có 1 khúc ấy!
Hân nhắm mắt,cắn răng chịu đựng,vì nó chả mún rắc rối gì thêm.Nhưng,có hai tên con trai giỡn với nhau xô trúng người nó làm cho nó té vào một trong hai chị khối 11 khi nãy.
_Em xin lỗi chị!
_Không sao đâu em.
Roài nó cười bỏ đi.Tai nó nghe đc tiếng hai người đó nói:
_Nhìn con bé hùi nãy giống với con Vân Anh tả quá!
_Lầm ko đó?Coi chừng nói oan cho người ta đó!.
Hân chạy nhanh ra chỗ con Thanh hay đứng đợi nó.Vừa thấy dáng con bạn,nó đã chạy nhanh tới đập vai Thanh.Nhưng mà...
_Thanh!Đợi tao lâu ko mày?.
Thanh đang giận,vẻ mặt của nhỏ nói lên hết.Hân bặm môi lại,cố gắng tìm hiểu nguyên nhân.
_Sao mày ko nói cho tao biết?.-Thanh chống nạnh nhìn Hân.
_Nói gì?.
_Chuyện mày quen với ông Tâm đó!
_Tao...
_Tao đã nói là đừng có dây vào ổng mà.Bây giờ cả trường đồn ầm lên rồi đấy!.Mày chả chịu nghe tao nói gì cả!
_Thanh à!Tao xin lỗi,tao...
_Tao hổng mún nghe nữa!Tao bực wá òi!
Con Thanh lấy tay bịt tai lại,rồi chạy lên lớp để lại một mình Hân đứng cúi mặt xuống buồn bã.Hân đi tới băng ghế đá và ngồi xuống.Bỗng,có bàn tay ai đó đặt lên vai nó.
_Pé sao vậy?.
Hân ngẩng lên,đó là Tâm-người mà nó ko mún gặp nhất vào lúc này.Nó đứng lên hất tay Tâm ra khỏi vai và nói:
_Tôi ko sao!.
Tâm kéo nó lại và hỏi:
_Đừng có xạo!Ko sao mà mặt mũi bí xị vậy hả?
_Chứ anh mún gì?Ko lẽ tui phải cười tươi với anh mới đc sao?
_Có thể lắm!.
_Tui ko mún nói chuyện với anh!Tránh xa tui ra!.
Hân hất tay Tâm ra và đi lên lớp.Nó đã nghe những lời xầm xì từ hồi đầu giờ.Nó rất mún cái Thanh biết nỗi khổ của nó.Hân chạy vô lớp,những đứa con gái bên lớp 10A9 đã đứng ngay cửa đợi nó từ lâu.Hoa đang đứng cãi nhau với đám con gái đó:
_Mấy người tránh ra coi!Thật là...
_Kêu con Ngọc Hân ra đây!
_Kiếm Ngọc Hân chi?
_Kệ tụi tao!Kêu nó ra đây coi!
_Hân đi rồi!-Hoa xua tay đuổi.
Một con nhỏ khác đi tới nắm áo Hoa và nói:
_Tao ko có giỡn đâu đó!
_Bỏ tay ra!
Hoa cùng những đứa khác trong lớp quát lên.Hân nhìn thấy tất cả,nó đi tới và kéo tay của nhỏ đó khỏi người Hoa.
_Tôi là Ngọc Hân đây!Mấy người mún gì hả?.
_Mày là Ngọc Hân!
_Phải!
_Đi theo tụi tao!
_Tại sao tui phải đi?.
_Con này!Sao mày hỏi nhiều thế?Cứ đi roài biết!.
_Có chuyện gì ở đây thế hửh???
Tâm bước tới,cả đám con gái thấy trai đẹp là mắt sáng rực.Hân bực bội quay đi,Tâm nhìn nó roài nhìn mấy đứa A9:
_A9 kéo băng qua A5 làm gì thế hả?
_Dạ,tụi em chỉ...chỉ đi ngang thui ạ!.
Con nhỏ cầm đầu hùi nãy nhẹ giọng trước Tâm.
_Vậy giờ về lớp hết đi!.
_Dạ...
Cả đám A9 ngoan ngoãn đi về lớp.Tâm quay qua tính hỏi han Hân:
_Pé có sao ko?
_Không sao!
Hân nói cộc lốc,vì nó đang bực mình.Sau đó,nó đi về chỗ ngồi trước bao nhiêu cặp mắt và lời xầm xì của mọi người trong cũng như ngoài lớp.Tâm đi theo nó và đứng trước bàn nó:
_Hum nay pé sao thế?Anh làm gì sai à?
_Phải!
_Anh làm sai chuyện gì?
_Mọi chuyện!.
_Sao???
Tâm vẫn còn thắc mắc thì chuông reo vào lớp,anh gõ tay xuống bàn bỏ đi mà ko quên nói với Hân:
_Anh về đây, ra về anh đợi em đó!Đừng có trốn đấy!.
Hân bịt tai lại cố tình ko nghe Tâm nói.Tâm lắc đầu bỏ đi, mọi người đều đã về chỗ ngồi.Hoa hỏi Hân:
_Này Hân!Mày bỏ tay ra đc rồi đó!
_Ừm...
Hân bỏ hai tay xuống và nhìn theo cái dáng Tâm đang đi.Nó cảm thấy hơi chạnh lòng...
***************************
..Ra về,Hân xếp tập vở vào cặp.Lớp trưởng đưa nó bài kiểm tra Lý,và kết quả bài kiểm tra khiến nó thất vọng ê trề.Nó cứ cầm bài kiểm tra mà thở dài... :k11
_5 điểm à?. :k61
Cái giọng đểu đểu quen thuộc mà ko cần quay lại Hân cũng có thể nhận ra.Và nhất là nó đang ko muốn thấy mặt cùa tên đó-Tâm-hắn đang đứng cười khinh khỉnh đằng sau lưng Hân:k4(Hân ngồi ngay cửa sổ,cửa sổ ko có song sắt).Hân vội vàng cất tờ kiểm tra nhưng đã bị Tâm giật khỏi tay.:k14Nó quay lại và hét lên:
_Trả cho tui! :k47
_Từ từ nào!Anh phải coi bài kiểm tra của pé ra sao đã!. :k8
_Trả đây! :k44
Hân nóng máu lên,nó xách cái cặp và đuổi theo Tâm suốt dãy hành lang tầng 2 rồi lên tầng 3.:k23Chạy một hồi khiến nó thấm mệt,nó dừng lại,hai tay chống lên hai đầu gối và thở dốc.Tâm ko nghe thấy tiếng chân hay tiếng kêu của Hân đằng sau nữa,anh dừng lại và xoay qua.:k46Nhìn thấy Hân đang đứng nghỉ mệt,Tâm mới đi tới hỏi:
_Mệt roài à? :k58
_Còn hỏi nữa! :k55
Hân hét lên bực bội.Tâm phì cười và lấy chai nước trà C2 trong cặp ra đưa cho Hân:
_Cầm lấy nà!Anh mua sẵn cho pé hùi ra chơi đó! :k4
_Tốt quá ha! :k65
_Từ nhỏ! :k29
Hân cầm lấy chai nước và giật mạnh tay phải Tâm kéo về phía nó roài nó giật tờ giấy từ tay trái của Tâm.:k48Còn Tâm thì bị té xuống,cũng may là tay anh vịn cái lan can nên mặt anh ko hun mặt đất.:k71Một tay khác của Tâm ôm lấy eo của Hân khiến cho Hân bị trượt ra phía sau và té xuống đất:k44.Hân nhắm chặt hai con mắt lại,nó nghĩ cái đầu nó sẽ tiếp đất khá mạnh bạo.:k20Nhưng...
_Đau quá!!! :k19
Hân nghe thấy tiếng Tâm hét lên,nó vội vàng mở mắt ra,nó ko hề bị đau ở đầu:k53.Nhìn qua bên cạnh,Hân nhìn thấy Tâm đang lấy tay đỡ đầu nó. :k18
_Pé còn nhìn nữa à?Biết cái đầu pé nặng lắm ko? :k47
Hân vội ngồi dậy,Tâm ngồi dậy xoa cái cổ tay và than thở: :k49
_Ôi cổ tay yêu quý của tao ui, chắc là mày đau lắm hả? :k43
Hân trợn mắt nhìn Tâm... :k42
_Đau cũng phải thôi,bị cái đầu đặc thịt đè lên mà! :k41
_Cái...cái...gì?Anh nói gì nói to hơn cho tui nghe coi!. :k53
_Ấy ấy!Anh có nói gì đâu mà...
_Hừ!Tui về đây!Bực quá! :khi5:
Hân đứng dậy phủi phủi áo quần,nó liếc xéo Tâm một cái roài bỏ đi.Còn Tâm cũng đứng dậy nhưng... :k33
_UI DA!!!.:k56
Hân giật mình quay lại xem cái tên cà tưng đó bị gì mà tự dưng hét lên.:khi5:Tâm đang ôm cái cổ tay của mình,thấy lạ nên Hân chạy tới hỏi:
_Gì mà cứ ôm cái cổ tay yêu quí của ông mà rên vậy?. :k7
_Pé đỡ anh dậy đc ko? :k57
_Why? :k7
_Anh bị trặc cổ tay roài!Đau quá! :k56
_Vậy à?Đáng đời anh! :k55
_Này!Nhờ anh đỡ cái đầu của pé nên pé mới ko bị u đầu đấy!Nhớ ko?:k23
_Ủa?Tui có kêu anh đỡ tui đâu!. :k66
_Thui mà!Giúp anh đi pé! :khi17:
Hân tính bỏ đi nhưng vì lòng nhân đạo của nó khá nhiều nên nó đỡ Tâm đứng dậy.Sau khi đỡ Tâm đứng dậy,nó dẫn Tâm xuống phòng y tế... :k38
...Hân đứng ngoài phòng y tế đợi Tâm ra...
_Sao ạ?Trặc cổ tay mà phải 3 tuần mới hết!:k11
Hân trợn mắt và há hốc miệng nhìn Tâm.Còn Tâm thì vẫn tỉnh bơ.Sở dĩ Hân phải ngạc nhiên như thế là vì trước khi Tâm vô phòng y tề nó đã nói như sau:
"Hân khều Tâm lại trước khi anh vô phòng y tế:
_Nếu có thể, tui sẽ...giúp anh trong mấy ngày này.:k61
_Sao?Pé nói vậy là sao?.:k12
_Thì tui làm anh bị trặc tay nên tui sẽ giúp anh chép bài,hoặc là chở anh về nhà...Vậy đấy!:k18
_Ừm...:k4
Tâm lúc đó đã nở một nụ cười rất là đểu..."
Bây giờ nhớ lại,Hân mới thấy sao mình ngốc quá.Suốt đường đi chở Tâm về nhà,Hân phải khổ sở rất nhiều, có 2 nguyên nhân.Đó là:
1.Nó đang chở 1 koolboy sau lưng nên rất nhìu cặp mắt ganh ghét chĩa vô nó!:k29
2.Cái tên ngồi đằng sau chả chịu ngồi yên,thỉnh thoảng hắn lại vung tay múa chân khiến nó phát mệt...:k29
Cuối cùng cũng tới con hẻm nhà Tâm,Hân dừng lại và nói:
_Tới rồi đó!Xuống lẹ cho tui về!:k60
_Từ từ đã!Cái tay anh nó đang đau mà!:k14
Tâm vừa xuống xe vừa cười tươi với Hân.Nhưng Hân chả bao giờ Hân chịu cười lại.Tâm chọc nó:
_Way Lé Kim!:k4
_Tui tên Hân!Nói bao nhiêu lần roài mà!>"<.:k11 _Hì!Anh thích Lé Kim hơn!:k41 _Tùy anh!Mệt ko có thời gian cãi!:k18 _Anh về nhá!!!:k38 _Bye!:k14 _Bibi...Lé Kim!!!.:k36 Roài Tâm chạy thẳng vô hẻm.Hân phì cười,roài nó đạp xe về nhà.. ********************* ..Buổi tối, tại nhà Hân...
_Hân à!Có con Thanh kiếm nè con!
Đang ngồi đọc báo trên phòng thì Hân nghe tiếng mama nó gọi.Nó chạy nhanh xuống lầu.Thanh đang đứng khoanh tay,nhăn mặt đợi.
_Thanh!Đợi tao lâu ko?.
_Ừ thì cũng khá lâu...
_Thôi!Lên phòng tao đi!
Hân kéo Thanh lên phòng.Vừa đi,Hân vừa hỏi Thanh:
_Tới nhà tao chi vậy?
_Qua chơi ko đc à?
Nghe giọng của con bạn,Hân biết chắc là Thanh vẫn còn giận.Nhưng nếu giận thì nhỏ đã ko qua nhà Hân làm gì.Hân khẽ cười vui vẻ.
...Trong phòng Ngọc Hân...
_Mày với ông Tâm sao rồi?
Thanh vừa đọc tờ báo Mực Tím vừa hỏi Hân.
_Sao là sao?Tao với ổng chả có gì hết!.
_Mày có chắc là mày ko có cảm tình với ổng ko?
_Chắc!Không bao giờ tao thích một người như ổng đâu!
Thanh cười nhếch mép.
_Mày tưởng mày nói dối tao đc hả Hân?
_Cái con này...Mày bắt đầu lên cơn rồi hả?
_Hồi đó khi mày chia tay Tuấn,mày cũng nói như vậy.Cũng nói là ko bao giờ nhớ nữa.Nhưng mà đến giờ mày vẫn chưa quên đc đấy thôi!Nghĩ lại đi!
_MÀY ĐỪNG ĐỂ TAO PHẢI BẤT LỊCH SỰ MÀ ĐUỔI MÀY VỀ!
_Khỏi cần mày nói!Tao về đây!Tao nói trước,nếu mà ông Tâm bibi mày thì mày đừng có khóc lóc với tao!
Thanh đứng dậy và bỏ đi về nhà.Hân nổi giận nhìn theo dáng Thanh đang đi về nhà...
chap 11...
Sau cái ngày cãi lộn với con Thanh đã đc 2 tuần, Hân cảm thấy bực bội.Lại thêm cái tên đang ngồi bấm tin nhắn điện thoại trước mặt nó nữa.Tại vì hắn mà cuộc đời nó thảm hại như vậy,tại hắn mà con bạn thân nhất của nó đã hiểu lầm nó.Tất cả là tại hắn-Nguyễn Chí Tâm!.Tại sao chứ?Tại sao ngày nào nó cũng phải tới nhà Tâm chở hắn đi học rồi lại chở về?.Còn nữa, tại sao cái cổ tay của hắn bị trặc mà lâu hết vậy???.Và nó ngồi ở quán nước với Tâm làm gì chứ?Sao giờ này nó ko đi về?.Hân bặm môi nghĩ ngợi.
_Hey!
_Hả?Gì?
_Pé sao im re vậy?Còn nữa,đừng có bặm môi nhìn anh nữa,mắt đã xấu thì phải cố giữ cái miệng đẹp hơn chứ.
_Nè!Có cần phải ăn nói móc họng ng` khác vậy hok?
Hân bực bội,chả bao giờ nó cảm thấy vui vẻ gì khi nói chuyện với Tâm cả.Đang ngồi uống ly nước cam của mình,nó chợt nghe Tâm kêu:
_Em yêu!
_Sặc sặc-Hân bị sặc vì cách gọi của Tâm
_Sao thế em yêu?
Tâm nhe răng cười,Hân ho liên tục.Sau đó, nó liếc Tâm đang cười đắc ý vì đã chọc đc nó.
_Em...
Tâm chưa kịp nói hết thì đã bị Hân chặn họng lại:
_ANH MÀ CÒN NÓI NHƯ VẬY 1 LẦN NỮA THÌ LY NƯỚC CỦA TUI BAY THẲNG VÔ MẶT ANH ĐÓ!
_Anh giỡn mà.Sao pé khó thế?
_Ko có giỡn cái kiểu đó.Hiểu chưa?
_Ok ok,pé bình tĩnh lại nào.
_Hừ!
Hân tiếp tục uống nước cam.Trời tự dưng đổ mưa,Tâm nhìn ra ngoài trời.Hân ngồi trầm tư suy nghĩ, và cũng sẵn tiện ngắm khuôn mặt của Tâm.Quả thật,Tâm có 1 khuôn mặt rất đẹp,rất thu hút người khác,Hân chợt thấy mặt của mình hơi nóng lên,tim nó bắt đầu đập nhanh hơn một chút.Nó cảm thấy lạ lắm,mặt của nó cứ nong nóng lên.Hân vội đứng dậy:
_Pé sao thế?Sao tự dưng đứng lên vậy?
_Tui...tui...tui đi rửa mặt!
Nói rồi nó vội chạy đi,nhưng chân nó vấp phải một cái chân ghế và nó ngã người ra phía trước.Ko có gì để bám vào, nó quơ quào tay và mắt thì cứ nhắm tịt lại.Tâm nhìn thấy vậy đã chạy tới đưa tay ra đỡ nó.Hân từ từ mở mắt ra, nó ko cảm thấy người nó tiếp đất gì cả,thay vào đó là khuôn mặt Tâm đang nhìn nó chòng chọc.Hân vội vàng đứng ngay lại và đẩy Tâm ra, rồi nó chạy thẳng vào WC.Tâm gãi đầu nhìn theo Hân và cảm thấy khó hiểu.
Còn Hân,nó đứng rửa mặt xong rồi nhìn mình trong gương.Nó tự hỏi tại sao nó lại có cái cảm giác như hồi nãy.Rồi nó nhớ lại lúc Tâm đỡ nó, và giật mình nhận ra: Cái tay Tâm đỡ nó chính là cái tay đang bị trặc.Hân đứng ngẩn ra khoảng 10 giây.Sau đó,nó đùng đùng nổi giận bước ra cái WC và tiến thẳng về phía Tâm đang tính tiền.
_Pé rửa mặt xong rồi à?Mình về thôi.
_Tại sao anh nói dối tui?
_Nói dối?Anh nói dối em cái gì?
_Cái tay của anh ko bị trặc.Đúng ko?
_Mình về thôi em!
Tâm kéo tay Hân đi,nhưng nó đã hất tay Tâm ra và nói:
_Anh nói sự thật đi!
_ANH BẢO LÀ ĐI VỀ!
Tâm hét lên và lôi nó đi trước bao nhiêu người.Tay của Tâm nắm chặt đến nỗi cổ tay của Hân đau kinh khủng.Sau khi đi ra khỏi quán,Tâm kéo nó đi bộ giữa trời mưa .Hân cố gắng rút tay lại,nó đứng lại ko đi theo Tâm.Tâm quay qua nhìn nó:
_Sao đứng lại?
_Anh có điên ko?Sao tư dưng đi giữa trời mưa như vậy?.
_Anh...Anh cũng ko biết tại sao mình lại như vậy nữa?
_Anh...Anh thật là...tui đi về đây.Ướt nhẹp cả rồi.
Hân quay đi bỏ về,chợt Tâm kéo tay Hân lại và ôm chặt nó.Hân lấy tay đấm thùm thụp vào lưng Tâm:
_Làm gì vậy hả?Bỏ tui ra!
_Anh thích em,Ngọc Hân!
_Tui ko nghe bỏ ra!
_Nghe này!Anh bị trặc tay là thật,nhưng mà chỉ chừng có vài ngày thôi.Anh nói dối em là vì anh muốn ở cạnh em,anh thật sự thích em đó!
_Tui ko nghe!Tui ko thích anh!
_Em...em nói gì cơ?Em ko thích anh ư?
_Phải!Tui ko hề thích anh!
Tâm ghì chặt hai tay lên vai Hân và hỏi kỹ hơn:
_Sau tất cả những ngày qua em ko có tí cảm giác nào với anh ư?
_Đúng!
Tâm buồn bã,hai tay buông lỏng xuống,Hân nhìn theo vẻ mặt Tâm và nói:
_Nghe này,em ko biết là anh thích em như thế nào.Nhưng đừng cố tìm cách khiến người khác thích mình.Anh hiểu chứ?
_Đừng nói nữa.
Hân im lặng quay đi,tránh ánh mắt của Tâm.Tâm thì vẫn cứ nhìn Hân với ánh mắt đau khổ.Đc một lúc,Hân nói:
_Em nghĩ...tụi mình nên về đi.
Hân quay lưng lại và bước từng bước một về nhà.Tâm nhìn theo dáng của Hân và khẽ nói:
_Anh sẽ ko bỏ cuộc đâu.
Rồi Tâm cũng quay đi và đi về nhà.Trời vẫn còn đổ mưa.....mưa như trút nước....trong lòng nó,và ngoài đường...
...Hân bước đi trong mưa,ko hiểu sao nó cảm thấy tội tội cho Tâm.Xe đạp của nó hôm nay hư nên phải nhờ papa chở đi học,còn Tâm thì phải nhờ Hiếu cho đi ké xe.Nó vừa đi vừa suy nghĩ về những điều nó đã làm vừa rồi.Chợt,nó ko thấy giọt mưa nào rơi vô người.Hân ngẩng lên,một chiếc ô màu xanh dương đậm.Ko hiểu sao trong đầu nó,người nó nghĩ tới ngay đầu tiên là...Tâm.Nó quay lại sau lưng,đó là Tuấn.
_Sao Hân lại đi dưới mưa thế này?Con gái dầm mưa ko tốt đâu!
_Sao Tuấn lại ở đây?
_Tuấn đi mua đồ,sẵn tiện qua nhà cái Thanh để trả tập luôn.Còn Hân?
_À...Hân...
_Coi Hân kìa ướt hết rồi.
Tuấn nhìn Hân lo lắng,Hân cúi mặt xuống và vuốt nhẹ tóc mình.
_Nè!Cầm dùm Tuấn!
Tuấn đưa cho nó cái dù,rồi cởi áo khoác ra,khoác lên người Hân.Hân quay qua và hỏi:
_Sao tự nhiên....
_Khoác vô cho đỡ lạnh!
_Nhưng mà...
_Không có đc cãi Tuấn nghe ko?Bây giờ Tuấn đưa Hân về nhà nha?
_Ừm...Cám ơn Tuấn.
Rồi cả hai cùng đi về nhà Hân.Vừa đi,Tuấn vừa hỏi nó:
_Bạn trai của Hân đâu rồi sao ko thấy đi chung với Hân?
_Ai cơ?
_Thì cái tên Tâm đó!
_Tuấn hiểu lầm rồi!Ko phải vậy đâu.
_Nghĩa là....
_Mình...mình ko có quan hệ gì với anh Tâm cả.
_Thật à?
_Ừm.
Rồi cả hai cứ đi mãi cho tới khi đến đc nhà Hân:
_Thôi,tới nhà Hân rồi!Tuấn về nha?
_Ừm...Tuấn về cẩn thận.
_Ừm...Hân này!
_Gì Tuấn?
_À...Thôi để bữa khác vậy.Bye Hân nhá!
_Bye!
Rồi Tuấn chạy nhanh đi.Hân nhìn theo dáng Tuấn đang khuất dần,nó im lặng bước vô nhà....

Không có nhận xét nào: