
Chap 24 :
Muốn yêu thì phải ... đánh !!!!!!!! ( Lue ơi mượn tạm ... )
Ông cha ta thường nói :
Vỏ quý dầy có móng tay nhọn !!!
Dù bạn có lợi hại đến đâu cũng sẽ có người trị được bạn !!!
Chỉ là người đó đến bao giờ mới xuất hiện thôi ....
- Véo !!! Bụp !!!!!!!!!!!!!!!!
2 cái dép ... à không 2 chiếc guốc không hiểu từ đâu bay tới đập đánh bốp vào mặt cha con họ Bạch !
Tuyên Vỹ choáng váng mặt mũi . Còn Bạch Tuấn Kiệt ! Ông không hề nổi giận như bình thường mà len lén nhìn về phía chiếc guốc bay tới .
- Mình ... mình ... tới rồi hả ???
Phải !!! Thưa các bạn ! Người duy nhất trên đời này khiến Bạch Tuấn Kiệt run sợ chính là đây :
Đặng Bảo Hy !! Mẹ của Bạch Tuyên Vỹ và cũng chính là vợ của Bạch Tuấn Kiệt !
Không biết bà ấy lợi hại cỡ nào nhưng nhìn vẻ mặt tái men mét của ông chồng là thấy rõ .
Không trả lời chồng , bà ta quay sang phía kiều Liên mỉm cười .
Nhìn thấy nụ cười của bà ta tự dưng mọi người đều lạnh gáy . Tuyên Vỹ hốt hoảng xua tay .
- Mẹ !!! Chuyện này không liên quan đến cô ấy !!!!
Nhưng đã muộn rồi !! Đặng Bảo Hy không hổ danh là bàn tay đen đứng sau chồng mình đã phi ra 2 mũi trâm bén ngót .
- Phập !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngay từ lúc người đàn bà đó xuất hiện , Kiều Liên đã cảm thấy không bình thường . Miệng thì tươi cười nhưng ánh mắt bà ta rất lạnh .
Kiều Liên ngấm ngầm đề phòng . Từng cử chỉ của người đàn bà đó đều được cô soi kĩ .
Quả nhiên !!! Cô không hề sai lầm !!!
Lúc 2 mũi trâm tung ra cũng là lúc Kiều Liên khởi động Loạn Tung Bộ !!
Món đồ chơi nguy hiểm của mẹ Tuyên Vỹ xuyên qua ảnh ảo của Kiều Liên rồi cắm phập vào tường .
Không để cho Kiều Liên kịp định thần , bà ta lao tới tấn công tiếp .
- Vù !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mấy cú đá nháng lửa được tung ra .
Thế mới biết võ công của Tuyên Vỹ chủ yếu là do mẹ hắn dậy . Tốc độ đòn chân của bà ta nhanh hơn con trai nhưng lực đá không mạnh bằng .
Kiều Liên đã từng đụng độ với Tuyên Vỹ nên kinh nghiệm ứng phó với kiểu đánh này cũng biết chút ít .
Cô không né tránh như đấu với Tuyên Vỹ mà tự tin đỡ đòn ...
- Bốp !!! Bốp !!!!!!!!!!!
Kiều Liên vận sức vào cánh tay . Cô hất tung đòn tấn công của bà ta ra rồi quay người vung chân bổ xuống !!!
- Rầm !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Cú đá ngàn cân của Kiều Liên hạ cánh trên ... mặt bàn !!
Đặng Bảo Hy lúc bị đẩy bật ra đã nhanh chóng chụp lấy cái bàn gần đó vung lên .
Chiếc bàn ... gãy làm đôi .
Mọi người sững sờ . Tuyên Vỹ toát mồ hôi hột .
Kiều liên thủ thế chờ đối thủ tấn công tiếp thì đột nhiên bà ta phá lên cười .
- Hay !!! Hay lắm !!! Tuyên Vỹ !!! Ta chấp nhận cô gái này là vợ của con !!!
- Cái gì ????????????
Tiếng hét đầy kinh ngạc của ... Kiều Liên khiến Tuyên Vỹ tái mặt . Hắn nhào tới chỗ " người yêu hờ " bịt miệng cô rồi cười hì hì .
- Mẹ !!!! Mọi chuyện để từ từ rồi giải quyết cũng được !!!
Đặng Bảo Hy nhíu mày . Vẻ kì lạ của con trai bà lẫn cô gái nó đem về khiến bà thấy khó hiểu .
Nhưng không sao !!! Cô gái này khiến bà vừa ý hơn Ánh Hồng !!! Vừa có tài vừa có sắc lại đầy bản lĩnh . Con bé chính là người thích hợp nhất làm dâu Bạch gia ....
Mọi người lục tục ra về sau khi Bạch phu nhân ngỏ lời cáo lỗi . Tinh Điền Đức cũng không gây sự thêm hay đúng hơn là chưa gây sự ...
Tuy nhiên sự xuất hiện của cô gái được lựa chọn đã trở thành chủ đề bàn tán của cả giới giang hồ !!!
......................................................
Ánh Lục hoảng hốt vô cùng .
Ánh Hồng chạy đâu rồi nhỉ ??? Cầu trời !!! Con bé đừng làm gì dại dột .
Anh chợt nhớ ra 1 chỗ mà Ánh Hồng có thể lui đến . Đó là nơi lưu giữ bao kỉ niệm thời thơ ấu của cả 2 . Hi vọng con bé đang ở đó !!
Kia rồi !!! Ánh Lục đã nhìn thấy bóng dáng em gái mình . Ánh Hồng đang lơ đãng ngồi trên chiếc xích đu .Miệng lẩm nhẩm điều gì không rõ .
- Ánh Hồng !!! May quá !!! Em đây rồi !!!
Ánh Lục mừng rỡ chạy tới bên em gái . Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô .
- Đừng buồn nữa !!! Rồi anh sẽ tìm cho em 1 người con trai khác tốt gấp vạn lần tên đó ! Quên hắn đi ! Tuyên Vỹ không xứng với em ...
Đáp lại sự ân cần của Ánh Lục , Ánh Hồng khe khẽ lắc đầu . Cô thút thít :
- Không !!! .... Em không cần ai hết ... Em chỉ cần anh ấy thôi ...
- Ánh Lục !!! Anh giúp em đi ! Phải làm sao để Tuyên Vỹ yêu em ???
Ánh Lục bực mình . Anh nổi nóng .
- Đủ rồi !!! Em cố chấp vừa thôi !!! Thằng đó không phải dành cho em ! Đừng có ngu ngốc làm khổ mình nữa ...
Tiếng quát của Ánh Lục có hiệu quả tức thì . Ánh Hông giật mình ngơ ngác . Rồi cô bật khóc tức tưởi .
- Hic ... em ... cũng ... muốn ... quên ... hic ... nhưng ... hic ... không ... được ...
Những giọt nước mắt của đứa em gái quý báu khiến Ánh Lục mềm lòng . Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô thì thầm
- Được rồi !!! Được rồi !!! Nín đi nào !!! Có anh đây mà !!!
Ánh Lục rất yêu quý em gái mình . Kẻ làm cho em gái anh phải khóc nhất định phải trả giá .
Ánh lục gằn giọng :
- Ánh Hồng !!! Anh không thể đem Tuyên Vỹ về cho em nhưng anh thề ... sẽ không để cho hắn sống yên ổn !!!
Tuyên Vỹ ! Mày nhất định phải trả giá !!!
*******************
Chap 25 :
Những cô nàng quái chiêu !!!
Rất khó khăn , Kiều Liên mới thoát ra khỏi sự quan tâm của mẹ Tuyên Vỹ !
Không hiểu sao bà ta sau khi thử sức với Kiều Liên đã khăng khăng nhận cô làm ... con dâu !!!
Chết thật !!!! Lẽ ra cô không nên nhận lời giúp tên Tuyên Vỹ làm gì để bây giờ tiến không được lùi không xong !!!
Đã thế !!! Cô còn bị giữ lại ở nhà hắn nữa chứ ! cứ thế này không khéo cô thành ... xã hội đen mất .
Kiều Liên thoáng băn khoăn . Không biết giờ này cha cô đang làm gì nhỉ ??? Chắc ông tức giận lắm khi biết cô bỏ nhà đi . May mà mẹ cô đang đi du lịch . Chứ bà mà biết cô bỏ nhà đi như thế này chỉ e phải nhập viện cấp cứu mất ...
- Thôi vậy !!! Đợi 1 thời gian nữa tình hình lắng dịu rồi mình trở về !!!
Kiều Liên không hề biết rằng . Sự ra đi của cô chính là khởi đầu của 1 bi kịch . Để rồi sau này cô vĩnh viễn không thể " trở về " theo đúng nghĩa của nó .
Khuôn viên của Bạch Gia khá rộng . Phải ngang ngửa với nhà cô chứ tuyệt đối không kém hơn .
Kiều Liên lang thang trong vườn . Nơi đây không nhiều cây cảnh như nhà cô nhưng cách bài trí giữa cây bóng mát và những bồn hoa rất đẹp .
- Bộp !!!!!!!!!!!!!!!!!
Đi qua 1 gốc cây , đột nhiên có 1 vật rơi xuống đầu cô .
Phản ứng nhạy bén khiến Kiều Liên chụp gọn vật đó .
Vật trong tay cô là ... 1 quả táo !!!
Kiều Liên cầm quả táo trong tay ngỡ ngàng . Cô tinh nghịch nghĩ :
- Chà !!! Ngày xưa Newton chắc cũng bị táo rơi xuống đầu kiểu như mình đây mà !
Khoan !!! Cô vừa nghĩ gì thế nhỉ ???
Táo à ??? Rơi xuống đầu à ??? Cây táo ???
Nhưng ... đây là cây phượng cơ mà !!! Sao táo lại mọc trên cây phượng được ???
Kiều Liên ngẩng lên . Trước mắt cô là 1 đứa con gái khoảng 14 , 15 tuổi . Nó đang ngồi vắt vẻo trên cây phượng , tay cũng đang cầm 1 quả táo .
Cả 2 trân trối nhìn nhau .
- Ê !!! nhìn đủ chưa ??? Trả trái táo lại cho tôi !!!
Kiều Liên bật cười . Cô hóm hỉnh nhìn vật thể lạ .
- ủa !!! Cũng biết nói tiếng người cơ à ??? Thế mà tôi cứ tưởng là khỉ !!!
- Cái gì ????????????????
Của đáng tội !!! Đứa con gái kia đúng là cũng giống khỉ thật !
Tóc cắt ngắn như con trai . Nước da đen nhẻm cộng thêm đôi mắt to nghịch ngợm .
Cô bé mặc 1 chiếc quần lửng qua đầu gối . Ngay cả cách ăn mặc cũng khác người . Đang là mùa đông mà cô bé lại mặc quần lửng ...
- Phịch !!!!!!!
Cô bé giống " khỉ " tức tối nhảy xuống đất .
- Ai là khỉ hả ??? Con nhỏ kia !!!!
Kiều Liên nhếch môi .
( tg : sao giống Minh Quân quá vậy ??? )
- Bé con !!! Tôi có tên có tuổi đàng hoàng ! Hạ Kiều Liên này không phải là con nhỏ nọ , con nhỏ kia ...
Cô bé mở to đôi mắt vốn đã rất to của mình ngó Kiều Liên chằm chằm . Vẻ mặt càng giống ... khỉ !!!
- A !!! Thì ra chị chính là Hạ Kiều Liên ! Người được Bảo Hy mẫu hậu lựa chọn đây à ??? Nghe nói chị đánh ngang cơ với bà ấy phải không ???
Cô bé tíu tít hỏi khiến Kiều Liên chóng cả mặt . Rồi không để cô kịp trả lời , cô bé nhướng mắt nghi ngờ :
- Tôi không tin !!! Trông chị gầy còm , yếu ớt như thế này mà đánh giỏi thế sao ???
Kiều liên ho khẽ :
- Hèm !!! Thứ nhất : tôi gầy nhưng không yếu ! Thứ 2 việc tôi đánh ngang cơ với bà ấy là sự thật ...
Cô bé bĩu môi :
- Tôi không tin !!! Chị chứng minh đi !!!
- Chứng minh bằng cách nào ???
Lời nói vừa thốt ra xong Kiều Liên ngay lập tức thấy hối hận . Đứa con gái giống khỉ liền nhoẻn miệng cười . Mà thề có chúa ! Trông nó cười cứ gian gian làm sao !!!
- Chị nói đấy nhé !!! tôi không khách sáo đâu !!!
Rồi con bé huýt sáo ! 6 con Bẹc giê to tướng chạy tới ! con nào con nấy to như con bê và trông rất ngầu .
Con bé vuốt đầu mấy con chó cười cười :
- Đây là các chiến hữu của tôi ! Nếu chị có thể đánh thắng được chúng tôi mới tin !
- Nhất ! Nhị !Tam ! Tứ ! Ngũ ! Lục ! Tiến lên !!!
Chủ nhân vừa dứt lời, 6 con chó lập tức lao lên !dường như chúng đã quen với kiểu ...đánh hội đồng nên tấn công Kiều Liên rất nhịp nhàng.
Kiều Liên tái mặt. chả có cái dại nào giống cái dại nào ! Khi không lại đâm mảnh sành vào đít làm chi cho khổ !?
Mấy con chó này thuộc loại được huấn luyện để chiến đấu ! Cách tấn công của chúng không hề có một động tác thừa !
May mà thân thủ của Kiều Liên khá phi phàm không thì đã thành mấy cục xương cho chúng gặm rùi !
- Bốp !!! Oắng !!!
Kiều Liên tung mình lên không . Cú song phi của cô khiến 2 con bị loại khỏi cuộc chiến ...
Con thứ 3 chồm lên nhưng đáng tiếc Kiều Liên đã hụp người xuống tránh né .
Con này theo quán tính đâm đầu vào gốc cây ... tử ẹo !!!
Kiều Liên rút dao ra . Con dao cán bạc vung lên như ánh chớp !
Chuẩn bị làm thịt nốt 3 con còn lại thì chủ nhân của mấy con chó kêu lên :
- Đủ rồi !!! nhất ! Tam ! Tứ !
Có hiệu lệnh của cô chủ , 3 con chó đồng loạt dừng lại . Chúng lui về đằng sau rồi biến mất ngay tức khắc !
Kiều Liên ngơ ngẩn chẳng hiểu gì .Chưa kịp thắc mắc thì cô bé kia đã lại gần chìa tay ra :
- Xin chào !!! Chị giỏi lắm ! Lời đồn quả không ngoa ! Tôi là : Bạch Ngọc Linh - em gái của Bạch Tuyên Vỹ !!!
Cô bé trông rất kì lạ nhưng không hiểu sao Kiều Liên không ghét được . Con bé có cái gì đó khiến người khác vui vui khi ở bên .Kiều Liên lắm lấy tay cô bé :
- Thì ra em là em gái của Tuyên Vỹ ! Em khác người thật đó !!!
- Hi ! Hi ! Em khác người thế mới làm xã hội đen được chứ ! Cô bé bông đùa .
Cả 2 vui vẻ cười nói .Cuộc găp gỡ giữa Kiều Liên và Bạch Ngọc Linh cũng bất ngờ và kịch tính không kém gì cuộc gặp gỡ với Tuyên vỹ !
Đúng là đánh nhau vỡ đầu mới nhận nhau làm anh em !
Nói chuyện một lúc rồi Kiều Liên trở về trước .Bạch Ngọc Linh ở lại .
Kiều Liên vừa đi khuất thì có vài người nữa xuất hiện . Những người này đã ở đây từ trước nhưng Kiều Liên không phát hiện ra . Một người lên tiếng :
- Cô ta đó ư ? Cũng được đấy chứ !!!
- Ừ ! thân thủ rất khá !!!
- Ngọc Linh này ! Lúc đó mà em không gọi chó lại thì cô ta đã thịt mất 3 con chó của em rồi !!!
Họ nhao nhao tranh cãi nhưng chỉ xoay quanh 1 chủ đề là Kiều Liên của chúng ta !
Ngọc Linh nhún vai :
- Dù sao em cũng thấy thích người này hơn Ánh Hồng ! Bà Ánh Hồng thì hung dữ nhưng chỉ toàn cậy sức đàn em ! Chị này chịu chơi hơn ! Làm vợ anh Tuyên Vỹ cũng không uổng !!!
***********************
Chap 26 :
Lời hứa của kẻ tội đồ !!!!
- Anh hứa đi !!!
- Anh hứa ....
- Anh nhớ ... đưa em đi cùng nha !!!
- Ừ !!!
- Không ... là em sẽ không tha cho anh đâu !!!
- Được rồi !!! Thiên thần nhỏ !!! Anh sẽ đưa em đi cùng ...
......... Đưa em đi .........................
............................... Với anh !!!!
Kiều Liên choàng dậy . Mồ hôi túa ra như tắm . Đầu cô đau như búa bổ .
Hình như ... cô đã quên đi 1 điều gì đó thì phải ???
Điều gì nhỉ ??? Đau quá !!!! ..... Đầu cô đau quá !!!!
Kiều Liên ôm đầu khổ sở .
Một giấc mơ cô đã mơ đi mơ lại rất nhiều lần . Một giấc mơ mà khi tỉnh dậy cô không thể nào nhớ nổi . Chỉ biết là giấc mơ đó có ý nghĩa rất quan trọng với cô . Nhưng ý nghĩa như thế nào thì cô chịu !!!
Không tài nào biết !!!
Kiều Liên rút từ trong túi ra con dao cán bạc . Cô vuốt ve nó một cách rất nhẹ nhàng .
Cô linh cảm . Điều mình đã quên ! Giấc mơ lặp lại ... và con dao cán bạc có liên quan đến nhau .
- Cốc ! Cốc ! Cốc !
- " Em yêu " !!! Dậy chưa đấy ??? Sáng bảnh mắt rồi kìa !!! Dậy rửa mặt rồi ăn sáng mau lên ...
Tiếng của Tuyên Vỹ vang lên thay lời chào buổi sáng .
Kiều Liên thở dài rồi đút con dao vào túi lầm bầm :
- Biết rồi !!! Người ta xuống ngay đây !!!
Hôm nay là ngày thứ 2 Kiều Liên ở Bạch gia . Cô vẫn đang đóng vai người yêu hờ của Tuyên Vỹ .
Lễ đính hôn giữa Tuyên Vỹ và Ánh Hồng đã bị hủy bỏ . Bạch gia đã đem lễ sang cáo lỗi với nhà họ Tinh .
Biết làm sao được !!! Đặng Bảo Hy đã quyết là giời quyết !! Đừng hòng lay chuyển nổi !
Bà vừa ý Kiều Liên đến nỗi bỏ qua hết những nhược điểm về khả năng nấu nướng , dọn dẹp của cô con dâu tương lai . Bà tỉnh bơ phán :
- Lo gì !!! Sau này thuê ôsin !!! Con dâu Bạch gia chỉ cần giỏi võ và có bản lĩnh là được !!!
( tg : chậc !!! chậc !!! bà mẹ chồng này chịu chơi nhỉ ??? )
Tất nhiên !!! Người đứng đầu Bạch gia - Bạch Tuấn Kiệt đành phải chấp nhận ! Nhất vợ nhì giời mà ...
.....................................
- Rồi !!! Tôi hiểu !!! Cảm ơn cậu đã báo tin ... Ánh Lục !!!
Minh Quân tắt di động . Anh ngẩng lên nhìn người đối diện .
- Cháu đã biết Kiều Liên đang ở đâu rồi !!! Mọi chuyện cứ để cháu lo !!!
Hạ văn Vũ gật đầu . Giọng nói của ông đầy vẻ tin tưởng .
- Được !!! Mọi chuyện ta giao cho cậu đó ! Minh Quân ! Hãy đưa Kiều Liên về nhanh nhất có thể !!!
Minh Quân ngoặt vô lăng . Chiếc BMW ánh bạc lao đi như điện xẹt . Lửa giận đang bùng cháy trong lòng anh .
- Kiều Liên !!! Em ghét anh đến thế sao ???
Mọi chuyện có lẽ là do định mệnh . Sự gặp gỡ của 3 người :
Minh Quân ! Kiều Liên ! Tuyên Vỹ !!
Minh Quân giống như tảng băng . Lạnh lùng và cao ngạo .
Kiều Liên là đại diện cho ngọn lửa . Dữ dội và mạnh mẽ .
Còn Tuyên Vỹ ! Giống hệt một cơn gió . Vô hình , vô định , khó nắm bắt ...
3 người họ gặp nhau sẽ tạo ra 1 cái gì ???
...............................................
Các bạn có thể không tin !!! Nhưng tg có thể khẳng định với các bạn 1 điều :
Bữa ăn diễn ra tại 1 dòng họ có truyền thống làm xã hôi đen sẽ rất khốc liệt !!!
Cụ thể bây giờ là tại Bạch gia ...
Cuộc chiến tranh giành thức ăn diễn ra rất căng thẳng . Không phân biệt nam nữ , độ tuổi , cấp bậc . Tất cả diễn ra theo phương châm : tất cả thuộc về kẻ mạnh !!!
Cứ nhanh là thắng !!
Kiều Liên là người ngoài . Cô đã quen với những bữa ăn đầy lễ nghi , sang trọng . nay nhìn những đôi đũa cắm phập vào thức ăn , những cánh tay vung lên loang loáng mà chóng mặt ..
Mẹ Tuyên Vỹ vừa giật chiếc đùi gà về phía mình vừa thúc giục con dâu .
- Cứ tự nhiên đi con !!! Xem đây như ở nhà !!!
( tg : ???? )
Kiều Liên đang trợn mắt ngó Bạch Ngọc Linh tung hứng mấy viên thịt vào miệng một cách ngon lành thì anh "người yêu hờ " Tuyên Vỹ ngọt nhạt :
- Nhìn vừa thôi !!! Không nhanh lên là ... nhịn đói bây giờ !!!
Câu nói đầy chất " yêu thương " của hắn kèm theo tiếng kêu réo của dạ dày khiến Kiều liên quyết định nhập cuộc .
Những tuyệt kĩ võ nghệ liên tục được tung ra .
Nhưng hỡi ôi !!! Trăm hay không bằng tay quen !!!
Chân ướt chân ráo như Kiều Liên sao có thể đọ công fu với những bậc cao thủ .
Lượng thức ăn mà Kiều Liên lấy được chỉ đủ cho ... mèo ăn !!!
Xoa xoa cái bụng lép kẹp , Kiều Liên nhớ về những bữa ăn tại nhà mình mà thèm thuồng .
Quyết định đi " bụi " của cô là đúng hay sai ???
Bất chợt một mùi thơm phảng phất ở đâu bay tới mũi Kiều Liên . hắn xuất hiện , trên tay cầm chiếc bánh ga tô hảo hạng .
- Em yêu !!! Cúi đầu "ạ " anh một tiếng xem nào !!!
Nỗi vui mừng của Kiều Liên ngay lập tức bị dập tắt . Cúi đầu chỉ vì 1 cái bánh sao ???
Không được !!! Đường đường là 1 tiểu thư danh giá mà lại hạ thấp bản thân thế sao ???
Nhưng ... mình đói quá !!!
Tuyên Vỹ nhìn vẻ băn khoăn trên khuôn mặt cô bé đầy đắc ý . không hiểu sao hắn rất muốn trêu chọc cô bé !!
Kiều Liên mím môi quay đi . Cô cố ngăn mình không bật ra tiếng nấc nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau tuôn rơi .
lần đầu tiên Kiều Liên thấm thía được thân phận cá chậu , chim lồng của mình . Đóa hoa trong nhà kính thoát ra ngoài nay thấy bỏng rát trước ánh nắng mặt trời ...
Có nằm mơ hắn cũng không ngờ cô bé lại khóc . Những dự tính trêu chọc cô bé trong đầu đột nhiên biến mất .
Tuyên Vỹ lúng túng :
- Tôi ... tôi ... chỉ đùa thôi mà !!! Cầm lấy đi ...
Nhưng Kiều Liên đã lầm lũi bỏ đi . nỗi tủi thân khiến cô trông tội nghiệp hơn bao giờ hết !
- Ơ kìa !!! Khoan đã ....
Những câu nói của Tuyên Vỹ bay vào không khí . Không 1 lời đáp trả , bóng dáng bé nhỏ vẫn mờ dần rồi khuất hẳn .
Hắn đứng như hóa đá . Chiếc bánh ga tô trên tay lăn lóc dưới chân .
Tuyên Vỹ ngỡ ngàng :
- Sao ... lại khóc ????
**********************************
Chap 26 :
Lời hứa của kẻ tội đồ !!!!
- Anh hứa đi !!!
- Anh hứa ....
- Anh nhớ ... đưa em đi cùng nha !!!
- Ừ !!!
- Không ... là em sẽ không tha cho anh đâu !!!
- Được rồi !!! Thiên thần nhỏ !!! Anh sẽ đưa em đi cùng ...
......... Đưa em đi .........................
............................... Với anh !!!!
Kiều Liên choàng dậy . Mồ hôi túa ra như tắm . Đầu cô đau như búa bổ .
Hình như ... cô đã quên đi 1 điều gì đó thì phải ???
Điều gì nhỉ ??? Đau quá !!!! ..... Đầu cô đau quá !!!!
Kiều Liên ôm đầu khổ sở .
Một giấc mơ cô đã mơ đi mơ lại rất nhiều lần . Một giấc mơ mà khi tỉnh dậy cô không thể nào nhớ nổi . Chỉ biết là giấc mơ đó có ý nghĩa rất quan trọng với cô . Nhưng ý nghĩa như thế nào thì cô chịu !!!
Không tài nào biết !!!
Kiều Liên rút từ trong túi ra con dao cán bạc . Cô vuốt ve nó một cách rất nhẹ nhàng .
Cô linh cảm . Điều mình đã quên ! Giấc mơ lặp lại ... và con dao cán bạc có liên quan đến nhau .
- Cốc ! Cốc ! Cốc !
- " Em yêu " !!! Dậy chưa đấy ??? Sáng bảnh mắt rồi kìa !!! Dậy rửa mặt rồi ăn sáng mau lên ...
Tiếng của Tuyên Vỹ vang lên thay lời chào buổi sáng .
Kiều Liên thở dài rồi đút con dao vào túi lầm bầm :
- Biết rồi !!! Người ta xuống ngay đây !!!
Hôm nay là ngày thứ 2 Kiều Liên ở Bạch gia . Cô vẫn đang đóng vai người yêu hờ của Tuyên Vỹ .
Lễ đính hôn giữa Tuyên Vỹ và Ánh Hồng đã bị hủy bỏ . Bạch gia đã đem lễ sang cáo lỗi với nhà họ Tinh .
Biết làm sao được !!! Đặng Bảo Hy đã quyết là giời quyết !! Đừng hòng lay chuyển nổi !
Bà vừa ý Kiều Liên đến nỗi bỏ qua hết những nhược điểm về khả năng nấu nướng , dọn dẹp của cô con dâu tương lai . Bà tỉnh bơ phán :
- Lo gì !!! Sau này thuê ôsin !!! Con dâu Bạch gia chỉ cần giỏi võ và có bản lĩnh là được !!!
( tg : chậc !!! chậc !!! bà mẹ chồng này chịu chơi nhỉ ??? )
Tất nhiên !!! Người đứng đầu Bạch gia - Bạch Tuấn Kiệt đành phải chấp nhận ! Nhất vợ nhì giời mà ...
.....................................
- Rồi !!! Tôi hiểu !!! Cảm ơn cậu đã báo tin ... Ánh Lục !!!
Minh Quân tắt di động . Anh ngẩng lên nhìn người đối diện .
- Cháu đã biết Kiều Liên đang ở đâu rồi !!! Mọi chuyện cứ để cháu lo !!!
Hạ văn Vũ gật đầu . Giọng nói của ông đầy vẻ tin tưởng .
- Được !!! Mọi chuyện ta giao cho cậu đó ! Minh Quân ! Hãy đưa Kiều Liên về nhanh nhất có thể !!!
Minh Quân ngoặt vô lăng . Chiếc BMW ánh bạc lao đi như điện xẹt . Lửa giận đang bùng cháy trong lòng anh .
- Kiều Liên !!! Em ghét anh đến thế sao ???
Mọi chuyện có lẽ là do định mệnh . Sự gặp gỡ của 3 người :
Minh Quân ! Kiều Liên ! Tuyên Vỹ !!
Minh Quân giống như tảng băng . Lạnh lùng và cao ngạo .
Kiều Liên là đại diện cho ngọn lửa . Dữ dội và mạnh mẽ .
Còn Tuyên Vỹ ! Giống hệt một cơn gió . Vô hình , vô định , khó nắm bắt ...
3 người họ gặp nhau sẽ tạo ra 1 cái gì ???
...............................................
Các bạn có thể không tin !!! Nhưng tg có thể khẳng định với các bạn 1 điều :
Bữa ăn diễn ra tại 1 dòng họ có truyền thống làm xã hôi đen sẽ rất khốc liệt !!!
Cụ thể bây giờ là tại Bạch gia ...
Cuộc chiến tranh giành thức ăn diễn ra rất căng thẳng . Không phân biệt nam nữ , độ tuổi , cấp bậc . Tất cả diễn ra theo phương châm : tất cả thuộc về kẻ mạnh !!!
Cứ nhanh là thắng !!
Kiều Liên là người ngoài . Cô đã quen với những bữa ăn đầy lễ nghi , sang trọng . nay nhìn những đôi đũa cắm phập vào thức ăn , những cánh tay vung lên loang loáng mà chóng mặt ..
Mẹ Tuyên Vỹ vừa giật chiếc đùi gà về phía mình vừa thúc giục con dâu .
- Cứ tự nhiên đi con !!! Xem đây như ở nhà !!!
( tg : ???? )
Kiều Liên đang trợn mắt ngó Bạch Ngọc Linh tung hứng mấy viên thịt vào miệng một cách ngon lành thì anh "người yêu hờ " Tuyên Vỹ ngọt nhạt :
- Nhìn vừa thôi !!! Không nhanh lên là ... nhịn đói bây giờ !!!
Câu nói đầy chất " yêu thương " của hắn kèm theo tiếng kêu réo của dạ dày khiến Kiều liên quyết định nhập cuộc .
Những tuyệt kĩ võ nghệ liên tục được tung ra .
Nhưng hỡi ôi !!! Trăm hay không bằng tay quen !!!
Chân ướt chân ráo như Kiều Liên sao có thể đọ công fu với những bậc cao thủ .
Lượng thức ăn mà Kiều Liên lấy được chỉ đủ cho ... mèo ăn !!!
Xoa xoa cái bụng lép kẹp , Kiều Liên nhớ về những bữa ăn tại nhà mình mà thèm thuồng .
Quyết định đi " bụi " của cô là đúng hay sai ???
Bất chợt một mùi thơm phảng phất ở đâu bay tới mũi Kiều Liên . hắn xuất hiện , trên tay cầm chiếc bánh ga tô hảo hạng .
- Em yêu !!! Cúi đầu "ạ " anh một tiếng xem nào !!!
Nỗi vui mừng của Kiều Liên ngay lập tức bị dập tắt . Cúi đầu chỉ vì 1 cái bánh sao ???
Không được !!! Đường đường là 1 tiểu thư danh giá mà lại hạ thấp bản thân thế sao ???
Nhưng ... mình đói quá !!!
Tuyên Vỹ nhìn vẻ băn khoăn trên khuôn mặt cô bé đầy đắc ý . không hiểu sao hắn rất muốn trêu chọc cô bé !!
Kiều Liên mím môi quay đi . Cô cố ngăn mình không bật ra tiếng nấc nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau tuôn rơi .
lần đầu tiên Kiều Liên thấm thía được thân phận cá chậu , chim lồng của mình . Đóa hoa trong nhà kính thoát ra ngoài nay thấy bỏng rát trước ánh nắng mặt trời ...
Có nằm mơ hắn cũng không ngờ cô bé lại khóc . Những dự tính trêu chọc cô bé trong đầu đột nhiên biến mất .
Tuyên Vỹ lúng túng :
- Tôi ... tôi ... chỉ đùa thôi mà !!! Cầm lấy đi ...
Nhưng Kiều Liên đã lầm lũi bỏ đi . nỗi tủi thân khiến cô trông tội nghiệp hơn bao giờ hết !
- Ơ kìa !!! Khoan đã ....
Những câu nói của Tuyên Vỹ bay vào không khí . Không 1 lời đáp trả , bóng dáng bé nhỏ vẫn mờ dần rồi khuất hẳn .
Hắn đứng như hóa đá . Chiếc bánh ga tô trên tay lăn lóc dưới chân .
Tuyên Vỹ ngỡ ngàng :
- Sao ... lại khóc ????

Không có nhận xét nào: