Ê Nhók ...Tao Iu Mày (Tập 8)


mọi người trong bệnh viện cứ đi ra đi vào phòng cấp cứu có vẻ nó đang nguy hiểm , Long gục người chông bất lực , Da Giương bước tới túm lấy cổ áo Long , đánh vào mặt Long khiến môi Long chảy máu nhưng không có chút phản xạ gì từ Long , Da Giương quát lên :

- Này , sao cậu lại như thế chứ!!!

- Cậu muốn đánh thì đánh tiếp đi , đánh đi !!! - Long giương mặt lên thẳng vào tay Dương , ánh mắt sắc bén đỏ lên trừng Da Giương , Dương định giơ tay lên cho thêm một cú nữa vào mặt Long nhưng Phong ngăn lại :

- Giờ không phải là lúc đánh nhau hiểu chưa???- Phong quát vào mặt Dương.

- Tại sao cậu biết Ly sợ bóng tối mà còn làm vậy???- Dương nhẹ giọng xuống hỏi.

- Sợ bóng tối ????- Cả bọn ngước lên đầy vẻ bất ngờ , Long ngẩng mặt lên .

- Đúng vậy , Ly rất sợ bóng tối , hồi nhỏ theo như lời ba má nuôi của Ly thì cô bé đã từng bị ba mẹ ruột nhốt vào một phòng tối , chỉ người ở đưa cơm cho Ly ăn , mặc cho Ly ghào thét nhưng họ vẫn không thả !!!- Dương trầm ngâm kể .

- Tại sao họ lại nhốt Ly chứ???- Trúc cảm thấy bực tức.

- Vì họ trông chờ vào một đứa con trai nhưng khi sinh ra lại là con gái , họ muốn có con trai để kế thừa tài sản gia đình nhưng cuối cùg họ cũg bị quả báu , ba Ly thì phá sản , mẹ Ly thì bỏ đi theo người khác , còn Ly..................- Da Giương ngừng lại đầy vẻ đau lòng.

- Ly như thế nào ???- Hải hỏi với đôi mày nhíu lại như rất muốn biết , Long bát ngờ trước hoàn cảnh của Ly , Long chợt nhận ra Long chưa wan tâm đến Ly , Long không biết gia cảnh của Ly lại thế này , và hơn thế nữa Long lại chẳng làm jì cho Ly. Long thấy xấu hổ ttrước mặt Ly.

- Ly đc đem vào cô nhi viện với 1 người ở trong nhà đó là gì Lâm Mĩ Hoa.

- Lâm Mĩ Hoa !! là bà chủ tiệm cafê nơi Ly làm !!- Long giật mình nói.

- Đúg !! Dì ấy là người ở của nhà Ly , cũg là ** nuôi của Ly , nên trong nhà gì ấy rất thuơng Ly .-Dương nói.
- Đó là nguyên nhân Ly ăn mặc cứ như con trai , mọi thứ đều là của con trai , thật tội nghiệp Ly !!!- Phong nói với vẻ buồn.

- Đúng vậy , sau đó Ly đc ba má nuôi bây giờ nhận nuôi , dù cho ba má nuôi yêu thương Ly đến cỡ nào thì có lẽ suốt đời cô ấy sẽ chẳng bao giờ wên đc cái wá khứ đau lòng ấy , một đứa bé gái bị chính ba mẹ ruột nhốt trong một căn phòng không chút ánh sáng thì......................- Duơng kể.

- Thật Ly bất hạnh wá , chưa bao giời Ly kể về gia đình của mình cho bọn tôi nghe !!!- Trúc nói.

- Uh !! Ly khôg kể ai nghe đâu , tôi đã nghe từ ba má nuôi của Ly chứ không fải Ly !!!. Hải way sang nhìn Long thấy Long im lặng nãy giờ :

- Long cậu sao vậy ????- Hải nói.

- Hải à , tớ chưa bao giờ biết , tớ khôg wan tâm gì đến Ly , tớ thấy thật xấu hổ , sao tớ lại vô tâm thế , va bây giờ Ly nằm viện là do tớ , hai lần Ly nằm viện đều do tớ , tớ biết nhìn mặt Ly thế nào???????Cậu nói đi !!!!- Long hét lên một hơi , nước mắt ngấn lên từg giọt , chưa bao giờ thấy Long như vậy từ khi mẹ Long mất , cả người Long đờ ra , chẳng còn là một Hoàng Long lạnh lùng hốg hách , nhưng rất oai như lúc trước . Long chạy nhanh , Hải định chạy theo nhưng Phong ngăn lại :

- Cậu đừng đi , hãy để Long một mìh , bây giờ Long đang rất đau lòng , để cậu ấy bình tâm lại đã , bây gio82 Ly chưa biết thế nào nữa là !!!

- Anh Phong nói đúng đấy anh , để anh Long yên tĩnh lại rồi mình sẽ tính tiếp !!- Trúc kéo Hải lại.

Long bỏ chạy như đang chạy trốn , trước đây khi mẹ Long mất Long cũng tùg làm hành động wen thuộc này , Long chỉ biết bỏ mặc lại mọi thứ để chạy đi , nước mắt mà Long kìm chế thì bây giờ cũg đã tràn hết ra khuôn mặt luôn đc coi là lạnh lùng sắt đá , ai có thể ngờ đá đã chảy nước mắt .
......................"đá sẽ đau lòng, vẫn sẽ chảy nước mắt vì một người"..................

Long dừng lại , khi đã hết sức , Long gập người xuống thở liên tục , nơi Long dừng lại là một ban công nào đấy , Long ngồi bệt xuống , nhìn cảnh vật phía dưới thật sự rất vui vẻ náo nhiệt nhưng bên trong là mỗi người một số phận không thể biết trước đc , nhưng họ vẫn vui vẻ Long thấy mình wá nhút nhát sao cứ trốn chạy như thế , nhưng nó đau lắm..................
................"nỗi đau khó lòng bù đắp, liệu điều gì có thể lấp đi khoảng trống và nỗi đau đây??".......................

Long lấy hết hơi để hét lên một tiếng ngất trời để vơi đi bớt , nhơng sao tim Long cứ nhói đau khi nó gặp chuyện và tậm chí lấn náo cũng do Long làm , tại sao Long cứ làm nó bị thương như vậy ??? Long thầm trách mình , sao luôn muốn bảo vệ nhưng Long càng đến gần nó thì nó càng bị xui xẻo , và dường như đó là do Long đem lại , Long co bàn tay lại đập mạnh vào ngực liên tục miệng quát lên : " Tao lệnh cho mày không đc yêu cô ấy nữa , càng yêu mà càng làm cô ấy đau thì mày lấy tư cách gì để yêu ".............Long khóc.............nước mắt chảy dài ra , tiếng nấc tăng dần theo nước mắt...............Long khóc như một đứa trẻ con.............. lúc mẹ Long mất Long cũng từng khóc.....nhưng rồi lại tự hứa là sẽ không bao giờ rơi một giọt nước mắt nào nữa nhưng...................sao nó vẫn rơi..............điều đó chứng tỏ.......người đó rất wan trọng với Long. Long cố gắng ngừng khóc nhưng sao nước mắt vẫn rơi.....
...................." nước mắt ơi, xin mi đừng rơi nữa......van xin mi".......................


Long dộng tay thật mạnh vào nền gạch rồi đứng dậy : " Đừng đến gần cô ấy Long à , đến gần thì mày sẽ làm người mày yêu nhất đau đớn đấy , tốt hơn hết là hãy tránh xa cô ấy ra , máy không thể đem lại hạnh phúc cho người ta thì cũg đừng làm người ta đau khổ..........". Long nhếch mép cười trong thất vọng , đau đớn tột cùng.
............................" trong sâu thẳm của sự đau đớn thì con người ta lại quyết định một thứ nhưng quyết định trong đau khổ thì làm sao có thể đúng"...........................

" Mày hãy rời xa cô gái đó đi sao chổi à , mày mãi là sao chổi của cô ấy , hãy để cô ấy hạnh phúc đi " Long thầm nói và ngưng khóc , ánh mắt cương định nhìn về phía xa xăm..............nhìn về một nơi có thể làm cả Long và nó đau lòng.....................................
.......................sẽ có ai hiểu hết được nỗi đau không, sẽ có ai đi đến tận cùng của nỗi đau không?".............................

~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Tại bệnh viện, nó đã tỉnh lại bác sĩ nói nó chỉ mất hơi nhiều máu cũng chẳng liên quan gì đến tính mạng nên bây giờ nó cũng tỉnh lại. Mặt nó trắng nhợt nhạt, ánh mắt yếu ớt mở ra một cách khó khăn, nó nhìn xung quanh thấy mờ mờ nhưng khi mắt đã mở hết thì nó dần thấy tất cả mọi người duy chỉ có một người là không có ở đó. Nó đưa mắt nhìn Trúc, nét mặt lo lắng của Trúc hiện rõ bên cạnh là Phong đang vỗ vai an ủi nó nở một nụ cười gượng để Trúc yên tâm. Nó quay đầu sang bên trái là Dương và Hải đang hớn hở thấy nó tỉnh lại, nó cố gượng ngồi dậy nhưng Dương không cho :

- Em còn yếu lắm, cứ nằm đi đừng ngồi dậy !!

-.........em không sao !!! - Nó cố gắng đưa từng từ một qua kẽ răng, nhưng sao nó bất giác thấy thiếu một ánh mắt lo lắng, thiếu một người đã cõng nó đến đây. Tại sao không có người đó ở đây, lúc nào nó cần người đó luôn có mặt mà, nó bất chợt biến sắc đi :

- Nhưng.....tên sao chổi đáng ghét đâu rồi ???? - Nó hỏi vờ.

- Anh Long.....anh ....ấy.....Cậu ấy đi đâu đó có chút việc rồi em ạ !!!- Gia Dương chen ngang lời Trúc, Hải thật sự bực mình quát lại :

- Long đi..........- Nhưng quả thật Long đi đâu thì cả bọn đâu ai biết, Gia Dương nói đúng Hải cũng chẳng biết Long đi đâu để mà nói với nó, Hải khựng lại và im lặng nhìn Dương.

- Thật là, đúng là anh ta chẳng ưa thích gì em........!!!- Nó với nét mặt thất vọng và có chút buồn thoáng qua nhưng vẫn cứ hiện ra.

- Không đâu cậu ấy lo cho em lắm đấy, lúc em bất tỉnh cậu ấy đã cõng em chạy về đấy em à !!- Phong cố gắng nói tốt cho Long.

- Em hơi mệt, xin lỗi mọi người em muốn ngủ một chút !!! - Nó cũng không biết tại sao nó thấy mất sức như lúc này, nó chẳng muốn làm gì ngoài việc muốn nằm nghĩ trước đây có bao giờ nó bất lực trước việc gì ngoài nấu ăn đâu chứ. Nó nhắm mắt lại, cả bọn thấy nó mệt quá nên cũng nhẹ nhàng để nó ngủ một chút. Nhưng khi cả bọn ra hết thì Gia Dương đóng cửa lại và đến bên giường nó, nó cứ tưởng Long vì chỉ có Long mới thương làm như vậy, có một cảm giác vui lạ kì nó mở vội mắt ra với một chút mỉm cười nhưng không phải Long mà là Dương. Có chút hụt hẫng và thất vọng nó cũng chẳng biết sao nó lại trông Long đến thế:

- Có chuyện gì hả anh ?? - Nó nói nhẹ

- Không, anh lo cho em lắm em không sao thì tốt rồi !!! - Dương cười

- Cám ơn anh, anh lúc nào cũng tốt với em nói thật anh như là một người anh ruột của em vậy cám ơn vì em đã có một người anh như anh !!! - Nó cười hạnh phúc và nắm tay Dương.

- Anh ruột ?? Không thể hơn một người anh thôi sao em ?? - Dương nheo mày lại, nét mặt thoáng buồn.

- Ý anh là sao ?? - Nó thật không hiểu ý Dương, nó nhướn mắt lên hỏi lại.

- Thật sự, anh yêu em lắm Ly à, nếu có thể được anh muốn em làm bạn gái của anh !!! - Dương nhìn thẳng vào mắt nó và nó biết Dương đang rất chân thành vì nó hiểu Dương nhất, nhưng câu nói đó của Dương không làm nó vui. Nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này cả nó luôn xem Dương như một người thân của nó. Và một điều nữa mà cả nó và Dương không biết đó là có một người đã nghe được câu nói của Dương dù Dương đã đóng cửa phòng nhưng ở bên ngoài vẫn có thể nghe được và người đó không mấy vui khi nghe câu này, nhưng người đó vẫn mong chờ câu trả lời của nó vậy là bây giờ cả hai người đang mong chờ câu trả lời của nó. Nó có vẻ bối rối với Dương nhưng lại càng không muốn Dương đau long vì nó không muốn làm đau một người nó thương yêu, kính trọng :

- Ông xã à, em cũng yêu anh......Và câu trả lời này làm một người đứng ngoài cửa thấy đau lòng và bỏ đi miệng cầu chúc : " Chúc cô hạnh phúc, heo ngốc của tôi ".

- Nhưng đó là tình cảm anh em thôi anh à, em nói thật như vậy là em không muốn người em kính trọng lại đau lòng vì em, em thật sự xin lỗi nếu bây giờ anh có đau thì cũng sẽ chỉ là bây giờ thôi còn hơn nếu em lừa dối anh anh sẽ đau nhiều và em thật sự không muốn điều đó xảy ra !! - Chưa bao giờ thấy nó nghiêm túc và chính chắn như lúc này. Nhưng rất tiếc cái người đứng ngoài cửa đã bỏ đi khi nghe câu đầu nếu như nghe được câu sau chắc rắng sẽ rất vui.

- Ừ, như vậy mới đúng tính cách của em.....anh biết nói ra thì không tốt cho cả hai và lúc em đang bệnh thế này, nhưng dù sao mình vãn là ông xã bà xã tốt của nhau phải không ?? - Dương cố cười.

- Dĩ nhiên rồi anh, anh luôn luôn là một phần của tuổi thơ em, anh đã trở thành một người quan trọng trong trái tim em !!!!

- Anh rất vui vì nghe em nói như vậy, anh quyết định rồi anh sẽ đi Mỹ một thời gian, chúc em luôn hạnh phúc !!

- Không phải vì em mà anh đi chứ ??? - Nó xị mặt xuống.

- Không vì bên ấy còn một công ty ba anh quản lí và ông ấy muốn anh sang với lại anh cũng cần một khoảng thời gian để bình tĩnh lại em à, nhưng anh muốn hỏi em một chuyện !!! - Dương gượng nói một cách bình thường để nó đừng thấy ray rứt hay lo lắng :

- Mười chuyện cũng đc !!! - Nó nhe răng cười.

- Một chuyện thôi nhóc à, em yêu Long phải không ??? - Dương nhìn nó với đôi mắt chờ đợi câu trả lời thật lòng từ nó :

-...........Không.......làm.....gì có chuyện đó !! - Nó phủ nhận nhưng nét ngượng của nó hiện rõ, nó cũng không biết tình cảm nó đối với Long là tình cảm gì, đó là một cảm xúc khó tả .

- Đừng giấu anh !! Nhìn em kìa biết ngượng ngùng rồi đấy, cậu ấy tốt với em lắm cố giữ lấy nhé !!!

- Vậy chừng nào anh đi ??

- Sáng mai, vì công trình ấy đang gặp một ít khó khăn nên anh phải sang ngay có lẽ sáng mai anh không vào thăm em được, anh phải chuẩn bị nhiều thứ lắm !!! - Dương nói vậy thôi chứ cậu ấy không dám gặp nó nữa nếu như gặp thì sẽ không thể kìm chế bản thân, nói có công trình vậy thôi nhưng chủ yếu là muốn ở bên đó một thời gian để thư thả và cố quên nó để xem nó như một người em gái.

- Gấp vậy anh, em cũng không thể tiễn anh được rồi, anh đi bình an nhé !!- Nó cười tươi như muốn an ủi động viên.

- Thôi em ngủ đi à cho anh hôn em nhé ???

-.......Uhm.......- Nó muốn làm Dương vui lên một chút. Dương hôn nhẹ lên trán nó coi như nụ hôn tạm biệt.

- Anh sẽ về ăn đám cưới em và Long !! -Nói xong Dương quay lại đá nheo nó một cái, đóng sấm cửa lại Dương ngồi bệt xuống đất, thật khó khi bắt cậu ấy tươi cười với lời từ chối của nó. Dương muốn khóc nhưng nụ cười của nó không cho phép Dương khóc, Dương biết nếu Dương buồn nó cũng sẽ chẳng vui, nhưng dù sao Dương cũng muốn nó đc hạnh phúc, mỉm cười : " Chúc bà xã thân yêu của anh hạnh phúc ".

Nó thấy buồn vì nó biết Dương sẽ chẳng vui nhưng có lẽ như vậy sẽ tốt cho cả nó và Dương, nó sẽ luôn nhớ đến Dương. Nó mong Dương tìm đc một người tốt hơn nó và hãy hạnh phúc. Nó nhắm mắt lại chợt nhớ đến Long nó lại thấy bức bối : " Tên sao chổi này ở đâu mà chẳng thấy mặt mày gì hết vậy chứ ". Nó lại lắc đầu cố quên đi.

Mấy ngày sau, khi nó đã dần khỏe bọn Trúc vẫn đến thăm nom đều đặn chăm sóc nó rất kĩ. Nó thấy mọi người rất tốt với nó :

- Này cậu không muốn hỏi về gia đình của tớ ư ?? - Nó quay sang hỏi Trúc.

- Không ! Bọn này biết cả rồi !! - Trúc cười tay vẫn gọt táo cho nó ăn và dĩ nhiên có người gọt thì có người ăn thôi, miệng nó nhóp nhép nhai không ngừng ( tham ăn là thế đó ) :

- Mà sao không thấy tên Gia Dương đáng ghét ấy ở đây nhỉ ??- Hải nói.

- Đừng nói vậy anh ấy tốt lắm tại bề ngoài vậy thôi, anh ấy sang Mỹ rồi !!- Câu nói của nó vừa dứt cả bọn há hốc mồm ngạc nhiên :

- Tại sao ??? - Phong hỏi.

- À tại bên ấy có công trình gì đang cần anh ấy sang !! - Nó nói bình thường miệng vẫn nhai trái táo ngon ơ.

- À....Ờ....nhưng có thật không chỉ có vậy thôi ư ?? - Trúc nghi ngờ hỏi lại.

- Bí mật !!! - Nó cười trêu Trúc lại, nhưng đến lúc này thì nó thật sự bực bội khi tên sao chổi ấy không vào bữa nào :

- Này sao cái tên sao chổi bạn mấy anh mất tích đâu vậy ???

- Không biết bọn anh cũng chẳng gặp tưởng cậu ta vào thăm em rồi chứ !! - Hải nói mắt đá lông nhéo với Phong và Trúc trong khi nó không để ý. Thật ra thì hôm qua quản gia nhà Long gọi điện cho Hải hỏi có biết tại sao mấy hôm nay Long lại cầm chay rượu rồi ở trong phòng miết. Long đã từng uống rượu nhiều nhưng chưa bao giờ Long say mèm và uống liên tục mấy ngày, Hải đã chạy đến thấy Long say xỉn cười nói lung tung, Hải đở Long lên giường rồi về. Có lẽ giờ này cũng đang còn ngủ.

- Tên này, chán chết đi !!- Nó gắt lên.

- Thôi dẹp anh Long đi mà chừng nào cậu xuất viện ???- Trúc lảng sang chuyện khác.

- Hôm nay !!!

- Nhanh Vậy !!- Cả bọn hốt hoảng.

- Nhanh gì, nằm gần 2 tuần rồi mà tớ cũng muốn về nhà xem tên sao chổi ấy làm gì mà không vào thăm tớ !!! - Nó làu bàu.

- À thôi hay cậu qua nhà tớ đi để tớ chăm sóc cậu !! - Trúc cố gắng kéo nó qua nhà sợ nó về nhà gặp Long thì khổ, cả hai lúc này chẳng ai bình thường.

- Thôi, để tớ về cho tên ấy một trận, dù gì ở đấy cũng đc !!! - Nó cương quyết về chẳng ai cản được sau khi sắp xếp quần áo xong nó và Trúc đi làm thủ tục xuất viện, trong khi đó Phong gọi điện thoại cho Long suốt mà không thấy nhấc máy :

- Tên này chắc giờ còn ngủ chưa dậy đây nè !! - Phong đi tới đi lui nhưng biết làm sao khi gọi hoài mà không bắt cả bọn đành phải đưa nó về.

Đúng như rằng về tới nhà Long quản gia cho biết Long đang ngủ trên phòng, nó hậm hực đi lên nó cũng chẳng hiểu sao nó lại vô lí như vậy nó chỉ biết nó rất là tức Long chỉ muốn xé một trận cho nhừ , đẩy cửa phòng ra đúng là một tên sao chổi đang ngủ chẳng biết trời trăng gì hết đã vậy phòng bừa bộn đồ đạc bị ném lung tung chai rượu khắp phòng và dĩ nhiên trên người cậu ta vẫn toát lên hơi rượu. Màng cửa thì bị che kín đèn không mở cả căn phòng không có chút ánh sáng, trông cậu ta cứ vật vờ như ma, nó bước lại gần lôi người Long miệng không ngừng quát :

- Này tên sao chổi dậy nhanh !! Dậy nhanh coi !! - Nó như muốn xé xác Long ra, nó biết nó đang rất vô lí nhưng nó không ngăn nổi cơn tức giận. Long lờ mờ mở mắt, thấy nó Long chợt mỉm cười nhưng nhớ lại quyết định của Long và những gì đã nghe thấy khi nó nói với Dương câu ấy giận điên người lên nhưng cố trấn tĩnh lại. Long nhẹ nhàng ngồi dậy bước đến gần nó :

- Cô và mọi người ra phòng khách đi, tôi tắm xong tôi có chuyện muốn nói !!! - Long nói với ánh mắt còn giận hơn nó, bọn Phong cũng giống nó chẳng biết chuyện gì đã xảy ra với Long. Cả bọn nghe theo lời Long xuống nhà ngồi chờ, ông quản gia lại gân bảo :

- Mấy ngày nay cậu chủ cứ như vậy, ai làm gì cậu ấy cũng quát tháu la mắng !!!

- Chắc có chuyện gì rồi đây !! - Phong nói. Và người ngạc nhiên nhất là nó, sao Long lại vậy, nó còn chưa tính sổ với Long xong mà bây giờ ngước lại là sao ? cộng với mấy hành động khiến nó bất ngờ và có chút sợ hãi với câu nói khi nãy của Long.

- Tớ có linh cảm dường như Long đang trở lại con người trước đây thì phải ? - Hải bất giác nói lên khiến mọi người thấy lo lắng, từ khi gặp nó Long đã thay đổi rất nhiều, và đặt biệt là cười nhiều hơn.

- Con người trước đây là sao ??? - Nó bất ngờ hỏi.

- Y như lúc nãy và thậm chí còn tàn nhẫn hơn, tuy nhiên trừ với bọn này !!- Trúc lo lắng nói. Long bước xuống cấu thang quả đúng như mọi người dự đoán khuôn mặt chẳng thấy khả quan, Long đút hai tay vào túi quần với chiếc áo vest đen khoác ngoài, bên trong là một sơ mi đen, khuôn mặt lạnh lùng ánh mắt không còn ấm áp như nó đã từng cảm nhận. Màu đen như tôn lên vẻ lạnh lùng bí ẩn của Long và trên tay còn cầm theo một hai tờ giấy gì đó có thể biết đó là một hợp đồng. Long bước đến chỗ cả bọn rồi ngồi xuống. " Phịch " đó là tiếng những hợp đồng được cất kĩ trong một táp hồ sơ, Long ngồi xuống, chân này chéo chân kia và gác lên bàn, khuôn mặt nâng hơi cao không khác một tên chủ đang ngồi nói chuyện với bọn nô tì :

- Cô xem đi !!! - Long quăn táp hồ sơ lại phía nó, nó chưa kịp hết bất ngờ nhưng nó đưa tay run run lại và lấy táp hồ sơ lên.

- Long ! Có chuyện gì vậy ?? - Phong hỏi nhẹ nhàng.

- Không có gì chỉ là chuyện riêng giữa mình và cô ấy thôi !! - Long nhếch mép trông nét mặt có chút khinh người. Nó lấy hồ sơ ra và đọc, nó bất ngờ đây là hợp đồng nó và Long đã ký, nó ngước mặt lên hỏi :

- Đây là hợp đồng giữa tôi và anh mà !!! - Nó nhăn mặt lại hỏi.

Long đứng dậy giựt phất hợp đồng trên tay nó và bất ngờ xé đi ánh mắt vẫn nhìn xoáy vào nó vẻ giận dữ, cả bọn kể cả nó đều thấy lạ trước hành động này, chính Long đã bắt nó ký giờ chính Long lại xé đi, ánh mắt sắc lữa có chút câm hờn nhìn về phía nó :

- Từ nay cô được tự do, cô sẽ không ở bên sao chổi tôi nó, tôi sẽ không đem điều xui xẻo đến cho cô !!! - Long nói rồi ngồi xuống vẫn với tư thế cũ.

- Là.....sao...?....sao...lại....như.....v...vẠ ?y ?? - Nó không thể tin vào những gì nó đang nghe và đang thấy, nó đứng sững người ra miệng lắp bắp không nên câu. Bọn Phong không mở được một lời vì hết sức ngạc nhiên trước những lời nó lạnh lùng và ánh mắt mà trước đây Long đã từng sở hữu.

- Chẳng sao !! Chẳng phải cô muốn tự do lắm ư ?? BÂY GIỜ THÌ CÔ CÓ THỂ TỰ DO !!!- Long quát lớn vào mặt nó. Nó chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nó cứng người cũng chẳng biết nói gì, đầu ốc bây giờ là một mớ tơ rối chẳng giải thích được chuyện gì, Trúc đỡ nó ngồi xuống hình như......có nước rơi.....nước mắt ư ?? Nó còn không biết nữa.....nó đang rơi nước mắt. Nó đã từng thề là sẽ không rơi nước mắt một lần nào nữa từ khi ba mẹ nó nhốt nó trong phòng tối. Nó thật sự thấy tim đau nói trước lời lẽ của Long nhưng lúc này đây nó lại không thốt nên một lời nào được, Trúc đẩy nhẹ đầu nó xuống vai để tựa vào vai Trúc, Hải và Phong quát lớn :

- Cậu làm cái gì vậy ??

- Tớ chẳng làm gì, chỉ trả lại sự tự do cho cô ấy thôi !!- Nhìn thấy nước mắt nó tim Long cũng đau nhói vậy, chỉ muốn ôm chầm lấy no thôi nhưng lí trí không có phép Long mềm lòng vậy, Long sợ chỉ đem đến cho nó niềm đau mà thôi vậy thà từ bây giờ đau một lần rồi chấm dứt hết còn phải nhìn nó đau dài, Long cố giữ gương mắt đó nhưng chốc chốc lại nhìn sang nó và ánh mắt đó bị nó bắt gặp.

- Thế bây giờ câu muốn cô ấy ở đâu ?? - Phong quát lên nhưng bất chợt điện thoại Phông reo lên, dường như điện thoại làm tan bớt những cái căng thẳng của tất cả, Long cũng mừng khi điện thoại reo lên chứ nếu cứ hỏi như thế thì không biết Long còn giữ được vẻ lạnh lùng như bậy giờ không. Nó đang nhìn từng cử chỉ trên mắt Long, nó không hiểu sao Long làm vậy nhưng nó rất giận và tức Long nữa. Sao nước mắt cứ rơi mãi vậy không ngừng, nước mắt rơi ướt áo Trúc cả rồi.

- Cái gì !! mẹ về à ??? Con về ngay !! - Phong hốt hoảng nói trong điện thoại.

- Chuyện gì vậy Phong ??? - Hải nói.

- Chuyện lớn rồi, mẹ tớ biết chuyện tớ và Trúc bà bảo tớ về ngay !!!- Phong lo lắng nói.

- Tớ và Trúc, Ly sẽ đi với cậu !!- Hải nói.

- Tớ nữa !!- Long nói nhưng vẫn không động đậy.

- Không cần cậu đi đâu !! - Phong nạt vào mặt Long.

- Cậu có chắc là không cần tớ không, cậu biết mẹ cậu thương tớ lắm mà và bà ấy thường nghe tớ nói mọi chuyện, liệu cậu có giải thích được với bà ấy không ???- Long vẫn bình tĩnh nói.

- Vậy thì đi nhanh !! Chuyện cậu và Ly tính sau đi, sau khi xử chuyên này xong tính tiếp chuyện hai người !!!- Hải nói.

- Chuyện tớ đâu có gì đâu mà tính, chỉ có vậy thôi !! - Thật sự lúc này nó chẳng mở miệng đc câu nào, trước đây có bao giờ nó chiệu thua Long nhưng sao nhìn ánh mắt Long nó lại thấy sợ và tim nó thật sự như đang bị ai đó xé ra thành nhiều mảnh. Nó chỉ biết im lặng nhưng cách đó đâu phải là cách nó sử dụng để xử lí mọi chuyện khó khăn hàng ngày của nó nhưng sao lần này nó lại sử dụng đến cách này....

.................." tại sao lại như vậy, có chuyện gì đã xảy ra, sao tim nó đau nhói lên vậy "..............
-----------------------------------------------------------------------
Cả bọn ngồi trên xe về nhà Phong, ngoài trời hình như mưa nhè nhẹ. Báo hiệu một điều gì đó mà nó không thể tả được chỉ biết điều đó chẳng mấy tốt lành. Nhìn Long sao nó vừa thấy tức, vừa ghét, vừa giận nhưng vừa lo lắng. Lạnh lùng. Phải chẳng biết tại sao nhưng bây giờ nó chỉ thấy ở Long một điều là " lạnh lùng " và làm người khác đau như cơn mưa ngoài kia. Im lặng. Cái không khí ngột ngạt cuả sự im lặng đang hiện hữu trong xe, một phần vì nó và Long một phần vì Trúc và Phong.

Trúc như ngồi trên đống lửa, vầng trán toát lên chút mồ hôi, sóng mũi nhăn lại để lộ vẻ lo lắng hồi hộp. Nó nhận thấy Trúc đang rất lo sợ về mẹ Phong dù đã biết bà ấy từ trước điều này làm nó càng tò mò hơn về mẹ Phong. Hình như Phong cảm nhận được sự lo lắng của Trúc nên càng siết chặt tay Trúc, tay còn lại xoa nhẹ lên đầu Trúc như an ủi :

- Không sao đâu !! Em đừng lo lắng quá, có anh ở đây mà !! - Phong nhẹ nhàng nói. Nó cảm thấy Phong rất quan tâm đến Trúc thoáng lúc nó nghĩ phải chi Long cũng quan tâm nó vậy. Nhưng ý nghĩ ấy được nó xua đi một cách nhanh chóng. Nó quay sang Trúc cười vỗ về :

- Anh Phong nói đúng đấy, cậu dễ thương thế thì mẹ Phong sẽ thích mà !!

- Mong là vậy !! - Trúc đáp lại nhưng vẫn với khuôn mặt lo lắng ấy nhưng cũng khó trách làm sao mà không lo được cơ chứ.

- Cô nhóc luôn bình tĩnh nhất đám mà giờ lo lắng bồn chồn về nhà chồng vậy sao ?? - Bây giờ mới nghe được tiếng Long phát lên, nhưng khuôn mặt vẫn không có chút cử động ngoài cơ miệng đang hoạt động còn mọi thứ còn lại dường như vẫn bình thường.

- Này !! Cậu nghĩ em tớ là đồ vật hay sao mà không có cảm xúc ?? - Hải lái xe mà quay sang quát, với khuôn mặt bình thường của Long càng làm Hải tức điên lên.

15 phút sau, cả bọn có mặt tại nhà Phong. Một căn nhà à không phải nói như là một tòa lâu đài cổ tích vậy, nhưng hàng cây xung quanh đường vào nhấp nhô cao thấp, không cao sang như nhà Long nhưng toát lên vẻ uy nghi được thiết kế rất đặt biệt.

Và dỉ nhiên cũng không kém nhà Long, người làm đứng dọc hai bên mỗi khi có khách về, với một cách chào hỏi được huấn luyện giống nhau. Nó cảm giác dường như nơi đây không dành cho nó nhưng nó không thể bỏ Trúc một mình.

Bước vào nhà, sau cánh cửa to cổ kính là một bàn vuông dài làm bằng gỗ trông rất bóng. Phong đẩy cửa bước vào, một người phụ nữ trung niên bước xuống cầu thang tươi cười và tất nhiên là mẹ Phong _ Bà Mẫn Quân Phó Chủ Tịch Tập Đoàn Kiến Trúc Hoàng Phong ( các tên tập đoàn được lấy từ các cậu ấm trong nhà, riêng nhà Long thì lấy Long Thị ) :

- Phong về đấy hả con ??? - Bà ấy hỏi vọng xuống.

- Vâng, mẹ bảo con về gấp mà !!! Đây là bạn con. - Phong và cả bọn ngồi xuống chiếc bàn dài ấy.

- Mẹ biết.......nhưng......Đột nhiên bà ấy khựng lại khi trông thấy nó cũng đúng thoi đã bao giờ bà gặp nó đâu, cái cảm giác bị bà ấy nhìn từ trên xuống dười với vẻ không mấy hài lòng khiến nó khó chịu bà ấy bước lại gần cả bọn và ngồi xuống chiếc ghề đầu bàn :

- Nhưng...cô bé này là ai ?? - Bà ấy đặt một dấu chấm hỏi vào nó, nó lóng ngóng chẳng biết làm gì nhưng cũng phải trả lời :

- Dạ....cháu là....L...ưu....L...y...Là bạn của cháu đấy bác ạ !!! - Chợt có tiếng của một kẻ bình thường với một câu nói bình thường nhưng cái câu nói bình thường ấy làm nó bớt ngượng ngạo. Long tươi cười trả lời với bà ấy. Dường như trong cả bọn bà ấy rất thoải mái với Long. Nó đưa mắt nhìn Long có chút cảm ơn nhưng đáp lại là một ánh mắt né tránh. Nó thấy hơi buồn.

- Ồ vậy ra bạn Long đấy ư ? Nhưng cô bé này là con nhà ai ?? - Bà ta hỏi Long nhưng thực chất là muốn hỏi nó, với IQ như nó cũng hiểu được bà ấy muốn gì, dỉ nhiên bà ấy sẽ tưởng nó là con của một giám đốc tập đoàn nào đó vì đã được mấy người làm bạn với Long.

- Mà thôi mẹ à, mẹ bảo con về có chuyện gì vậy ??? - Phong nói cố làm nó bớt ngượng trước bà ấy, nó thầm biết ơn Phong nếu Phong không nói thì nó biết trả lời bà ấy làm sao đây. Nó nhận thấy Trúc đang toát mồ hôi và nãy giờ Trúc cũng chẳng lên tiếng, nó nắm tay Trúc lại.

Trúc quay sang nhìn nó cười rồi lắng nghe tiếng nói của bà ta :

- Phong !! Mẹ biết chuyện con và Trúc nhưng con biết điều đó đối với mẹ là không thể đúng không ?? - Bà ấy nhăn mặt lại nói.

- Cháu có gì không tốt hở bác ?? Cháu có thể sữa !!! - Trúc nhướn mắt lên hỏi lại, đáp lại bà ấy vẫn cười :

- Không !! Cháu tốt lắm bác biết mà nhưng vấn đề ở đây là cháu không phải là người Phong cần, cháu hiểu chứ !!

- Tại sao chứ ?? Con cần Trúc mà !!! - Phong cố giải thích với bà ấy.

- Đúng đấy bác ạ, Phong và Trúc yêu nhau thật lòng mà !! - Long lên tiếng cố gắng nói giúp vào.

- Long à, bác rất thương con nhưng chuyện này bác không thể nghe theo con. Bác là mẹ Phong bác biết Phong cần một người như thế nào !!! - Bà ấy nói với Long rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất cứng.

- Nhưng bác à, Trúc đâu thua kém gì ai hả bác ?? - Hải nói. Dường như cả bọn ai cũng cố gắng giúp Trúc và Phong chỉ có nó là ngồi im, nó biết lời nói của nó liệu bà ấy có nghe không. Vả lại bà ấy thương Long nhưng còn không nghe thế nó có nói cũng như không. Mặc dù rất tức nhưng nó cố kìm nén lại.

- Bác biết Trúc không thua kém gì ai nhưng thật sự Phong cần một cô bé bình thường, ngoan ngoãn và không cao sang như Trúc !! - Bà ấy nói mà mặc cho nước mắt Trúc rơi.

- Tại sao hả bác ?? Cao sang thì hợp với Phong quá rồi mà !!! - Hải bực bội nói.

- Nhưng các con có hiểu nếu như vậy mọi người sẽ cho gia đình bác và kể cả Phong đang bám víu vào Trúc và thậm chí tệ hơn bác và một tập đoàn khác đang tranh đấu thầu của nhà Trúc, nếu Phong quen Trúc thì mọi chuyện thế nào mọi người sẽ nghĩ thế nào khi gia đình bác cầu thân nhà Trúc đây !!!! - Bà ấy lơn giọng lên cũng có thể cho là bà ấy đáng quát vào mặt cả bọn như răng dạy một lũ học trò ngu ngốc bằng cái lập luận của bà ấy.

Bà ấy vừa dứt câu thì Trúc chạy mất :

- Trúc !! Trúc em đi đâu vậy ?? - Hải gọi theo.

- Phong !! Cậu chạy theo Trúc đi !!! - Long nói nhưng Phong vẫn ngồi im, dường như lòng tự trọng của một đứa con trai quá cao, quả thật nếu như vậy thì ai cũng sẽ cho Phong bám vào Trúc mặc dù nhà Phong cũng chẳng thua kém gì ai.

Dỉ nhiên không chỉ mình Phong chịu lời nói ra vào của người khác mà còn gia đình Phong đặc biệt là mẹ Phong đang nắm giữ công ty vì papa Phong đã công tác ở Mỹ. Nhưng ai cũng biết mẹ Phong là một người rất sỉ diện nên điều này đói với bà ấy là không thể.

- Phong sao cậu không chạy theo Trúc !!! - Hải quát vào mặt Phong nhưng cái vẻ ngồi im của Phong khiến Hải càng bực hơn. Hải chạy theo Trúc, cả bàn chỉ còn nó, mẹ Phong và Long. Đến lúc này thì nó hết chịu đựng nổi, nó không thể ngồi im được nữa, nó dứng dậy :

- Bác thật quá đáng, bác có biết bác đã xúc phạm Trúc không, cái sĩ diện của bác khiến người khác phải tổn thương, bác thật ích kỉ !!! - Nó quát vào mặc bà ấy, bỗng dưng lúc này nó chẳng có chút sợ hãi nào, ngược lại nó nói một cách mạnh mẽ. Đúng vậy đây là cách mà nó xử lí mọi vấn đề không trốn tránh.

- Con bé kia, ở đây không có chỗ cho mày lên tiếng !!! - Bà ấy nạt vào mặc nó và tỏ vẻ khinh thường nó, nó biết nếu như Long không nói nó là bạn Long thì từ nãy giờ nó cũng chẳng được ngồi trong cái bàn này.

- Bác đang cư xử như một người không có văn hóa, bác chỉ biết cho bác bác có biết Phong và Trúc đều đau khổ, bác thật ích kỉ chỉ biết cho bản thân mà không biết con bác đang đau khổ, rồi bác sẽ hối hận với cách cư xử của bác ngày hôm nay. Bác chẳng có gì để cháu coi trọng !! - Dù rất ghét bà ấy nhưng nó vẫn lễ phép để biết nó còn lễ phép.

- Mày biết gì mà nói ?? con bé rách rưới như mày mà lên mặt dạy đời tao à !!! - Bà ta đứng phắt dậy và mắng vào mặt nó với nét mặt của một con người " nhà giàu kênh kiệu ". Nó thật sự chỉ muốn mắng lại nhưng nó biết dù bây giờ có nói gì cũng chỉ để thỏa mãn cơn tức giận của nó chứ cũng chẳng làm bà ấy sáng mắt ra.

- Mẹ thôi đi !! Mẹ không những xúc phạm Trúc mà còn xúc phạm cả bạn con !!!- Phong bỏ chạy.

- Con bé rách rưới như cháu chẳng có quyền gì dạy dỗ bác cả nhưng một con người giàu sang mà ích kĩ như bác cũng chẳng có quyền gì dạy cháu đâu !! - Nó đeo ba lô và cả túi xách của Trúc lên.

- Bác thật sự đã rất quá đáng !! - Long đứng dậy nắm tay nó kéo đi.

Bà ấy ngồi phịch xuống ghế, tay chống lên trán " liệu mình làm đúng không ?" nhưng một tính ích kỉ của người giàu như bà ấy cũng chẳng làm bà ấy hiểu ra. Bà ấy càng cố gắng bảo vệ cho cái ý nghĩ của mình.

Nguồn:
kỹ năng, tiếng anh, ngữ pháp, TOEFL, IELTS, trang trí, nghệ thuật, chơi, đẹp, sành điệu, Hà Nội - Cẩm Phải, tin nhanh, mua, trẻ, tình yêu, tìm bạn, tìm một nửa, tìm bạn đời



--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info