Ê Nhóc! Tao Yêu Mày 10


Trông thật sự rất xinh và cứ như một tiểu thư nào đó chứ không phải là một con bé thích đánh nhau và ngốc nghếch. Bấm lần lượt từng hình để xem, từng kiểu của nó trông rất baby và dỉ nhiên vẫn hiện ra chút ngốc đáng yêu

“ Cô mà cũng biết mặc váy rồi tạo kiểu thế này ư ?? ” Long lẩm bẩm cười thầm cái vẻ ngượng ngùng của nó, mắt vẫn xem đi xem lại từng tấm hình “ nhưng nhìn cũng xinh đấy heo ngốc ạ !! ” . Rồi chọn một tấm hình xinh nhất làm hình nền điện thoại.

Trở lại Trúc và nó, vẫn cứ huyên thuyên mấy tấm hình xem hình nào đẹp nó nào biết cũng có một người đang xem hình của nó :

- Tớ thấy tấm này đẹp này !!! – Nó chỉ vào hình của Trúc.

- Không hình cậu đẹp đấy, mà thôi không cãi nữa, cậu ở đây nhá tớ vào nhà vệ sinh một tí !!! – Trúc cầm điện thoại theo.

- Vào nhà vệ sinh cũng đem điện thoại à ??? – Nó thắc mắc nhìn cái điện thoại của Trúc.

- Ừ !!! à…….để cậu đừng xóa hình ấy mà !!!! – Trúc kiếm một cái cớ nào đấy, nó vẫn ngây thơ nghiềng ngẫm mấy tấm hình.

Vào nhà vệ sinh Trúc bật nước xả ra ào ào, rồi nhấn số điện thoại cho Long :

- Alô !! Anh thấy mấy tấm hình đẹp không ???

- Biết ngay là có tay em trong ấy mà chứ làm gì con heo ngốc ấy biết chụp hình ?? Nhưng váy ở đâu mà con heo ấy mặc vậy ??? Long nói.

- Váy của em đấy, hehe nhưng trông xinh lắm mà !!!! – Trúc cười tinh nghịch.

- Ừ trông……cũng dễ thương !!! – Long ngại ngùng nói.

- Này anh uống rượu phải không ??? tiếng anh cứ lè nhè ấy, mà chuyện anh và Ly sao vậy ???? – Trúc nghiêm lại hỏi.

- Uống một chút hà em gái !!!! Chuyện với con heo ấy à, kể sau đi nha !!!!! Thôi anh ngủ đây.- Long vội dập máy hy vọng Trúc chỉ nghe tiếng lè nhè của Long mà không nghe tiếng nấc.

- Ê này……chưa nói xong mà !!!! – Trúc quát vào điện thoại. “ Tên này, bực thật cứ luôn làm chuỵên điên rồ trong số các chuyện điên rồ “. Trúc lầm bầm rồi tắt nước bước ra phòng thấy nó đang xem đi xem lại các hình, lại gần nó :

- Này nói tớ nghe cậu có thích anh Long không ?? Nói thật xem nào ?? – Trúc hỏi một cách nghiêm chỉnh ánh mắt dò xem câu trả lời.

Dỉ nhiên câu hỏi của Trúc cũng làm nó ngưng xem các tấm hình và ngạc nhiên :



- Sao cậu lại hỏi vậy ?? – Nó hỏi. Khuôn mặt thấp thoáng nổi buồn và hơi mệt mỏi.

- Thì nói tớ nghe xem !!! Cả hai sao cứ bướng bỉnh quá vậy ??? Lần này cậu làm anh ấy giận gì phải không ??? – Trúc nhíu mày hỏi nó.

- Không !! Cậu cũng thấy mấy ngày tớ vào bệnh viện hắn có vào không ?? Tên sao chổi ấy tính tình quái gỡ thất thường ai mà ngăn cản nổi hắn ta !!!!! – Nó bực bội nói.

- Có đấy !!!! Cậu làm được đấy !!!! – Trúc cười nheo mắt tinh nghịch nhưng liệu Trúc nói đúng không ?? Không !!! Không thể nào, hắn có bao giờ xem nó ra gì luôn bắt nó làm theo ý hắn muốn. Nó thầm nghĩ.

Không sẽ chẳng có gì !!! Nó không là gì cả chỉ là một con ngốc.Nhưng giờ này sao chổi đang làm gì ?? Nó không hiểu sao cứ muốn hỏi cứ muốn biết điều này. Cố xua tan ý nghĩ ấy đi nhưng càng cố càng nghĩ đến.

- Thôi ngủ đi !!!!! Mai rồi tính tiếp. – Trúc kéo chiếc mền lên và nằm xuống, nó cũng vậy, cố gắng ngủ chỉ có ngủ nó mới cảm thấy thật sự thoải mái. Cả nó và Trúc chìm vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng.

Trong căn phòng lạnh lẽo của nó vẫn có một thằng ngốc vẫn ngồi nhìn hình của nó, màn hình điện thoại mờ nhạt nhưng vẫn hiện rõ một khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của một cô bé ngốc. Dùng tay Long sờ lên màn hình rồi mỉm cười “ Ngốc à !!! Đừng có bướng bỉnh nữa. ”. Lạnh lùng, đúng vậy trước khi gặp nó Long là một cậu bé lạnh lùng khó tính và đối xử với người khác tàn nhẫn, nhưng bên trong vẫn là một cậu bé yếu đuối, thèm khát tình yêu của gia đình nhất là người ba lạnh lùng chưa bao giờ hiểu cậu luôn áp đặt mọi thứ, cay nghiệt với những thứ cậu làm. Một cậu bé từng giờ từng phút luôn khao khát được sà vào lòng người mẹ luôn yêu thương cậu. Nhưng cũng thật đau đớn khi nhìn mẹ mình chết trước mắt mình nhưng không thể nói được lời nào. Cậu muốn chạy đến ôm lấy mẹ nhưng…….mẹ đi qua nhanh trong phút giây mẹ đã rời bỏ cậu mãi mãi. Cậu luôn nhớ đến câu nói cuối cùng của mẹ “ Hãy tự chăm sóc mình đừng giận ba con nhé, khi con thật sự yêu một người con sẽ hiểu và nhớ dắt cô bé ấy đến cho mẹ xem nhé ”. Cậu rất muốn không giận ba mình nhưng chỉ nghĩ đến tại ông ấy mà mẹ đã phải ra đi mãi mãi thì không thể nào ngăn nổi cơn giận.

Có lẽ bây giờ cậu đã hiểu đc lời mẹ mình nói “ khi yêu một ai sẽ làm tất cả vì họ dù cho mình có thế nào có đau khổ hay rời khỏi cuộc đời này vĩnh viễn ”. Mẹ cậu đã đau khổ vì bị người đàn ông tàn nhẫn ấy đối xử không ra gì buộc bà phải tự tử nhưng đến phút cuối cùng bà vẫn không hề giận ông. Tự nguỵên vì ông làm tất cả. Có lẽ khi yêu con người ta sẽ làm mọi thứ, sẽ đối mặt mọi thứ để bảo vệ người mình yêu và để người ấy luôn hạnh phúc. Hình như cậu thấy mình hèn nhát, không dám đối mặt với khó khăn, sợ rằng ba cậu sẽ làm gì. Nhìn Phong thấy Phong còn can đảm dám đối mặt với mẹ mình để yêu Trúc nhưng còn cậu vẻ ngoài bất cần không sợ điều gì thì bên trong lại càng nhát, càng muốn đc yêu thương………….



“ Không thể buông xuôi như vậy, có lẽ phải làm cái gì đó, phải đối mặt !!! ” – Long lẩm bẩm rồi đứng dậy ý như quyết tâm không để mất gì đó.

Bóng đêm lặng lẽ cô đơn đang dần khuất nhường lại vẻ nhộn nhịp cho ánh nắng của buổi ban mai. Mặt trời đang dần nhô lên hiện ra một màu vàng cam ấm áp tỏa sáng khắp cả vạn vật. Cả nền trời bắt đầu ngả màu sang màu xanh trong vắt khi ánh mắt trời lên cao. Ánh nắng ấm áp khẽ xuyên qua khắp khe lá, chiếu sang từng khe nhỏ. Không khí hơi se se của buổi sớm mai nhưng lại rất dễ chịu, nhìn về một góc xa xa thấy còn một dãy sương mờ nhạt đang thoắt ẩn thoắt hiện sau đám núi cao tít. Chim chóc cất tiếng như báo thức một buổi sáng đã hiện ra. Mọi thứ như báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Nó và Trúc vẫn đang êm ấm trong chiếc chăn ấm áp mà ánh nắng chiếu sang khắp căn phòng. Trúc khẽ nhíu mắt lại rối lấy tay che vội đi ánh nắng, dưới nhà có nhiều tiếng phát ra từ những chiếc bát đũa có vẻ như có một bàn ăn đang chờ sẵn ở dưới. Trúc nhẹ nhàng đẩy chiếc mền ra rồi lọ mò bước xuống nhà đã thấy ba ngồi sẵn phí dưới, ông nở một nụ cười vui vẻ :

- Ngủ ngon chứ con gái ???? – Ông đặt tờ báo xuống và nâng cốc trà lên thổi với dáng vẻ rất ư là sành về trà.

- Ngon ba ạ !!! – Trúc lại gần bàn ăn lấy cốc nước cam uống.

- Bạn con đâu con gái ?? Sao không kêu xuống ăn sáng ?? – Ông khẽ hỏi.

- Cậu ấy còn ngủ ba ạ !!! Ly ham ngủ hơn ăn !!! Mà ba ăn sáng chưa ????

- Ba ăn rồi!!! con ăn đi, chúc con một ngày tốt lành. – Ông đứng dậy xách chiếc áo khoác và chiếc cặp ra xe.

Trúc rất muốn hỏi ông chuyện Phong nhưng thấy ông ra xe rồi lại thôi không hỏi nhưng lòng vẫn cồn cào. Từ tối qua đến giờ gọi điện cho Phong không được, nhưng lại không dám gọi nhà vì chắc chắn là sẽ gặp dì Mẫn Quân.

Bước lên phòng, nó vẫn say ngủ dù trời có sập xuống thì ngủ đối nó cũng là tất cả. Nhìn nét mặt ngây thơ khi ngủ của nó Trúc bật cười. Lấy một ít nước rắc rắc lên mặt nó. Nó cảm giác có cái gì lành lạnh lăn vờn khắp mặt nó, giật bắn người dậy :

- Tên sao chổi này !!!!! – Nó nói một cách vô tư quên hẳn mình đang ở nhà Trúc. Trúc nhìn nó cười khiến nỏ hiểu ra nó vừa nói cái gì đó không được đúng.

- Ngủ mà cũng nhớ anh Long nữa sao ???? – Trúc cười.

- Không !!!! Bình thường ngày nào hắn cũng làm vậy nên tớ....tớ... tưởng hắn !!!!! – Nó vò vò đầu tóc rồi cười xòa đỡ ngượng.



~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~
- Dậy ăn sáng với tớ đi, ba tớ đi làm rồi !!!! Này sao tớ lo cho Phong lắm không biết anh ấy thế nào ?? từ tối giờ đâu điện thoại gì được cho anh ấy. – Trúc nhăn mặt lại vẻ lo lắng.

- Chắc là không sao đâu !! Đừng lo. – Nó xoa đầu Trúc an ủi.

- Thôi xuống ăn sáng rồi tìm anh Long và anh Hải xem có chuỵên gì xảy ra, nhưng cậu định mặc thế này để đi ra ngoài à, váy hơi mỏng đấy !!! – Trúc nhìn nó.

- Không !! Quần áo hôm qua của tớ chắc khô rồi, tớ mặc cái đó chứ nếu mặc cái này tớ làm sao ra ngoài đc.- Nó phì cười.

Nói xong, Trúc bước xuống bàn ăn chờ nó thay đồ thì có chuông cửa là Hải và Long. Trúc thấy bóng dang của họ ngoài cổng vội kêu người làm ra mở cổng. Trông Long và Hải hơi lo lắng, nhất là Long hôm qua chắc không ngủ đc hay sao mà hôm nay mắt thâm quần :

- Hai anh đến sớm vậy ??? Chưa đến giờ đi học mà ?? – Trúc thấy dáng vẻ cả hai nên hỏi.

- Học gì nữa !!! Anh nói hiệu trưởng hôm nay bọn mình nghĩ rồi. - Hải nói rồi quăn phịch chìa khóa xe xuống bàn.

- Sao nghĩ ??? Có chuyện gì à ???- Trúc lo lắng hỏi.

- Ừ !!! thằng Phong bị mẹ nó nhốt từ hôm qua rồi, không điện thoại được sáng anh đến nhà nó gặp quản gia hỏi. Dì Mẫn Quân đi vắng rồi dặn quản gia không được cho bọn anh vào nhà nhưng anh hỏi hoài quản gia mới nói thằng Phong bị nhốt !!!! - Hải nói.

- Hôm qua đến giờ em cũng không điện được cho anh Phong!!! Hay mình đến nhà Phong đi ??? – Trúc quay sang nhìn Long vẻ như hỏi ý.

- Không được !!! Dì Mẫn Quân không cho mình vào. – Long đáp như xua đi ý kiến ấy.

Không khí căng thẳng trong căn phòng chỉ nhìn mặt ba người họ thôi thì người làm cũng phải bước đi nhè nhẹ.

- Có chuyện gì vậy ??? Sao trông mọi người sầu thế ???- Nó bước xuống cầu thang ngạc nhiên hỏi khi thấy khuôn mặt Trúc lo lắng.

Vẻ tươi tỉnh của nó tắt lịm khi bắt gặp ánh mắt của Long. Nó cảm nhận được một chút lo lắng, một chút bối rối và hình như ánh mắt ấy khác hẳn ánh mắt của ngày hôm qua. Hơi dịu dàng và có cái gì đó rất ấm nhưng cũng chẳng có gì chứng minh điều nó cảm nhận là thật hay nó chỉ tự ảo tưởng. Không diễn tả được, lúc nào cũng vậy đối với nó ánh mắt của Long bao giờ cũng rất khó hiểu.

“ Đến đây làm gì ?? ”

“ Không cần biết ”

“ Vậy thì về đi !! ”

“ Lí do ?? ”

“ Không cần biết ”

“ Không về ”

“ Tùy anh !!!! ” .


……………………………….” Ánh mắt vẫn vậy, vẫn lạnh lùng “……………….

Cuộc đối thoại im lặng này diễn ra chưa mất một phút. Nó phát bực với cái kiểu mà Long trả lời với nó. Nó thấy khó chịu khi Long không một lời hỏi về nó, không một chút lo lắng cho nó. Giận một cách vô lí, mà chắc cái lí do mà nó đưa ra là tại Long đã đuổi nó đi không biết đó có thể xem là một lí do để giận không. Nhưng biết làm sao khi nhìn Long nó vẫn phát giận.

Lườm Long một phát rồi lại gần Trúc :

- Có chuyện gì sao ??? chẳng phải ổn rồi sao ???? – Nó nhẹ nhàng ngồi cạnh Trúc hỏi.

- Phong bị nhốt rồi Ly ạ !!! Tớ lo không biết anh ấy thế nào ??? – Trúc quay sang nói vói vẻ mếu có thể sắp khóc.

- Bà ta thật là quá đáng, con trai bà ấy mà bà ấy cũng nhốt. Điên thật !!!! – Nó quát.

- Quá đáng rồi cô làm gì người ta ??? Nói chuyện thừa. – Long nói vẻ khinh khỉnh đáng ghét.

- Anh im đi !!!! anh giỏi thì anh làm gì đi sao lại chỉ biết ngồi đây ???? – Nó lườm Long rồi quay sang – Sao cậu không điện thoại hỏi ba cậu thử xem ????? – nó nói với Trúc.

- Ừ !!! Em điện thử xem Trúc, biết đâu ba em giúp đc gì sao ??? - Hải nói.

- Để em điện thử !!! – Trúc lấy điện thoại bấm số.

Nó quay sang nhìn Long vẫn với khuôn mặt cao ngạo đáng ghét, vẫn cái nhếch môi khinh khỉnh. Thật sự nó không hiểu tại sao bọn con gái lại đi thần tượng một tên xấu xa thế này đã vậy còn lập ra một FC. Cái gì mà đẳng cấp bạch kim cỡ hắn cho xuống đẵng cấp bạc là vừa. Nó cười đắc ý cho cái suy nghĩ được xem là đúng đắn của nó khiến Long nhìn nó đầy khó hiểu.

“ Alô !!! ba hả ??? ” – Trúc hỏi.

“ Ừ ba đây !! Có chuyện gì vậy con gái ??? à chuyện Phong thì ba biết rồi !!!! ” - Tiếng ông phát ra qua điện thoại.

“ Ba biết rồi ??? Vậy giờ tính sao ba ??? tụi con không gặp được anh Phong!!” - Trúc nói.

“ Ba cần nhờ một người giúp đỡ đấy con gái ??? ”

“ Ai vậy ba ??? ” – Trúc ngạc nhiên hỏi.

“ Bạn con đấy, con bé Lưu Ly đấy !!!! ” - Tiếng ông vừa dứt thì ngụm nước mà nó sắp uống vào bay thẳng vào mặt Long nhưng điều đó không làm cả bọn ngạc nhiên bằng cái câu nói của ba Trúc.

“ Lưu Ly ?? cậu ấy giúp được sao ba ??? ” – Trúc ngạc nhiên hỏi.

“ Ừ !! Các con đưa con bé đến chỗ làm thêm của con bé đi. Ba và dì Mẫn Quân sẽ đến sau.” Trúc quay sang nhìn nó đầy ngạc nhiên

- Này tớ thì làm gì mà ba cậu lại muốn tớ đi thế ??? – Nó hỏi Trúc và câu này thì cả Long và Hải đều muốn hỏi.

- Tớ không biết nữa. Nhưng ba tớ nói vậy thì chắc là cậu làm được đấy, giúp tớ nhé !!! – Trúc nhìn nó cười.

- Tớ sợ không giúp được mà còn phá hỏng nữa thì……..!!!! – Nó lắc đầu.

- Đúng vậy !!! em làm ơn đừng nhờ con heo ngốc ấy làm Trúc ạ. – Long nói.

- Cậu có cần gay gắt vậy không ???? Ly à em thử đi chắc là được mà !!!! - Hải nói.

- Giúp tớ đi Ly, tớ tin là cậu làm được mà !!!! – Trúc cười động viên.

- Ừ !!! chắc là có thể đấy…….- Bất chợt nó nhớ ra một cái gì đó có thể giúp nó.

- Chắc chứ ???? sao tự nhiên chắc vậy ??? - Hải hỏi.

- Chắc chắn !!! Em cần lên phòng thu xếp một ít thứ, mọi người ra xe trước nhé !!! – Nó tươi cười tự tin nói rồi bước lên phòng không quên nhìn Long. Một cái nhếch mép nhìn nó ý như thách thức và chờ xem nó có thể làm được không.

“ Tôi sẽ làm được !!! ”

“ Tôi sẽ chờ xem cô làm thế nào !!! ” - Một nụ cười nhẹ hình như có chút động viên………động viên !!! Ừ có lẽ là động viên nhưng dù sao nụ cười ấy cũng làm nó thấy an tâm và tự tin. Nó khẽ nhấc môi lên nở một nụ cười nhìn Trúc. Nó nghĩ nó sẽ cố gắng thay đổi đc suy nghĩ của một người cổ hũ và điều khó nhất là bà ấy không xem nó ra gì thì có thể nghe lời nó nói không nhưng sẽ cố gắng.

Tại Couple – nơi nó làm thêm. Hôm nay quán không có nhiều phục vụ cũng không có khách chỉ duy nhất một bàn có một vị khách là một người đang ông trung niên - ba Trúc. Có vẻ như quán này đã được đặt trước vì thế không có ai. Ông ngồi khoảng được 5 phút trên tay vẫn còn đang cầm tờ báo lật qua lật lại có vẻ như là chờ ai. Dỉ nhiên bà chủ nhí nhảnh Lâm Mĩ Hoa phải chào mời vị khách này, vì đây là vị khách đặt hết cả quán của bà :

- Chào ông !!! Ông uống gì không ạ ???? – Dì Lâm tười cười mời mọc.

Ánh mắt dò xét xem ông ta là người như thế nào nhưng dỉ nhiên nhìn cái cách ông ta ngồi và đã đặt hết quán thì cũng biết ông ta là một người giàu có chứ không phải loại bình thường. Tuy dì Lâm cũng như nó chúa ghét nhưng tay nhà giàu làm phách nhưng cũng rất biết chiều người. Ông ấy nhẹ đặt tờ báo xuống bàn, ngước lên nhìn :

- Cho tôi một tách trà nóng là được !!! Cô biết con bé Lưu Ly chứ ??? – Ông ấy khẽ đặt cặp kiến xuống và nói.

Câu nói sau của ông ấy khiến cho dì Lâm ngạc nhiên, Lưu Ly được dì ấy và gia đình ba mẹ nuôi giấu kĩ không muốn lộ ra thân phận cô tiểu thư nhỏ của tập đoàn 3L đã từng phá sản, ông chủ tập đoàn - Lê Lân - ấy tức ba Ly đã tự vẫn còn người mẹ biệt tích vì trốn nợ ngân hàng và một phần vì lúc còn kinh doanh thì tập đoàn 3L đã từng làm nhiều tập đoàn khác phá sản vì thế cũng dễ khiến người khác câm phẫn. Tuy nhiên trong giới kinh doanh không được nhiều người biết về con gái ông Lê, đứa bé gái ấy là ai cũng chẳng ai biết, ông ta luôn giấu kỹ cô bé đi. Khi tập đoàn phá sản chẳng còn gì ngay cả nhà cũng bị tịch thu chỉ để lại một cô bé gái nhỏ tuổi nét mặt ngây thơ và bà ** nuôi.

- Sao……sao ông biết con bé ??? - Dì ấy ngạc nhiên hỏi có chút sợ. Vì bao năm nay thân phận nó được giấu kín tránh sự trả thù do ba nó đã gây ra. Đồng thời việc nó học võ giỏi cũng do bà Lâm bắt đi học để nó có thể tự bảo vệ được bản thân.

- Bà đừng sợ tôi không làm gì con bé đâu !!!! Nhưng đúng thật con bé ấy là con gái của ông Lê Lân chủ tịch tập đoàn 3L đã từng làm mưa làm gió một thời phải không ??? và con gái của một siêu mẫu nức tiếng thời ấy chứ ?? – Ông hỏi lại dù đã biết hết chỉ muốn khẳng định lại.

- Khô……ng…phải…..!!!- Dì Lâm trả lời, nét mặt tái đi.

- Thật sự không phải chứ ??? lúc ấy do kinh doanh phá sản mà ông Lê đã tự vẫn còn người mẹ siêu mẫu đã bỏ đi biết tích. Căn nhà được tịch thu để trả nợ chỉ còn lại một đứa bé-mà-không-ai-biết-mặt-mũi và được một bà ** dắt đi và đến giờ không ai biết tung tích của con gái ông Lê. – Ông ấy nói cứ như ông ấy đã biết gần hết sự việc.

Tập đoàn 3L là một tập đoàn chuyên về kim cương và các loại đá quý tương tự như nhà Long tuy nhiên lúc ấy tập đoàn này là một tập đoàn hùng mạnh và có thế lực nhất trong giới kinh doanh.

Nếu ai là một doanh nghiệp dù chỉ là nhỏ nhặt cũng phải từng biết qua 3L và đứng đầu tập đoàn này chính là ông Lê Lân một nhà doanh nghiệp trẻ tuổi nhưng đầy kinh nghiệm thương trường nổi tiếng không nương tay trước một con nợ nào đấy cũng là lí do mà nhiều tập đoàn đã thuộc vào quyền sỡ hữu của 3L. Vì thế mà nếu như quá hạn một ngày không trả nợ thì coi như tập đoàn ấy mất đi và mọi cổ phần thuộc hết về 3L. Lê Lân một cái tên mà ai cũng phải biết, một người đứng đầu về nền kinh doanh hiện thời. Nhưng từ lúc mà ông phá sản và tự vẫn thì không ai biết đứa con gái và bà ** nuôi ở đâu vì cũng chẳng ai biết mặt con bé nên mọi chuyện chìm trong im lặng và cũng dần quên mất theo thời gian.

- Sao ông lại biết rõ về con bé và gia đình con bé, hay ông chính là những con nợ của ông chủ tôi lúc trước ??? – Nét mặt dì Lâm nghiêm lại, chuyện gì liên quan đến nó dường như dì ấy không thể không quan tâm.

- Tôi không phải con nợ vì lúc ấy ai trong giới kinh doanh mà không biết về tập đoàn 3L. Dù không quen biết ông Lê nhưng những dự án kinh doanh mà ông ấy đã để lại khiến cho nhiều kẻ đang hốt bạc vì thế tôi biết ông ta là một doanh nhân tài giỏi và tôi nghĩ con bé sau này cũng là một người giống ông ấy. – Có lẽ nếu như lúc ấy những tập đoàn nhà Trúc, Long cũng chưa chắc đã bằng 3L. 3L cái tên ấy đã đi vào lịch sử kinh doanh một thời nhưng biết đâu nó lại sẽ tái lại một lần do chính con gái ông thì sao.

- Đúng vậy con bé rất thông minh, rất có nét của một người kinh doanh nếu như ông có thể nhìn ra thì con bé rất giống chủ tịch Lê. Nhưng tôi mong nếu ông đã biết thì mong ông đừng làm gì khiến ai biết về con bé đáng thương ấy. – Dì Lâm nói.

- Tôi cũng rất thương con bé, con bé là bạn của con gái tôi. Tôi thích sự gan dạ dũng cảm nói ra những gì mà con bé cho là sai.

Bỗng phía cửa có một người đàn bà trung niên chững chạc bước vào trong quán khiến cuộc nói chuyện ấy phải tạm dừng, không ai khác đó chính là mẹ Phong – bà Mẫn Quân. Khi thấy ba Trúc ngồi ở góc bàn bà ấy tiến lại gần, nhẹ đặt túi xách xuống và tháo gặp kính mát.

- Thưa bà !!! Bà dùng gì ??? – Dì Lâm hỏi.

- Cho tôi một ly sữa tươi !!! Ông muốn gặp tôi có việc gì sao nếu việc của Trúc và Phong thì ông khỏi cần bàn, mình là bạn lâu năm ông biết tính tôi rồi mà. – Bà Mẫn Quân nhìn ba Trúc vẻ đầy cương định.

- Bà đừng có cố chấp thế, chẳng phải bà và bà nhà tôi có hôn ước cho bọn trẻ rồi sao ?? sao giờ lại không chịu ???- Ông thổi nhẹ tách trà. Dì Lâm cũng đem ly sữa tươi ra rồi đặt xuống bàn.

- Ông Trịnh à !!! Ông biết lý do của tôi rồi mà, tôi cũng đâu muốn thất hứa với chị nhà nhưng tôi không làm khác được. Ông cũng biết giới kinh doanh quan trọng là sỉ diện và chữ tín mà đúng không ??? Nếu như hai nhà Trịnh và Phương làm thông gia tuy sẽ mạnh nhưng giới kinh doanh sẽ nghĩ gì. Hay là nghĩ con trai tôi đeo bám để dành cái hợp đồng đầu tư sắp tới chứ !!! – Bà Mẫn Quân phân trần.

- Nhưng bà nhìn tụi nó đau khổ được sao ??? tụi nó yêu nhau thế mà, thằng Phong thì bị bà nhốt ở nhà, con Trúc cũng đâu hơn gì nó cũng lo cho thằng Phong……bà dẹp đi cái sỉ diện hảo ấy đi hạnh phúc con cái mới quan trọng chứ !!!!- Ông Trịnh cũng giải thích gay gắt.

Dì Lâm có vẻ như cũng nghe hết cuộc đối thoại của hai người mặc dù không hiểu nhưng cũng ngầm đoán ra hai đứa trẻ mà hai người này đang tranh cãi chắc chắn là bạn của Lưu Ly. Bà có vẻ không thích lắm khi Lưu Ly vây vào những người nhà giàu, suốt bao năm qua bà luôn lo lắng là sẽ có người trả thù nó. Đó cũng là lý do mà ngoài giờ đi học thì nó chỉ được đến chỗ của bà để phụ giúp mà không được làm ở chỗ khác.

- Yêu là một chuỵên nhưng đâu phải yêu là có thể làm tất cả ??? Nói gì thì nói tôi vẫn không thể chấp nhận được chuyện này. – Bà ta cương quyết.

- Tôi thật sự không biết nói thế nào cho bà hiểu, bà thật là rồi bà sẽ hối hận bà còn nhớ cái con bé mà dám đứng lên mắng bà chứ, con bé đi chung trong bọn 3P đấy !!!!

- Nhớ !! Cái con bé rách rưới ấy tưởng nó là ai mà dám dạy đời tôi, chẳng hiểu sao bọn 3P lại quen biết con bé ấy !!!!!!- Bà ấy làm vẻ mặt khinh khỉnh.

- Bà đừng có lừa tôi, tôi biết những câu nói của con bé cũng làm bà phải nghĩ lại việc bà đang làm là đúng hay sai phải không ?? thế giờ bà có muốn nói chuyện với con bé ấy không ???? – Ba Trúc nói.

- Tôi không muốn nói chuyện với con bé ấy, nó không biết trên dưới gì cả !!!!!

- Nhưng con bé ấy muốn nói chuyện với bà đấy , nó nói cần nói chuyện với bà, hay là bà sợ con bé lại nói trúng tim đen của bà lần nữa ????????- Ông khẽ nhấp môi tách trà nét mặt giỡn cợt.

- Tôi thách con bé ấy dám nói nữa đấy, thế ông nghĩ tôi sợ con bé ấy sao ????

- Vậy thì bà thử nói chuyện với con bé đi, con bé rất dễ thương và đáng yêu.

- Được thôi để tôi xem con bé ấy định nói gì mà ông cho là dễ thương !!!!!

K...É....T.....

Tiếng thắng của chiếc xe hơi đang đậu ngoài cổng rít lên, mọi người xuống xe duy chỉ có nó xuống sau cùng như một người đặt biệt. Trúc nắm chặt tay nó nhìn như là hãy cố gắng vì Trúc. Nó cảm thấy hơi chùng bước, bỗng phút chốc nó cảm thấy hạnh phúc của Trúc năm gọn trong tay nó hay đúng hơn là trong lần nói chuyện này. Nó cảm nhận hình như đôi chân nó đơ lại ở đâu đấy trong xương tủy như bị đông thành đá.

Qua ô cửa kính nó nhận ra có vẻ mẹ Phong không ưa gì nó khi thấy nó hiện diện nơi này, nó cũng biết điều ấy là điều dỉ nhiên nó cũng chẳng thích gì bà ấy nhưng bắt buộc phải nói chuyện. Nhìn sang dì Lâm có vẻ như dì ấy không hài lòng khi nó đi trong một chiếc xe hơi sang trọng và quen biết toàn những người giàu có thế này. Không biết tại sao nó cứ đừng lặng ra cứ như là dưới chân nó là một cái hố sâu và nó đi kẹt ở đó không đi được nữa.

- Đi thôi !!! Đứng đó làm gì ??? - Long bước lại kéo nó, trong giây ấy hình như nó thấy Long đang kéo mạnh nó ra khỏi cái hố sâu do nó tạo ra. Khi Long chạm vào tay nó kéo đi dường như có một luồng sinh lực kì lạ chạy khắp cơ thể qua từng mạch máu không biết đó là sức mạnh gì nó chỉ biết điều đó làm nó thêm đứng vững.

- " Cố gắng lên đấy !!!! " - Trong lúc đi đến gần chỗ bà Mẫn Quân Long ghé sát vào tay nó thì thầm câu ấy không mất đến một giây nhưng đủ cho nó cảm nhận. Nhìn Trúc phía sau đang như cỗ vũ nó khiến nó càng tự nhủ với bản thân " Cố lên !!! Mày làm được mà Ly !!! " . Gần hơn có vẻ như cả bọn rất gần cái bàn ấy, duy chỉ có nó là được hưởng đôi mắt khinh miệt từ mẹ Phong.

- Các con đến rồi à !!!! - Ba Trúc nhẹ nhàng hỏi.

- Dạ !!!! Chào dì Mẫn Quân !!!! - Cả bọn đồng thanh, chỉ có nó cảm thấy hơi miễng cưỡng để chào nhưng sao nó đâu phải là nhân vật chính trong cuộc trò chuyện ngày hôm này, là Trúc mới đúng chứ sao nó còn cảm thấy run hơn Trúc vậy.

- Ừ !!!- Lạnh lùng phớt lờ lời chào của cả bọn.

- Bây giờ để Ly và dì nói chuyện riêng !!! Các con theo ta !!!! - Ông nói cứ như mọi việc đã được sắp đặt trước vậy, cả bọn im lặng đi theo, Hải và Trúc nheo mắt cười động viên nhưng sao chổi lại không cười mà chỉ một cái nhếch mép lạnh lùng rồi bước đi, nó cảm thấy như bị bỏ mặt vậy. Mọi người bỏ đi vào trong gần chỗ dì Lâm chẳng biết có thể nghe thấy cuộc nói chuyện không nhưng chắc sẽ là không vì điều đó cũng xem như tôn trọng lịch sự.

- Này con bé rách rưới, có chuyện gì thì nói đi !!!!! - Bà ấy nâng nhẹ cốc sữa lên uống.

Lúc mới bước vào nó thật sự thấy sợ bà ta nhưng sau câu nói này thì hình như nỗi sợ chạy đi mất tràn về một nổi tức giận thế chỗ, khiến nó thấy không cần e dè trước loại người không xem ai ra gì thế này.

- Thứ nhất tôi không phải là con bé rách rưới mà nếu có đúng như vậy bà cũng không có quyền kêu tôi, thứ hai nếu bà bảo tôi rách rưới thì chắc tôi cũng có thể bảo bà " nhà giàu cổ hủ " chứ ????

- Hỗn xược, người quả thật là không biết trên dưới gì cả !!!! Chẳng hiểu sao con ta có thể làm bạn với người !!!! - bà ta có vẻ đã nổi giận.

- Vậy bà xem lại bà đi, tại sao con trai bà không làm bạn với bà ??? Mà tôi đến đây cũng chẳng muốn cãi tay đôi với bà, tôi chỉ muốn cho bà nghe một thứ !!!! - Nói rồi nó lục lục cái ba lô ra, lôi ra cái Iphone của nó khiến ba ta khó hiểu. Bấm thoắt vài cái nó để nhẹ trên bàn.

" Thật sự tớ rất yêu Phong, yêu rất nhiều. Tớ sẽ làm tất cả vì anh ấy nhưng tớ thật sự không biết làm gì. Nói thật tớ cũng không ghét mẹ Phong, tớ rất thích bà ấy từ nhỏ tớ đã không có mẹ, bà ấy rất tốt với tớ dù có nhiều lần bà ấy khắt khe với cả tớ và Phong nhưng thật sự bà ấy là một người tốt. Tớ xem bà ấy như mẹ tớ vậy. Tớ biết những gì bà ấy lo là đúng nhưng……tớ cũng chẳng biết thế nào cho đúng. "........

Bà ta và cả nó đều im lặng nghe, đó là một đoạn mà nó ghi lại trong điện thoại. Ban đầu nó nghĩ sẽ thu lại cho Phong nghe nhưng lần này phải để bà ta nghe trước. Nét mặt của bà ta cỏ vẻ tái đi khiến trong lòng nó càng nôn nao. Đoạn băng dứt, hình như nó thấy có ít nước động trong đôi mắt nếu chớp đi chắc chắn sẽ rơi xuống.

- Bà đã nghe hết chưa ??? bà thấy việc bà đang làm đã làm nhiều người đau khổ không ???? Bà nỡ nhìn con mình đau để đổi lại cái sỉ diện hảo của sao ???? - Nó quát vào mặt bà ta. Bà ấy đang dùng một ít khăn giấy để lau đi những giọt nước trên mắt.

Cỏ vẻ như cuộc nói chuyện giữa nó và bà ta càng tồi tệ, bà ta chẳng nói một lời nào với nó nữa. Ba Trúc và cả bọn bước ra, bà nhìn Trúc đôi mắt đỏ ngấn nước đang cố gắng quẹt bớt đi. Bà im lặng đứng dậy lại gần Trúc.

- Bác xin lỗi vì đã làm con buồn nhiều thế, bác mong con vẫn tôn trọng và hiểu cho bác !!! - Bá ấy nắm tay Trúc.

- Con hiểu mà bác, con luôn xem bác như mẹ con mà !!! Không sao đâu bác !!!!

- Bây giờ thì bà đã thấy việc bà làm đã làm con gái tôi đau khổ nhiều không ??? thẳng Phong nhà bà chắc cũng không hơn gì đâu !!!! - Ba Trúc bước lại gần chỗ nó nắm tay nó lên trong khi đó nó còn lục lục cất ba lô.

- .........Bác à, đừng làm vậy, Phong và Trúc yêu nhau thật lòng mà bác !!! - Long nói.

Sự im lặng của bà Mẫn Quân khiến tất cả đều hiểu bà như đang nhận lỗi và đồng ý cho Phong và Trúc duy chỉ bà là người sỉ diện nên không thể nào thú nhận đặc biệt trước mặt lũ trẻ như thế này. cả bọn cười tươi rạng rỡ chỉ có nó hình như chưa hiểu ý :

- Thế bà định tiếp tục cố chấp nữa sao ???? - lại tiếp tục châm dầu vào lữa.

- Thôi được rồi Ly !!!! Không sao nữa cả mà !!!! - ba Trúc nhìn nó cười, tuy nó không biết bà đã chấp nhận chưa nhưng nhìn nét mặt ba Trúc thì cũng hiểu là ông đang muốn nó không nói nữa. Trò chuyện một hồi ba Trúc và bà Mẫn Quân ra xe đi về chỉ còn lại cả bọn ngồi phịch xuống ghế thở phào, đặc biệt là Trúc như đang rất hạnh phúc :

" Ly này !! cám ơn cậu lắm lắm đấy !!!! " - Trúc ôm lấy nó.

" Tớ cũng chẳng làm gì đâu, tất cả là do cậu đây !!! " - Nó cười nhìn Trúc rồi uống vội tách trà.

Bà im lặng nhìn nó, bà cũng biết nó rất cô đơn bà càng thương nó khi nó cứ luôn giấu đi cảm xúc thật để luôn tươi cười. Nó không phải là một con bé hoạt bát như bên ngoài, bên trong nó luôn hằn lên sự đau đớn mỗi khi nhớ lại nó đã bị nhốt như thế nào, sự cô đơn không có ai nhưng nó lại không muốn trở thành một người khép kín vì như vậy sẽ khiến dì và ba má nuôi lo lắng vì vậy nó luôn cố gắng như không có gì, luôn vui cười.

Có lẽ người ngoài nhìn nó như một cô bé đơn giản và mạnh mẽ nhưng ai biết được đằng sau vẻ đơn giản mạnh mẽ ấy lại là một cô bé yếu đuối nhường nào. Không đơn giản như cái vẻ bề ngoài. Bà nhìn nó đau đớn nhưng không thể làm khác bà luôn sợ sẽ có người trả thù nó hay làm hại nó.

“ Con xin dì đấy dì, chỉ lần này dì cho con làm khác được không trước đây con luôn nghe theo dì bất cứ chuyện gì nhưng chỉ duy nhất chuyện này con xin dì. Con rất thương dì nhưng thật sự những người bạn ngoài kia là những người tốt !!! ” – Ánh mắt nài nỉ gần như van xin và những giọt nước kia cũng làm bà mủi lòng, nhìn nó khóc đau đớn như vậy thì bà không thể không nghe nó. Khẽ nhẹ lau đi những giọt nước trên má nó. Bà cười đồng ý.

“ Dì cũng rất thương con, dì luôn muốn mọi thứ tốt đẹp cho con, chỉ hy vọng lần này con sẽ đúng !!!! ” – Bà ôm lấy nó.

Đôi vai gầy ấy bao năm qua luôn ôm nó khi nó cảm thấy muốn buông xui. Bà đã bỏ đi tuổi thanh xuân để dành hết cho nó mặc dù bà không ở cạnh nó nhưng mỗi lúc nó cần bà là người đầu tiên bên nó. Bà cho nó biết thế nào là tình thương. Nó hiểu không ai có thể làm hại nó khi bà còn sống. Trong khoảnh khắc ấy nó thật sự thấy nó đã rất rất yêu thương bà bỗng nhiên nó cảm thấy sợ bà sẽ đi mất. Ai cũng vậy khi mình có một thứ gì đó quý giá thì điều đầu tiên lo sợ nhất là thứ đó sẽ vụt mất đi. Nên luôn tìm cách nắm giữ nó lại đến khi không thể nắm được nữa.

“ Dì hứa dì sẽ không đi đâu sẽ luôn ở cạnh con thôi được không dì ??? Con hứa là con sẽ cầu cho đức mẹ luôn phù hộ cho dì !! ” - Nó nũng nịu nói.

“ Tất nhiên là dì không thể bỏ mặc con được đến khi mà còn không cần đến dì !!! Dì sẽ cầu đức mẹ cho con được hạnh phúc mong người luôn che chở cho con !!!” – bà cười xoa đầu nó.

“ Sẽ không bao giờ con bỏ dì được ”.

Cả hai người cùng đứng dậy bước ra, vừa mở cửa thì thấy 4 gương mặt tội lỗi vì nghe lén từ nãy giờ nhìn nó trong đó gương mặt Trúc đẫm nước. Nó nhìn 4 người đầy ngạc nhiên nhưng hiểu ra có lẽ họ đã nghe hết.

Nó lại gần lau đi những giọt nước trên mặt Trúc mà quên mất trên mi mắt nó còn đọng nước. Dì Lâm nhìn bọn trẻ rồi cười hiền và bước đi ý như để chúng nói chuyện.

- Thôi !!! Khóc gì, tớ có sao đâu, mọi thứ tốt rồi !!!! – nó cười như thể không có chuyện gì.

Nhưng nó càng cười cả bọn càng thấy nó đang gượng ép bản thân càng xót xa. Long nhìn nó, cậu đang nhìn nó bằng một ánh mắt buồn rượi. Không hiểu ánh mắt ấy có ý nghĩa gì hoặc đang cười nó hoặc đang an ủi nó hoặc cũng có thể đang thương hại nó.

Nó phớt lờ ánh mắt ấy như không muốn nhận gì từ ánh mắt đó. Nó và Trúc bước ra xe, Long nhìn theo cái dáng bé gầy của nó thầm trách, so với những gì nó phải chịu đựng từ nhỏ đến giờ thì ngẫm lại cậu vẫn còn may mắn hơn nó. Ít nhất cậu vẫn có 3P và Trúc là bạn. Ít nhất lúc cậu buồn vẫn có 3P an ủi chia sẽ còn nó duy chỉ có dì Lâm để nghe nó. Ba mẹ nó tuy rất tốt nhưng có điều giữa nó và họ vẫn còn một khoảng cách, nó cũng không muốn làm họ buồn về chuyện gì của nó.

- Bây giờ mình đâu nhỉ ???? hay ra biển chơi đi !!! Lâu rồi không hít thở hơi biển !!!!! - Hải nhìn cả bọn dò xem ý kiến ấy hay không. Trúc và nó đã ra xe ngồi, 2 nàng có nhiều chuyện cần nói nên ra trước, 3P đang suy nghĩ quyết định đi đâu.

- Cũng được, lâu rồi không đi chơi biển, vậy ra biển nhà Long nhé !!! – Phong quay sang nhìn Long. Thấy cậu hơi ấp úng :

- Sao vậy ??? không được sao ???? - Hải hỏi.

- À !! Không, được mà đi thôi !!!! – Long cười khoác tay Hải lôi đi.

Cả bọn lên xe, cười nói rôm rả nó và Trúc huyên thuyên đủ chuyện nào là Trúc hỏi nó làm sao ghi âm được đoạn Trúc nói. Phong vừa lái xe lâu lâu lại chêm thêm vài câu cho không khí xôm tụ. Hải ngồi tựa đầu vào vai nó cốt ý cho Long phát giận để trêu nhưng có vẻ như Long chẳng màn quan tâm đến. Cũng chẳng biết mọi người đang nói chuyện gì.

Cả bọn chợt im lặng nhìn nhau như phát hiện ra trong xe đang có một người “ bất bình thường ” à không hai người dù nó không biết Hải tựa đầu vào vai nó để làm gì nhưng cái làm nó thấy khó chịu là sự im lặng lạ thường mà nó nhận được từ Long. Nó tức giận khi cậu chẳng màn quan tâm.

Dường như cả bọn nhận thấy được sự bất bình thường ấy nên không ai lên tiếng nữa cũng không ai hỏi Long có chuyện gì. Nó ghét nhất cái sự im lặng ấy, dạo này nó cảm thấy nó thường giận vô lý nhưng dù giận vẫn tỏ ra không có gì. Nó và Trúc vẫn nói chuyện, Hải cũng thôi không tựa đầu nữa vì thấy chiêu này không có tác dụng.

Xe chạy dọc theo con đường, dần hiện ra trước mắt là một bãi biển, những con sóng xanh rì đang thì thầm gì đó chúng cứ tụm ba tụm năm lại rồi tạo ra âm thanh. Nó bật cửa kính ra, gió của biển tuy lạnh nhưng rất thoải mái nó làm bay hết sự ngột ngạt trong thành phố, cứ nhẹ nhàng vuốt ve trên gương mặt nó. Mơn trớn từ chân trán xuống tận cằm.

Không biết tại sao nhưng nó biết nó thích gió biển cực kì. Chạy thêm chút nữa hiện ra những bãi cát trắng mướt êm ái như một tấm thảm trắng dập dờn. Ánh nắng Mặt Trời nhẹ thả mình xuống mặt biển trong xanh tạo ra một ánh sáng phản chiếu lạ thường giữa màu xanh biếc của biển và màu vàng óng ánh của Mặt Trời.

Nó và Trúc đều thấy hào hứng muốn nhảy xuống biển ngay nhưng khẽ nhìn sang Long nó thấy khung cảnh đẹp này không làm cậu thấy phấn khởi gì cả, suốt đoạn đường đến đây cậu cứ im lặng chẳng buồn nhìn qua biển lấy một lần hay nhìn nó. Nó không diễn tả được nỗi khó chịu trong nó. Sự cồn cào trong lòng và như có bàn tay ai đó đang bóp chặt trái tim nó, cứ nhìn Long là bàn tay ấy lại càng bóp mạnh.

Thật không biết giải thích hết cho các hiện tượng và cảm giác kì lạ này, trước đây có bao giờ nó như vậy đâu.

Nó quay đi thất vọng chắc có lẽ vì Long không nhìn nó, không biết tại sao nhưng nó muốn Long phải nhìn nó. Long im lặng suốt đoạn đường không lên tiếng, không phàn nàn vì sự ồn ào do cả bọn gây ra chỉ chăm chú nhìn qua ô cửa sổ chốc chốc lại nhắm mắt lại và đưa hơi thở nhẹ mệt mỏi qua khe mũi.

Qua khỏi bãi biển đã hiện lên một căn nhà gỗ đơn giản nhưng rất đẹp, nó có cảm giác như Long đang đau nhói không biết sao nó lại cảm thấy vậy mặc dù gương mặt Long không chút biểu hiện vẫn lạnh lùng và im lặng. Gương mặt ấy như là mặt biển ngoài kia, mặt biển phẳng lặng êm ả nhưng dưới cái lớp yên bình ấy là cả một đại dương gầm gừ sóng không ngớt. Có thể nhìn biển đẹp và thầm lặng nhưng bên dưới có thể dìm chết bất cứ ai đó mà nó không thích, Long cũng vậy cậu cũng có thể dìm chết bất cứ ai như biển. Nét mặt lạnh lùng của cậu cũng như mặt biển phẳng lặng kia. Biển như mang một nỗi hận khó tả nên luôn gào thét. Chẳng hiểu sao nó lại nghỉ biển gào thét trong khi một số người khác chỉ nghĩ là sóng biển xô vào bờ tạo ra âm thanh mà thôi.

Cả bọn bước xuống xe tất bật dọn đồ đạc vào nhà, nhưng Long không buồn nhìn qua căn nhà hay nói đúng hơn là Long cố gắng đưa mắt sang chỗ khác để không nhìn căn nhà mà lặng lẽ đi dọc theo bờ cát trên biển. Phong và Hải nhìn nhau đầy khó hiểu rồi Hải nói vói theo :

- Long !!! Cậu đi đâu vậy ???? Không vào nhà sao ???????? - Hải quát lớn phía sau, Long quay lại nhìn cậu nở một nụ cười không vui :

- Tớ ra biển tí các cậu cứ vào trước đi, lát tớ vào sau !!!! – Nói rồi Long quay lưng đi để lại ánh mắt khó hiểu của cả bọn.

Trúc và Phong xúm xít bước vào, duy chỉ có nó đứng lặng nhìn theo dáng cao gầy đang rảo bước chốc chốc lại huơ chân đá vào cát khiến bọn cát li ti bay khắp nơi. Sao nó thấy lo lắng cho cái tên ngốc ấy quá, cái tên lúc nào cũng tưởng hắn giỏi và biết mọi thứ.

- Em thấy lo thì đi theo Long đi !!! Tên này kì quái lắm, nhỡ biết đâu hắn gặp chuyện gì rồi !!!! - Hải thì thầm vào tai nó. Nó chạy mất theo bóng dáng cao gầy đó chỉ kịp quay lại gật đầu với Hải.

“ Cặp này đúng là quái gỡ thật !!! ” – Nói rồi hải đi vào nhà trả lại sự bình yên cho khung cảnh này.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Info