
Tại khách sạn ở Anh Quốc
- Cuối cùng cũng có một buổi dã ngoại đúng nghĩa _ Quân thở dài .
- Haz ...... _ Cả bọn nhớ lại hai ngày kinh hoàng nhất vừa diễn ra trong cuộc đời mình thở dài thườn thượt .
- Chúng ta đi chơi đi _ Duy .
- Mí cô , mí cậu quên sự có mặt của tui rồi nhỉ _ Cô giáo gằn giọng , 1 chất giọng khàn khàn đặc sệt .
- Ơ , cô chui ra từ đâu vậy ? _ Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau , nói cùng một lúc .
Vẻ mặt tức giận của cô giáo tăng lên gấp bội . Cả bọn nhìn thấy vẻ mặt ấy sợ khiếp vía . Các thầy cô khác nhanh chống có mặt đông đủ . Cô giáo cố gắng nuốt cục tức xuống , lấy lại vẻ tươi như hoa hằng ngày .
- Bên lớp chị có ai còn sống ko ? _ Giáo viên 1 .
- Hôhôhô.... Các anh chị nhìn xem _ Cô giáo tự hào . Tất cả ánh mắt của thầy cô đều đổ về phía bọn tôi.
- Lớp chị tốt ưa rồi còn gì . Đâu như lớp tụi tui _ Giáo viên 2 .
- Mệt wa _ Giáo viên 3 .
Bọn nó nghe ngóng cuộc nói chuyện của các giáo viên rồi ánh mắt từ từ chuyển sang lớp bên cạnh . Trông mặt người nào người nấy cứ như vừa gặp ma í “ Cũng may tụi mình chưa giống như họ “ . Bọn nó tự an ủi mình .
- Nghe nè , các em có 1 tuần để ăn chơi xả láng . Sau 1 tuần chúng ta sẽ về thành phố .
Nghe đến đây thì một tiếng thét kinh hoàng vang lên .
AAAAAAAAAAAA
Sau khi hết tiếng hét khách sạn không còn lấy 1 đứa hs nào . Mỗi người chạy một ngã nhưng không hẹn mà gặp tất cả đều có mặt tại công viên quốc gia . 1 tuần trôi wa thật đầy í nghĩa . Bọn chúng cùng nhau đi dạo , mua sắm , tìm hiểu sở thích của nhau .
Kết thúc buổi dã ngoại , tại trường :
- Well come to the hell ..... Chào mừng các em đến với Hội Học Sinh ( HHS ) _ Bom ( Hội Trưởng ) .
- Oh , yeak . Đợi chờ mòn mỏi tuổi xuân trong 2 năm rốt cuộc cũng có con gái xuất hiện trong HHS _ Thư kí .
- Các em ko cần phải giới thiệu đâu . Tụi anh đọc hồ sơ của các em rồi tuy hơi thất vọng về thân phận của bọn em 1 tí nhưng ko sao . Tụi anh chẳng để tâm đâu _ Bin tuôn 1 tràng ( Kế toán ) .
Quân , Huy , Duy nghe cuộc nói chuyện chẳng hỉu mô tê gì hết trơn nhưng thấy sự wan tâm đặc biệt của đàn anh danh cho vị hôn phu của mình đi quá mức bèn lên tiếng .
- Có cần nịnh nọt đến vậy không _ Huy .
- Đúng đấy _ Duy .
- Mọi người không còn cơ hội đâu . Cô ấy là hôn phu của em _ Quân tự hào .
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía 3 hoàng tử rồi từ từ chuyển sang chỗ bọn nó . Bọn nó chẳng nói gì mắt trợn ngược nhìn về phía người vừa phát ra câu nói ấy . Im lặng một từ đúng nhất để diễn tả không khí này .
- Mọi người wa xem nè _ Câu nói mang giọng điệu một chút khó tin một chút hối thúc . Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía máy tính . Con số dang xem trang web tăng lên đến chóng mặt . 6 đứa nó trố mắt không để lọt một chi tiết nào trong bức ảnh , còn có cả những lời bình ghi bên dưới bức ảnh nữa chứ .
Một cuộc rượt đuổi xảy ra mà nạn nhân ko ai khác chính là những người trong HHS . Từ chạy quanh phòng đến chạy quanh trường .
- Đứng lại đó cho tui _ 6 người đồng thanh .
- Tụi anh đâu có ngu
- Đợi trăm năm nữa đi nha .
Tất cả mọi người đều chăm chú xem cuộc rượt đuổi của bọn nó . Ánh mắt ghen ghét có , đố kị có nhưng hầu hết là sự ngưỡng mộ .
- Này chuyện lúc sáng là sao ? _ 1 nữ sinh quay xuống thay mặt cả lớp hỏi nó đều mọi người đang thắc mắc . Hàng chục con mắt đổ dồn về bọn nó chờ đợi câu trả lời .
Thấy ánh mắt cả lớp nhìn nó thân thiện hơn hẳn ko còn như tuần trước . Na trả lời :
- Tại anh Bom í ( Hội Trưỏng ) .
Câu nói của Na vẫn chưa giải đáp được thắc mắc . Mọi người chuyển ánh mắt vào Nhi . Im lặng . Vẫn im lặng . Linh lên tiếng .
- Anh Bom ảnh upload hết ảnh chúng mình tham gia dã ngoại còn có cả video nữa . Với lại ảnh còn ghi những lời bình vớ vẫn nữa chứ _ Linh phụng phịu .
- Có vậy mà cũng giận được nữa . Thua cô nương luôn _1 nữ sinh nói + 1 tiếng thở dài .
- Con nít wa _ Mí người còn lại đồng thanh .
Sau câu nhận xét ấy cả lớp có trận cười rầm rộ . Cười nhìu nhất là các hoàng tử . Cô bước vào lớp mọi âm thanh nín bặt . nhưng đâu đó có tiếng cười khúc khích . Cô giáo bước đến bàn Quân :
- 3 em cười gì hả . Dám vô lễ vậy sao ? Bước ra ngoài _ Cô giáo tức giận quát .
3 hoàng tử đành ngậm ngùi bước ra khỏi lớp . Thấy vậy Linh , Nhi , Na ôm bụng cười . Bị cô giáo trong thấy nó cũng phải ra đứng cùng Quan , Huy , Duy .
Cô tức giận vì các em hs ngoan của mình lại có hành động như vậy giờ học diễn ra trong không khí căng thẳng im lặng . Có thể nghe cả tiếng lật từng trang vở , sách .
Giờ học trôi wa . Bọn nó về nhà .
- Ủa nhà chúng ta có khách hả ? _ Quân
- Vâng ạ _ Quản gia lên tiếng .
3 hoàng tử chưa kịp hỏi là ai thì có 3 cô gái bước ra trong có vẻ kiêu căng , đỏng đảnh .
- Xin chào . Em là vị hôn phu của anh _ 3 cô gái đồng thanh .
**********************
Hắn : 3 hoàng tử . Mà mọi người muốn đó là suy nghĩ của ai cũng được .
Nó : Là Linh , Nhi , Na đấy .
- Các cô là ai ? _ 3 hoàng tử đồng thanh .
- Hôn phu của các anh đấy _ 3 cô gái lạ hoắc nhắc lại câu trả lời .
Nhìn các hoàng tử rồi ánh mắt từ từ chuyển dời sang bọn nó . Ánh nhìn khinh khỉnh ci thường . Linh , Na tức ra mặt . Nhi chẳng biểu hiện cảm xúc gì cứ lặng lẽ vậy thôi . Không ai biết đằng sau lớp mặt nạ kia có 1 trái tim đang khóc . Nhi đã thử đặt lòng tin vào Huy , vào anh chàng ngày ngày chạy theo mình . Cứ như với Huy Nhi là cả một thế giới không thể thiếu . Nhưng Nhi đã sai , chỉ có mình Nhi độc diễn , vỡ diễn của riêng mình . Nhi cười chua chát , thì ra không phải chỉ có mình là vị hôn thê , mà còn có những người khác nữa , còn có những người mà Nhi chưa từng biết.
Thất vọng bọn nó định bỏ đi thì quản gia lên tiếng :
- Thưa các tiểu thư , từ nay các vị sẽ ở đây để tiện cho việc đi lại . Đồ đạc đã được sắp sếp gọn gàng . Mời các tiểu thư lên phòng .
Sau câu nói của Quản gia bọn nó mĩm cười cảm ơn , nụ cười của một tiểu thư ( giả tạo , gương mặt không một biểu lộ cảm xúc ) . Hắn như đọc được sự thất vọng trong ánh mắt của nó không nói được câu nào , lặng lẽ nhìn bọn nó khuất xa . Hắn chợt nhớ đến một câu đã từng đọc được ở đâu đó trước đây “ Những thứ nắm chặt trong tầm tay , nếu không biết nắm bắt . Bạn sẽ phải hối tiếc giống như tôi bây giờ “ .
Bọn nó đã về phòng , hắn giờ mới để í đến những nhân vật lạ hoắc này .
- Các cô là ai ? _ 1 câu nói từ miệng 3 hoàng tử phát ra nhưng lại mang những âm điệu khác nhau . Quân tức giận , Huy lạnh lùng , Duy thờ ơ . Các cô gái vẫn vậy chẳng để í thái độ của hắn chỉ ỏng à , ỏng ẹo trả lời .
- Em là Thiên . 17 tuổi . Con gái tập đoàn Thiên Long . đứng thứ 7 thế giới . Mong các anh chiếu cố .
- EM là Như và Cúc . Cũng 17 tuổi . Gia tộc đứng thứ 7 thế giới .
“ Chỉ đứng thứ 7 thế giới mà đòi bước chân vào cái nhà này . Giám dùng ánh mắt ấy , điệu bộ ấy nhìn Linh . Các cô là cái thá gì kia chứ . “ . Quân cười nửa miệng , tức giận .
Là bạn thân từ nhỏ Huy và Duy như đọc được tất cả các í nghĩ wa ánh mắt của Quân . Bước đến bên cạnh Quân thầm thì :
- Mày cố nén cục giận xuống đi nếu không muốn mất mặt ông bà già _Duy .
- Và phải nghe theo sự sắp đặt của họ nữa _ Huy .
Quân bước đến gần đó cầm lấy ly nước tu nguyên một hơi , đùng đùng bỏ về phòng . 2 người chỉ biết nhìn nhau thở dài ngao ngán , cũng về phòng của mình .
Thiên , Như và Cúc tức giận trước thái độ thờ ơ của “ chồng tương lai “ của mình . Nghĩ đến người khiến hắn có thái độn như vậy nhỏ Thiên nguyền rủa “ Các cô sẽ phải sống khổ sở với tụi này dài dài “ ( Đúng là tự biên tự diễn , rõ ràng mình xuất hiện sau mà còn ... ) .
DO wa mệt mỏi vào sự kiện tối hum trước . Hắn quyết định nghỉ học . Các í tưởng chợt loé lên “ làm cách nào để bọn nó nguôi giận và có thể làm lành với bọn nó được đây ? “ . Tặng hoa hồng , đi ăn kem , đi chơi , xem phim được bọn hắn liệt kê một hàng dài . 1 ngày vui vẻ nhưng kế hoạch ấy chợt phá sản khi tụi nó quyết định đến trường mặc cho bọn hắn xuống nước cầu xin năn nỉ . Biết không thể nào lay chuyển được bọn nó , hắn không nói gì thêm nữa , nhìn nó vào xe dần dần khuất xa .
Nó lúc này trong thật gần nhưng sao xa vời quá . Trong trái tim hắn có điều gì đó đang thay đổi , 1 cảm xúc lạ lẫm . Cảm giác như vừa đánh mất thứ gì đó quí giá lắm , không thể nào diễn tả bằng lời . Nhưng hắn biết trái tim hắn đang đau . Muốn hét lớn nhưng không được bởi vì không có nó hắn không thể nào là chính bản thân mình . Hắn nói nhỏ , chỉ một mình hắn nghe thấy :
- Em định như thế đến bao giờ . Đừng đối xử như vậy với anh . Anh sắp phát điên rồi .
Một lúc sau , Thiên Như Cúc cũng có mặt tại phòng khách . Bước đi nghiêng bên này , nghiêng bên nọ về bước đến phía hắn .
- Các anh đưa em đi tham quan nhà đi _ Thiên liếc mắt nhìn Quân .
Quản gia đứng gần đấy quan sát biểu hiện của hắn . Mọi việc thường ngày của hắn đều được Quản gia thông báo cho nhị vị phụ huynh . Vì vậy mà hắn rất cảnh giác với Quản gia . Nơi nào có Quản gia thì hắn sẽ không phải là hắn . Một cái tôi khác , 1 cái tôi không có tình cảm , 1 cái tôi không biết cười ( 1 nụ cười hạnh phúc ) . Phát hiện sự có mặt của Quản gia , Quân đành đồng ý đưa 3 cô nàng đi quanh nhà .
“ Ở nhà là 1 quyết định sai lầm mà “ Đâu đó ai đó đang đau khổ về sự lựa chọn của mình . Phải dẫn 3 cô nàng kênh kiệu từ nơi này sang nơi khác . Bị đeo bám như đĩa , nghe “ Anh này , anh nọ “ hăn chợt nghĩ “ Không phải nghe từ anh từ bất cứ người nào cũng hay cả “ .
Hết nhà rồi lại đến shopping , hắn cứ như cái giá di động của 3 nhỏ kia . Trên ngươi đầy túi xách , mồ hôi nhễ nhãi . Tức giận là từ đúng nhất diễn tả tâm trạng của hắn bây giờ .
Tại trường , nó cũng chẳng hơn gì :
- Mí tên hoàng tử đáng ghét đã năn nỉ thì phải năn nỉ tới cùng chứ _ Linh bực bội .
- Hay là chỉ năn nỉ cho có lệ thôi _ Na tiếp lời Linh . Tuy bực bội nhưng nó cảm giác được trái tim nó đang đau . Nó đang che dấu cảm xúc của mình .
Nhi im lặng từ tối qua đến giờ Nhi chẳng nói câu gì , chỉ cảm nhận cảm xúc lạ lẩm trong tim . “ Đó là cảm xúc nhất thời vì bị lừa dối thôi mà “ Nhi tự an ủi mình . Nhưng cơn đau chẳng bớt nó càng ngày càng lớn dần trong tim . Nhi sợ , sợ nếu cảm xúc này vỡ oà thì cái vỏ bọc lạnh lùng bao năm nay mình tạo nên sẽ tiêu tan mất . Mặt Nhi tái đi .
- Cậu không sao chứ ?
- Đau ở đâu sao ?
- Mình không sao . Chỉ là hơi mệt thôi . Mình cần không gian yên tĩnh .
Nhi lên sân thượng không wuên mang theo tập sách . Đã có người nhanh chân hơn Nhi . Người đó là Bom ( Hội trưởng ) . Nghe thấy tiếng bước chân , Bom quay mặt lại nhìn .
- Ủa là em hả . Hum nay ko có Huy theo sau sao ?
Nhi không trả lời ánh mắt vẻ đượm buồn chỉ trong 5s nhưng Bom đã thấy được ánh mắt ấy .
- Giận nhau sao ? _ Bom như nhớ được 1 câu triết lí đã đọc .
- Đừng nên chỉ suy nghĩ theo 1 phía . Hãy thử đặt mình vào tâm trạng của đối phương rôi hãy suy xét .
Nói xong Bom lặng lẽ bước đi để Nhi một mình suy nghĩ .
RENG!!!!!
Nó đã có mặt trong lớp . Trong đầu cả lớp có hàng ngàn câu hỏi “ Hoàng tử đâu rồi ? Sao không đi học ? ..... vv và vv....” . Cô giáo bước vào lớp nên bọn nó không hỏi được . Giờ học trôi wa thật lâu là lâu .
Buổi trưa tại căn teen :
- Này sao hum nay các hoàng tử không đi học vậy _ Cả lớp xúm vào chỗ tụi nó như đợi chờ câu trả lời .
- Sao lại hỏi tụi này , tui không biết _ Na .Nhìn thái độ lạ hoắc của Na chúng biết là đang giận nhau chứ gì . Quay sang 2 người bên cạnh cũng thái độ y hệt . Cả lớp cũng chẳng hỏi gì thêm . Giờ học trôi wa đầy vẻ mệt mỏi .
Trở về nhà với ánh mắt vô hồn .
- Các tiểu thư về rồi ạ . _ Quản gia .
- Vâng _ Nhi .
- Sao nhà trống trơn thế ? _ Linh nhìn quanh .
- Các thiếu gia vẫn chưa về _ Quản gia .
- Đi chơi vui wa nhỉ . Giờ vẫn chưa về _ Na giọng trách móc .
Sau câu nói . 3 hoàng tử trở về trên người vẫn còn một cục nợ đeo bám . Bị Nó nhìn thấy cảnh đó hắn vội đẩy mấy nhỏ kia ra định giải thích thì nó đã đi lên phòng . Từ hiểu lầm này , sang hiểu làm khác . Không khí trong phòng ngột ngạt . Không còn như lúc trước đầy ấp tiếng cười .
**********************
Quá nhiều câu hỏi hiện lên trong tâm trí Linh . Khiên Linh không thể ngủ được , Linh muốn hỏi Quân cho ra lẽ , khí thế hừng hực bước đến phòng Quân . Đang định đá cửa bước vào thì giọng Quân oang oang vang lên trong phòng ( Quân đang nghe điện thoại qua chế độ loa ngoài nha ) :
- ÔNG GIÀ _ Tiếng hét đầy kinh hoàng của Quân .
- Gì vậy con trai yêu của bố _ Đầu dây kia là giọng nói của một người đàn ông trung niên , ngọt như kẹo .
- Chuyện này là sao hả ? _ Quân vẫn hét lớn .
- Chuyện gì , cha nhớ là đâu có chuyện gì đâu ?
- Con nai ngơ ngác nhỉ . Sau khi không lại xuất hiện thêm một vị hôn phu nữa _ Quân mỉa mai .
- Ơ , ta muốn cho con thêm một sự lựa chọn mà _ Papa Quân cố thanh minh .
- Tui không cần , vì ông mà đời tui đang khổ sở đây này .
Sau tiếng hét của Quân là một tiếng bịch thật lớn . Chắc Quân đôi điện thoại Linh nghĩ vậy . Nghe lén cuộc nói chuyện từ đầu đến cuối của Quân , Linh hiểu được sự tình nên cũng chẳng muốn giận Quân nữa . Nhưng Linh chẳng làm lành trước đâu ai biểu Quân có người cha ưa làm chuyện bao đồng làm chi . Cho chết
Đếm ấy , tại một căn phòng khác cũng có 2 người đang mất ngủ ( Nhi và Huy ) . Nhi cứ nghĩ mãi về câu nói của Bom . Suy nghĩ , suy nghĩ mãi cứ như vậy trời sáng lúc nào không hay . Nhi cố lết dạy với đôi mắt thâm quần , Nhi lúc nào cũng hoàn hảo nhưng hôm nay thấy Nhi như vậy Linh rất ngạc nhiên . Đâu đó cũng có một người thảm như vậy .
Na vẫn còn nướng trên chiếc giường thân yêu của mình . Tại phòng ăn là một không khí ngột ngạt căng thẳng .
3 nhỏ kia vẫn một mực đeo bám hắn , ngay cả lúc ăn cũng ăn không yên . Nói mấy câu xến rền :
- Anh Quân , nói AAA đi nào _ Thiên .
- Anh Huy ăn cái này nè _ Như .
- Anh Anh Duy , cái này của em ngon quá .... Anh ăn thử ko ? _ Cúc
Những câu nói xến rên ấy cứ tiếp tục vang lên . Nhi và Linh vẫn chẳng phản ứng gì trước tháu độ của mấy nhỏ kia .Linh nhâm nhi Ly sữa nóng , Nhi thưởng thức tách trà thơm . Hắn cảm thấy hụt hẫng “ Chẳng nhẽ , anh không có chỗ đứng trong trái tim em sao ? Chỉ một góc nhỏ thôi cũng không có sao ? “ . Hắn đâu biết rằng bọn nó cũng là dân kinh doanh giống hắn . Từ nhỏ bọn nó đã được dạy , dạy như thế nào là che đạy cảm xúc , như thế nào là nhẫn tâm . Ba đứa kia cứ lãi nhãi hoài không dứt , tức giận bọn hắn quát :
- Đồ dây leo _ Quân .
- Mặt dày _ Huy
- Không biết ngượng _ Duy
1 câu ngắn ngủn nhưng cũng đủ khiến 3 cô im thoăn thoắt , chẳng dám hó hé nữa lời .
Cuối cùng Na cũng xuất hiện .
- Đi học thôi _ Na uể oải , giọng còn ngái ngủ .
- Lại cái tật sợ sữa _ Nhi trách yêu .
- Chắc là chỉ uống sữa do anh í mua thôi chứ gì _ Linh tiếp lời .
Na không để ý cuộc nói chuyện của Linh và Nhi . Na nhớ về hành động bạo lực lần trước của Duy , mặt đỏ ửng lên . Đúng cái lúc mà Linh nói xong câu í nữa ( đằng trên í ) . Nhìn thái độ đột ngột thay đổi của Na , Duy ấm ức “ Anh í ? Anh nào ? Anh nào mà có thể khiến Na đỏ mặt ngoài mình ra kia chứ ? “ . Hàng ngàn câu hỏi hiện ra trong đầu Duy nhưng Duy biết Duy chưa thể hỏi Na lúc này .
6 người quyết đinh đi riêng .Tuy đi riêng nhưng rốt cuộc cũng có mặt tại trường cùng một lúc ( 3 nhỏ kia đến trường vào buổi chiểu ) .
Thấy các hoàng tử đi học lại , đám FC hâm mộ cuồng nhiệt như mèo thấy mỡ cứ “ Anh ơi , Anh ak ? Tại sao anh nghỉ học “ .
Đến trường là cơ hội gần tụi nó tốt nhất và còn có thể giải thích mọi chuyện đang tính sẽ dẫn tụi nó lên sân thượng giải thích thì đám FC điên cuồng này không biết từ đâu xuất hiện . Làm hắn không thể giải thích với tụi nó . Quân hét lớn :
- Tránh xa tui ra . Bộ tui là sinh vật quý hiếm chắc ? .
Huy Duy nhìn nhau thở dài . Đám FC thấy sự tức giận của Quân chẳng dms hó hé nửa lời im thin thít dàn hàng ngang cho các hoàng tử bước vào ..
RENG !!!!!!!!!
Tiết học đầu tiên diễn ra trong không khí chẳng máy hào hứng nếu như không phải nói là căng thẳng . Vì vậy mà 3 đứa nó quyết định bỏ tiết . Tiết 2 , hắn không thấy tụi nó chán nản rời khỏi lớp , đi kiếm tụi nó để giải thích .
Nhi trên sân thượng của trường . Đang ngồi trò chuyện cùng Bom .
- Thế nào đã suy nghĩ về điều anh nói chưa ? _ Bom lên tiếng .
Nhi khẽ gật đầu .
- Kết quả ra sao ? Em có đồng ý ko ?
Nhi gật đầu thêm một lần nữa gương mặt có một chút ửng đỏ . Bom cười tinh nghịch , tiến tới thì thầm , nho nhỏ vào tai Nhi :
- Nếu như trước mặt ai đó . Em cứ biểu hiện như vậy thì người ta sẽ không hiểu lầm em như vậy đâu .
Hành động của Bom khiến Nhi giật mình , xích người ra xa . Bom phì cười “ Thì ra đâu phải tảng băng . Sao cứ cố dấu mình mãi thế “ . Bom quyết định sẽ ủng hộ Nhi tới cùng vì Bom muốn biết sau sự lạnh lùng kia là một người cpn gái như thế nào .
2 người đang nói chuyện không biết rằng Huy đã nhìn và nghe cuộc nói chuyện của họ nhưng chỉ nghe được một nữa . Lúc Bom kề sát tai Nhi , Huy đau khổ , tức giận bỏ đi ko thể xem tiếp nữa .
Duy không đi kiếm Na vì Duy biết kiếm NA . Duy cũng chẳng biết phải nói gì . Duy ngủ trên cây cổ thụ gần trường . Đang lim dim thì có 1 người bước đến .” Là Na s” . Na không biết sự có mặt của Duy . Na dựa vao cây cổ thụ , ánh mắt thất thần . Tuy thương Na nhưng Duy chẳng biết phải làm gì , lặng lẽ ngắm nhìn Na .
Na lấy trong túi ra chiếc điện thoại di động , ngắm nhìn hình nền một chàng trai . “ Chàng trai đó là ai vậy “ Câu hỏi trong đầu Duy hiện lên rồi lại nghĩ về câu nói của Linh lúc sáng “ Anh í “ . Duy cố nhìn rõ bức hình “ Đó chẳng phải là mình sao “ . Na xem những tấm ảnh khác nhau , không biết từ lúc nào trong điện thoại của Na đã tràn đầy nụ cười ánh mắt ấm áp của Duy . Na cầ Duy , Na không thể thiếu Duy câu nói ấy cứ vẳng vẳng đâu đó trong trái tim Na , sau đó là những hàng nước mắt tuôn rơi . Duy quan sát tất cả , Duy không ngờ đối với Na , Duy cũng quan trong như vậy . Duy xuống khỏi cây , ôm Na vào lòng . Na ngơ ngác khi thấy Duy vội lau nước mắt .
- Đồ ngốc , anh thấy hết rồi . Tại sao lúc nào cũng dấu tìn cảm của mình vậy _ Duy âu yếm nhìn Na , hôn vào mắt Na vào những giọt nước mắt đang lăn dài trên má .
Na không phản ứng cứ để vậy oà khóc nức nỡ trong vòng tay Duy .
- Ngoan nà đừng kgíc nữa có biết en đối với anh quan trọng lắm không hả ? Từ nay đừng đối xử với anh như vậy nữa _ Duy nói ánh mắt hằn lên vẻ đay khổ cô đơn .
- Uhm ... Nhưng mà đau phải lỗi của Na . Là do Duy mà _ Na nói mà nước mắt vẫn không ngừng rơi .
- Là do Duy , nhưng Na phải cho Duy cơ hội giải thích chứ _ Duy trách yêu Na .
- Na cũng có lỗi vậy thôi huề nhé _ Sau câu nói 2 đứa móc nghéo tay nhau như 1 lời hẹn ước . Sau này 2 đứa sẽ nói với nhau tất cả , tin tưởng lẫn nhau .
Linh đang ngủ trong phòng y tế . Quân không tìm thấy Linh , thất vọng . Ai nhìn thấy Quân đều cảm thấy thương trong Quân ánh lên sự cô độc , thiếu tình thương như một đứa trẻ vừa đánh mất một thứ quý giá .
Na và Duy muốn các bạn của mình làm hoà .
****************************
Tại sân sau trường :
- Cậu gọi anh ra đây làm gì ?_ Bom .
- Em có chuyện muốn nói với anh _ Huy lạnh lùng .
- Muốn nói gì thì nói nhanh nhá . Anh vẫn còn công việc trong văn phòng .
- .... Anh ... thích ... Nhi phải không _ Huy hơi nhíu mày cố nói cho ra chữ “ thích “.
- Tại sao lại hỏi anh như vậy ?
- Lúc nãy trên sân thượng em đã thấy hết _ Huy nói giọng mỉa mai .
“ Thằng nhóc này , không phải đang ghen chứ ? Cặp này dễ thương ghê . Phải chọc Huy một chút mới được “
- Cậu muốn anh quen Nhi sao ? . Nếu anh quen Nhi cậu sẽ không sao chứ . Kể cả việc anh nắm tay Nhi , hôn Nhi ? .
Không hiểu sao Huy lại tức giận trước câu nói của Bom . Huy dang tay ra đánh Bom .
- Thằng nhóc này chẳng phải lúc nãy bảo không quan tâm sao ? _ Bom cười tinh nghịch .
Biết mình đã mắc mưu Bom , Huy lúng túng mặt đỏ ửng .
- Nhóc và Nhi đều ngốc như nhau ?
- Hở , anh nói vậy là sao ? _ Huy ngạc nhiên .
- Anh không biết , cậu tự mình đi hỏi đi .
Huy vội vàng chạy đi tìm Nhi . Trên sân thượng , cuối cùng Huy cũng đến . Nhi không biết sự hiện diện của Huy . Tay cầm bông hồng miệng liên tục lẩm bẩm :
- Làm hoà ...
- Không làm hoà ...
- Làm hoà ...
- Không làm hoà ...
- Làm ...
Nhi giật mình khi có một bàn tay kéo mình về phía khác . Đó chính là Huy . Nhi vội đẩy Huy ra nhưng càng đẩy Huy ôm càng chặt . Nhi đành ngoan ngoãn trong vòng tay Huy .
- Em không cần ngắt cánh hoa như vậy đâu . Em không làm vậy anh cũng đã tha thứ cho em rồi _ Huy nhìn Nhi dịu dàng .
Ánh mắt ấy làm Nhi không thể nhìn thẳng vào mắt Huy được . Nhi dụi đầu vào ngực Huy .
- Sau này không được giận anh vô cớ nữa nhá .
Nhi vòng tay qua ôm Huy thay câu trả lời .
Đâu đó có 2 người đang nghe lén cuộc nói chuyện của Nhi và Huy chợt mừng thầm . Đó là ai Duy và Na đấy ^^ .
Quay lại quá khứ :
Sự tình là trong lúc Huy chạy đi tìm Nhi . Không biết vô tình hay cố ý Huy chạy wa nơi Duy và Na , Na nghĩ chắc Nhi gặp chuyện gì mới khiến Huy có vẻ mặt như thế . Duy và Na nhanh chóng chạy theo vì thế mới được xem kịch miễn phí . ^^
Quay qua cặp đôi Quân , Linh nào :
Quân vẫn đi tìm Linh , đi mãi đi mãi nhưng vẫn vô vọng . Trái tim Quân đang gào thét gọi tên Linh , cái tên đã khắc sâu vào tâm trí Quân lúc nào không hay . Quân biết bây giờ mình không thể thiếu Linh . Quân như phát điên đi đến đâu Quân gào thét tên Linh ở đấy . Mọi người nhìn Quân mà thấy thương . Hoàng tử tuyệt nhất trường cũng là người thường , cũng có khuyết điểm , anh bây giờ thật cô độc , gọi to tên người con gái mình yêu . Hụt hẫng , ánh mắt vô hồn . Quân bỏ cuộc , Quân quyết định đến phòng Y TẾ .
Bước từng bước từng bước đến phòng Y TẾ , Quân vẫn nuôi hy vọng trên đường đi sẽ gặp được Linh . Nhưng không Linh không xuất hiện . Nhìn xung quanh thêm một lần nữa Quân bước vào phòng . 1 thoáng bất ngờ với người nằm trên giường “ là Linh “ . Trái tim Quân đang hét thật lớn tên người con gái mình hằng mong chờ .
Linh đang ngủ , đang mơ một giấc mơ đẹp vì thế mà trên đôi môi mọng đỏ Linh nở một nụ cười nhẹ như sương mai .
Vẻ mặt như thiên thần ấy làm Quân không thể tự chủ được Quân đặt lên môi Linh một nụ hôn nhẹ nhàng , 1 phần sợ Linh thức giấc 1 phần như lời xin lỗi . Tuy nhẹ nhàng nhưng Linh vẫn cảm nhận được sự ấm áp , ngọt ngào của ai đó đang truyền sang đôi môi của mình . Linh nhướn mày cố mở mắt ra . Ngạc nhiên x 2 , Quân đang chiếm lĩnh đôi môi của mình . Thấy Linh không phản đối Quân càng lám tới , hôn Linh mãnh liệt hơn . Môi Quân đang chiếm lĩnh đôi môi Linh . 5p 10p vẫn chưa dừng lại . Linh cố dùng sức còn lại đẩy Quân ra .
- Đang lúc cao trào , tự nhiên em lại đẩy anh ra vậy ? .
- Anh muốn chết à _ Linh liếc Quân với ánh mắt sắc bén .
- Rõ ràng lúc nãy rất thích còn gì _ Quân nháy mắt tinh nghịch .
Linh nhớ đến lúc nãy mình .... Linh ấp úng :
- Thích hồi nào kia chứ .
- Được rồi không thích thì không thích . Đâu ai cãi được với em .
- Linh ....
- Hở ....
- Xê ra một chút đi .
- Làm gì vậy ...
- LÀm khắc biết .
Tò mò Linh làm theo lời Quân . Vừa xích ra Quân đã lên giường . Quân luồn tay qua eo Linh bế Linh ngồi vào lòng mình .
- Làm gì vậy ? _ Linh nhăn nhó .
- Để thay lời xin lỗi .
- Có ai xin lỗi như thế này đâu ?
- Có anh .
Sau cuộc nói chuyện là những nụ hôn dài , nhẹ nhàng , ấm áp , mang hượng vị của tình yêu .
Hạnh phúc là vậy nhưng đâu đó giông bão cũng đang nổi lên . Thiên , Như và Cúc đã đến trường vừa mới đến mà 3 nhỏ đã bị ghét về tính kiêu căng , chảnh choẹ của mình . Dạo gần đây thường có tin đồn về hoàng tử và 3 cô gái trong hội học sinh đang cãi nhau . Đi đến đâu 3 nhỏ kia cũng nghe chuyện về nó nhưng hầu hết là muốn họ nhanh làm lành . 3 người kia tức giận .
Đâu đó trên bậc thang trường :
- A lô ... Hãy điều tra thân thế của ... cho tôi .
“ Cạch “ tiếng như cúp máy điện thoại của như .
(Còn Tiếp Đón Đọc Phần Tiếp Vào Ngày Mai Nha)

Không có nhận xét nào: