
Long tháo giày ra và đi chân không trên cát mịn, mặc cho cát nóng đến độ có thể làm rát chân. Cậu ngồi xuống trên một phiến đá đã được bóng dừa che mát và biết chắc chắn rằng ở nơi này không có ai làm phiền, đưa đôi mắt một mí đen tuyền nhìn vào một điểm tựa mơ hồ trên biển. Nhìn làn sóng vô tư đùa giỡn không lo không phiền Long ước gì mình được như chúng.
Đôi mắt long lên những giọt nước, như một mạch nước đã bị ứ đọng rất lâu và bây giờ nó vỡ ra và chảy ào ào. Vòng tròn màu đen tuyền trong mắt và giọt nước long lanh càng làm cho vòng tròn ấy đen bóng lên. Đôi mắt long lanh giọt nước nhen lên một nỗi buồn.
Hàng mi rũ nước như thể chúng vừa được tắm gội và giờ chúng vẫy vẫy một cách thoải mái. Long im lặng để nhìn biển để nghe sóng biển thì thầm để cảm giác được một chút cảm giác không lo không phiền mà cậu đã mất đi từ lâu. Từ rất lâu rồi cậu không biết được mình có thể ngắm biển lăn tăn thế này. Hằng ngày đầu cậu luôn phải nhồi nhét những thứ gọi là chiếc lược kinh doanh, hình tượng và cách giao tiếp.....rồi nhiều thứ mà một người thứa kế như cậu cần phải biết.
Một ánh mắt ngỡ ngàng đang đứng sao lưng cậu không tin vào những gì đang thấy. Toàn thân nó như tê cứng không nhấc nổi chân nữa, nó thấy Long khóc. Im lặng nhìn và khẽ mím chặt môi để không phát ra tiếng. Muốn chạy lại lau đi những giọt nước ấy nhưng đó là điều không nên trong lúc này thay vì lau đi nó nghĩ nên để Long khóc hết. Cứ thế im lặng nhìn.
“ M……ẹ……..ơ..i……..m……ẹ……ở …..đâ…u !!! ”
Một câu nói được ngắt quãng do tiếng nấc. Nơi này, bãi biển này, bờ cát này, phiến đá này Long và mẹ cậu đã từng có nhiều kỉ niệm đẹp với nhau. Chính vì vậy mà cậu luôn ******** khi ba cậu có ý định bán nó đi, xem như cậu chủ nhỏ tập đoàn Long Thị được sở hữu được duy nhất miếng đất này. Nghe thật tức cười nhưng từ trước đến giờ chưa có cái gì chính thức là của cậu.
Bao năm qua nơi đây không được tu sữa vì Long không muốn mất hết những kỉ niệm đẹp. Cậu rất ít đến đây vì mỗi lần đến cậu lại nhớ đến mẹ, cứ như là mẹ cậu đang ở bên vậy, cứ như những lúc mẹ cõng cậu vẫn còn trước mắt. Những lúc hai mẹ con nằm sải đôi chân thấm mệt trên bãi cát êm để cho nó xoa bóp vẫn như mới xảy ra hôm qua. Nhưng những cuộc vui chơi như vậy không hề có bóng dáng của một người cha. Một người cha mà ai cũng thần tượng để có. Nhưng với cậu người ấy thật phù phiếm.
“ Con…..nh..ớ…..mẹ…..lắm…..mẹ…ơi ” . Long nấc lên như một đứa trẻ con lạc mất mẹ rồi gào khóc mong mẹ mình nghe thấy. Cái vẻ lạnh lùng của một Hoàng Long tan biến ngay trước mắt nó tan nhanh còn hơn cả băng chắc có lẽ do những giọt nước kia.
Bỗng trong giây phút này có cảm thấy Long như một đứa trẻ, nó muốn chạy lại dỗ dành cậu nhưng không nên. Nhắm mắt lại hình ảnh một cuộc tai nạn thảm khốc lại nhen lên trong kí ức của một đứa trẻ. Cuộc tai nạn đó như một ác mộng cướp mất đi người mẹ hiền hậu của cậu.Trong cái màu đen của kí ức cậu lại chợt thấy một cậu nhóc của 12 năm trước.
12 năm trước :
Một cậu nhóc hòa đồng vui vẻ cùng một người mẹ hiền hậu đi dạo và vui đùa. Hai mẹ con dắt nhau đi dạo vòng khắp nơi. Cậu nhóc chợt thấy trên tay mẹ cậu đeo một chiếc nhẫn rất đẹp, đính kim cương óng ánh, có lẽ đó là nhẫn cưới, cậu níu tay mẹ lại :
- Mẹ cho con chiếc nhẫn ấy được không ???? – ánh mắt ngây thơ tròn xoe hỏi.
- Không được !! nhẫn này mẹ phải cho con dâu mẹ, làm sao cho con được con trai ??? – Bà mẹ lắc đầu rồi béo má cậu nhóc. Cậu nũng nịu vẻ bực bội chút ganh tỵ.
- Không thích !!! con thích mẹ cho con thôi, vậy là mẹ thương con dâu hơn con trai, con ghét con dâu của mẹ !!!!! - Cậu nhóc lắc đầu làm nũng. Có lẽ lúc đó cậu không thể thương ai ngoài người mẹ ấy. Không thể đúng vậy, " người đó " làm gì có thể cho cậu tự quyết định. Người mà đến giờ cậu vẫn rất hận.
- Con trai ngốc của mẹ !!!! mẹ cho con dâu là vợ con mà sao lại không thích chứ, con ngốc quá đi ????
- Vậy mẹ cho con đeo thử đi rồi mai mốt lớn con đeo cho con dâu mẹ nhé !!!!! - Cậu bé nài nì bà.
Dường như cậu chưa thể hiểu hết được lúc ấy đơn giản cậu chỉ nghĩ hai từ " con dâu " là hai từ mẹ dùng để nói người nào đó, vậy thôi.
Bà quay sang cười rồi nhẹ xoay chiếc nhẫn ra. Ánh nắng rọi làm cho hột kim cương càng sáng càng trong. Đặt cánh tay bé xíu của cậu con trai lên bà khẽ hôn rồi xoay chiếc nhẫn vào tay cậu, cậu nhóc cười tươi chờ mẹ đeo vào. Chiếc nhẫn lên tới gần hết ngón tay thì đằng sau lưng cậu nhóc một chiếc xe hơi đang lao thẳng về phía cậu với một vận tốc đủ chết người. Khuôn mặt bà biến sắc khi nhìn chiếc xe lao nhanh về phía con trai ngốc đang cười tươi rói.
5s……..4s…….3s……2s…….và……nhữ ng giọt nước đỏ chảy xuống mặt đường……….thấm một ít lên chiếc nhẫn……….chiếc nhẫn xoay vòng…….xoay vòng…….lách cách……dợn lên dợn xuống vài lân……..rồi nằm thẳng xuống mặt đường buông xui……… như nó đã làm hết bổn phần và nghĩ ngơi. Mọi thứ trong mắt cậu mờ đi……. mẹ cậu đang nằm dưới mặt đường………đầu chảy ra những giọt nước đỏ, à không nó không còn là giọt nữa mà là dòng, càng ngày nó càng nhiều. Gương mặt mẹ cậu vẩn nỡ nụ cười cậu cảm nhận là mẹ cậu đang siết chặt tay cậu rất chặt như không muốn ra đi. Cậu cũng vậy siết chặt lấy bàn tay gầy ấy để kéo bà lại không cho bà nhắm mắt. Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại cười, giữa giây phút cận kề của sự sống và cái chết mà bà vẫn có thể nhìn cậu cười sao. Trong giây phút đấy tâm trí cậu không còn biết phải làm gì ngoài gào thét nhưng vô ích chiếc xe ấy đã chạy mất chỉ để lại một người đang bà đang nằm xuống đường. Bên đường dường như không có ai nghe thấy cậu gào hay họ đã hờ hững bỏ đi, cậu không biết.
" Hãy tự chăm sóc mình, đừng giận ba con nhé, khi con thật sự yêu một người con sẽ hiểu và nhớ dắt cô bé ấy đến cho mẹ xem đấy!!! Mẹ sẽ luôn ở cạnh con trai ngốc nghếch của mẹ !!! "
Dứt câu ấy và nụ cười thì bà nhắm mắt, Long tự nhủ rằng bà mệt nên bà cần phải ngủ vậy thôi………………..nét mặt lúc ấy của bà rất hạnh phúc bà đã rất mãn nguyện. Tay bà thả lõng tay cậu ra và đặt xuống đường. Chiếc nhẫn nằm cạnh bà còn lấm lem nước đỏ. Trong mắt cậu nhóc những giọt nước lăn xuống đường chỉ là những giọt nước đỏ như si - rô mà cậu uống hằng ngày mà thôi. Bà nhắm mắt chỉ vì bà muốn ngủ. Cậu không ý thức được chuyện gì và bà đã ngủ mãi…………..mãi mãi………………..
Sau này Long mới được biết chiếc xe ấy là do kẻ thù của ba cậu làm hại, một con nợ của tập đoàn và đã bị ba cậu tịch thu hết gia sản. Cậu hận tên tài xế và bắt buộc hắn phải ở tù suốt quảng đời còn lại. Cậu muốn gia đình hắn phải hiểu thế nào là cái cảnh mất đi người thân mà cậu đã phải chịu. Chiếc xe mà hắn đâm mẹ cậu giờ này chắc chỉ còn là cát bụi. Không còn nhãn hiệu nào dám sản xuất một chiếc xe tương tự. Cái chết của mẹ cậu - phu nhân tập đoàn Long Thị đã làm dư luận ngạc nhiên, báo chí làm ầm chuyện lên cậu cảm thấy không ai tôn trọng bà. Ngay cả mồ mã của bà cũng bị bọn báo chí chụp ảnh vì vậy mà cậu đã xây tường và mướn vệ sĩ bên ngoài tránh ai có thể động được đến mã bà.
Điều làm cậu đau xót là người cha ấy không bên cậu khi cậu gần như buông xui. Những lúc ấy ông làm gì nhỉ ?? chỉ biết giao tiếp kí kết hợp đồng này nọ.
Mở mắt ra, ánh nắng chói chang của Mặt Trời rọi thẳng vào mắt đen tuyền ấy. Cậu đưa tay lao khô mặt và định đi vào nhưng vừa quay lại đã thấy gương mặt đẫm nước của nó. Nó không khóc nhưng không hiểu sao mặt nó lại có nhiều nước. Long ngạc nhiên khi thấy nó đứng phía sau và một chút bối rối.
- Cô…….cô làm gì ở đây ????Sao cô lại đến đây ????? Cô khóc à ?? – Long ấp úng hỏi.
- Không!!! Tôi đâu có khóc, chắc tại nãy giờ tôi đi tìm anh nên đổ mồ hôi vậy thôi !!!! – Nó huơ tay vội lau sạch nước.
- Mồ hôi lại đổ trên khóe mắt à ???? – Long lại gần quẹt nước trên khóe mắt đi.
- À……hiện tượng kì lạ của con mắt ấy mà !!!! anh không biết đâu !!!- Nhìn dáng vẻ gượng gạo của nó thì Long đã biết nó đã nghe hết những gì cậu nói nãy giờ làm cậu cũng bối rối.
- Thôi vào nhà, trời bắt đầu nắng rồi !!!!! – Long đút tay vào túi quần rồi bước đi. Nhưng giật mình quay lại trước câu nói của nó :
- Anh……anh….cõng tôi được không sao chổi ???? – Nét mặt tha thiết khiến Long ngạc nhiên hết sức.
- Tại sao tôi phải cõng cô ??? cô có chân mà ???? - Vẫn nét mặt khinh khỉnh đáng ghét.
- Tại……….Tại cát nóng quá đi không được !!!! – Nó ngu ngơ chỉ xuống đất.
- Cô nhìn lại xem, cô thì mang giày con tôi đi chân không thế hỏi cái nào nóng đây ???? – Long nhìn đôi giày của nó và giơ đôi giày đang xách khiến nó thấy cảm giác như Long biết nó đang nói dối.
- Thế giờ anh cõng không ??????????? - Bắt đầu bực bội.
- Không !!!!!!!!! – Long quay lại bước đi tiếp, hết cách nó chạy theo sau bám cổ Long đu lên người không buông còn Long giãy nãy bảo nó xuống nhưng vô ích nó dính chắt rồi buộc lòng cậu phải vác nó đi thôi. Nó nhìn cậu cứ xách giày mà không mang thấy lạ :
“ Sao lại xách giày mà không mang vậy sao chổi ???? ”
“ Kệ tôi, tôi không thích mang giày thì không mang thôi !! ”
“ Đừng ôm khư khư quá khứ đau lòng hãy chỉ giữ lại những kỉ niệm đẹp thôi ” – Nó thì thầm vào tai trái của Long khiến mặt cậu nóng ran và ngượng nên cậu lắc đầu tỏ vẻ không hiểu :
“ Cô nói gì vậy ??? tôi không hiểu gì hết !!!!! ”
“ Như thế này có giống như tôi đang ôm anh không ??? anh sẽ không một mình, tôi sẽ ở bên anh và đừng khóc kêu mẹ như trẻ con thế !!! ” - Vừa nói nó vừa siết chặt cổ Long và thì thầm sang tai phải của cậu.
Long cảm thấy có chút gì đó vui vui, càng muốn nó siết chặt như thế nhưng lại giả vờ như không cần :
“ Cô khùng à ?? tôi cõng cô chứ cô ôm tôi hồi nào ???? ” . Long muốn cười nhưng kiềm lại giả vờ không thích. Nó nhảy xuống khỏi lưng Long, cậu cứ ngỡ nó giận vì những lời cậu nói nhưng thật sự ra cậu rất thích được như vậy. Long vội vàng định giải thích nhưng nó đã ôm chầm lấy Long khiến cậu đứng đơ như có luồng điện chạy xẹt qua làm cho các cơ tê đi hết không cử động được.
“ Thế như thế này có phải là ôm không ???? ” – Nó thì thầm trong lúc đang dùng tay siết chặt Long. Long ngỡ ngàng nở một nụ cười hạnh phúc nhưng vẫn không bỏ được giọng khinh khỉnh ra vẻ :
“ Ai cho cô ôm tôi đấy !!! Con gái gì tùy tiện thế ??? đừng nói là với ai cô cũng như vầy nha !!! ”
“ Chắc vậy, hình như có ôm Phong, Hải, Gia Dương rồi thì phải anh là người thứ 4 đấy !!!! ” – Nó vừa liệt kê vừa cười vẫn chưa thả Long ra mà không phải nó không thả mà là Long đang siết chặt nó sát vào càng lúc càng sát.
“ Từ nay cấm cô không được ôm ai ngoài tôi, cô mà làm vậy với ai là chết với tôi đấy !!!! ”
“ Á…..thế anh tưởng tôi sợ anh à, bỏ tôi ra xem nào anh nói không thích mà sao ôm chặt vậy ???? ” Nó cựa quậy nhưng vô ích. Long đang ôm rất chặt.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*
“ Không thích !!!Nhưng bây giờ tôi muốn !!! Sao tôi ôm chặt vậy mà vẫn có cảm giác cô không phải lúc nào cũng ở bên tôi ??? ” – Câu nói Long vừa dứt khiến cậu và cả nó im lặng vài giây. Long vội biện bạch :
“ Tôi nói giỡn thôi mà !!! ” – Long thả lõng nó ra và cười. Cả hai rảo bước theo bóng mát của những cây dừa đang xõa những tán lá rộng che khắp mọi vật bên dưới.
Bước trên nền cát dày mịn ấy cứ như đang xoa bóp cho chân vậy rất thoải mái tuy vẫn hơi nóng. Nó cũng xách giày đi chân không, cả hai người cười tươi rạng rỡ dưới ánh nắng chói.
- Long này !!! Nhìn anh giống mặt biển ngoài kia đấy !!! – Nó khẽ đưa tay chỉ ra biển.
Long nhìn nó châu mày khó hiểu. Lúc này thì cả hai đã dừng lại đứng nhìn ra biển với một điểm tựa mơ hồ. Nhìn nét mặt nó cậu càng muốn mình ở bên nó nhiều hơn. Nếu có thể cậu chỉ muốn từng giờ từng giây được ôm chặt nó để đánh đuổi đi nỗi nhớ trong cậu.
Nhưng đó là điều không thể. Long chỉ muốn có trách nhiệm với mỗi mình nó mà thôi nhưng không cậu còn trách nhiệm với nhiều người, cả nhưng người đang làm việc trong tập đoàn Long Thị. Nhưng ít nhất là giây phút này cậu đang thật sự có nó. Mặc dù nó ngắn ngủi.
- Làm sao giống được ???? - Vừa nói cậu vừa nhẹ đan xen những ngón tay của cậu vào tay nó. Dỉ nhiên là nó cảm nhận được có một bàn tay lớn hơn tay nó đang nắm tay nó. Có một luồng điện chạy xẹt từ bàn tay ấy sang bàn tay nó rồi khắp người, luồng điện ấy chạy rất nhanh nó không thể kiểm soát được là luồng điện đã chạy đến đâu có thể là từng tế bào đều có.
Phản xạ tự nhiên nó quay sang nhìn Long nhưng cậu cứ giả vờ nhìn thẳng ra biển. Không biết tại sao nhưng nó cũng không muốn rút tay ra. Bàn tay ấy càng siết chặt tay nó hơn. Những ngón tay to xoa xoa nhẹ lên tay nó và càng siết hơn. Nó không hỏi tại sao vì nó sợ khi hỏi nó sẽ không còn được nắm tay cậu như thế này. Vì vậy nó phải làm vẻ như không có gì cũng như Long.
" Rất giống đấy !!! Nhìn xem nó cũng phẳng lặng như gương mặt anh nhưng bên trong lại gầm gừ như có một nỗi đau giằng xé. Cái vẻ bề ngoài êm ả có thể lừa gạt được mọi người. Cái màu mà người ta cho là đẹp thì nó cũng ẩn chứa bên trong một màu tăm tối. Nó như một con thú dữ có thể gào thét khi về đêm nhưng cũng được vỗ về khi ánh nắng ấm áp rọi xuống của ban ngày. "
Nó vừa nói vừa nhìn về một điểm tựa vô hình trong không gian kia, chốc chốc lại khẽ chớp mắt vì ánh Mặt Trời. Long càng siết chặt tay nó hơn cứ như một hơi thở là một cái siết. Cậu im lặng nhìn nó, nó cũng như ánh Mặt Trời kia có thể xoa diệu nỗi đau của biển có thể làm biển ấm áp để biển không gào thét một mình trong sự cô đơn nữa.
- Tại sao cô lại nghĩ vậy ????
- Không có lý do đơn giản là vậy, có những điều xảy ra tất nhiên phải có lý do nhưng ngược lại có những thứ vẫn xảy ra mà không có lý do vì thế đừng hỏi tại sao mà hãy hỏi ta nên làm gì ??? Đôi khi mình nên buông tay để nắm cái quý hơn nữa.
Nó quay sang nhìn Long, khẽ vuốt đôi mắt đen ấy khiến cả người cậu tê đi, rồi nhẹ nhón gót chân cao lên đặt nhẹ vào môi Long như một cơn gió. Cơn gió vuốt ve đôi môi rồi lướt đi để lại nuối tiếc cho cậu. Cậu không kịp giữ lại thì cơn gió ấy đã đi mất rồi. Cậu chỉ biết nhìn nó bằng đôi mắt vụng về của một đứa trẻ con đang e thẹn. Cơn gió ấy nhẹ nhàng, một hương thơm thoang thoảng khi gió lướt qua và diệu dàng đặt lên môi cậu trong sự thì thầm củe biển.
Có lẽ đây là một nụ hôn vụng phớt qua, khi con người ta cảm thấy nên làm mà không cần biết lý do ngay cả không biết mình có thể làm gì cũng bất chấp để làm mặc cho có nhiều khó khăn trước mắt như vậy càng khiến họ mạnh mẽ hơn.
- Tôi sẽ không hỏi tại sao ??? Nhưng tôi sẽ không để cô làm vậy với ai ngoài tôi !!!!! – Long nhìn nó cười hạnh phúc nhưng bây giờ nó mới biết nó đã hôn Long sao. Bất giác có một nét ngượng đến đáng yêu trên gương mặt nó. Hình như nếu nó không lầm thì mặt nó đã ửng hồng lên vì ngượng hay vì ánh nằng gắt của Mặt Trời.
Nó không biết tại sao lại làm vậy nhưng nó biết nó muốn và cần làm vậy. Chỉ thế thôi, không biết thần Eros có thể hiểu cái cảm giác của cả hai lúc này không. Nhưng nếu những người đã từng như vậy có thể là họ hiểu. Nó và Long rảo bước đi dưới tán dừa xanh mượt chốc chốc Long lại mỉm cười vô thức đây không phải là một cái nhếch mép phách lối nữa mà là một nụ cười hạnh phúc như một đứa trẻ.
Một nụ cười như thể đã từ bỏ được cơn ác mộng mất mẹ cứ như có một người đã kéo cậu ra khỏi cơn ác mộng đau đớn ấy. Nụ cười ấy bao năm qua đã mất đi và Long đã lâu không có được cái vị hạnh phúc cái cảm giác thoải mái lâng lâng trong đầu cậu với cậu đây là khoảnh khắc mà cậu muốn ngừng lại, cậu mong sao thời gian đừng trôi qua nữa cứ đứng yên mãi như thế này. Một cảm giác như trên vai không còn gánh nặng gì nữa không phải là một người thừa kế cũng không phải là một người chiệu trách nhiệm của hàng ngàn công nhân đơn giản chỉ là một người đang ở bên người mà người đó yêu nhất.
- Cô biết không ?? Bây giờ tôi rất muốn……cám……ơn….. “ một người nào đó ” đấy!!!- cậu nhấn mạnh.
- Oh !! ai mà vinh hạnh được cậu chủ Hoàng Long cám ơn ấy nhỉ ???? Chả phải trong từ điển sống của anh chưa bao giờ có từ “ cám ơn ” sao ??? – Nó hỏi.
- Vậy thì bắt đầu từ giờ trong từ điển ấy xuất hiện thêm hai từ “cám ơn” !!! Và người đó là người đầu tiên tôi cám ơn!!! Cám ơn người đó đã xuất hiện, cám ơn người đó đã kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng, cám ơn người đó đã cho tôi thấy cuộc sống đặc biệt thế nào, và cũng cám ơn người đó đã cho biết mùi vị của sự hạnh phúc và ấm áp !!!! – Long ngước nhìn bầu trời trong xanh rồi cười. Hàng lông mày đen rậm giãn ra một cách thoải mái không cau có như mọi khi có lẽ chúng đang nghĩ ngơi.
- Vậy thì anh đến cám ơn người đó đi !!! Nói với tôi làm gì !!!! – Nó ngoảnh mặt bước đi.
- Tôi cám ơn người ấy xong rồi !!!!!! – Long chạy ngang qua nó rồi hét lên.
Nó im lặng đứng nhìn cái vẻ bỏ chạy của Long mà thầm cười. Nó không biết đối với người khác Long tài giỏi hay được thần tượng thế nào nhưng với nó cậu chỉ là một “ sao chổi ngốc nghếch ” và đơn giản ngay cả việc cám ơn cũng không thể nói, cậu rất đơn giản vì mọi cảm xúc của cậu luôn hiện rõ trên gương dù cậu có cố che giấu, ít nhất là đối với nó.
Một cậu bé bình thường như bao người mà thôi chứ không phải người thừa kế Long Thị. Hình như mặt biển dợn sóng và khẽ cười khi thấy khuôn mặt hạnh phúc của Long .
Long và nó vừa bước vào nhà thấy cả bọn đang chuẩn bị đồ ăn. Nó thấm mệt và đói đến nổi bụng kêu cồn cào. Nhìn đồ ăn trên bàn chúng càng kêu to hơn nữa. Khuôn mặt tươi rói của Trúc đang nở nụ cười về phía nó :
- Ly !!! Lại ăn đi !! Anh Long nữa !!!! – Trúc ngoắc nó trên tay vẫn còn cầm một tách nước cam.
- Ở đâu mà nhiều đồ ăn vậy ???? – Nó vừa hỏi vừa nghía sơ qua thức ăn trên bàn mặc dù câu hỏi đó nó không thật sự muốn hỏi.
- Mua ở ngoài chợ ấy !!! Trông cũng ngon lắm, ăn đi rồi mình đi tắm biển !!!! – Phong nói và rót nước với Trúc.
- Thôi ăn đi !!!! tớ cũng đói lả người rồi này. - Dứt câu là Long ngồi xuống ăn như cậu vừa bị bỏ đói 3 bữa.
Cả bọn trơ mắt nhìn Long, ai có thể ngờ cậu chủ tập đoàn Long Thị mà ăn cứ như heo vậy. Phát hiện ánh mắt ngạc nhiên của cả bọn, Long ngước nhìn :
- Các cậu không ăn sao ????
- Ăn chứ !!! Thôi mọi người ăn đi !!!! - Hải kéo ghế ngồi xuống ăn.
Những người làm vừa nhìn cả bọn ăn vừa xem lại thức ăn trong bếp còn không để mà đem ra. Bàn ăn lúc này cứ như một cuộc ăn đua không ai nói gì ai vẫn cứ gắp gắp nhai nhai liên tục. Dĩa thức ăn gần Long và nó là cái dĩa đầu tiên bị chén sạch đến nổi người làm phải đem cả nồi lên. Sau 15 phút ăn no nê nhìn lại trên bàn gần như hết sạch thức ăn. Phong uống tách nước cam rồi nói :
- Thôi ăn xong rồi giờ đi tắm biển đi !!!!! - Phong khẽ đặt tách nước xuống.
- Ừ !!! Để bọn em đi thay đồ nhé. – Trúc đứng dậy kéo nó theo.
- Nhưng tớ không có đồ biển mà !!!!! – Nó ngượng ngùng nói tranh thủ nhìn nét mặt Long đang cười trêu nó.
- Yên tâm trên lầu có hết mà !!! Đi theo tớ !!!!
10 phút sau, cả bọn thay đồ rồi bước xuống phòng có vẻ như nó và Trúc là lâu nhất nên phải ngồi chờ hai nàng. Vừa chờ Hải và Phong vừa tranh thủ hỏi lúc nãy Long và nó đã đi đâu, làm gì. Long ngồi cười thay vì trả lời khiến cho hai người kia tò mò kinh khủng. Vừa lúc nài nỉ Long thì thấy Trúc đang kéo nó xuống, nhìn nét mặt hình như nó không thoải mái với quần áo nó đang mặc. Nhìn nó quấn khăn ngang mà Long và Hải phì cười khiến nó càng thấy khó chịu :
- Hai anh cười cái gì đấy ???? – Nó bước lại gần quát.
- Không đâu có gì !! nhưng sao em lại quấn khăn chi vậy ???? - Hải nhìn cái khăn đang quấn mà bụm miệng để không cười.
- Kệ tôi !!!! – Nó giận dữ quát.
- Thôi được rồi, đi tắm biển thôi !!!! – Câu nói của Phong khiến lửa trong nó bớt đi nếu không ngồi thêm chốc lát nữa chắc Long và Hải phải ăn vài cú đấm.
Ánh nắng bớt chói chang hắt xuống biển xanh biếc tạo thành một màu phản chiếu đẹp vô cùng. Cả bọn hét to để xả hết nhưng lo lắng, những mệt mỏi hay ngột ngạt của thành phố đông đúc ồn ào. Tiếng hét khiến cho cây cối phải lay ào ạc, biển cũng phụ hòa bằng cách xô vào vách đá nhiều dợn sống. La đến khi hết sức cả bọn gập người xuống thở.
Do có thể không cưỡng được vẻ đẹp quyến rũ của biển nên Phong, Hải và Trúc nhảy xuống biển ngay lập tức rồi đùa giỡn. Chỉ có nó còn thấy khó chịu khi không có cái khăn quấn. Long nhìn nó thấy vẻ ngượng ngùng của nó nên cậu lại gần, cuối người nhìn vào chiếc khăn. Nó ngạc nhiên hỏi :
“ Anh định làm gì vậy ?? ”
Long không trả lời, chỉ đưa tay tiến gần cái khăn đang quấn ngang người nó. Mỗi lúc một gần, nó nhắm mắt lại. Tay cậu càng gần với cái khăn. Chạm rồi, Long đã chạm vào cái khăn rồi, nó càng nhắm chặt mắt hơn nữa. 1s….2s…..3s…… nó cảm thấy cái khăn có vẻ lõng dần, rồi rơi thẳng xuống đất qua bàn tay Long khiến nó bừng mở mắt thấy dáng vẻ cố kìm để cười của Long khi cái khăn nằm thẳng băng xuống đất.
“ Anh làm cái gì đấy !!!! Sao……sao…..lại…….. ??? ” Nó chưa kịp nói hết câu thì Long đã bế nó lên, nó giãy nãy :
“ Bỏ tôi xuống nhanh !!! anh định làm gì ??? ”. Cậu bế nó bước ra biển không trả lời câu hỏi nào của nó. Càng lúc nó càng gần biển hơn rồi, nó cảm nhận được sóng đang xô vào chân Long mỗi khi cậu khựng lại. Bỗng cậu thả ùm nó xuống biển khiến cả bọn còn lại đứng ôm bụng cười, trong khi nó thì mình mẩy chắc cũng đã thấm nước biển. Nó tức muốn điên người lên đứng dậy vật Long xuống nước cậu không kịp phản xạ nên tình thế đảo ngược, cậu xuống nước còn nó đứng lên.
“ Axxxxx con heo này !!! ” Long quát lên còn nó thì cười đắc ý rồi bỏ chạy, cậu rượt theo nó.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Cả bọn ở trên biển đùa giỡn đến khi trời ửng sắc cam rực, Mặt Trời bắt đầu thấp xuống dần. Màu biển không còn phản chiếu nữa nó ngã sang màu xanh hơi tối và lạnh dần. Ánh năng không còn gay gắt nữa mà diệu dàng chiếu sáng lên các hạt cát li ti trắng. Tán dừa ủ rủ thu là lại và cụp xuống vẻ như đã rất mệt mỏi. Dỉ nhiên là cả bọn bây giờ cũng mệt lả người nên nằm dài xuống cát.
- Wow !!!!!! lâu rồi mới có một cảm giác thoải mái vui vẻ thế này bây giờ mình mới biết làm một người dân hạnh phúc thế nào !!!!!!!!!! - Hải dang tay nhắm mắt hít một hơi không khí.
Cả bọn nhìn Hải đầy thông cảm vì đồng cảnh ngộ với Hải đặc biệt với Long dù có đi chơi nhiều nhảy nhót trong bar suốt đêm cũng không khiến cậu vui như thế này. Nên có vẻ Long là người đồng tình nhất trong bọn.
- Tớ cũng thấy vậy !!!! Nhưng rất tiếc sự thật không phải là vậy, thực tế là Long là người phải thừa kế Long Thị, Hải phải thừa kế tập đòan kiến trúc mà cái chính là ngành khách sạn còn em – Trúc thì phải thiết kế và học hỏi về ngành thời trang và tiếp nhận tập đoàn thời trang DK đặc biệt là cái nhãn hiệu DK đang hoạt động mạnh ở Châu Âu, còn tớ phải tiếp tục ngành kiến trúc khô khan với mấy tòa cao ốc chán phèo !! – Phong ngồi kể rồi thở dài.
- Thôi đi anh Phong đang vui đừng nhắc đến mấy thứ ấy chán lắm, trong bọn mình chỉ có Ly là thoải mái muốn chọn nghề gì cũng được !!!! – Trúc chỉ qua nó đang ngồi nhâm nhi nước ngọt. Bất giác nó giật mình khi nghe Trúc nói:
- Tớ à tớ cũng chưa biết nên làm gì ?? năm nay thi xong nhưng tớ chưa biết nên tiếp tục thi vào học viện nào ??? – Nó lẩm bẩm hình như đang tính tiền học của mỗi học viện xem nơi nào rẻ tiền làm thuê của nó chắc gì đã đủ để vào học viện mà học.
Nói tiền làm thuê vậy thôi chứ cũng như dì Lâm cho không nó, lương nó bao giờ cũng nhiều hơn người khác dù nó không hề muốn vậy. Từ nhỏ dù nó không làm cũng có lương do dì Lâm cho.
- Cần gì phải thi vào học viện học cho mệt, ở trường mình chỉ cần thi xong lớp 10 là có bằng cho em đi làm rồi !!! À mà nếu thi vào học viện em sẽ vào học viện nào ???? - Hải hỏi.
- Nếu được thì em muốn thi vào học viện Dimond !!!! Nhưng theo em biết ở học viện này mình vừa học vừa đi làm được mà phải không ??? Thế còn mấy anh và Trúc có học tiếp không ????
- Không !!! Tụi anh kết thúc việc học tập ở đây rồi !!! Thi xong bọn anh về tập đoàn quản lý chẳng ai cho đâu mà học tiếp, con Trúc em định sao ???? – Phong quay sang hỏi Trúc.
- Em cũng vậy thôi em sẽ nghiên cứu thời trang của Châu Âu rồi cũng phải làm việc với ba !!!! Thế còn anh Long và Hải thì sao ???? – Trúc nói.
- Anh thì kiến trúc, em dư biết rồi mà còn cậu thế nào Long ???? - Hải hỏi Long khi nãy giờ Long là người im lặng nhất trong bọn. Long nâng lon nước ngọt lên rồi xoay xoay vòng trước mặt
- Tớ có quyền chọn lựa sao ??? Dỉ nhiên là phải thứa kế tập đoàn Long Thị thôi !!!! – Long nói với vẻ bất cần.
- Nhưng cậu yêu thích đá quý cơ mà, Long Thị là tập đoàn đá quý lơn vậy sao không thích ???? - Hải hỏi.
- Tớ yêu thích đá quý nhưng phải làm việc dưới quyền của “ ông ta ” thì tớ thật sự chẳng muốn làm !!!
Long nhấn mạnh hai chữ “ ông ta” như thể đang nói đến một người mà cậu rất căm giận bằng chứng là lon nước trên tay đã méo mó đi và nước tràn ra tay cậu cộng với ánh mắt long rực lữa.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
Chiều hôm ấy dù đã gần tối nhưng trời vẫn còn ửng ửng hồng tỏa sáng khắp vạn vật, tán dừa đung đưa nhưng đang say sưa ca hát trước làn gió thơm, ngôi nhà gỗ vẫn im lặng đứng nhìn nhưng trông có vẻ ngôi nhà đã ấm áp hơn lúc mới đến hay do đèn được thắp nhiều trong căn nhà ấy. Bóng dáng 5 người đang rảo bước về phía ngôi nhà dần hiện rõ ra trước mắt.
- Vậy giờ mình về thẳng thành phố luôn hay ở lại mai về ????- Trúc lên tiếng hỏi.
- Long cậu thấy nên sao đây ???? – Phong quay sang nhìn Long.
- Thôi ở lại một đêm cũng được mai mình đi thẳng về trường luôn giờ về mệt lắm, xa chứ có phải gần gì đâu !!!! – Long chỉ tay vào nhà rồi lắc đầu ngao ngán. Cậu còn luyến tiếc chưa muốn về thành phố nhộn nhịp.
- Tại sao lại phải ở đây, mình về đi Trúc !!!! – Nó bực bội nhìn vào nhà vẻ không thích.
- Cô thích thì về đi ??? xe đâu cô về ?? biết chạy xe không ????? Có chuyện gì rồi thì đừng trách tại sao tôi không quan tâm đến cô à !!! – Long đưa chìa khóa xe nhìn nó khiêu khích.
- Ồ ra vậy giờ anh đang quan tâm đến tôi à ??? – Nó kênh kiệu trả lời hất chìa khóa xe đi. Long định phản kháng nhưng :
- Thôi xin hai người đấy !!! Có vậy cũng gây thôi Ly ở lại đây cũng được mà mai mình về sớm chứ gì !! Tối nay ở lại đốt lửa biển cho vui !!! - Hải luôn nãy ra những ý kiến ăn chơi.
Nó cũng đành miễn cưỡng mà Long nói đúng nó hoàn toàn không biết chạy xe thật đau lòng khi phải âm thầm chấp nhận điều đó là sự thật nhưng đúng là vậy.
Buổi tối hôm ấy sau khi ăn uống tắm rữa cả bọn lại kéo nhau ra biển chơi, tuy nhiên cặp vui nhất vẫn là Phong và Trúc…..cặp này vô cùng tình thương mến thương bên nhau. Con người là vậy khi có tình yêu thương thì dù một người lạnh lùng như sỏi đá cũng phải trở nên ấm áp dịu dàng lạ thường. Có thế mới hiểu được cái thứ gọi là sức mạnh của yêu thương nó biến mọi thứ không thể thành có thể nó giúp cho bất kì ai hiểu được cái cảm giác được bảo vệ yêu thương và che chở là như thế nào.
Nhưng nó quá ư là mơ hồ không ai có thể nắm bắt nó như vật gì. Yêu thương tựa như con gió nó lướt đến rồi lặng lẽ lướt đi trong màn sương mơ hồ ảo của cuộc sống nhộn nhịp của mỗi người khiến ta không thể nào bắt kịp nó. Tuy nhiên ai rồi cũng sẽ trải qua cái cảm giác ấy, có người một lần có người hai lần bất kì ai cũng có thể nếu như chịu mở cái trái màu đỏ nhỏ đang đập thình thịch nơi lồng ngực trái. Nó không nằm yên lúc nào cũng thích nhảy nhót.
Yêu thương sẽ len lỏi chen vào và sưởi ấm mọi nơi mọi góc trong tim nhưng có một điều là cách cảm nhận có phải ai cũng cảm nhận được đâu. Phải theo cách của mỗi người thì mới cảm nhận rõ nó, cảm nhận bằng cách lạnh lùng với nó thì không phải cách vì dù ai đó có cố gắng không quan tâm đến sự tồn tại của yêu thương thì đó là tự lừa dối bản thân mà thôi. Ta vẫn cảm nhận sự ấm áp đâu đó khắp cơ thể dù mơ hồ hay không xác định.
Thế đấy mỗi người mỗi cách để nhận lấy yêu thương cho mình, nếu nó đến thì cứ cố gắng nắm lấy nó cho đến khi cần phải buông tay.
Ánh lửa mập mờ trong màn biển đen nhưng cháy mạnh, khiến nó như vút lên một màu đỏ giữa một màu đen dù trông mạnh mẽ nhưng nó chỉ là một góc nhỏ của màu đen nó như làm đậm thêm màu nền đen quyến rũ của bầu trời đêm. Chốc chốc lại thấy Phong nhẹ đưa vài cây củi vào làm nó càng cháy mạnh.
- Giờ mới biết bầu trời đêm cộng với biển đêm đẹp đến thế !!!! - Hải nhẹ nâng cốc nước cam rồi nhấp một ngụm ngước lên bầu trời đầy ánh sao lấp lánh chiếu xuống mặt biển cứ như chúng đang ngắm bản thân của chúng qua chiếc gương đen to huyền bí kia.
- Đúng vậy !!! Lúc trước cứ ban đêm vào bar gần sáng mới về, không thì cũng la cà đâu có chứ có bao giờ ngồi trên biển nhìn bầu trời đêm thế này đâu !!!! – Phong chêm vào một câu góp thêm cái quá khứ huy hoàng của cả bọn.
- Các anh quậy thế !!!! Đúng là công tử ăn chơi. – Nó bĩu môi.
- Ơ em hiền à, anh nghe lịch sử em cũng đâu vừa, đàn chị đánh lộn của trường cũ mờ chưa hết số giáo viên mà em quậy phá cũng lên đến một con số cao, học sinh trong trường cũng chả biết bao nhiêu đứa bị em lên gối !!!! – Phong sơ lược lý lịch của nó khiến nó há hốc miệng ngạc nhiên không kém phần khó chịu.
- Làm gì mà điều tra em nhiều vậy ??? – Nó nhìn Phong chăm chăm.
- Thôi !!! Không có gì đâu, bạn bè cần hiểu nhau chứ đúng không ??? – Trúc lên tiếng giải vây cho Phong làm không khí cũng vui vẻ không kém.
Long im lặng nhìn biển, giờ bỗng cậu cũng thấy biển có nét đẹp lạ thường dịu dàng không như con thú dữ mà cậu từng thâý. Dù cậu biết bên trong nó không dịu dàng thế nhưng ít nhất chỉ một bề mặt bao la ấy cũng khiến nó trở nên bình lặng hơn cũng khiến mọi người bị lừa đấy thôi.
Lạnh. Hơi nước bốc lên và vài cơn gió biển cũng vi vu lả lướt khắp người khiến cho da thịt buốt lên. Gió còn nâng niu chảy chuốt cho đôi tóc đen mướt không keo của Long, gió vuốt ngược tóc về phía sau và ập thẳng vào mặt cậu đem theo vị lạnh.
Biển cũng thì thầm đủ thứ với nhau, chúng bàn tán xôn xao với nhau, chúng nói đủ mọi thứ nếu chúng ta hiểu chúng nói gì thì đó là một điều thú vị. Nhưng nghe thì thầm rì rào thế này cũng là một điều tốt có vẻ giống như mát xa đôi tai đã nghe nhiều lời nịnh hót a dua xung quanh của Long. Đôi tai ấy cũng phàn nàn rằng chúng đã quá là mệt mỏi và chúng cũng cần nghĩ ngơi.
- Long !!! Nghĩ gì mà đâm chiêu vậy ???? - Tiếng hỏi của Hải bất giác đưa Long ra khỏi ý nghĩ và khiến cho cả bọn quay sang nhìn đầy vẻ nghi vấn.
- Không có gì !!! Chỉ là biển mát quá mà, khiến con người dễ rơi vào trạng thái mơ hồ không kiểm soát mà chỉ biết ngắm nó. – Long nhìn sóng biển thi nhau va vào bờ mà nói. Bỗng tiếng cậu trầm lạ thường chắc biển lạnh hay cơ quan nào đã thay đổi.
- Ôi Long nhà ta hôm nay văn chương nhỉ ??? giọng nói sao mà dịu dàng quá thế, quyến rũ quá mất !!!! Ôi Long !! em yêu anh !!!! - Hải nói vẻ bỡn cợt không quên tựa vào vai Long âu yếm như con gái làm cả bọn phá ra cười.
- Ghê quá !!! cậu làm ơn ra đi dùm, xin cậu đấy !!! – Long đẩy người Hải ra và cười vì nét mặt đang cười của nó, cười vì thấy thoải mái, cười vì âm thanh vui tai của biển, cười vì cơ thể nhẹ nhõm không trách nhiệm, cười vì cậu là một cậu bé cấp 3 đơn giản bình thường không hơn không kém.
Nụ cười ấy khiến cho cả bọn lại ngạc nhiên duy có nó không ngạc nhiên vì nó không để ý nhiều vậy.
- Anh Long biết cười tươi thế từ bao giờ vậy ??? mới qua một lớp học nào sao ???? – Trúc nhìn Long dọ hỏi nét mặt tò mò giả vờ. Tuy nhiên câu hỏi ấy Phong và Hải cũng muốn biết nên cũng gật đầu.
- Này các người vừa phải thôi nha !!! Tôi cười cũng bàn luận à ??? – Long quạu mặt lại nhưng cả bọn vẫn không thôi trêu :
- No idea tuy nhiên cậu cười cho mình thêm phát mình đi đấu giá với FC của cậu chắc cũng khấm khá lắm đấy !!! Ơ Trúc FC em cần không anh chia bớt cho nhé, chuẩn không cần chỉnh đấy, bảo đảm màu sắc ok giữa trời đêm lãng mạn này !!!! - Hải giả vờ ngồi tính toán khiến Long gần điên lên vì bực và ngượng cả bọn lại phá ra cười ầm lên.
Nó nhìn Long vui thế bỗng tim nó như nhảy nhót vũ điệu gì đấy mà nó không biết cũng không thể kìm chế lại được, chúng như đang ăn mừng và vũ điệu ấy càng cao trào khi ánh mắt nó chạm ánh mắt Long. Luồng điện xẹt thẵng vào mắt nó. Chạy rất nhanh qua từng tế bào trong cơ thể và dừng lại khi Long cất tiếng :
- Muốn ăn đấm không hả ??? Cậu nay nói nhiều quá đấy Hải !!! Lâu rồi cậu chưa bị ai đấm phải không ??? thử phát chắc cũng không có gì là quá đáng đâu nhỉ ???- Long bẻ các ngón tay rồi nhìn Hải bằng con mắt sẵn sàng chiến, khiến Hải lắc đầu cười trừ :
- Thôi !!!! không dám, tớ xin !!! - Hải nhảy qua chỗ Phong và Trúc ngồi khiến chỗ Long và nó không còn khoảng cách à mà không còn một lớp không khí vô hình ở giữa cả hai. Tuy nhiên nó vẫn thấy khó chịu không khí im lặng xuống hẳn ai cũng nhận thấy sự ngượng ngùng của Long và nó. Phong vội lên tiếng để phá đi không khí ấy :
- Thôi tớ và Trúc đi vào nhà đây, tớ và Trúc định nói vài chuyện !!!! – Phong quay sang nhìn Trúc kèm theo một cái nheo mắt ra hiệu.
- Tớ cũng phải đi ngủ, cả ngày hôm nay ăn chơi nhiều rồi !!! - Dứt cậu ai có việc người nấy.
Phong, Hải, Trúc lẳng lặng vào nhà để lại nó và Long như tượng đá ngồi trước biển. Dù hơi ngượng nhìn Long nhưng nó cũng lấy vẻ anh hùng bao năm ra làm bia cho cái vẻ sựợng sùng.
“ Anh có việc gì thì cũng vào nhà luôn đi !!! mà anh đi ngủ đi anh cũng mệt rồi !!!” – Nó nói y thể như muốn đuổi Long đi mà đúng là vậy mà.
“ Tôi chẳng có việc gì cả, tôi cũng chưa mệt ơ vậy ra cô quan tâm đến tôi đấy à ????” – Long nhìn nó.
“ Tào lao !!! Tôi đâu có rảnh tôi nhiều việc làm lắm, anh không có việc thì ngồi đây đi, tôi vào !!!! “ – Nó đứng dậy xách đôi dép vẻ bực bội vừa định bước thì một bàn tay kéo lại, nó vung ra nhưng bàn tay ấy siết chặt quá không thả được :
“ Anh làm gì vậy ??? bỏ ra tôi phải về phòng !!!! “ – Nó quát Long.
“ Cô làm gì có việc, ngồi đây chút đi !!!! "- Thay vì muốn nó ở lại mà cậu Long nhà ta lại nói thế đấy.
“ Quái !!! Xin lỗi tôi phải nói cho anh biết tôi có rất rất nhiều việc cần làm !!! “ – Nó bực bội vung mạnh tay ra và quát thẳng vào Long bằng một giọng rất ư là giận.
“ Cô muốn đánh nhau không ??? tôi và cô thử một ván xem ai thắng ai thua nhé ?? !!! “ – Long cảm thấy nên dùng cách này câu giờ thì tốt nhất, vì cậu biết có nói thế nào thì nó cũng không ở lại thôi thì đánh nhau sẵn tiện khởi động tay chân ôn lại vài ngón vỏ, cũng lâu rồi không đánh đấm gì.
Nó ngạc nhiên nhìn Long nhưng quả như ý Long nó cũng muốn đánh đấm một trận ra trò :
“ Hỏi thừa tôi thắng là chuyện bình thường, sợ anh đánh không lại rồi ngồi khóc thì mệt !!! “ – Nói rồi nó đặt đôi dép xuống và vào tư thế sẵn sàng Long cũng vậy khiến cho 3 kẻ nghe lén và nhìn trộm bên trong hết sức ngạc nhiên và tò mò, dân tình này cũng họ nhiều chuyện :
- Họ làm gì vậy ??? định đánh nhau đấy !!! Đã bảo mà không thể để họ một mình đâu !!! – Trúc càu nhàu nhìn Phong, cậu cũng khó xử không kém.
- Anh đâu có biết chuyện thế này !!! Chỉ định cho họ gần nhau thôi mà !!! – Phong trả lời.
- Thôi xem họ làm gì kìa sắp đánh rồi đấy, trận chiến dữ dội !!! - Hải chen ngang và cằn nhằn sự ồn ào của hai người kia.
Nó lườm Long y như thể muốn ăn tươi đối thủ này, nhưng cậu vẫn bình thản nở nụ cười càng khiến nó sôi gan. Thế đấy cuộc chiến ngầm diễn ra trong vòng 3 giây rồi trận chiến thật sự bắt đầu. 3 kẻ nghe lén kia không thể ngờ họ lại đánh thật nhưng không dám can vì giờ mà lao ra thì lộ tội nghe lén và cũng sợ họ đang nóng rồi xử luôn nên chỉ im lặng theo dõi cuộc đấu tay đôi trên biển kia.
Đánh mà chứ có phải huơ kiếm như con nít đâu nên trận chiến hơi quyết liệt, dỉ nhiên lúc này chẳng phân biệt trai gái gì cả chỉ đánh thế thôi. Cả hai ngang tài ngang sức, Long lên gối nhưng hụt nó cản chân nhưng Long né. Nó đấm Long đỡ, Long đạp nó lui khó phân thắng bại quá mức.
Nhưng đấu là phải có thắng và thua, chỉ trong tích tắc Long sơ hở nó đã làm Long khụy gối. Dỉ nhiên là nó đắc thắng cỡ nào nhưng Long quay ngược nó vật lại và kết quả nó sóng soài dưới đất. Giờ nó mới phát hiện cái sơ hở của Long là giả tạo hồng dụ nó vào bẫy. Chứ chả có dân võ nào lại sơ hơ lãng nhách như vậy nhưng phát hiện cũng muộn rồi. Long chỉ khụy gối chứ chưa nằm dài dưới đất như nó.
" Trời !!! Tự nhiên chui thẳng vào bẫy hắn !!! " - Nó thầm trách bản thân. Nhìn dáng vẻ đắc thẳng của Long nó phát điên lên được. Cố gắng đứng dậy nó cũng đâu bị gì nhiều chỉ là nằm dài là lấm lem đất thôi.
~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~

Không có nhận xét nào: