Mãi mãi iu em tập 5


Nó đi đến cửa hàng sim đt, yêu cầu đổi sim. Thế là hết…Và Nó cũng đã đậu kì thi tuyển sinh sang du học ở Sing, Nó khăn gói ra đi mà ko 1 lời nuối tiếc….
Ngày Nó đi, Tuấn ra tận sân bay đưa Nó…
- Em ko hối hận vì quyết định này chứ ?
- Em tin là thế…Anh ko muốn đi với em sao ?
- Ko hẳn, nhưng anh sẽ học ở nơi khác, khi em quay về, anh sẽ đón em….Nào, ôm 1 cái chứ…
- Okie…
Rồi Tuấn ôm chặt lấy Nó, cái ôm đầy sự che chở mà Tuấn dành cho Nó…
- Thôi, em đi anh nhé….Ở lại mạnh khỏe….
- Ừh….
Và Nó đi…Tuấn đứng nhìn theo Nó cho đến khi ko còn thấy được nữa….Có lẽ, mọi thứ sẽ chỉ dừng lại tại đây mà thôi, Tuấn sẽ coi Nó như em gái vậy, như thế sẽ tốt hơn nhiều…..
Còn về Hắn, sau nhiều lần nỗ lực liên lạc với Nó, Hắn đành bó tay. Nhưng Hắn ko thể hiểu, tại sao Nó làm vậy với Hắn…Hắn cũng đã nhiều lần tìm hiểu, thậm chí là muốn quay trở lại VN để tìm Nó…Dần dần, Hắn trở thành 1 con người hoàn toàn khác…Hắn quậy phá kinh khủng, cho bù lại những ngày trước vì có Nó mà Hắn đã trở nên ngoan hiền….Tất cả mọi người cũng đều ngạc nhiên vì cái sự thay đổi lạ lung của Hắn….Tất nhiên, chỉ có Tuấn là biết rõ nguyên nhân… Nhiều đêm, Hắn cảm thấy nhớ Nó đến mức có thể phát điên lên được….Cuộc sống là gì khi mà con người ta cứ phải ôm mãi một hình bóng trong tim mình, suốt đời ko thể xóa bỏ….Hắn cũng ko thể biết đc rằng sau này Hắn sẽ ra sao, chẳng lẽ Hắn cứ mãi sống 1 cuộc sống vô vị như thế….

...............................

Hắn sẽ ra sao, chẳng lẽ Hắn cứ mãi sống 1 cuộc sống vô vị như thế….
Ly vẫn theo Hắn, vẫn yêu mến Hắn và chiều chuộng Hắn có thể nói là vô điều kiện, nhưng trong tim Hắn, hoàn toàn ko có chỗ dành cho Ly. Nhiều khi Hắn cảm thấy Hắn là 1 kẻ có lỗi với Ly, tàn nhẫn đến ko tưởng tượng được….
Đối với Nó, những năm sống ở Sing đem lại cho Nó nhiều điều khác nhau. Nó trở nên lạnh lùng và sắt đá đến khó chịu. Nó chỉ biết học và cũng ko còn tin vào bất cứ điều gì….Sau 3 năm, Nó học hết khóa quản lí và tiếp tục học lên thạc sĩ quản lí, rồi học thêm 1 bằng thạc sĩ MBA..Và khi kết thúc tất cả, Nó quyết định quay về VN. Ko ít tập đoàn mời mọc Nó nhưng Nó chỉ chọn tập đoàn MIPI – 1 tập đoàn chuyên về nhà hàng, khách sạn, khá phù hợp với ngành Nó đã học…
7 năm sau….(tức là lúc Nó bắt đầu trở về VN sau 7 năm sang Sing)
Hắn cùng Ly quay về VN làm việc cho tập đoàn I’mall để kế nghiệp của cha Hắn. Nếu Hắn đến với Ly, Hắn sẽ có khả năng thâu tóm cùng 1 lúc 2 tập đoàn (của Hắn và của Ly). Nhưng…..Mọi thứ ko hề diễn ra như mọi người mong muốn khi Bách hóa I’mall quyết định hợp tác với MIPI trong dự án xây dựng một bách hóa khách sạn trong khu đô thị mới…Và bạn có biết, người lập kế hoạch cho dự án quan trọng ấy chính là nhân tài mới của MIPI – Nguyễn Minh Yến.
Khi bản dự án được nộp đến cho TGĐ I’mall – là Hắn, Hắn hoàn toàn ngạc nhiên với cái tên ấy…Hắn hồi hộp yêu cầu trợ lý tìm hiểu thông tin về con người này….Bản thông tin đưa đến, Hắn cười rồi khẽ hát một mình…Vậy là đã đến hồi quyết định của Hắn…
- Tôi là Vũ Hoàng Nguyên – TGĐ bách hóa I’mall. Tôi muốn có một cuộc trao đổi trực tiếp giữa tôi và người lập ra kế hoạch này. Cuộc gặp sẽ được tổ chức ở phòng họp, chuẩn bị máy chiếu và vào lúc 14h00. Được chứ ?
- Dạ vâng. Rất cảm ơn ông đã xem kế hoạch của chúng tôi…
Trợ lý của Hắn ngạc nhiên vì điều kì lạ, chua bao giờ Hắn tự sắp xếp một cuộc hẹn đúng nghĩa. Chẳng lẽ, Hắn thực sự thích thú với kế hoạch ấy…
Đúng 13h45, Nó có mặt ở I’mall…
Nó tự tin bước vào (đương nhiên là ko nghĩ người mà Nó gặp sẽ là Hắn) với gương mặt lạnh lùng…Hắn đã ngồi sẵn ở phòng họp tối om…Nó đẩy cửa bước vào, ngồi xuống và cứ tưởng như ko có ai ở đó…Chợt “cách…”. Là tiếng khóa cửa, lúc đó, đèn được bật sáng…
Hắn ngẩng mặt lên :
- Lâu quá ko gặp…
Nó sững sờ….Nó run lắm nhưng vẫn bình tĩnh :
- Chào TGĐ….
- Cô vẫn như xưa, ko hề thay đổi…
- Chúng ta đi vào vấn đề chính chứ ?
- Tôi đã xem, giờ tôi chỉ muốn nói chuyện với cô, được ko ?
- Ko, tôi đến đây để báo cáo với anh, nếu ko muốn, tôi xin phép ra về…
Nói rồi Nó bước đến, định đẩy cửa bước ra (nhưng cửa đã khóa mất rồi) thì Hắn đẩy mạnh Nó vào tường, dùng hai tay, giữ chặt lấy Nó…
- Cô có biết vì sao tôi lại cho gọi cô đến đây ko ? Vì tôi muốn xem, sau 7 năm, cô đã ra sao, đã “phát triển” như thế nào…Mà đã xem thì phải thử….Cô nghĩ sao ?
- Anh…anh là 1 kẻ ko bình thường…Tránh ra…
Nó vẫn vùng vẫy, nhưng là vùng vẫy trong tuyệt vọng…Hắn đẩy Nó lên bàn và bắt đầu…hôn Nó…Đã quá lâu, Hắn chưa được ở gần Nó như thế này…Và cũng đã rất rất lâu, Hắn mới lại làm thế với Nó…Hành động ấy, như 1 việc minh chứng cho cái tình cảm mà Hắn đã giấu kín suốt mấy năm qua…Hắn ko muốn bỏ Nó ra, càng lúc càng nồng nàn…Còn đối với Nó lúc này, đầu óc Nó trống rỗng, ko thể thoát ra thì đành phải chịu trận. Dù cho trí tưởng tượng của Nó có phong phú đến mức nào thì Nó cũng ko tin được cái “màn chào hỏi” trên cả sự mong chờ ấy đang diễn ra với mình. Vì sao Nó lạ trở nên yếu ớt như thế khi ở trong vòng tay của Hắn ? Nó ko hiểu được mình…10 giây, 20 giây, 30 rồi 40, Hắn vẫn ko muốn rời Nó…Cuối cùng, khi Nó vùng hết sức, Hắn mới bỏ ra…Hoàn toàn trong đầu Hắn lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ : Hắn muốn độc chiếm Nó…

...................................
Hoàn toàn trong đầu Hắn lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ : Hắn muốn độc chiếm Nó…
Nó ngồi dậy, cảm giác như vừa mất hết tất cả. Nó đã cố gắng quên Hắn – quên tất cả mọi thứ thuộc về Hắn. Vậy mà giờ đây….Nó thấy mọi thứ lảo đảo, choáng váng thật sự…Nó nói trong tiếng run rẩy :
- Anh là đồ tồi….
Hắn cảm thấy hơi (chỉ là hơi thôi nha) có lối với Nó, nhưng khi nghe nó nói câu ấy, Hắn thấy Nó thật quá đáng. Nó đâu phải là Hắn, đâu sống trong cảnh chờ đợi, nhung nhớ 1 người, nhưng lại ko biết bao giờ mới gặp lại người ấy….Hắn đã sống như thế suốt 7 năm, hận nó nhưng lại lúc nào cũng nghĩ về Nó…
- Được, tôi vốn là như thế mà, đã tồi, thì tồi cho trót…
Nó mở to mắt…
- Anh nói gì ?
- Đi đến khách sạn đi. Cô muốn như thế mà…
Nói rồi Hắn bế xốc Nó lên, định đẩy cửa bước ra thì Nó đẩy Hắn ra. Nó vung tay…Một cái tát thôi mà…Trên má Hắn hằn lên 5 vết tay, đỏ tím…Hắn như tỉnh ra, đây là Nó mà Hắn đã từng quen sao ???? Hoàn toàn khác trước kia, sao Hắn lại có cảm giác đấy nhỉ ? Hắn nhìn Nó, nhìn như 1 kẻ từ đâu đó rơi xuống….Nó thấy cái tát ấy hoàn toàn xứng đang dành cho Hắn, vậy thì có gì để Hắn phải nhìn Nó như thế…Hắn mở cửa :
- Ra đi, biến khỏi mắt tôi….
Nó đanh giọng lại :
- Anh ko có phép nói như thế với tôi…Cũng mong anh đừng bao giờ gặp tôi nữa…Chào !
Hắn cảm thấy khó chịu, cái gì đang diễn ra…Mọi thứ dường như nằm ngoài sự sắp xếp cũng như suy nghĩ của Nó. Hắn muốn nối lại mối quan hệ, nhưng rốt cuộc lại là sự giận dữ của Nó…Nhưng có một điều, Hắn vẫn băn khoăn. Trong 7 năm ấy, có cái gì đã khiến cho Nó trở nên như thế. Lạnh lùng, quyết đoán và…Hắn ko diễn tả được cái suy nghĩ đó bằng lời…
Đối với Nó, hôm nay quả là một ngày định mệnh. Nó thấy những tình cảm trước kia tràn về…Nhưng Nó ko thể đến với Hắn. Chỉ vì một sai lầm…
2 năm trước…
Trường Nó học đoán một đoàn học sinh trao đổi từ VN sang…Nó mừng lắm vì được gặp lại những người đồng hương. Nó hồ hởi đón chào mọi người, trong đó có 1 người là con trai của chủ tịch tập đoàn MIPI. Nó rất hâm mộ cái tập đoàn này (chính vì thế nên tương lai Nó mới muốn vào đấy) Người con trai kia cũng có vẻ có tình cảm với Nó nhưng Nó thì vẫn chưa thể nào quên được Hắn. Nó đã tin tưởng anh ấy – anh này tên Hoàng – và kể cho anh nghe mọi chuyện giữ Hắn và Nó, kể như kể cho một người anh trai. Thế nhưng, Hoàng lại luôn mến Nó, nghe đến quá khứ của Nó, anh hoàn toàn bị sốc, sốc thật sự. Anh cũng biết rằng, nếu để Nó về VN, thế nào Nó cũng sẽ quay trở lại với Nguyên. Anh cũng đau khổ nhận ra rằng, cái tình cảm mà anh dành cho Nó, hoàn toàn ko giúp Nó xóa đi hình ảnh của Nguyên. Nó nhớ đến từng mùi nước hoa mà Nguyên đã dùng, nhớ đến từng sở thích nhỏ nhặt nhất của anh…

.....................................

Một buổi tối nọ, Hoàng gọi điện rủ Nó đi uống rượu vì anh đang có chuyện buồn…Nó say khước, thay vì đưa Nó về nhà mình, Hoàng đưa Nó vào khách sạn của gia đình anh…Mọi chuyện diễn ra sau đó thì có lẽ ko nói ai cũng biết…Nó thấy đau khổ…Đau khổ tột cùng. Anh nói, anh sẽ chịu trách nhiệm, nhưng quan trọng hơn là suy nghĩ của Nó. Anh có thể, có thể ko cố ý, nhưng…Nó là cái gì…Là gì trong lòng anh…Sự việc ấy khiến Nó trở nên lạnh lùng đến độ có thể nói là tàn nhẫn. Nhưng Nó biết, anh yêu Nó thật lòng, và đến với anh, Nó cũng sẽ được rất nhiều cái lợi….Nó buông xuôi tất cả….


Giờ đây, Hoàng đang là TGĐ của MIPI, Nó cũng đang là một nhân vật khá quan trọng của MIPI, chẳng có chút lí do nào để Nó phải để tâm. Nó đang có một cuộc sống hết sức hạnh phúc, bao người mong muốn có được, thế nhưng, Nó luôn thấy đó chỉ là 1 nghĩ vụ mà Nó phải làm, hay đúng hơn là phải trả giá cho quá khứ sai lầm….Bây giờ, Nó hoàn toàn ko muốn nhắc đến chuyện cũ, ước gì Nó ko gặp lại Hắn…Mọi thứ có thể sẽ quay ngược theo 1 chiều hướng hoàn toàn khác. Nó ko biết rồi đây mọi chuyện sẽ ra sao, Nó ko muốn nghĩ…Chợt có chuông đt reo, là của Hoàng.
- Hôm nay tốt ko em ?
- Cũng tạm…Anh đang làm gì đó ?
- Nhớ em nên gọi thôi, em ăn tối chưa ?
- Ko muốn ăn, em mệt lắm, thôi em cúp máy đây. Anh ngủ ngon.
Rồi Nó cúp máy. Hoàng bất ngờ trước thái độ của Nó, anh ko biết rằng hôm nay Nó đã bực mình vì chuyện gì. Anh gọi cho trợ lý, xem hôm nay Nó đã xảy ra chuyện gì. Khi nghe tên trợ lý thong báo lại, Hoàng đánh rơi cả đt. 1 cuộc gặp với TGĐ I’mall….Gì kia chứ ? Thật ko thể nào, anh cảm thấy như sắp có 1 cuộc chiến nổ ra. Anh gọi lại cho Nó nhưng Nó đã tắt máy. Anh lái xe thẳng đến nhà Nó, nhấn chuông inh ỏi. Nó ra, nở 1 nụ cười gượng gạo :
- Sao anh đến đây ?
Hoàng ko nói gì, nhìn vào mắt Nó, anh cũng dần cảm nhận được cái việc đã diễn ra. Anh ôm Nó vào lòng. Nó đẩy ra..
- Thôi, anh về đi…
- Chúng ta làm đám cưới được ko em ?
Nó ngạc nhiên trước câu hỏi thằng thừng ấy của Hoàng. Trước đây, anh chưa bao giờ hỏi Nó những câu như thế…
- Em có thể biết lí do ko ?
- Anh biết hôm nay em đã gặp ai, anh ko muốn biết có chuyện gì xảy ra, nhưng anh muốn kết thúc tất cả….
- Em muốn có thời gian suy nghĩ….
Hoàng lắc mạnh vai Nó…
- Ko được sao em ?
- Em xin lỗi, nhưng giờ em thực sự rất mệt….Anh về đi…
Nói rồi, Nó đóng cửa lại để Hoàng đứng 1 mình ngoài khoảnh sân lạnh cóng…

........................................

Hôm sau, Hoàng dừng tất cả dự án với I’mall có Nó tham gia và thay vào đó là 1 người khác. Hắn tức đến độ có thể nổi điên lên cũng được…
Hắn yêu cầu cới MIPI rằng, dự án ấy, Hắn chỉ đồng ý hợp tác nếu có ựu tham gia của Nó nhưng yêu cầu ấy mãi mãi là xa vời khi chính Nó cũng ko hề muốn gặp lại Hắn. Dự án treo lơ lửng giống như tâm trạng Nó bây giờ. Nó thấy, cuộc sống bây giờ chỉ là để tồn tại, còn trong Nó, yêu thương đã biến mất tự lúc nào….
Một ngày, Nó đến công ty, làm việc rồi ra về. Nó lái xe chạy trên đường, gió thổi làm mái tóc Nó bay phất phới….Nó ra biển, ở nơi này, Hắn đã nói cho Nó biết tình cảm của mình. Nó thấy nhớ Hắn, nhớ tiếng nói, nụ cười….Nó cũng ko hiểu được bản thân mình, rõ ràng là Nó yêu Hắn, yêu thật lòng, vậy mà….Một bàn tay đặt lên vai Nó….Nó quay lại….
- Rõ ràng là cô ko hề quên tôi, việc gì phải giả tạo….
Nó hất tay Hắn ra :
- Anh thôi đi….
Hắn cười, nụ cười hiếm hoi trong suốt chừng ấy năm….
- Cô định đến với tên đó àh ?
- Ừh…
Nó ko ý thức được mình đang nói gì…
- Vậy đi, cô đến với nó đi….Cô sẽ hạnh phúc chứ ?
Nó thảng thốt, Nó muốn khóc. Sao Hắn lại nói như thế với Nó ? Nó cứ tưởng là Hắn sẽ lại giữ Nó…Nhưng…Tại sao vậy hả anh ??? Em ko thể…
- Cảm ơn anh…
Nó nói trong tiếng nghẹn….Nhưng đã ko kịp, Nó khóc thật rồi. Nó cảm thấy như Nó đang mất đi tất cả, tại sao, tại sao Nó lại xấu xa đến mức chỉ muốn Hắn là của riêng mình ? Rồi Nó chạy đến bên Hắn, lần đầu tiên, Nó ôm lấy Hắn. Hắn cũng bất ngờ vì điều này nhưng vẫn ôm Nó. Nó khóc rấm rứt….
- Em là thế sao ?
Nó nghe một tiếng nói lạ vang lên. Nó quay lại, trời ơi, là Hoàng….

...............................

Nó nghe một tiếng nói lạ vang lên. Nó quay lại, trời ơi, là Hoàng….
Hoàng đến gần, kéo Nó ra khỏi vòng tay của Nguyên…Hoàng tức giận, tức giận thật sự. Cho dù trước kia, Nó có làm điều gì sai trái đi chăng nữa, thì Hoàng cũng ko bao giờ như thế. Nó thấy hoảng sợ….
- Mình đi về thôi… - Hoàng nói
Hắn giữ Nó lại, tay Hắn năm chặt lấy tay Nó. Ừh, đây chính là cảm giác mà bấy lâu nay Nó tìm kiếm. Cảm giác bình yên đến lạ lùng…
- Anh yêu cô ấy hay anh chỉ muốn sở hữu cô ấy ?
- Đó là việc của tôi….
- Tôi ko thể làm ngơ được, cô ấy chưa hề yêu anh….
Hoàng nghe những lời vừa rồi một cách hết sức bình thản. Chẳng lẽ, anh vẫn luôn biết trái tim Nó ko bao giờ thuộc về mình. Vậy, sao anh lại làm như thế với Nó….Nó ko thể hiểu được…
- Nếu tôi nói với anh rằng, cô ta đã thuộc về tôi thì anh nghĩ sao ?
Nguyên sững sốt….Thuộc về…Là gì kia ?.....Ko thể nào, người con giá mà Hắn đang yêu, đã thuộc về 1 người khác. Điều gì đang xảy ra cho Hắn và Nó vậy ????....
- Anh nói…gì?
- Tôi ko nghĩ là phải lặp lại 1 lần nữa thì anh mới hiểu. Anh thông minh lắm mà ?
Nó cảm thấy có lẽ những việc mà Nó vừa làm sẽ chẳng thể nào xóa bỏ được quá khứ lầm lỗi. Nó đang làm cái quái gì thế nhỉ ? Nó biết là Nó yêu ai, nhưng Nó đã ko thể giữ được tình yêu của mình. Nói trắng ra, Nó ko thể đến với Hắn chỉ đơn giản bởi Nó là 1 đứa con gái hư hỏng, là đồ bỏ đi….Nó nhìn thấy Hắn như sắp gục ngã vậy….Có lẽ, Hắn đã quá đau đớn…Nó cúi xuống, vuốt nhẹ lên khuôn mặt của Hắn rồi nói thật to :
- Tôi chưa bao giờ quên anh…..
Nó cười, rồi tiếp :
- Tôi là vậy, tôi sẽ cưới Hoàng…Đừng tìm tôi nữa….
Bàn tay của Nó, bàn tay Nó vẫn còn nằm trong hơi ấm của Hắn, vậy mà…Nó lại có thể nói ra những điều tàn nhẫn đến vậy. Nó tránh mặt Hắn, nhưng chưa bao giờ Nó nói rằng Nó ko hề quên Hắn. Nếu Hắn buông tay ra, có thể đây sẽ là cái nắm tay cuối cùng cho một hồi ức giữa Hắn và Nó…Hắn nhìn Nó…Bất lức, Hắn buông tay Nó ra. Giấy phút ấy cũng là giây phút khiến Nó thật sự đau khổ. Nó ước, ước gì Hắn có thể tha thứ mà kéo Nó chạy đi thật xa, thật xa. Nhưng…Cuộc sống không bao giờ như Nó nghĩ khi Hắn đã quyết định rời bỏ Nó, đã rời bỏ Nó thật rồi…
Nó đi, ko ngoái đầu nhìn lại. Thế là hết, hết cho một tình yêu dại khờ….
Tối đó, Hắn ko về nhà…Hắn đi lang thang ngoài mưa rồi chợt dừng chân lại trước nhà Nó…Hắn muốn vào…Nhưng…vào để làm gì kia chứ ? Nó ko thể đến với Hắn….


Rồi Hắn đi tiếp…Hắn đến quán rượu, uống thật nhiều…Uống, uống để quên đi Nó, quên đi tất cả. Hắn cũng ko biết Hắn đã sống như thế nào trong suốt 7 năm ấy với hình ảnh của Nó được ôm ấp trong lòng. Sao mọi thứ lại có thể bất công với Hắn đến mức ấy. Câu nói của Hoàng lúc chiều luôn lảng vảng trong đầu Hắn… “Cô ấy đã thuộc về tôi..” Hắn nghe đau nhói ở trong tim rồi tự lẩm bẩm 1 mình :
- Cô ấy đã thuộc về người khác…
Hắn ra khỏi quán, lái xe đi rong ruổi khắp nơi, lại trở về nhà Nó, nhưng Hắn chỉ đứng nhìn thật lâu rồi bỏ đi….Trong hơi men choáng váng, Hắn điện cho Nó :
- Cô đang làm gì đấy ?
- Anh uống rượu àh ?
- Ừh, 1 chút….
- Thôi, anh ngủ đi….Tôi cũng ko thể nói chuyện với anh được…
Nói ra câu ấy, Nó nghẹn ngào nhưng cố giấu đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má….
- Hắn muốn thế sao ?....
- ….
- Thôi, ngủ đi. Tôi chúc mừng cô…..Tạm biệt…
- Anh…
Nó chưa kịp nói gì thì Hắn đã dập máy. Tự dưng trong Nó nổi lên 1 cảm giác nôn nao, lo lắng đến khó tả. Dường như sắp có chuyện gì xảy ra với một người nào đó rất quan trọng với Nó. Nó thấy tim mình đập nhanh lạ thường…..
Hắn muốn về biệt thự của Hắn ở gần biển. Hắn muốn sống ở đó vài ngày để có thể bình tâm trở lại…Hắn đang lái xe thì thấy Nó dang tay đứng chắn ngay trước mũi xe….Hắn bẻ tay lái sang 1 hướng khác, ngay cái hướng có một chiếc xe tai đang lao nhanh đến….. “Rầm…”
Hắn thả tay, điện thoại vỡ nát, máu chảy đầm đìa…Trong cơn mê, Hắn chỉ nghe được tiếng còi cấp cứu hụ gấp gáp…
Đúng lúc Hắn gặp tai nạn, ly nước trên tay Nó rớt xuống sàn nhà vỡ toang. Nó lo sợ…Ai đó, ai đó đã gặp tai nạn….Và rồi Nó nghĩ ngay đến Hắn…Ko lẽ…ko lẽ…Ko thể nào. Nó bấm số gọi điện cho Hắn…Ko ai nghe máy….Nó càng lo lắng….
Tài xế xe tải đưa Hắn vào bệnh viện gần nhất nhưng vì bị chấn thương quá nặng nên đã phải chuyển lên 1 bệnh viện khác….Hắn đã hoàn toàn bất tỉnh…Thế nhưng, trong vô thức, Hắn luôn nói :
- Đừng để Yến biết….
Người tài xế chạy ngược trở lại hiện trường vụ tai nạn, lục tìm cái ví mà lúc va chạm đã rớt xuống sàn mà ông đã nhìn thấy….Trong ví có ảnh của một gái…Mặt sau tấm ảnh là 1 trái tim và có ghi 1 số điện thoại. Ko suy nghĩ, ông gọi ngay số ấy…
- Alo, cô có quen với 1 người đàn ông đi xe Ferrari màu đỏ ko ạh ?
Nó suýt đánh rơi đt…Ferrari màu đỏ. Là xe của Hắn…
- Đúng vậy…Mà sao hả anh ?
- Anh ta bị tai nạn, rất nặng, tôi tìm đc số đt thoại cô trong ví của anh ta….Hiện anh ta đang ở BV Lonado…
Nó nghe tai mình ù đi…Đúng như Nó từng lo lắng…Tại sao…Nó chỉ kịp lấy theo 1 cái áo khoác rồi lên xe đi thẳng….
Đến BV, người tài xế đoán là người thân của Hắn liền chạy ra, dắt Nó vào trong…Hắn vẫn đang được phẫu thuật thì phải…

...........................................


Nó ngồi thụp xuống….Nó muốn khóc lắm nhưng nước mắt ko thể chảy ra…Bác sĩ ra, Nó chay ngay đến…
- Anh ấy có làm sao ko hả bác sĩ ?
- Chúng tôi chưa thể nói trước được điều gì…Cần phải theo dõi, nếu trong 7 ngày đến mà anh ta qua được thì sẽ bình phục…
- Còn nếu sau đó ?
- Anh ấy sẽ sống đời sống thực vật…Tuy nhiên, đấy chỉ là khả năng. Mời chị đi theo tôi làm thủ tục nhập viện…
Nó gần như có thể xỉu đi bất cứ lúc nào….Rõ ràng, Nó đã cố quên Hắn, nhưng bây giờ….Nó gọi cho Ly, dù sao Ly cũng là người tốt với Hắn hơn Nó. Nó giả tiếng của y tá BV….
Thấy Ly đến, Nó nép mình vào 1 góc tường, tránh chạm mặt…Để Ly chăm sóc Hắn sẽ tốt hơn….
Nó trở về, như người mất hồn…Ngày thứ nhất, Hoàng cứ tưởng Nó là vì chuyện lúc trước nên cũng ko làm phiền Nó. Nhưng 2 ngày, 3 ngày…rồi 7 ngày trôi qua….Nó vẫn như thế…
Đêm cuối cùng trong chuỗi 7 ngày dài dằng dặc, Nó đến BV….Nhìn qua cảnh cửa, Nó thấy Hắn nằm, bất động…Nó mở cửa bước vào. Ko hiểu sao Nó lại khóc nhiều đến thế…Nước mắt Nó cứ ko ngừng tuôn ra…Nó cuối xuống ôm lấy Hắn, thổn thức :
- Sao anh lại trở nên như thế…..Chỉ cần anh tỉnh dậy, em sẽ làm tất cả…những gì anh muốn….anh mà đi, em biết làm sao….
Nó chưa bao giờ cảm thấy bi quan đến thế….
Hôm sau, Bác sĩ thông báo Hắn đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhwung vẫn phải chờ phục hồi…

Nó chưa bao giờ cảm thấy bi quan đến thế….
Hôm sau, Bác sĩ thông báo Hắn đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng vẫn phải chờ phục hồi…
Rồi Hoàng cũng biết cái nguyên nhân làm Nó thẩn thờ suốt 7 ngày vừa rồi thông qua báo chí. Nhưng có 1 điều mà Hoàng chưa bao giờ biết được, trong đêm Hắn gặp tai nạn, Nó đã có ý định từ bỏ Hoàng…
Hắn bắt đầu hồi phục lại, nhưng Hắn vẫn chưa nói được gì. Trong vô thức, Hắn vẫn luôn nhớ về Nó, về tất cả….Rồi Hắn khỏe lại, nói được, ăn được…Nhưng bác sĩ bảo rằng Hắn đang bị 1 cú sock tâm lí nào đó khiến cho Hắn khó có thể trở lại như xưa. Ly hiểu, cú sock đó là gì…Ly tìm đến Nó…
- Tôi nghĩ, cô là người biết rõ hơn ai hết điều mà anh ấy đang trải qua…Đúng ko ?
- Cô nói gì, tôi thực ko hiểu…

- Ko hiểu ? BS bảo rằng anh ấy bị sock tâm lí….Cô biết ko hả ?
- Điều đó có liên quan gì đến tôi ?
Nó hỏi lại, Ly tức giận, liền vung tay “BỐP…”….Ly…tát Nó…
- Cô là kẻ xấu xa nhất mà tôi từng gặp…Anh ấy sai lầm khi luôn nhớ về cô…

Nó cười ra thành tiếng…Ừh, là do anh ấy ngu ngốc…Nhưng Nó cũng lại ngu ngốc hơn gấp trăm lần…Nó sống mà luôn băn khoăn, day dứt về mọi thứ…
- Cô có biết, anh ấy sống mà như chết, lúc nào gặp cô là lúc đó anh ấy gặp nguy hiểm…Cô là loại gì vậy ?
- Cô nói đúng, bởi vậy, tốt hơn hết, là cô nên khuyên anh ta tránh xa tôi ra….Tôi ko có hứng thú với anh ta…
- Cô…rồi cô sẽ hối hận.
Nói rồi, Ly bỏ đi…

Nó được tin Hắn đã hồi phục – nhưng rất chậm….Nó đau khổ đến ko thể nói nên lời khi Hắn gần như ngơ ngác khi nhìn thấy mọi thứ. Chẳng lẽ, cú sock mà Nó mang đến lại lớn lao như thế ?...
Hoàng cũng dần nhận ra 1 sự thay đổi lạ lùng trong con người Nó. Có lẽ, mọi thứ cần phải chấm dứt ở đây, Nó mãi mãi vẫn ko thể thuộc về Hoàng….
Một ngày….
Hoàng đưa Nó ra biển, vì Nó yêu nơi này.
- Anh muốn nói với em một điều…
- Có chuyện gì mà anh lại giấu em sao ?
- Sự thật là…giữa 2 chúng ta hoàn toàn chẳng có gì cả….Đêm hôm đó, cả hai chúng ta đều say….
Nó ngạc nhiên….Ko thể nào….
- Anh nói gì ?
- Anh muốn em đến và chăm sóc Nguyên…Thế đó…
Nó ko hiểu..Nó từ chối Nguyên chỉ vì cái điều kia..Nó chưa bao giờ hỏi Hoàng có chuyện gì đã xảy ra vào đêm đó. Nó chỉ im lặng và cam chịu…Nó đã làm gì thế kia ? Tai nạn của Nguyên, tình cảm của Nó…Đều bị Nó phá vỡ tất cả….Nó ko còn muốn nghe gì nữa…Tiếng song biển vẫn vỗ rì rào vào bờ cát…Nó nghe lạnh lẽo….
Nó về đến nhà…Ngồi thẫn thờ…Giờ đây, ko gì có thể ngăn cách Nó đến với Nguyên…Nhưng..Nó ko đủ tự tin….Nó chỉ là 1 kẻ phá hoại mà thôi…
Ngay hôm sau, Hoàng nhận được đơn xin thôi việc của Nó…Anh đặt bút đồng ý ko chút do dự…Nó là thế, bay nhảy đủ hướng nhưng trong thâm tâm, Nó vẫn thuộc về Nguyên…
Nó đến nhà Nguyên….
Nhìn qua khung cửa khép hờ, Nó thấy Nguyên đang ngồi trên ghế, nhìn xa xăm…Nó thấy lạ lùng…Một người gần như mất trí, ấy vậy mà lại có thể ngồi như thế sao ????
Nó đẩy cửa bước vào….
- Em đến đấy àh ? – Nguyên quay lại, nhìn Nó…NÓ ngạc nhiên…Anh ko hề bị gì cả…Vẫn bình thường…
- Anh…sao lại như thế ?
- Anh chỉ muốn quên đi tất cả….Anh biết, em sẽ đến đây….
Nó lại khóc, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc….Nguyên ôm Nó vào long. Chỉ 1 thời gian nữa, anh sẽ trở lại bình thường….Cú “sock” kia là do Ly tự bày ra, mục đích là để Nó quay lại với Nguyên. Vì đối với Ly, Hắn cũng chỉ có thể là bạn mà thôi…Còn tình yêu ư…Nguyên chỉ yêu Nó…

...............................Hết..........................
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info